Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong vũ trụ của người tu hành, "quốc thế" luôn là một thanh gươm hai lưỡi sắc bén. Nếu người trị vì mang đến thái bình thịnh trị, lòng dân quy phục, quốc thế sẽ hóa thành nguồn năng lượng vô biên, nâng cao thực lực đến mức kinh ngạc. Nhưng ngược lại, một bạo quân gieo rắc oán thán, quốc thế sẽ biến thành độc dược, không chỉ không giúp ích mà còn có thể đẩy người vào chỗ chết. Chính vì lẽ đó, Ngũ Đại Tông Môn dù biết rõ lợi ích của quốc thế nhưng không dám lạm dụng, bởi lẽ thời điểm luyện chế Nhất Giới Đan thường là lúc dân chúng căm phẫn nhất, điều này ảnh hưởng trực tiếp đến phẩm chất của linh đan.
Mã Đa Bảo, Hoàng đế Tử Nguyệt, nhìn Lăng Hàn với ánh mắt đầy mong đợi. Những kẻ có thể thoát ly dòng sông vận mệnh vốn hiếm hoi, huống hồ lại có đến hai người xuất hiện cùng lúc, như thể một sự sắp đặt kỳ diệu từ sâu thẳm vũ trụ. Hắn cười hỏi Lăng Hàn có nguyện ý giúp đỡ mình một tay hay không. Lăng Hàn trầm ngâm một lát, rồi đáp lời sẽ quay về Bổ Thiên Học Viện, cố gắng giải phóng càng nhiều người khỏi sự khống chế của Ngũ Đại Tông Môn, chờ thời cơ chín muồi sẽ dẫn họ về Tử Nguyệt Hoàng Triều. Mã Đa Bảo vỗ tay cười lớn, vui mừng khôn xiết, lập tức phong Lăng Hàn làm Cửu Vương. Thế nhưng, Lăng Hàn vội vàng xua tay từ chối. Hắn không hề hứng thú với quyền lực, cũng không muốn làm thuộc hạ của "tên béo" Mã Đa Bảo, chỉ thích cuộc sống tự do tự tại, tiêu dao như mây trời. Thái Âm Vương, một nữ nhân quyến rũ, bật cười duyên dáng, ánh mắt nhìn Lăng Hàn đầy vẻ tán thưởng. Hổ Nữu lập tức giật lấy Lăng Hàn, trừng mắt cảnh cáo Thái Âm Vương, không cho phép nàng thích người của mình.
Mã Đa Bảo sau đó nghiêm nghị kêu gọi mọi người, vì tương lai chung, hãy cùng mình góp sức. Phong Phá Vân và Lăng Hàn đều gật đầu đồng ý, riêng Dực Song Song lại ngáp dài, tỏ vẻ hoàn toàn không hứng thú. Lăng Hàn bấy giờ mới hỏi về đối sách của Mã Đa Bảo trước thế lực Ngũ Đại Tông Môn với hàng trăm cường giả Phá Hư Cảnh tích lũy vạn năm. Mã Đa Bảo tự tin tuyên bố rằng Bát Vương của mình, mỗi người đều có thể địch lại mười người, nên không hề sợ hãi. Hắn chỉ lo lắng hai điều: khi nào Thần giới sẽ động thủ và những kẻ tu luyện bí thuật Minh Giới ở Bắc Hoang. Lăng Hàn bổ sung thêm Thiên Thi Tông cũng không thể xem thường, nhưng Mã Đa Bảo gạt đi, cho rằng Thiên Thi Tông không có vạn năm tích lũy nên chỉ là một thế lực tầm thường. Bữa tiệc rượu tiếp tục, những câu chuyện về đại sự khai thiên tạm gác lại.
Trong lúc đó, Lăng Hàn thầm hỏi Tiểu Tháp về sự thay đổi mệnh cách của mình, liệu có phải do Tiểu Tháp tác động. Tiểu Tháp lạnh nhạt đáp rằng không cần nó phải nhúng tay, việc hai linh hồn dung hợp tự nhiên sẽ khiến mệnh cách thay đổi. Hơn nữa, quy tắc thiên địa của giới này vốn không trọn vẹn, muốn thay đổi dễ như trở bàn tay, không có gì đáng ngạc nhiên. Lăng Hàn không khỏi ngạc nhiên, rồi đột ngột hỏi liệu Tiểu Tháp còn che giấu nhiều bí mật khác không. Tiểu Tháp trầm mặc giây lát, rồi nói: "Đến lúc ngươi cần biết, tự nhiên sẽ nói cho ngươi." Lăng Hàn bất lực, dù hắn là chủ nhân Hắc Tháp, nhưng Tiểu Tháp rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn công nhận hắn, chỉ cho phép hắn mượn dùng. Hắn than thở Tiểu Tháp đang "khí lớn bắt nạt chủ," nhưng chỉ nhận lại một tiếng "Ha ha" cùng sự im lặng sau đó.
Lăng Hàn và Mã Đa Bảo trò chuyện rất lâu, hắn kể cho đối phương nghe về Tử Tuyết Tiên, còn Mã Đa Bảo cũng không keo kiệt chia sẻ những bí mật liên quan đến khai thiên và vận dụng quốc thế. Sau đó, Thái Âm Vương cũng xuất chinh, thúc đẩy nhanh quá trình mở rộng của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Hoàng triều này đã tìm được bốn trong số tám vị Vương giả hùng mạnh được phong ấn, nhưng bốn người còn lại vẫn bặt vô âm tín. Thời gian trôi qua quá lâu, địa hình thay đổi, việc tìm kiếm trở nên vô cùng khó khăn, giống như Lăng Hàn không tìm được Thương Mang Sơn vậy.
Lăng Hàn theo Thái Âm Vương đến biên giới Tử Nguyệt Hoàng Triều rồi mới chia tay, một mình quay về Bổ Thiên Học Viện. Dực Song Song và Phong Phá Vân đã có một trận chiến, Lăng Hàn nhân cơ hội trốn thoát, nhưng hắn biết rõ nữ ma đầu kia sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Ba vị Vương của Tử Nguyệt Hoàng Triều thế như chẻ tre, đã công hãm gần một phần mười địa vực Trung Châu, trở thành thế lực đứng đầu về lãnh thổ. Tuy nhiên, trong thế giới võ đạo, sức mạnh không đo bằng lãnh thổ mà bằng số lượng và chất lượng cường giả. Ngũ Đại Tông Môn cũng phản kháng ngày càng mạnh mẽ, khiến bước tiến của Thiên Tinh Vương và đồng đội chậm lại. Giờ đây, chiếm được một thành trì cũng mất rất nhiều thời gian, chưa kể những kẻ phản nghịch, vừa rời chân trước đã đổi cờ sau.
Giữa bầu không khí căng thẳng đó, Lăng Hàn trở lại Bổ Thiên Học Viện. Vừa thấy hắn, mọi người xì xào bàn tán về kẻ đã giết Tiểu Đao Vương. Nhưng không phải ai cũng kính nể, nhiều ánh mắt còn lộ vẻ hả hê. Khi Lăng Hàn gặp "Lý Đại Chủy," hắn mới hiểu nguyên do.
Từ Tu Nhiên đã xuất thế! Hắn chưa đến Bổ Thiên Học Viện, nhưng trên đường đã liên tục rèn luyện, khiêu chiến và chém giết nhiều nhân vật nổi tiếng, kể cả cường giả Hóa Thần Cảnh, mà tu vi của hắn vẫn chỉ ở Linh Anh Cảnh! Lại thêm một yêu nghiệt nữa xuất hiện, khiến Tiểu Đao Vương quả thực kém xa. Từ Tu Nhiên đã tuyên bố, ngày hắn đến Bổ Thiên Học Viện cũng là ngày Lăng Hàn bị chém đầu. Năm đệ tử của các đại tông môn đều nóng lòng chờ Từ Tu Nhiên đến, chém giết Lăng Hàn để lấy lại thanh uy cho Ngũ Đại Tông Môn. Lăng Hàn chỉ cười nhạt, tâm cảnh hắn giờ đây đã rộng mở, không còn bận tâm đến những tranh chấp cá nhân nhỏ mọn, mà phóng tầm mắt khắp thiên hạ. Một Từ Tu Nhiên sao có thể khiến hắn để tâm? Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ xem thường; hắn tự tin rằng trong cùng cảnh giới, hắn chưa từng thua ai.
Đột nhiên, một tin tức chấn động lan truyền: cuộc ác chiến giữa Tử Nguyệt Hoàng Triều và Ngũ Đại Tông Môn đã làm sụp đổ một khu vực, hé lộ lối vào một di tích cổ. Hai thế lực đang như nước với lửa bỗng tạm thời ngưng chiến, phái cao thủ tiến vào di tích tìm kiếm bảo vật. Một bảo vật đến mức nào có thể khiến hai kẻ thù không đội trời chung gác lại ân oán để cùng nhau thám hiểm? Tin tức này khiến các học sinh Bổ Thiên Học Viện xôn xao, và họ nhanh chóng lên đường đến di tích. Cơ duyên không phụ thuộc vào thực lực, mà do mệnh số quyết định. Lăng Hàn cũng xuất phát, bởi khi cảnh giới càng cao, nhu cầu về thiên tài địa bảo càng lớn. Bất Diệt Thiên Kinh và Cửu Long Bá Thể thuật đều cần một lượng lớn tài nguyên để tiến bộ, và để luyện chế bảo dược chân chính, hắn cần những vật liệu cao cấp hơn, điều mà Hắc Tháp hiện đang thiếu thốn.
Lý Phong Vũ xuất hiện trước mặt Lăng Hàn, miệng liên tục kêu "em rể", nhưng lập tức bị Hổ Nữu và Chư Toàn Nhi trừng mắt khinh bỉ. Hắn lo lắng khuyên Lăng Hàn nên cẩn thận, Từ Tu Nhiên đã đổi lộ trình thẳng đến bí cảnh và tuyên bố sẽ đối phó hắn, nên tốt nhất là hoãn lại vài ngày. Lăng Hàn phẩy tay nói: "Thứ nhất, ta không phải em rể ngươi. Thứ hai, tại sao ta phải tránh Từ Tu Nhiên? Ngươi không tin tưởng ta đến vậy sao?" Lý Phong Vũ vội vàng thanh minh, nói rằng hắn chỉ muốn tốt cho Lăng Hàn, đợi khi thực lực mạnh hơn rồi hãy đối phó. Lăng Hàn thở dài, đùa cợt rằng không muốn quen kẻ nhát gan như Lý Phong Vũ. Lý Phong Vũ kêu oan, nhắc lại việc mình là người đầu tiên xông ra đối mặt Nguyên Thừa Hòa. Lăng Hàn cười nói: "Được rồi, hảo hán không nhắc chuyện năm xưa. Coi như ngươi còn chút dũng khí đi. Ta rất muốn xem Từ Tu Nhiên kia mạnh đến mức nào." Hắn chưa từng gặp đối thủ trong cùng cảnh giới, hy vọng Từ Tu Nhiên có thể mang lại chút hứng thú khiêu chiến. Lý Phong Vũ không khỏi phiền muộn, rõ ràng là muốn khuyên can, sao lại thành đổ thêm dầu vào lửa?
Chư Toàn Nhi nghiêm mặt bổ sung, nói Đông Linh Nhi và Yêu Hồi Nguyệt cũng không thể xem thường. Nàng kể rằng Đông Linh Nhi là thiên tài kiệt xuất nhất của Vân Phượng Tông, nhưng rất kín tiếng. Chỉ đến khi nàng ra ngoài rèn luyện, bị một kẻ Linh Anh Cảnh vô lễ và bị nàng chém giết, danh tiếng của nàng mới được biết đến. "Giết Linh Anh Cảnh?" Lăng Hàn hỏi, không tỏ vẻ quá ngạc nhiên. Chư Toàn Nhi nhấn mạnh: "Lúc đó nàng chỉ ở Sinh Hoa Cảnh, còn tên Linh Anh Cảnh kia là cường giả thành danh trăm năm, đã đạt đến đỉnh cao Linh Anh." Đó là một siêu cấp thiên tài có thể vượt một đại cảnh giới để chiến đấu. "Còn Yêu Hồi Nguyệt thì sao? Hắn không yêu nghiệt đến vậy chứ?" Lăng Hàn cười hỏi. Chư Toàn Nhi đáp: "Đúng là không phải. Nhưng thiên tài mạnh nhất Thiên Kiếm Tông không phải Yêu Hồi Nguyệt, mà giống Từ Tu Nhiên, hầu như không rời khỏi tông môn, được cho là vẫn tiềm tu trong Tẩy Kiếm Trì." Lăng Hàn hứng thú hỏi tên người đó. "Trương Mạch, nhân xưng Tiểu Kiếm Đế," Chư Toàn Nhi nói.
Tiểu Kiếm Đế? Lăng Hàn có chút ngạc nhiên. Được gọi là Tiểu Kiếm Đế, chắc hẳn là một nhân vật đặc biệt. Vạn năm trước có một Kiếm Đế, quả thực kỳ tài ngút trời, đã tu ra Kiếm Tâm ngay từ Thiên Nhân Cảnh – trong khi Phong Phá Vân nói Kiếm Tâm chỉ có thể tu ra ở Phá Hư Cảnh. Đương nhiên cũng có ngoại lệ, như Lăng Hàn từng thấy ở lão sư học viện Hổ Dương. Rõ ràng, Kiếm Đế cũng là một ngoại lệ, nắm giữ Kiếm Tâm từ rất sớm, thiên phú cực kỳ kinh người. Thiên Kiếm Tông quả là nhân tài đông đúc, Yêu Hồi Nguyệt xưng là Thiên Hạ Đệ Nhị Kiếm, Trương Mạch lại là Tiểu Kiếm Đế. Nếu Trương Mạch còn yêu nghiệt hơn Yêu Hồi Nguyệt, đó chắc chắn sẽ là một kình địch lớn.
"Thiên Kiếm Tông, Tuyệt Đao Tông, Vân Phượng Tông đều có siêu cấp truyền nhân, tin rằng Địa Long Tông và Thanh Lôi Tông cũng vậy. Thời hạn vạn năm sắp đến, võ đạo cũng đón chào đại bùng nổ, thiên tài lớp lớp a," Lăng Hàn nói. "Địa Long Tông có siêu cấp thiên tài tên là Cổ Minh, nghe nói vẫn tu luyện trong Man Hoang, cực kỳ khát máu," Chư Toàn Nhi bổ sung. Lăng Hàn gật đầu, hắn đã từng nghe qua tên người này. "Thanh Lôi Tông có một người xưng Lôi Đình Chi Tử, danh tiếng không mấy nổi bật, nhưng có người nói thiên phú còn kinh người hơn Lang Nhai Thiên," Chư Toàn Nhi tiếp lời. Lăng Hàn cười ha ha: "So với gốc gác của Ngũ Đại Tông Môn, những thứ này chỉ là chút lòng thành!" Trong thời kỳ võ đạo suy tàn, Ngũ Đại Tông Môn vẫn có thể sản sinh cường giả Phá Hư Cảnh, đó tuyệt đối là những thiên tài siêu phàm. Vạn năm tích lũy, thêm Thời Gian nguyên dịch, gốc gác của họ thâm hậu đến mức không thể tưởng tượng. "Không sợ, Nữu có thể đánh đổ hết thảy bọn họ!" Hổ Nữu dịu dàng nói. Mọi người bật cười, Lăng Hàn gật đầu, tin rằng khi Hổ Nữu đạt đến Phá Hư Cảnh, với thiên phú yêu nghiệt của nàng, cô bé thực sự có thể quét ngang mọi cường giả.
Mười mấy ngày sau, họ đến Phiêu Miểu Thành, vùng biên giới giữa Tử Nguyệt Hoàng Triều và Ngũ Đại Tông Môn. Hai bên đã ác chiến nhiều lần ngoài thành. Quân đội Tử Nguyệt Hoàng Triều mạnh mẽ, nhưng Ngũ Đại Tông Môn lại có vô số cường giả, ưu thế về sức mạnh cá nhân đã giúp họ chặn đứng quân Tử Nguyệt tại đây. Tử Nguyệt Hoàng Triều vẫn còn Tứ Vương chưa được "đào" ra, nhưng Ngũ Đại Tông Môn cũng chưa chắc đã dốc hết chân truyền của mình. Hiện tại, Phiêu Miểu Thành vẫn thuộc về Ngũ Đại Tông Môn, còn đại quân Tử Nguyệt Hoàng Triều do Hỏa Diễm Vương chỉ huy thì đóng quân ngoài thành. Tuy nhiên, Hỏa Diễm Vương cùng các tướng lĩnh cấp cao đã tiến vào di tích, và Ngũ Đại Tông Môn cũng có rất nhiều cao thủ tham gia. Ở bên ngoài, Tứ Vương xuất thế có thể điều động quốc thế, sức chiến đấu tăng vọt, nhưng trong di tích cổ thì không hẳn, vì đó không phải quốc thổ của Tử Nguyệt Hoàng Triều, quốc thế không thể phát huy tác dụng.
Lăng Hàn đứng trên tường thành, nhìn xuống. Di tích cổ là một cái hồ lớn, hay đúng hơn, từng là một hồ lớn, giờ đã biến thành một hố trời sâu không thấy đáy. Đại quân Tử Nguyệt Hoàng Triều đóng quân cách đó mười dặm, dù Vương tọa trấn đã rời đi, nhưng cả quân đội vẫn chỉnh tề, không hề có dấu hiệu hỗn loạn. Trong thành có rất nhiều võ giả từ khắp nơi tụ về, đang lập đội để tiến vào di tích. Những người quá mạnh không được, vì nếu tìm thấy bảo vật, họ sẽ chỉ làm công cho kẻ khác. Quá yếu cũng không được, vì không có tác dụng gì.
Đoàn người Lăng Hàn tự nhiên không cần lập đội. Khi họ đến gần hố sâu, một nhóm người khác cũng vừa đến, người dẫn đầu chính là Văn Nhân Thiên Thiên, phong thái vô cùng động lòng người. "Hóa ra là Lăng sư huynh!" Văn Nhân Thiên Thiên khẽ cúi người thi lễ với Lăng Hàn. "Thiên Thiên tiên tử, ta là Lý Phong Vũ, ở học viện ta đã nói với nàng ba mươi bảy câu, nàng chỉ trả lời ta ba câu thôi đó!" Lý Phong Vũ lập tức xáp lại, tỏ vẻ cực kỳ ân cần. Văn Nhân Thiên Thiên chỉ khẽ rụt rè, nàng hoàn toàn không hứng thú với Lý Phong Vũ, mà quay sang nói với Lăng Hàn: "Lăng sư huynh, chúng ta cùng nhau tìm kiếm di tích cổ được không?" "Tốt tốt!" Lý Phong Vũ lập tức đáp lời, sau đó dùng ánh mắt thèm thuồng, tội nghiệp, đầy vẻ cầu khẩn nhìn Lăng Hàn.
Lăng Hàn thầm lắc đầu, xem ra Lý Phong Vũ vô vọng rồi, trong mắt Văn Nhân Thiên Thiên hoàn toàn không có hắn. Nhưng Lăng Hàn vẫn gật đầu, cười nói: "Được thôi." Dù sao cũng đã đông người, thêm vài người nữa cũng không sao. Văn Nhân Thiên Thiên không khỏi nở nụ cười xinh đẹp. Thực ra nàng cũng là người có tâm tính cao ngạo, đề nghị kết bạn với Lăng Hàn không phải vì muốn nịnh bợ, mà vì muốn bổ sung lực lượng, tin rằng liên thủ với Lăng Hàn, trong thế hệ trẻ sẽ không ai có thể ngăn cản họ. "Lăng huynh xin mời," Văn Nhân Thiên Thiên nói. "Văn Nhân cô nương xin mời," Lăng Hàn đáp.
Hai nhóm người đang định bay xuống, nhưng Lăng Hàn bỗng dừng lại một chút, nhìn về phía xa. Ở đó, một người đang bước nhanh đến, tựa như một dã thú thượng cổ. Mỗi bước chân hắn đi, mặt đất lại rung chuyển ầm ầm, những vết nứt lan ra tứ phía. Sắc mặt Văn Nhân Thiên Thiên trở nên u ám, lộ vẻ không vui, còn những người bên cạnh nàng thì tái mét, thân thể run rẩy không kiểm soát. "Cổ... Cổ Minh!" Cuối cùng có người run rẩy thốt lên.
Ngay khi lời đó vừa dứt, kẻ kia đã lao đến cực nhanh, tung một quyền. Tốc độ quá nhanh, khiến Lăng Hàn và Văn Nhân Thiên Thiên không kịp ngăn cản. Lập tức, người kia bị đánh bay ra ngoài, máu vương khắp không trung, bị một quyền đánh chết. Kẻ đó dừng lại, đó là một thanh niên khoảng hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, vóc người cực kỳ vạm vỡ. Hắn không mặc áo, hạ thân chỉ quấn một tấm da thú không rõ tên, chân trần, mái tóc dài bay phất phơ trong gió, toát lên vẻ phóng khoáng bất kham. Toàn thân hắn là những khối cơ bắp cuồn cuộn, nhô cao như được tạc từ đá. Đôi mắt hắn sáng như điện, cả người tỏa ra khí tức nguyên thủy của dã thú hung ác, cộng thêm chiều cao vượt trội hơn người thường cả một cái đầu, tạo cho người đối diện một cảm giác áp bức mạnh mẽ.
"Dám gọi thẳng tên ta, muốn chết!" Thanh niên này lạnh lùng nói, giọng điệu sắc lạnh như tử thần. Đó chính là Cổ Minh, thiên kiêu xuất sắc nhất của Địa Long Tông.
"Cổ Minh, ngươi quá đáng!" Văn Nhân Thiên Thiên quát mắng. Người của mình bị giết, nàng nhất định phải đòi lại công bằng, nếu không làm sao nàng còn tư cách làm người dẫn đầu? Nếu đại ca không thể che chở đàn em, ai còn muốn đi theo? Ánh mắt Cổ Minh chuyển sang Văn Nhân Thiên Thiên, trên mặt hắn nở một nụ cười hoang dã: "Thiên Thiên, ta cuối cùng cũng đuổi kịp nàng, không quá muộn chứ?" Hắn liếc nhìn những người khác, sắc mặt lập tức chùng xuống, tỏa ra hung quang nói: "Đám rác rưởi các ngươi còn đứng đây làm gì, mau cút cho ta!"
"Cổ Minh, ngươi giết người của ta!" Văn Nhân Thiên Thiên lại quát. "Chỉ là một phế vật, giết thì giết. Thiên Thiên, giờ có ta bảo vệ nàng, còn cần đám rác rưởi này làm gì?" Cổ Minh nhe răng cười, nhưng gương mặt trời sinh đã mang vẻ ác tướng, nụ cười đó không hề khiến người ta cảm thấy thân thiện, mà giống như một con sư tử đang nhe răng với con mồi, khiến người ta chỉ cảm thấy kinh hãi. Thấy mọi người vẫn đứng yên, sắc mặt Cổ Minh càng chìm xuống: "Trong ba khắc, nếu còn có kẻ nào xuất hiện trong tầm mắt ta, ta sẽ giết hắn!"
Dù mọi người thấy Cổ Minh quá bá đạo, nhưng điều khiến họ phiền muộn hơn là thực lực của hắn quá mạnh mẽ, lại là thiên tài kiệt xuất của Địa Long Tông. Dù có người mạnh hơn hắn, liệu có ai dám giết hắn mà không sợ Địa Long Tông trả thù? Cổ Minh có thể không kiêng dè giết người, nhưng họ thì không. Họ sinh ra đã ở thế yếu, huống hồ sức chiến đấu lại kém xa, một khi động thủ chính là tình thế chắc chắn phải chết. Họ vội vàng lùi lại, quyết định rời xa Văn Nhân Thiên Thiên. Việc tụ tập bên cạnh Văn Nhân Thiên Thiên, một mặt vì nàng là tài năng xuất chúng trong thế hệ trẻ, mặt khác vì dung mạo xinh đẹp như tiên, đàn ông ai cũng có chút ý nghĩ. Hơn nữa, trước đó chưa từng thấy Cổ Minh, những thiên tài này tự đánh giá rất cao bản thân, tự nhận không thua kém. Nhưng giờ Cổ Minh xuất hiện, lập tức khiến lòng họ run rẩy, ngay cả dũng khí để ngang hàng cũng không có. Mỹ nhân tuy quý, nhưng không bằng mạng sống. Hơn nữa, Văn Nhân Thiên Thiên cũng không hứa hẹn gì với họ, vì thế mà mất mạng thì quá ngu ngốc.
"Cổ Minh!" Văn Nhân Thiên Thiên quát, hai tay nàng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì phẫn nộ tột độ.
Toàn trường chỉ có vài người Lăng Hàn không lùi bước. Nhóm Chư Toàn Nhi đương nhiên lấy Lăng Hàn làm đầu, Lăng Hàn không lùi, họ cũng không lùi. Lý Phong Vũ thì rất muốn chạy, vì khí thế của Cổ Minh như thực chất, khiến hắn cảm thấy bị một dã thú thượng cổ nhìn chằm chằm, chỉ một lúc sau lưng đã vã mồ hôi lạnh, quá sức chịu đựng. Ánh mắt Cổ Minh đảo qua nhóm Lăng Hàn, khi nhìn thấy Chư Toàn Nhi, hắn không khỏi dừng lại, mắt sáng lên, đưa tay chỉ về phía nàng nói: "Nữ nhân này cũng lưu lại, những kẻ khác đều cút cho ta!" Hắn nhìn Chư Toàn Nhi, ánh mắt không hề che giấu ý định chiếm đoạt. Hắn như một Sư Vương trên thảo nguyên, coi mọi con sư tử cái là tài sản riêng của mình.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Lăn ư, việc này có chút khó khăn. Hổ Nữu, ngươi biết lăn không?" "Nữu không biết," Hổ Nữu thành thật đáp. Lăng Hàn lại nhìn về phía Cổ Minh: "Ngươi xem, mọi người đều không biết, không bằng ngươi làm mẫu một lần đi?"
Ánh mắt Cổ Minh dời khỏi Chư Toàn Nhi, nhìn Lăng Hàn, một lát sau mới nói: "Ngươi rất mạnh!" "Ta có nên cảm thấy được sủng ái mà lo sợ không?" Lăng Hàn cười nói. "Tuy nhiên, trong cùng tuổi, không ai là đối thủ của ta!" Cổ Minh lại ngạo nghễ tuyên bố, đầy vẻ tự tin. "Ta có thể thu ngươi làm thị vệ, sau này đi theo bên cạnh ta, ngươi sẽ có cơ hội tung hoành thiên địa rộng lớn hơn." Lăng Hàn ngoáy tai: "Thật cuồng ngôn, ta đã rất ngông cuồng, nhưng ngươi còn cuồng hơn ta, điều này khiến ta rất khó chịu. Hổ Nữu, có người khiến ta khó chịu, phải làm sao bây giờ?" "Đánh hắn, ngược hắn, chà đạp hắn!" Hổ Nữu vung nắm đấm nhỏ, trông như một con hổ con. Lăng Hàn cười ha ha nói: "Được, cứ thế mà làm!"
Vẻ mặt Cổ Minh lạnh lẽo, khí thế kinh khủng lan tỏa, như một con sư tử sắp vồ mồi, khiến người ta không rét mà run. Hắn lạnh nhạt nói: "Từ chối hảo ý của ta, chỉ sẽ tự chịu diệt vong." "Em rể, ta có thể đi qua bên cạnh tránh không? Hình như bệnh cũ của ta tái phát, hô hấp có chút khó khăn," Lý Phong Vũ nhỏ giọng nói. "Cút!" Hổ Nữu tung một cước, đá Lý Phong Vũ bay ra ngoài. "Thực làm Nữu mất mặt, quá vô dụng!" Lăng Hàn mắt nhìn thẳng, cũng lạnh nhạt nói: "Ta cho ngươi một câu, trong cùng tuổi, không ai có thể nhảy nhót trước mặt ta." "Ha ha ha ha!" Cổ Minh cười lớn, tóc đen tung bay, hắn siết chặt nắm đấm, phát ra tiếng xương cốt ken két như tiếng sấm, khiến sắc mặt Chư Toàn Nhi và Lý Tư Tiên đều trắng bệch. Khí thế của hắn thực sự quá mạnh mẽ.
"Biến!" Lăng Hàn hét lớn một tiếng, lập tức xua tan khí thế của Cổ Minh. "Ngươi nên tu luyện thể thuật sao?" Cổ Minh nhìn Lăng Hàn nói, không đợi Lăng Hàn trả lời, hắn đã tự mình nói tiếp: "Ta cũng tu luyện thể thuật. Không ngại nói cho ngươi biết, Địa Long Tông ai ai cũng tu luyện thể thuật, đây là điểm khác biệt của bản tông ta với tất cả mọi người." Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Nói cho ngươi điều này, là để ngươi biết, nếu sự tự tin của ngươi đến từ thể thuật, vậy đó là mơ mộng hão huyền. Ta tu luyện Địa Long Quyết, sau khi luyện thành sẽ nắm giữ sức mạnh của một Địa Long, có thể nghiền ép tất cả!"
Lăng Hàn không khỏi bật cười nói: "Thiên địa sơ khai, diễn hóa vạn ngàn Thần thú, mà Thần thú mạnh nhất là Chân Long Chân Phượng. Địa Long đáng là gì?" Hắn tu Cửu Long Bá Thể thuật, nắm giữ sức mạnh của chín Chân Long còn không khoe khoang, ngươi nắm giữ sức mạnh của một con Địa Long thì tính là cái gì? Hơn nữa, cũng bởi vì mọi người đều chưa tu thành, bằng không hắn chỉ cần thổi một hơi là có thể thổi Cổ Minh lên trời. Cổ Minh hừ lạnh nói: "Thế nhân đều cho rằng Chân Long cao cao tại thượng, lại không biết, Địa Long cũng không thua Chân Long!" Lăng Hàn khoát tay áo nói: "Hiện tại ngươi muốn tranh luận xếp hạng Thần thú với ta sao?"
Cổ Minh nhe miệng cười, lộ ra hai hàm răng trắng, hai chiếc răng nanh như răng nanh dã thú, trông rất đáng sợ. Hắn nói: "Đương nhiên không phải, chỉ là muốn để ngươi biết, Địa Long cường đại cỡ nào! Mà ta nắm giữ huyết mạch Địa Long mạnh mẽ, mỗi ngày, tổ huyết của ta sẽ thức tỉnh thêm một phần, trở nên ngày càng mạnh." "Ồ, Địa Long không phải con giun sao?" Hổ Nữu đột nhiên vỗ tay, bừng tỉnh kêu lên. Lăng Hàn cười ha ha nói: "Không sai, hiện tại chúng ta đang nghe một con giun đất nói khoác, khoe khoang đến tận trời cao." Tất cả mọi người mỉm cười, Hổ Nữu thì cười ha ha, nàng từ trước đến giờ luôn cho Lăng Hàn thể diện.
Cổ Minh thò tay phải ra, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, huyết dịch phun trào, "Oanh..." Tóc đen của hắn dựng ngược, một khí tức đỏ như máu từ trong cơ thể hắn tuôn trào, như thể có vật gì đáng sợ sắp thức tỉnh. Lăng Hàn hơi kinh ngạc, dòng máu của Cổ Minh phun trào như tiếng sấm, cho thấy hắn đã đạt được thành tựu kinh người trong thể thuật. Luận cấp bậc công pháp, Cửu Long Bá Thể thuật khẳng định cao hơn Địa Long Quyết, nhưng trước khi tu luyện đến cực hạn, hai bên rất khó phân biệt mạnh yếu. Giống như một cái giới hạn là một trăm, cái khác là một ngàn, nhưng trước khi đạt đến một trăm, Địa Long Quyết sẽ không yếu hơn Cửu Long Bá Thể thuật; khác biệt ở chỗ, Cửu Long Bá Thể thuật có thể giúp Lăng Hàn đạt đến một trăm nhanh hơn. Cả hai đều mới đạt Linh Anh Cảnh, tự nhiên chưa đạt đến cực hạn, bởi vậy Lăng Hàn tuyệt đối không thể coi thường đối phương.
Lăng Hàn tách mọi người ra, vặn vẹo cổ, giật giật tay chân, "Đùng đùng đùng..." xương cốt toàn thân hắn cũng vang lên, huyết dịch bắt đầu gia tăng tốc độ, ồ ồ như sấm dậy. Thể thuật không giống nguyên lực, trước khi sử dụng man lực, cần một "quá trình" khởi động, mới có thể hoàn toàn bộc phát ra sức mạnh. "Lên trời cao chiến một trận đi," Lăng Hàn lạnh nhạt nói. Nhưng Cổ Minh từ chối: "Làm sao, ngươi còn lo lắng cho những con giun dế kia sao?" "Vèo," hắn bắn người nhảy lên, thân hình gia tốc đến mức tận cùng, một quyền đánh thẳng về phía Lăng Hàn.
Man lực có lý thuyết "lực bộc phát," chỉ tốc độ trong khoảnh khắc này không kém Lôi Động Cửu Thiên của Lăng Hàn. Đương nhiên, vì là bộc phát, nó chỉ duy trì trong chớp mắt, không thể kéo dài, bằng không huyết nhục của Cổ Minh sẽ tan rã vì không chịu nổi gánh nặng. Nhưng điều này không đúng với Lăng Hàn, bởi hắn còn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, thể phách có thể sánh ngang với trân kim cấp cao hơn, đủ để chịu đựng vô số lần bộc phát như vậy. Lăng Hàn hừ một tiếng, cũng nắm chặt quyền đánh tới Cổ Minh. Hai nắm đấm va vào nhau, lập tức, không khí hình thành sóng gợn. "Oành oành oành..." Mặt đất như bị hất tung, sức mạnh kinh khủng cuốn lấy, khuếch tán về bốn phía.
"Oành oành oành oành..." Đám người Chư Toàn Nhi đều bị đánh bay, may mắn có Hổ Nữu và Văn Nhân Thiên Thiên chăm sóc, tất cả chỉ hơi chật vật, nhưng không bị thương tổn. Văn Nhân Thiên Thiên không khỏi nhìn Hổ Nữu, dù nàng sớm biết Hổ Nữu yêu nghiệt, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn rất kinh ngạc. Một tiểu nha đầu bảy tám tuổi lại là cường giả Linh Anh Cảnh, hơn nữa có năng lực vượt cấp khiêu chiến, sâu không lường được.
Trong bụi mù, Lăng Hàn và Cổ Minh đại chiến, từng quyền từng quyền đối đầu, chiêu nào chiêu nấy đều cực kỳ hung hiểm. Bởi vì đây không có bước đệm, một khi sức mạnh không đủ, sẽ bị đánh trúng, nhẹ thì gãy xương, nặng thì... mất mạng! Tất cả mọi người lo lắng nhìn, nhưng bụi mù che khuất, họ không nhìn thấy gì, còn phải liên tục lùi về sau, vì dư âm đáng sợ đủ để uy hiếp họ. Chỉ có Hổ Nữu hoàn toàn tự tin, nhàn nhã ăn thịt khô, không chút sốt ruột.
Ác chiến kéo dài gần một nén hương, đột nhiên không còn động tĩnh, sau đó chỉ thấy một bóng người phóng lên trời, đứng ngạo nghễ giữa không trung. "Ha ha, thoải mái! Thoải mái!" Đó là Cổ Minh, tóc hắn bay tung, hiển lộ hết khí tức kiêu căng khó thuần. "Ngươi là người đầu tiên khiến ta chiến đấu thoải mái đến vậy, vì lẽ đó, hôm nay ta tha cho ngươi một mạng. Tuy nhiên, ngươi nên tiến bộ nhanh hơn một chút, tổ huyết của ta mỗi ngày đều đang thức tỉnh, tốc độ tăng lên vượt quá sức tưởng tượng của ngươi, bằng không, lần sau ngươi sẽ không còn là đối thủ của ta nữa." Thân hình hắn đảo ngược, "vèo," tiến vào trong hố sâu, trong nháy mắt liền biến mất.
Trong bụi mù, Lăng Hàn cũng bước ra, thân thể cuồn cuộn từ từ khôi phục, như một Chân Long ngao du trở về hang ổ, không còn dấu hiệu bất thường nào nữa. Sắc mặt hắn nghiêm nghị, trong ánh mắt có chiến ý mãnh liệt. Trận chiến đó, có thể nói là cân sức ngang tài. Điều này khiến Lăng Hàn rất kinh ngạc, bởi vì thể thuật của hắn hoàn toàn không kém nguyên lực, hơn nữa Bất Diệt Thiên Kinh cũng đã tu đến Kim Cương thể, trên lý thuyết, trong cảnh giới này cận chiến phải vô địch mới đúng. "Huyết mạch Địa Long sao?" Lăng Hàn hồi tưởng lại trận chiến trước đó, thể phách của Cổ Minh thực sự không kiên cố bằng hắn, nhưng sức bền lại kinh người. Hắn nhớ rõ ràng, một quyền đánh lên mặt đối phương, cổ đối phương lại kéo dài đến mấy chục trượng mà không đứt, khi hóa giải hoàn toàn sức mạnh, liền lập tức khôi phục. Điều này khiến Cổ Minh có tư cách liều mạng với Lăng Hàn, dựa vào sức bền như vậy để đối kháng sức mạnh của hắn, có cảm giác lấy nhu thắng cương. Đương nhiên, thân thể của Lăng Hàn đã vượt qua cảnh giới, Cổ Minh làm sao cũng không khắc được.
Đám người Chư Toàn Nhi thở phào nhẹ nhõm, dù họ rất tin tưởng Lăng Hàn, nhưng danh tiếng của Cổ Minh quá vang dội. Dù tin tưởng Lăng Hàn đến mấy, họ cũng chỉ có thể khẳng định khi thấy kết quả. Lăng Hàn quả thực không kém Cổ Minh. Thanh niên mạnh mẽ nhất đương đại, Lăng Hàn có tư cách trở thành một thành viên.
"Lần sau tái chiến nhé," Lăng Hàn cười nhạt. Cổ Minh chủ động rút lui, tự nhiên là không chắc thắng, bằng không hắn sẽ bỏ lại Văn Nhân Thiên Thiên và Chư Toàn Nhi sao? Tuy nhiên, vừa nãy hai người đối đầu đều là man lực thuần túy, nếu thêm nguyên lực và võ kỹ, tình thế sẽ xuất hiện biến hóa. Lăng Hàn cười tự tin, mặc kệ là so nguyên lực hay so thể lực, hắn đều vô địch cùng cảnh giới! Sức chiến đấu toàn mở, hắn nắm giữ ba môn thần thông cần sợ ai? "Lăng huynh thực sự là kỳ tài ngút trời, có thể sánh ngang đệ tử xuất sắc nhất của năm đại tông môn, Thiên Thiên khâm phục!" Văn Nhân Thiên Thiên cười nói, đôi mắt đẹp sáng quắc. Không phải nàng có ý nghĩ đặc biệt gì với Lăng Hàn, mà thuần túy chỉ muốn kết giao với một thiên tài mà thôi. Bằng không, Cổ Minh theo đuổi nàng như vậy, chỉ cần nàng hơi lấy nhan sắc liền có thể thu hoạch được một người giúp đỡ. Lăng Hàn cười cợt nói: "Đi thôi, chúng ta cũng nên đi vào."
"A phi, các ngươi thật không có lương tâm, lại bỏ rơi thỏ gia!" Một bóng trắng lướt qua, chỉ thấy con thỏ từ đằng xa bay vọt lại, trong miệng ngậm một "cây cải củ", cũng không biết nó làm sao còn có thể nói trôi chảy như vậy. Chuyện con thỏ biết nói chuyện, ở Bổ Thiên Học Viện đã không còn là bí mật. Trong học viện có mấy vị đại nhân vật đã nói rõ, không cho phép ai đánh chủ ý nó, khiến nó càng trở nên thần bí. Bởi vậy, dù nó "làm nhiều việc ác," trộm không biết bao nhiêu linh dược, nhưng vẫn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, không ai tìm nó tính sổ. Điều này tự nhiên là do năm đại tông môn đã nhận ra thân phận của nó, đây là một tồn tại có thể được miễn cả trong việc "thanh toán", trộm chút linh dược thì có là gì?
Lăng Hàn cười nói: "Không phải thấy ngươi ở trong học viện như cá gặp nước, mới không gọi ngươi sao." "Phi, những tiểu tử kia đều chạy, nước cũng không còn, thỏ gia làm sao như cá gặp nước?" Con thỏ rất bất mãn. "Được rồi, phía dưới chính là một di tích cổ, nói không chừng có linh dược, vừa vặn mũi chó của ngươi rất linh." Lăng Hàn nói. "Phi, ngươi mới là mũi chó, cả nhà ngươi đều là mũi chó, a..." Con thỏ đắc ý vênh váo, lại bị Hổ Nữu cắn mông một cái, đau đến nó nhảy lên, trực tiếp rơi tọt vào trong hố sâu. "Đau chết thỏ gia a!" Tiếng kêu thảm thiết của nó từ trong hố sâu truyền ra, nhưng một chữ xa hơn một chữ, hiển nhiên tốc độ rơi xuống nhanh kinh người. Lăng Hàn kéo tay Chư Toàn Nhi nhảy vào trong hố.
"Xèo xèo xèo..." Những người khác cũng thả người nhảy xuống. Văn Nhân Thiên Thiên khẽ thở dài, nàng cũng chiêu mộ được không ít người, nhưng thời khắc mấu chốt thấy nhân tâm, căn bản không có ai sóng vai nghênh địch với nàng, nàng cũng lười đi gọi những người kia trở về. Nàng cũng nhảy xuống theo. Lăng Hàn ôm Chư Toàn Nhi, mỹ nhân tuyệt sắc này như bạch tuộc, ôm hắn thật chặt, trên mặt tràn đầy vẻ mê ly, hưởng thụ khí tức nam tử của hắn. Dáng vẻ đó thật rất mê người. Suýt chút nữa Lăng Hàn nhịn không được, muốn mang Chư Toàn Nhi vào Hắc Tháp, đẩy ngã yêu vật mê người này. Hắn mạnh mẽ nhịn xuống, sau khi bay xuống một khoảng cách, hắn giống như tiến vào một khu vực lầy lội, tốc độ chậm lại, sau đó tốc độ lại bắt đầu gia tăng, cùng lúc đó, trước mắt cũng sáng choang lên.
Bọn họ lại tiến vào một vùng trời mới, phía dưới là bình nguyên, có bãi cỏ xanh tươi, có đại thụ che trời, xa xa còn có dãy núi chập trùng. "Phốc phốc phốc..." Những người phía sau cũng dồn dập xuất hiện, phía trước là Hổ Nữu còn đang cắn đuôi con thỏ, mà con thỏ thì vừa lao nhanh, vừa oa oa kêu thảm thiết. "Cái di tích cổ này... Lại là một không gian đặc thù!" Tất cả mọi người nói, nếu không, không gian nơi này có thể rất lớn, nhưng hoàn cảnh tuyệt đối không thể như vậy. Từ nơi này nhìn tới trước, có thể nhìn thấy những đám mây bay bay, còn có mặt trời treo lơ lửng, nhưng chỉ cần cảm ứng một chút liền biết đây không phải mặt trời chân chính, mà là một viên hỏa cầu bất diệt, chỉ là cách nơi này quá xa xôi, bởi vậy mới nhìn như một mặt trời. "Rất bạo tay a!" Lăng Hàn thở dài, không phải hắn chưa từng tiến vào không gian đặc thù, ví dụ như Ma Thiên Bí Cảnh, Thập Nhị Thiên bí cảnh, đều là thế giới do đại năng mạnh mẽ tách ra, luyện hóa thành một tiểu thế giới, nhưng ở bên trong tiểu thế giới còn có thể nhìn thấy Thái Dương, đây là lần đầu. "Chẳng trách Tử Nguyệt Hoàng Triều và năm đại tông môn đều tạm thời ngừng chiến, muốn tiến vào nơi này trước." Chư Toàn Nhi gật đầu, nàng lưu luyến rời vòng tay của Lăng Hàn, ánh mắt quyến rũ như tơ, khiến Lăng Hàn nuốt nước miếng, có kích động muốn "ăn" nàng.
"Hiện tại nên đi đâu đây?" Lý Tư Tiên hỏi. Lăng Hàn chỉ vào Thái Dương giả nói: "Theo Thái Dương đi thôi." Tất cả mọi người gật đầu, nếu không có phương hướng rõ ràng, không bằng đi theo tiêu chí rõ ràng nhất, dù sao đây cũng không phải Thái Dương chân chính, sẽ không lớn thái quá. Con thỏ và Hổ Nữu cũng đuổi tới, con thỏ vẫn đang sờ mông, đã lâu không bị cắn, khiến nó có chút vênh váo đắc ý, giờ thì đã được nhắc nhở đầy đủ rồi. "Nơi này thật lớn." Bọn họ bay sát mặt đất, tốc độ đã nhanh đến mức kinh người, nhưng đi thật lâu, nơi này vẫn là bãi cỏ xanh tươi, thỉnh thoảng có từng ngọn núi xuất hiện.
Phía trước đột nhiên có tiếng đánh nhau truyền tới, nhưng cấp tốc liền biến mất. Đây là con đường bọn hắn cần trải qua, đám người Lăng Hàn cũng không thay đổi phương hướng, chỉ nghe động tĩnh thì không biết thực lực của hai bên chiến đấu đến cùng ra sao, chỉ như vậy liền muốn đi đường vòng thì quá cẩn thận rồi. Bọn họ đi tới địa điểm xảy ra chiến đấu, trên mặt đất có từng hố sâu, hiển nhiên trận chiến lúc trước không dài, nhưng phi thường kịch liệt. Lăng Hàn tiện tay đánh một quyền, trên đất lập tức hiện ra một cái hố. Mọi người thất sắc, bởi vì cái hố Lăng Hàn đánh ra còn lâu mới lớn bằng cái hố trước. Tuy Lăng Hàn chỉ tiện tay đánh một cái, nhưng bởi vậy cũng có thể thấy được song phương chiến đấu đều là nhân vật rất mạnh.
"Ở trước chúng ta, hẳn là Cổ Minh a," Lăng Hàn suy đoán. "Người này tự phụ, nhưng không có ham chiến, hiển nhiên đối thủ cực mạnh, rất có khả năng còn trên hắn." "Hiện tại, kẻ địch mà Cổ Minh tao ngộ hẳn đang truy đuổi hắn," Văn Nhân Thiên Thiên cũng theo dòng suy nghĩ này nói. "Nếu như Cổ Minh có thể thoát thân, vậy sẽ đến phiên chúng ta tao ngộ cường địch này!" Lý Phong Vũ run run, ngay cả Cổ Minh thấy cũng chạy, vậy hắn tự nhiên càng không có tư cách đối kháng. "Mẹ kiếp, ngươi cái miệng quạ đen này!" Con thỏ xùy xùy, phía trước đang có một con giun cực kỳ khổng lồ đang nhanh chóng bơi trở về. Con giun này dài gần trăm trượng, khá giống rết, cả người do từng đoạn tạo thành, mỗi một đốt đều sinh một đôi chân, cả người một nửa màu đen, một nửa màu trắng, bởi vậy nếu nhìn từ hai phía, sẽ có kết quả rất tương phản. Nắm giữ thân thể dài như thế, độ cao của nó tự nhiên cũng không thấp, cả thân thể cao gần năm trượng, tuy cái này còn xa mới có thể so với chiều dài của nó. Con giun này không có mắt mũi tai, toàn bộ đầu là một cái miệng rộng hình tròn, vừa há mở, thì toàn bộ đầu đều nứt ra, hiển hiện từng vòng răng nhọn.