Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Ánh mắt người đàn ông tên Nông Học Vân như muốn phun ra lửa, hắn gằn giọng xưng danh, nhắc đến tổ tiên Đan sư Thiên Cấp Nông Bác Tâm lừng lẫy, cốt để dọa dẫm Lăng Hàn. Cả đám đông xôn xao, hiểu ra vì sao hắn có thể ra tay hào phóng với đan dược Địa Cấp trung phẩm. Tuy nhiên, Lăng Hàn chỉ khẽ mỉm cười, bình thản đáp rằng đây là cuộc mua bán, kẻ nào trả giá cao hơn sẽ thắng, không cần phải lôi tổ tông ra dọa nạt. Nông Học Vân nghiến răng, trừng mắt nhìn Lăng Hàn một cái đầy thù hận rồi quay lưng bỏ đi. Tiếng cười khúc khích vang lên, chỉ trích nhân phẩm của kẻ vừa rồi, ban đầu cố tình hạ thấp giá trị món đồ để loại bỏ đối thủ, giờ không tranh nổi lại dùng chiêu dọa dẫm, thật đáng chê cười.
Lăng Hàn không bận tâm, anh ném chiếc bình ngọc chứa đan dược cho ông lão, rồi cầm lấy chiếc Luyện Tiên Bình. Ông lão vội vàng mở nắp, đổ ra một viên đan dược kiểm tra. Dù không phải người am hiểu, nhưng nhìn những mạch văn phức tạp trên đan dược, ông biết đây là vật phẩm cực kỳ cao cấp. Lăng Hàn cười nói: "Yên tâm, ta còn có thể lừa ngươi sao!". Ông lão tất nhiên không tin hoàn toàn, nhưng hai cây Bạch Ngọc Tham ngàn năm đã đạt được giá mong muốn, và hai viên đan dược này rõ ràng không phải vật phàm, chắc chắn là một món hời. Hơn nữa, nếu chấp nhận giá của Nông Học Vân, ông cũng không có cách nào xác nhận đan dược kia là thật hay giả. Mục đích đã đạt, ông lão thu sạp và vội vàng rời đi, tránh bị kẻ khác dòm ngó. Dù là Linh Anh Cảnh, nhưng khí huyết suy kiệt khiến sức chiến đấu của ông chỉ còn một phần trăm thời kỳ đỉnh cao, tương đương Sinh Hoa Cảnh. Những thiên tài trẻ tuổi ở đây đều mạnh mẽ, ông sợ bị cướp đoạt. Mặc dù quy tắc thị trường là mua bán sòng phẳng, nhưng một khi có chuyện xảy ra, ai sẽ đứng ra bảo vệ ông? An toàn là trên hết.
Lăng Hàn cầm chiếc bình trong tay, dùng Chân Thị Chi Nhãn quan sát kỹ lưỡng, phát hiện đáy bình và thân bình có kích thước khác nhau, không phải là một thể thống nhất. Đáy bình dường như đã tồn tại từ rất lâu, còn thân bình là do người sau cố ý thêm vào để che giấu. "Thú vị!" anh thầm nhủ, định bụng đưa vào Hắc Tháp nghiên cứu kỹ lưỡng. Khi anh cất chiếc bình đi, nhận ra nhiều ánh mắt đang dán chặt vào mình. Tài không nên lộ, việc anh tùy tiện lấy ra hai cây nhân sâm ngàn năm và hai viên Bảo Tâm Đan đã khiến nhiều người nảy sinh ý đồ. Nhưng Lăng Hàn không hề bận tâm, ai muốn cướp anh, anh sẽ không ngại cướp sạch của kẻ đó.
Đúng lúc Lăng Hàn định rời đi, một tỳ nữ xinh đẹp tiến đến, đưa ra một tấm thiệp mời màu hồng phấn thoang thoảng hương thơm. "Công tử, tiểu thư nhà ta mời ngài tham gia tiệc rượu tối nay." Lăng Hàn không vội nhận, hỏi: "Tiểu thư nhà ngươi là ai?". Một tiếng xì xào vang lên: "Tiểu tử này không biết Tiểu Đào cô nương sao? Nàng là nha hoàn thân cận của Y Vân tiểu thư!". "Cái gì, Y Vân tiểu thư? Vương gia minh châu, Y Vân tiểu thư?" đám đông ồn ào. "Nghe nói Y Vân tiểu thư không chỉ xinh đẹp như tiên giáng trần, thông hiểu âm luật, mà còn là kỳ tài võ đạo, chín tuổi đã được đặc cách thu nhận vào Thanh Lôi Tông. Dù danh tiếng không bằng Đông Linh Nhi, nhưng nếu có bảng xếp hạng Trung Châu thập đại mỹ nữ, nàng chắc chắn có tên!" "Người như tiên, sức chiến đấu như thần, quả là nữ tử tuyệt thế!" Mọi người thán phục. Vương Y Vân không chỉ có tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện mà còn tổ chức tiệc rượu xa hoa ngay gần đó. "Vương gia cũng là thế gia võ đạo lâu đời, nghe nói lão tổ Vương gia vẫn còn tại thế, tu vi Thiên Nhân Cảnh, chỉ là chưa thể bước nốt bước cuối cùng lên Phá Hư Cảnh." "Với tài lực của Vương gia, việc xây một hành cung ở đây cũng không phải chuyện khó." "Ha, ước gì ta cũng được dự tiệc rượu, chắc chắn sẽ gặp không ít thiên tài vào thẳng Bổ Thiên Học Viện." "Nhưng vì sao tiểu tử này lại được mời? Hắn có vẻ chẳng có gì ghê gớm?" Mọi người nhìn Lăng Hàn, không thấy anh có điểm gì đặc biệt.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, rồi nhận thiệp mời: "Được, tối nay ta sẽ đến xem sao." Tiểu tỳ nữ cúi đầu, xoay người rời đi. Đám đông vội tránh đường, thái độ vô cùng cung kính. Ai bảo người ta có tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện? Tư cách này phân chia đẳng cấp rõ rệt: người có tư cách là bậc nhất, còn lại là bậc hai, bậc ba.
"Tiểu tử, đưa chiếc lọ kia cho Thỏ Gia xem!" Con thỏ bỗng nhiên hứng thú với chiếc lọ. "Hả, vì sao?" Lăng Hàn hỏi bâng quơ. "Ban đầu là tên Nông gì đó, giờ lại có người mời ngươi dự tiệc, hiển nhiên không phải vì thực lực của ngươi, mà là nhắm vào chiếc lọ kia. Đến yến hội, bọn chúng nhất định sẽ ép buộc ngươi giao ra. Vì thế, Thỏ Gia mới hứng thú." Con thỏ nói. Lăng Hàn kinh ngạc: "Không ngờ, ngươi cũng không phải ngu ngốc lắm nha!". "Còn phải nói, trí tuệ của Thỏ Gia là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, đương nhiên đỉnh cao... chờ chút, ý ngươi là, ngươi vẫn luôn nghĩ Thỏ Gia rất ngốc?" Con thỏ chợt phản ứng lại. Lăng Hàn bĩu môi: "Đây là tự ngươi nói." "Dám nhục mạ Thỏ Gia, xem không đánh mặt ngươi... a!" Con thỏ định giơ móng vuốt lao đến Lăng Hàn, nhưng bất ngờ bị Hổ Nữu cắn vào đuôi, đau đến mức kêu thét. "Không cho hung Lăng Hàn của Nữu, nếu không Nữu ăn thịt ngươi!" Hổ Nữu hung dữ nói. Con thỏ không sợ ai, nhưng lại sợ Hổ Nữu, lập tức im bặt.
Tranh thủ chút thời gian trước buổi tối, Lăng Hàn đến một nơi hoang vắng, rồi lóe lên biến mất vào Hắc Tháp. "Ồ, tiểu tử kia đâu rồi?" Con thỏ trừng mắt. "Bên kia, đi vào rừng rồi." Hổ Nữu tùy tiện bịa chuyện. Con thỏ không tin, nhưng Lăng Hàn thực sự đã biến mất, khiến nó vô cùng kỳ lạ.
Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn bắt đầu nghiên cứu Luyện Tiên Bình. "Tuyệt đối không thể luyện tiên!" Lăng Hàn thầm nghĩ, trong lòng anh chợt nảy sinh ý định táo bạo, *đùng*, anh trực tiếp đập vỡ thân bình. Quả nhiên, thân bình chỉ là vật liệu cấp bốn kém cỏi, với thể phách và man lực hiện tại của Lăng Hàn, một cú vỗ nhẹ cũng đủ làm nó vỡ nát. *Vù*, chiếc lọ trôi lơ lửng giữa không trung, nhìn kỹ, vô số mạch văn phức tạp hiện ra, như những đóa Đạo hoa, khiến tâm thần người ta say mê. "Đây là cái gì!" Lăng Hàn kinh ngạc thốt lên.
Tiểu Tháp không đáp lời, không biết là không thèm để ý, hay vì mất trí nhớ mà không biết. Lăng Hàn không thất vọng, anh vốn chỉ hỏi bâng quơ, không mong Tiểu Tháp trả lời. Anh tỉ mỉ nghiên cứu những mạch văn kia, suy ngẫm về sự huyền diệu ẩn chứa. "Ta dường như đã hiểu đôi chút." Lăng Hàn lẩm bẩm. Đáy bình này bản chất là một Linh khí. Anh truyền thần thức vào, và những ảo diệu của Linh khí dần hiện rõ. "Ông lão kia nói đây là Luyện Tiên Bình, tất nhiên là phóng đại." "Tuy nhiên, đáy bình này lõm xuống, thực chất là một cái bát. Bên trong tự thành không gian, có thể hấp thu vạn vật luyện hóa, biến chúng thành tinh khí bản nguyên nhất!" "Ồ, chẳng phải cái này tương đương với việc luyện chế nguyên tinh sao?" Lăng Hàn vô cùng kinh ngạc. Anh không ngừng nhìn cái bát, nó chỉ là một thạch bát nhỏ, miệng chén to bằng bàn tay, nhưng bên trong lại chứa một không gian rộng lớn, vô cùng thần kỳ.
Anh rút năm cây linh dược, đặt chúng vào thạch bát. Linh lực tràn vào, từng mạch văn trên bát phát sáng, toàn bộ thạch bát trở nên óng ánh, tỏa ra một lực hút mạnh mẽ. Năm cây linh dược bay vút lên, *vèo*, rồi biến mất vào trong chén. Quả nhiên, bên trong có một không gian khác. Vài cây linh dược rõ ràng lớn hơn bản thân thạch bát, nhưng đã bị nó nuốt gọn. Chỉ một lát sau, Lăng Hàn ngửi thấy mùi thơm ngát tỏa ra từ trong chén. Anh nhìn vào, linh dược đã biến mất, chỉ còn lại một giọt chất lỏng màu xanh lục, tỏa ra hương vị thấm ruột thấm gan. Đó là năm cây linh dược cấp năm, nhưng chỉ ngưng tụ thành một giọt, thật quá kinh khủng. Lăng Hàn thu nguyên lực, thạch bát thu hồi ánh sáng, trở lại vẻ giản dị, trông như một món đồ cổ cũ kỹ.
Anh dốc ngược thạch bát, đổ giọt chất lỏng xanh biếc vào miệng. *Đùng*, giọt chất lỏng rơi xuống, lập tức một mùi hương thơm ngát khó tả tràn ngập khoang miệng, khiến anh như muốn vũ hóa thành tiên. Nhưng kinh ngạc hơn cả là nguồn năng lượng cực kỳ thuần túy kia, từ cổ họng đi xuống dạ dày, rồi khuếch tán, lưu chuyển khắp cơ thể. "Dược lực thật tinh khiết!" Lăng Hàn cảm khái. Thông thường, dù là linh dược hay đan dược, đại bộ phận chỉ có tác dụng tích lũy nguyên lực. Nhưng từ Sinh Hoa Cảnh trở đi, võ giả cần hơn là ngộ Đạo. Ví dụ, Sinh Hoa Cảnh cần Đạo hoa phát triển, phải khắc họa ý chí võ đạo lên đó, đó là chất dinh dưỡng. Đan Sư mạnh như Lăng Hàn có thể chiết xuất ý chí thiên địa từ dược liệu, ăn vào có thể thông đại đạo, thúc đẩy võ đạo thăng tiến. Nhưng cái thạch bát này lại có tác dụng tương tự, trong linh dịch có mạch văn đại đạo, cực kỳ kinh người.
"Tương đương với một vị Đại Đan Sư vậy! Hơn nữa, sau khi tinh luyện vật liệu cấp năm, lại đạt đến công hiệu cấp sáu, cái này thậm chí vượt xa hiệu quả của đan dược!" "Không chỉ có thể tinh luyện dược liệu, ngay cả linh thạch, trân kim cũng được!" "Thậm chí cả sinh linh cũng có thể!" "Ta hiểu rồi, tại sao tiền nhân lại phong ấn nó trong một Linh khí khác, che giấu sự tồn tại của nó. Bởi vì thứ này thực sự quá nghịch thiên, thậm chí tổn hại thiên hòa. Rơi vào tay kẻ ác, nó có thể luyện hóa vạn dân để bổ sung cho bản thân, nguy hại quá lớn!" Lăng Hàn thở dài, có lẽ tiền nhân cũng không nỡ phá hủy chí bảo như thế, liền chôn giấu nó trong một Linh khí khác. "Khí, bản thân không phân chia tốt xấu, chỉ xem tâm thuật của người sử dụng." Lăng Hàn nghiêm mặt nói: "Ta chắc chắn sẽ không dùng nó để mưu hại thiên hạ vạn dân. Bằng không, dù có thể có linh dịch cuồn cuộn không ngừng, nhưng tâm ta bị ma chướng che lấp, có thể đi được bao xa?" Anh tu luyện con đường mạnh nhất, không phải con đường tuyệt tình hay giết chóc. Ngược lại, đối với hai loại người sau, dùng thạch bát này giết hại vạn dân lại phù hợp với con đường họ chọn.
"Tiểu Tháp, ta dường như đã có được một thứ không tầm thường!" Lăng Hàn cười nói. Tiểu Tháp hiện lên, nhìn chằm chằm thạch bát một lúc, rồi nói: "Ta nhớ ra rồi, đây là Hóa Thiên Oản. Tuy nhiên, đây tuyệt đối không phải chính phẩm. Trong trí nhớ mơ hồ của ta, Hóa Thiên Oản đã sớm bị đánh nát. Đây là hàng nhái, nhưng cũng không tệ, giao cho ta, có thể lấy ra bảy đạo nguyên lực." "Mới bảy đạo?" Lăng Hàn suy nghĩ một chút, hỏi: "Khối Hỗn Độn Nguyên Thạch kia, ngươi lấy ra bao nhiêu nguyên lực?". "Chín đạo." Tiểu Tháp bình tĩnh đáp. Cái thạch bát này lại không mạnh bằng Hỗn Độn Nguyên Thạch? Chờ chút, Hỗn Độn Nguyên Thạch là bảo vật ngay cả Tu La Ma Đế cũng điên cuồng, hơn nữa thể tích lớn bao nhiêu? Mà thạch bát nhỏ như vậy, lại có thể lấy ra bảy đạo nguyên lực, cho thấy chất liệu không tầm thường. Giống như một khối thần thiết nặng ba cân có thể chế tạo thành Linh khí cấp mười, còn một khối thần thiết nặng mười cân lại là nguyên phôi. Vậy theo cách tính của Tiểu Tháp, khối sau chắc chắn quý hơn, nhưng đối với võ giả, khối trước lại giá trị gấp trăm lần. Nhìn từ góc độ khác nhau, giá trị mỗi vật phẩm đều không giống.
Lăng Hàn mừng rỡ. Thạch bát này không thể thay thế đan dược, vì nó chỉ có thể đề luyện ra năng lượng tinh khiết nhất, không đa dạng công dụng như đan dược. Nhưng vì còn có công hiệu tinh luyện, biến dược liệu cấp năm thành hiệu quả cấp sáu, tác dụng này lại rất lớn. Trong Hắc Tháp có quá nhiều linh dược cấp thấp, nguyên bản không có tác dụng gì, nhưng bây giờ thì sao? Dùng Hóa Thiên Oản đề luyện, cấp ba biến cấp bốn, cấp bốn biến cấp năm, phế vật cũng có thể tận dụng. Lăng Hàn tiến hành thử nghiệm, anh lấy ra lượng lớn dược liệu cấp ba, đưa vào Hóa Thiên Oản tinh luyện. Rất nhanh, chúng hóa thành ba mươi mấy giọt chất lỏng. Anh không dừng lại, tiếp tục khởi động Hóa Thiên Oản, chất lỏng này dung hợp, tinh luyện lần thứ hai, biến thành một giọt duy nhất. Anh nếm thử, không khỏi nở nụ cười. Cái này tương đương với Nguyên Tinh Nhị Tinh, nhưng dễ hấp thu hơn, vì trực tiếp ăn vào cơ thể. Nguyên Tinh Nhị Tinh là Thần Thai Cảnh mới có thể luyện chế, giống như bảo dược cấp năm. Dược liệu cấp ba biến thành cấp năm, dù ít ỏi, nhưng đã là một sự biến hóa về chất. Lăng Hàn thỏa mãn, Hắc Tháp cộng thêm Hóa Thiên Oản, quả là sự kết hợp tuyệt vời! Thân hình anh lóe lên, rời Hắc Tháp.
"Mắt hoa rồi, sao tiểu tử này lại đột nhiên xuất hiện!" Con thỏ thấy vậy, không khỏi kêu to. Lăng Hàn cười hì hì: "Khinh công của ta càng ngày càng lợi hại." "Cái này tuyệt đối không phải khinh công!" Con thỏ thầm khẳng định, với khả năng cảm ứng của nó, nếu Lăng Hàn từ xa lao tới, nó nhất định sẽ cảm nhận được. "Thời gian gần đủ rồi, có thể đi dự tiệc." Lăng Hàn cười nói. Ba người xuất phát, họ đã nghe qua địa điểm, nên biết đường. Xuyên qua một cánh rừng, phía trước hiện ra một biệt viện rộng lớn, bên trong còn có một hồ nước. Biệt viện này chắc chắn mới được xây dựng, tường ngói đều rất mới. Vương gia quả là hào phóng, thiên kim đại tiểu thư tu luyện ở đây, họ liền xây ngay một biệt viện. Không chỉ vậy, từ cổng biệt viện đã có một con đường lát đá kéo dài mấy dặm, hai bên là hàng cây xanh mướt. "Tránh qua một bên!" Một chiếc xe ngựa lao tới, phu xe lạnh lùng quát.
Lăng Hàn vốn không bận tâm chuyện tránh đường, nhưng phu xe lại quát mắng, còn quất roi tới, tỏ ra vô cùng hung hăng bá đạo. Đây chỉ là một phu xe mà thôi. Phu xe đã bá đạo như vậy, vậy chủ nhân của hắn sẽ là người thế nào đây? Lăng Hàn khẽ nhướng mày, ngón trỏ điểm ra. Hỏa khí không hiện, chỉ ngón tay anh chạm đúng vào sợi roi, nhưng cây roi lập tức khô héo. "Lớn mật!" Ánh mắt phu xe lạnh đi, giơ roi lên, định đánh tiếp. "Còn muốn lần thứ hai?" Lăng Hàn tóm lấy sợi roi, dùng sức kéo. Phu xe bị anh kéo bay lên, một luồng nguyên lực khủng bố xuyên qua roi gây ra thương tích không nhẹ. Xe ngựa lập tức dừng lại, còn phu xe rơi xuống bụi cây, rên hừ hừ.
"Mã Đồng, sao xe ngựa dừng lại?" Trong buồng xe truyền ra giọng một nam tử trẻ tuổi, mang theo chút không vui. "Lẽ nào đã đến?" "Bẩm thiếu chủ, còn một chút nữa, nhưng có mấy kẻ cuồng đồ chặn đường, tiểu nhân ra tay muốn đuổi bọn họ, lại bị một cuồng đồ làm bị thương." Phu xe miễn cưỡng đứng dậy, nhưng lại đổ lỗi trước. Cửa xe ngựa mở, một nam tử vóc người thon dài, rất trẻ trung, khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, toàn thân có thần quang quấn quanh, trông vô cùng uy vũ. Vẻ mặt hắn đầy ngạo khí, quét nhìn ba người Lăng Hàn, sự ngạo mạn càng thêm mãnh liệt. "Một đám dế nhũi ngay cả xe ngựa cũng không có, lẽ nào các ngươi cũng muốn tham gia tiệc rượu của Vân tiên tử?" Hắn hỏi. "Đúng thì sao?" Lăng Hàn lạnh nhạt đáp. "Để cho những dế nhũi các ngươi tham gia tiệc rượu, quả là ô nhục với ta!" Nam tử trẻ tuổi kia lãnh đạm nói. "Hơn nữa các ngươi còn làm bị thương phu xe của ta, nếu ta không ra tay giáo huấn một phen, vậy lẽ phải ở đâu?" Quả nhiên, chủ nào tớ nấy. Nếu không phải hắn bá đạo quen rồi, thì phu xe kia ban nãy đâu dám không nói hai lời mà ra tay hại người?
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, nhìn Chư Toàn Nhi: "Gặp phải kẻ hung hăng như thế, có phải nên đánh một trận không?" "Nên!" Chư Toàn Nhi mỉm cười gật đầu. Nàng đương nhiên tin tưởng thực lực của Lăng Hàn. Mà lùi một vạn bước, cho dù gặp phải Phá Hư Cảnh, bọn họ chẳng phải còn có Hắc Tháp sao? Huống hồ, Phong Phá Vân là đại ca kết bái của Lăng Hàn, có một vị đại năng Phá Hư Cảnh bảo bọc Lăng Hàn cũng không thấy anh hung hăng bá đạo, những người khác xứng đáng sao? "Ha ha, bản thiếu ngược lại rất hiếu kỳ, mấy dế nhũi các ngươi từ đâu chui ra, vừa không có xe ngựa, bộ dạng lại hung hăng, thật làm cho bản thiếu rất khó chịu!" Nam tử trẻ tuổi kia nhảy xuống xe, long hành hổ bộ, khí thế kinh người. "Đừng nói bản thiếu bắt nạt các ngươi, bản thiếu tên là Tả Khâu Nhạc Thành." Hắn ngạo nghễ nói. Lăng Hàn cười ha ha: "Ta có nên phối hợp ngươi một chút, lộ ra vẻ mặt kính nể không?" "Cái gì, ngươi lại chưa từng nghe nói tên của bản thiếu?" Tả Khâu Nhạc Thành sững sờ, ánh mắt trở nên uy nghiêm đáng sợ. "Không thể tha thứ, ngươi lại chưa từng nghe nói tên của bản thiếu!" *Vèo*, hắn lao ra, công kích về phía Lăng Hàn. Trong tay phải có ánh bạc quấn quanh, như biến thành một cánh tay kim loại, không ngừng phóng to, mạch văn dày đặc, tỏa ra khí thế đáng sợ.
Thực lòng mà nói, thực lực cá nhân hắn rất mạnh, trong số Sinh Hoa Cảnh có thể coi là hàng đầu. Đáng tiếc, hắn lại gặp phải Lăng Hàn. Lăng Hàn rất tùy ý nắm lấy ngực Tả Khâu Nhạc Thành, nhấc bổng hắn lên. Trong vẻ mặt không thể tin được của đối phương, anh vung tay tát liên hồi, *đùng đùng đùng*... tiếng bạt tai vang dội. "Mẹ kiếp, còn đánh không phục cái thứ mất dạy như ngươi!" Thỏ lưu manh ở một bên kêu lên, vung vẩy chân trước, hận không thể xông lên đánh nhau. "Con thỏ, nói chuyện văn minh một chút, không nên làm hư trẻ con!" Lăng Hàn quay đầu nói. "Đánh đi, đánh chết tên khốn kiếp này!" Hổ Nữu cũng hò hét. Con thỏ nhún vai, ý là ngươi xem, căn bản không phải Thỏ Gia làm hư tiểu nha đầu, mà nàng vốn là một bạo lực cuồng, dấu răng trên mông Thỏ Gia có thể chứng minh!
Lăng Hàn tiện tay vứt Tả Khâu Nhạc Thành qua một bên, nói: "Tiểu tử này nói không sai, nếu chúng ta ngồi xe ngựa đi dự tiệc, cảm giác thân phận sẽ lên mấy đẳng cấp. Đến đến đến, mọi người lên xe." "Ngươi..." Tả Khâu Nhạc Thành tức muốn chết, ba người này lại muốn cướp xe ngựa của hắn? Đi đương nhiên sẽ lên đẳng cấp, phải biết chiếc xe ngựa này là bảo vật của gia tộc hắn, truyền lại mấy ngàn năm, lúc trước là chiến xa của tổ tiên Tả gia cùng một vị đại năng chinh phạt thiên hạ! Mà hắn cũng kinh hãi và không hiểu, Lăng Hàn rõ ràng là Sinh Hoa Cảnh giống hắn, nhưng vì sao mình lại yếu ớt như vậy trước mặt đối phương? Lẽ nào tên này là thiên tài vào thẳng Bổ Thiên Học Viện sao? Nhưng vì sao xưa nay chưa từng nghe nói! Trong cơn giận dữ, hắn thậm chí quên mất chuyện một con thỏ có thể mở miệng nói chuyện là khó mà tin nổi đến mức nào.
Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu vui vẻ ngồi lên xe ngựa. Con thỏ cũng muốn vào, lại bị Lăng Hàn ném đến trước đầu xe ngựa. Con Địa Bạo Lang kéo xe vừa thấy, nhất thời gầm gừ một tiếng, cắn tới con thỏ. "Đại gia ngươi!" Con thỏ vội vàng chạy trốn. Địa Bạo Lang đuổi theo, xe ngựa lao nhanh về phía trước. Lăng Hàn không khỏi cười ha ha, nhưng trong lòng càng thêm kỳ lạ. Thực lực của con thỏ rõ ràng nghiền ép Địa Bạo Lang mới vào Sinh Hoa Cảnh. Chỉ cần tỏa ra một chút uy thế là có thể dọa Yêu Lang hồn phi phách tán, nhưng nó lại chọn chạy trốn. Đây là cố tình trêu Hổ Nữu vui sao? Lẽ nào con thỏ biết lai lịch của Hổ Nữu? Bằng không sao con thỏ lưu manh này lại nhường nhịn Hổ Nữu như vậy, đánh không hoàn thủ, mắng không nói lại, bị cắn cũng chỉ gào thét, hiện tại lại không tiếc giả vờ chật vật để chọc Hổ Nữu vui cười.
Đáng thương Tả Khâu Nhạc Thành, bị Lăng Hàn vung một cái, không chỉ quần áo ô uế mà còn rách nát, không thể không lấy quần áo khác ra thay. Vừa thay vừa tức giận đến kêu to oa oa. Xe ngựa đi rất nhanh, hơn nữa nơi đây cách biệt viện không xa, bởi vậy chỉ một lát sau xe ngựa đã tới. Lăng Hàn dùng sức ghìm lại, vẻ mặt con Địa Bạo Lang nhăn nhó, mạnh mẽ dừng thân hình. Nó vẫn không phục, muốn quay đầu lại cắn, nhưng thấy Hổ Nữu đã nhảy ra ngoài, hai chân giẫm lên đầu nó. Vốn đã khó chịu, giờ lại bị người giẫm đầu, nó lập tức muốn cắn chết tiểu nhân loại kia, nhưng miệng còn chưa mở, lại cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ đáng sợ, nhất thời sợ hãi nằm bò, vẫy đuôi lấy lòng. Nào phải lang, rõ ràng là một con chó con. "Tả Khâu thiếu... Ồ!" Ở cửa có bốn gia đinh cường tráng và một lão quản gia tiếp khách. Thấy xe ngựa lại đây liền tới đón, nhưng nhìn thấy trên xe ngựa bước xuống ba người Lăng Hàn, không khỏi kỳ lạ. Đây không phải chiến xa của Tả gia sao?
"Tả Khâu sao?" Lăng Hàn cười khẩy, tùy tiện bịa chuyện: "Tên kia đột nhiên thấy quý trọng xe phu của hắn, cả hai quyết định bỏ trốn, vì thế nhờ ta đến thay thế tham gia tiệc rượu." Lão quản gia kinh ngạc. Ông đã gặp Tả Khâu Nhạc Thành mấy lần, mỗi lần đều vì tiểu thư nhà ông mà đến, tâm ý theo đuổi mười phần, sao lại đột nhiên thấy quý trọng xe phu của mình? Lẽ nào tiểu thư từ chối quá lạnh nhạt, khiến Tả Khâu Nhạc Thành bị kích thích quá độ, tâm lý vặn vẹo nên "cong" rồi? "Xin hỏi thiếu gia xưng hô như thế nào?" Ông hỏi. Dù sao chức trách của ông là tiếp khách, ai ngồi xe ngựa này đến, người đó có tư cách vào biệt viện. Đó là quy củ, ông phải tuân thủ. "Hàn Lâm." Lăng Hàn lại dùng tên giả này, dù sao cũng không bận tâm có ai vạch trần. "Hóa ra là Hàn thiếu, xin mời!" Lão quản gia làm một tư thế mời, một tên tráng hán tiến đến, định dẫn ba người Lăng Hàn vào.
"Chậm! Chậm đã!" Chỉ thấy Tả Khâu Nhạc Thành và xe phu của hắn đồng thời chạy vội tới. Vì bị Lăng Hàn ra tay làm bị thương, bọn họ dìu lẫn nhau, trông có vẻ... ân, rất thân mật. Lẽ nào là thật, hai người thực sự đã "cong" rồi? Lão quản gia không khỏi cảm thấy ghê tởm. Ông nghe nói có những người đàn ông yêu thích đàn ông, nhưng tuyệt đối không ngờ sẽ tận mắt nhìn thấy, khiến mặt ông không khỏi vặn vẹo, còn lùi lại mấy bước, như sợ bị lây nhiễm. "Tả Khâu thiếu gia?" Sau khi lùi đến khoảng cách an toàn, ông mới hỏi. "Người kia cướp xe ngựa của ta, ngăn hắn lại, không nên để tên cuồng đồ này đi vào, hắn nhất định là đến quấy rối!" Tả Khâu Nhâu Thành không phải đối thủ của Lăng Hàn, chỉ có thể ký thác hy vọng vào lão quản gia. Đây là một cường giả Linh Anh Cảnh, hơn nữa đã bước vào cảnh giới này từ nhiều năm trước. Dù chậm chạp không tiến vào Hóa Thần Cảnh, nhưng cảnh giới mài giũa cực kỳ vững chắc, sức chiến đấu đáng sợ. Lão quản gia "Ồ" một tiếng, đưa mắt nhìn Lăng Hàn, lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ: "Hàn thiếu, Tả Khâu thiếu gia nói có đúng hay không?" Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Hoàn toàn không đúng. Thanh niên trẻ tuổi như ta, luôn khiêm tốn, hiểu lễ nghĩa, làm sao có khả năng là cuồng đồ gì chứ? Ta muốn kiện hắn phỉ báng, còn xin tiền bối giữ gìn lẽ phải."
Cái này! Tả Khâu Nhạc Thành tức đến suýt chút nữa thổ huyết. Ngươi còn khiêm tốn hiểu lễ nghĩa? Hắn chỉ vào vết thương trên người nói: "Cái này chẳng lẽ không phải là bị ngươi đánh ra?" Phu xe vội gật đầu theo, vẻ mặt oan ức tựa vào ngực Tả Khâu Nhạc Thành, như chim nhỏ nép vào người, cực kỳ ai oán. "Mẹ nó, muốn mù mắt chó rồi!" Hình ảnh như vậy ngay cả lão quản gia cũng không dám nhìn, vội quay đầu, nhìn Lăng Hàn nói: "Hàn thiếu, quy củ chính là quy củ. Nếu Tả Khâu thiếu gia nói không để ngươi thay thế tham gia tiệc rượu, vậy xin lấy thiệp mời của mình ra, bằng không lão hủ chỉ có thể mời Hàn thiếu rời đi." "Dế nhũi làm sao có khả năng được mời, khẳng định là muốn trà trộn vào!" Tả Khâu Nhạc Thành bôi đen Lăng Hàn.
*Đạp đạp đạp*... lại có một chiếc xe ngựa chạy tới, dừng lại. Một nam tử khí vũ hiên ngang bước xuống, bên cạnh còn có một mỹ nữ thiên kiều bá mị. Nhìn dáng vẻ hai người không giống tình nhân, mà là huynh muội. "Ồ, này không phải Tả Khâu sao? Ha ha, sao thảm vậy?" Nam tử kia sững sờ, sau đó tò mò hỏi. Hiện tại Tả Khâu Nhạc Thành sợ nhất là bị người vạch trần vết sẹo. Nghe vậy hắn chỉ hừ lạnh một tiếng: "Không cần ngươi quản việc không đâu!" "Lẽ nào ngươi không biết Lý Phong Vũ ta thích nhất là lo chuyện bao đồng sao?" Nam tử kia cười ha ha, rồi bắt chuyện với mỹ nữ bên cạnh: "Muội muội, chúng ta chuyển cái ghế, lấy chút hạt dưa, vừa cắn vừa xem kịch vui." Mỹ nữ kia trừng một cái, phong thái động lòng người, cực kỳ long lanh. Thực sự là hết cách với người ca ca này, từ sáng đến tối luôn không chính hình. "Còn nữa, Tả Khâu, ngươi và người này ôm thân thiết thế, lẽ nào giữa các ngươi có quan hệ gì không thể cho ai biết sao?" Lý Phong Vũ nhìn phu xe ngựa như chim nhỏ nép vào ngực Tả Khâu Nhạc Thành, nhất thời da mặt co giật.
Tả Khâu Nhạc Thành sững sờ, mới phát hiện phu xe lại tựa vào ngực hắn. Ngay cả hắn cũng buồn nôn, vội đẩy đối phương ra, dáng vẻ rất căm ghét. Lăng Hàn lắc đầu nói: "Thực sự là rút điểu vô tình, đáng khinh bỉ!" "Hóa ra Tả Khâu lại có loại ham mê này, hơn nữa vì che giấu, còn cố ý ở trước mặt người lạnh nhạt nữ nhân... Ạch!" Lý Phong Vũ kinh ngạc. Yết hầu của lão quản gia run run, muốn nôn mửa. Một đời này thiên tài trẻ tuổi như nấm sau mưa, hơn nữa một cái so với một cái mạnh, nhưng cũng quá rối loạn đi, ngay cả trò này cũng chơi. "Các ngươi..." Tả Khâu Nhạc Thành gào thét: "Ta giết các ngươi! Ta muốn giết các ngươi!"
Lăng Hàn cố ý thở dài nói: "Bị vạch trần bí mật, thẹn quá hóa giận? Ai, trên thực tế điều này cũng không có gì, mỗi người đều có quyền vui vẻ, chỉ cần mình thích, hà tất phải lưu ý ánh mắt của thế tục?" "Ừm! Ừm!" Lý Phong Vũ biểu hiện rất đồng tình. Nhưng Tả Khâu Nhạc Thành tức giận đến run cầm cập. Hắn không hề "cong" chút nào, hắn còn muốn theo đuổi hòn ngọc quý trên tay Vương gia. Nhưng nếu như truyền ra tin tức hắn và đàn ông "a a a", vậy hắn còn có hy vọng sao? "Vị huynh đệ này, chúng ta cùng vào, hảo hảo tâm sự!" Lý Phong Vũ mặt đầy vẻ bát quái, nội dung "hảo hảo tâm sự" khẳng định là "bí mật không thể nói" của Tả Khâu Nhạc Thành và phu xe ngựa.
Lăng Hàn lấy thiệp mời, đưa cho lão quản gia, rồi đi về phía Lý Phong Vũ, cười nói: "Tốt!" "Không cho phép nói!" Tả Khâu Nhạc Thành vội kêu lên. "Không cho phép nói cái gì?" Lăng Hàn quay đầu lại hỏi. "Không cho phép nói chuyện của ta và hắn!" Tả Khâu Nhạc Thành không hề nghĩ ngợi, lập tức kêu lên. Lăng Hàn gật gù nói: "Yên tâm, ta sẽ không nói, con người của ta không thích ở sau lưng nói bí mật của người khác." Lý Phong Vũ nhất thời "Ồ" lên, lúc này thực sự đã xác nhận, Tả Khâu Nhạc Thành đã thừa nhận. Lão quản gia thì muốn ói. "Không đúng! Không đúng!" Tả Khâu Nhạc Thành sững sờ, sau đó mới phản ứng lại, chuyện này vốn không có gì, nhưng bị hắn cãi như thế ngược lại thành thừa nhận mình "cong", nhất thời liên tục kêu to. "Không cần phải nói, ta hiểu!" Lý Phong Vũ nghiêm nghị gật đầu: "Tả Khâu, yên tâm, bí mật của ngươi ở chỗ ta, tuyệt sẽ không nói cho người thứ ba!" Tin ngươi cái quỷ a! Trên mặt ngươi cười trộm sắp nhịn không được! Hơn nữa, người nào không biết ngươi có biệt hiệu "Lý Đại Chủy"? Ngươi đương nhiên sẽ không nói cho người thứ ba, mà sẽ nói cho ba trăm người, ba ngàn người! Tả Khâu Nhạc Thành vội đuổi theo, làm sao cũng phải ngăn cản Lý Phong Vũ nói hưu nói vượn. Nhưng hắn vừa đuổi theo hai bước, lại cảm thấy đùi mềm nhũn, thân hình lập tức ngã xuống. "Thiếu chủ!" Phu xe vội lao tới, ôm chặt lấy Tả Khâu Nhạc Thành. "Anh hùng cứu mỹ nhân?" Lý Phong Vũ nói: "Ô, thực đồi phong bại tục!" Nhưng vẻ mặt lại cực kỳ hưng phấn, thuộc tính Lý Đại Chủy đã cháy hừng hực. Lão quản gia không nhịn được nữa, ngồi xuống ói liên tục, người trẻ tuổi bây giờ a, thực sự là không thể nào hiểu được.
Mấy người Lăng Hàn đã qua cửa, phía trước có một tên tráng hán dẫn đường, dẫn bọn họ đi tới địa điểm tổ chức tiệc rượu. "Hàn huynh, vừa nãy là ngươi ra tay à?" Muội muội của Lý Phong Vũ vẫn thờ ơ lạnh nhạt, nhưng đột nhiên mở miệng nói. Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Ngươi không nên oan uổng người tốt!" Vừa nãy anh đã phát động Diệt Long Tinh Thần Tiễn, âm thầm hãm hại Tả Khâu Nhạc Thành, chuyện này vốn rất bí mật, lại bị nàng nhìn thấy. Lý Phong Vũ cười to nói: "Ở trước mặt muội muội của ta, ngươi đừng hòng ẩn giấu bí mật gì, nàng thiên phú dị bẩm, lực cảm ứng cực kỳ kinh người." Muội muội của Lý Phong Vũ bất mãn nói, sao vừa mới thấy mặt đã để lộ lá bài tẩy của mình rồi. Lý Phong Vũ ho khan nói: "Đến, giới thiệu một chút, vị này là muội muội của ta Lý Tư Tiên. Ai, mắt thấy đã qua hai mươi, nhưng vẫn chưa tìm được chồng, mắt cao hơn đầu, thiên tài tuấn kiệt nào cũng không để vào mắt, sầu chết ta rồi." Quả nhiên là Lý Đại Chủy! Lý Tư Tiên không khỏi đỏ mặt, bắt đầu giậm chân.
Lăng Hàn cười ha ha, có lão ca như vậy thật không biết là một loại trải nghiệm ra sao. Anh cũng tự giới thiệu: "Tại hạ Lăng Hàn, vị này là bằng hữu của ta Chư Toàn Nhi, đây là Hổ Nữu, bên kia là thỏ lưu manh." "Cái gì lưu manh, ngươi kêu ai lưu manh? Ngươi... a!" Con thỏ lập tức bất mãn, lại bị Hổ Nữu cắn đuôi, đau đến nó lập tức kêu thảm thiết. Huynh muội Lý gia khiếp sợ, con đại bạch thỏ này lại mở miệng nói chuyện? "Đúng, con thỏ chết tiệt này biết nói." Lăng Hàn gật đầu nói. "Nhả miệng, Thỏ Gia thật vất vả mới mọc ra đuôi, không thể lại cụt nữa!" Con thỏ kêu thảm thiết. "Không cho hung Lăng Hàn của Nữu!" Hổ Nữu dạy dỗ. "Thật không biết tiểu tử này có cái gì tốt!" Con thỏ lẩm bẩm. Huynh muội Lý gia vẫn chưa phục hồi tinh thần lại, chỉ cảm thấy nhân sinh quan muốn tan vỡ, lại có một con yêu thú biết nói chuyện, vì thế quên mất chuyện Lăng Hàn sử dụng giả danh.
Dưới sự chỉ dẫn của tên tráng hán kia, bọn họ đi tới bên hồ. Nơi đây bày biện từng cái bàn dài, trên bàn đầy đồ ăn và rượu ngon, nhưng không có một cái ghế nào. Mọi người đều cầm đĩa nhỏ, lấy một ít món ăn trên bàn, vừa đi lại vừa ăn, khi thì uống chút rượu. Đối với võ giả mà nói, đứng mấy ngày cũng sẽ không mỏi, bởi vậy có ghế hay không cũng không quan trọng. Hơn nữa, chỗ ngồi cố định dễ gây bất mãn vì vị trí, còn việc đi lại vừa ăn có thể giúp mọi người dễ giao lưu hơn. Lăng Hàn âm thầm gật đầu, dù minh châu Vương gia vẫn chưa ra mặt, nhưng đã cho thấy nàng không tầm thường. Lý Phong Vũ thấy nhiều người như vậy, tâm bát quái lập tức cháy hừng hực, nói: "Lăng huynh, Chư cô nương, muội muội, các ngươi tự tìm chỗ ăn đi, ta đi tìm mấy người tâm sự!" Không đợi mấy người Lăng Hàn đáp ứng, hắn đã vọt ra ngoài, nếu kìm nén chắc hắn sẽ sinh nội thương mất.
"Đáng thương Tả Khâu Nhạc Thành." Lăng Hàn thầm nói một tiếng, nhưng lại lén lút vui mừng, kẻ như thế đáng đời! "Ăn! Ăn! Ăn!" Hổ Nữu nhìn thấy nhiều đồ ăn như vậy, hai mắt nhất thời sáng rực, nhưng dùng cái mũi nhỏ ngửi một chút, không khỏi thất vọng. "Không ngon chút nào!" Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Đồ miễn phí, miễn phí thì có vật gì tốt, ngươi cứ tạm bợ, tùy tiện ăn một chút đi." "Được rồi, Nữu liền tùy tiện ăn một chút." Hổ Nữu thở dài. Hai người đi tới bên cạnh bàn, bắt đầu gắp thức ăn. Nhất thời khiến người bên cạnh giật mình, các ngươi là quỷ chết đói đầu thai sao, lại lấy nhiều như vậy, không sợ no chết sao? "Tùy tiện ăn một chút đi." Nghe hai người vừa ăn vừa nói như thế, người phụ cận chỉ biết im lặng. Lần này Vương gia bỏ ra vốn lớn, rất nhiều đồ ăn đều là thịt của yêu thú cấp cao, còn có linh quả cấp bốn cấp năm. Tùy tiện cầm một chút đi ra ngoài cũng có thể bán giá trên trời. Nhưng trong miệng hai người này, như căn bản không lọt mắt xanh. Quan trọng là, ngươi không để vào mắt thì ăn ít một chút, sao còn lấy nhiều như vậy.
Một lát sau, chỉ thấy Tả Khâu Nhạc Thành cũng đi vào. Lúc này hắn không để phu xe đi theo, một mình một nhóm, đã khôi phục vẻ thong dong, lại ngạo khí như lúc trước. Nhưng mọi người lập tức chỉ trỏ, nghị luận sôi nổi, trên mặt rất nhiều người còn mang theo vẻ xem thường. "Tên biến thái này!" Tả Khâu Nhạc Thành suýt chút nữa tức ngất. Hắn mới đến trễ bao lâu, Lý Phong Vũ đã truyền "khuynh hướng" của hắn khắp toàn trường? Lý Đại Chủy a, cái miệng này thực sự quá lớn! Hắn mạnh mẽ trấn định, thầm nghĩ lời đồn dừng ở người trí giả. Lúc này hắn càng biện giải sẽ càng nói không rõ ràng. "Sách, nhìn xa ngược lại không tệ, nhưng khuôn mặt này, ai, vóc dáng tốt thực cho sai người." Làn gió thơm nức mũi, chỉ thấy một cô gái đi tới, quét nhìn Chư Toàn Nhi một vòng, sau đó lại mở miệng tổn thương người. Chư Toàn Nhi không để trong lòng. Nàng dung mạo tuyệt thế, tuyệt đối là đệ nhất thiên hạ, vạn năm hiếm thấy. Hơn nữa, phụ nữ đẹp là theo người nhìn, nàng xinh đẹp chỉ cần Lăng Hàn nhìn là được, căn bản không muốn cho người khác thưởng thức. Nhưng ánh mắt của Lăng Hàn lạnh đi, tính khí của anh bao che khuyết điểm đến mức nào. Coi như Chư Toàn Nhi chỉ là bằng hữu bình thường, anh cũng không cho phép người khác khinh thường, huống chi hiện tại quan hệ của hai người là bán tình nhân? "Xú nữ nhân, ngươi nói cái gì đó?" Lăng Hàn trợn mắt nhìn sang. "Xú nữ nhân?" Cô gái kia thất sắc, lập tức giận tím mặt. Dám mắng nàng là xú nữ nhân? Nàng là Tỉnh Song Song, không biết có bao nhiêu nam nhân si mê nàng, nhưng hiện tại lại bị người chỉ vào mũi nói xấu? "Không chỉ mặt xấu, tâm cũng xấu, ai, ảnh hưởng khẩu vị!" Lăng Hàn thở dài. Người ta nói tú sắc khả xan, nhưng hiện tại lại ảnh hưởng khẩu vị. Nàng phải xấu bao nhiêu, mới có thể có lực sát thương như vậy? Tỉnh Song Song tức giận đến toàn thân run rẩy, chỉ cảm thấy lời của Lăng Hàn như hàn băng, không chỉ lạnh, hơn nữa cắt vào nàng đau đớn! Nàng nhìn thấy bóng lưng của Chư Toàn Nhi, nhất thời có cảm giác đẹp đến tận xương tủy, tự ti mặc cảm không cách nào so sánh. Nàng không nhịn được đi tới xem tỉ mỉ, ai ngờ khuôn mặt của Chư Toàn Nhi cực kỳ phổ thông, khiến nàng thở phào, đồng thời cũng không nhịn được muốn chế giễu. Nhưng chưa đả kích Chư Toàn Nhi, mình đã suýt chút nữa tức chết. "Tỉnh tiên tử, ngươi làm sao vậy?" Hộ hoa sứ giả của nàng lập tức vây quanh, chỉ trước mắt đã có mười mấy người. "Người này... muốn vô lễ với ta!" Tỉnh Song Song chỉ vào Lăng Hàn nói. Lăng Hàn rùng mình nói: "Ta nói ngươi cũng đừng ô nhục khẩu vị của ta chứ, coi như ta sắc tâm quá độ, cũng sẽ không coi trọng ngươi. Ngươi nghĩ hay thật!" Tỉnh Song Song sắp tức ngất, tại sao có thể có người như vậy, lưỡi như lợi kiếm, đâm đến nàng thương tích đầy người. "Ăn nói linh tinh!" Có hộ hoa sứ giả nhảy ra: "Nhanh quỳ xuống xin lỗi Tỉnh tiên tử, bằng không Chu Khiếu Thiên ta tất không tha cho ngươi!"