Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 139

Chương 139: Bí Mật Cổ Xưa Trỗi Dậy

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 691 đến 695 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh toàn cảnh về những bí mật sâu xa đang ẩn giấu dưới lớp vỏ bình yên của Hằng Thiên Đại Lục, nơi những âm mưu cổ xưa dần được vén màn. Tác giả khéo léo lồng ghép những tiết lộ chấn động về âm mưu của Thần Giới Ngũ Tông và sự tồn tại của Minh Giới, đẩy mạnh kịch tính và mở ra nhiều tuyến truyện tiềm năng. Sự xuất hiện của các nhân vật cổ xưa như Thái Âm Vương và Dực Song Song không chỉ làm phong phú thêm thế giới quan mà còn hé lộ những sức mạnh và tri thức vượt xa tưởng tượng. Mỗi cuộc đối thoại đều mang ý nghĩa sâu sắc, không ngừng thách thức nhận thức của nhân vật chính Lăng Hàn về vận mệnh và trách nhiệm của mình, hứa hẹn một cuộc đối đầu long trời lở đất sắp diễn ra.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lăng Hàn, sau một thoáng suy tư, quyết định đưa Phong Phá Vân đến một nơi đặc biệt. Anh dặn dò đại ca đừng kháng cự thần thức, rồi bất ngờ đưa cả hai vào Hắc Tháp. Phong Phá Vân, một cường giả Phá Hư Cảnh, cũng phải kinh ngạc trước không gian linh khí rộng lớn và khả năng chứa vật sống của nơi này. Lăng Hàn giải thích rằng anh cần một nơi tuyệt đối an toàn để tiết lộ những bí mật động trời, liên quan đến tương lai của Thần Giới Ngũ Tông và vận mệnh của toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục.

Phong Phá Vân gật đầu, sau đó kể về cuộc chạm trán với con nhện bạc mười tám mắt, mà Lăng Hàn đoán là Thi Vương, ở Bắc Hoang. Hắn xác nhận con nhện mạnh đến cực điểm của Phá Hư Cảnh, nhưng chưa bước vào Thần Cảnh. Điều đáng sợ hơn là Phong Phá Vân đã phát hiện một lăng mộ cổ dưới lòng đất, nơi chôn cất hàng trăm cường giả ngang ngửa hắn. Những thi thể này không mục rữa mà tỏa ra Tử Vong khí, như thể đã chuyển hóa thành sinh linh Minh Giới, mỗi người đều sở hữu sức mạnh kinh hoàng. Đây chắc chắn là một đại tông cổ xưa, tồn tại ít nhất mười vạn năm trước. Lăng Hàn nhận ra sự việc ngày càng phức tạp và nguy hiểm.

Anh tiết lộ nguyên nhân Phong Phá Vân không thể phi thăng Thần Giới: Ngũ Tông đã bố trí sát trận tại điểm giao thoa hai giới, biến con đường phi thăng thành tử lộ. Ngay cả các tông chủ cũng phải dùng thông đạo đặc biệt, mở ra mỗi vạn năm một lần. Lăng Hàn đặt ra câu hỏi: Vậy những cường giả Phá Hư Cảnh của Ngũ Tông trong khoảng thời gian vạn năm đó đi đâu? Phong Phá Vân gợi ý về một loại vật chất thần kỳ có thể phong ấn sinh linh, giữ họ trong trạng thái ngủ đông hàng vạn năm. Cả hai đều kinh hãi nhận ra, nếu Ngũ Tông có thể làm điều này, số lượng cường giả Phá Hư Cảnh tích lũy sẽ là con số khổng lồ, khiến mọi mưu đồ thống nhất Hằng Thiên Đại Lục trở nên vô vọng. Một suy nghĩ chung hiện lên trong đầu hai huynh đệ: "Chỉ có khai thiên!" Nhưng khai thiên không chỉ khó khăn mà còn phải thực hiện trước khi Ngũ Tông hành động. Họ quyết định tìm Mã Đa Bảo để bàn bạc.

Lăng Hàn rất kính trọng đại ca Phong Phá Vân và mong muốn giúp hắn mạnh hơn. Dù thần thông không thể truyền khẩu, nhưng Lăng Hàn vẫn dốc lòng đưa cho Phong Phá Vân một bình linh dịch tinh khiết, là toàn bộ gia sản quý giá nhất của mình. Phong Phá Vân kinh ngạc trước sức mạnh của linh dịch, chỉ dám luyện hóa từng giọt vì năng lượng quá dồi dào, nhưng khẳng định nó sẽ giúp ích rất nhiều. Lăng Hàn sau đó kể lại những trải nghiệm ở Thập Nhị Thiên bí cảnh, bao gồm cả quái vật lông đỏ bị giam trong Thần miếu. Phong Phá Vân nghe xong cũng phải cảm thán rằng thế giới này càng ngày càng "náo nhiệt". Đôi mắt hắn bừng sáng chiến ý, bởi sau khi người yêu qua đời, kiếm đạo là tất cả, và giờ đây, vô số cường giả mới xuất hiện đã cho hắn một mục tiêu mới: chiến đấu với thiên hạ để thăng hoa đến cực điểm.

Bốn người – Lăng Hàn, Phong Phá Vân, Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu – cùng nhau lên đường đến đế đô của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Sau hơn mười ngày, họ đặt chân đến thành cổ vạn năm này. Không vội vã, họ tìm một tửu lầu, gọi rượu ngon thức ăn và thưởng thức. Ngay khi họ bước vào, Chư Toàn Nhi với dung nhan tuyệt thế đã thu hút mọi ánh nhìn. Từ một bàn gần đó, một giọng nữ cất lên khen ngợi: "Chà chà, cô gái nhỏ thật đẹp!" Người nói là một đại mỹ nhân tóc đỏ rực, môi như lửa, vóc dáng cao gầy, quyến rũ đến kinh người. Kỳ lạ là trước đó không ai nhận thấy sự hiện diện của nàng. Mỹ nhân tóc đỏ, tự xưng là Dực Song Song, muốn ôm Hổ Nữu. Hổ Nữu, với vẻ kiêu ngạo thường thấy, từ chối, còn chê nàng "xấu xí" và "quá béo", "quá nhỏ" ở những chỗ nam nhân yêu thích. Dực Song Song không giận, ngược lại còn cười duyên, đề nghị nhận Hổ Nữu làm đồ đệ.

Khi Dực Song Song định chạm vào Hổ Nữu bằng một sợi tóc, Phong Phá Vân lập tức ra tay ngăn cản. Sợi tóc hóa ra cứng rắn đến đáng sợ, không hề đứt gãy dưới kiếm khí của hắn, khiến Lăng Hàn kinh ngạc nhận ra nàng cũng là một cường giả Phá Hư Cảnh. Dực Song Song cảnh cáo Phong Phá Vân "không nên quản việc không đâu" và còn muốn lấy bảo vật trên người Lăng Hàn. Phong Phá Vân cương quyết bảo vệ Lăng Hàn, yêu cầu nàng ra ngoài đánh một trận. Dực Song Song từ chối, nói rằng nàng "ghét đánh đánh giết giết" và "không muốn đối đầu với tên béo đáng chết kia" (ám chỉ Mã Đa Bảo), rồi ngồi yên.

Dực Song Song, dù kỳ quái, rõ ràng là một cường giả đáng sợ. Vì vậy, Lăng Hàn và nhóm bạn cũng không muốn gây sự tùy tiện. Cả hai bên tiếp tục bữa ăn, trong khi những thực khách khác trong tửu lầu đã không dám nhìn ngó lung tung nữa, sợ rước họa vào thân. Hổ Nữu vẫn khó chịu, vừa ăn vừa trừng mắt Dực Song Song, làm mặt xấu. Dực Song Song thì thỉnh thoảng liếc nhìn Lăng Hàn và Hổ Nữu, tỏ vẻ hứng thú. Lăng Hàn thắc mắc không biết mình đã gặp cường giả này ở đâu, và tại sao nàng lại để ý đến bảo vật trên người anh.

Bầu không khí căng thẳng bị phá vỡ bởi tiếng huyên náo bên ngoài. Một đội ngũ hàng ngàn người đang hộ tống một cỗ xe kéo khổng lồ, san phẳng mọi thứ trên đường đi. Trên xe cắm cờ Tử Nguyệt Hoàng Triều, và những người bị phá nhà cửa được bồi thường gấp ba lần, khiến họ vui mừng tán dương Mã Bàn Tử. Phong Phá Vân nhìn chằm chằm cỗ xe, cảm nhận được điều gì đó bất thường. Hắn lập tức đề nghị cả nhóm ra xem. Dực Song Song, vẫn không rời mắt khỏi Hổ Nữu, buông lời: "Có gì đáng xem, chỉ là một tiểu bối bị phong ấn nhiều năm mà thôi." Lăng Hàn và Chư Toàn Nhi theo Phong Phá Vân. Lăng Hàn hỏi Phong Phá Vân đã phát hiện điều gì. Phong Phá Vân đáp rằng hắn cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ nhưng lại như không tồn tại, vô cùng kỳ quái. Lăng Hàn nghĩ đến Mã Đa Bảo, liệu có phải hắn đang ở trong đó?

Cỗ xe kéo dừng lại trước cổng hoàng cung. Lăng Hàn và nhóm bạn đứng trên một lầu cao quan sát. Dực Song Song cũng bất ngờ xuất hiện bên cạnh họ, quyến rũ như một đóa hồng. Khi Lăng Hàn phàn nàn, nàng chỉ cười cợt và khoe vóc dáng bốc lửa, khiến Hổ Nữu che mắt và chê "quá bẩn". Mã Đa Bảo, trong long bào và kim quan, bước ra từ hoàng cung. Hắn đã phát hiện ra Lăng Hàn nhưng không phản ứng. Hắn trịnh trọng tuyên bố: "Nghênh đón Thái Âm Vương!" Bách quan đồng thanh hô vang.

Cỗ xe kéo mở ra, bên trong không phải người mà là một chiếc quan tài ngọc nửa trong suốt. Lăng Hàn cảm thấy kỳ lạ, Mã Đa Bảo đón một người chết? Nhưng Phong Phá Vân đã cảm nhận được khí tức mạnh mẽ. Bốn ông lão tế ti đầu đội mũ trắng, râu dài, vây quanh quan tài, đánh ra từng thủ ấn. Ngọc quan phát sáng, trở nên trong suốt hơn, để lộ một nữ tử mặc quần đỏ đang nằm yên, như ngủ say. Nàng đẹp kinh người, môi đỏ, tóc đen, da trắng. Lăng Hàn để ý có một chất lỏng kỳ lạ luân chuyển trong quan tài. Một lúc sau, Lăng Hàn cũng cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ từ trong quan tài, nhưng nó nhanh chóng biến mất. Điều này rất quái lạ, vì võ giả mạnh mẽ thường không thể che giấu hoàn toàn khí tức. Mã Đa Bảo tiến lên, lần nữa hô "Nghênh đón Thái Âm Vương!" Bốn tế ti nhấc nắp quan tài. Một luồng vật chất vô hình thoát ra và biến mất. Nắp quan tài bay sang một bên. Đột nhiên, người trong quan tài mở mắt!

Lăng Hàn cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng, da đầu tê dại. Chiếc ngọc quan rõ ràng là một cổ vật đã được chôn cất hàng vạn năm, và người bên trong cũng vậy. Vậy mà giờ đây, nàng lại mở mắt? Điều này thực sự kinh hoàng. "Chính là loại vật chất kia, có thể phong ấn sinh cơ, không cho một tia tản ra," Phong Phá Vân trầm giọng nói, ánh mắt sáng quắc. Lăng Hàn chợt hiểu ra. Dực Song Song lắc đầu, đính chính: "Sai rồi, không phải không tản ra một tia. Nó tên là Thời Gian nguyên dịch, có thể phong ấn sinh linh, làm chậm quá trình sống đi hàng trăm đến hàng triệu lần." Cả nhóm Lăng Hàn kinh ngạc. Điều đó có nghĩa là một Phá Hư Cảnh có thể "sống" thêm hàng trăm ngàn năm, dù trong trạng thái ngủ đông.

Lăng Hàn trêu chọc Dực Song Song, hỏi liệu nàng có phải cũng là một "lão quái vật" như vậy. Dực Song Song như mèo bị giẫm đuôi, nhảy dựng lên phản đối kịch liệt, khoe làn da mịn màng, vòng một đầy đặn và vòng ba căng tròn của mình. Hổ Nữu che mắt, kêu "quá bẩn". Lăng Hàn hiểu ra, Dực Song Song đã xác nhận những gì anh nghi ngờ: người trong quan tài không hoàn toàn bị phong ấn tuyệt đối, mà chỉ bị làm chậm thời gian đến mức cực đoan.

Trong lúc họ nói chuyện, nữ tử trong quan tài ngọc, Thái Âm Vương, vươn người, để lộ những đường cong mê hoặc. Mã Đa Bảo cười nói: "Ái khanh!" Thái Âm Vương liếc nhìn hắn, kinh ngạc hỏi: "Ngô Hoàng?" Mã Đa Bảo xác nhận. Thái Âm Vương bật cười lớn, nước mắt chảy dài, chê Mã Đa Bảo đã biến thành "bộ dáng này". Bách quan cố nén cười. Mã Đa Bảo ngượng nghịu tự khen mình vẫn "khí thế đường đường", nhưng Thái Âm Vương vẫn tiếp tục trêu chọc. Thái Âm Vương nhảy ra khỏi quan tài, liếc nhìn nhóm Lăng Hàn rồi tự soi gương. Nàng lập tức kêu thảm thiết và giận dữ: "Bệ hạ, ngươi từng đáp ứng bản vương cái gì? Ngươi nói dung mạo bản vương sẽ không thay đổi! Nhưng bản vương đã già hơn hai tuổi!" Nàng nổi giận đùng đùng, lao vào tấn công Mã Đa Bảo, giải phóng uy thế Phá Hư Cảnh tầng chín. Hoàng Đô lập tức lạnh lẽo, hoa tuyết mang ý chí võ đạo bay lượn khắp nơi.

Mã Đa Bảo vội vàng đỡ bầu trời, ngăn những bông tuyết chết chóc rơi xuống đất. Thái Âm Vương gào thét đòi "trả thanh xuân", không chịu dừng tay. Mã Đa Bảo cố gắng dỗ dành, khen nàng "càng xinh đẹp hơn". Bách quan cũng vội vàng phụ họa. Thái Âm Vương soi gương một lúc rồi mỉm cười nói nàng cũng thấy mình đẹp hơn, và dừng chiến. Mã Đa Bảo thở phào nhẹ nhõm. Hắn vẫy tay gọi Lăng Hàn và nhóm bạn đến "tụ hội". Lăng Hàn nhìn Phong Phá Vân, được đại ca gật đầu đồng ý, liền cùng nhóm bạn nhảy xuống. Dực Song Song cũng không ngần ngại đi theo.

Lăng Hàn chắp tay chào Mã Đa Bảo, gọi hắn là "bệ hạ" thay vì "Mã bàn" như trước. Mã Đa Bảo miễn lễ, nói Lăng Hàn không phải thần dân của hắn. Ánh mắt hắn lướt qua Phong Phá Vân, rồi dừng lại ở Dực Song Song, long bào không gió mà bay, mạch văn phát sáng, như thể sẵn sàng ra tay. Thái Âm Vương lập tức nhảy ra, tuyên bố nàng sẽ ra tay thay Mã Đa Bảo, vì "bệ hạ dù đã biến thành béo nhưng vẫn là Ngô Hoàng". Nhưng ngay sau đó, nàng lại nói thêm: "Bản vương ghét nhất là nữ nhân có dung mạo xinh đẹp, thực lực lại mạnh như vậy!" Mã Đa Bảo méo mặt, cảm thán nàng không biết an ủi. Dực Song Song cười hì hì, không phủ nhận, còn chỉ vào Chư Toàn Nhi nói nàng mới là người đẹp hơn. Thái Âm Vương nhìn Chư Toàn Nhi cũng phải kinh ngạc, còn đề nghị Mã Đa Bảo cưới nàng làm hoàng hậu. Mã Đa Bảo cười xua tay, nói đó là vợ của "hắc huynh đệ".

Mã Đa Bảo nghiêm mặt nhìn Dực Song Song, nói trên người nàng có "mùi vị không thuộc về giới này" và nàng cho hắn cảm giác nguy hiểm, cần phải toàn lực ứng phó để trấn áp. Dực Song Song vội xua tay, giải thích nàng không có dã tâm hay ác ý, chỉ đang dạo chơi. Nàng còn tiết lộ: "Các ngươi là lão quái chôn mấy vạn năm, bổn cô nương cũng bị người phong ấn mười vạn năm, gần như nhau rồi." Lăng Hàn thầm nghĩ, toàn là biến thái! Mã Đa Bảo mời Lăng Hàn và nhóm bạn vào hoàng cung, bày tiệc ở Ngự Hoa Viên. Lăng Hàn hỏi về thời đại của họ, nhưng Mã Đa Bảo chỉ cười bí hiểm, nói sẽ tiết lộ khi "Bát Vương xuất thế toàn bộ, nhất thống thiên hạ".

Phong Phá Vân kể lại việc gặp con nhện bạc ở Bắc Hoang và lăng mộ cổ chứa hàng trăm Phá Hư Cảnh đã chuyển hóa thành tử linh. Mã Đa Bảo sáng mắt, nói hắn "vừa vặn thiếu một vật cưỡi". Thái Âm Vương cười to trêu chọc Mã Đa Bảo cưỡi nhện. Mã Đa Bảo lộ vẻ thận trọng khi nghe về các tử linh, và Thái Âm Vương gợi ý đó có thể là bí thuật Minh Giới, "lấy Thi thành Thần". Mã Đa Bảo gật đầu, thừa nhận điều đó khá phiền phức. Lăng Hàn hỏi về "lấy Thi thành Thần". Mã Đa Bảo giải thích rằng thế giới này không thể thành Thần, và Phong Phá Vân đã cảm nhận được sát trận của Thần Giới. Nhưng có những kẻ đi lối tắt, tiến vào một Thần Giới khác: Minh Giới, quốc gia của Tử linh, đối lập với Sinh linh. Hai Thần Giới này luôn chiến đấu. Mã Đa Bảo nói, võ giả phá hư không thường vào Thần Giới truyền thống, chỉ có Tử linh thân mới vào Minh Giới. Những người trong lăng mộ đang dùng âm mạch để chuyển hóa thành Tử linh thân, chuẩn bị vào Minh Giới. Sự liên thông giữa Minh Giới và giới này sẽ mang theo Minh khí, gây tai ương cho sinh linh.

Lăng Hàn thở dài, tình hình càng lúc càng phức tạp. Anh hỏi về "khai thiên" (nhưng Mã Đa Bảo gọi nó là "thiết cao" để tránh bị "tai nghe"). Mã Đa Bảo giải thích "thiết cao" không chỉ là trách nhiệm mà còn là số mệnh. Hắn nói về "mệnh cách" và "số mệnh", và nhận xét mệnh cách của Lăng Hàn cực kỳ quái lạ, như thể đã bị "nghịch thiên cải mệnh", không thuộc về thế giới này, không bị thiên địa quản chế. Dực Song Song vỗ bàn, nói đó là lý do nàng thấy Lăng Hàn kỳ lạ. Mã Đa Bảo còn nói Hổ Nữu cũng có mệnh cách bất trắc, cả hai như đã "nhảy ra khỏi dòng sông thiên địa". Mã Đa Bảo tiếp tục giải thích rằng "thiết cao" là đối địch với thiên địa, nhưng nếu thành công, giới này sẽ thăng cấp, mang lại công lao và số mệnh cực lớn, thậm chí có thể nâng cao Thần cách. Lăng Hàn hỏi về "quốc thế". Mã Đa Bảo giải thích đó là sức mạnh từ dân tâm, sự ủng hộ của dân chúng có thể tăng cường sức mạnh của người lãnh đạo gấp nhiều lần, nhưng nếu là hôn quân, quốc thế sẽ phản tác dụng, kéo theo sự suy yếu.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!