Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Đêm khuya thanh vắng, một cảm giác sát khí lạnh lẽo bất ngờ ập tới, đánh thức Lăng Hàn khỏi sự bình yên. Hắn nhận ra ngay đó là Hồ Kiến Nghĩa, tông chủ Phong Nguyệt Tông – kẻ mà hắn từng đoạt mạng con trai độc nhất, Hồ Khánh Phương, trên đường tới Bổ Thiên Học Viện. Giờ đây, với Hổ Nữu bên cạnh, thân phận của hắn đã bại lộ, dù trước đó có dịch dung cũng vô ích. Lăng Hàn nở một nụ cười khó lường, ánh mắt sắc bén đối diện với Hồ Kiến Nghĩa, giọng điệu ẩn chứa sự trêu ngươi: "Hồ tông chủ đêm hôm khuya khoắt chờ ta ở đây, lẽ nào muốn mời ta uống trà sao?" Vị tông chủ kia, với ánh mắt đầy sát khí ẩn sâu, lại cười đáp rằng không biết Lăng đại sư có nhã hứng chăng. Cả hai, tựa như tri kỷ lâu năm, lại ngồi cùng nhau trong một trà lâu sang trọng, đối diện với nhau trong không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tia lửa nhỏ bùng cháy.
Hồ Kiến Nghĩa không vòng vo, thẳng thắn hỏi Lăng Hàn về cái chết của con trai mình. Lăng Hàn không phủ nhận, gật đầu xác nhận. Rồi Hồ Kiến Nghĩa đề nghị Lăng Hàn bồi thường, ánh mắt lạnh lẽo như muốn xuyên thấu. Lăng Hàn hiểu, đối phương vừa muốn báo thù, vừa kiêng dè thân phận Đan sư Thiên Cấp cùng thành viên quân viễn chinh của hắn. Hắn cười nhạt, đáp trả rằng Hồ Khánh Phương là một tai họa, lãng phí tài nguyên, và cái chết của y dưới tay hắn thực chất là giải thoát cho Phong Nguyệt Tông. Lăng Hàn thậm chí còn tự nhận mình đã "giúp" Hồ Kiến Nghĩa trừ hậu họa, vậy mà còn bị đe dọa đòi bồi thường, thật vô lý! Lời lẽ vô sỉ nhưng sắc bén của Lăng Hàn khiến Hồ Kiến Nghĩa tức giận đến biến sắc, bóp nát chén trà, phóng thích khí thế Thiên Nhân Cảnh hùng hậu. Chư Toàn Nhi đứng cạnh Lăng Hàn lập tức tái mặt, choáng váng. Lăng Hàn ôm nàng vào lòng, không vui nói: "Nói chuyện thì nói chuyện, làm gì mà ra vẻ thế? Chỉ ngươi biết trừng mắt sao? Hổ Nữu, cho hắn xem lợi hại một chút!" Hổ Nữu, vốn đang khó chịu vì Lăng Hàn ôm Chư Toàn Nhi, lập tức trợn mắt nhìn Hồ Kiến Nghĩa, ánh mắt như hổ, tỏa ra sát khí kinh người. Dù Hồ Kiến Nghĩa không coi thường Hổ Nữu, nhưng ánh mắt giao nhau khiến hắn rùng mình, một cảm giác lạnh lẽo bất chợt dâng lên. Hắn khó hiểu, một nha đầu bảy tám tuổi sao có thể khiến hắn sợ hãi? Hồ Kiến Nghĩa chuyển hướng, thẳng thừng uy hiếp Lăng Hàn, rằng trên chiến trường đao kiếm vô tình, hắn có thể bị "đồng đội" ngộ sát. Lăng Hàn vẫn không nao núng, còn châm chọc Phong Nguyệt Tông là tà giáo đáng lẽ phải bị tiêu diệt từ lâu. Hai người cười phá lên, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt ngấm. Hồ Kiến Nghĩa đứng dậy, định rời đi. Lăng Hàn gọi lại, trêu chọc hắn quỵt nợ. Hồ Kiến Nghĩa tức giận ném nguyên tinh xuống, bỏ đi. Lăng Hàn nhìn theo bóng hắn, nụ cười tắt hẳn. Hắn hạ quyết tâm, khi đủ mạnh, Phong Nguyệt Tông sẽ bị san bằng.
Vài ngày sau, đại quân Tử Nguyệt Hoàng Triều hùng hậu, hơn triệu binh sĩ với cờ xí rợp trời, chiến mã, chiến xa cuồn cuộn kéo tới. Trên thành, Lăng Hàn cùng mọi người chứng kiến cảnh tượng tráng lệ. Quốc kỳ Tử Nguyệt với mặt trăng tím, soái kỳ vẽ một con hùng sư sáu chân, bốn cánh, bảy đuôi – Thần thú Di Ngang. Lăng Hàn kinh ngạc, gia tộc dám dùng Thần thú làm gia huy chắc chắn có lai lịch phi phàm. Một cường giả Phá Hư Cảnh của Ngũ Đại Tông Môn đứng trên tường thành, lớn tiếng thách thức tướng lĩnh Tử Nguyệt: "Tướng lĩnh của Tử Nguyệt ngụy triều, đi ra gặp bản tọa!" Một tiếng cười dài vang vọng, một nam tử mặc khôi giáp bạc, đầu đội ngân khôi, cưỡi trên Cửu Diễm Đạp Thiên Thú cấp mười xuất hiện. Hắn là Thiên Tinh Vương Nạp Lan Thiên Hoang. Hắn lạnh lùng thách thức, tuyên bố ba ngày sau sẽ công thành, ai đầu hàng sẽ được tha. Trương Khiếu Lâm, cường giả Phá Hư Cảnh của Ngũ Đại Tông Môn, giận dữ nhưng không dám khinh suất. Lăng Hàn thầm kinh ngạc, Mã Bàn Tử thực sự có những thủ hạ tài ba đến vậy, và Nạp Lan Thiên Hoang này chắc chắn không phải Phá Hư Cảnh tầm thường. Quân đội Tử Nguyệt kỷ luật đáng sợ, một triệu người xếp thành trăm phương trận, không một ai sai lệch, đối lập hoàn toàn với sự hoảng loạn của phe Ngũ Đại Tông Môn. Lăng Hàn càng thêm tò mò về Mã Đa Bảo, người có thể chiêu mộ những cường giả như vậy.
Một cuộc họp khẩn cấp diễn ra trong thành. Lăng Hàn, với thân phận Đan sư Thiên Cấp, cũng được tham dự. Nhưng hắn và Hổ Nữu lại vô tư cắn hạt dưa, hoàn toàn không bận tâm đến không khí căng thẳng. Các đại nhân vật tranh cãi gay gắt về việc có nên đánh lén hay không. Cuối cùng, Trương Khiếu Lâm quyết định phái một đội tinh nhuệ hơn ba trăm người, gồm các cường giả Linh Anh Cảnh, Hóa Thần Cảnh, Thiên Nhân Cảnh, và chính hắn dẫn đầu, đi đánh lén doanh trại địch. Lăng Hàn từ chối tham gia, và khuyên Vũ Hoàng cùng những người khác cũng không nên đi, bởi hắn linh cảm Nạp Lan Thiên Hoang không hề đơn giản, và đội quân của hắn càng không phải thứ có thể dễ dàng chọc vào.
Đêm đó, đội quân đánh lén xuất phát với niềm tin sẽ gây bất ngờ cho địch và toàn thắng trở về. Nhưng đến rạng sáng, chỉ có Trương Khiếu Lâm và hai cường giả Thiên Nhân Cảnh trở về, thân tàn ma dại, vẻ mặt kinh hoàng, như vừa thoát khỏi địa ngục. Họ không nói một lời, nhưng ngay sau đó, lệnh rút quân khẩn cấp được ban ra, khiến ai nấy đều bàng hoàng. Dần dà, sự thật về đêm tập kích được truyền tai. Đội quân tinh nhuệ của Ngũ Đại Tông Môn đã rơi vào ổ mai phục. Nạp Lan Thiên Hoang đã chuẩn bị sẵn sàng, biến cuộc đánh lén thành một trận chiến chính diện mà phe Ngũ Đại Tông Môn hoàn toàn bị động. Điều đáng sợ là, đội hình vạn người của Tử Nguyệt, dù chỉ gồm các Linh Hải Cảnh và Thần Thai Cảnh, lại sử dụng một trận pháp cổ xưa, liên kết sức mạnh và được quốc thế gia trì, tạo thành một sức mạnh tương đương Thiên Nhân Cảnh. Trương Khiếu Lâm bị Cửu Diễm Đạp Thiên Thú cản chân, còn đội quân của hắn bị quét sạch, gần như toàn quân bị diệt. Cường giả Thiên Nhân Cảnh sống sót nhận ra, đối phương còn đến chín mươi chín phương trận như vậy! Một dòng lũ không thể ngăn cản. Lăng Hàn hiểu ra, đây chính là chìa khóa sức mạnh của Mã Đa Bảo, trận pháp quân đội kết hợp với quốc thế. Ngũ Đại Tông Môn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút lui.
Thành trì nhanh chóng thất thủ dưới tay Nạp Lan Thiên Hoang. Các tuyến phòng thủ khác cũng sụp đổ, liên quân Ngũ Đại Tông Môn tan rã. Tin tức chấn động khắp thiên hạ, Tử Nguyệt Hoàng Triều, tưởng chừng là trò cười, giờ đây lại trở thành thế lực đáng sợ nhất. Nhiều người bắt đầu dao động, không biết nên theo phe nào. Lăng Hàn quyết định một mình (cùng Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu) tiến về Tử Nguyệt Hoàng Triều để tìm gặp Mã Đa Bảo, làm rõ nhiều nghi vấn. Trên chiếc kim thuyền, họ ung dung đi qua lãnh địa mới của Tử Nguyệt. Nhưng vào ngày thứ năm, một cảm giác nguy hiểm ập đến, lạnh lẽo đến thấu xương. Lăng Hàn nhanh chóng kéo Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu vào Hắc Tháp, ngay lúc chiếc kim thuyền bị đánh nổ tan tành, mảnh vỡ bay tứ tung. Một bóng người xuất hiện trên không trung, chính là Hồ Kiến Nghĩa, tông chủ Phong Nguyệt Tông, với cánh tay còn giữ nguyên tư thế vừa ra đòn.
"Mẹ kiếp, kim thuyền của ta!" Lăng Hàn thốt lên, nhìn mảnh vỡ của chiếc thuyền, cảm thấy số phận mình thật khắc nghiệt với phương tiện di chuyển. Hồ Kiến Nghĩa chế giễu, khuyên hắn lo cho tính mạng mình hơn. Lăng Hàn không ngại ngần đáp trả, nói rằng Hồ Kiến Nghĩa đã gây thù lớn khi phá hủy đồ của hắn. Hồ Kiến Nghĩa vẫn đòi bồi thường, nhưng Lăng Hàn đã nhìn thấu. Hắn biết Hồ Kiến Nghĩa kiêng dè không dám ra tay khi hắn còn trong quân ngũ Ngũ Đại Tông Môn, nhưng một khi đã vào lãnh địa Tử Nguyệt, không còn vướng bận gì, Hồ Kiến Nghĩa liền lộ nguyên hình. Lăng Hàn gọi thẳng Hồ Kiến Nghĩa là "khốn nạn", khiến đối phương cứng họng, không thể tưởng tượng Lăng Hàn lại tự tin đến vậy. Hồ Kiến Nghĩa miệt thị Đan sư chỉ là "chó của võ giả". Lăng Hàn lập tức phản pháo, hỏi Hồ Kiến Nghĩa đã ăn bao nhiêu đan dược do "chó" luyện chế rồi. Hồ Kiến Nghĩa tức giận cực độ, không kìm được nữa, vươn tay tóm lấy Lăng Hàn.
Một Thiên Nhân Cảnh ra tay, uy thế kinh hồn, không thể so sánh. Nhưng Lăng Hàn không đối đầu, xoay người bỏ chạy. Hắn thân hóa lôi đình, nhanh như chớp, tia điện trắng lóa lấp lóe. Với sức chiến đấu sánh ngang Hóa Thần Cảnh, tốc độ của Lăng Hàn đủ để cạnh tranh với Thiên Nhân Cảnh, nhờ Lôi Đình Chi Thân đã tiểu thành. Hồ Kiến Nghĩa cười khẩy, đuổi theo. Dù hắn có thân pháp Thiên Cấp và lực lượng Thiên Nhân Cảnh vượt trội, nhưng Lăng Hàn lại lợi dụng địa hình, không ngừng đổi hướng, khiến khoảng cách giữa hai người không hề rút ngắn. Hồ Kiến Nghĩa kinh ngạc, một Linh Anh Cảnh sao có thể có tốc độ kinh người đến vậy? Hắn vừa mừng vừa lo, mừng vì nếu bắt được Lăng Hàn, thân pháp này sẽ thuộc về hắn, lo vì Lăng Hàn quá khó bắt. Hắn cười lạnh, nói Lăng Hàn không thể trốn thoát, bởi thân pháp tiêu hao nguyên lực rất lớn, hắn không thể duy trì lâu. Lời này không sai, nhưng Lăng Hàn có đan điền lớn gấp trăm lần người thường và vô số đan dược hỗ trợ, giúp hắn duy trì. Hắn không chỉ chạy, còn thỉnh thoảng dùng Diệt Long Tinh Thần Tiễn phản kích, buộc Hồ Kiến Nghĩa phải phòng bị, làm chậm tốc độ. Lăng Hàn còn không ngừng chọc tức Hồ Kiến Nghĩa, chế giễu hắn "thận hư", "ham mê đặc biệt". Hồ Kiến Nghĩa tức đến điên người, thề sẽ bắt được Lăng Hàn, rút hồn phách, tra tấn bằng những cách tàn độc nhất.
Lăng Hàn đã đến giới hạn, nguyên lực cạn kiệt, thân thể đau nhức, chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ thiếp đi. Hắn định dùng Thuấn Di Phù rồi chui vào Hắc Tháp. Nhưng rồi, hắn bất ngờ dừng lại, quay đầu, nhìn Hồ Kiến Nghĩa và nói: "Lão sắc quỷ, có dám tiếp một kiếm của ta không?"
Hồ Kiến Nghĩa, một cường giả Thiên Nhân Cảnh, suýt nữa thì ngã ngửa. Một Linh Anh Cảnh bé tí tẹo lại dám hỏi hắn có dám tiếp một kiếm hay không? Hắn tiến lại gần hơn, đảm bảo có thể bắt Lăng Hàn ngay lập tức. Với vẻ khinh thường, hắn đáp: "Một kiếm? Ha ha, dù mười ngàn kiếm thì sao, bản tọa há lại không đỡ nổi?" Lăng Hàn nghiêm nghị khẳng định chỉ cần một kiếm, nếu Hồ Kiến Nghĩa đỡ được, hắn sẽ cho mọi thứ. Hồ Kiến Nghĩa tích tụ sức mạnh, chuẩn bị một đòn chí mạng. Hắn nghĩ Lăng Hàn đã cạn kiệt nguyên lực, không thể ra chiêu gì đáng kể. Lăng Hàn rút Ma Sinh Kiếm, hít một hơi thật sâu, chém ra một kiếm. Ánh kiếm yếu ớt ban đầu đột nhiên bùng lên rực rỡ, phảng phất từ một tiểu tử bần hàn biến thành con trai của Thiên Đế, ánh sáng chói lòa, đáng sợ vô cùng. "Làm sao có khả năng?" Hồ Kiến Nghĩa kinh hãi thốt lên. Hắn cảm nhận được Thiên Đạo ẩn chứa trong kiếm, như đất trời đang phẫn nộ gào thét. Kiếm Tâm Thông Minh! Không thể nào, một Linh Anh Cảnh sao có thể đạt tới cảnh giới tối cao của kiếm đạo? Dù vậy, hắn vẫn tự trấn an, cảnh giới chênh lệch quá lớn, không thể nào uy hiếp hắn. Hắn tung ra một chưởng nguyên lực khổng lồ, muốn nghiền nát cả Lăng Hàn và ánh kiếm. Nhưng ánh kiếm sắc bén như tia chớp, xoẹt một tiếng, chém xuyên qua chưởng lực, để lại một vết thương sâu hoắm trên bàn tay phải của Hồ Kiến Nghĩa. Máu tươi tuôn trào không ngừng, như muốn rút cạn sinh lực. Kiếm Tâm Thông Minh, một khi đã bị thương, làm sao có thể dễ dàng hồi phục? Lăng Hàn mỉm cười, nói: "Xem ra Hồ đại nhân không đỡ nổi một kiếm của ta rồi." Hồ Kiến Nghĩa kinh hoàng, không tin Lăng Hàn có thực lực như vậy, nhưng sự thật lại rõ ràng trước mắt. Hắn chợt nhận ra, không phải sức mạnh của Lăng Hàn, mà là có một vị đại nhân vật khác đang ẩn mình. "Không, đây tuyệt đối không phải sức mạnh của ngươi!" Hắn vội vàng cúi mình, cầu xin sự tha thứ từ vị cường giả vô hình.
Một tiếng cười nhạt vang lên, một bóng người xuất hiện. Ai cũng không biết hắn từ đâu đến, nhưng sự hiện diện của hắn lại tự nhiên đến lạ, như thể hắn vốn dĩ đã ở đó. Hắn là một trung niên cao lớn, tay cầm hồ lô rượu, ung dung nói: "Ngươi muốn giết nhị đệ của ta?" Chính là Phong Phá Vân! Hồ Kiến Nghĩa muốn khóc, hắn đâu biết Lăng Hàn là huynh đệ của một Phá Hư Cảnh! Hắn vội vàng giải thích đó chỉ là hiểu lầm. Phong Phá Vân cười nói, hiểu lầm gì mà truy sát gần một ngày trời? Hồ Kiến Nghĩa chỉ biết đổ mồ hôi lạnh, dâng tất cả không gian giới chỉ cho Lăng Hàn để mong thoát chết. Lăng Hàn nhận lấy, thốt lên: "Hồ đại nhân thật giàu có!" Nhưng Phong Phá Vân lạnh nhạt nói: "Mấy chiếc giới chỉ này sao đủ mua mạng nhị đệ ta?" Hồ Kiến Nghĩa cắn răng, ném toàn bộ tài sản còn lại. Phong Phá Vân phất tay, đuổi hắn đi, nhưng không quên cảnh cáo: "Cút đi, tính mạng của ngươi tạm thời ký ở đấy, chờ nhị đệ ta tu vi đại thành, sẽ đi Phong Nguyệt Tông một chuyến, triệt để chấm dứt hiểu lầm này." Hồ Kiến Nghĩa chạy như bay, trong lòng chửi thầm, nhưng không dám oán trách. Hắn biết mình vừa sống sót khỏi lưỡi hái tử thần. Lăng Hàn hỏi Phong Phá Vân đến từ khi nào. Phong Phá Vân cười đáp, từ mấy ngày trước, ở Miên Dương Thành, chỉ là muốn để Lăng Hàn tự rèn luyện. Rồi hắn nói thêm: "Ta đã biết bí mật ở Bắc Hoang rồi."