Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trận chiến giữa Lăng Hàn và Tiểu Đao Vương đạt đến cao trào, mỗi đòn đánh đều mang theo ý chí sinh tử. Tiểu Đao Vương, với vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn kinh hãi, chứng kiến Lăng Hàn dùng tay không nắm lấy nắm đấm của con rối kim cương – một cỗ máy chiến đấu đáng sợ với gai nhọn tẩm mạch văn, đủ sức xuyên phá phòng ngự của Hóa Thần Cảnh. Sự bất khả xâm phạm của Lăng Hàn khiến hắn không khỏi rùng mình.
Con rối kim cương không biết sợ hãi, lập tức phản công dữ dội, nhắm thẳng vào đầu Lăng Hàn. Cùng lúc đó, Tiểu Đao Vương cũng tung ra một đao chí mạng, linh khí cấp chín kết hợp với đao mang sắc lạnh, uy lực còn lớn hơn cả con rối. Đối mặt với sức ép kinh hoàng, Lăng Hàn buộc phải buông tay, thân hình như điện xẹt lướt đi trăm trượng. Với Lôi Động Cửu Thiên trong tay, chẳng mấy kẻ Hóa Thần Cảnh có thể đuổi kịp hắn.
Tiểu Đao Vương cười gằn, nhưng sắc mặt lại tái mét. Hắn căm phẫn khi phải cần đến sự trợ giúp của con rối kim cương mới có thể cầm hòa. Kẻ từng bị hắn áp đảo giờ đây đã có thể đối kháng, thậm chí ngang sức. Hắn thèm khát Lôi Động Cửu Thiên đến điên cuồng, bởi nếu có được nó, sức chiến đấu của hắn sẽ tăng vọt, và Lăng Hàn sẽ không còn là đối thủ.
Trong lúc Tiểu Đao Vương đang dồn sức chuẩn bị đại chiêu, con rối kim cương ẩn mình, định giáp công từ hai phía. Lăng Hàn cười khẩy: "Chỉ ngươi mới có bảo vật sao?". Hắn rút ra Hóa Thiên Oản, kích hoạt và ném lên không trung. Chiếc bát huyền bí lập tức phóng ra hào quang chói lọi, bao trùm chiến trường. Một cảnh tượng hỗn loạn diễn ra: binh khí, linh phù của vô số võ giả phía dưới đều bị hút vào trong bát. Ngay cả Thỏ Gia cũng hoảng hốt khi cây linh dược quý giá của mình bị cướp mất. Con rối kim cương cũng không thoát khỏi số phận, bị Hóa Thiên Oản hút vào, bất chấp thân hình khổng lồ của nó.
Tiểu Đao Vương kinh hãi tột độ, không thể tin vào mắt mình. Chiếc bát kia rốt cuộc là bảo vật gì mà có thể hút cả linh khí cấp chín của hắn? Lăng Hàn, dù có chút bất ngờ trước uy lực vượt ngoài dự đoán của Hóa Thiên Oản, nhưng vẫn cười lớn: "Tất cả hãy vào bát!".
Đúng lúc đó, Tiểu Đao Vương hoàn thành tụ lực, tung ra một đao kinh thiên động địa. Đao khí hóa thành một cơn sóng thần khổng lồ, gầm thét như biển cả cuộn trào. Ánh đao sáng chói nhấn chìm cả nhật nguyệt, khiến mọi thứ chìm trong ánh sáng bạc của tử khí. Các tiền bối bí mật quan sát không khỏi trầm trồ, nhận định đao pháp của Tiểu Đao Vương đã chạm đến một phần chân truyền của Đoạn Thiên Đao.
Lăng Hàn cười vang, chế giễu: "Đầu óc ngươi có vấn đề sao, lại dám kéo dài khoảng cách đánh với ta? Đúng là muốn chết!". Hắn giương Lạc Nhật Cung, lắp tên, mở Chân Thị Chi Nhãn khóa mục tiêu. Diệt Long Tinh Thần Tiễn được kích hoạt, kết hợp với Lôi Động Cửu Thiên, dồn sức mạnh vào mũi tên. Ba đại thần thông cùng lúc bùng nổ, tạo thành đòn tấn công mạnh nhất của Lăng Hàn.
Một tiếng "vèo" xé gió, mũi tên bắn ra như sao băng, xuyên qua cơn sóng đao khí, lao thẳng đến trán Tiểu Đao Vương. Một gợn sóng tím xuất hiện trên người hắn, tạo thành lá chắn đỡ lấy mũi tên. "Đùng!", lá chắn vỡ tan, mũi tên rơi xuống. Tiểu Đao Vương lộ vẻ kinh hoàng. Hắn đã dùng đến linh phù bí bảo từ cổ vương triều, thứ đã cứu mạng hắn ba lần. Giờ chỉ còn hai lần. Mồ hôi lạnh túa ra, hắn vừa đi một vòng trước cổng quỷ môn quan. Nếu Lăng Hàn bắn thêm ba mũi tên nữa, hắn chắc chắn sẽ chết.
Khoảng cách này, mũi tên của Lăng Hàn đạt tốc độ và uy lực tối đa. Mọi người phía dưới đều bừng tỉnh, hiểu vì sao Lăng Hàn lại nói Tiểu Đao Vương đang tìm cái chết. Dù vậy, Tiểu Đao Vương quyết định tử chiến. Hắn biết, nếu không thể giết Lăng Hàn hôm nay, khoảng cách giữa hai người sẽ ngày càng lớn, và hắn sẽ không bao giờ có cơ hội chiến thắng.
Tiểu Đao Vương vẫn không ngừng tìm cách khống chế khoảng cách, muốn giữ ở mức vừa đủ để hắn phát huy uy lực đao pháp mà không bị cung tiễn của Lăng Hàn áp chế. Hắn vung đao, xuất hiện cách Lăng Hàn ba trượng, đao mang hóa thành dải lụa tấn công. Lăng Hàn không hề nao núng, triển khai Bát Hoang A Tị Kiếm, quyết chiến. Trong lòng hắn thầm nghĩ, nếu không phải Kiếm Vương đang ở đây, hắn đã dùng Huyền Nguyên Tam Thức khiến Tiểu Đao Vương càng đau đầu hơn.
Tiểu Đao Vương gầm lên giận dữ, đao hóa thành nộ long, đầu rồng như chùy tàn nhẫn đập xuống. Uy lực của đòn này đạt đến cực hạn Hóa Thần Cảnh. Lăng Hàn không dám đón đỡ, thi triển Quỷ Tiên Bộ, né tránh hiểm hóc. Hắn không khỏi nghĩ đến kiếp trước, nếu giao đấu với Kiếm Đế hay Lạc Nhật Đao Hoàng, hắn e rằng chỉ có đường chết, không thể trốn thoát. Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã khác.
Lăng Hàn phản kích bằng sát chiêu duy nhất của Bát Hoang A Tị Kiếm. Trong khi đó, con rối kim cương cuối cùng cũng bị Hóa Thiên Oản hút vào, dù nó có lớn đến mấy cũng bị thu nhỏ lại vô hạn. Lăng Hàn vẫy tay, Hóa Thiên Oản trở về, tỏa sáng luyện hóa chiến lợi phẩm.
Tiểu Đao Vương tung ra Tuyệt Thiên Thất Đao của Tuyệt Đao Tông, thề phải chém Lăng Hàn. Nhưng tốc độ của Lăng Hàn quá nhanh, đao pháp của hắn không thể khóa chặt mục tiêu. Sau mười chiêu nữa, Tiểu Đao Vương dừng tay, nhận ra không thể giết Lăng Hàn bằng cách này.
"Không đánh nữa sao?" Lăng Hàn cười gằn, "Đây là tử chiến mà!".
Tiểu Đao Vương không nói, vẻ mặt lạnh lùng, tay phải giương lên. Một cây trường thương xuất hiện, thân thương đỏ máu, bao phủ bởi mạch văn quỷ dị và tinh lực vô tận. Trường thương vừa xuất hiện, bầu trời lập tức kéo mây đen, sấm chớp lóe lên như muốn giáng thiên lôi. Đây đã là lần thứ ba Lôi Vân xuất hiện vì một bảo vật. Các tiền bối kinh hãi nhận ra: "Thiên Chi Cấm Khí, Tuyệt Loạn Sinh Linh Thương!".
Lăng Hàn nhíu mày, nhìn thanh thương và Lôi Vân. Thiên Chi Cấm Khí là cấm khí ngay cả trời cao cũng không cho phép tồn tại. Để kích hoạt nó, không cần sức mạnh hay lý giải võ đạo, mà là khí huyết sinh linh, hay nói cách khác, tuổi thọ. Càng tế hiến nhiều tuổi thọ, uy lực cấm khí càng mạnh.
"Tế ra năm mươi năm tuổi thọ!" Tiểu Đao Vương hét lớn, mắt nhìn Lăng Hàn.
Huyết thương phát sáng, tinh lực hóa thành những con rắn nhỏ quấn quanh thân thương. Tóc Tiểu Đao Vương bạc trắng, da dẻ nhăn nheo, như một lão ông bảy mươi tám mươi tuổi. Huyết thương tỏa ra uy thế Thiên Nhân Cảnh, đủ để giết chết Lăng Hàn. Dù sau đó Tiểu Đao Vương dần hồi phục, nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
"Thiên Chi Cấm Khí hiện, Thần Ma đều vong!" Tiểu Đao Vương ném trường thương, hóa thành huyết quang lao tới Lăng Hàn. Lăng Hàn né tránh, nhưng huyết thương như có mắt, uốn lượn truy đuổi, khóa chặt hắn. Không thể trốn, vậy thì... Lăng Hàn rút Hóa Thiên Oản, ném về phía huyết thương.
Cảnh tượng tiếp theo khiến mọi người chết lặng. Huyết thương bay thẳng vào Hóa Thiên Oản. Thiên Chi Cấm Khí, thứ ngay cả trời cao cũng kiêng kỵ, lại bị một chiếc bát thu lấy! Tất cả đều biến sắc, ngay cả các tiền bối cũng lộ vẻ tham lam. Tiểu Đao Vương không thể tin nổi, năm mươi năm tuổi thọ của hắn đã bị phí hoài vô ích.
Lăng Hàn giơ Ma Sinh Kiếm, cười nói: "Còn có tuyệt chiêu gì không?". Hắn lao tới, muốn kết liễu Tiểu Đao Vương. Tiểu Đao Vương điên cuồng chống cự, tung ra vô số lá bài tẩy: linh phù, hắc thủy... khiến Lăng Hàn đau lòng, bởi hắn đã coi đó là tài sản của mình. Tức giận, Lăng Hàn kéo giãn khoảng cách và một lần nữa phát động Diệt Long Tinh Thần Tiễn.
Mũi tên xé gió bay vút. Trong lần giao chiến trước, Tiểu Đao Vương còn có thể đánh bay mũi tên, nhưng giờ đây, Lăng Hàn đã mạnh hơn rất nhiều. Sức mạnh của hắn tăng lên đáng kể, khiến Diệt Long Tinh Thần Tiễn đạt đến một biến hóa về chất. Thần thông, có thể tru Thần! Tuy Lăng Hàn còn quá yếu để tru Thần, nhưng tru Tiểu Đao Vương thì không khó.
Trên người Tiểu Đao Vương liên tiếp hiện lên hai tia quang thuẫn, chặn hai mũi tên chết người. Sắc mặt hắn thảm đạm, linh phù đã hóa thành tro bụi. Mũi tên tiếp theo sẽ là khoảnh khắc hắn mất mạng. Đây là tử chiến, chỉ khi một người ngã xuống mới kết thúc. Học viện không ai can thiệp, quy củ là quy củ.
Ánh mắt Tiểu Đao Vương như đao, không hề sợ hãi cái chết mà ngược lại, chiến ý bùng lên. Hắn hoành đao, chém về phía Lăng Hàn. "Oanh!", ánh đao sáng rực, tỏa ra uy thế vô danh. "Đao... Đao Tâm!" Một tiền bối thốt lên. "Không phải Đao Tâm, nhưng đã chạm tới một tia!" Người bên cạnh lắc đầu. "Có thể lĩnh ngộ Đao Tâm, liền có tư cách chạm tới quy tắc đại đạo, đây là một thiên tài bị đánh giá thấp!" Người thứ ba nói. "Không thể để hắn chết!" Người thứ tư quả quyết.
Trước đó, họ mặc kệ hai người sinh tử chiến, vì Tiểu Đao Vương dù danh tiếng lẫy lừng, trong mắt họ cũng chỉ là thế. Nhưng một khi lĩnh ngộ võ đạo chi tâm, hắn trở nên phi thường. Lăng Hàn kéo cung, mũi tên mang theo hủy diệt chi quang, lóe lên xuất hiện trước trán Tiểu Đao Vương. Mũi tên kinh hoàng xuyên thủng đầu hắn, bắn ra từ phía sau, mang theo dòng máu bạc, bay thẳng lên trời, sức mạnh dường như không giảm.
"Xèo xèo xèo..." Ba lão quái vật xuất hiện, tu vi đều là Thiên Nhân Cảnh, nhưng họ đã đến chậm một bước. Tiểu Đao Vương đã rơi xuống từ không trung, sinh cơ cấp tốc rời khỏi thân thể. Một lão quái ôm lấy Tiểu Đao Vương, xoay người bỏ đi, có lẽ còn muốn cứu chữa. Nhưng Lăng Hàn, là đan đạo đế vương, biết rõ mũi tên này đã diệt linh hồn Tiểu Đao Vương. Dù có thần đan nào khép lại thương thế, cũng chỉ là một cái xác. Hồn đã chết, Tiểu Đao Vương không còn là Tiểu Đao Vương nữa.
Hai lão quái vật còn lại lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, trong lòng bất mãn. Nhưng họ không thể nói gì, vì chính họ đã không ngăn cản trận tử chiến. Lại trách Tiểu Đao Vương quá tệ, lĩnh ngộ Đao Tâm quá muộn, khiến họ không kịp ra tay. Dù sao, Lăng Hàn hiện có sức chiến đấu Hóa Thần Cảnh cấp cao, ngay cả Thiên Nhân Cảnh muốn ngăn cản cũng khó.
"Tản đi đi!" Một lão quái vẫy tay áo, ngữ khí không vui. "Vâng!" Mọi người cúi đầu rời đi, còn nhiều cung điện Địa Cấp, Huyền Cấp đang chờ được tranh đoạt. Tiểu Đao Vương chết, cung điện của hắn trống rỗng, nhưng ai dám động vào?
Lăng Hàn nhìn lão quái vật đi xa, trong lòng khó chịu. Chiến lợi phẩm của hắn lại bị mang đi. Hắn thầm hừ, dù mạnh mẽ hơn cũng không bằng Thiên Nhân Cảnh. Hắn hạ xuống: "Đi, chúng ta đến cung điện của Tiểu Đao Vương, biết đâu còn chút chiến lợi phẩm."
Họ hào hứng tìm đến cung điện của Tiểu Đao Vương. "Ồ, hóa ra cung điện này có Tụ Linh Trận." "Chẳng trách ta ở bên ngoài không cảm thấy linh khí tinh khiết gấp mười lần." Mọi người kinh ngạc. Tu luyện ở đây quả là làm ít công to. Chẳng trách Tiểu Đao Vương đột phá Hóa Thần Cảnh nhanh vậy. Nhưng hắn lại gặp phải quái thai Lăng Hàn, vận khí quá tệ.
Cung điện chỉ đủ cho ba đến bốn người tu luyện. "Sư nhiều cơm ít, lần này cạnh tranh rất kịch liệt." "Ai cũng muốn vào cung điện để có nhiều linh khí hơn, hơn nữa, chỉ những người trong cung điện mới có tư cách nhận tài nguyên." Mọi người hùng tâm bừng bừng. Lý Phong Vũ, Tần Liên Nguyệt và những người khác cáo từ, đi tranh đoạt cung điện. Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu ở lại với Lăng Hàn, vì linh khí trong cung điện này đủ cho ba người, và Lăng Hàn còn có Hắc Tháp.
"Lăng Hàn, Nữu đói bụng!" Hổ Nữu làm nũng. "Được, ăn cơm trước!" Lăng Hàn cười nói, lấy nguyên liệu chuẩn bị bữa ăn. Hắn tạm thời không muốn tìm Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, ba người sẽ phát triển thế lực riêng, rồi sau đó hợp nhất. Học viện chia học sinh thành bốn đẳng cấp, như thể chỉ rõ ai là mạnh nhất để thu phục. Hắn cũng muốn thu tiểu đệ.
Ngày đầu tiên ở Bổ Thiên Học Viện, các trận chiến tranh giành cung điện diễn ra cực kỳ kịch liệt, thậm chí có người bỏ mạng. Con đường võ đạo vốn là như vậy, càng lên cao, không gian càng hẹp, nhưng ai cũng muốn leo lên, buộc phải đạp người khác xuống. Tài nguyên tu luyện hữu hạn, không thể đủ cho tất cả.
Sau khi Lăng Hàn và hai cô gái ăn xong, họ bắt đầu tìm kiếm trong cung điện. Tiểu Đao Vương không để lại nhiều bảo vật, chỉ có một thứ khiến Lăng Hàn hài lòng: một chiếc kim thuyền. Chiếc cũ của hắn đã bị con rối kim cương đánh nát, giờ có chiếc mới, coi như được an ủi. Kim thuyền không tăng sức chiến đấu, nhưng hữu ích cho việc chạy trốn, tiết kiệm sức lực.
Một đêm trôi qua, sáng hôm sau, Lăng Hàn vừa tỉnh dậy đã nghe tiếng ồn ào bên ngoài. Mở cửa, hắn thấy bốn thanh niên đứng trước cung điện, đang la mắng. Thấy Lăng Hàn, họ im bặt. Lăng Hàn liếc nhìn: "Sao, muốn khiêu chiến ta sao? Được, bốn tên cùng lúc đi, ta tiết kiệm thời gian."
"Hừ, chúng ta không phải đến khiêu chiến ngươi!" Một người nói. "Vậy các ngươi lảm nhảm ở đây làm gì?" Lăng Hàn lườm. "Chúng ta là đệ tử của Tuyệt Đao Tông!" Người thứ hai nói. "Đừng tưởng ngươi đánh bại Tiểu Đao Vương là có thể hoành hành vô kỵ, thiên tài mạnh nhất Tuyệt Đao Tông chúng ta không phải Tiểu Đao Vương!" "Đúng vậy, đợi Từ sư huynh xuất quan, giết ngươi dễ như trở bàn tay!" Bốn người gào thét, hận không thể ăn tươi nuốt sống Lăng Hàn.
Lăng Hàn thở dài: "Vậy hiện tại các ngươi hùng hổ cái gì? Ta ghét nhất lúc muốn ngủ muộn mà bị quấy rầy, xem ra không đánh các ngươi một trận là không được." "Dừng tay, chúng ta không phải tới khiêu chiến!" Bốn người vội vàng xua tay. Họ mới chỉ là Sinh Hoa Cảnh, làm sao là đối thủ của Lăng Hàn? Lăng Hàn hừ một tiếng: "Chạy đến chỗ ta mắng chửi, còn nói không phải tới khiêu chiến? Ngươi khùng sao!". Hắn xông tới, "oành oành oành oành..." mỗi người một quyền, đánh bay cả bốn. Hắn vẫn còn kiềm chế, chỉ làm họ trọng thương chứ không giết.
"Từ Tu sao?" Lăng Hàn lẩm bẩm. Cái tên này hắn đã nghe không ít lần, là thiên tài số một của Tuyệt Đao Tông, nhưng cực kỳ kín tiếng. "Ra ngoài dạo một chút vậy!" Lăng Hàn tùy ý đi trên Cửu Long Sơn, bắt đầu "thu tiểu đệ". Tuy hắn đã thành danh sau khi bắn giết Tiểu Đao Vương, nhưng những thiên tài ở đây ai cũng tự phụ, khó lòng phục tùng. Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh cũng bắt đầu hành trình yêu nghiệt của mình, đánh thẳng vào các cung điện Địa Cấp.
Tin tức trong học viện rất nhạy bén. Hiện tại, tin nóng nhất là về Tử Nguyệt Hoàng Triều. Ban đầu, không ai để ý đến thế lực này, nhưng nó đã đánh bại nhiều thế lực Hóa Thần Cảnh. Giờ đây, Tử Nguyệt Hoàng Triều đang trắng trợn mở rộng lãnh thổ, đại quân chia ba đường công thành, tốc độ kinh người. Chuyện này cuối cùng đã khiến Ngũ Đại Tông Môn chú ý, phái lực lượng Thiên Nhân Cảnh đi trấn áp.
Việc này đã xảy ra ba tháng trước, nhưng vẫn chưa có chiến báo, chiến sự vẫn giằng co. Lăng Hàn gật đầu. Mã Đa Bảo quả nhiên thâm sâu, việc lập quốc khai thiên không phải hành động lỗ mãng. Nhưng hắn vẫn thắc mắc, đội quân mạnh mẽ này từ đâu ra? Thu phục tiểu đệ đã khó, huống chi là kêu gọi người khác tham gia lập quốc, đối đầu toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục?
"Tên này có mị lực trâu bò đến vậy sao?" Lăng Hàn nghi ngờ. Mã Đa Bảo trong ấn tượng của hắn chỉ là một tên béo xảo quyệt. "Thế gian này thật kỳ lạ, ta sống lại ở thời đại này, rốt cuộc là hạnh phúc hay bất hạnh?" Lăng Hàn lẩm bẩm, nhưng khóe miệng nở nụ cười hiếu chiến. Hạnh phúc hay bất hạnh có thể gạt sang một bên, ít nhất hắn có thể chiến đấu thoải mái.
Nếu Mã Đa Bảo thực sự có khả năng đối đầu Ngũ Đại Tông Môn, Lăng Hàn không ngại giúp một tay. Dù sao hắn không có hứng thú làm Hoàng Đế, chỉ muốn tránh cảnh sinh linh đồ thán. Nhưng mọi chuyện đột nhiên có bước ngoặt lớn.
Ngũ Đại Tông Môn phái ra bảy thế lực Thiên Nhân Cảnh tấn công Tử Nguyệt Hoàng Triều đều gặp tổn thất nặng nề, sáu chi bị tiêu diệt hoặc đầu hàng, chỉ một chi chạy thoát với thương vong nghiêm trọng. Lần này, Ngũ Đại Tông Môn chấn động, quyết định điều động lực lượng mạnh nhất thân chinh. Và không may, học sinh của Bổ Thiên Học Viện cũng bị chiêu mộ vào quân đội.
Trong thế giới võ giả, khó mà tưởng tượng có quân đội tồn tại. Võ giả quen đơn độc hành sự, dù có đoàn đội cũng chỉ vài người. Nhưng giờ đây, Lăng Hàn và các học sinh khác nhận được điều lệnh, trở thành binh sĩ, phải theo đại quân chinh phạt Tử Nguyệt Hoàng Triều.
"Ngay cả Ngũ Đại Tông Môn cũng xuất động sao?" Lăng Hàn kinh ngạc. Hắn vẫn đánh giá thấp Mã Đa Bảo. Quốc thế là thứ tốt, có thể tăng cường sức mạnh võ giả. Nếu Tử Nguyệt Hoàng Triều chiếm được một nửa giang sơn, dưới quốc thế gia trì, võ giả Phá Hư Cảnh sẽ mạnh đến mức nào? Các thế lực Hóa Thần Cảnh, Thiên Nhân Cảnh đều bị Tử Nguyệt Hoàng Triều đánh tan tác, vậy chỉ còn cách điều động sức mạnh Phá Hư Cảnh. Mà Phá Hư Cảnh, ngoài Phong Phá Vân và vài người, đều ở trong Ngũ Đại Tông Môn.
Đệ tử Bổ Thiên Học Viện bị điều động với lý do rèn luyện thực chiến, và nhiều người hưng phấn chấp nhận. Lăng Hàn liên lạc với Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, quyết định tham chiến một cách tiêu cực, chỉ cầu tự vệ, không làm người bị thương. "Tốt nhất là gặp Mã Đa Bảo một lần. Hắn muốn khai thiên, nhắm thẳng Thần giới, hẳn rất rõ chuyện khai thiên, biết nhiều hơn Tử Tuyết Tiên." Lăng Hàn có mười phần tự tin với Hắc Tháp, có thể tự vệ dù đối mặt Phá Hư Cưỡng, nên dám thâm nhập Tử Nguyệt Hoàng Triều.
Chỉ có hai ngày chuẩn bị, tất cả học sinh lên đường, hội hợp với đại quân Ngũ Đại Tông Môn, rồi xuất phát về phía Tử Nguyệt Hoàng Triều. Đại quân được chia thành ba cánh, đối đầu với ba đường quân của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Học sinh Bổ Thiên Học Viện theo cánh quân phía tây.
Chỉ huy cánh quân phía tây là một vị Phá Hư Cảnh, một ông lão xấu xí, nhưng khí thế như núi, thần quang vô lượng, không ai có thể đến gần mười trượng. Lăng Hàn kinh ngạc, Ngũ Đại Tông Môn quả nhiên thâm hậu, tùy tiện ném ra một Phá Hư Cảnh. Cánh quân phía tây có hơn vạn người, một phần ba là đệ tử Ngũ Đại Tông Môn, hai phần ba là thế lực phụ thuộc, và gần hai ngàn học sinh Bổ Thiên Học Viện. Dù số lượng ít, nhưng thực lực cực kỳ cường hãn, thấp nhất là Thần Thai Cảnh, đa số là Sinh Hoa Cảnh, Linh Anh Cảnh cũng không ít, Thiên Nhân Cảnh tính bằng trăm.
"Tử Nguyệt Hoàng Triều, Thiên Thi Tông, Tu La Ma Đế, Đệ Tam Sát Trận, ai... đều đồng thời đến rồi." Lăng Hàn lẩm bẩm. Hắn từng thấy Tri Chu bạc ra tay, uy thế kinh người hơn cả Kiếm Vương, Thanh Phượng Thần Hậu. "Ngũ Đại Tông Môn không hẳn chống đỡ được a!"
Sau mười mấy ngày, họ đến Hoa Dương Thành. Đại quân dừng lại, chờ đợi một cánh quân của Tử Nguyệt Hoàng Triều. Nơi đây sẽ là trận chiến đầu tiên. Trong thành, người dân vẫn bình yên, không biết chiến tranh sắp bùng nổ. Lăng Hàn thở dài, biết rằng sự bình yên này là giả tạo, là Ngũ Đại Tông Môn nuôi thả "gia súc". Toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục như một chuồng gia súc khổng lồ, chờ ngày bị tàn sát.
Lợi dụng lúc chiến tranh chưa bắt đầu, Lăng Hàn và mọi người dạo quanh thành phố. Nhưng chỉ vài ngày nữa, thành phố này sẽ bị ngọn lửa chiến tranh nuốt chửng. Sức mạnh tổng hợp của cánh quân này quá mạnh, tùy tiện chọn một người cũng có thể san bằng thành phố này.
Đi tới một đoạn, Lăng Hàn đột nhiên dừng lại: "Đi ra đi, đừng giấu đầu lòi đuôi!".
"Khà khà, thần thức rất nhạy cảm!" Trong bóng tối, một bóng người thon dài bước ra. Đó là một nam tử vô cùng đẹp trai, dù đã trung niên nhưng không che đậy được mị lực. "Bản tọa Hồ Kiến Nghĩa, Tông chủ của Phong Nguyệt Tông!"