Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 141

Chương 141: Di Tích Cổ: Thử Thách Sinh Tồn

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 701 đến 705 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự hung hiểm và bí ẩn của di tích cổ, nơi mỗi bước chân đều tiềm ẩn hiểm nguy chết người từ những sinh vật kỳ lạ và môi trường khắc nghiệt. Tác giả khéo léo lồng ghép sự căng thẳng của các trận chiến sinh tử cùng những khoảnh khắc hài hước, mang đến chiều sâu cảm xúc và sự đa dạng trong nhịp điệu kể chuyện. Qua đó, độc giả cảm nhận được trí tuệ siêu phàm, sức mạnh vượt trội của Lăng Hàn và sự phát triển bất ngờ của các đồng đội, đồng thời hé lộ những bí ẩn về một triều đại cổ xưa đầy tham vọng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Hành trình tiến sâu vào di tích cổ của Lăng Hàn và nhóm bạn bắt đầu bằng một sự kiện kinh hoàng. Khi Lăng Hàn bất chợt nhướng mày, vẻ mặt lộ rõ sự kiêng dè tột độ, một cái tên bật ra từ môi hắn: "Thiên Nhuyễn Trùng!". Ngay lập tức, hắn ra lệnh bỏ chạy, nhấn mạnh rằng không thể đối đầu với "tên to xác" này. Lý Phong Vũ, với bản tính hiếu kỳ không đúng lúc của mình, không ngừng thắc mắc lý do. Lăng Hàn không thể giải thích cặn kẽ, chỉ có thể thúc giục mọi người, đặc biệt là muội muội hắn, chạy thật nhanh. Hắn nhanh chóng dùng nguyên lực bao bọc những người khác, trừ Văn Nhân Thiên Thiên, và thi triển khinh công, lao đi như bay. Văn Nhân Thiên Thiên dù có chút ngạc nhiên, cũng không dám chần chừ, vội vàng theo sau khi thấy ngay cả Lăng Hàn và Cổ Minh cũng chọn cách chạy trốn.

Con giun khổng lồ ấy đuổi theo, hơn trăm chiếc chân đồng loạt di chuyển một cách kỳ lạ, tốc độ kinh hồn, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách. Lăng Hàn nhận ra tình thế cấp bách, liền nắm lấy Văn Nhân Thiên Thiên, đồng thời kích hoạt Lôi Động Cửu Thiên, toàn thân lóe lên những tia chớp trắng xóa, tốc độ bỗng chốc bùng nổ, kéo giãn khoảng cách một cách ngoạn mục. Tốc độ hiện tại của hắn, dù phải mang theo vài người, cũng có thể sánh ngang với cường giả Thiên Nhân Cảnh, thậm chí là Hóa Thần Cảnh. Cuối cùng, con giun khổng lồ từ bỏ cuộc truy đuổi, quay đầu trở về cái hang ban đầu và biến mất.

Chỉ đến lúc này, Lăng Hàn mới dừng lại, thả mọi người xuống. Lý Phong Vũ vẫn không quên câu hỏi ban đầu, nhìn Lăng Hàn với vẻ mặt đầy thắc mắc: "Em rể, tại sao chúng ta phải chạy?". Lăng Hàn thở dài, giải thích một sự thật kinh hoàng: "Thiên Nhuyễn Trùng xưa nay không phải là tồn tại đơn lẻ, nếu xuất hiện một con... thì còn có cả một tổ!". Lý Phong Vũ tái mặt, nôn khan, khó tin rằng thứ ghê tởm như vậy lại tồn tại theo bầy đàn. Lăng Hàn tiếp lời, một tổ Thiên Nhuyễn Trùng ít nhất có hàng nghìn con, mỗi con đều có sức mạnh Hóa Thần Cảnh, và khả năng hồi phục cực kỳ mạnh mẽ, rất khó đánh bại. Nghe vậy, sắc mặt của các cô gái đều trở nên khó coi, không ai muốn đối mặt với thứ côn trùng đáng sợ ấy. Ngay cả Hổ Nữu hiếu chiến cũng mất đi hứng thú, chủ yếu vì vẻ ngoài kinh tởm của chúng khiến nàng không muốn cắn. Cả nhóm đành vòng qua khu vực đó để tiếp tục hành trình.

Tiếng thú gào vang vọng từ phía trước, khiến mặt đất rung chuyển. Lăng Hàn nhận định đó là một con yêu thú Thiên Nhân Cảnh. Mọi người đều cảm thán về sự hung hiểm của nơi này, nhưng không ai có ý định rút lui. Nguy hiểm lớn thường đi kèm với cơ duyên lớn, đó là quy luật của thế giới tu luyện. Tuy nhiên, họ cũng không dại dột mà lao vào chỗ chết, nên một lần nữa, họ lại vòng qua nơi phát ra tiếng gào. Lý Phong Vũ lẩm bẩm, thắc mắc sao cường giả Phá Hư Cảnh từng đi qua đây lại không tiêu diệt những hung vật này. Lăng Hàn cười giải thích, yêu thú Thiên Nhân Cảnh cũng như họ, khi cảm nhận được khí tức của Phá Hư Cảnh, cũng chỉ biết cụp đuôi mà trốn.

Một lúc sau, một bãi cỏ xanh đậm kỳ lạ xuất hiện trước mắt, hoàn toàn không hợp với cảnh quan xung quanh. Lý Phong Vũ vừa định bước tới thì bị Lăng Hàn tóm lấy, kéo mạnh trở lại. "Em rể, ngươi kéo ta làm gì?" Lý Phong Vũ khó hiểu hỏi. Lăng Hàn thở dài, đe dọa sẽ ném hắn qua nếu còn nói lời vô nghĩa. Lý Phong Vũ cảnh giác nhận ra bãi cỏ này không bình thường. Lăng Hàn cười ha hả, nói "Ngươi thử xem" rồi ném hắn ra. Lý Phong Vũ hoảng hốt kêu cứu, vội vàng bay lên trời. Đúng lúc đó, bãi cỏ xanh đột nhiên co rút vào lòng đất, mặt đất rung chuyển, và một bàn tay khổng lồ từ dưới đất vươn lên, tóm lấy Lý Phong Vũ.

"Cái quỷ gì vậy?" Lý Phong Vũ kinh ngạc thốt lên, hóa chưởng thành đao, chém thẳng vào bàn tay đá. Dù miệng rộng, nhưng hắn không hề yếu kém, ý chí võ đạo bùng nổ, đao khí rực cháy mạch văn, uy lực kinh người. Thế nhưng, những đao khí ấy chạm vào bàn tay đá mà không hề gây tổn thương, thậm chí không thể ngăn cản dù chỉ một khắc, bàn tay vẫn tiếp tục tóm lấy hắn. Lăng Hàn hừ một tiếng, lấy ngón tay làm kiếm, chém một kiếm kinh thiên vào bàn tay đá.

Kiếm mang xé gió, bàn tay khổng lồ không dám trực tiếp đỡ, mà nắm chặt thành quyền, nghênh chiến với kiếm mang. Một tiếng nổ lớn vang lên, ý chí võ đạo va chạm, ánh kiếm bùng nổ chói mắt. Lý Phong Vũ vội vàng chạy về phía Lăng Hàn, sợ hãi đến run rẩy. Một quái vật khổng lồ cao mười trượng từ dưới đất chui lên, lưng mọc đầy cỏ xanh đậm. Đây là một Thạch Nhân, trước đó nó nằm ẩn mình dưới lòng đất, cỏ xanh mọc trên người giúp nó ngụy trang hoàn hảo. Khí tức khủng bố của nó cho thấy đây là một tồn tại Hóa Thần Cảnh.

"Xú Thạch Đầu Nhân, dám mai phục đại gia nhà ngươi..." Lý Phong Vũ giận dữ quát lên, nhưng rồi quay sang nhìn Lăng Hàn với vẻ mặt lấy lòng: "Hàn thiếu, diệt nó đi!". Lăng Hàn cười lớn, gọi Thạch Linh của mình ra: "Tên to xác, đây là món ăn của ngươi, giết nó đi!". Tiểu Thạch Linh nhìn thấy đồng loại, lập tức phát ra một tiếng thét khiêu khích. Tuy nhiên, tiếng gào của Đại Thạch Nhân vang vọng hơn nhiều, tạo thành một cơn lốc thổi tóc tai mọi người bay tán loạn. Tiểu Thạch Linh lập tức sợ hãi, nhảy tót ra phía sau Lăng Hàn, phát ra tiếng "ô ô ô" như một chú chó con bị dọa. Nó vừa rồi còn hăng hái muốn nuốt chửng đối phương, nhưng khi đối phương bộc phát uy lực, nó mới nhận ra mình yếu thế hơn rất nhiều.

Lăng Hàn bật cười, Thạch Linh của hắn ngày càng trở nên "nhân tính hóa", giờ đây nó chẳng khác gì một chú chó con biết vẫy đuôi làm lành, chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu. Nhưng hắn cũng biết, trong Hắc Tháp, khối linh thạch đầu tiên đã được Thạch Linh luyện hóa, chỉ cần thêm hai khối nữa, nó sẽ có thể bước vào Linh Anh Cảnh. Đại Thạch Nhân nhìn chằm chằm Lăng Hàn, hay nói đúng hơn là Thạch Linh phía sau Lăng Hàn. Nó nhe răng, thèm khát, coi Thạch Linh như một bữa tiệc lớn. Không nói lời thừa, nó lập tức nhào tới Lăng Hàn. Trong mắt nó, Lăng Hàn chỉ là một con kiến, nó sẽ nghiền nát, rồi nuốt chửng Thạch Linh để bản thân tiến hóa. Tiểu Thạch Linh rõ ràng không phải đối thủ của Đại Thạch Nhân, nên Lăng Hàn buộc phải ra tay, đỡ lấy đòn tấn công mạnh mẽ này.

Lăng Hàn và Đại Thạch Nhân va chạm một đòn, cả người bị chấn bay ra ngoài như một mũi tên. Sức chiến đấu của hắn có thể sánh ngang Hóa Thần Cảnh cấp cao, nhưng sức mạnh thuần túy thì chưa thể. Đặc biệt là những sinh vật như Thạch Linh, chúng được thiên địa sinh dưỡng, là vương giả trong chủng tộc, sức mạnh và sức chiến đấu kinh người. Tuy nhiên, Lăng Hàn dám đối đầu với Đại Thạch Nhân, tự nhiên là có sự tự tin. Thể phách của hắn cường hãn, dù bị đánh bay, nhưng không hề hấn gì, như kim loại cấp tám, sức mạnh thuần túy khó lòng làm tổn thương. Hắn gầm dài một tiếng, lập tức lao trở lại, sức chiến đấu không hề suy giảm. Đại Thạch Nhân gầm gừ, trong mắt nó, Lăng Hàn chỉ là một tiểu tử, sao có thể ngang hàng với nó, lẽ ra phải bị nó đánh chết ngay lập tức mới phải.

"Ha ha ha ha, đến đây, còn đánh không phục tên to xác ngươi sao!" Lăng Hàn không ngừng giao chiến với Đại Thạch Nhân. Thể phách cường đại cho phép hắn chiến đấu một cách tùy hứng như vậy, bằng không, dù là cường giả Hóa Thần Cảnh thực thụ cũng không dám đối đầu với một Thạch Linh theo cách này. Cần biết rằng, những tồn tại như Thạch Linh nổi tiếng với thể phách mạnh mẽ và khả năng hồi phục kinh người. Trong cùng cảnh giới, chỉ có Kim Linh mới có tư cách đối đầu với chúng. Lăng Hàn đã tu luyện thành Kim Cương Thể, thực chất có thể coi là Kim Linh Chi Thể, thậm chí còn cao hơn một cảnh giới lớn.

Điều này khiến Văn Nhân Thiên Thiên kinh ngạc tột độ. Nàng biết Lăng Hàn là một thiên tài yêu nghiệt, thể thuật của hắn mạnh mẽ đến mức có thể sánh ngang Cổ Minh, nhưng tuyệt đối không ngờ hắn lại có thể ngang hàng với một Thạch Linh. Nàng vẫn đánh giá thấp thiên kiêu trẻ tuổi này. Tiểu Thạch Linh thì vô cùng hưng phấn, hận không thể la hét, chủ nhân thật sự quá ngầu! Nó đã không thể chờ đợi được nữa để được "ăn một bữa tiệc lớn", dung hợp tinh hoa của đối phương, nó chắc chắn có thể thăng cấp, thậm chí đạt đến Linh Anh Cảnh cấp cao.

Đại Thạch Nhân giận dữ, đột nhiên gầm một tiếng về phía Lăng Hàn. "Ngang!", âm thanh như sóng xung kích, có thể nhìn thấy bằng mắt thường, quần áo trên người Lăng Hàn xuất hiện từng vết rạn nứt, cả người như lún vào bùn lầy, bước đi khó khăn. "Mẹ kiếp, ngươi muốn tiểu gia chạy trần truồng sao?" Lăng Hàn mắng một tiếng. Thể phách của hắn chỉ bảo vệ được cơ thể, không thể bảo vệ quần áo, bị tiếng gầm của đối phương suýt chút nữa làm tan nát. Hắn vội vàng vận chuyển nguyên lực, kết thành một lá chắn phòng ngự bên ngoài cơ thể, sau đó vung Ma Sinh Kiếm lao tới.

Đại Thạch Nhân cũng hạ quyết tâm, hai tay đập mạnh, từng mũi đá nhọn xuyên ra, sắc bén vô cùng. Với sức mạnh của nó và cơ thể cứng rắn, những gai đá này cực kỳ sắc bén, đủ sức uy hiếp đến thể phách của Lăng Hàn. Trận chiến leo thang, sức chiến đấu của cả hai bên đều tăng lên, một lần nữa chiến đấu vô cùng kịch liệt. Tuy nhiên, Ma Sinh Kiếm dù sao cũng là Linh khí cấp mười, không ngừng chém, gai đá của Đại Thạch Nhân cũng không ngừng bị bắn tung tóe khắp nơi.

Tiểu Thạch Linh như một chú chó con nhảy nhót, hứng lấy những gai đá ấy, "răng rắc răng rắc" gặm một cách vui vẻ. Trong đó chứa một tia tinh hoa của Đại Thạch Nhân, đối với nó mà nói, đó chính là vật đại bổ. Nó kêu gào, hưng phấn đến quên trời đất. Đại Thạch Nhân thì giận dữ, nó còn chưa được ăn ngon, mà mình đã phải "lột da", thật sự quá thiệt thòi. Nhưng nó lại không muốn từ bỏ, dù sao thực lực của Lăng Hàn cũng chưa đạt đến mức khiến nó phải sợ hãi. Nó gầm lên một tiếng, thân hình nhanh chóng bành trướng, từ cao mười trượng biến thành cao trăm trượng, và vẫn tiếp tục lớn lên. Mặt đất lún xuống, ầm ầm ầm... vô số hạt đá bắn lên trời, như thể có một lỗ thủng khổng lồ xuất hiện phía dưới.

Lăng Hàn kinh ngạc nói: "Không hổ là Đại Địa Chi Tử, có thể lấy Đại Địa Chi Lực rót vào bản thân, dung hợp đại địa để tăng cường thể phách! Ai, sao con Thạch Linh của ta lại không có năng lực như vậy nhỉ?". Tiểu Thạch Linh oan ức nhìn Lăng Hàn, nó cũng muốn mạnh mẽ như vậy, nhưng cảnh giới của nó còn chưa tới, căn bản không thể lấy Đại Địa Chi Hồn dung hợp với mình! Mọi người vội vàng bay lên không, dường như đứng trên mặt đất là một chuyện cực kỳ nguy hiểm. Oanh... Đại Thạch Nhân lao về phía Lăng Hàn, nắm đấm của nó có thể so sánh với một ngọn núi, bị nó va phải một cái, đừng nói Hóa Thần Cảnh, ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng phải thổ huyết. Trọng lượng gia tốc cũng có thể tạo ra sức mạnh đáng sợ. Đó là lý do tại sao Thiên Địa Chi Linh còn đáng sợ hơn cả yêu thú vương giả.

Xèo, Lăng Hàn hóa thành một tia sét, né tránh đòn đánh này, đồng thời vung trường kiếm, đánh ra Kiếm Mang, chém về phía Đại Thạch Nhân. Phốc, Kiếm Mang xuyên vào cơ thể, chém bay một mảng lớn thân thể của Đại Thạch Nhân. Nhưng hiện tại hình thể của nó quá lớn, bị lột bỏ một khối thì cũng chẳng thấm vào đâu, không hề làm tổn thương gốc rễ. Và ngay lập tức, nó lấy đá từ mặt đất tu bổ phần bị lột bỏ, trong nháy mắt đã khôi phục nguyên trạng. Cơ thể khổng lồ này tương đương với một bộ khôi giáp của nó, hơn nữa khôi giáp có thể tự động chữa trị, chỉ cần đại địa còn tồn tại, nó liền có thể được bổ sung. Muốn tiêu hao hết đại địa, sao có thể có chuyện đó?

"Lần này còn làm sao chơi?" Lý Phong Vũ lẩm bẩm, Đại Thạch Nhân hoàn toàn bất khả chiến bại, chỉ có nó đánh người thôi. Lăng Hàn vừa né tránh vừa suy tư. Muốn hóa giải chiêu này của Thạch Nhân thực ra rất dễ dàng, đó là khiến hai chân của nó thoát ly đại địa, chiến đấu trên không trung, như vậy đối phương sẽ không thể được bổ sung từ mặt đất. Vấn đề là, làm sao mới có thể làm được? Thiên Địa Chi Linh như vậy, sao có thể đần độn? Như vậy, chỉ có thể vận dụng Diệt Long Tinh Thần Tiễn hoặc Vạn Pháp Quy Nhất, trực tiếp chém chết thần hồn của nó. Chỉ cần là sinh linh, đều có thần hồn. Nhưng hiện tại Thạch Nhân khổng lồ như vậy, làm sao biết chân thân của nó ở đâu?

Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn nhìn Thạch Nhân, lập tức, Thạch Nhân xuất hiện dưới một hình thái khác trong mắt hắn – hình thái năng lượng. Tuyệt đại bộ phận cơ thể của nó đều ảm đạm, đó là đất đá lấy từ mặt đất, nhưng dưới eo trái, lại có một điểm tròn sáng lấp lánh, như một mặt trời nhỏ. Đó là Thạch Linh tinh hoa, đầu nguồn bản nguyên, sinh mệnh, Thạch chi tâm... Lăng Hàn lấy Lạc Nhật Cung, lắp một mũi tên cấp tám, kích hoạt Diệt Long Tinh Thần Tiễn, đồng thời vận dụng Lôi Động Cửu Thiên, Chân Thị Chi Nhãn khóa chặt điểm phát sáng kia. Hắn đột nhiên buông tay, vèo, mũi tên bắn ra, quấn quanh ánh chớp, trong nháy mắt gia tốc đến cực điểm. Phốc, mũi tên xuyên vào phần eo của Đại Thạch Nhân, rồi bắn ra từ phía sau lưng. Đại Thạch Nhân yên lặng nhìn Lăng Hàn, sau đó đất đá trên người nó sụp đổ, vỡ nát, tan rã... trong nháy mắt biến thành một đống đá vụn. Và trong đống đó, có một khối đá to bằng đầu người, trong suốt như ngọc, lóe lên ánh sáng dịu nhẹ. Thạch tâm!

"Gào gào gào!" Tiểu Thạch Linh vội vàng lao tới, bốn chân bò như một chú chó, vồ lấy Thạch tâm, sau đó lẻn đến bên cạnh Lăng Hàn, dùng đầu cọ cọ, một bộ dáng lấy lòng. Lăng Hàn không khỏi im lặng, sao tên này ngày càng giống một chú chó con nhỉ? Tuy nhiên, Thạch Linh cũng ngày càng nghe lời, nếu không, tên này khẳng định đã ngậm Thạch tâm chạy mất, chứ không phải dùng dáng vẻ lấy lòng nhìn hắn, chờ mong sự đồng ý của hắn.

"Lăng huynh, con rối này của ngươi thật nhân tính hóa, không giống con rối bình thường chút nào." Văn Nhân Thiên Thiên nói từ đáy lòng. Thạch Nhân lập tức bất mãn, nhìn Văn Nhân Thiên Thiên gầm gừ một tiếng, ai là con rối chứ? Người ta đường đường là Thiên Địa Chi Linh, Ngũ hành sinh mệnh, được Thiên Địa ưu ái mà! Lăng Hàn cười ha hả, thu Thạch Nhân vào Hắc Tháp, để nó luyện hóa Thạch tâm, nhanh chóng tăng cảnh giới. Hắn cười nói với Văn Nhân Thiên Thiên: "Đúng vậy, rất nhân tính hóa." và không tiết lộ thân phận thực sự của Thạch Linh.

"Thiên Thiên vẫn cho rằng Lăng huynh lấy kiếm pháp xưng danh, không ngờ tài bắn cung lại càng kinh người, mũi tên kia ngay cả Thạch Linh Hóa Thần Cảnh cũng bị giết chết, uy thế như vậy thật khiến người ta không cách nào tưởng tượng." Văn Nhân Thiên Thiên thở dài nói. "Ha ha, Văn Nhân cô nương không cần khoa trương ta." Lăng Hàn phẩy tay, đối phương cũng là thiên kiêu, thiên phú không kém Chư Toàn Nhi. Hắn dừng một chút, lại nói: "Đi thôi, chúng ta tiếp tục lên đường." Mấy người đều gật đầu, tiếp tục tiến về phía trước.

Khu vực này rộng lớn kinh người, dường như đi mãi không hết, nhưng nửa ngày sau, mặt trời lại nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một mặt trăng lớn, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, nguyệt quang mát như nước. Tất cả mọi người đều tấm tắc khen lạ, chủ nhân của di tích này thật sự đã bỏ ra tâm tư và công phu lớn, lại mô phỏng tương tự thế giới bên ngoài. Giữa bầu trời, thậm chí còn có rất nhiều vì sao tô điểm. Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn quan sát. Trước đó là Mặt Trời, hắn không dám nhìn chằm chằm quá lâu vì sợ chói mắt. Nhưng Mặt Trăng thì khác, lực phá hoại của tia sáng có hạn, hắn hoàn toàn có thể chịu đựng.

Một lát sau, hắn không khỏi biến sắc nói: "Những ngôi sao kia là thật, hoàn toàn tương tự thế giới bên ngoài!". "Cái gì!" Tất cả mọi người cũng biến sắc. "Cái gọi là ngôi sao đều là thiên thạch, thông thường bao hàm trân kim cấp cao, mới sẽ phát sáng trên bầu trời." Văn Nhân Thiên Thiên nói. Lăng Hàn gật đầu: "Trên đỉnh chóp bầu trời, có lực hấp thụ kỳ dị, cố định lại những vẫn kim kia, vì thế chúng ta nhìn thấy tinh không là cố định bất biến. Nhật, nguyệt lại khác, do lực lượng thế giới thúc đẩy, nên có quỹ tích vận chuyển."

Con thỏ nói: "Kỳ thực những ngôi sao này cách chúng ta chỉ hơn ngàn dặm, nếu không có tầng Cương Phong tồn tại, Sinh Hoa Cảnh là rất dễ dàng đến phần cuối." "Nhưng chính bởi vì có tầng Cương Phong tồn tại, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không dám xông vào, chỉ có..." Lăng Hàn tiếp lời, làm một động tác chém trời. Bước đầu tiên của khai thiên chính là chém tầng Cương Phong, bằng không ngay cả bầu trời cũng không thể đến, còn nói gì tới khai thiên? "Phá Hư Cảnh có thể đánh rơi ngôi sao trên trời, nhưng thời điểm ngôi sao xuyên qua tầng Cương Phong sẽ bị hao mòn đại bộ phận, có thể rơi xuống đất chỉ là số ít trong số ít." Con thỏ nói tiếp.

"Tiểu tử, có phải ngươi nhìn lầm không, những ngôi sao kia sao có thể giống ngoại giới." Lăng Hàn lắc đầu: "Tuyệt đối không thể nhìn lầm!". Hắn suy nghĩ một chút lại nói: "Vậy chỉ có một khả năng, chính là có tồn tại vô thượng mạnh mẽ phá tan tầng Cương Phong, lấy những ngôi sao hoàn chỉnh không thiếu sót kia xuống." "Bắt trăng hái sao, đây là năng lực cỡ nào?" Văn Nhân Thiên Thiên không khỏi kinh ngạc đến ngây người. "Đây là Phá Hư Cảnh cũng không thể nào làm được!" Lăng Hàn gật đầu, Phá Hư Cảnh có thể đánh rơi ngôi sao trên trời, nhưng muốn xông qua tầng Cương Phong lấy ngôi sao trở về, độ khó này lại khác.

Trong lòng hắn run lên, có một Cổ Vương Triều đã từng muốn khai thiên, cuối cùng thất bại, lưu lại bốn kho báu, lẽ nào di tích này thuộc về Cổ Vương Triều kia? Lúc trước tuy bọn họ khai thiên thất bại, nhưng phá tan tầng Cương Phong hẳn là không vấn đề, như vậy lấy được một ít ngôi sao hoàn chỉnh cũng hợp tình hợp lý. Nếu thật như thế, Tử Nguyệt Hoàng Triều, Ngũ Đại Tông Môn khẩn trương cũng hợp tình hợp lý, cái này là một vương triều có tư cách khai thiên a! "Thực sự là càng ngày càng khiến lòng người kích động." Lăng Hàn cười nói.

Tất cả mọi người ngồi xuống, Lăng Hàn lấy nguyên liệu nấu ăn ra, chuẩn bị bữa tối. Ở một nơi nguy hiểm như vậy, họ phải duy trì mình ở trạng thái tốt nhất, nếu không có thể sẽ ôm hận. Thời gian quý giá, nhưng tuyệt đối không thể liều lĩnh. Văn Nhân Thiên Thiên, huynh muội Lý Phong Vũ tự nhiên cũng chuẩn bị lương khô, nhưng ngửi thấy hương vị đồ ăn của Lăng Hàn, liền không nhịn được thèm nhỏ dãi. Sau khi nếm thử một miếng, họ lập tức ném lương khô của mình sang một bên, tập trung lại đây ăn "chùa".

"Ồ, thịt ta vừa để ở chỗ này đâu rồi?" Lý Phong Vũ kỳ quái. Hắn vừa nướng chín một miếng thịt, dự định nướng thêm một miếng nữa cho muội muội, không ngờ lại đột nhiên biến mất. Ánh mắt hắn đảo qua, dừng lại trên người con thỏ, nói: "Thỏ Gia, có phải là ngươi ăn vụng không?". Con thỏ nghiêng đầu, khinh thường nói: "Phi, Thỏ Gia sẽ ăn vụng đồ vật của ngươi?". "Vậy miệng ngươi nhai cái gì đấy?" "Thỏ Gia trời sinh thích nhép miệng, không được sao?" "Dầu cũng chảy ra!" "Nói bậy, Thỏ Gia nhai không thôi!" "Ngươi cái con thỏ chết tiệt này, dám trộm đồ vật của ta!" Lý Phong Vũ phát điên, con thỏ không biết xấu hổ này, mình lười biếng không đi nướng, lại trộm gà bắt chó, quá đáng ghét. Con thỏ không để ý tới, chỉ là con ngươi như Hồng Bảo Thạch chuyển loạn, với tính tình không chịu thiệt của nó hiển nhiên là muốn trả thù Lý Phong Vũ, bởi vì hiện tại những người khác đều cảnh giác nhìn nó, độ khó ăn trộm rất lớn.

"Ồ, chén canh của ta đâu rồi?" Lăng Hàn cũng kinh ngạc một chút, sau đó nhìn về phía con thỏ. "Có phải là ngươi làm không?" "Oan uổng a, các ngươi làm mất đồ liền tìm Thỏ Gia, Thỏ Gia là thỏ như vậy sao?" Con thỏ oan ức nhảy lên. "Phải!" Tất cả mọi người gật đầu. "Ồ, bát canh của ta cũng không còn." Chư Toàn Nhi cũng kỳ quái nói. "Sự tình không liên quan tới Thỏ Gia!" Con thỏ vội tự giác giơ móng vuốt lên. "Xác thực không phải con thỏ làm." Lăng Hàn lắc đầu, thần thức của hắn vẫn khóa chặt con thỏ, nếu đối phương có dị động gì, hẳn sẽ không tránh được thần thức của hắn, dù sao thần thức của hắn là của Thiên Nhân Cảnh, dù chỉ còn một tia.

Vậy là ai làm? Tất cả mọi người kỳ quái. Đột nhiên Hổ Nữu cười khanh khách, đưa tay nắm lên một đồ vật trắng như tuyết, nói: "Chúng ta nướng nó lên ăn đi!".

Bị Hổ Nữu chộp trong tay là một con vật nhỏ lông xù, khá giống gấu trúc, nhưng màu sắc khác biệt, thân thể mũm mĩm, tứ chi ngắn ngủn, lại thêm một cái đuôi dài. Nếu nó có màu đen, có lẽ sẽ trông đáng sợ, nhưng bộ lông trắng tinh, móng vuốt nhỏ màu hồng phấn, cùng đôi mắt to tròn gần như chiếm một phần ba khuôn mặt, khiến nó trông vô cùng đáng yêu. Tiểu tử này đang liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi Hổ Nữu, nhưng khổ nỗi tay chân quá ngắn, căn bản không làm được gì, gấp đến độ nó kêu chít chít liên tục. Hổ Nữu chảy nước miếng nói: "Nướng ăn hay nấu ăn đây, nướng thì thơm, nấu thì ngọt, ai, làm sao chỉ có một con chứ, để Nữu thật khó quyết định!".

"Không thể ăn!" Chư Toàn Nhi, Văn Nhân Thiên Thiên, Lý Tư Tiên đồng thời kêu lên. Một con vật nhỏ đáng yêu như thế, ai mà nỡ ăn chứ! Tất nhiên, trừ Hổ Nữu. "Tại sao?" Hổ Nữu mờ mịt nói, còn dùng ánh mắt cảnh giác nhìn mọi người: "Các ngươi muốn cướp sao? Hừ, Nữu không phải ngồi không, muốn đánh thì phụng bồi!". Lăng Hàn hiếu kỳ nói: "Lẽ nào chính là tiểu tử này ăn trộm sao?". "Tốt a, lại dám hãm hại Thỏ Gia nhà ngươi, làm thịt ăn đi!" Con thỏ khí thế hùng hổ kêu lên. "Thỏ chết tiệt, lại nói hươu nói vượn, có tin trước tiên làm thịt ngươi hay không!" Văn Nhân Thiên Thiên uy hiếp. "Hay lắm, Nữu muốn ăn thịt thỏ!" Hổ Nữu lại nhìn chằm chằm con thỏ.

Lăng Hàn vẫy vẫy tay, bảo Hổ Nữu mang con vật nhỏ kia tới. Hắn lăn qua lăn lại xem, khiến tiểu tử kia rất ngượng ngùng, còn dùng móng vuốt che giữa hai chân. Phốc, nó phun ra một khối kim loại nhỏ, toàn thân xanh lam, tỏa ra sắc thái óng ánh. Nó dùng hai chân trước nâng khối kim loại này, ân cần nhìn chằm chằm Lăng Hàn, như thể muốn làm hắn vui lòng. "Tất cả đều là nước miếng của ngươi, muốn đưa người cũng phải lau sạch chứ!" Lăng Hàn cười nói, nhưng hắn lập tức biến sắc: "Đây là trân kim cấp tám, Bích Hải Lam Kim!".

Tất cả mọi người kinh dị, một con chuột béo lại phun ra một khối trân kim cấp tám, điều này thật sự kinh người. "Ồ, lẽ nào đây là Tầm Kim Thử?" Con thỏ khiếp sợ nói: "Trong truyền thuyết, loại sinh linh này có năng lực cảm ứng đặc thù với kim loại quý giá, dù chôn dưới đất mấy dặm cũng có thể cảm ứng được." Tầm Kim Thử! Tất cả mọi người lắc đầu, biểu thị xưa nay chưa từng nghe nói qua. "Con thỏ, ngươi không phải nói bậy chứ?" Chư Toàn Nhi cười nói. "A phi, đừng tưởng dung mạo ngươi xinh đẹp thì có thể oan uổng Thỏ Gia!" Con thỏ giơ chân. "Các ngươi chưa từng nghe nói, đó là bởi vì Tầm Kim Thử quá ít ỏi, tuy không có sức mạnh to lớn gì, nhưng còn ít ỏi hơn Chân Long Chân Phượng. Có thể nói, mang nó tới Thần giới cũng là chí bảo!".

Lúc này mọi người mới thay đổi sắc mặt, gia hỏa béo béo tròn tròn này còn là cao phú soái a. Tầm Kim Thử dùng vẻ mặt lấy lòng nhìn Lăng Hàn. Nó cảm nhận được sự sợ hãi lớn lao từ Hổ Nữu, như chuột gặp phải mèo, ngay cả phản ứng cũng không nhạy bén, bằng không với tốc độ của nó, há là người bình thường có thể bắt được. Nhưng nhân loại này có thể trấn áp Hổ Nữu, tự nhiên khiến nó nịnh nọt, có thể tránh được vận mệnh lên giá nướng hay không đều phải nhìn Lăng Hàn. Nó dùng hai móng vuốt nhỏ nâng Bích Hải Lam Kim, còn chắp tay, như thể hiến lễ vậy.

Lăng Hàn không khỏi cười, thả Tầm Kim Thử xuống, cầm Bích Hải Lam Kim qua, tiện tay lau đi nước miếng của tên tiểu tử này. Vèo, Đại Bạch Thử vội vàng nhanh chân tránh đi. Đừng nhìn dáng dấp nó béo béo tròn tròn, dường như đi vài bước phải thở, nhưng tốc độ lại nhanh đến kinh người, chỉ nháy mắt liền biến mất. Mọi người sửng sốt một chút, mới phản ứng được bọn họ bị một con chuột lừa. Ai có thể nghĩ tới, nó trong tay Hổ Nữu nhu nhược như vậy, nhưng lại linh hoạt đến mức này. "Quả thực là tên béo đáng chết!" Lăng Hàn nghĩ đến Mã Đa Bảo, tương tự cũng là tên béo đáng chết, đều cực kỳ linh hoạt.

"Thịt nướng của Nữu!" Hổ Nữu kêu thảm thiết. Nàng vừa quyết định ăn kiểu nào, nhưng thức ăn đã chạy mất. Lăng Hàn cười ha hả nói: "Con Đại Bạch Thử này có tác dụng, lần sau bắt được nó, lưu lại nuôi a." Hổ Nữu chu miệng nhỏ, nàng rất muốn ăn, làm sao bây giờ? Ánh mắt của nàng nhìn chăm chú lên người con thỏ, mắt to phát sáng. Con thỏ không kìm lòng được mà che cái mông, kinh hô: "Tiểu nha đầu, ngươi muốn làm gì? Cảnh cáo ngươi, không nên đánh chủ ý... a!". Nó kêu thảm thiết, đã bị Hổ Nữu cắn cái mông.

Mọi người tiếp tục ăn. Không lâu sau, Hổ Nữu đột nhiên cười ha hả, nhấc hai tay lên, đang nâng một con Đại Bạch Thử béo béo tròn tròn. Không phải con Tầm Kim Thử kia thì ai chứ? Lúc này nó còn bị bắt hiện hình, trong móng vuốt của nó còn nâng một miếng thịt, một bên miệng cao cao nhô lên, hiển nhiên nhét vào quá nhiều đồ ăn. Nó dùng ánh mắt vô tội nhìn mọi người, như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi người không khỏi bật cười. "Thật là ngốc, nhưng ngốc đến mức này, nó cũng coi như kỳ hoa." "Người chết vì tiền, chim chết vì ăn, thật chuẩn xác a." "Đây tuyệt đối là một con chuột tham ăn, trước kia ngửi thấy được hương vị mới chạy tới, bị tóm một lần lại còn không có giác ngộ, ở cùng một nơi té ngã hai lần."

Nghe lời của mọi người, Đại Bạch Thử ngượng ngùng dùng móng vuốt nhỏ che mắt, như thể đỏ mặt. Lăng Hàn cười ha hả, nắm Đại Bạch Thử nói: "Tên béo, sau này theo ta làm việc, bao đủ rượu ngon thức ăn ngon, mà ngươi thì phát huy bản lĩnh của mình, tìm trân kim cho ta." Đại Bạch Thử kêu chít chít, khua tay múa chân, như thể đang kháng nghị, không phải ăn mấy miếng thịt sao, lại muốn bản thử bán mạng? "Ngươi dám không đáp ứng?" Hổ Nữu tập hợp tới, bộc lộ bộ mặt hung ác. Đại Bạch Thử bị dọa ngốc, đuôi ưỡn thẳng tắp, tứ chi dựng thẳng, toàn thân cứng ngắc, lại bị dọa đến hôn mê bất tỉnh. Phốc, tất cả mọi người cười to, con chuột này cũng quá khôi hài đi. Nói nó nhát như chuột, nó lại đến ăn vụng hai lần, nói nó gan to, nó lại bị Hổ Nữu dọa hôn mê bất tỉnh, quả thực không lời nào để nói.

Vèo, nhưng vào lúc này, con Đại Bạch Thử thừa dịp Lăng Hàn bất cẩn, liền chạy mất như một làn khói. Nụ cười trên mặt mọi người ngưng tụ, lại bị con Đại Bạch Thử này lừa lần nữa. Lăng Hàn lấy ra lượng lớn đồ ăn nói: "Ta không tin, tên Béo này khẳng định còn có thể xuất hiện tiếp!". Tất cả mọi người lắc đầu, con Tầm Kim Thử kia dù tham ăn đến mấy cũng không đến nỗi phạm sai lầm ba lần chứ? Quả nhiên, một đêm đi qua, Đại Bạch Thử không xuất hiện nữa. Lúc sáng sớm, ngày đêm biến hóa hầu như là trong nháy mắt, sao và mặt trăng đồng thời biến mất, hỏa cầu lớn bay lên không trung.

Tuy Lăng Hàn nhớ mãi không quên con Tầm Kim Thử kia, nhưng hiện tại không có thời gian lãng phí, liền cùng mọi người tiếp tục tiến lên. Ngày hôm đó, bọn họ đều ở trong tình trạng trốn tránh liên tục. Tuy nơi này không nhiều yêu thú, nhưng mỗi một con đều vô cùng mạnh mẽ, chí ít là Hóa Thần Cảnh, động một chút là có Thiên Nhân Cảnh xuất hiện, cường đại đến khiến người ta chỉ có thể đi đường vòng. Nói không chắc còn có Phá Hư Cảnh tồn tại, chỉ là không hiện tung tích mà thôi. Bởi vì lẫn trốn, đi đường vòng, nên kết thúc một ngày bọn họ cũng không đi được bao xa. Thái dương hạ xuống, minh nguyệt bay lên, mọi người dừng lại nghỉ ngơi.

"Ha ha, Nữu lại bắt được nó rồi!" Hổ Nữu đột nhiên vui mừng gọi, trong tay cầm lấy một con chuột trắng trắng tròn tròn. Con Đại Bạch Thử này tội nghiệp nhìn mọi người, như thể tự trách mình sao tham ăn như vậy, lại tự chui đầu vào lưới. Lăng Hàn cười ha hả, tiếp nhận Tầm Kim Thử, lần này hắn trực tiếp thu vào Hắc Tháp, sau đó phân ra một đạo thần thức tiến vào. Tầm Kim Thử vừa được tự do, tự nhiên liền chạy trốn, dùng cái mũi nhỏ ngửi, sau đó tham lam nhìn dược điền vô cùng vô tận trong Hắc Tháp. Kỳ thực nó lấy kim loại làm thức ăn, kim loại càng quý giá thì càng có thể làm cho nó mạnh mẽ.

Tuy nhiên, nó lại rất khác loại, nó xác thực thích ăn trân kim để mạnh mẽ, nhưng nó cũng thích ăn linh dược, và hiện tại còn thích thịt nướng, canh gà... Với nhiều linh dược như vậy, nó muốn ăn thoải mái. Chỉ là nó vừa động, liền phát hiện mình lại lọt vào trong tay nhân loại kia. "Tên béo, ngươi trốn không thoát lòng bàn tay của ta đâu." Lăng Hàn cười nói, lại buông tay ra: "Chạy nữa đi." Tầm Kim Thử có tính dai mạnh mẽ, lập tức bỏ chạy, càng quyết định chủ ý phải ăn nơi này sạch sành sanh, để chọc tức nhân loại kia. Bất quá chỉ một chút, nó lại lọt vào trong tay Lăng Hàn.

Nó mê man, tốc độ của nhân loại này rõ ràng không nhanh bằng nó, hơn nữa nó còn có khả năng độn thổ trời sinh. Bởi vì có thể lấy kim loại làm thức ăn, răng của nó cũng thuộc hàng đỉnh cấp, cắn cái gì phá cái đó, lấy răng nhọn mở đường, phải thuận buồm xuôi gió mới đúng? Lại trốn! Lần này nó đào xuống dưới, muốn độn thổ mà đi, chỉ là đào chí ít mấy chục dặm, phía trước nó đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt nhân loại, không phải nam nhân kia thì là ai? Lần này, nó thật bị sợ rồi, đuôi ưỡn thẳng tắp, gãy một cái, vươn mình nằm xuống, cái bụng trắng hướng lên trời, bộ dáng ta bị ngươi hù chết.

"Ta lại không phải ngươi, còn có thể bị ngươi lừa gạt sao?" Lăng Hàn cười to, nắm đuôi của Tầm Kim Thử lên nói: "Không nên giả chết! Xem, địa phương lớn như vậy khắp nơi gieo linh dược, còn có các loại yêu thú, chất thịt rất ngon." Hắn dừng một chút, dụ dỗ từng bước: "Thế nào, chỉ cần theo ta, linh dược ăn no, thịt cũng ăn no!". Con chuột lập tức sống lại, dùng hai chân sau đứng thẳng, nhìn Lăng Hàn kỷ kỷ chít chít, như thể cò kè mặc cả. "Ta nghe không hiểu ngươi đang nói cái gì, có điều chỉ cần ngươi gật đầu là được, có nguyện ý theo ta hay không?" Lăng Hàn phát ra thanh âm mê hoặc như ma quỷ. Con chuột lộ ra vẻ giãy giụa, cuối cùng nắm móng vuốt nhỏ làm hình khuất phục.

"Được, sau này ngươi chính là người... con chuột của ta, cho ngươi cái tên a, nếu ngươi mập như thế, rất giống người nào đó, nếu như không nhân cơ hội trêu hắn, vậy quá không có thiên lý." Lăng Hàn suy nghĩ một chút: "Sau này, ngươi tên Bạch Đa Bảo, nhũ danh Tiểu Bạch." Tầm Kim Thử gọi chít chít, lấy đó kháng nghị, nó mới không mập, cái này gọi là nhục cảm. Lăng Hàn mang theo Tầm Kim Thử đi ra ngoài, cười nói: "Hiện tại tiểu tử này cùng một nhóm với chúng ta, tên Bạch Đa Bảo, biệt danh tên Béo hay Tiểu Bạch." Chư Toàn Nhi lập tức bật cười, nàng biết Lăng Hàn nghĩ cái gì, cũng không biết ngày sau Mã Đa Bảo và con Tầm Kim Thử này gặp nhau sẽ có vẻ mặt như thế nào.

"Lăng huynh thực sự là số mệnh kinh người, có thể có được bảo vật như Tầm Kim Thử." Văn Nhân Thiên Thiên thở dài nói, đây là đồ ăn của Lăng Hàn đưa tới, Hổ Nữu bắt được, Lăng Hàn thu phục, nàng sao có thể đến phân chỗ tốt chứ? Lăng Hàn cười cợt, đời này vận may của hắn xác thực rất tốt, được ba môn thần thông chính là minh chứng. Trên thực tế, đời trước vận may của hắn cũng không tệ, mới sẽ va vào Hắc Tháp, cái Thần khí này... không thể phỏng đoán! Tầm Kim Thử bò đến trên vai Lăng Hàn, chít chít vung tay múa chân, ý tứ là vừa nãy ta ăn vụng, căn bản ăn chưa đã ghiền, hiện tại nên để ta ăn thoải mái a. Lăng Hàn tiện tay lấy đồ ăn ra cho nó. Hổ Nữu thì vẫn khó nén tham ăn, nhìn chằm chằm Tầm Kim Thử chảy nước miếng, khiến Tầm Kim Thử vừa ăn vừa chảy mồ hôi lạnh, trong cơ thể tiểu nhân loại kia thật giống như cất giấu một nhân vật đáng sợ, để nó có bóng ma trong lòng, tổn thương tâm linh yếu đuối của Thử Bảo Bảo.

"Đây chỉ là một con ấu thử." Con thỏ nói. "Tại sao nói như vậy?" Tất cả mọi người hỏi. Hổ Nữu cũng nói: "Đúng nha, dài mập như thế rồi, hoàn toàn có thể ăn, sao lại nhỏ chứ?". "Tầm Kim Thử thành niên, da lông sẽ màu vàng, chỉ có khi còn bé mới màu trắng." Con thỏ giải thích: "Năng lực tìm kiếm trân kim của Tầm Kim Thử tương quan với tuổi tác, tuổi tác càng lớn, có thể tìm được kim loại càng cấp cao." Hóa ra đây còn là một tiểu tử, chẳng trách tham ăn như thế, nhiều lần chịu thiệt vẫn còn làm, hết cách rồi, trẻ người non dạ a. Chư Toàn Nhi mẫu tính đại phát, ôm Tầm Kim Thử nói: "Cũng không biết cha mẹ của Tiểu Bạch đi nơi nào, lại bỏ tiểu bảo bảo như vậy." Hổ Nữu chảy nước miếng nói: "Còn có, còn có hai con lớn, ở chỗ nào?". "Ha ha, nói không chắc cha mẹ của nó sớm đã chết rồi." Con thỏ nói: "Tầm Kim Thử rất đặc biệt, chúng đẻ trứng, sinh trứng ra nếu không có điều kiện thích hợp, mười vạn năm, trăm vạn năm không nở cũng không kỳ quái." Điều này làm cho Hổ Nữu thất vọng, hi vọng thay đổi khẩu vị mới là thất bại.

Sau khi ăn uống no đủ, tất cả mọi người nghỉ ngơi, tu luyện một hồi, giải tỏa uể oải ban ngày, chuẩn bị cho những trận chiến có thể sẽ gặp phải vào ngày mai. Tầm Kim Thử quả nhiên ngu ngốc, lúc ngủ chổng vó, phát ra tiếng gáy rất lớn, làm cho không ai ngủ được. Lăng Hàn đành ném nó vào trong Hắc Tháp, mọi người mới có không gian yên tĩnh. Ngày thứ hai, mọi người lên đường, Lăng Hàn thả Tầm Kim Thử ra, để nó tìm kiếm trân kim. Khoan hãy nói, mập mạp này thật không phải hư danh, chỉ một ngày mà thôi, nó liền cho Lăng Hàn ba khối trân kim, một khối cấp bốn, hai khối cấp năm, tuy không tính quý giá, nhưng là không duyên cớ chiêm được nha. Lại một đêm đi qua, ban ngày đúng hẹn mà tới, lúc này đã là ngày thứ tư bọn họ tiến vào di tích. Khi đang đi tới, chỉ nghe một tiếng gào thét chói tai, giữa bầu trời xuất hiện một mảnh mây đen, đang nhanh chóng che phủ. Mọi người ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện đây không phải mây đen, mà là một con Cự Điêu khổng lồ, toàn thân màu xanh đậm, không lông, tất cả đều là vảy, như thiết giáp màu xanh lục, tỏa ra hàn ý lạnh lẽo. Và mọi người cũng lông tóc dựng đứng, bởi vì đây là một tồn tại Phá Hư Cảnh, con mắt trừng xuống cũng có thể đánh giết bọn họ mấy trăm lần.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!