Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa mênh mông trời đất, một con Thanh Điêu khổng lồ sải cánh vút qua, mang theo trong móng vuốt một con Bát Bảo Kim Tê to bằng ngọn núi nhỏ. Máu tươi của Kim Tê, một yêu thú Thiên Nhân Cảnh, nhỏ xuống tựa mưa, mỗi giọt đều ẩn chứa sát khí kinh hoàng, đủ sức đoạt mạng bất kỳ sinh linh nào dưới Hoá Thần Cảnh. Đối với những kẻ phàm tục, dòng máu này là tai họa, nhưng với những cường giả liên thủ, nó lại là bảo dược vô giá. Yêu Hồi Nguyệt, Cổ Minh hay Từ Tu Nhiên chỉ có thể lắc đầu tiếc nuối mà đi đường vòng, nhưng Lăng Hàn thì khác. Hắn sở hữu Hóa Thiên Oản, bảo vật có thể thu thập tinh hoa thuần túy từ máu Kim Tê, loại bỏ sát khí để tạo ra dược liệu thượng hạng. Dù vậy, dược dịch này quá mạnh, không ai với tu vi hiện tại dám dùng, bởi nó có thể khiến người dùng tan xác.
Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc thốt lên, yêu thú Phá Hư Cảnh đã xuất hiện. Con thỏ ranh mãnh đột nhiên đưa ra ý tưởng nuôi một con ưng con, khiến lòng người xao động. Một yêu thú Phá Hư Cảnh làm thú cưng, giá trị ấy quả thực kinh người! Nhưng Hổ Nữu, với bản năng của mình, lại chỉ nghĩ đến món "chân ưng nướng" thơm ngon. Lăng Hàn lập tức dập tắt ý nghĩ viển vông đó, nhắc nhở họ rằng sào huyệt của một yêu thú Phá Hư Cảnh sẽ tràn ngập hung sát khí, không ai có thể đặt chân vào mà không bị nghiền nát.
Tiếp tục hành trình, sau hai ngày, Thạch Linh đã hoàn tất việc luyện hóa Thạch tâm, thực lực tăng vọt, bước vào Linh Anh Cảnh cấp cao. Với tư cách là Ngũ Hành Sinh Linh, nó là vương giả trong các vương giả, đủ sức sánh ngang với những yêu nghiệt như Yêu Hồi Nguyệt. Lăng Hàn vô cùng hài lòng, bởi Thạch Linh giờ đây là một trợ thủ đắc lực, và với tốc độ tiến hóa của nó, tương lai chắc chắn sẽ còn mạnh mẽ hơn cả hắn.
Cuối cùng, thảo nguyên rộng lớn cũng kết thúc, nhường chỗ cho một vùng thủy vực bao la, không thể nhìn thấy điểm cuối. Tại ranh giới giữa thảo nguyên và biển nước, một cây kỳ dược năm trượng, thân trắng như tuyết, kết trái như bắp ngô khổng lồ, tỏa ra hương thơm dịu dàng, khiến tâm trí người ta thư thái. Tuy nhiên, không chỉ đoàn người Lăng Hàn phát hiện ra, mà đã có rất nhiều cường giả khác tề tựu. Cổ Minh đứng đó với nụ cười thú tính, Yêu Hồi Nguyệt cô độc, Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh cũng dẫn theo đội ngũ riêng. Nguyên Thừa Hòa, sau lời hứa, cũng gật đầu chào Lăng Hàn, ngầm chấp nhận vị trí của hắn.
Lăng Hàn, với kiến thức sâu rộng về đan đạo từ kiếp trước, lại chưa từng thấy loại bảo dược này. Hắn cảm thấy kỳ lạ, tại sao một bảo vật đỉnh cấp như vậy lại không có yêu thú canh giữ, hay bị các cường giả Phá Hư Cảnh đi trước thu lấy? Trực giác mách bảo hắn đây là một cái bẫy. Hắn chia sẻ mối lo ngại này với Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, đồng thời gọi Nguyên Thừa Hòa lại, yêu cầu hắn tuân theo mệnh lệnh của mình. Nguyên Thừa Hòa dù không cam lòng, nhưng không dám phản kháng trước kẻ đã giết Tiểu Đao Vương.
Khi mọi người còn đang chờ đợi bảo dược chín muồi, càng lúc càng nhiều cường giả xuất hiện, thậm chí cả Thiên Nhân Cảnh. Lăng Hàn càng thêm bất an khi nhận ra không hề có một con yêu thú nào quanh đây trong suốt mấy ngày. Điều này chỉ có thể giải thích rằng một yêu thú cực kỳ mạnh mẽ đã chiếm giữ nơi này, biến nó thành cấm địa.
Cuộc tranh đoạt bảo dược cuối cùng cũng nổ ra giữa bảy cường giả Thiên Nhân Cảnh. Khi chiến trường đang hỗn loạn, cây thuốc đột nhiên rung lên rồi biến mất. Mọi người ngỡ ngàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rồi mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, một vết nứt lớn xuất hiện, lan rộng như mạng nhện, như thể một sinh vật kinh hoàng sắp trỗi dậy.
Ầm một tiếng, mặt đất nứt toác, một yêu thú khổng lồ chui lên. Nó có hình dạng như sư tử, dài mười trượng, cao năm trượng, toàn thân phủ vảy đen kịt như xuyên sơn giáp. Nhưng cái đuôi của nó lại đặc biệt, dài và nhọn như bắp ngô, tỏa ra mùi hương thoang thoảng giống hệt cây "bảo dược" vừa biến mất. Sắc mặt Lăng Hàn đại biến, nhận ra đây không phải bảo dược gì cả, mà là mồi nhử của con yêu thú này! Nó cố tình ngụy trang cái đuôi của mình để dụ dỗ con mồi, và giờ đây, tất cả đều đã mắc bẫy. Đây là một cường giả Phá Hư Cảnh, vô địch tại nơi này!
Bảy Thiên Nhân Cảnh lập tức ngừng chiến, ai nấy đều bàng hoàng nhận ra mình đã trở thành con mồi. Con yêu thú gầm lên một tiếng, sóng âm như biển gầm, nghiền nát mọi thứ trong bán kính một dặm. Bảy Thiên Nhân Cảnh hứng chịu trực tiếp, xương cốt tan nát, chỉ còn thoi thóp. May mắn thay, những người khác đã lùi khá xa để tránh giao tranh, nên chỉ bị thương nhẹ.
Tất cả mọi người đều biến sắc, làm sao có thể chống lại một cường giả Phá Hư Cảnh coi họ là con mồi? "Chạy!" Tất cả đồng loạt bỏ chạy tứ tán. Con yêu thú bắt đầu cuộc tàn sát, nuốt chửng bảy Thiên Nhân Cảnh chỉ trong vài ngụm. Dù mọi người chạy theo mọi hướng, tốc độ của Phá Hư Cảnh quá nhanh, chỉ trong chốc lát đã xử lý xong ba hướng Đông, Tây, Nam. Những người chạy về phía Bắc, trong đó có đoàn Lăng Hàn, Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, Yêu Hồi Nguyệt, Cổ Minh, cũng chỉ mới chạy được hơn trăm dặm. Lăng Hàn thầm than, việc chạy trốn khỏi Phá Hư Cảnh là điều không tưởng, hắn đã chuẩn bị tinh thần phải sử dụng Hắc Tháp.
Tầm Kim Thử sợ hãi đến mức giả chết, đuôi dựng đứng. Hổ Nữu, không hề nao núng, tóm lấy nó cười khúc khích: "Nó chết rồi, chúng ta ăn nó có được không?" Tầm Kim Thử lập tức nhảy dựng lên kêu chi chít, như muốn nói "Sao tiểu nha đầu này cứ muốn ăn ta?". Con thỏ, đồng cảm sâu sắc, vừa chạy vừa than: "Giờ ngươi đã hiểu nỗi khổ của Thỏ Gia chưa?". "Ít nói nhảm, mau đào mạng!" Lăng Hàn quát, khó hiểu trước sự "bất chính hình" của những người xung quanh.
Đúng lúc đó, một tiếng cười duyên dáng vang lên. Một nữ tử mặc váy tím xuất hiện bất ngờ, như thể nàng vốn đã ở đó. Nàng diễm lệ như đào mận, đứng giữa không trung, chân trần như ngọc, xung quanh tỏa ra thần quang rực rỡ như thần nữ hạ phàm. Con yêu thú dừng lại, cảnh giác nhìn nàng, mũi phì phì lửa. Rõ ràng, nàng cũng là một cường giả Phá Hư Cảnh.
Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm. Người này chính là Thái Âm Vương! "Con mèo nhỏ, ngoan ngoãn làm thú cưỡi cho bản vương đi!" Thái Âm Vương ra tay, tấn công Yêu Sư. Cuộc đại chiến của họ khiến mọi người phải né tránh xa, một dư âm nhỏ cũng đủ để họ tan xác.
Từ xa, một đội quân trăm người đang tiến đến, đội hình chỉnh tề, mỗi người đều ở Hoá Thần Cảnh, tay cầm trường thương, tỏa ra khí tức thiết huyết. Họ mang theo chiến kỳ thêu hình cánh tay trắng nâng trăng khuyết. Khi sóng xung kích từ trận chiến quét tới, trăm người này đồng loạt ra thương, sức mạnh hợp nhất kỳ diệu, hóa giải mọi dư âm như một cường giả Thiên Nhân Cảnh. Mọi người kinh ngạc, trăm Hoá Thần Cảnh có thể sánh với Thiên Nhân Cảnh sao? Lăng Hàn hiểu rõ, đây là đội cận vệ của Thái Âm Vương, chỉ có Tử Nguyệt Hoàng Triều cổ xưa mới có thể sở hữu trận pháp kỳ diệu này.
Thái Âm Vương quá mạnh mẽ, cánh tay nàng như thần kim, một chưởng đánh xuống khiến Yêu Sư liên tục ngã nhào. Chỉ trong nháy mắt, Yêu Sư đã bị Thái Âm Vương bắt giữ, nằm bẹp trên đất. Thái Âm Vương nửa nằm nửa ngồi trên lưng Yêu Sư, duyên dáng và khiêu gợi, rồi vẫy tay gọi Lăng Hàn: "Soái ca, đấm chân cho bản vương đi!" Nàng duỗi đôi chân dài trắng nõn, khiến không ít người thèm muốn.
Những người xung quanh vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ, nhưng không dám hé răng. Chỉ có binh sĩ của Thái Âm Vương, vốn nghiêm nghị, lại bắt đầu huýt sáo trêu chọc, khuyến khích Lăng Hàn. "Tiểu ca, dũng cảm xông lên!", "Chinh phục Vương của chúng ta!", họ hò reo. Thái Âm Vương giả vờ không vui: "Đám nhãi con các ngươi, muốn tạo phản sao?". "Không dám! Chỉ là Ngô Vương đã trưởng thành, nên tìm người đàn ông gả đi!". Hổ Nữu lập tức hộ thực, che chắn trước Lăng Hàn, trợn mắt nhìn đám binh lính như một Tiểu Hổ. Các lão binh phá lên cười, trêu chọc về "tình tay ba" phức tạp.
Thái Âm Vương cũng cười lớn, rồi điều khiển Yêu Sư bay đi, mang theo quân trận vượt qua biển rộng, nói: "Chúng tiểu nhân, theo bản vương đi, nơi này rất quan trọng, tuyệt đối không thể rơi vào tay người khác." Trong nháy mắt, trăm tên lão binh trở nên nghiêm nghị, đồng thanh hô "Vâng, Ngô Vương!", trường thương giơ cao, khí tức sát phạt bùng lên.
Sau trận chiến kinh hoàng, chỉ còn lại khoảng một phần mười số người sống sót, đều là những cao thủ, thiên tài siêu việt. "Lăng Hàn!" Cổ Minh nhìn tới, mắt bắn ra hai tia sáng đỏ yêu dị. "Toàn Nhi!" Yêu Hồi Nguyệt cũng nhìn Chư Toàn Nhi với vẻ kích động, bởi nàng đã khôi phục dung mạo tuyệt sắc. "Há, Lăng Hàn?" Một thanh niên khác xuất hiện, vẻ ngoài bình thường nhưng ánh mắt sâu thẳm như biển cả. Lăng Hàn lẩm bẩm: "Thật là đầu trâu mặt ngựa gì cũng chạy đến."
Yêu Hồi Nguyệt chạy đến bên Chư Toàn Nhi, si mê nhìn nàng. Chư Toàn Nhi hờ hững nói: "Xin Yêu huynh tự trọng, xưng ta là Chư cô nương hoặc gọi thẳng tên." Yêu Hồi Nguyệt quay sang Lăng Hàn, thách đấu: "Lăng Hàn, ta muốn quyết đấu với ngươi." Lăng Hàn cười: "Chúng ta tốt xấu gì cũng kề vai chiến đấu qua, đánh đánh giết giết không tốt lắm. Để tiểu đồng bọn của ta đấu với ngươi, nếu ngươi thắng, chúng ta sẽ đánh." Hắn ném Thạch Linh ra. Thạch Linh rơi xuống đất, lập tức bò quanh Lăng Hàn như một chú chó nhỏ.
Yêu Hồi Nguyệt tức giận, cảm thấy bị Lăng Hàn coi thường. Hắn tế kiếm, chỉ vào Lăng Hàn. Thạch Linh thấy vậy, nổi giận, gầm lên một tiếng. Sóng âm mắt trần có thể thấy, đánh thẳng vào Yêu Hồi Nguyệt. Thạch Linh đã là Linh Anh Cảnh cấp cao, lại thêm thân phận Ngũ Hành Sinh Linh, thực lực cường hãn kinh người. Yêu Hồi Nguyệt tóc bay phấp phới, nghiêm nghị nhìn Thạch Linh, nhận ra đây là một kình địch. "Đi lên trời đánh đi," Lăng Hàn nói. Thạch Linh và Yêu Hồi Nguyệt liền bay lên không trung, triển khai ác chiến.
Lăng Hàn quay sang thanh niên lạ mặt kia: "Các hạ xưng hô như thế nào?" "Từ Tu Nhiên." Người thanh niên bình thản nói, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng kinh người. Hóa ra hắn chính là Từ Tu Nhiên. Lăng Hàn thầm nghĩ, Tiểu Đao Vương khi xuất hiện toàn thân quấn quanh đao khí, còn người này lại quá đỗi bình thường, chẳng lẽ đây là phản phác quy chân? Hắn chỉ Cổ Minh: "Ngươi đánh với hắn đi." Cổ Minh lập tức xoay người bỏ đi, nói vọng lại: "Từ Tu Nhiên, tiểu tử này giao cho ngươi, ta cảm ứng được trong biển có cơ duyên của ta, không có thời gian lãng phí với loại tiểu nhân vật này." Hắn còn quay lại nhìn Chư Toàn Nhi và Văn Nhân Thiên Thiên, lộ ra nụ cười thú tính: "Các ngươi đều là người của ta!". Rồi hắn bắn mình về phía biển.
Từ Tu Nhiên chắp tay sau lưng, nói: "Lăng Hàn, ngươi giết đệ tử của Tuyệt Đao Tông, thân là Tông chủ đời kế tiếp của Tuyệt Đao Tông, ta phải đòi lại một công đạo." "Nực cười!" Lăng Hàn lạnh lùng đáp. "Từ xưa đến nay, Tuyệt Đao Tông giết bao nhiêu người, sao không bồi công đạo cho những người bị giết kia? Đây chính là thế giới nhược nhục cường thực, ít nói nhảm đi, lấy thực lực ra nói chuyện!" Từ Tu Nhiên không tức giận, chỉ mỉm cười: "Ngươi dựa vào cái gì đàm luận thực lực trước mặt ta?" "Ngươi là món đồ gì?" Lăng Hàn đối chọi gay gắt.
Từ Tu Nhiên gẩy ngón tay, một đạo Đao Mang như tia chớp cuốn tới. Lăng Hàn ngưng quyền đón nhận, đấm thẳng vào Đao Mang. Đao Mang rắn chắc đẩy Lăng Hàn lùi lại vài chục trượng. Chư Toàn Nhi và mọi người đều kinh ngạc, Từ Tu Nhiên quá mạnh mẽ! Từ Tu Nhiên nhe răng cười: "Trước đây ta vẫn đang tu luyện Đao Tâm, nên cảnh giới tăng chậm. Mấy tháng trước rốt cục tu ra Đao Tâm, liền chuyên tâm tăng cảnh giới, từ Linh Anh Cảnh nhảy vào Hoá Thần Cảnh." Mọi người thầm rủa, đây là một tên biến thái!
Lăng Hàn thu quyền, máu tươi chảy ra từ nắm đấm, rơi xuống cỏ phát ra tiếng nổ vang như sấm. Hắn đã tu thành Kim Cương thể, thể phách sánh ngang trân kim Hoá Thần Cảnh, mà vẫn bị Đao Mang chấn thương, cho thấy sức chiến đấu của đối phương kinh người đến mức nào. Lăng Hàn giãn mặt cười nói: "Ta năm nay còn chưa đầy hai mươi tuổi, ta chắc chắn ở thời điểm hai mươi tuổi bước vào Hoá Thần Cảnh, Kiếm Tâm cũng không phải không thể lĩnh ngộ. Ngươi so thiên phú với ta, đây là tự tìm nhục sao?"
Mọi người đều biến sắc. Đúng vậy, Lăng Hàn cũng là một yêu nghiệt không kém! Từ Tu Nhiên kinh ngạc, không ngờ thành tựu của mình lại không thể đánh đổ tự tin của Lăng Hàn. Hắn tiện tay nhổ một cây cỏ, nói: "Vậy ta liền lấy cây cỏ này làm đao, chém đầu ngươi, để ngươi máu phun năm bước." Lăng Hàn không dám bất cẩn, cũng rút một cây cỏ, nói: "Vậy ta tới lĩnh giáo một hồi." Đối thủ càng mạnh, áp lực càng lớn, càng có khả năng lĩnh ngộ Kiếm Tâm.
Lăng Hàn tự tin, hắn đã từng có được kiếm ý của Phong Phá Vân, giờ đây hắn có phương hướng rõ ràng để tiến tới Kiếm Tâm. "Đến đây đi, cho ta áp lực đi!" Lăng Hàn nhếch miệng cười, chủ động xuất kích, cỏ xanh trong tay đâm ra, Kiếm Mang rực cháy chói mắt. Từ Tu Nhiên không sợ hãi, "Đao" trong tay chém tới, Đao Mang gọt về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn bay lên không trung, nói: "Hôm nay chiến thoải mái a!" "Sai, chuyện này xưa nay không phải một hồi quyết đấu, mà là ta chém ngươi!" Từ Tu Nhiên bay lên, cỏ xanh trong tay huy động liên tục, Đao Mang đan dệt, bay múa trên trời cao.
Lăng Hàn triển khai Quỷ Tiên Bộ và Lôi Động Cửu Thiên, tốc độ nhanh như quỷ mị. Nhưng Từ Tu Nhiên cũng không kém cạnh, hắn cũng có một môn thân pháp kinh người, tốc độ sánh ngang Thiên Nhân Cảnh. Hai người lấy nhanh đánh nhanh, di chuyển với tốc độ không thể nắm bắt bằng mắt thường. Lăng Hàn gánh áp lực to lớn, tình cảnh nguy hiểm, từng bước đều là sát cơ. Võ đạo chi tâm, như Đao Tâm, giúp võ giả cảm ứng năng lực tăng lên khủng khiếp, bắt kịp mọi công kích, đồng thời nắm bắt kẽ hở của đối thủ.
Lăng Hàn bị dồn vào thế khó, nhưng thể phách của hắn quá mạnh mẽ, dù thỉnh thoảng bị Đao Mang chém trúng, cũng chỉ rách da, không tổn thương kinh mạch. Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, thương thế liền khép lại. Lần đầu tiên, Hổ Nữu không cười vui vẻ, khuôn mặt nhỏ bé chăm chú theo dõi. "Lăng Hàn Lăng Hàn, cố lên cố lên! Đánh nổ người này!" Đột nhiên Hổ Nữu giương quả đấm nhỏ cổ vũ.
Lăng Hàn và Từ Tu Nhiên ác chiến, trên trời cao, Đao Mang Kiếm Mang kinh diễm, như trời vỡ, sao rơi. Đột nhiên Từ Tu Nhiên ngừng công kích, nói: "Hiện tại ta thật có chút yêu tài, Lăng Hàn, nếu ngươi đầu nhập bản tôn, bái ta làm thầy, ta có thể tha cho ngươi một mạng." Lăng Hàn cười ha ha: "Ta sử dụng kiếm, chạy đến Tuyệt Đao Tông các ngươi, lẽ nào các ngươi định cải danh thành Tuyệt Kiếm Tông, toàn bộ theo ta học kiếm sao?" Từ Tu Nhiên lạnh nhạt: "Ngươi chẳng lẽ không biết, thiên hạ võ đạo một mạch tương thông, đao và kiếm có gì khác nhau chứ?" "Tốt, vậy từ giờ ngươi dùng kiếm đi," Lăng Hàn cười nói.
Từ Tu Nhiên trầm mặc chốc lát, rồi nói: "Hôm nay ta tất chém ngươi!" "Lời này ngươi đã nói qua, bây giờ nhìn lại, cùng nói bậy không hề khác nhau," Lăng Hàn đáp. Từ Tu Nhiên không để ý lời trêu chọc, mà trực tiếp lấy ra một cây đao. Phốc, có mấy người bật cười. Đó không phải là một Linh khí cấp mười, mà là một thanh phá đao rỉ sét loang lổ, cực kỳ khó coi.
Nhưng biểu hiện của Lăng Hàn lại nghiêm nghị, ánh mắt ngưng chú: "Đây là một cổ bảo?" "Phải," Từ Tu Nhiên gật đầu, dùng ngón tay vuốt nhẹ thân đao, lộ ra một tia mê ly. "Ta từ năm tuổi bắt đầu, vẫn làm bạn với cây đao này, cho đến hiện tại vẫn không được nó tán đồng." "Tán đồng? Khí linh vẫn chưa tiêu vong?" Lăng Hàn kinh ngạc. "Khí linh đã sớm mất, nhưng người khi đó sử dụng cây đao này quá mạnh mẽ, cường đại đến cho dù qua vô số năm, trong đao vẫn còn có một tia đao ý của hắn. Nếu không được tia đao ý này tán đồng, thì không thể phát huy ra uy năng mạnh nhất."
Chiến ý của Lăng Hàn như rực cháy, cười nói: "Vậy càng phải lĩnh giáo." "Không ngại nói cho ngươi, cây đao này tên là... Tuyệt Đao!" Đột nhiên Từ Tu Nhiên ngẩng đầu, trong mắt bùng ra ánh đao vô tận. Tuyệt Đao! Lăng Hàn sắc mặt càng thêm nghiêm nghị, đây rất có thể là một Thần khí tàn tạ. Hắn rút Ma Sinh Kiếm, tay trái nắm kiếm quyết, thủ thế chờ đợi.
Oanh... tóc của Từ Tu Nhiên đột nhiên cuốn ngược, hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, biểu hiện trở nên cuồng dã. Phá đao loang lổ bắt đầu tỏa ra hào quang, như có một tồn tại vô thượng muốn từ trong đao đi ra, khiến mọi người cảm thấy khó thở. Lăng Hàn thắp sáng bốn mạch văn của Ma Sinh Kiếm, nhưng bất ngờ hơn, nhiều mạch văn khác cũng chủ động thắp sáng. Linh khí cấp mười... tự chủ kích hoạt! Quả nhiên, đao ý trong đao quá đáng sợ, trực tiếp kích thích Ma Sinh Kiếm thức tỉnh, bởi nó cảm nhận được uy hiếp. Linh khí cấp mười toàn diện thức tỉnh tương đương với một cường giả Phá Hư Cảnh!
Lăng Hàn cứng lại, câu thông với Hắc Tháp: "Tiểu Tháp, ngươi cảm thấy cây đao kia thế nào?" "Chém ngươi thừa sức," Tiểu Tháp bình tĩnh nói. "Có thể nói lời làm người cao hứng chút hay không?" "Nếu như ta phát uy, có thể diệt hết tất cả." Lăng Hàn không nói gì, tên này động một chút là diệt hết tất cả! Hắn thở dài: "Ta biết ngươi rất trâu bò, nhưng có thể nói hiện thực một chút hay không?" Tiểu Tháp dừng một chút, lại nói: "Ngươi chỉ có thể sử dụng rót lực, phối hợp Ma Sinh Kiếm còn có sức đánh một trận, nếu không bị chém độ khả thi rất lớn."
Lăng Hàn khó chịu, hắn bước vào Linh Anh Cảnh, có thể sử dụng một lần Hắc Tháp rót lực, nhưng dùng ở nơi này khiến hắn cảm thấy có chút không đáng. Nhưng bảo hắn chạy trốn, vậy thì càng thêm khó chịu. "Được, rót lực cho ta!" Hắn lập tức nắm chắc chủ ý. Từ Tu Nhiên cầm cây đao kia, quả thực chính là dối trá, chỉ có Phá Hư Cảnh mới có thể trấn áp. Sức mạnh to lớn tràn vào, khí tức của Lăng Hàn bắt đầu tăng vụt, trong nháy mắt liền đột phá hạn chế của Linh Anh Cảnh, bước vào Hoá Thần Cảnh, đồng thời một đường tăng đến tầng ba mới ngừng lại. Lăng Hàn còn chưa xong, lại lấy ra một viên Ngũ Chuyển Huyền Ngọc Đan cuối cùng nuốt vào, tăng sức chiến đấu lên tới tám tinh. Lần này, sức chiến đấu của hắn đã vô hạn áp sát Phá Hư Cảnh.
"Đến đánh đi!" Lăng Hàn vận chuyển Ma Sinh Kiếm, giết tới Từ Tu Nhiên. Từ Tu Nhiên tự nhiên không sợ, múa đao nghênh chém. Một chiêu va chạm, Từ Tu Nhiên bị đánh bay ra ngoài. Nhưng trên mặt của Lăng Hàn lại có một vết máu, máu tươi nhỏ xuống. Tất cả mọi người khiếp sợ lại không rõ. Trước rõ ràng là Từ Tu Nhiên chiếm ưu thế về lực lượng, sao hiện tại lại đảo ngược? Bất quá dù vậy, vẫn là Lăng Hàn bị Đao Mang chém tổn thương, tuy không nặng, nhưng tổn thương chính là tổn thương.
Lăng Hàn sờ mặt một cái, trên tay đều là máu, tuy Bất Diệt Thiên Kinh đang lưu chuyển, nhưng máu vẫn nhỏ. Đây là lần đầu hắn gặp phải tình huống như vậy. Đao ý trong Tuyệt Đao quá mạnh mẽ, tràn ngập tính phá hoại, ngăn cản Bất Diệt Thiên Kinh khôi phục. Hắn hét dài một tiếng, lần thứ hai giết tới Từ Tu Nhiên. Ầm! Ầm! Ầm! Hai đại thiên tài triển khai đối đầu kịch liệt...