Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 14

Chương 14: Kiếm Khí Khai Chiến

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 66 đến 70 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự khốc liệt và bất ngờ của Đại Nguyên Luận Võ, nơi tài năng thực sự được thử thách và những âm mưu nhỏ nhen cũng không thiếu. Tác giả khéo léo lồng ghép tâm lý lo lắng, hy vọng của các nhân vật phụ đối với Lăng Hàn, đồng thời phơi bày sự trơ trẽn của những kẻ tiểu nhân như Phong Lạc. Sự xuất hiện của "khí" trong chiến đấu nâng tầm các trận đấu, báo hiệu một cuộc tranh tài đỉnh cao sắp tới, đẩy cảm xúc hưng phấn và kỳ vọng của độc giả lên cao trào.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Không khí Đại Nguyên Luận Võ ngày càng trở nên căng thẳng. Các võ giả trẻ tụ tập, mỗi người đều ôm ấp hy vọng về một suất vào Hổ Dương Học Viện danh giá. Lưu Đông, gương mặt tràn đầy vẻ bi quan, than vãn về việc mình rơi vào tổ thứ bảy, nơi ngự trị Tư Mã Văn Đông – cao thủ hạt giống mạnh nhất Đại Nguyên thành, đã đạt Tụ Nguyên tầng bảy. Chu Tuyết Nghi cũng không khá hơn, cô nàng phải đối mặt với Tứ Vương Tử ở tổ đầu tiên, một đối thủ gần như không thể vượt qua. Tuy nhiên, ánh mắt cô nhanh chóng chuyển sang Lí Hạo với tia hy vọng lấp lánh, tin rằng anh ta có thể tạo nên kỳ tích.

Lăng Hàn lặng lẽ quan sát Lí Hạo. Nhờ Siêu Nguyên Đan, chỉ trong hơn một tháng, Lí Hạo đã đột phá đến Tụ Nguyên tầng ba hậu kỳ. Với tu vi này, cộng thêm Đao Khí hiếm có, khả năng Lí Hạo lọt vào vòng trong là rất cao. Tổ của anh có bốn mươi mấy người, cao thủ hạt giống chỉ ở Tụ Nguyên tầng bốn, một chênh lệch mà Đao Khí của Lí Hạo hoàn toàn có thể bù đắp. Hơn nữa, nếu Lí Hạo đủ khôn ngoan, biết cách ẩn mình chờ thời cơ, anh ta hoàn toàn có thể là người cười cuối cùng.

Cả nhóm Lưu Đông không ngừng ngưỡng mộ Lí Hạo, bởi lẽ dù cố gắng đến mấy, họ cũng không thể hình thành "khí" như anh. Trần Bằng Cử lắc đầu ngao ngán, hồi tưởng về thời gian ở Quách Thạch trấn, khi họ còn tự cho mình là mạnh mẽ. Giờ đây, đứng giữa Đại Nguyên thành, họ mới nhận ra sự thật phũ phàng: nơi đây tập trung vô vàn thiên tài, những gia tộc lớn như Kim gia, Liễu gia có thể tùy tiện đưa ra hàng chục cao thủ hạt giống. Trừ phi sở hữu thực lực Tụ Nguyên tầng bốn trở lên, hoặc tu luyện được "khí" như Lí Hạo, nếu không cơ hội lọt vào top năm mươi là vô cùng mong manh.

Tất cả ánh mắt đổ dồn về Lăng Hàn. Ai cũng biết thực lực của anh rất mạnh, nếu bốc thăm thuận lợi, việc tiến vào top năm mươi hoàn toàn nằm trong tầm tay. Lăng Hàn mỉm cười nhẹ, bình thản đáp: "Ta là hạt giống của tổ bốn mươi." Năm người Lưu Đông đồng loạt phun phì, nhìn Lăng Hàn như thể anh là một quái vật. Mới vài tháng trước, Lăng Hàn cũng chỉ ở Luyện Thể Cảnh như họ, vậy mà giờ đây đã trở thành cao thủ hạt giống? Điều này thực sự khiến họ kinh ngạc tột độ. Lí Hạo, sau một cú đấm nhẹ vào vai Lăng Hàn, chợt nhớ đến hai viên Siêu Nguyên Đan mà anh đã tặng, và nhận ra việc Lăng Hàn đạt Tụ Nguyên tầng bốn cũng không có gì là lạ. Lưu Đông phấn khích nói thêm, với kiếm khí, Lăng Hàn chắc chắn sẽ chiến thắng. Chu Tuyết Nghi và những người khác cũng gật đầu đồng tình. Ai mà chẳng mơ ước giành được tấm vé vào Hổ Dương Học Viện?

Đúng lúc ấy, một giọng nói ngạo mạn vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện: "Ha ha ha ha, muốn thắng? Không thể!" Phong Lạc xuất hiện. Hắn chính là kẻ đã từng muốn cướp công trong vụ săn Hồng Lân Giao Xà, nhưng lại bị Lăng Hàn đánh cho một trận tơi bời. Giờ đây, hắn vẫn ở Luyện Thể tầng chín, chẳng có chút tiến bộ nào, nhưng khí thế lại ngông nghênh lạ thường. Chu Tuyết Nghi thắc mắc tại sao Lăng Hàn không thể thắng, trong khi anh là cao thủ hạt giống với thực lực mạnh mẽ. Phong Lạc đắc ý tuyên bố: "Bởi vì ta cũng ở tổ bốn mươi!"

Cả nhóm Lưu Đông bật cười lớn. Một người là Tụ Nguyên Cảnh, một kẻ chỉ là Luyện Thể tầng chín, chênh lệch thực lực như trời với đất, Phong Lạc làm sao có cửa thắng? Phong Lạc lạnh lùng đáp trả: "Cứ cười đi, đến chiều, các ngươi sẽ khóc!" Sự tự tin khó hiểu của hắn khiến mọi người băn khoăn về đòn sát thủ bí ẩn nào hắn đang che giấu. Lăng Hàn chỉ cười xòa, khuyên bạn bè đừng để ý đến kẻ tiểu nhân ấy.

Buổi chiều, toàn bộ võ giả đổ về trường giác đấu, nơi thường xuyên diễn ra các cuộc tỷ võ và cả những trận chiến sinh tử với yêu thú, khiến mặt đất nơi đây thấm đẫm máu. Hôm nay, mười võ đài lớn được dựng lên ở khu trung tâm, mười tổ đấu sẽ diễn ra đồng thời, chỉ cần năm vòng là xong. Lăng Hàn, với tư cách hạt giống tổ bốn mươi, phải đợi đến vòng thứ tư mới xuất chiến.

Các trận đấu vòng một không có gì bất ngờ, các cao thủ hạt giống dễ dàng giành chiến thắng. Tứ Vương Tử, đạt Tụ Nguyên tầng chín, gần như không có đối thủ. Ai dám liên thủ đối phó với người có thể là Đại Nguyên Vương tương lai? Các trận vòng hai, ba có chút bất ngờ, nhưng Trần Bằng Cử và Chu Sướng đều bị loại. Dù sao, họ vẫn còn cơ hội ba năm sau, khi có thể đạt Tụ Nguyên trung kỳ, trở thành hạt giống. Điều này cũng cho thấy giá trị của Thanh Linh Quả mà họ đã có được.

Đến vòng thứ tư, Lăng Đông Hành vỗ vai Lăng Hàn, gương mặt rạng rỡ. Nửa năm trước, ông không thể ngờ con trai mình lại trở thành cao thủ hạt giống. Lưu Vũ Đồng cũng gật đầu, niềm tin tuyệt đối vào Lăng Hàn. Là hạt giống, Lăng Hàn là người đầu tiên lên sàn. Tiếp theo là những người khác, tổng cộng bảy mươi người, và quả nhiên, Phong Lạc cũng có mặt.

"Bắt đầu đi!" Một cường giả Dũng Tuyền Cảnh, trọng tài của Vương phủ, cất tiếng.

"Ha ha ha ha, dọn sàn cho thiếu gia nào!" Phong Lạc hống hách nói. Ngay lập tức, ít nhất ba mươi người đồng loạt rút binh khí, bảo vệ Phong Lạc ở giữa rồi đẩy mạnh về phía các võ giả khác. Khán giả dưới đài há hốc mồm. Vô liêm sỉ đến vậy sao? Đây là trắng trợn phá hoại quy tắc!

Trọng tài lạnh lùng hừ một tiếng: "Câm miệng!" Bởi vì quy tắc không nói rõ ràng, hành động của Phong Lạc được coi là hợp lệ, hắn chỉ đơn thuần lợi dụng lỗ hổng. Uy thế của cường giả Dũng Tuyền Cảnh khiến tất cả im bặt. Chu Tuyết Nghi tức giận, Lưu Đông cau mày lo lắng. Nhưng Lí Hạo lại lắc đầu: "Lăng ca đã vào Tụ Nguyên tầng bốn, hắn còn tu ra bốn đạo kiếm khí, không hẳn không có cơ hội thủ thắng!" Cả nhóm bạn đều cổ vũ Lăng Hàn.

Trên khán đài, Lưu Vũ Đồng và Lăng Đông Hành lại vô cùng tự tin. Một đám cừu, dù đông đến mấy, làm sao có thể là đối thủ của một con sư tử? "Ha ha ha, trước tiên giữ lại người này, đuổi toàn bộ cái khác xuống đài!" Phong Lạc diễu võ dương oai, chỉ huy hơn ba mươi người càn quét. Sức mạnh liên thủ của họ quét sạch võ đài, chỉ trả giá bằng bảy người bị loại, và chỉ còn lại Lăng Hàn. Giờ đây, là hai mươi chín đấu một, trong đó có mười bốn người đã đạt Tụ Nguyên Cảnh!

Dưới đài, tiếng xì xào vang lên. "Xong rồi, dù là hạt giống nhưng ở tổ bốn mươi, chắc chỉ Tụ Nguyên tầng bốn, tầng năm thôi." "Kiến đông cắn chết voi mà, còn có mười mấy Tụ Nguyên Cảnh nữa chứ!" "Thực sự không chịu nổi cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Phong Lạc!" Có người nhắc nhở về Phong Lạc, nói rằng ca ca hắn là thiên tài của Đại Nguyên thành, từng đứng nhất Đại Nguyên Luận Võ và đã đột phá Dũng Tuyền Cảnh. Điều này khiến Phong Lạc càng thêm đắc ý. Hắn khiêu khích khán giả: "Làm sao, các ngươi không phục? Ngươi có gan đến cắn ta! Ngươi cũng có một đại ca tốt như ta xem!"

Hắn chỉ vào Lăng Hàn, ngạo mạn ra lệnh: "Lăng Hàn, lần trước ngươi ỷ vào đông người bắt nạt ta, lần này thiếu gia ta có nhiều người như vậy, một người một quyền liền đánh cho ngươi tè ra quần! Thức thời, lập tức quỳ xuống cầu xin, thiếu gia ta có thể cân nhắc đánh ngươi ít mấy quyền!" Lăng Hàn lắc đầu, khinh thường: "Xem ra, ta không mau mau oanh ngươi xuống đài, để ngươi tiếp tục biểu diễn, sẽ khiến nhân tâm phẫn hận a!" Dưới đài vang lên tiếng cười. Phong Lạc tức giận đến phát điên, chỉ tay: "Đánh cho ta, tàn nhẫn đánh cho ta!"

Hơn hai mươi người xông về phía Lăng Hàn, binh khí loang loáng, vẻ mặt hung thần ác sát. Lăng Hàn khinh thường dùng kiếm, song quyền vung lên, tung Báo Đột Quyền. Oành oành oành oành… Anh đột phá hàng ngũ đối thủ, mỗi cú đấm đều khiến người ngã lăn như thiên nữ tán hoa, văng khỏi võ đài. Dù chỉ Tụ Nguyên tầng bốn, Ngũ Hành Nguyên Hạch bùng nổ giúp anh có sức mạnh tương đương Tụ Nguyên tầng tám, cộng thêm Báo Đột Quyền Hoàng Cấp thượng phẩm, việc thu thập đám người này dễ như trở bàn tay.

Khi Lăng Hàn đứng trước mặt Phong Lạc, tất cả những kẻ khác đã bị đánh bay. Toàn trường im lặng như tờ! Tên này quá mạnh mẽ! Nếu là hạt giống tổ bốn mươi, tu vi nhiều nhất chỉ Tụ Nguyên tầng năm, nhưng uy thế kia tuyệt đối là Tụ Nguyên hậu kỳ! Chẳng lẽ hắn cố ý ẩn giấu tu vi, giả heo ăn thịt hổ? Nhưng các trưởng bối gia tộc lớn, không thiếu Tụ Nguyên tầng năm trở lên, đều cảm nhận được khí tức của Lăng Hàn chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn. Điều này khiến họ khó hiểu, xì xào bàn tán.

"Không, không thể!" Phong Lạc run rẩy, vẻ mặt không thể tin được. Kịch bản không nên như vậy! Hắn đáng lẽ phải thuận lợi vào Hổ Dương Học Viện, rồi nhờ ca ca mà đột phá. Nhưng nếu không vào được, mọi thứ đều tan biến. "Hung hăng a, tiếp tục hung hăng a!" Tiếng reo hò dưới đài vang lên, chế giễu Phong Lạc. Hắn phản ứng lại, chỉ tay vào Lăng Hàn: "Ngươi lập tức chịu thua, tự mình lăn xuống lôi đài, bằng không ca ca của ta sẽ trừng trị ngươi!" Lăng Hàn lắc đầu, tên này thực sự đã bị làm hư đến mức ngớ ngẩn. Anh đá một cước vào bụng Phong Lạc. Vèo, hắn bay xuống lôi đài, ôm bụng kêu đau, nước mắt chảy ra.

"Tổ bốn mươi, Lăng Hàn thắng!" Trọng tài tuyên bố. "Không! Vị trí đó là của ta! Là của ta!" Phong Lạc nghe vậy càng nhảy dựng lên, quay sang trọng tài: "Lập tức sửa án, bằng không ca ca của ta sẽ đánh chết ngươi!" Cả trường cười ồ, một Luyện Thể Cảnh bé tí lại dám uy hiếp Dũng Tuyền Cảnh. "Cút!" Trọng tài hừ lạnh, vung tay, nguyên lực hóa thành bàn tay lớn, tóm Phong Lạc ném ra ngoài.

Trong tiếng cười nhạo, Phong Lạc chán chường bỏ đi. Nếu không phải ca ca hắn là thiên tài, vị cường giả Dũng Tuyền Cảnh kia đã có thể diệt hắn tại chỗ. Lăng Đông Hành nhận được vô vàn lời chúc mừng từ các đại nhân vật thôn trấn. Ông cười lớn, vô cùng hài lòng, dù trước đó chưa từng dám mơ đến cảnh này. Ông khiêm tốn nói con trai mình may mắn, nhưng ai cũng thấy ông đắc ý đến sắp cười rách miệng. Một người còn nói Lăng Hàn mới mười bảy tuổi, ba năm, sáu năm nữa có thể tham gia, biết đâu lần tới sẽ vào top mười, rồi top một. Lăng Đông Hành khà khà cười, không nói rằng Lăng Hàn ngay lần này đã nhắm đến vị trí quán quân.

Lăng Hàn xuống đài, mọi người dồn dập chúc mừng. Ai cũng muốn kết giao với một người có tiềm năng như vậy. Lăng Đông Hành khéo léo xã giao. Hai cha con cùng Lưu Vũ Đồng trở về Thiên Dược Các nghỉ ngơi, chuẩn bị cho vòng đấu top mười ngày mai. Lí Hạo cũng đã lọt vào top năm mươi, Đao Khí của anh khiến nhiều người đánh giá cao tiền đồ của anh, bởi trong giới trẻ Đại Nguyên thành, số người tu ra "Khí" không quá mười.

Ngày thứ hai, Lăng Hàn cùng Lăng Đông Hành và Lưu Vũ Đồng lại đến trường giác đấu. Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn vẫn đang luyện chế Hồi Nguyên Đan, hoàn toàn quên mình. Lí Hạo tiến đến, đứng cạnh Lăng Hàn, ánh mắt kính sợ nhìn Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt. Lăng Hàn vỗ vai anh: "Đừng tự ti, ngươi đã tu ra Đao Khí, thành tựu tương lai nhất định sẽ vượt qua bọn họ!" Lí Hạo gật đầu, biết mình chỉ kém cảnh giới, nhưng với Đao Khí, anh hoàn toàn có thể trở thành vương giả đồng cấp. Khi Tứ Vương Tử và những người khác chào Lăng Hàn, Lí Hạo há hốc mồm, kinh ngạc trước sự đón tiếp nồng nhiệt dành cho Lăng Hàn.

"Hiện tại bắt đầu tranh đoạt mười vị trí đầu!" Đại quản gia xuất hiện, giọng nói vang vọng khắp trường. "Quy tắc rất đơn giản, mười võ đài ở đây, các ngươi tùy tiện chọn một cái leo lên. Nếu phía trên không có ai, ngươi chính là đài chủ, nếu có người, ngươi liền công võ đài. Mỗi người chỉ có một cơ hội công võ đài. Lúc mặt trời lặn, mười người còn ở trên lôi đài chính là top 10."

Quy tắc đơn giản đến bất ngờ. Sau lời Đại quản gia, hầu hết ánh mắt đều đổ dồn về Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt và các cường giả khác. Nếu muốn lọt vào top mười, phải tránh những người này. Tứ Vương Tử cười ha ha, khí vương giả bừng bừng, nhảy lên võ đài thứ nhất, chắp tay chờ khiêu chiến. "Ta bêu xấu trước!" Lý Đông Nguyệt cũng nhảy lên võ đài thứ hai. Kim Vô Cực, Bách Lý Đằng Vân, Hạ Trọng Quang cũng nhanh chóng chiếm các võ đài khác. Bảy võ đài đã có chủ. Những người này tự tin tuyệt đối, không ngại bị xa luân chiến.

Lăng Hàn nhấc chân, muốn lên võ đài. "Lăng ca, chúng ta vẫn là đợi buổi chiều đi, như vậy cơ hội mới lớn một chút." Lí Hạo vội vàng khuyên nhủ. "Ha ha, không có chuyện gì, nơi này không có mấy người là đối thủ của ta." Lăng Hàn khoát tay, thả người nhảy lên võ đài thứ tám. Ngay sau đó, võ đài thứ chín, thứ mười cũng bị chiếm. Mười đài chủ đã xuất hiện, giờ là lúc chờ khiêu chiến.

Có người nhảy lên võ đài thứ mười, rồi người thứ hai nhảy lên võ đài thứ chín. Nhưng điều kỳ lạ là không ai khiêu chiến Lăng Hàn. Các cao thủ Tụ Nguyên tầng chín dưới đài đều nhận ra Lăng Hàn chỉ Tụ Nguyên tầng bốn, lẽ ra anh là người yếu nhất trong số các đài chủ, nhưng không ai dám lại gần. Họ không biết, nhưng hầu hết những người lọt vào vòng này đều đã tham gia tiệc rượu của Tứ Vương Tử, biết Lăng Hàn có ba vị Đan Sư Huyền Cấp chống lưng. Ai dám đắc tội?

Tuy nhiên, vẫn có ngoại lệ. "Ta tới khiêu chiến ngươi!" Một thanh niên nhảy lên võ đài của Lăng Hàn. Hắn là hắc mã của giải đấu năm nay, nên không được Tứ Vương Tử mời dự tiệc, và cũng không biết lai lịch của Lăng Hàn. "Ta tên Đỗ Chính Anh, nhớ kỹ tên của ta, bởi vì không lâu sau đó, danh tự này sẽ truyền khắp thiên hạ!" Thanh niên này ngạo nghễ nói. Hắn khoảng hơn hai mươi, tu vi Tụ Nguyên tầng sáu, nhưng không ai hiểu sự tự tin của hắn đến từ đâu. Thực ra, hai năm trước hắn chỉ là Luyện Thể tầng chín, nhưng nhờ kỳ ngộ, tu vi tăng vọt, hai năm liền bước vào Tụ Nguyên tầng sáu. Hắn tự cho mình là thiên tài, nghĩ rằng năm sau sẽ đạt Tụ Nguyên tầng chín, rồi bước vào Dũng Tuyền Cảnh, quét ngang thiên hạ. Lăng Hàn cười nhạt: "Ngược lại nhàn rỗi cũng tẻ nhạt, liền chơi với ngươi a."

"Làm càn!" Đỗ Chính Anh lao tới, trường đao bên hông lóe lên hàn quang như sương. Hắn hét lớn, múa đao bổ ra, hóa thành một tia sáng lạnh đáng sợ, chém tới Lăng Hàn. Một đao vừa hung vừa tàn nhẫn, cũng có vài phần trình độ. Lăng Hàn xuất kiếm. Keng một tiếng, mũi kiếm lướt qua mũi đao, bắn ra hỏa tinh kịch liệt, ung dung hóa giải chiêu đao này. Mũi đao của Đỗ Chính Anh cách sườn Lăng Hàn ba tấc, nhưng thế đi đã hết, không còn chút uy hiếp.

"Có chút thực lực." Đỗ Chính Anh hừ một tiếng. "Bất quá, ở trước mặt ta, tất cả những thứ này chỉ là uổng phí thời gian! Ta nhất định sẽ dương danh thiên hạ, bất luận kẻ nào cũng chỉ là đá lót chân trên con đường ta đi tới, chỉ có thể bị ta càn quét vô tình!" Hắn lại công kích, ánh đao dương động, thanh thế không kém. Mọi người dưới đài đều không nói gì, họ đã gặp nhiều kẻ cuồng ngạo, nhưng Đỗ Chính Anh không phải cuồng ngạo, mà là tự đại đến mức không biết bản thân mình. Lăng Hàn tùy ý chống đỡ, dù sao phải đến mặt trời lặn mới kết thúc, đánh bại Đỗ Chính Anh sớm hay muộn cũng không khác gì. Đỗ Chính Anh vù vù ra chiêu, hết tuyệt chiêu này đến tuyệt chiêu khác, trong mắt hắn, hắn đang chiếm ưu thế. Hắn cho rằng đây là chuyện đương nhiên, đối thủ chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn, thấp hơn hắn hai cảnh giới nhỏ, làm sao có thể ngang hàng với hắn?

"Ha ha ha ha, không tồi không tồi, ta thừa nhận ngươi rất tốt, bất quá cũng chỉ có thể chấm dứt ở đây, ta đã quyết tâm rồi!" Đỗ Chính Anh cười lớn, khiến mọi người cảm thấy hắn như kẻ ngu ngốc. Hắn nghiêm nghị, lại vung một đao, xoạt, một đạo Đao Khí chém ra. Dưới đài nhất thời kinh ngạc thốt lên. "Đao Khí!" "Không phải chứ, đây chính là tiêu chí của vương giả!" "Không nghĩ tới tên tự đại cuồng kia lại có chút thực lực." "Lần này, hẳn là Lăng Hàn không ngăn được." "Nghe nói trong đám người trẻ tuổi thế hệ này, người nắm giữ 'Khí' không quá mười!"

Đỗ Chính Anh đắc ý dào dạt, nếu không tu ra Đao Khí, làm sao hắn dám kiêu căng như vậy? Hắn cười to: "Có thể khiến ta vận dụng Đao Khí, ngươi cũng đủ quang vinh rồi!" Lăng Hàn lắc đầu, thất vọng nói: "Chỉ có một đạo Đao Khí sao?" Đỗ Chính Anh khó chịu, thấy mình tung Đao Khí mà tên này còn không sợ đến tè ra quần? "Đủ đánh bại ngươi 100 lần rồi!" Hắn quát to, múa trường đao, Đao Khí ngang dọc, lực phá hoại đáng sợ.

Lăng Hàn cười cợt, tiện tay chém ra một kiếm, tương tự đánh ra một đạo Kiếm Khí. Tất cả mọi người dưới đài đều phun ra ngoài. Tu ra "Khí" là có tiềm lực trở thành vương giả võ đạo. Bốn đạo "Khí" là tiểu thành, bảy đạo là đại thành, mười đạo viên mãn. Chỉ đạt tiểu thành mới được gọi là vương giả. Nhưng dù chỉ một đạo "Khí" cũng là chuyện hiếm có. Giờ đây, hai người tu ra "Khí" quyết đấu, điều này khiến mọi người kinh ngạc. "Cái gì, ngươi cũng có Kiếm Khí?" Đỗ Chính Anh trợn tròn mắt. "Chuyện này rất kỳ quái sao?" Lăng Hàn cười nói. "Hừ, coi như nắm giữ Kiếm Khí thì lại làm sao, tuyệt đối không phải là đối thủ của ta!" Đỗ Chính Anh vung trường đao, bày ra một thức mở đầu.

Hắn nhờ kỳ ngộ mà có được một môn đao phổ và một bình đan dược. Đan dược giúp hắn đột phá Tụ Nguyên cảnh, còn đao phổ thì chia làm hai giai đoạn, giai đoạn đầu là Hoàng Cấp thượng phẩm, giai đoạn sau là Huyền Cấp hạ phẩm. Hắn ở Tụ Nguyên cảnh, chỉ tu thành giai đoạn đầu, nhưng cũng đã hình thành Đao Khí, cho thấy uy lực của đao pháp này. "Phá Sơn đao pháp!" Hắn hét lớn, chém ra một đao, Đao Khí như rồng, lấp lánh chói mắt, cực kỳ đáng sợ. Lăng Hàn nghiêng mũi kiếm, vận chuyển Kinh Điện kiếm pháp, Kiếm Khí bùng nổ.

Kiếm Khí va chạm Đao Khí, bỗng nhiên nổ ra một đoàn tia sáng chói mắt. Đạo Đao Khí kia bị đập tan, Kiếm Khí như cầu vồng, tước lên ngực Đỗ Chính Anh, máu tươi bắn ra. Đỗ Chính Anh kêu thảm một tiếng, bị Kiếm Khí đánh bay, trực tiếp rơi xuống lôi đài. Tất cả mọi người ngơ ngác, đều tu ra "Khí" mà sao uy lực lại chênh lệch nhiều đến vậy? Chỉ những người cũng tu ra "Khí" mới hiểu, "Khí" có mạnh yếu khác biệt. Nhưng dù yếu cũng là "khí", không thể yếu đến mức không đỡ nổi một đòn. Điều này chỉ có thể nói lên… Kiếm Khí của Lăng Hàn quá bá đạo!

Ngay cả Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt… cũng lộ vẻ kinh ngạc, lực công kích như vậy khiến họ giật mình. Tuy nhiên, họ tự tin cảnh giới cao hơn Lăng Hàn rất nhiều, hoàn toàn có thể áp chế. Chiến thắng dễ dàng của Lăng Hàn khiến hình tượng anh trở nên cao lớn, mọi người đều biết anh không chỉ đơn thuần có ba vị Đan Sư hậu thuẫn.

Các cuộc khiêu chiến vẫn tiếp diễn, hầu hết mọi người đều tập trung vào hai võ đài thứ chín và thứ mười, nơi các đài chủ yếu nhất, đã tiêu hao nhiều sức lực. Đó là con đường tốt nhất để chen chân vào top mười. Khi mặt trời lặn, top mười đã được quyết định. Không có gì bất ngờ, mười vị trí đầu đều nằm trong dự đoán. Dù Lí Hạo đã cố gắng hết sức, nhưng cảnh giới quá thấp, chỉ có thể miễn cưỡng đối kháng Tụ Nguyên tầng bốn, không thể tiến xa hơn.

Lăng Đông Hành lại trở thành tâm điểm của sự chú ý. Hầu hết mọi người không ngờ Lăng Hàn lại có thể lọt vào top mười, đây là một hắc mã lớn, biết đâu sau này còn có thể trở thành cường giả Dũng Tuyền Cảnh. Điều này khiến Lăng Đông Hành mừng rỡ khôn xiết. Ngày mai tiến thêm một bước nữa, Lăng Hàn sẽ có được Ám Nguyệt Thảo. Lăng Hàn tràn ngập chờ mong.

Suốt đêm không nói chuyện, ngày thứ hai, Đại Nguyên Luận Võ tiếp tục. Đây là vòng chiến cuối cùng, ngày hôm nay sẽ quyết định ngôi vị quán quân. "Hàn nhi thật có thể được thứ nhất sao?" Lăng Đông Hành rất chờ mong. Lúc đầu, ông tin con trai có thể vào top năm mươi, nhưng không dám hy vọng top mười, huống chi là quán quân. Nhưng ngày hôm qua, Lăng Hàn đã khiến ông kinh hỉ tột độ, lần đầu tiên nhen lên dã tâm về ngôi quán quân. Tuy nhiên, trong top mười có những cường giả như Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt, Kim Vô Cực… Ngay cả ông tự mình ra trận cũng không chắc chắn, huống chi con trai.

Lưu Vũ Đồng cười nói: "Bá phụ yên tâm, nếu Lăng Hàn nói có thể được thứ nhất, vậy hắn nhất định sẽ được thứ nhất!" Lăng Đông Hành ngạc nhiên, cô gái này lại có lòng tin vào con trai hơn cả ông. "Quy tắc thi đấu ngày hôm nay như sau!" Đại quản gia tiếp tục chủ trì. "Các ngươi theo trình tự ngày hôm qua leo lên mười võ đài, cái này chính là xếp hạng tạm thời của các ngươi, nhưng người xếp hạng thấp có thể khiêu chiến lên, thắng thì thay vào đó. Nếu chiến bại, thì chỉ có thể thủ võ đài, không thể công võ đài. Tất cả mọi người đều có một lần khiêu chiến, đến mặt trời lặn, chính là xếp hạng cuối cùng của các ngươi. Sau mỗi lần chiến đấu, song phương đều có nửa giờ nghỉ ngơi, trong lúc đó chỉ có thể khiêu chiến, không thể bị khiêu chiến."

Lời đại quản gia vừa dứt, Lý Đông Nguyệt đã nhảy vút lên võ đài thứ nhất: "Tứ Vương Tử, ta muốn khiêu chiến ngươi." "Ha ha, ta cũng muốn nhìn Tiểu Thiên Nguyên Thủ của ngươi có tu đến tầng thứ bảy hay không." Thích Vĩnh Dạ cười lớn, thân hình bắn lên, cũng rơi xuống lôi đài. "Chắc chắn sẽ không để ngươi thất vọng!" Lý Đông Nguyệt hét dài một tiếng, hai tay dương động, công thẳng vào Thích Vĩnh Dạ.

Hai người đều là Tụ Nguyên tầng chín, ba năm trước đã là kình địch, dù Tứ Vương Tử nhỉnh hơn một chút. Ba năm qua, Lý Đông Nguyệt quyết tâm khổ tu, thực lực tiến bộ rõ rệt. "Lý huynh, tiến bộ của ngươi xác thực rất lớn, nhưng ta không thể không nói, ngươi nổi giận ở lại Đại Nguyên thành là sai lầm rất lớn." Thích Vĩnh Dạ triển khai một bộ quyền pháp, mỗi quyền đều có khí thế bàng bạc, như vương giả hàng lâm, không chỉ uy lực cực lớn, mà còn lay động lòng người. "Hoàng Đô mới là Thánh Địa võ đạo, ở nơi đó, ngươi có thể gặp rất nhiều đối thủ càng mạnh hơn, mỗi một cái đều mạnh đến nỗi khiến người ta run rẩy, ở dưới áp lực như vậy, thực lực của ta tiến bộ, hoàn toàn không phải ngươi có thể tưởng tượng! Tiếp Thiên Tử Quyền Pháp của ta!" Oanh, oanh, oanh, hắn thẳng thắn thoải mái, mỗi quyền đều rất thô bạo, trên nắm đấm có một luồng kình khí bao vây, càng thêm uy thế. Đây là Quyền Khí!

Lý Đông Nguyệt ngơ ngác, dưới quyền pháp của Thích Vĩnh Dạ, chỉ có thể lùi về sau từng bước, trên mặt lộ vẻ hối hận sâu sắc. Ba năm trước, hắn chỉ thua Thích Vĩnh Dạ chút đỉnh, khổ chiến năm trăm chiêu mới bại. Nhưng giờ đây, hắn vừa lên đã bị áp chế, dưới quyền pháp đáng sợ của đối phương, thậm chí không có sức chống đỡ. Oành, hắn bị đánh một quyền, thân hình lùi lại, khóe miệng chảy ra một tia máu tươi. "Ta không phải là đối thủ của ngươi!" Hắn âm u nói, cùng là Tụ Nguyên tầng chín, nhưng sức chiến đấu của hắn thua đối phương không chỉ một bậc.

"Đây là Thiên Tử Quyền Pháp mà Thánh Thượng hiện nay truyền thụ, ngươi thua bộ quyền pháp này cũng không oan!" Thích Vĩnh Dạ cười cợt, cho đối phương một cái bậc thang. Đương kim thánh thượng là cường giả Thần Thai Cảnh, võ kỹ hắn truyền thụ có thể không cường đại sao? "Quyền pháp này chia làm bốn tầng, uy lực tầng thứ nhất đạt đến Hoàng Cấp thượng phẩm, tầng thứ hai là Huyền Cấp hạ phẩm, tầng thứ ba là Huyền Cấp trung phẩm, tầng thứ bốn là Huyền Cấp thượng phẩm!" Thích Vĩnh Dạ cười nói. "Bệ hạ yêu tài, Hoàng Đô có không ít tuấn kiệt đều được truyền Thiên Tử Quyền Pháp."

Trên thính phòng, tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên không ngớt. Tứ Vương Tử thực sự quá mạnh mẽ, lần trước Lý Đông Nguyệt còn có thể đánh hòa, nhưng khóa này lại không quá mười chiêu. Họ đều lộ ra ánh mắt hâm mộ. Tầng thứ tư của Thiên Tử Quyền Pháp là võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm, nếu có thể học được… Đáng tiếc, dù bệ hạ yêu tài, nhưng khó mà truyền thụ võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm, nhiều nhất chỉ có thể truyền hai tầng đầu. Nhưng Huyền Cấp hạ phẩm đã đủ trâu bò, ngay cả hào môn của Đại Nguyên thành cũng không mấy nhà nắm giữ võ kỹ Huyền Cấp. "Như thế nào, Lý huynh, lần này có hứng thú cùng ta đi Hổ Dương Học Viện không?" Thích Vĩnh Dạ cười ha ha nói. Lý Đông Nguyệt không khỏi lộ vẻ động tâm, chênh lệch thực lực khiến hắn hạ quyết tâm. Đại Nguyên thành quá nhỏ, hắn nhất định phải đi ra ngoài, mới có thể tiến bộ hơn.

Hắn trở lại võ đài thứ hai, chiến đấu tiếp tục. Tuy nhiên, vì hắn vừa khiêu chiến xong, người khác không thể khiêu chiến hắn. "Kim Vô Cực, ta muốn khiêu chiến ngươi." Trên võ đài thứ tư, Bách Lý Đằng Vân hét dài một tiếng, nhảy lên võ đài thứ ba. Kim Vô Cực cười nhạt, hai tay chắp sau lưng, vẻ rất tùy ý. Hắn duỗi tay: "Vậy ta liền chỉ điểm ngươi một chút." Hắn cũng là đệ tử của Hổ Dương Học Viện, ba năm khổ tu, thực lực tiến bộ rõ ràng, có thể được hắn để mắt đến, cũng chỉ có Tứ Vương Tử.

Hai người khai chiến, Bách Lý Đằng Vân quả thực bất phàm, mới mười bảy tuổi đã có tu vi Tụ Nguyên tầng tám, sức mạnh chỉ kém Kim Vô Cực một chút. Chiêu nào chiêu nấy ác liệt, khiến không ít Tụ Nguyên tầng chín biến sắc, tự nghĩ nếu đổi lại mình lên sân khấu, rất có khả năng thất bại hoàn toàn. Nhưng Kim Vô Cực lại thành thạo điêu luyện, một tay hóa giải thế công của Bách Lý Đằng Vân, cho thấy thực lực mạnh hơn. "Không hổ là Hổ Dương Học Viện trở về." "Thực sự là quá mạnh mẽ." "Cùng là Tụ Nguyên tầng chín, nhưng đại bộ phận người, nói không chắc đều không phải đối thủ của Kim Vô Cực!" "Khóa này, liền nhìn hắn và Tứ Vương Tử, trong hai người khẳng định có một người có thể thu được thứ nhất."

Nghe mọi người nghị luận, Bách Lý Đằng Vân hừ một tiếng, trở tay lấy ra một cây đoản côn, khẽ rung lên, hai đầu côn lại dài ra một đoạn, đã biến thành trường côn dài khoảng hai mét. Cây côn đen như mực, không biết làm từ vật liệu gì. "Nghe nói Bách Lý Môn có một trấn môn chi bảo, truyền thuyết là binh khí của một vị cường giả tuyệt thế, được vị cường giả kia ngày đêm rèn luyện, nắm giữ lực phá hoại đáng sợ, lẽ nào chính là cái này?" Kim Vô Cực hỏi. "Không sai, chính là Sát Sinh côn này!" Bách Lý Đằng Vân gật đầu, thân côn run lên. Vù, hắc côn run rẩy, có một luồng uy thế mạnh mẽ rung động. "Vậy ta liền đến lãnh giáo một chút!" Kim Vô Cực lộ vẻ thận trọng, không phải thận trọng với Bách Lý Đằng Vân, mà là với Sát Sinh côn.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!