Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 136

Chương 136: Thi Vương Sụp Đổ, Học Viện Khai Chiến

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 676 đến 680 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh đầy kịch tính về sự sụp đổ bất ngờ của Đại Thi Vương mười tám mắt, hé lộ những âm mưu sâu xa giữa các thế lực. Bi kịch của Cửu U Vương và sự ngỡ ngàng của Dung Hoàn Huyền được miêu tả sống động, đồng thời hé lộ bàn tay vô hình của Lăng Hàn. Tác giả khéo léo lồng ghép sự xuất hiện của học viện mới, nơi các thiên tài sẽ đối đầu nhau, mở ra một cuộc tử chiến đầy cam go giữa Lăng Hàn và Tiểu Đao Vương, báo hiệu những biến động lớn lao.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không trung, nếu Lăng Hàn có thể nhìn thấy Tam Sinh Thi Quan, hẳn sẽ nhận ra cố nhân Dung Hoàn Huyền đang hiện diện. Tên này quả thực gan trời, dám hành động dưới sự giám sát của các cường giả Phá Hư Cảnh. Nhưng với một Thi Vương mười lăm mắt trong tay và Tam Sinh Thi Quan làm nền tảng tiến hóa, hắn tin mình có thể hoành hành thiên hạ, thậm chí đoạt Hoàng Tuyền thủy để Thi Vương đạt đến mười tám mắt.

Cửu U Vương, trong cơn thịnh nộ, vung Ma Âm Đao tấn công Kiếm Vương và đồng bọn. Thanh Phượng Thần Hậu chế giễu sự đơn độc của hắn, nhưng Cửu U Vương đáp trả bằng lời cảnh báo về mối họa Thi Vương, một con quái vật có thể đạt đến mười tám mắt trong vài thập kỷ nhờ Tam Sinh Thi Quan. Yêu Xà Vương, thấu hiểu ý đồ ly gián của Cửu U Vương, chỉ cười mỉm, chờ đợi nội bộ Thiên Thi Tông tự diệt. Cửu U Vương dù gấp gáp nhưng bị ba cường giả vây hãm, không thể thoát thân.

Dưới mặt đất, Dung Hoàn Huyền bật ra từ một cỗ quan tài, Đại Thi Vương đã tự động nhập vào quan tài khác, tiếp nhận thi khí cuồn cuộn. Hắn tràn đầy đắc ý, tin rằng với một Thi Vương cấp Phá Hư, hắn có thể coi thường tất cả. Cửu U Vương nảy ra ý định dụ dỗ Dung Hoàn Huyền về tông môn, hứa hẹn ngôi vị Tông chủ. Nhưng Dung Hoàn Huyền lại cười gằn, đòi Cửu U Vương phải tôn hắn làm chủ, dựa trên tông quy về người nắm giữ Ma Âm Đao và Tam Sinh Thi Quan. Cửu U Vương kinh ngạc trước dã tâm ngút trời của tên tiểu tử Linh Anh Cảnh này, nhưng không thể phản bác khi Dung Hoàn Huyền khoe khoang sức mạnh của Thi Vương.

Đột nhiên, Dung Hoàn Huyền gầm lên gọi tên Lăng Hàn, thách thức hắn xuất hiện. Hắn căm hận Lăng Hàn nhất và giờ đây, với Thi Vương trong tay, hắn tự tin có thể miệt thị cả các cường giả cấp Phá Hư. Xung quanh, mọi người xôn xao về danh tính của Lăng Hàn, một Đan sư Thiên Cấp trẻ tuổi.

Lăng Hàn nở nụ cười đắc thắng. Hắn đã tìm thấy mảnh xương gãy lớn của Đại Thi Vương, thu nó vào chú bình và kích hoạt hoa văn tử vong. Ánh sáng lóe lên, báo hiệu cái chết đã được định đoạt. Hắn bay lên, ngạo nghễ đáp lời thách thức: "Dung Hoàn Huyền, ta đây! Cứ đến đi!"

Dung Hoàn Huyền ngỡ ngàng rồi cười lớn, cho rằng Lăng Hàn thật ngu xuẩn khi tự tìm cái chết. Hắn ra lệnh, Đại Thi Vương gầm gừ lao về phía Lăng Hàn, sát khí đáng sợ đến mức cả Phá Hư Cảnh cũng phải dè chừng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, điều không tưởng xảy ra: trên trán Thi Vương, những con mắt mới liên tục mọc ra – mười sáu, rồi mười bảy, rồi mười tám mắt!

Tất cả đều kinh ngạc, Cửu U Vương vui mừng xen lẫn ghen tị. Nhưng khi Đại Thi Vương bước một bước cuối cùng để hoàn thành quá trình tiến hóa, một chân nó đột ngột mục nát, rồi cái thứ hai, rồi hai cánh tay, cuối cùng cả thân thể và đầu lâu cũng tan biến thành hư vô.

"Không!" Cửu U Vương và Dung Hoàn Huyền đồng thanh thét lên, không thể tin được Thi Vương hùng mạnh lại chết một cách thê thảm như vậy. Kiếm Vương và những người khác sững sờ rồi phá lên cười. Đại Thi Vương đã tự tìm đường chết, tiêu hao bản nguyên để đột phá cấp tốc, khiến cơ thể không chịu nổi mà tự hủy.

Lăng Hàn mỉm cười, tuyên bố đó là Thiên Lý khó dung, rồi thách thức Dung Hoàn Huyền đối đầu trực diện. Nhưng Dung Hoàn Huyền, mất đi Thi Vương, không dám giao thủ. Cửu U Vương đau đớn tột cùng, công sức ngàn năm của Thiên Thi Tông đổ sông đổ biển. Hắn nhìn chằm chằm Dung Hoàn Huyền, muốn đoạt Tam Sinh Thi Quan. Nhưng Yêu Xà Vương đã ngăn cản, trong khi Kiếm Vương dùng nguyên lực hóa thành bàn tay lớn, chụp lấy Thi Quan.

Cửu U Vương gào thét, điên cuồng tấn công Yêu Xà Vương. Ma Âm Đao toát ra sát khí kinh người, khiến trường kiếm của Yêu Xà Vương run rẩy. Yêu Xà Vương nhận ra Cửu U Vương đã tu luyện ra Đao Tâm, có thể ảnh hưởng binh khí đối thủ. Hắn cất kiếm, dùng song trảo đối kháng.

Phía dưới, Dung Hoàn Huyền kinh hãi, vội vã chui vào Tam Sinh Thi Quan, cùng ba cỗ quan tài xuyên thẳng xuống lòng đất. Cửu U Vương hét lớn "Bắt hắn!", và một làn khói đen bí ẩn bay tới, chui xuống lòng đất theo Thi Quan. Kiếm Vương cũng dùng kiếm khí mở đường, lao xuống truy đuổi.

Lăng Hàn biến sắc, nhận ra làn khói đen đó là Tu La Ma Đế, một phân thân khác của kẻ thù cũ. Dù không phải phân thân ở Ma Thiên Bí Cảnh, nhưng ma thân này cũng đạt đến cấp Phá Hư, là át chủ bài cuối cùng của Cửu U Vương.

Chỉ lát sau, Kiếm Vương bay lên, lắc đầu nói bị một kẻ bí ẩn ngăn cản, không đoạt được Tam Sinh Thi Quan. Cửu U Vương thở phào nhẹ nhõm, rồi thu hồi Ma Âm Đao, quay người rời đi. Ba vị cường giả Phá Hư Cảnh không ngăn cản, bởi một cuộc tử chiến giữa những người ở cấp độ này sẽ gây ra hậu quả khôn lường. Kiếm Vương lạnh lùng nhận định: "Thiên hạ... sắp rối loạn!"

Thanh Phượng Thần Hậu tuyên bố những người vượt qua vòng sát hạch đầu tiên có thể đến Bổ Thiên Học Viện báo danh, rồi cùng Kiếm Vương và Yêu Xà Vương biến mất. Áp lực khủng khiếp tan biến, mọi người thở phào. Lăng Hàn quay trở lại, không ai biết những gì hắn đã làm. Chiếc chú bình là bí mật không thể tiết lộ, dù nó mạnh mẽ đến mức chú chết Thi Vương mười lăm mắt, nhưng cũng có giới hạn.

Tất cả cùng hướng về Bổ Thiên Học Viện. Vòng sát hạch thứ hai bị bỏ qua do sự kiện Thiên Thi Tông. Học viện nằm trên Cửu Long Sơn, được bao phủ bởi trận pháp khổng lồ, chỉ người có lệnh bài mới ra vào được. Mọi người đều mừng rỡ vì được Ngũ Đại Tông Môn coi trọng, nhưng Lăng Hàn chỉ cười khẩy, biết rằng trận pháp này đã có từ hàng vạn năm trước, nay chỉ khởi động lại. Hắn thầm căm phẫn sự giả dối của Ngũ Đại Tông Môn, những kẻ đã viết lại lịch sử.

Lăng Hàn cùng mọi người bước trên con đường rộng lớn dẫn đến những cung điện nhỏ trôi nổi giữa không trung, như tiên cảnh. Linh khí ở đây nồng đậm gấp mười lần bên ngoài, và càng lên cao, linh khí càng tinh thuần. Mọi người nhận ra sự khác biệt về cấp bậc sẽ ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện.

Một lão giả Hoá Thần Cảnh xuất hiện, giải thích về bốn cấp bậc học sinh: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Học sinh Thiên Cấp được ở đỉnh cao nhất, Hoàng Cấp ở chân núi, nơi linh khí chỉ bằng một phần mười. Ông lão tiết lộ, do vòng sát hạch thứ hai bị hủy, tất cả hiện tại đều là Hoàng Cấp, nhưng có thể khiêu chiến để thăng cấp. Học sinh Thiên Cấp thậm chí còn có cơ hội được cường giả Phá Hư Cảnh giảng giải võ đạo.

Mọi người rúng động. Một người hỏi về hậu quả nếu thua khiêu chiến. Ông lão áo xanh cười đáng sợ: "Tự gánh lấy hậu quả! Học viện không cần phế vật hay kẻ nhu nhược!" Điều này khiến mọi người rùng mình, hiểu rằng khiêu chiến không phải chuyện đùa. Tuy nhiên, vẫn còn một số cung điện Địa Cấp, Huyền Cấp trống, mang lại cơ hội cho họ. Mỗi người chỉ được tiếp nhận một lần khiêu chiến mỗi ngày, và có thể xin bế quan.

Ông lão vung tay, mọi người vội vã lao đi, không ai dám bay lượn vì quy định cấm bay trong học viện. Khi đến cuối con đường, họ thấy một người đang ngồi khoanh chân, nhắm mắt như ngủ gật.

"Tiểu Đao Vương!" Một tiếng kêu kinh ngạc vang lên.

Tiểu Đao Vương, một nhân vật huyền thoại, thiên kiêu mạnh nhất đương đại, đã bước vào Hoá Thần Cảnh! Dưới áp lực của hắn, mọi người đều run rẩy, trừ một số ngoại lệ như Lăng Hàn, Hổ Nữu, Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh.

Tiểu Đao Vương mở mắt, ánh mắt sắc như đao, chém bay tiên vụ và để lại vết hằn sâu trên tảng đá. Mọi người kinh ngạc trước uy lực chỉ từ một cái nhìn. "Lăng Hàn!" Tiểu Đao Vương cất tiếng, "Ta chờ ngươi đã lâu."

Ánh mắt đổ dồn về Lăng Hàn. Trước đây, danh tiếng của hắn còn gây tranh cãi, nhưng giờ đây, được Tiểu Đao Vương và Dung Hoàn Huyền liên tiếp khiêu chiến, tên tuổi hắn đã khắc sâu trong giới trẻ.

"Chờ ta?" Lăng Hàn cười nhạt. "Chẳng phải đó là điều hợp lý sao? Ta là Đan sư Thiên Cấp, thân phận cao quý, ngươi may mắn lắm mới gặp được ta." Nhiều người suýt bật cười, Lăng Hàn quá cuồng, nhưng lại có lý.

Tiểu Đao Vương đứng dậy, mắt hóa thành ánh đao trắng, rút bảo đao Linh khí cấp chín ra, uy thế cuồn cuộn. "Ngươi giết cha ta, mối thù này không đội trời chung!" Hắn vung đao, để lại vết chém sâu hoắm trên núi đá.

Lăng Hàn cười hỏi: "Học viện đã thành nơi giải quyết tư oán sao?" Lời này khiến Tiểu Đao Vương chần chừ, hắn không thể đại diện cho Tuyệt Đao Tông. Suy nghĩ một lúc, hắn nói: "Cứ coi như ta khiêu chiến ngươi đi."

Lăng Hàn lại chế giễu: "Đây là quy củ gì? Đệ tử cảnh giới cao khiêu chiến cảnh giới thấp, ai còn an tâm tu luyện?" Mọi người gật đầu đồng tình. Tiểu Đao Vương im lặng, cao ngạo của hắn bỗng thành gánh nặng. Hắn lại nói: "Chúng ta tuổi tác xấp xỉ, ngươi sợ đánh một trận sao?"

"Xấp xỉ muội muội ngươi!" Lăng Hàn gắt gỏng. "Đại thúc, tuổi ngươi gấp đôi ta, lại còn dám lấy ta làm chuẩn? Ngươi thật không biết xấu hổ!" Vài người bật cười. Tiểu Đao Vương tức giận run rẩy, nhưng trên lý thuyết, họ vẫn thuộc cùng một thế hệ trẻ.

Lăng Hàn chuyển chủ đề: "Tiểu Đao Vương, ân oán giữa chúng ta nên được giải quyết. Được, ta chấp nhận khiêu chiến của ngươi, nhưng không phải khiêu chiến thông thường, mà là... tử chiến! Ngươi dám tiếp không?"

Lời nói đầy khí phách, như mũi kiếm sắc bén. Tiểu Đao Vương bị khí thế của Lăng Hàn chấn động. Dù chênh lệch một cảnh giới lớn, hắn vẫn phải tiếp nhận, nếu không sẽ gieo gai trong lòng, ảnh hưởng đến võ đạo bản tâm. "Được, ta tiếp!" Tiểu Đao Vương gật đầu.

Lăng Hàn không muốn dây dưa với Tiểu Đao Vương, hắn căm ghét hành động tàn sát người vô tội của đối phương. Nay Tiểu Đao Vương tự dâng đến cửa, hắn quyết không bỏ qua. "Lên không trung chiến một trận!" Lăng Hàn bay lên. "Chẳng lẽ sợ ngươi!" Tiểu Đao Vương cũng phóng lên, đối diện Lăng Hàn giữa không trung.

Hai thiên kiêu, một như kiếm, một như đao, đứng cách nhau trăm trượng, đầy tự tin. Đây không chỉ là cuộc đấu giữa hai người, mà còn là cuộc tranh tài giữa kiếm đạo và đao đạo. Mọi người, kể cả các nhân vật ở cung điện trên núi, đều ngừng lại quan sát. Yêu Hồi Nguyệt, Lãng Nhai Thiên, Đông Linh Nhi... hầu hết thiên tài đều có mặt. Trận chiến này sẽ quyết định ai là người đứng đầu thế hệ trẻ.

Các nhân vật đời trước cũng theo dõi, bàn tán về việc có nên can thiệp hay không. Nhưng Kiếm Vương đã ra lệnh "thuận theo tự nhiên", và Lăng Hàn, dù có là Đan sư Thiên Cấp hay không, cũng chưa được Đan Sư Hiệp Hội chính thức công nhận.

Lăng Hàn rút Ma Sinh Kiếm, cười nói: "Thực không muốn bắt nạt ngươi, nhưng nghĩ đến bộ mặt đáng ghét của ngươi, bắt nạt ngươi cũng không tệ." Ma Sinh Kiếm kích hoạt, bốn mạch văn phát sáng. "Linh khí cấp mười thì sao!" Tiểu Đao Vương hừ lạnh, "Ngươi còn xa mới đạt Phá Hư Cảnh! Linh khí không tự ôn dưỡng thì không thể phát huy hết uy năng, ta không thua ngươi!"

"Thua hay không thua, không phải thổi ra, mà là đánh ra!" Lăng Hàn cười sảng khoái, vẫy tay trái: "Đến đây, để ta dạy ngươi thế nào là yêu nghiệt, thế nào là thiên tài!"

"Cuồng ngạo!" Tiểu Đao Vương gầm lên, vung đao chém, một đạo Đao Mang dài một trượng xé toạc không khí. Lăng Hàn vung kiếm chặn, Kiếm Mang nổ ra. Hai đạo Mang va chạm, tan vỡ thành mảnh sáng, rơi xuống. Chiêu đầu tiên, cân sức ngang tài.

Mọi người kinh ngạc, Tiểu Đao Vương là Hoá Thần Cảnh, có thể vượt cấp chiến đấu, nhưng lại hòa với Lăng Hàn? Tiểu Đao Vương cắn răng, sức mạnh hắn chiếm ưu thế, nhưng chất lượng binh khí của Lăng Hàn đã bù đắp. "Chỉ là ỷ vào Linh khí chi uy mà thôi!" Hắn hừ lạnh, lao tới cận chiến, không cho Lăng Hàn phát huy tốc độ.

"Cận chiến?" Lăng Hàn cười khẩy. "Ngươi đang tự tìm đường chết đấy!" Thể phách của hắn, tôi luyện bởi Bất Diệt Thiên Kinh, vô cùng mạnh mẽ.

Keng keng keng... Hai người cận chiến, đao kiếm không ngừng va chạm, tóe ra hào quang. Tiểu Đao Vương chấn động tột cùng, hắn bị Lăng Hàn áp chế trong cận chiến! Thể phách của Lăng Hàn quá mức khủng bố, hắn chỉ đánh ra mười đòn, đối phương đã tung ra cả trăm, nghiền ép hắn mười lần. Tiểu Đao Vương muốn rút lui, nhưng Lăng Hàn thân hóa lôi đình, phát động Lôi Động Cửu Thiên, tốc độ nhanh kinh người, truy kích không ngừng.

"Đáng chết, đây là của ta..." Tiểu Đao Vương điên cuồng, Lôi Động Cửu Thiên lẽ ra phải là thần thông của hắn. Cứ mỗi lần giao chiến, sức mạnh Lôi đình lại khiến hắn run rẩy, nguyên lực trong kinh mạch tán loạn. "Ngươi đi chết đi, ta sẽ đốt đưa cho ngươi." Lăng Hàn cười lạnh. "Không cần, ta sẽ đích thân tới lấy!" Tiểu Đao Vương đối chọi gay gắt.

Lăng Hàn liên kích, định nhất cổ tác khí giết chết Tiểu Đao Vương, nhưng trong lòng đột nhiên dấy lên báo động. Hắn đưa tay chộp về phía sau. Một cánh tay trong suốt xuất hiện, đánh thẳng vào gáy Lăng Hàn, nhưng nắm đấm đã bị Lăng Hàn tóm gọn, không thể tiến thêm một tấc. Đó là... con rối kim cương!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!