Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 127

Chương 127: Thạch Bát Hóa Thiên: Đối Đầu

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 631 đến 635 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự ngông cuồng đầy thách thức của Lăng Hàn, cùng sức mạnh kinh ngạc của Hổ Nữu, biến một buổi yến tiệc trang trọng thành sàn đấu đầy kịch tính. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn đối đáp sắc sảo, phơi bày sự mưu mô trong giới thiên kiêu và những toan tính đằng sau lời mời gọi thành lập liên minh. Bi kịch của nhân vật bắt đầu khi sự kiêu ngạo và bản lĩnh của Lăng Hàn chạm trán với âm mưu thâm sâu, đẩy anh vào cuộc chiến không khoan nhượng. Đỉnh điểm là màn đối đầu căng thẳng với Hiên Viên Tử Quang, nơi sức mạnh của bảo vật cổ xưa bất ngờ được khai mở, tạo nên một tình huống nguy hiểm và đầy hứa hẹn, khiến người đọc không khỏi nín thở chờ đợi diễn biến tiếp theo.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không khí trang trọng của buổi tiệc, một giọng nói hài hước nhưng đầy ẩn ý cất lên, phá vỡ sự yên tĩnh: "Hổ Nữu, có kẻ quấy rầy bữa ăn của chúng ta, làm sao bây giờ?" Lăng Hàn mỉm cười hỏi cô bé. Hổ Nữu, với vẻ mặt hung dữ thường thấy, chẳng chút do dự đáp: "Toàn bộ đánh bay!" Lăng Hàn lại cười, ánh mắt lấp lánh ý trêu chọc: "Vậy ngươi có muốn vận động gân cốt một chút không?" "Được!" Hổ Nữu nhanh chóng đặt dĩa xuống. Thấy mọi ánh mắt đổ dồn về mình, cô bé còn hồn nhiên hỏi: "Các ngươi muốn cướp đồ ăn của Nữu à?" Nhưng rồi lại tự cười: "Dù sao cũng ăn không ngon, không đáng kể!"

Chu Khiếu Thiên, kẻ vừa buông lời khiêu khích, cười lạnh khinh thường: "Ngươi không dám ra tay, lại đẩy một tiểu nha đầu ra trận là có ý gì? Thật khiến người ta xem thường!" "Muốn ăn đòn!" Hổ Nữu gầm gừ. Một tia chớp nhỏ vụt qua, thân hình bé xíu của cô bé đã xuất hiện trước mặt Chu Khiếu Thiên. Một cú đấm như trời giáng, "đùng!", khiến hắn máu mũi chảy dài. Cả hội trường choáng váng, không ai ngờ tiểu nha đầu này lại nhanh đến vậy. Hổ Nữu một khi đã ra tay thì không ngừng lại được. Cô bé biến thành một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám người, "đùng đùng đùng…", từng kẻ một bị đánh bay như những hình nộm rơm, nằm la liệt rên rỉ trên mặt đất. Chỉ trong chớp mắt, hơn mười hộ hoa sứ giả đã bị Hổ Nữu hạ gục.

Tỉnh Song Song đứng như trời trồng, tuyệt đối không thể tin được tiểu nha đầu này lại mạnh đến thế, đánh đổ những kẻ theo đuổi nàng chỉ trong tích tắc. Dù những kẻ đó không phải là tất cả, nhưng cũng là những người mạnh nhất trong số đó, đủ tư cách được mời đến đây. "Yêu nghiệt! Tiểu nha đầu này rốt cuộc có lai lịch gì?" Những người khác cũng bị chấn động, một số thì lộ vẻ hứng thú.

Một cô gái với dáng vẻ thướt tha, dung mạo tuyệt mỹ, da trắng như ngọc, tóc đen như thác nước, bước đến. Nàng đi tới đâu, mọi người đều tự động dạt ra hai bên, trên mặt lộ rõ vẻ si mê. Đây là mỹ nữ còn hơn Tỉnh Song Song một bậc. Lăng Hàn nhìn nàng, hỏi: "Ngươi là…?" Cô gái khẽ mỉm cười, nụ cười như bách hoa nở rộ: "Nông Mạn Mạn, cũng là người nhờ Vân muội tử mời Lăng thiếu đến." Lăng Hàn chợt hiểu ra: "Ngươi là tỷ tỷ hay muội muội của Nông Học Vân?" "Tỷ tỷ." Nông Mạn Mạn cười đáp. "Mời Lăng thiếu đến đây, là muốn thương lượng một chút, chiếc lọ kia có thể nhượng lại cho ta không?"

Lăng Hàn cười cợt: "Ha ha, một chiếc lọ mà thôi, cần gì phải mời ta đến đây thương lượng? Không phải sợ ta không có chỗ ăn cơm chứ? Mạn Mạn cô nương thật chu đáo với ta!" Nông Mạn Mạn cứng đờ, nàng không hề có ý quan tâm Lăng Hàn, chỉ muốn dùng buổi tiệc này để ép anh nhượng bộ, không ngờ đối phương lại cố ý xuyên tạc, khiến nàng không biết biện giải thế nào. "Cuồng đồ, dám chiếm tiện nghi của Nông tiên tử!" Lập tức, vô số tiếng quát mắng vang lên, mỗi người đều là rồng phượng trong giới tu sĩ, khí thế mạnh mẽ hòa quyện, tạo thành áp lực đáng sợ.

"Các ngươi dám hung Lăng Hàn của Nữu?" Hổ Nữu giận dữ. "Đánh, đánh bạo bọn họ!" Con thỏ, như thể sợ thiên hạ không loạn, vẫy vẫy móng vuốt nhỏ giật dây. Nhiều người lập tức phun ra, con yêu thú này lại còn biết nói chuyện, thật sự quá kinh người!

Tình cảnh có chút hỗn loạn, Nông Mạn Mạn vội vàng ra hiệu: "Các vị bình tĩnh đừng nóng! Lăng huynh, ta thực sự rất hứng thú với chiếc lọ kia, nếu Lăng huynh có thể bán cho ta, Mạn Mạn sẽ không để Lăng huynh thất vọng." Lăng Hàn cố ý đánh giá Nông Mạn Mạn, cười nói: "Nông gia thiếu con rể sao?" Sắc mặt Nông Mạn Mạn chùng xuống, thiếu niên này thật mơ mộng hão huyền, lại muốn làm con rể Nông gia? "Lớn mật!" Nông Học Vân cũng chen ra, phẫn nộ chỉ vào Lăng Hàn: "Ngươi là thứ gì, cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga!"

Mọi người xung quanh cười vang, thiên kim Nông gia cao quý biết bao, Nông gia lão tổ Nông Bác Tâm là Đan sư Thiên Cấp, ngang hàng với Phá Hư Cảnh, muốn kết hôn với nàng, phải là nam tử ưu tú đến mức nào? "Há, thiên kim Nông gia cao quý đến vậy, ngay cả Lăng Hàn cũng không cưới được sao?" Một giọng nói tràn đầy cuồng bạo vang lên. Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh nắm tay nhau bước đến, cả hai đều là Linh Anh Cảnh, mang theo lực uy hiếp cực lớn. Mọi người xung quanh không tự chủ được dạt ra. Dù đều là thiên kiêu, nhưng Linh Anh Cảnh lại không nhiều, không thể nào đối kháng khí thế của hai người này.

Hai vị Linh Anh Cảnh đứng cạnh Lăng Hàn, hai tay khoanh trước ngực, bày ra tư thế hộ vệ. Linh Anh Cảnh! Trong thế hệ trẻ tuổi hiện nay, Linh Anh Cảnh chính là mạnh nhất. Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh, dù vừa bước vào cảnh giới này, nhưng sức chiến đấu đã đạt tới bảy tám tinh, có thể đối đầu cường giả thế hệ trước. "Khà khà, Mạn Mạn cô nương, nếu ngươi gả cho Lăng huynh đệ, ta liền tặng khối Tuyết Thần Kim này làm quà!" Mộ Dung Thanh cười nói, vung tay ném ra một khối kim loại trắng muốt, to bằng nắm tay, khiến nhiều người trợn tròn mắt, lộ vẻ tham lam. Tuyết Thần Kim, một loại trân kim đặc biệt có thể tăng độ cứng rắn của vật liệu cấp bảy lên tầm cấp tám. Dù vậy, nó vẫn khiến mọi người đỏ mắt.

Hô hấp của Nông Mạn Mạn căng thẳng, nhưng trên mặt nàng lại lộ vẻ tức giận, đường đường là hậu duệ của Đan sư Thiên Cấp, há có thể bị "mua" bằng một khối Tuyết Thần Kim? "Mơ hão!" Nàng trách mắng, cảm thấy bị sỉ nhục lớn lao. Lăng Hàn thở dài, vỗ vai Mộ Dung Thanh: "Mộ Dung, xem ra ngươi đừng nghĩ nữa, ta còn muốn giúp ngươi nói hôn sự này, nhưng người ta căn bản không lọt mắt sính lễ của ngươi." "Cái gì, ta?" Mộ Dung Thanh chỉ vào mũi mình, kinh ngạc, rồi lập tức lắc đầu: "Ta mới không muốn đâu!" Lăng Hàn cười ha hả: "Nông cô nương thật không tiện, huynh đệ nhà ta không có hứng thú với ngươi, lời nói vừa rồi coi như ta không nói!"

Trêu chọc người như vậy, thật sự được sao? Nông Mạn Mạn mắt hạnh phun lửa, sắc mặt Tỉnh Song Song cũng chẳng khá hơn. Một bên khác, Tả Khâu Nhạc Thành cũng mời thêm viện trợ, khí thế hùng hổ, vây quanh đám người Lăng Hàn. "Các ngươi thật quá đáng!" "Cho là có hai Linh Anh Cảnh thì có thể coi thường người trong thiên hạ sao?" Mọi người lạnh lùng nhìn Lăng Hàn. Những thiên tài đỉnh cấp được mời đến đây, có tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, chỉ cần họ ra tay, trấn áp Lăng Hàn chẳng phải dễ dàng sao?

"Ong ong ong…" Tiếng đàn đột nhiên vang lên, như tiên âm, lập tức làm dịu đi lửa giận của mọi người. Mọi người nhìn về phía đình giữa hồ, không biết từ lúc nào đã có thêm một nữ tử toàn thân bạch y, tóc đen như mây, xinh đẹp không nhiễm khói lửa nhân gian. Nàng đang gảy đàn, đôi tay trắng như ngọc nhẹ nhàng lướt trên dây, từng âm phù tươi đẹp vang lên, làm say đắm lòng người. Khúc này không nên có ở nhân gian. Cá trong hồ không ngừng nhảy lên mặt nước, tụ tập xung quanh, vui vẻ bơi lội. Trên bầu trời, vô số loài chim bay đến, uyển chuyển nhảy múa như những tinh linh. Tiếng đàn hóa thành từng âm phù len lỏi vào hồ nước, chỉ tạo ra gợn sóng nhẹ, không chút phá hoại, chỉ để cá vui, chim nhảy múa. Mọi người đều say mê, nữ tử này, khúc nhạc này, chỉ có ở trên trời, sao lại lạc xuống thế gian?

"Y Vân Tiên Tử!" "Cái gì, nàng chính là Y Vân Tiên Tử?" "Thật sự là tuyệt sắc khuynh thành!" "Nàng mà còn không phải đệ nhất mỹ nữ Trung Châu? Ta không tin!" Mọi người đều lắc đầu, dung mạo của Vương Y Vân vốn đã ngang hàng với Lưu Vũ Đồng, chỉ kém Chư Toàn Nhi một chút, nhưng cảnh tượng trước mắt đã nâng tầm mị lực của nàng lên rất nhiều. Chư Toàn Nhi có chút ghen tị, tiến đến bên tai Lăng Hàn, thì thầm: "Toàn Nhi biết thổi tiêu đấy." Lăng Hàn nhìn đôi môi nhỏ nhắn của nàng, trong lòng không khỏi xao động: "Tốt, rảnh rỗi thổi cho ta nghe." Chư Toàn Nhi gật đầu, vô cùng dịu dàng.

"Các vị, kính xin hòa hòa khí khí." Vương Y Vân nhẹ nhàng nhấn tay lên dây đàn, dư âm vẫn còn vương vấn, giọng nàng ôn nhu êm tai, kỳ ảo như suối chảy róc rách. "Vâng!" Mọi người đều phục tùng, gật đầu đáp lời. Lăng Hàn kinh ngạc, cô gái này chỉ mới hai mươi ba hai mươi bốn, lại đã bước vào Linh Anh Cảnh, thật bất phàm. Quả không hổ là đệ tử của thượng cổ đại tông, cảnh giới vượt xa bạn bè cùng lứa tuổi.

"Bản tông và mấy đại tông khác đã thôi diễn thiên cơ, cho rằng không lâu sau sẽ có một đại tai nạn phát sinh." Vương Y Vân tiếp tục nói, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có giọng nói kỳ ảo của nàng vang vọng. "Gần vạn năm trước, tai nạn giáng xuống, khiến Hằng Thiên Đại Lục gặp phải đại phá hoại, mà bản tông và mấy đại tông khác cũng như vạn năm trước, dắt tay nghênh đón cường địch, bảo vệ chúng sinh!" "Nhưng để đề phòng vạn nhất, vẫn quyết định thành lập Bổ Thiên Học Viện, cố gắng bảo tồn hy vọng tương lai." "Vì lẽ đó, các vị đều là hỏa chủng để tương lai chấn chỉnh lại võ đạo, ngàn vạn lần không thể người mình tổn thương người mình."

Nói xong, nàng đứng dậy, đạp sóng đi về phía bờ. Mỗi bước chân nàng hạ xuống, cá lại nhảy lên mặt nước nô đùa, chim nhỏ bay lượn sau lưng, nàng như một vị Trích Tiên giáng trần, đẹp đến thanh tâm thoát tục. "Tiên tử thật sự là trạch tâm nhân hậu!" "Ngũ đại tông môn cũng lòng mang thiên hạ, nếu thật sự xảy ra đại nạn, cũng chỉ có ngũ đại tông môn mới có thể bảo vệ thiên hạ!" "Đại nhân đại nghĩa!" "Đại công đức!" Mọi người không ai không tán thưởng, bất kể là thật lòng hay giả dối, ai dám nói xấu năm thượng cổ tông môn? Đó là siêu cấp thế lực có Phá Hư Cảnh tọa trấn, tùy tiện một tông nào cũng có thể xưng bá thiên hạ. Nhưng ngũ đại tông môn vẫn giữ vững mảnh đất nhỏ của mình, chưa bao giờ có ý định xưng bá, điều này càng khiến người ta tán thưởng.

Vương Y Vân bước đến, nhìn Nông Mạn Mạn mỉm cười xinh đẹp: "Mạn Mạn tỷ, đừng giận nữa nhé?" "Xem ở mặt mũi của muội muội, ta đương nhiên sẽ không giận nữa." Nông Mạn Mạn miễn cưỡng cười, đạo lý lớn đã bị đối phương nói hết, nàng lại dây dưa không tha, vậy sẽ bị người xem thường. Vì thế, lời nói thiện cũng là một vũ khí sắc bén, đứng ở điểm cao nhất của đạo đức để phê phán, khiến ngươi phiền muộn đến chết nhưng cũng chỉ có thể cúi đầu chịu phục.

"Lăng huynh…" Ánh mắt Vương Y Vân chuyển sang Lăng Hàn. "Nghe nói huynh và Mạn Mạn tỷ xung đột vì một Linh khí, không bằng thế này, chỗ muội có một Bảo khí cấp sáu, tặng cho Lăng huynh, dùng để trao đổi Linh khí kia được không?" Mọi người kinh ngạc, tùy tiện lấy ra một Linh khí cấp sáu tặng người, thật sự là quyết đoán, cũng cho thấy gốc gác của Vương gia. Đương nhiên, nếu không phải Nông Mạn Mạn là đời sau của Đan sư Thiên Cấp, nàng chắc chắn sẽ không hào phóng như vậy. Nông Mạn Mạn lộ vẻ vui mừng, kỳ thực nàng phát hiện Luyện Tiên Bình kia phi phàm, nhưng không muốn gây náo động, mới để Nông Học Vân ra tay, kết quả Lăng Hàn nửa đường chen vào, còn giàu có hơn cả họ, nên nàng mới mời Lăng Hàn đến dự tiệc, lợi dụng không khí nơi đây để ép hắn vào khuôn phép. Có minh châu Vương gia mở lời, lại được một Linh khí cấp sáu, nghĩ thế nào Lăng Hàn cũng phải đồng ý, dù sao nể mặt Vương Y Vân, sau này sẽ có tác dụng lớn.

"Không cần, ta rất yêu thích cái lọ kia, không có ý định bán cho người khác." Lăng Hàn trực tiếp từ chối. Đùa giỡn, cái thạch bát kia là hàng nhái của Hóa Thiên Oản, có thể luyện hóa vạn vật, lấy ra tinh hoa, còn trâu bò hơn Ma Sinh Kiếm, một Linh khí cấp sáu có thể đổi sao? Nằm mơ! Hắn quả quyết từ chối, không chỉ khiến mọi người kinh hãi, ngay cả Vương Y Vân cũng không ngờ, trên khuôn mặt mỹ lệ lộ vẻ kinh ngạc, sửng sốt một chút, sau đó mới nói: "Lăng huynh, không suy nghĩ thêm một chút sao?" "Không cần!" Lăng Hàn khoát tay áo, không chút nể mặt.

"Lăng Hàn, ngươi quá ngông cuồng!" Tả Khâu Nhạc Thành nhân cơ hội quát to. Lăng Hàn từ chối ý tốt của Vương Y Vân, hiển nhiên là xúc phạm nhiều người phẫn nộ, hắn thêm một cây đuốc, tự nhiên có thể biến Lăng Hàn thành cái đích cho mọi người chỉ trích. "Đúng, quá ngông cuồng, Y Vân Tiên Tử cũng có ý tốt, ngươi thậm chí ngay cả cân nhắc cũng không!" "Hừ, thật cho rằng mình là đại nhân vật gì sao?" "Nếu không nể mặt mũi của Y Vân Tiên Tử, ta thật muốn đánh hắn một trận." Mọi người mồm năm miệng mười, mỹ nữ giữ lấy ưu thế thiên nhiên, càng đẹp càng khiến người ta quên việc bản thân, hoàn toàn bị tâm tình ảnh hưởng, nghiêng về một bên mà thiên vị Vương Y Vân.

Lăng Hàn cười nhạt: "Hổ Nữu, đã ăn no chưa?" "Miễn cưỡng không đói bụng rồi." Hổ Nữu thò đầu ra từ đống đồ ăn. "Những thứ kia không ngon, làm Nữu rất khó ăn!" Mọi người té xỉu, ăn không ngon mà ngươi còn ăn nhiều như vậy, bát đĩa chồng chất còn cao hơn ngươi! Hơn nữa, ăn nhiều vậy mà còn "miễn cưỡng không đói bụng", bụng ngươi chứa gì trong đó vậy? "Tốt lắm, chúng ta về, lại tiếp tục ăn nữa!" Lăng Hàn cười nói. "Tốt tốt!" Hổ Nữu phủi tay, liếc nhìn Vương Y Vân, nũng nịu nói: "Ngươi làm chủ nhân thật là thất bại, làm nhiều món khó ăn như vậy cho khách ăn, ai, Nữu khinh bỉ ngươi!" Phải, ăn nhiều thịt yêu thú cấp cao của người ta như vậy còn khinh bỉ người ta, tiểu nha đầu này cũng thật tuyệt tình.

Nhưng Vương Y Vân lại không hề tức giận, trên mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng, như thể không gì có thể lay động tình cảm của nàng. Nhưng những người xung quanh thì không nhịn được, có khách nhân như vậy sao? "Đừng đi, ở lại!" "Đúng, ta muốn luận bàn với ngươi một chút!" "Đánh nhau sẽ tổn thương hòa khí, chúng ta chỉ luận bàn một chút mà thôi."

Mọi người không dám khiêu chiến Mộ Dung Thanh và Vũ Hoàng vì họ là Linh Anh Cảnh, nhưng Lăng Hàn chỉ là Sinh Hoa Cảnh. Ai nấy đều là thiên kiêu đương đại, đánh cùng cấp ai sợ ai? Thiên kiêu càng tự phụ, tự tin cùng cấp vô địch, vậy thì càng không sợ. Nếu có thể buộc hắn vào khuôn phép, Vương Y Vân chắc chắn sẽ đánh giá cao mình, ghi mình vào lòng. Hoa hồng đương nhiên phải lựa chỗ mềm mà ra tay.

Lăng Hàn nở nụ cười: "Các ngươi thật sự muốn luận bàn với ta?" "Đương nhiên!" Những người kia đồng loạt kêu lên. "Ngươi thua, liền giao chiếc lọ kia ra đây!" "Được!" Lăng Hàn sảng khoái đồng ý. "Có điều, các ngươi ăn nói suông đánh cược với ta, vậy ta thắng lại có ích lợi gì? Muốn luận bàn với ta cũng được, lấy bảo vật không thấp hơn cấp sáu ra." "Chẳng lẽ lại sợ ngươi!" Lập tức có người lấy bảo vật ra, đặt lên bàn. Có linh dược, có trân kim, còn có chút đồ cổ, vừa nhìn liền biết rất đáng giá.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Tốt, muốn tìm ta khiêu chiến thì xếp hàng, ta tiếp toàn bộ, chỉ cần có bảo vật là được. Đến đến đến, muốn khiêu chiến thì đặt bảo vật lên bàn, Toàn Nhi, ngươi đi thống kê một chút." Chư Toàn Nhi ôn nhu gật đầu. Chuyện này... một trận khiêu chiến sao lại biến thành trò đùa như vậy? Tất cả những người trẻ tuổi nóng tính, lại thêm sắc đẹp mê hoặc, ai lại chịu thua, rất nhiều người đều lấy bảo vật của mình ra. Chư Toàn Nhi phụ trách kiểm kê, không cho người lấy bảo vật cấp thấp để lừa gạt. "Nói rõ trước, tiền đặt cược đã hạ xuống, sẽ không trả lại, các ngươi chỉ có lựa chọn chiến hoặc bất chiến tự động chịu thua, không có chuyện rút tiền đặt cược." Lăng Hàn nghiêm nghị nói, hắn muốn mọi người lấy tiền đặt cược ra trước, chính là để phòng ngừa người khác nhìn thấy sức chiến đấu của hắn liền khiếp chiến. "Hừ, chẳng lẽ lại sợ ngươi!" Người trẻ tuổi đều nghểnh cổ nói.

Lăng Hàn nhìn bảo vật trên bàn đã chất lên rất cao, nở nụ cười: "Còn ai không, còn ai không? Chỉ lần này thôi nhé, quá thời hạn không chờ! Muốn lấy lòng Vương gia tiểu thư thì mau mau, bỏ qua lần này sẽ không có lần nữa." Lại còn dùng mình để quảng cáo? Trên mặt Vương Y Vân vẫn không thay đổi, nhưng đôi tay nàng khẽ nắm chặt, cho thấy lúc này trong lòng nàng vẫn dâng lên lửa giận.

Không có ai đặt cược nữa. Trong mắt những người khác, nhiều người luân phiên khiêu chiến như vậy, Lăng Hàn nhất định sẽ thua, mà chỉ cần thua một trận, vậy sẽ không còn bảo bình, họ còn khiêu chiến làm gì? Lăng Hàn không khỏi tiếc nuối, chỉ có thể lừa gạt được bấy nhiêu sao? Hắn gật đầu nói: "Để tiết kiệm thời gian, vừa nãy ai đặt cược, các ngươi cùng lên đi." Tên này thật cuồng, phải biết có bao nhiêu người khiêu chiến Lăng Hàn? Chí ít năm mươi người! Năm mươi người này đều không phải mèo hoang chó dại, mà là thiên kiêu, ai cũng bước vào Sinh Hoa Cảnh, nắm giữ năng lực vượt cấp khiêu chiến, từ ba, bốn tinh đến năm, sáu tinh không giống nhau. Nhiều thiên kiêu như thế vây đánh, có Sinh Hoa Cảnh nào dám bất cẩn? Xa luân chiến cũng miễn cưỡng mệt chết, huống chi là quần ẩu. Nhưng thiên kiêu đều sĩ diện, tự nhiên không ai chịu lên trước.

Lăng Hàn mỉm cười: "Nếu không ai dám lên, vậy chính là ta thắng! Toàn Nhi, thu tiền đặt cược, chúng ta đi!" "Không cho phép đi!" Thấy Lăng Hàn muốn chạy, những người trẻ tuổi kia đều không vui, ai không dám lên, chỉ là không muốn quần ẩu mà thôi, thắng kiểu này cũng không còn mặt mũi, hơn nữa, công lao nên tính lên đầu của ai? Nhưng Lăng Hàn muốn chạy, bọn họ đều không nhịn được, đồng loạt nhảy ra, vây quanh anh. "Ba chiêu giải quyết các ngươi." Lăng Hàn cười nói. "Cuồng ngạo!" Những người trẻ tuổi kia đều giận dữ, ánh mắt mỗi người phun lửa, chỉ cảm thấy Lăng Hàn thật đáng ghét, trong nháy mắt liền có thể làm bọn họ tức điên. "Trong vòng ba chiêu, chúng ta đánh bại ngươi còn tạm được." "Ít nói nhảm, cùng loại cuồng nhân này không có gì để nói, trực tiếp đánh bay." "Được!"

Có ít nhất hai mươi mấy người đồng thời ra tay, "oanh", ý chí võ đạo bùng nổ, nguyên lực hóa thành các loại binh khí, chém, gọt, chặt về phía Lăng Hàn, các loại khí dật trương, đáng sợ kinh người. Lăng Hàn khẽ mỉm cười, nguyên lực cường đại ngưng tụ, trên người có ánh sáng lôi đình lấp lóe, chỉ rất tùy ý đấm ra một quyền. "Oành oành oành oành!" Hết thảy nguyên lực binh khí trong cùng một lúc đổ nát, khí cũng dồn dập dập tắt, nhưng ánh chớp không dứt, kích bắn về phía những người kia, nhanh như ánh sáng, nhất thời nhìn thấy từng thân hình bị đánh bay, sau đó lại như thiên nữ tán hoa rơi xuống, "đùng đùng đùng..." Hơn hai mươi người, trong vòng một chiêu toàn bại.

"Còn hai chiêu." Lăng Hàn lẩm bẩm, nói với hơn hai mươi người còn lại: "Các ngươi đồng loạt ra tay đi, bằng không chỉ còn hai chiêu, ta thực không cách nào giải quyết toàn bộ các ngươi." Bốn phía, hoàn toàn yên tĩnh. Người trẻ tuổi này thật mạnh! Dù trong hơn hai mươi người này không ai được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, nhưng có thể được mời tham gia tiệc rượu, ai lại không phải kỳ tài ngất trời? Nhưng hơn hai mươi người cùng tiến lên bị một chiêu đánh bại, Lăng Hàn mạnh đến trình độ nào? Trừ khi có đại cảnh giới áp chế, bằng không nắm giữ chiến lực như vậy, tuyệt đối là thiên tài vào thẳng Bổ Thiên Học Viện!

Còn lại gần ba mươi người hai mặt nhìn nhau, đều không dám lên. Sức chiến đấu của họ cũng không mạnh hơn người nằm trên đất bao nhiêu, như vậy coi như gánh được một chiêu thì đã làm sao, hai chiêu bại, ba chiêu bại khác nhau ở chỗ nào? Ở trước mặt mọi người tìm thảm bại, cái này không phải kẻ ngu si sao? Đánh cái lông! Chẳng trách Lăng Hàn muốn bọn họ lấy tiền đặt cược trước, quả thực, thấy sức chiến đấu của hắn, còn ai sẽ ngốc đến đánh cược? Yêu nghiệt như vậy, chỉ có thiên tài vào thẳng Bổ Thiên Học Viện mới có thể ngang hàng. Chư Toàn Nhi cười dịu dàng, cất đi bảo vật trên bàn.

"Ngoại trừ đánh cướp, có vẻ như hố người cũng là con đường nhanh giàu a!" Lăng Hàn tự lẩm bẩm, sau đó cười cợt, cất giọng nói: "Còn có ai muốn tới khiêu chiến không?" Tất cả mọi người không nói gì, nhìn về phía mấy thiên tài nắm giữ tư cách vào thẳng học viện. Đôi mắt đẹp của Vương Y Vân lóe sáng: "Với thần uy của Lăng huynh, phải được tư cách vào thẳng Bổ Thiên Học Viện mới đúng." Lăng Hàn cười cợt: "Cái này không phải rất bình thường sao, như vị Mộ Dung lão huynh này, không phải cũng không có tư cách sao?" Mộ Dung Thanh chỉ vào mũi mình, khó chịu nói: "Tại sao lại kéo ta ra?" "Chỉ là so một chút, không phải xin ý kiến cố vấn của ngươi, vì lẽ đó không nên ngắt lời." Lăng Hàn cười nói, lại nhìn Vương Y Vân. "Vương cô nương, chúng ta có thể đi chưa?" "Lăng huynh, lần này Y Vân mời mọi người tới, kỳ thực là có việc thương lượng, kính xin ngồi chơi chốc lát." Vương Y Vân mở miệng giữ người. "Đồ vật khó ăn như vậy, ngồi không yên rồi!" Hổ Nữu vỗ bàn nói, vẻ mặt phẫn uất. Mọi người nghe nói như thế, đều kêu oan thay Vương Y Vân, Vương gia bố trí tiệc tối này tuyệt đối là bỏ ra vốn lớn, nhưng đến miệng Hổ Nữu lại thành thất lễ, thật sự là oan uổng.

Vương Y Vân cũng không để ý tới Hổ Nữu, dù tiểu nha đầu này rất yêu nghiệt, nhưng dù sao còn nhỏ, trọng điểm ở trên người Lăng Hàn. Lăng Hàn suy nghĩ một chút: "Được rồi, vậy thì xem ngươi muốn thương nghị chuyện gì." Vương Y Vân cười nhạt, trời trong nắng ấm, tựa hồ không có chuyện gì có thể lay động tâm linh của nàng. Nàng mở miệng nói: "Lần này mọi người đến đây, chủ yếu là có một đề nghị. Mọi người đều là thiên kiêu đương đại, thời điểm Bổ Thiên Học Viện mở ra, sẽ có rất nhiều người có thể tiến vào." Nàng dừng một chút, chuyển đề tài: "Nhưng mà, nơi có người thì có giang hồ, có vòng tròn. Ngũ đại tông môn có vòng tròn của ngũ đại tông môn, Đông vực, Nam vực cũng có vòng tròn của mình, ai thế đơn lực bạc, đến thời điểm đó nhất định sẽ bị người bắt nạt." Mọi người không tự chủ được gật đầu, ở môn phái, trong gia tộc của mình, bọn họ đều là thiên tài hoàn toàn xứng đáng, nhưng Bổ Thiên Học Viện hội tụ hết thảy thiên tài của Hằng Thiên Đại Lục, những người bọn họ tự nhiên cũng thành cấp bậc phổ thông, thậm chí có thể tiến vào Bổ Thiên Học Viện hay không cũng không nhất định. Lăng Hàn chính là một minh chứng, tương tự ở Sinh Hoa Cảnh, nhưng sức chiến đấu cực kỳ khủng bố, mạnh đến nỗi khiến người ta giận sôi. Hiện tại người đắc tội hắn, không sợ đến thời điểm tiến vào học viện bị hắn bắt nạt sao? Phải biết, gia tộc, môn phái là không thể mang vào học viện.

"Vì lẽ đó, Y Vân đề nghị, chúng ta thành lập một liên minh, chiếu ứng lẫn nhau, cùng nhau đối kháng người trong vòng tròn khác." Vương Y Vân lại nói. Đây mới là mục đích thực sự của nàng, muốn tụ tập thiên kiêu để bản thân sử dụng! Đừng xem nơi đây đều là tuổi trẻ đồng lứa, nhưng tương lai tất nhiên đều là trụ cột của mỗi gia tộc, tông môn, thu phục những người này, tương lai sẽ là một luồng sức mạnh không thể lơ là. Lăng Hàn không khỏi hiếu kỳ: "Vậy ai làm Minh chủ đây?" Vương Y Vân nhìn Lăng Hàn một chút, mới nói: "Tệ sư huynh Lang Nhai Thiên tự nhiên là nhân tuyển Minh chủ nhất quán." Lang Nhai Thiên, nhân vật siêu trác của thế hệ trẻ tuổi Trung Châu, đặt ngang hàng với Yêu Hồi Nguyệt, Tiểu Đao Vương, thực lực sâu không lường được, đảo ngược chém thiên kiêu thế hệ trước, mạnh đến nỗi khiến người ta không cách nào phỏng đoán. Tất cả mọi người chịu phục, có Lang Nhai Thiên lãnh đạo, vậy họ xác thực ai cũng không cần sợ.

Lăng Hàn mỉm cười, nhấc tay nói: "Ta muốn làm Minh chủ có được hay không?" Vương Y Vân vẫn cười dịu dàng: "Nếu chúng ta kết thành Võ Minh, đương nhiên đều lấy thực lực nói chuyện, nếu như Lăng huynh cảm thấy thực lực mạnh hơn Tệ sư huynh, có thể khiêu chiến Tệ sư huynh, người tài chiếm vị." "Tốt, gọi Lang Nhai Thiên đến, ta hảo hảo lĩnh giáo một chút." Lăng Hàn cười nói. Vương Y Vân có loại kích động muốn giết người, tại sao tiểu tử này luôn tranh cãi với nàng chứ? Nàng nói: "Tệ sư huynh đang bế quan tu luyện, lúc nào cũng có thể bước vào Hoá Thần Cảnh, không thể phân thân." "Cái gì, Hoá Thần Cảnh!" "Trời ạ!" "Lang Nhai Thiên còn chưa tới bốn mươi a?" "Nhiều lắm bốn mươi!" "Hoá Thần Cảnh bốn mươi tuổi, có thể hù chết người a!" Mọi người kinh ngạc thốt lên, họ còn bồi hồi ở Sinh Hoa Cảnh, mà người khác đã bắt đầu xung kích Hóa Thần cảnh, chênh lệch này lớn làm cho người ta không cách nào tin nổi. Có điều, nếu như họ đều quyết định vào liên minh, như vậy thực lực của Minh chủ đương nhiên là càng mạnh càng tốt.

Vương Y Vân lần thứ hai nhìn về phía Lăng Hàn nói: "Nếu như Lăng huynh còn không hài lòng, Y Vân có thể đại diện tệ sư huynh chiến một trận, có điều, Y Vân tu vi thấp, thiên tư không bằng một phần vạn của tệ sư huynh, nhiều nhất chỉ có một phần trăm thực lực của tệ sư huynh mà thôi." Nàng hạ thấp mình, đưa Lang Nhai Thiên lên cực cao, như vậy chỉ cần Lăng Hàn tốn đại khí lực mới có thể đánh bại nàng, thậm chí không bằng nàng, thì làm sao đủ tư cách khiêu chiến với Lang Nhai Thiên? Nữ tử này không đơn giản.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Lang Nhai Thiên có hồng nhan tri kỷ, hiền nội trợ như ngươi, ngược lại cũng là một chuyện may mắn." Nghe thấy lời ấy, nhất thời khiến vô số thanh niên trẻ nổi giận, trong lòng họ, Vương Y Vân là nữ thần, tiên tử, tiên tử tự nhiên là không dính bụi trần, nếu như rơi vào thế gian, vậy còn gọi tiên tử sao? Trong ánh mắt của Vương Y Vân càng lướt qua một đạo sát khí, nàng ái mộ Lang Nhai Thiên, cam tâm vì hắn trả giá, bởi vậy nhất định phải duy trì thân phận tiên tử siêu nhiên của nàng, như vậy mới có thể lung lạc càng nhiều người, nhưng Lăng Hàn lại muốn hủy hình tượng của nàng! Nàng không nhịn được nói: "Lăng huynh, nếu ngươi không phục tệ sư huynh, liền cho phép Y Vân thay tệ sư huynh chiến một trận."

"Chậm đã!" Đúng lúc này, chỉ thấy một bóng người đột nhiên bay vụt tới, thân hình cao to, cả người quấn quanh thần quang màu vàng, như một vị thần linh. Lăng Hàn lộ vẻ kinh ngạc, đây là Hiên Viên Tử Quang! "Hóa ra là Hiên Viên huynh!" Vương Y Vân nở nụ cười, giới thiệu cho mọi người: "Hiên Viên Tử Quang, thiên kiêu đương đại, các vị hẳn không xa lạ gì đi. Hiên Viên huynh đã đáp ứng gia nhập Kích Thiên Minh của chúng ta, là một trong năm phó Minh chủ." "Hiên Viên Tử Quang a, nghe tên rất lâu." "Ngay cả Hiên Viên Tử Quang cũng chịu vị trí phó Minh chủ, Kích Thiên Minh này quả nhiên mạnh mẽ." "Ta muốn gia nhập, ai cũng đừng cản ta!"

Hiên Viên Tử Quang chỉ nhìn chằm chằm Lăng Hàn nói: "Hách Liên cô nương đâu?" Lăng Hàn sờ sờ cằm, tên này làm sao nhận ra mình? Nhưng nghĩ nghĩ, Hổ Nữu là tiêu chí thiên nhiên, trong thiên hạ còn có tiểu nha đầu thứ hai nào có thể ăn lại có thể đánh như thế sao? Hắn hừ một tiếng: "Bại tướng dưới tay, mắc mớ gì tới ngươi?" Bại tướng dưới tay? Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, Hiên Viên Tử Quang từng giao thủ với Lăng Hàn, hơn nữa còn không địch lại? Ánh mắt Hiên Viên Tử Quang uy nghiêm đáng sợ: "Nếu không nói tăm tích của Hách Liên cô nương cho ta, hôm nay ta liền giết ngươi!" "Đầu của ngươi thực là không đủ dùng, bại tướng dưới tay còn dám nói dũng?" Lăng Hàn lắc đầu.

Hiên Viên Tử Quang nhanh chân đi về phía Lăng Hàn, một bước hạ xuống, trời đất rung chuyển, thật giống như ngôi sao trên trời cũng không chịu đựng được khí thế của hắn mà rơi xuống. Hắn vung chỉ nhấn tới Lăng Hàn: "Lần trước sau khi giao thủ, ngươi cho rằng ta tiến bộ bao nhiêu?" "Phốc", một chỉ điểm ra, hóa thành một đạo Đao Mang, nhỏ như tơ nhện, nhưng tràn ngập cảm giác nguy hiểm. Đao Mang! Trong lòng Lăng Hàn lập tức dâng lên báo động mãnh liệt, đây không phải giả Mang, mà là Đao Mang hàng thật đúng giá. Lẽ nào Hiên Viên Tử Quang đã tu ra ba mươi đạo khí? Đối với thiên tài như vậy mà nói, tuyệt đối không thể theo đuổi mạnh mẽ ngắn ngủi mà quên tương lai, bởi vậy nếu đối phương ngưng tụ thành Mang, vậy tuyệt đối đã tu ra ba mươi đạo khí. Hắn có phải là người đầu tiên trong thế hệ trẻ tuổi tu ra ba mươi đạo khí, cũng ngưng tụ thành Mang không? Mạnh như Tiểu Đao Vương còn dừng lại ở hai mươi chín đạo khí. Hiên Viên Tử Quang này thực không đơn giản! Lăng Hàn không tin hắn có thể bằng chính mình đi nhanh như vậy, bất kể là Tiểu Đao Vương hay Yêu Hồi Nguyệt, thiên phú tuyệt không dưới Hiên Viên Tử Quang, thậm chí còn vượt qua, vì sao bọn họ chưa hoàn thành đột phá, lại chỉ có Hiên Viên Tử Quang làm được? Hẳn là huyết mạch của tên này đi, nó có thể mạnh mẽ tăng lên vài tinh sức chiến đấu, thậm chí diễn hóa ra các loại quang ảnh thần thú.

Đối mặt Đao Mang chân chính, hơn nữa còn là Đao Mang hợp ba mươi đạo khí làm một thể, Lăng Hàn cũng không dám đón đỡ. Mang, vượt qua Khí, đó là nghiền ép tuyệt đối, phong mang cực kỳ sắc bén, có thể chém tất cả. Lăng Hàn tu thành Thiết Bì Thể cũng không dám đón đỡ thử xem, dù sao trận chiến này không phải luận bàn, rất có khả năng phát triển trở thành ác chiến sống chết. Hắn cười nhạt nói: "Ngươi có tiến bộ, lẽ nào ta không có sao?" Hắn bắn ra, trên người hiện tia sét, nhất thời biến mất khỏi tại chỗ, nhanh đến mức ngay cả mắt thường cũng không cách nào bắt giữ.

Hiên Viên Tử Quang kinh sợ, đây là thân pháp gì, tại sao nhanh như vậy? Trước khi hắn ra tay đã tính toán sức chiến đấu của Lăng Hàn, tin tưởng sau khi mình ngưng Khí thành Mang, có thể làm cho đối phương liên tục bại lui, ngay cả lực lượng chống đỡ cũng không có. Nhưng tuyệt đối không ngờ rằng, mấy tháng không gặp, thân pháp của đối phương lại xuất hiện tăng lên về bản chất. Quả nhiên, không phải chỉ có hắn mới thu được tiến bộ. "Giết ngươi thừa sức!" Hiên Viên Tử Quang cười gằn, rút đao liền chém, lần này Đao Mang óng ánh, dài tới trăm trượng, giống như một thác nước quét tới Lăng Hàn.

"Thật sao?" Lăng Hàn hóa thành tia chớp, triển khai Quỷ Tiên Bộ, hắn hoạt như cá, dị thường linh động. Hắn lấy cánh tay trái làm cung, tay phải hư kéo, "vù", nhất thời, một mũi tên nguyên lực ngưng tụ, toàn thân trắng loáng, nhưng tỏa ra hàn khí kinh người. Diệt Long Tinh Thần Tiễn. Hắn khẽ quát một tiếng, tiễn nguyên lực bắn ra, "vèo", lóe lên liền đến trước ngực của Hiên Viên Tử Quang. Đừng xem chỉ là một mũi tên, nhưng mà dung hợp ba môn thần thông. Chân Thị Chi Nhãn nhìn thấu vị trí phòng ngự yếu kém nhất trên người Hiên Viên Tử Quang, sau đó phát động Diệt Long Tinh Thần Tiễn, lại lấy sức mạnh sấm sét gia tốc, để mũi tên này nhanh đến mức cực hạn, đồng thời bắn về vị trí khó phòng thủ nhất của Hiên Viên Tử Quang.

Hiên Viên Tử Quang kinh hãi biến sắc, lập tức phát động sức mạnh huyết thống, hỏa diễm vô tận từ trong cơ thể dâng trào, trong nháy mắt hắn liền vượt qua cấp độ Sinh Hoa Cảnh, đạt đến Linh Anh Cảnh. Chân Long Chân Phượng và Thượng Cổ Thần Thú rít gào quanh người hắn, như Thần tử giáng thế, có khí thế vương giả vô thượng. Mũi tên bắn tới, nhưng không xuyên thủng ngực của Hiên Viên Tử Quang, thậm chí ngay cả máu tươi cũng không có bắn ra, chỉ phá tan quần áo trước ngực hắn, hiện ra một bộ khôi giáp màu xanh đen, đang tản mát hào quang dịu dàng, miễn cưỡng ngăn cản tiễn nguyên lực.

"Ha ha ha ha, ta gánh chịu thiên mệnh, đi trên đường cũng có thể nhặt được bảo vật, người được thiên mệnh, há có thể bại vào tay ngươi?" Hiên Viên Tử Quang cười như điên, tay phải giương lên, ba mươi sáu thanh bảo đao hình dạng khác nhau bay ra, bao quanh vây nhốt Lăng Hàn. "Thiên Cương Phá Diệt Đao Trận!" Hắn quát lên. "Lại tới nữa rồi, mỗi ra một chiêu liền báo tên, ngươi có phiền hay không?" Lăng Hàn nhổ nước bọt, nhưng trên mặt không dám có bất kỳ bất cẩn, đao trận này rất đáng sợ, nắm giữ năng lực uy hiếp đến hắn. "Nói cho ta tăm tích của Hách Liên Tầm Tuyết, bằng không ta sẽ giết ngươi!" Hiên Viên Tử Quang khống chế đao trận không phát, chỉ lạnh lùng nhìn Lăng Hàn. "Bị bệnh thật rồi!" Lăng Hàn xem thường, lấy trường kiếm ra, phát động Bát Hoang A Tị Kiếm, đối kháng đao ý đáng sợ.

"Hừ, ngươi đây là muốn tự mình chuốc lấy cực khổ!" Hiên Viên Tử Quang lạnh lùng nói, thôi thúc đao trận giết tới Lăng Hàn. Lăng Hàn vung kiếm nghênh chiến, nhưng Hiên Viên Tử Quang rất mạnh, Đao Mang đánh chém, trong đao trận đều là ánh sáng ác liệt, mỗi một đạo đều đủ tạo thành uy hiếp trí mạng với Sinh Hoa Cảnh. Không, ngay cả Linh Anh Cảnh cũng run rẩy, kia là Đao Mang, lực phá hoại quá kinh người. Khí và Mang là chênh lệch một cấp độ lớn, thật giống như Sinh Hoa Cảnh và Linh Anh Cảnh, đây là bản chất khác nhau. Lăng Hàn thủ rất khó khăn, may là thân pháp của hắn linh động, phòng ngự cũng hết sức kinh người. Đầu tiên, hắn có nguyên lực có thể hình thành phòng ngự, đón lấy, hắn còn có thể phách trân kim cấp sáu, coi như đánh vỡ hai cái này, hắn còn có Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, trong nháy mắt có thể khép lại đại bộ phận thương thế. Lui thêm bước nữa, hắn còn có sáu giọt Bất Diệt Chân Dịch, đủ để hắn cải tử hồi sinh sáu lần. Đao Mang đánh chém, Lăng Hàn rất chật vật.

Ba mươi sáu thanh đao kia hẳn là một bộ, thuộc về đại năng nào đó ở thời kỳ thượng cổ, nhưng không biết làm sao rơi xuống trong tay Hiên Viên Tử Quang. Chính như tên này từng nói, ra ngoài cũng có thể nhặt được bảo vật, trời sinh mệnh cách tốt. "Con mụ nó, chỉ mình ngươi mới có bảo vật sao?" Lăng Hàn hừ một tiếng: "Đồng nát sắt vụn, đợi ta thu sạch a!" "Ngươi liền thổi đi!" Hiên Viên Tử Quang cười gằn. "Mau nói tăm tích của Hách Liên Tầm Tuyết cho ta!" Hắn cũng coi như là tình chủng, rõ ràng Hách Liên Tầm Tuyết không phản ứng hắn, nhưng vẫn cứ si tình.

Lăng Hàn xoay tay phải lại, lấy Hóa Thiên Oản ra. "Thu cho ta!" Hắn kích hoạt bảo vật, nhất thời, từng đạo mạch văn giao thoa, "vù", thạch bát bay lên không, tỏa ra ánh sáng vô tận. "Xèo xèo xèo…" Lập tức có ba thanh bảo đao bị thu vào. Cái gì! Tất cả mọi người nhìn mà líu lưỡi, uy lực của đao trận rõ như ban ngày, nhưng cái thạch bát Lăng Hàn lấy ra kia lại có thể phá hoại đao trận, thu bảo đao, thật khiến người ta không thể nào tiếp thu được. Hiên Viên Tử Quang trố mắt, hắn rất rõ ràng uy năng của ba mươi sáu chuôi bảo đao, mà sau khi bị thạch bát thu lấy, hắn hoàn toàn mất đi liên hệ với ba chuôi bảo đao kia, thật giống như biến mất khỏi thế giới này rồi. "Xèo xèo xèo", thạch bát cũng không có tâm tình gì, tiếp tục hấp thu bảo đao, chỉ mấy hơi thở lại có bảy chuôi bị nó thu vào.

"Cái này, đây là…" Đôi mắt đẹp của Nông Mạn Mạn phát quang, nàng nhận ra được, đây chính là đáy bình của Luyện Tiên Bình, cũng chính là đồ vật nàng vừa ý, không nghĩ tới lại là một thạch bát, hơn nữa uy lực lớn như vậy! Nàng càng nghĩ càng khẳng định. Vương Y Vân cũng híp mắt, thầm nghĩ nếu Lang sư huynh có thể được món bảo vật này, sẽ như hổ thêm cánh, ngay cả Tiểu Đao Vương, Yêu Hồi Nguyệt, Đông Linh Nhi thì lại làm sao, chỉ có thể bị Lang sư huynh quét ngang. Có điều, phải làm sao chiếm được món bảo vật này đây, Lăng Hàn mềm không được cứng không xong, rất khó đối phó. Hiên Viên Tử Quang hung ác quát lên: "Bạo cho ta!" "Vù", hai mươi sáu chuôi bảo đao còn lại cùng nhau tỏa ra hào quang chói mắt, mạch văn trên thân đao khuếch tán, trong nháy mắt tiêu diệt. Linh khí tự bạo! Lăng Hàn ngơ ngác, Linh khí ra sao mới có thể tự bạo? Chỉ có súc tích ra khí linh. Nhưng nếu súc tích ra khí linh, như vậy sẽ như sinh linh phổ thông, đặt sinh tồn ở vị trí thứ nhất, nếu không phải vạn bất đắc dĩ là tuyệt đối không thể tự bạo. Tỷ như Hắc Tháp, Lăng Hàn muốn Tiểu Tháp tự bạo, ngươi xem Tiểu Tháp có thể phản ứng hắn không. Nhưng Hiên Viên Tử Quang ra lệnh một tiếng, những linh khí này đều lựa chọn tự bạo cùng một lúc, thật giống như hắn là Linh khí vương, lệnh ra, liền không thể từ chối. Sát, những Linh khí này đều là đồ vật cấp bảy, ở trong tay Hiên Viên Tử Quang không cách nào phát huy ra trình độ nên có, chỉ khi nào tự bạo... hai mươi sáu tên Linh Anh Cảnh cấp cao đồng thời bạo phát toàn lực, nổ ra đại chiêu đồng quy vu tận, uy lực này khủng bố đến mức nào? Lăng Hàn không nói hai lời, điều khiển ánh chớp liều mạng phá vòng vây.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!