Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 13

Chương 13: Thế Cờ Đảo Ngược

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 61 đến 65 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự mưu trí và khí phách phi thường của Lăng Hàn, khi anh khéo léo biến những tình huống tưởng chừng bất lợi thành cơ hội lật ngược thế cờ. Tác giả đã tài tình xây dựng một chuỗi bi hài kịch, nơi sự kiêu ngạo của kẻ địch trở thành công cụ cho Lăng Hàn phô diễn tài năng và trí tuệ. Qua đó, độc giả cảm nhận được sức hút mãnh liệt từ một nhân vật chính không chỉ mạnh mẽ về võ học mà còn tinh thông cả đan đạo lẫn nghệ thuật thao túng lòng người, đặt nền móng vững chắc cho những âm mưu lớn hơn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa bữa tiệc xa hoa nơi vương phủ Tứ Vương Tử Thích Vĩnh Dạ, Lăng Hàn ung dung đứng dậy, khẽ mỉm cười chào hỏi đám đông rồi lại an tọa. "Tại hạ Lăng Hàn," lời giới thiệu ngắn gọn ấy lập tức gieo vào lòng khách quý một nỗi tò mò khôn nguôi. Lăng gia là hào môn phương nào? Hoàng Đô Bát Đại Hào Môn không hề có cái tên này. Ai nấy đều đoán già đoán non, liệu có phải một gia tộc lừng lẫy từ thành lớn khác chăng? Chỉ riêng Thích Vĩnh Dạ là thấu hiểu hơn cả, bởi hắn biết rõ thân phận quý giá của Lưu Vũ Đồng. Một nữ nhân xuất thân từ Lưu gia danh giá lại cam tâm hầu cận bên Lăng Hàn, ắt hẳn Lăng gia này phải là một thế lực khủng khiếp đến nhường nào. Dù chưa tường tận, Tứ Vương Tử đã quyết tâm phải kết giao bằng hữu với thiếu niên bí ẩn này.

Khi bầu không khí đang trở nên sôi nổi dưới sự dẫn dắt tài tình của Thích Vĩnh Dạ, một tiếng hô vang bất chợt xé toang sự tĩnh lặng: "Đại Vương tử giá lâm!" Cả sảnh đường xôn xao. Ai cũng biết cuộc chiến vương vị giữa Đại Vương tử và Tứ Vương Tử đang căng thẳng tột độ, cớ sao hắn lại xuất hiện ở đây? Đại Vương tử, một nam nhân anh tuấn khoảng ba mươi tuổi với thân hình cao lớn, khí độ phi phàm, bước vào với nụ cười rạng rỡ. "Tứ đệ!" Hắn cất tiếng gọi, bước nhanh về phía Thích Vĩnh Dạ, dáng vẻ thân mật như thể chưa từng có hiềm khích. Thích Vĩnh Dạ đứng dậy đón tiếp, cũng nở nụ cười đáp lại: "Đại ca, sao huynh lại đến?" Hai huynh đệ tiến gần, dừng lại đối diện nhau, nụ cười vẫn treo trên môi nhưng không một cái nắm tay, không một cử chỉ thân thiết.

"Tứ đệ tổ chức tiệc rượu, làm đại ca sao có thể không đến cổ vũ?" Đại Vương tử cười nói, ánh mắt ẩn chứa ý đồ sâu xa. Thích Vĩnh Dạ khẽ nhíu mày. Mục đích của bữa tiệc này là thu phục nhân tâm, xây dựng nền móng cho tham vọng vương quyền của hắn. Đại Vương tử không thể không biết điều đó, vậy thì sự xuất hiện này chỉ có thể là để phá đám. "Ha ha, vậy thì đa tạ đại ca!" Thích Vĩnh Dạ đáp lời, giọng nói dối trá nhưng nụ cười vẫn không hề suy suyển.

Đại Vương tử chậm rãi nói: "Ta còn dẫn theo một vị khách quý!"
"Ồ, không biết là ai?" Thích Vĩnh Dạ hỏi, linh cảm mách bảo hắn rằng sẽ có biến.
"Quách huynh, xin mời!" Đại Vương tử hướng về phía cửa.
Mọi ánh mắt đổ dồn. Một thanh niên áo xám bước vào, vóc dáng trung bình, ngũ quan bình thường, nhưng huy hiệu trên ngực hắn khiến tất cả phải biến sắc: Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm! Đan sư, bất kể ở đâu cũng được trọng vọng, là trụ cột không thể thiếu của mọi thế lực.

"Tứ đệ, ta giới thiệu cho đệ, vị này là Quách Định Quyền, Quách huynh, Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm. Mà nhắc đến sư phụ của Quách huynh, càng là không ai không biết, chính là nhân xưng Đan Kiếm song tuyệt Đoan Mộc đại sư!" Đại Vương tử nở nụ cười rạng rỡ, tâm trạng vô cùng phấn chấn. Thích Vĩnh Dạ thấy miệng đắng ngắt. Hắn biết Đại Vương tử đến đây để giáng một đòn nặng nề, và có lẽ đã thành công rồi. Quách Định Quyền là Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm không đáng ngại, nhưng sư phụ hắn, Đoan Mộc Trường Phong, lại là Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm! Mặc dù chỉ là đồ đệ đến dự, nhưng điều đó ngầm khẳng định Đoan Mộc Trường Phong đang ngả về phía Đại Vương tử. Đây là một tín hiệu mạnh mẽ, một đòn chí mạng vào uy tín của Thích Vĩnh Dạ.

"Quách huynh!" Thích Vĩnh Dạ dù lòng đầy phẫn nộ vẫn phải tươi cười chào hỏi. Hắn không thể đuổi hai người đi, nếu không sẽ bị tiếng xấu là khí lượng nhỏ nhen. Quách Định Quyền đáp lại bằng một tiếng "hừ" đầy kiêu ngạo, thể hiện sự ngạo mạn đặc trưng của giới Đan sư.
"Quách huynh mời ngồi!" Thích Vĩnh Dạ cố giữ vẻ khách khí.
Ánh mắt Quách Định Quyền lướt qua, rồi hắn thẳng tiến về phía hàng ghế đầu. Hắn muốn ngồi ở vị trí danh dự nhất. Không may, hắn lại chọn lối đi bên trái, thẳng đến bàn của Lăng Hàn. Có lẽ là vì nhìn thấy Lưu Vũ Đồng mà hắn buông lời lạnh lẽo: "Ngươi có thể cút!"

Độc đoán đến mức mở miệng là bảo người ta cút, coi mình là Thiên Vương lão tử sao? Nhưng hắn là Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, lại có sư phụ là Đan sư Huyền Cấp, hắn có quyền kiêu ngạo như thế. Lăng Hàn nở nụ cười. Đối với người khác, đó có vẻ là nụ cười thỏa hiệp, nhưng Lưu Vũ Đồng biết, Lăng Hàn đang giận, và vô cùng giận dữ. "Ngươi lặp lại lần nữa thử xem?" Lăng Hàn bình thản nói.
"Cút! Cút! Cút!" Quách Định Quyền không hề nao núng, thậm chí còn nhấn mạnh ba lần.
Một ánh hàn quang lóe lên trong mắt Lăng Hàn, và chỉ trong tích tắc, bàn tay anh đã siết chặt lấy cổ họng đối phương, ấn mạnh xuống. "Oành!" Mặt Quách Định Quyền đập thẳng vào mặt bàn, chấn động đến nỗi bầu rượu đổ nghiêng, rơi xuống đất vỡ tan. Quách Định Quyền bị ghì chặt trên bàn, tứ chi điên cuồng vung vẩy, cố gắng thoát thân nhưng hoàn toàn vô ích.

Cả sảnh đường hoàn toàn tĩnh mịch. Tên này sao mà "trâu bò" đến thế, ngay cả Đan sư cũng dám động thủ! Thật là có gan, đúng là một nam nhân chân chính! Đại Vương tử ban đầu ngẩn ra, rồi giận tím mặt. Hắn không ngờ lại có kẻ dám đánh Quách Định Quyền. Hắn vốn đã áp đảo Thích Vĩnh Dạ về khí thế, nhưng giờ đây, Quách Định Quyền mất mặt thì hắn cũng mất mặt theo. Hắn sải bước tới chỗ Lăng Hàn, vươn tay muốn nắm cổ anh, quát lớn: "Buông tay ra cho bản vương!"
Xoạt! Một luồng kình phong lay động, Lưu Vũ Đồng đã ra tay, ngăn cản Đại Vương tử. Đại Vương tử ban đầu kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng, nhưng ánh mắt lập tức ngưng trọng. Trước vương vị, mọi thứ đều có thể gạt bỏ, và lá bài Quách Định Quyền này quyết định liệu hắn có thể áp đảo Tứ Vương Tử hay không. "Lui ra!" Hắn quát lên, không lập tức phản kích, vì còn chút ý tứ tiếc ngọc thương hương. Lưu Vũ Đồng chỉ phất tay, lạnh lùng đáp: "Cút!"

Nàng dám bảo Đại Vương tử cút? Thật là gan to bằng trời! Thích Vĩnh Dạ nhìn thấy cảnh tượng đó, khóe môi khẽ nhếch. Hắn biết Lưu Vũ Đồng là quý nữ Lưu gia, nếu Đại Vương tử đắc tội nàng, đó tuyệt nhiên không phải chuyện tốt. Điều xấu cho Đại Vương tử lại chính là điều tốt cho hắn.

"Cút!" Lăng Hàn tiện tay vung lên, Quách Định Quyền bị anh quăng bay ra ngoài, "oành" một tiếng, đụng mạnh vào tường.
"Khốn nạn!" Quách Định Quyền bò dậy, gầm lên giận dữ. Hắn tức đến phát điên! Thân là Đan sư được thế nhân tôn kính, lại bị người ta đè lên bàn, mặt mũi dính đầy rượu, rồi còn bị ném đi như một món đồ. May mà lúc này món ăn chưa được dọn ra, nếu không mặt hắn sẽ còn "đa dạng" hơn nữa.
"Còn muốn thử lần nữa?" Lăng Hàn lạnh lùng hỏi. Đây không phải lần đầu anh đánh Đan sư, và chắc chắn cũng không phải lần cuối.
"Ta muốn ngươi chết!" Quách Định Quyền gào thét, cuồng nộ lao tới. Thù này không báo, hắn thề không làm người!
Lăng Hàn ra tay. "Oành!" Quách Định Quyền lần thứ hai bị anh tóm cổ, không ngoài dự đoán lại bị đập xuống bàn, nhưng lần này lực mạnh hơn, mặt bàn vỡ tan tành. Mặt Quách Định Quyền đầy vết máu, ánh mắt muốn phun ra lửa. Tuy nhiên, hắn không dám lao tới lần thứ ba, vì hắn đã nhận ra thực lực của mình kém Lăng Hàn quá xa. Đáng ghét! Từ khí tức mà phán đoán, đối phương và hắn không chênh lệch là bao, nhiều nhất chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn, sao lại mạnh đến vậy?

Hắn quay đầu nhìn Đại Vương tử, thấy đối phương đang đối đầu với Lưu Vũ Đồng, hiển nhiên không thể ra tay giúp mình. Quách Định Quyền cất giọng the thé: "Ai đánh tiểu tử này một trận, ta cho hắn mười viên Bão Nguyên Đan!"
"Cái gì, Bão Nguyên Đan!"
"Đối với người dưới Tụ Nguyên tầng chín, đây là bảo vật, có thể giúp ngưng tụ nguyên hạch, tăng khoảng ba phần mười tỷ lệ thành công."
"Một hơi lấy ra mười viên, thật là hào phóng!"
Mọi người xôn xao bàn tán, nhưng số người thực sự hứng thú lại không nhiều. Bởi lẽ, những ai được mời đến đây đều là thiên tài. Đối với thiên tài, nếu ngay cả việc ngưng tụ nguyên hạch cũng cần ngoại lực trợ giúp, thì còn xứng đáng được gọi là thiên tài sao?

Quách Định Quyền thấy thế, nghiến răng nghiến lợi nói: "Một viên Địa Hỏa Đan!"
"Chết tiệt, Địa Hỏa Đan!" Lần này, tất cả mọi người không còn ngồi yên được nữa, thậm chí cả Thích Vĩnh Dạ và Đại Vương tử cũng lộ vẻ động tâm. Hiệu quả của Địa Hỏa Đan tương tự Tử Nguyên Đan, đều giúp võ giả đột phá Dũng Tuyền Cảnh, dù hiệu quả kém hơn nhiều, tối đa chỉ tăng hai phần mười xác suất. Nhưng vì linh dược cực hiếm, giá trị của nó vô cùng cao. Ngay cả Thích Vĩnh Dạ, một thiên tài, cũng mắc kẹt ở đỉnh Tụ Nguyên tầng chín hơn nửa năm. Đại Vương tử thì đã bảy năm rồi vẫn chưa thể đột phá. Một viên Địa Hỏa Đan có thể giúp thiên tài tiết kiệm mấy năm tu luyện, quý giá đến nhường nào! Vật liệu luyện chế Địa Hỏa Đan không quý như Tử Nguyên Đan, nhưng cực kỳ khan hiếm, có tiền cũng không mua được.

Bởi vậy, mọi người lập tức nhìn Lăng Hàn với ánh mắt rực lửa, như thể anh chính là một viên Địa Hỏa Đan di động.
"Làm càn, các ngươi cho rằng đây là nơi nào?" Thích Vĩnh Dạ hừ lạnh. Hắn là người làm đại sự, lập tức dẹp bỏ tham niệm. Quách Định Quyền là người của Đại Vương tử, hắn tội gì phải để đối phương hả giận? Còn Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng có quan hệ sâu sắc mà người ngoài không biết, vậy lập trường của hắn tự nhiên rất rõ ràng: giúp Lăng Hàn! Tiếng quát của hắn khiến mọi người lập tức tỉnh táo. Đây là phủ đệ của Tứ Vương Tử, nếu gây náo loạn ở đây, chẳng khác nào tạo phản.

Quách Định Quyền thở hổn hển, nhìn chằm chằm Thích Vĩnh Dạ rồi đột nhiên quay đầu bỏ đi. Hắn tuyệt đối không cam tâm nuốt trôi mối nhục này, hắn muốn thỉnh sư phụ mình đến. Không ai có thể nhục mạ một Đan sư như vậy!
"Quách huynh! Quách huynh!" Đại Vương tử vội vàng kêu lên, đuổi theo Quách Định Quyền.
Hai người đến đột ngột, đi cũng đột ngột, khiến đại sảnh trong chốc lát lại yên tĩnh. Một số người tiếc nuối viên Địa Hỏa Đan, một số khác thì tò mò diễn biến tiếp theo. "Người đâu, đổi một cái bàn!" Thích Vĩnh Dạ bắt đầu điều tiết bầu không khí, lần thứ hai phát huy mị lực của mình, khiến tiệc rượu lại náo nhiệt. Tất cả mọi người đều rất hứng thú với Lăng Hàn. Ai cũng biết áp chế Quách Định Quyền không khó, nhưng dám làm như vậy, e rằng chỉ có Lăng Hàn.

"Lăng huynh, không biết ngươi từ đâu tới?" Một người cuối cùng không nhịn được hỏi.
"Thương Vân Trấn." Lăng Hàn không giấu giếm. Anh muốn tham gia Đại Nguyên luận võ, và hộ tịch không thể giả được.
"Thương Vân Trấn?" Mọi người đều sững sờ. Đó chỉ là một trấn nhỏ thuộc Đại Nguyên thành, cớ sao Lăng Hàn lại có sức mạnh phi thường đến thế? Không chỉ anh, ngay cả cô gái bên cạnh cũng cực kỳ ngạo khí, đến Đại Vương tử cũng không để vào mắt. Thích Vĩnh Dạ càng kinh ngạc hơn nữa. Lăng Hàn ở Thương Vân Trấn? Vậy sao lại có quan hệ với Lưu Vũ Đồng? Dù hắn là hoàng thân quốc thích, nhưng so với Lưu Vũ Đồng, hắn vẫn kém một bậc. Trừ khi hắn lên làm Đại Nguyên Vương, nếu không ngay cả hắn cũng không xứng cưới Lưu Vũ Đồng, nhưng Lăng Hàn lại có thể khiến nàng đi theo. Một tiểu tử ở Thương Vân Trấn, dựa vào cái gì?

Từng món ăn được dọn lên, mọi người cũng thấy đói bụng, liền bắt đầu dùng bữa. Võ giả tiêu hao lớn, quả thực rất dễ đói.
"Ha ha ha ha, xin lỗi xin lỗi, Tứ Vương Tử, ta tới muộn." Trong một tiếng cười dài, một nam tử vóc người thanh mảnh bước vào, dáng vẻ khoảng hai mươi tuổi, khí thế kinh người. Đó là Kim Gia Lão Tam, Kim Vô Cực. Kim Vô Tương theo sát phía sau, rụt rè từng bước, như chuột thấy mèo, hoàn toàn mất đi vẻ hung hăng thường ngày.
"Kim huynh, sao cố ý đến muộn vậy?" Thích Vĩnh Dạ đứng dậy, cười hỏi.
"Có chút việc vặt!" Kim Vô Cực vừa nói vừa tiến lên.
"Ca, chính là hắn! Chính là hắn!" Đến hàng ghế đầu, Kim Vô Tương lập tức chỉ vào Lăng Hàn mà la lên.
Ánh mắt Kim Vô Cực lướt qua, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc: "Ồ, Lưu sư muội, sao muội lại ở đây?" Hắn cũng là đệ tử Hổ Dương Học Viện, đương nhiên nhận ra Lưu Vũ Đồng. Lưu Vũ Đồng chỉ nhàn nhạt gật đầu, không đáp lời. Kim Vô Cực biết tính cách của nàng nên không để tâm, ánh mắt hắn chuyển sang Lăng Hàn, lập tức toát lên một luồng khí lạnh. Hắn vốn định đến muộn một chút, nhưng ở cửa gặp đệ đệ, biết được chuyện vừa xảy ra, liền sai người điều tra Lăng Hàn. Chuyện này không khó, chỉ cần báo tên là có thể tra ra tư liệu. Chỉ là thiếu gia của một gia tộc nhỏ ở Thương Vân Trấn, lại dám đối đầu với Kim gia?

Hắn tuyệt đối không cho rằng Lưu Vũ Đồng sẽ coi trọng Lăng Hàn, và ngay cả nếu có, Lưu gia cũng tuyệt đối không đồng ý! Điều này sẽ khiến Lưu gia mất hết mặt mũi! Bởi vậy, hắn không sợ Lưu Vũ Đồng ra mặt cho Lăng Hàn, hơn nữa, thực lực của hắn còn trên Lưu Vũ Đồng.
"Tiểu tử, cút khỏi vị trí của ta!" Hắn lạnh lùng nói.

Khóe miệng Lăng Hàn không khỏi hiện lên một nụ cười, anh hỏi: "Ngươi nhất định muốn vị trí này?"
"Hừ, cái này vốn là vị trí của ta!" Kim Vô Cực lạnh lùng đáp.
"Được, nếu ngươi muốn, liền để cho ngươi." Lăng Hàn rất thoải mái đứng lên.
Không ít người nhất thời suýt phun ra. Sự thay đổi thái độ trước sau của Lăng Hàn quá lớn! Trước đó, anh dám đánh cả đệ tử Đan Kiếm song tuyệt trước mặt Đại Vương tử, nhưng giờ lại tỏ ra sợ sệt? Thật khó tin! Ngay cả Lưu Vũ Đồng cũng không hiểu. Trong ấn tượng của nàng, Lăng Hàn dù bề ngoài bình thản nhưng nội tâm kiêu ngạo hơn bất kỳ ai. Anh sao lại thỏa hiệp? Nếu thực sự khai chiến, nàng đủ sức ngăn cản Kim Vô Cực. Hơn nữa, Lăng Hàn còn có Thiên Dược Các đứng sau. Toàn bộ Vũ Quốc, có thế lực nào dám đắc tội Thiên Dược Các? Tuyệt đối không! Bởi vì thế lực khổng lồ này không chỉ ở Vũ Quốc mà còn có chi nhánh khắp Bắc Hoang Cửu Quốc, cả của cải lẫn thực lực đều cực kỳ đáng sợ. Chư Hòa Tâm kính trọng Lăng Hàn như lão sư, nếu Kim gia dám bất lợi với anh, hắn nhất định sẽ huy động toàn bộ lực lượng Thiên Dược Các ở Vũ Quốc để san bằng Kim gia! Đã như vậy, tại sao Lăng Hàn phải sợ?

Lăng Hàn đưa tay kéo nhẹ Lưu Vũ Đồng. Khuôn mặt cô gái nhỏ bỗng chốc đỏ ửng, hoàn toàn mất đi dáng vẻ mỹ nhân băng sơn thường ngày. Nhìn thấy mỹ nhân tuyệt sắc diễm lệ ấy, tất cả mọi người đều ghen tị đến đỏ mắt, hận không thể chặt đứt tay Lăng Hàn. Lưu Vũ Đồng hoàn toàn không còn chút ý niệm nào, chỉ cảm thấy dưới chân như giẫm mây, theo Lăng Hàn đi tới bàn phía sau ngồi xuống. Dù Lăng Hàn đã buông tay, nàng vẫn chưa hoàn hồn, tim đập dữ dội.
"Chờ xem kịch vui đi," Lăng Hàn khẽ nói.
Lúc này Lưu Vũ Đồng mới giật mình, hỏi: "Có gì vui chứ?"
Lăng Hàn nói nhỏ: "Ngươi đừng quên, Quách gì đó kia đang đi gọi viện binh."
"Ngươi hãm hại Kim Vô Cực?" Lưu Vũ Đồng chợt hiểu ra.
Lăng Hàn cười nhẹ: "Ta đã hỏi hắn, có phải muốn vị trí kia hay không, chính hắn nói muốn, liên quan gì tới ta?"
Lưu Vũ Đồng không khỏi hé miệng cười duyên, nhưng lập tức lại nhíu mày, lo lắng hỏi: "Đoan Mộc Trường Phong sẽ không lỗ mãng như vậy chứ?"
"Ta đánh cược là ngày hôm qua hắn đã tức sôi ruột, và sau khi Quách gì đó trở về, nhất định sẽ thêm mắm thêm muối, hỏa khí của hắn sẽ càng lớn. Hơn nữa, khi ta đánh Quách gì đó, căn bản là không lên tiếng, trực tiếp ra tay." Lăng Hàn cười nói. "Vì lẽ đó, lão nhân kia cũng rất có khả năng làm như vậy."
"Sau khi Đoan Mộc Trường Phong phát hiện mình ra tay nhầm, nhất định sẽ lại nhìn chằm chằm ngươi." Lưu Vũ Đồng vẫn còn chút lo lắng.
"Ta nghĩ, khi đó Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn cũng nên đến rồi. Có điều, coi như bọn họ không tới, ta cũng có biện pháp đối phó lão gia hỏa kia." Lăng Hàn lộ ra nụ cười tự tin, bởi vì Chư Hòa Tâm đã nói với anh về Đoan Mộc Trường Phong. Lão gia hỏa kia được xưng Đan Kiếm song tuyệt, kiếm pháp tên Đãng Phong Kiếm Pháp, võ kỹ Huyền Cấp hạ phẩm. Lão gia hỏa kia chỉ có thể sử dụng bảy thức, nhưng Đãng Phong Kiếm Pháp hoàn chỉnh lại có chín thức! Lão gia hỏa có được kiếm phổ hẳn là bản thiếu, bởi vậy không thể học được hai thức cuối cùng. Vừa vặn, trong tay Lăng Hàn có Đãng Phong Kiếm Pháp hoàn chỉnh, bởi vậy anh nắm chắc phần thắng. Lưu Vũ Đồng khẳng định là bị Lăng Hàn làm hư, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ chờ mong.

Bởi vì Lăng Hàn "không có cốt khí", tất cả mọi người đều xấu hổ khi kết bạn với anh, không ai còn muốn nói chuyện. Còn Kim Vô Tương thì liên tục quay đầu lại, nhếch mép khiêu khích Lăng Hàn, trên mặt tràn đầy vẻ khinh bỉ. Hắn ban đầu tưởng rằng Lăng Hàn sẽ mạnh miệng, để ca ca có cớ ra tay đánh Lăng Hàn, không ngờ tên này chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. "Có điều, ngươi cho rằng như vậy liền có thể tránh được một kiếp sao?" Kim Vô Tương hừ lạnh. Chỉ cần tiệc rượu kết thúc, ra khỏi cửa lớn phủ đệ Tứ Vương Tử, Kim Vô Cực sẽ xuất thủ, tàn nhẫn giáo huấn Lăng Hàn một trận. Mặt mũi của Tứ Vương Tử vẫn phải cho.

Lần thoái nhượng này của Lăng Hàn khiến ngay cả Thích Vĩnh Dạ cũng không ngờ, và cũng xem thường Lăng Hàn. Bởi vậy, hắn không muốn lãng phí thời gian vào anh, mà tiếp tục theo kế hoạch ban đầu, thuyết phục mọi người, hy vọng có thể chiêu mộ họ về dưới trướng.

"Sư phụ, chính là hắn!" Không lâu sau, một giọng nói tràn ngập oán hận vang lên, bóng người Quách Định Quyền xuất hiện lần nữa, chỉ tay vào trong phòng. Mọi người quay đầu lại, chỉ cảm thấy hoa mắt, một bóng người bay vút qua, tốc độ nhanh kinh người. Đó là một lão giả áo xám, lưng vác một thanh kiếm, thân hình lóe lên, liền xuất hiện bên cạnh Kim Vô Cực. Sau đó ông ta vươn tay, chộp lấy cổ đối phương, tàn nhẫn ấn mạnh xuống. Lực lượng này vô cùng lớn, chấn vỡ cái bàn thành hai đoạn. Lúc này rượu và thức ăn đã được dọn lên, nên toàn bộ đổ dồn lên mặt Kim Vô Cực. Họa vô đơn chí, đúng là họa vô đơn chí! Kim Vô Cực nào ngờ có người lại đột nhiên ra tay với hắn, hơn nữa còn mạnh mẽ đến thái quá, khiến hắn ngay cả một tia phản kháng cũng không có, ngơ ngác lãnh đủ tai vạ.

"Ha ha ha ha, ngươi cuồng a, ngươi lại cuồng cho ta a!" Quách Định Quyền chạy tới, nhắm vào mông Kim Vô Cực đá mấy phát. Khuôn mặt hắn dữ tợn, hận không thể giết người. Kim Vô Tương sững sờ một chút, mới kêu lên: "Tại sao các ngươi lại đánh người?" Oan ức không thôi! Bởi vì từ trước đến nay chỉ có anh em bọn họ tùy ý bắt nạt người khác, nhưng hôm nay ca ca lại bị hai người không quen biết đánh, điều này khiến hắn không kịp phản ứng. Quách Định Quyền liếc mắt nhìn hắn, chỉ cảm thấy đối phương cực kỳ xa lạ, căn bản không phải mỹ nữ băng sơn kia, có điều hắn không để ý, tiếp tục đạp Kim Vô Cực. Hai bên trong cuộc, một bên hiểu lầm, một bên đầu óc mơ hồ, nhưng những người khác thì đã hiểu ra. Quách Định Quyền mời sư phụ hắn tới, nhưng lại đánh nhầm! Đáng thương cho Kim Vô Cực, không hiểu vì sao lại bị đánh, lúc này hẳn phiền muộn không chịu nổi! Chẳng trách lúc nãy Lăng Hàn lại "tặng" vị trí cho Kim Vô Cực, hóa ra anh đã sớm muốn gài bẫy người. "Chết tiệt, cái tên này thực sự quá âm hiểm!"

Thấy Kim Vô Cực còn đang bị đánh, mà Kim Vô Tương thì mờ mịt, không ít người không nhịn được cười lên. Tiếng cười ấy càng lúc càng lớn, cuối cùng lan tỏa khắp sảnh đường, mỗi người đều ôm bụng cười sảng khoái. Quách Định Quyền cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn, hắn kéo Kim Vô Cực dậy. Chỉ thấy một khuôn mặt xa lạ dính đầy thức ăn, hắn không khỏi ngẩn ra, hỏi: "Ngươi là ai?" Kim Vô Cực phun ra một ngụm nộ huyết. Ngươi không quen biết ta, lại đánh ta làm chi? Còn đánh tàn nhẫn như vậy! Hắn trêu ai chọc ai?
"Không quản các ngươi là ai, ta sẽ để các ngươi trả giá thật lớn!" Hắn giận dữ gào thét.

"Tên này không phải người đánh ngươi?" Đoan Mộc Trường Phong cũng sững sờ, càng có chút bất mãn. Nếu không phải, sao ngươi vừa đến liền chỉ vào người này chứ?
"Không phải!" Quách Định Quyền cũng rất phiền muộn. Nếu ngươi không phải Lăng Hàn, tại sao lại ngồi ở chỗ này? Hắn nhìn về phía Kim Vô Cực, hỏi: "Người lúc trước ngồi ở chỗ này đâu?" Kim Vô Cực không ngốc, lập tức phản ứng lại, mình đã bị Lăng Hàn hãm hại! Tên tiểu tử kia đắc tội hai người này, vừa vặn mình muốn hắn nhường chỗ, kết quả tiểu tử này nhân cơ hội gài bẫy, lừa hắn thảm rồi. "Tiểu súc sinh chết tiệt!"
"Lăng Hàn!" Hắn gầm lên. "Lăn ra đây cho ta, ta muốn giết ngươi!"
"Lăng Hàn?" Đoan Mộc Trường Phong vừa nghe, trong lòng nhất thời dấy lên sát cơ. Đây chính là tiểu bối đã làm hắn mất mặt! Hắn cáo già như vậy, đương nhiên lập tức phản ứng lại, hắn và Kim Vô Cực đều bị Lăng Hàn giở trò. Xoạt, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Lăng Hàn.

Lăng Hàn ngồi ngay ngắn, bị nhiều người nhìn kỹ cũng không chút khẩn trương. Anh thong thả uống một ngụm rượu, không khỏi hoài niệm đến kiếp trước. Khi đó anh uống đều là rượu ngon thượng đẳng nhất, tuyệt không phải cái gọi là "rượu ngon" này có thể sánh bằng. Kim Vô Cực tạm thời không có ý định tính sổ với Quách Định Quyền. Hơn nữa, đối phương có Đoan Mộc Trường Phong làm chỗ dựa, đây chính là cường giả Dũng Tuyền Cảnh, thực lực không biết vượt qua hắn bao nhiêu lần. Hắn nhìn về phía Lăng Hàn, nắm chặt hai tay. Khuôn mặt dính đầy thức ăn còn chảy máu tươi, dáng vẻ vừa hung ác lại dữ tợn, quả thực có thể dọa sợ trẻ con.
"Há, ngươi đang đùa chúng ta!" Lúc này Kim Vô Tương mới phản ứng lại, chỉ vào Lăng Hàn kêu to.
"Ha ha ha ha!" Nhiều người không nhịn được cười lớn. Quả nhiên rồng sinh chín con đều khác biệt, Kim Vô Tương này thực sự quá ngu ngốc, hoàn toàn không giống thân huynh đệ với Kim Vô Cực.
"Ngươi cũng thật gan to bằng trời!" Đoan Mộc Trường Phong uy nghiêm đáng sợ nói. Dám tính kế cả hắn, tiểu bối này tuyệt đối là sống thiếu kiên nhẫn. Thấy Đoan Mộc Trường Phong mở miệng, Kim Vô Cực liền ngậm miệng lại. Hiển nhiên đối phương cũng không hòa hợp với Lăng Hàn, mà người ta là Dũng Tuyền Cảnh, địa vị vượt xa hắn, coi như muốn trả thù... thì cũng phải đến xếp hàng.

Đoan Mộc Trường Phong sải bước đến chỗ Lăng Hàn, ánh mắt lạnh lẽo. Hắn đã quyết định, dù Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn có đến cùng lúc, hắn cũng tuyệt đối không bỏ qua cho tên tiểu bối này. Quách Định Quyền đi sát phía sau, khóe miệng mang theo nụ cười gằn. Tiểu tử này dám gài bẫy sư phụ hắn, lần này tuyệt đối chết chắc rồi. Đoan Mộc Trường Phong đi không nhanh, nhưng một cước đạp xuống, toàn bộ phòng khách đều khẽ rung lên, cho thấy vị Đan Kiếm song tuyệt này đang vô cùng tức giận. Mặc cho Thích Vĩnh Dạ thân là Tứ Vương Tử, lúc này cũng không dám mở miệng khuyên bảo. Lăng Hàn nên làm gì? Trước đó anh đã chơi rất đẹp, cùng lúc hãm hại hai kẻ thù, nhưng bất kể là Đoan Mộc Trường Phong hay Kim gia, có ai là dễ trêu? Tất cả mọi người đều tò mò, Lăng Hàn không nên ngu ngốc như vậy. Lưu Vũ Đồng lập tức đứng lên, bảo vệ trước người Lăng Hàn.

Nhưng nàng lập tức bị Lăng Hàn nhẹ nhàng đẩy ra, chỉ nghe Lăng Hàn không nhanh không chậm nói: "Tứ Phong Khởi, Thiên Vân Loạn, Hổ Hạc Song Hình, Tạo Vô Cực!"
Đoan Mộc Trường Phong lập tức ngừng chân, cả người giống như gặp phải sét đánh giữa trời quang, dáng vẻ quái đản. Nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn lập tức lộ ra vẻ kích động, thân thể bắt đầu run rẩy. Đây là khẩu quyết thức thứ tám của Đãng Vân Kiếm Pháp! Đãng Vân Kiếm Pháp là võ kỹ Huyền Cấp trung phẩm, hắn học được từ trong một tòa cổ mộ. Đáng tiếc bởi vì niên đại quá lâu, hai thức cuối cùng đã mục nát, thức thứ tám chỉ có một câu khẩu quyết, còn có một bức tranh cũ, mà thức thứ chín thì ngay cả tên cũng không có. Hắn có thể không để Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn vào mắt, chính là bởi vì Đãng Vân Kiếm Pháp! Tu vi của ba người đều là Dũng Tuyền tầng ba, nhưng bởi vì Đãng Vân Kiếm Pháp, dù Chư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn liên thủ cũng không phải đối thủ của hắn. Vì uy lực của bộ kiếm pháp kia quá mạnh mẽ, hắn nằm mơ cũng muốn có được hai thức còn lại. Bởi vậy, Lăng Hàn đọc lên khẩu quyết của Đãng Vân Kiếm Pháp, làm sao có thể không khiến hắn kích động?
"Ngươi, ngươi biết?" Đoan Mộc Trường Phong run giọng hỏi.
"Tự nhiên!" Lăng Hàn gật đầu.
"Ngươi sẽ dạy ta sao?" Lão gia hỏa mong đợi hỏi.
Lăng Hàn nở nụ cười nói: "Vậy phải xem biểu hiện của ngươi rồi."
Đoan Mộc Trường Phong nghĩ cũng không nghĩ, nói: "Có yêu cầu gì, ngươi cứ việc nói, bất kể là đan dược, hay tài nguyên tu luyện gì, ta đều có thể cho ngươi!"
Mọi người đều không tìm được manh mối. Vừa rồi Đoan Mộc Trường Phong còn hận không thể giết Lăng Hàn, sao thái độ đột nhiên lại đại biến? Đây là làm ảo thuật sao?
"Sư phụ…" Quách Định Quyền cuống lên, tiểu tử này dùng tà pháp gì vậy?
Lăng Hàn chỉ chỉ huynh đệ Kim Vô Cực, lại chỉ Quách Định Quyền, nói: "Ba tên này, ta nhìn không hợp mắt!"
"Được!" Loại người thông minh như Đoan Mộc Trường Phong, tự nhiên biết Lăng Hàn nói có ý gì. Không nói hai lời, hắn nắm Quách Định Quyền lên, lại bay tới trước mặt anh em nhà họ Kim, tay trái quét ngang. Một luồng lực lượng không thể chống lại, anh em nhà họ Kim nhất thời bị đánh gục trên mặt đất. Oành oành oành oành, Đoan Mộc Trường Phong quyền đấm cước đá, thỏa thích chà đạp ba người.

Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm. Vẻn vẹn chỉ nói vài câu tương tự khẩu quyết, Đoan Mộc Trường Phong lại trở thành thủ hạ của Lăng Hàn, bảo hắn làm gì hắn liền làm cái đó? Nào có tôn nghiêm của Đan sư Huyền Cấp, cốt khí của cường giả Dũng Tuyền Cảnh? Bọn họ đều khâm phục Lăng Hàn mãnh liệt. Bất kể là Quách Định Quyền hay anh em nhà họ Kim, thậm chí Đoan Mộc Trường Phong cũng bị anh đùa trong lòng bàn tay. Anh em nhà họ Kim phiền muộn, phiền muộn đến tận xương tủy. Ngươi nói bọn họ và Đoan Mộc Trường Phong có cừu oán gì? Trước bị hắn không hiểu vì sao đánh một trận, này còn có thể nói hiểu lầm, bị Lăng Hàn hãm hại, nhưng lần này thì sao? Nhưng một cường giả Dũng Tuyền Cảnh ra tay, bọn họ ngoại trừ chịu đòn còn có thể làm gì? Da mặt của Thích Vĩnh Dạ co giật. Từ khi nhìn thấy Lăng Hàn có thể sai bảo Lưu Vũ Đồng, hắn liền biết tên này không bình thường, nhưng "trâu bò" đến mức này, vẫn khiến hắn giật nảy mình. Đoan Mộc Trường Phong không phải cường giả Dũng Tuyền Cảnh đơn giản như vậy. Hắn còn là một vị Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, ở toàn bộ Vũ Quốc cũng có chút danh tiếng, ngay cả cường giả Linh Hải Cảnh thấy hắn cũng phải khách khí.

Nói hơi khó nghe, hiện tại Đoan Mộc Trường Phong và thủ hạ của Lăng Hàn khác nhau chỗ nào? Bảo hắn làm gì hắn liền làm cái đó, nào có tôn nghiêm của Đan sư Huyền Cấp, cốt khí của cường giả Dũng Tuyền Cảnh? Thế nhưng, nếu như giao hảo với Lăng Hàn, không phải có thể biến Đoan Mộc Trường Phong thành của mình sao? Đại Vương tử chỉ kết giao với Quách Định Quyền liền khiến hắn cực kỳ bị động, nếu hắn có thể chiêu mộ được Đoan Mộc Trường Phong... Vậy địa vị của hắn sẽ cực kỳ vững chắc, ai cũng không cách nào ngăn cản hắn kế thừa vương vị! Mà thời điểm Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn khoan thai đến muộn, nhìn thấy tình cảnh trước mắt… Đoan Mộc Trường Phong như phát rồ đánh đồ đệ của mình cùng anh em nhà họ Kim, còn đối tượng bọn họ cần cứu, lại ngồi nhàn nhã, ở một bên uống rượu ăn ngon. Cái này là chuyện gì a?

Quách Định Quyền, anh em nhà họ Kim đều phiền muộn đến tột đỉnh. Đối với Quách Định Quyền mà nói, sư phụ đánh đệ tử như cha đánh con, thiên kinh địa nghĩa, lẽ nào hắn còn có thể trả thù? Điều này không khác khi sư diệt tổ, làm như vậy sẽ bị vạn người phỉ nhổ! Mà anh em nhà họ Kim cũng biết lão giả đánh bọn họ chính là Đan Kiếm song tuyệt, địa vị cực cao, ngay cả Đại Nguyên Vương thấy cũng phải khách khí, dù trưởng bối Kim gia biết chuyện này, cũng sẽ không cho bọn họ báo thù. Nói cách khác, bọn họ ăn đòn khẳng định là uổng công chịu đựng. "Lăng Hàn!" Bọn họ đều nghiến răng nghiến lợi. Kẻ cầm đầu tất cả những thứ này là Lăng Hàn, bị bọn họ hận đến tận xương tủy.

"Lăng tiểu hữu, ngươi không sao chứ?" Chư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn đều chạy tới, dáng vẻ vô cùng sốt sắng.
"Không có chuyện gì!" Lăng Hàn cười lắc đầu. Đương nhiên không sao rồi, tất cả mọi người thầm nhủ. Trước lừa anh em nhà họ Kim, thầy trò Đoan Mộc Trường Phong một trận, tiếp theo ngay cả Đoan Mộc Trường Phong cũng nghe hiệu lệnh của hắn, làm sao có thể có việc? Có điều, nhìn thấy hai Đan sư Huyền Cấp giá lâm, dáng vẻ khách khí với Lăng Hàn, tất cả mọi người không nhịn được co giật, càng thêm hiếu kỳ thân phận của Lăng Hàn. Tên này rốt cuộc là người nào? Nhịp tim của Tứ Vương Tử càng nhanh hơn, quyết định không tiếc bất cứ giá nào cũng phải kéo Lăng Hàn vào trận doanh của mình. Nếu có ba vị Đan sư thay hắn phất cờ reo hò, chỉ một Liễu gia thì có là gì? Vương vị tất là của hắn!

Lăng Hàn cũng không muốn ở chỗ này nữa, đứng dậy rời đi. Đoan Mộc Trường Phong thì mặt dày đi theo tới Thiên Dược Các. Hắn còn muốn đòi Lăng Hàn hai thức khẩu quyết và đồ lục cuối cùng của Đãng Vân Kiếm Pháp. Chuyện này, Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn đều hết sức kinh ngạc. Không ngờ Lăng Hàn không chỉ có thành tựu kinh người ở đan đạo, ngay cả võ đạo cũng có kiến giải bất phàm, lại còn có thể chỉ điểm Đoan Mộc Trường Phong. Lăng Hàn cũng không nuốt lời, sau khi trở về liền truyền cho Đoan Mộc Trường Phong thức thứ tám của Đãng Vân Kiếm Pháp. Thức thứ chín đâu? Anh chắc chắn sẽ không truyền hiện tại, để đề phòng Đoan Mộc Trường Phong qua cầu rút ván. Chí ít cũng phải chờ Lăng Hàn đột phá Dũng Tuyền Cảnh, như vậy truyền thức thứ chín cũng không sao. Ngược lại chỉ là Huyền Cấp trung phẩm, căn bản không có đặt ở trong mắt Lăng Hàn. Đoan Mộc Trường Phong hiển nhiên cũng biết điểm ấy, bởi vậy sau khi chiếm được thức thứ tám liền cáo biệt rời đi. Có thể được thức thứ chín hay không, tự nhiên còn phải nhìn biểu hiện ngày sau của hắn.

Sau khi trở lại phòng, Lăng Hàn ngủ rất an nhàn. Còn Lăng Đông Hành không biết buổi tối hôm nay, nhi tử đã gây ra bao nhiêu náo động. Chỉ là những người có tư cách đi tham gia tiệc rượu của Tứ Vương Tử, đều không phải loại bát quái, sự tình liên quan tới Lăng Hàn, chỉ ở trong phạm vi rất nhỏ truyền lưu. Sáng sớm ngày thứ hai, một người hầu của Vương phủ đi tới Thiên Dược Các, nói Đại Nguyên Vương cho mời, muốn gặp Lăng Hàn. Đại Nguyên Vương muốn gặp mình? Lăng Hàn không có để Lưu Vũ Đồng đi theo, một mình cùng gia đinh kia đi Đại Nguyên Vương phủ.

Đại Nguyên Vương đã hơn sáu mươi tuổi, nhưng bởi vì tu vi thâm hậu, nên bộ dạng không quá già nua. Ngược lại, thân hình hắn cao lớn khôi ngô, cả người tỏa ra khí thế mạnh mẽ, hiển lộ hết khí vương giả. Linh Hải tầng sáu. Lăng Hàn chỉ liếc mắt nhìn, tu vi của đối phương liền không chỗ che thân ở trước mặt anh. Con đường võ đạo, bốn và bảy là một cửa ải, vị Đại Nguyên Vương kia hẳn đã ở cảnh giới này rất lâu.
"Bái kiến Đại Nguyên Vương!" Lăng Hàn chắp tay nói.
"Miễn lễ!" Đại Nguyên Vương nhấc tay, cười nói. "Người trẻ tuổi bây giờ thực bất phàm, không chỉ tuổi còn trẻ liền đạt đến Tụ Nguyên tầng bốn, càng làm cho ba vị Đan sư Huyền Cấp đảo quanh, ngay cả bản vương cũng không có vinh quang như vậy." Chuyện phát sinh ngày hôm qua, vị Đại Nguyên Vương này tự nhiên biết rõ.
Lăng Hàn cười hì hì nói: "Chỉ là có chút trình độ ở mặt luyện đan, cho nên mới có tiếng nói chung với mấy người Chư Đại Sư." Đại Nguyên Vương đương nhiên sẽ không tin tưởng, nhưng hắn không vạch trần. Chỉ là trong lòng hết sức tò mò, ở địa bàn hắn quản lý lại có một nhân tài như thế, khiến tam đại Đan sư đều muốn vây quanh.
"Vậy nha đầu Lưu gia kia thì sao?" Hắn cười nói, chuyện của Lưu Vũ Đồng cũng không gạt được hắn.
"Khà khà, ngọc thụ lâm phong, nên được hoan nghênh a." Lăng Hàn cường điệu nói.
"Ha ha, ngươi nha!" Đại Nguyên Vương chỉ Lăng Hàn, tựa hồ đang trách cứ anh dối trá. Hắn chuyển đề tài nói: "Ngươi cảm thấy, hai nhi tử của ta, người nào thích hợp kế thừa vị trí của bản vương?"
Vấn đề này nên hỏi hắn sao? Lăng Hàn cười nhẹ nói: "Hai vị Vương tử mỗi người đều có ưu điểm, đến tột cùng vị nào càng thêm thích hợp, trong lòng Vương gia đã hiểu rõ, nào cần tại hạ nhiều lời?" Đại Nguyên Vương cất tiếng cười to, thầm nghĩ trong lòng, thằng nhóc này, nói chuyện kín kẽ không một lỗ hổng. Hắn lại chuyển đề tài, nói: "Bản vương còn có một nữ nhi chưa hôn phối, ngươi có nguyện làm con rể của bản vương không?"
Mẹ nó, người của Đại Nguyên Vương phủ này là trực tiếp như thế sao? Lúc báo danh, Đại quản gia cũng kéo hồng tuyến, hiện tại tên này cũng không chờ đợi được nữa. Lăng Hàn vội vã xua tay nói: "Tại hạ một lòng võ đạo, trong vòng mấy năm là sẽ không cân nhắc việc hôn nhân." Đại Nguyên Vương không khỏi thầm kêu đáng tiếc. Ngay cả Chư Hòa Tâm, Trương Vị Sơn, Đoan Mộc Trường Phong cũng cực kỳ cung kính với Lăng Hàn, hiển nhiên thiếu niên này ở mặt đan đạo có thực lực kinh người. Nếu như có thể làm con rể mình, điều này đối với nhất mạch của bọn hắn, có thể sẽ có trợ giúp không tưởng nổi. Nhưng nếu Lăng Hàn đã khéo léo từ chối, hắn làm Vương gia đương nhiên sẽ không mặt dày mày dạn. Con gái của hắn hoa nhường nguyệt thẹn, lại không phải không ai thèm lấy.
"Sau này nếu gặp phải khó khăn gì, cứ đến tìm bản vương!" Đại Nguyên Vương cho Lăng Hàn một hứa hẹn rất lớn, dù không làm cha vợ được cũng phải giao hảo.
"Đa tạ Vương gia ưu ái!" Lăng Hàn lĩnh phần ân tình này. Dù sao hiện tại anh còn rất nhỏ yếu, cần sự giúp đỡ như vậy.

Trở lại Thiên Dược Các, chỉ thấy Tứ Vương Tử sớm đến bái phỏng, đã đợi rất lâu rồi. Vị Tứ Vương Tử này nói chuyện với anh rất lâu, nhưng không có gì thực chất, chỉ là lập quan hệ mà thôi. Hiển nhiên, vị Tứ Vương Tử này cũng biết, miếu của mình quá nhỏ, không chứa nổi Lăng Hàn, bởi vậy chỉ bình đẳng tương giao, mà không có ý đồ thu anh làm thủ hạ. Lăng Hàn ngược lại không ngại có nhiều bằng hữu, bởi vậy, hai người tự nhiên là trò chuyện rất vui vẻ. Sau đó lại nghỉ ngơi một ngày, rốt cục đến ngày Đại Nguyên luận võ. Đầu tiên, chính là rút thăm. Sau khi xác định năm mươi ứng cử viên hạt giống, những người khác sẽ lấy hình thức rút thăm phân tổ, tạo thành năm mươi tiểu đội, phân lên các võ đài, sau đó đấu võ. Cuối cùng còn đứng ở trên lôi đài chính là năm mươi người đứng đầu của Đại Nguyên luận võ lần này, có thể thu được tiêu chuẩn tiến vào Hổ Dương Học Viện. Lăng Hàn cũng bắt được một tiêu chuẩn hạt giống. Điều này bảo đảm ở trong vòng chiến đấu thứ nhất, anh không hội ngộ đến đối thủ quá mạnh mẽ. Đương nhiên, đối thủ mạnh hơn anh cũng không sợ.
"Lăng ca!" Chỉ thấy đám người Lí Hạo đang ở cách đó không xa vẫy tay với hắn.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!