Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong căn phòng tĩnh lặng, sự nghi ngờ bủa vây Lăng Hàn. Tuổi đời còn quá trẻ, có lẽ chỉ mười bảy, mười tám xuân xanh, làm sao có thể đạt đến cảnh giới Đan đạo đại sư? Ngay cả trong võ đạo hay đan đạo, thiên tài không thiếu, nhưng kinh nghiệm là thứ phải tích lũy qua năm tháng, qua hàng ngàn lần luyện chế đan dược. Trương Vị Sơn, người đứng đầu Đan các, dù lịch sự nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa sự hoài nghi. Ông hỏi nhỏ, liệu Lăng Hàn có phải là truyền nhân của thế gia nào không. Lăng Hàn chỉ lắc đầu, thản nhiên đáp: "Không môn không phái." Câu nói này càng khiến Trương Vị Sơn ngạc nhiên, còn Đoan Mộc Trường Phong, một lão già kiêu ngạo, thì cười khẩy, cho rằng Chư Hòa Tâm đang đùa cợt. Đan đạo làm sao có thể không có truyền thừa, không có đan phương sư phụ truyền dạy?
Chư Hòa Tâm sốt ruột thúc giục Trương Vị Sơn lấy đan phương Hồi Thiên Đan ra, tin rằng chỉ cần Lăng Hàn ra tay, mọi nghi ngờ sẽ tan biến. Nhưng Trương Vị Sơn vẫn chần chừ, đan phương Hồi Thiên Đan, dù không trọn vẹn, cũng là báu vật ông phải bỏ giá cao mới có được. Đoan Mộc Trường Phong lập tức phản đối gay gắt, cho rằng Lăng Hàn không đủ tư cách để xem. Sự do dự của Trương Vị Sơn, cái nhìn thiếu tin tưởng của Đoan Mộc Trường Phong, khiến Chư Hòa Tâm nổi trận lôi đình. Ông gằn giọng, dọa tuyệt giao với Trương Vị Sơn, một người bạn tri kỷ mấy chục năm. Trương Vị Sơn hoảng hốt, vội vàng xua tay, đồng ý lấy đan phương.
Nhưng Lăng Hàn đã khoát tay, ánh mắt lướt qua Đoan Mộc Trường Phong, nở một nụ cười đầy ẩn ý. "Ngươi nghĩ, một đan phương Hồi Thiên Đan có đáng để ta bận tâm sao? Ha ha, vậy ta sẽ đọc vài vị dược liệu cho các ngươi nghe." Hắn thản nhiên kể ra hàng chục loại dược liệu: Tử Huân Diệp, Thiên Hoa Quả, Vô Phong Thảo... Mỗi cái tên thoát ra, sắc mặt Trương Vị Sơn càng lúc càng biến đổi, đôi tay run rẩy, ánh mắt bừng sáng. Ông hiểu rõ, đó chính là những dược liệu trong đan phương Hồi Thiên Đan, thậm chí còn có ba vị thuốc mà ông tưởng đã thất truyền. Điều này chỉ có một ý nghĩa: Lăng Hàn nắm giữ toàn bộ đan phương! Nỗi xấu hổ dâng trào, ông vội cúi đầu thật sâu, khẩn khoản: "Trương Vị Sơn có mắt không tròng, kính xin tiểu hữu thứ tội!"
Lăng Hàn không hề dao động, sự nghi ngờ ban nãy đã khiến hắn không còn thiện cảm. Đoan Mộc Trường Phong vẫn còn hoài nghi, cho rằng đây là trò lừa bịp. Nhưng Trương Vị Sơn, lúc này đã hoàn toàn bị thuyết phục, đột ngột đứng dậy, lạnh lùng ra lệnh cho Đoan Mộc Trường Phong rời đi. "Đoan Mộc huynh, mời trở về đi!" Đoan Mộc Trường Phong suýt chút nữa nhảy dựng, không thể tin được sự trở mặt nhanh chóng này. Hắn giận tím mặt, hừ lạnh bỏ đi, ánh mắt cuối cùng lướt qua Lăng Hàn đầy vẻ căm thù. Lăng Hàn chỉ khẽ lắc đầu, biết rằng mình đã kết thù với một cường giả Dũng Tuyền Cảnh. Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn, sau khi Đoan Mộc Trường Phong rời đi, đều cúi đầu xin lỗi Lăng Hàn, thể hiện sự kính trọng sâu sắc. Thích Chiêm Thai đứng một bên, chứng kiến toàn bộ, há hốc mồm kinh ngạc.
Lăng Hàn sau đó đi tới bàn, nhanh chóng viết xuống toàn bộ đan phương Hồi Thiên Đan với nét chữ như rồng bay phượng múa, trao cho Trương Vị Sơn. Trương Vị Sơn đón lấy, ánh mắt quét qua, mừng như điên, biết rằng đây chính là đan phương hoàn chỉnh mà bao đời Đan sư đã tìm kiếm. Lăng Hàn rời đi, Trương Vị Sơn vội vàng cảm tạ.
Khi Lăng Hàn bước ra khỏi phòng, Thích Chiêm Thai lập tức đuổi theo, vẻ mặt đầy trách móc. "Này này này, ngươi quá vô tư rồi đó!" Nàng trêu chọc, nói Lăng Hàn đã khiến nàng mất mặt, vì trước đó nàng đã giới thiệu hắn là đệ tử của Chư Hòa Tâm. Lăng Hàn chỉ cười, bảo rằng hắn chưa bao giờ tự nhận như vậy. Thích Chiêm Thai vờ vĩnh đòi bồi thường, rồi tò mò hỏi Lăng Hàn có tham gia Đại Nguyên luận võ không. Lăng Hàn gật đầu. Nàng liền hào hứng tuôn ra một tràng thông tin mật về các cao thủ sắp tới: Lý Đông Nguyệt của Thạch Lang Môn, Kim Vô Cực của Kim gia, Hạ Trọng Quang từ Phù Dương Trấn, Lưu Dư từ Giang Trụ Trấn và Bách Lý Đằng Vân của Bách Lý Môn. Nàng còn tiết lộ về bữa tiệc rượu của tứ ca mình, Thích Vĩnh Dạ, nhằm thu phục nhân tâm cho cuộc tranh giành vương vị. Lăng Hàn lắng nghe, không khỏi cảm thán về sự phức tạp của thế cuộc.
Hôm sau, Lăng Hàn cùng Lăng Đông Hành đi đăng ký cho Đại Nguyên luận võ. Quy định nghiêm ngặt, chỉ võ giả bản địa mới được tham gia, nhằm tránh tình trạng gian lận. Đội ngũ đăng ký dài dằng dặc, Lăng Hàn kiên nhẫn xếp hàng. Khoảng hai giờ sau, khi chỉ còn một người phía trước, một thiếu niên cùng bốn tráng hán mặc hắc y ngang nhiên chen lên. Lăng Hàn nhíu mày, bất mãn yêu cầu hắn trở về xếp hàng. Thiếu niên quay lại, cười cợt hỏi: "Ngươi biết ta là ai không?" Lăng Hàn lạnh lùng đáp: "Ta không cần biết ngươi là ai, mau về sau xếp hàng đi!" Thiếu niên cười lớn, rồi tự giới thiệu mình là Kim Vô Tương, em trai của Kim Vô Cực, một trong những ứng cử viên hàng đầu. Hắn nghĩ rằng thân phận này sẽ khiến Lăng Hàn phải nhượng bộ.
Nhưng Lăng Hàn không hề bận tâm. "Ta không quản ngươi là Kim Vô Tương hay Kim Vô Cực, đều xếp hàng cho ta!" Hắn vung tay, nắm vai Kim Vô Tương rồi quật mạnh, khiến tên công tử bột này đập vào tường, đau điếng. Bốn tên tùy tùng vội chạy tới đỡ Kim Vô Tương. Lăng Hàn không thèm để ý, quay sang người phụ trách đăng ký, một lão già tưởng chừng bình thường nhưng lại là cao thủ Dũng Tuyền Cảnh, yêu cầu được ghi danh. Kim Vô Tương, sau khi được đỡ dậy, gầm lên giận dữ, định xông vào Lăng Hàn. Lão già phụ trách đăng ký, Đại quản gia của Đại Nguyên Vương phủ, lúc này mới lên tiếng, một chưởng nhẹ nhàng hất bay Kim Vô Tương ra khỏi khu vực đăng ký. Mọi người kinh ngạc, không ngờ một ông lão ghi danh lại là cường giả ẩn mình. Kim Vô Tương, dù ngạo mạn, cũng biết thế lực của Đại Nguyên Vương phủ, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ôm hận rời đi.
Lăng Hàn chắp tay cảm ơn Đại quản gia. Vị Đại quản gia này mỉm cười, tỏ vẻ hứng thú với Lăng Hàn, thậm chí còn nửa đùa nửa thật muốn gả Thất tiểu thư cho hắn. Lăng Hàn khéo léo từ chối, sau đó đăng ký thông tin: Lăng Hàn, đến từ Thương Vân Trấn, mười bảy tuổi, Tụ Nguyên tầng bốn. Thông tin này khiến tất cả đều sửng sốt. Mười bảy tuổi Tụ Nguyên tầng bốn là một thiên tài hiếm thấy, ngang ngửa với Tứ Vương Tử. Đại quản gia tiếp tục trò chuyện với Lăng Hàn, thể hiện sự ưu ái đặc biệt, khiến những người khác không khỏi ghen tị.
Tối hôm đó, Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng cùng nhau đến phủ Tứ Vương Tử dự tiệc. Tại cổng, hộ vệ chặn lại, yêu cầu thiệp mời. Lăng Hàn giải thích mình là Lăng Hàn, có tên trong danh sách khách mời, nhưng hộ vệ vẫn kiên quyết không cho vào nếu không có thiệp. Đúng lúc đó, Kim Vô Tương xuất hiện, cười khẩy mỉa mai Lăng Hàn là đồ nhà quê, không có thiệp mời mà cũng dám đến. Hắn đắc ý giơ cao tấm thiệp mời bằng vàng của mình, rồi ánh mắt chợt dừng lại trên Lưu Vũ Đồng, bị vẻ đẹp băng sương của nàng mê hoặc.
Kim Vô Tương định mở miệng trêu ghẹo, nhưng chưa kịp nói hết câu, Lăng Hàn đã ra tay, một cú đấm thẳng vào mặt khiến hắn bay lộn ra ngoài. Hắn bò dậy, uất ức đến tột cùng, không tin nổi chỉ trong một ngày đã bị Lăng Hàn đánh hai lần. Hắn gầm lên, gọi hộ vệ bắt giữ Lăng Hàn. Các hộ vệ định tiến lên, nhưng đúng lúc đó, Thích Chiêm Thai xuất hiện, hai tay chắp sau lưng, vẻ mặt tinh nghịch. Nàng giả vờ ngạc nhiên: "Ồ, sao ngươi còn ở ngoài này?" Lời nói của nàng đã gián tiếp khẳng định Lăng Hàn là khách mời, khiến các hộ vệ phải cúi đầu xin lỗi. Thích Chiêm Thai lè lưỡi trêu chọc Lăng Hàn, rồi chạy đến bên Lưu Vũ Đồng, khen ngợi vẻ đẹp của nàng.
Kim Vô Tương tức giận đến xanh mặt, cảm thấy mình bị lợi dụng. Hắn nhìn Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng, nghĩ rằng Lăng Hàn chỉ là kẻ bám váy đàn bà. Lòng căm thù trỗi dậy, hắn thề sẽ tìm cách hại chết Lăng Hàn. Hắn đang suy nghĩ miên man thì thấy Lăng Hàn tiến lại gần. Hắn ưỡn ngực, định buông lời đe dọa, nhưng một cái tát giáng xuống, khiến hắn hoàn toàn choáng váng. Lăng Hàn lạnh lùng nói: "Ngươi hết lần này tới lần khác trêu chọc ta, cho rằng ta dễ bắt nạt sao?" Kim Vô Tương uất ức đến mức muốn khóc, nhưng vẫn gào lên đe dọa: "Ngươi cứ việc đắc ý, chờ ca ca của ta đến, ngươi sẽ biết tay!" Lăng Hàn không thèm để ý, giáng thêm ba, bốn cái tát nữa, rồi thản nhiên đáp: "Ta chờ!" Hắn cùng Lưu Vũ Đồng và Thích Chiêm Thai bước vào phủ đệ, bỏ lại Kim Vô Tương nằm sõng soài, ôm mặt.
Bên trong phủ đệ Tứ Vương Tử, sảnh đường rộng lớn đã được bài trí lộng lẫy với gần trăm bàn tiệc nhỏ. Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng đi cùng Thích Chiêm Thai, người lúc này lại tỏ vẻ lo lắng, than thở về rắc rối Lăng Hàn vừa gây ra. Lăng Hàn chỉ gõ đầu nàng, trách nàng cố tình không đưa thiệp mời. Thích Chiêm Thai vội vã phủ nhận, rồi nhanh chóng sai một hạ nhân đi thông báo cho Trương Vị Sơn. Lăng Hàn không nói nhiều, thẳng tiến về phía hàng bàn đầu tiên, nơi chỉ dành cho những nhân vật có địa vị và thực lực cao nhất. Dù có một bàn trống, nhưng đó là vị trí thường dành cho Kim Vô Cực.
Những người đã an tọa đều ngạc nhiên nhìn Lăng Hàn. Bốn vị trí đầu tiên đã có chủ, đó là Lý Đông Nguyệt, Bách Lý Đằng Vân, Hạ Trọng Quang và Lưu Dư, những thiên tài xuất chúng của Đại Nguyên Thành. Họ đều nở nụ cười đầy trào phúng hoặc tò mò, muốn xem Lăng Hàn có thật sự ngông cuồng hay có thực lực. Nhưng ánh mắt họ nhanh chóng bị thu hút bởi Lưu Vũ Đồng, vẻ đẹp lãnh diễm và khí chất mạnh mẽ của nàng khiến họ kinh ngạc. Họ thầm nghĩ, lẽ nào nàng mới là nhân vật chính, còn Lăng Hàn chỉ là tùy tùng?
Tuy nhiên, suy nghĩ đó nhanh chóng bị dập tắt khi Lăng Hàn đường hoàng ngồi xuống vị trí trống ở hàng đầu, còn Lưu Vũ Đồng lại ngồi chếch bên cạnh hắn. Sự sắp xếp này khiến mọi người kinh ngạc tột độ. Một nữ tử mạnh mẽ và tuyệt mỹ như vậy lại cam tâm ngồi thấp hơn một thiếu niên không rõ lai lịch? Chắc chắn Lăng Hàn phải là truyền nhân của một gia tộc quyền thế nào đó mới dám ngang nhiên chiếm vị trí của Kim Vô Cực.
Trong tiếng cười sảng khoái, Tứ Vương Tử Thích Vĩnh Dạ, một nam tử vóc dáng thon dài, phong thái vương giả, bước vào. Mọi người đều đứng dậy chào đón. Thích Vĩnh Dạ ngồi vào vị trí chủ tọa, ánh mắt lướt qua, chợt dừng lại ở hàng đầu tiên, nơi có một gương mặt lạ lẫm. Hắn cũng nhanh chóng nhận ra Lưu Vũ Đồng, quý nữ của Lưu gia trong Hổ Dương Học Viện, và càng kinh ngạc hơn khi thấy nàng ngồi dưới Lăng Hàn. Tuy nhiên, với lòng dạ thâm sâu, Thích Vĩnh Dạ không để lộ bất kỳ biểu cảm nào, chỉ mỉm cười và bắt đầu giới thiệu các khách mời: "Vị này là Lý Đông Nguyệt Lý huynh, đệ tử thân truyền của Môn chủ Thạch Lang Môn! Vị này là Bách Lý Đằng Vân, công tử của Bách Lý Môn chủ. Kế tiếp là Hạ Trọng Quang Hạ huynh, đến từ Phù Dương Trấn, và Lưu Dư Lưu huynh..."
Cuối cùng, ánh mắt của Thích Vĩnh Dạ dừng lại trên Lăng Hàn. Tiếng nói của hắn chợt ngưng bặt.