Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Hành trình của Lăng Hàn cùng nhóm bạn tiếp tục đưa họ đến một thung lũng bí ẩn, nơi quy tụ vô số yêu thú Hoá Thần Cảnh, điều khiến Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc. Đại Bạch Thỏ, với vẻ ngoài ngây thơ nhưng nội tâm đầy ranh mãnh, giải thích rằng đó là lãnh địa của một con Ưng Vương Thiên Nhân Cảnh – Tử Ngọc Thanh Điêu, một dị chủng thượng cổ, vương giả trong các vương giả. Lăng Hàn không khỏi cảm thán, nếu ở kiếp trước, đây chắc chắn là tồn tại vô địch, nhưng ở kiếp này, nó còn có cơ hội tiến xa hơn, chạm đến ngưỡng Phá Hư Cảnh. Chú thỏ lưu manh, với gan dạ không kém, lại tuyên bố sẽ trộm sạch linh dược của Ưng Vương để ngăn cản nó đột phá, khiến Lăng Hàn không khỏi bật cười trêu chọc. Nhưng trêu chọc Lăng Hàn thì dễ, trêu chọc Hổ Nữu thì khó, chú thỏ lập tức bị Hổ Nữu cắn cho kêu la thảm thiết.
Khi họ đến điểm hẹn, một thôn trang nhỏ đã biến thành chiến trường của những thi binh. Diệp Vinh, vị thiên tài được vào thẳng Bổ Thiên Học Viện, xuất hiện với vẻ mặt khó chịu vì phải chờ đợi. Tần Liên Nguyệt giải thích về cuộc bạo động thú triều mà họ vừa trải qua, khiến Diệp Vinh không khỏi kinh hãi, nhưng cũng nhân cơ hội tỏ vẻ quan tâm đặc biệt tới Tần Liên Nguyệt. Lăng Hàn "ồ" một tiếng, ném cho Diệp Vinh một quả linh đào, bảo hắn chia cho mọi người, khiến Diệp Vinh ngạc nhiên không thôi. Dù linh đào là linh quả cấp bảy quý hiếm, nhưng với hắn, việc đánh đổi bằng một tờ Thần Hành phù trong hoàn cảnh thú triều vẫn khiến hắn cảm thấy "lỗ". Hắn cất linh đào đi, định dùng vào lúc tu luyện gặp bình cảnh, trong khi những người khác nhìn nhau, bởi họ đã ăn linh quả một cách tùy tiện.
Sự xuất hiện của chú thỏ lưu manh khiến Diệp Vinh tò mò, nhưng ngay lập tức, chú thỏ đã "lộ nguyên hình" với cái miệng tiện không ai bằng, dọa đạp Diệp Vinh. Điều này khiến Diệp Vinh choáng váng: một yêu thú biết nói, lại còn lưu manh đến vậy! Tần Liên Nguyệt chỉ bình thản đáp: "Đại thế giới, không gì không có."
Tiếp tục hành trình đến Bổ Thiên Học Viện, chú thỏ lưu manh cứ bám riết lấy Lăng Hàn, dường như muốn trộm nhân sâm của hắn, nhưng luôn bị Hổ Nữu "xử lý", biến tiếng kêu thảm thiết thành chuyện thường ngày. Điều kỳ lạ là, dù bị Hổ Nữu ngược đãi bao nhiêu lần, chú thỏ vẫn không hề phản kháng, khiến Lăng Hàn lấy làm lạ.
Khi đặt chân vào Phi Hoa Quận, họ bắt gặp vô số thanh niên tài tuấn đang trên đường đến Bổ Thiên Học Viện. Một nhóm người nhận ra Diệp Vinh, và Hậu Chí, đệ tử Ngũ Hành Cốc, đã hết lời ca ngợi Diệp Vinh về chiến tích trên Liên Hoàn Thập Nhị Võ Đài. Diệp Vinh, được tâng bốc, không khỏi đắc chí. Khi Tần Liên Nguyệt nhắc nhở về việc lên đường, một người trong nhóm đã lớn tiếng trách mắng nàng, nhưng Diệp Vinh vội vàng giới thiệu Tần Liên Nguyệt là bạn của mình, khiến người kia phải xin lỗi. Tuy nhiên, Tần Liên Nguyệt đã quá ngán ngẩm với sự khoác lác của Diệp Vinh, quyết định rời đi, nói rằng cô không "với cao" nổi đại nhân vật như hắn.
Diệp Vinh muốn đuổi theo nhưng không giữ được thể diện. Hắn bị bạn bè vây quanh an ủi, cho rằng Tần Liên Nguyệt "mắt mù" hoặc "được chiều nên kiêu". Lăng Hàn cũng quyết định chia tay Tần Liên Nguyệt, và bảo Tàn Dạ đưa Hà Lan Vận rời đi, để Tàn Dạ có thể tự tìm con đường đao đạo của mình. Giờ đây, đội ngũ của Lăng Hàn chỉ còn lại Hổ Nữu, Chư Toàn Nhi và chú thỏ lưu manh.
Chú thỏ hỏi họ định đi đâu, Lăng Hàn chỉ cười bảo không ai mời nó đi cùng. Chú thỏ giãy nảy, đòi lại nhân sâm, lại bị Hổ Nữu cắn. Lăng Hàn hứa sẽ trả nó hai cây sau một năm, nhưng chú thỏ không tin. Lăng Hàn đành mặc kệ, bởi nó là yêu thú Linh Anh Cảnh, hắn cũng không cản được. Chú thỏ liền vênh váo, nhưng hình ảnh uy vũ lại bị phá hỏng bởi Hổ Nữu vẫn còn cắn chặt chân nó.
Lăng Hàn bắt đầu tìm kiếm Thương Mang Sơn theo bản đồ, nhưng vì đã gần vạn năm, địa hình thay đổi, việc tìm kiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể. Chú thỏ thắc mắc họ đang tìm gì, và khi biết Lăng Hàn đang tìm một tòa điện cổ xưa mà không chắc chắn vị trí, nó không khỏi châm chọc. Chú thỏ khoe mình họ Tông, là hậu duệ của Tông Thanh Y uy trấn thiên hạ từ mấy triệu năm trước, giải thích vì sao nó có thể nói tiếng người dù chưa hóa hình. Hổ Nữu lại thèm thuồng, bảo Lăng Hàn làm thịt chú thỏ vì nó là Thần thú di chủng, khiến chú thỏ hoảng hốt van xin.
Đột nhiên, chú thỏ khoe rằng nó biết nơi có thể tìm được cổ địa đồ, thậm chí từ mười vạn năm trước. Nó kể tên các tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông, Tuyệt Đao Tông, Vân Phượng Tông. Lăng Hàn nhận ra đây là cách tốt hơn nhiều so với việc mò mẫm, và nảy ra ý định vào Bổ Thiên Học Viện để kết giao với đệ tử của các tông môn này, dùng lợi ích để đổi lấy cổ địa đồ.
Mười ngày sau, họ đến Cửu Long Sơn, nơi đã trở thành thánh địa võ đạo, quy tụ thiên tài khắp nơi. Lăng Hàn vừa đến đã thấy hai người đang đại chiến trên bầu trời, một trong số đó chính là Vũ Hoàng!
Vũ Hoàng vẫn giữ phong thái thô bạo, quyền pháp mạnh mẽ như Nộ Long màu đỏ thẫm. Lăng Hàn kinh ngạc trước sự tiến bộ phi thường của Vũ Hoàng, từ Sinh Hoa Cảnh đã lên Linh Anh Cảnh chỉ trong thời gian ngắn. Đối thủ của Vũ Hoàng là một thanh niên trẻ tuổi tên Mộ Dung Thanh, cũng tay không đối chiến, quyền pháp bao bọc hào quang kinh người. Lăng Hàn nhận ra đó không phải "Mang" thật mà là "giả Mang", được tạo thành từ nhiều Khí đan dệt. Dù Vũ Hoàng chỉ ngưng tụ mười đạo khí thành Mang, nhưng vẫn chiếm ưu thế, chỉ là Mộ Dung Thanh sở hữu võ kỹ cực kỳ tinh diệu, bù đắp được sự chênh lệch.
Lăng Hàn hỏi thăm về Mộ Dung Thanh, biết được hắn là thiên tài Nam vực, nửa tháng qua chưa từng bại trận. Tuy nhiên, một người khác chen vào, cho rằng Mộ Dung Thanh chỉ mạnh vì các thiên tài thực sự chưa đến. Lăng Hàn cười, nhận ra Vũ Hoàng là đối thủ xứng tầm của Mộ Dung Thanh. Lăng Hàn tiết lộ danh tính của Vũ Hoàng, khiến mọi người kinh ngạc, bởi "Hoàng" là danh xưng chỉ những cường giả tuyệt thế. Lăng Hàn tin rằng Vũ Hoàng xứng đáng với danh hiệu đó.
Trận chiến kéo dài một ngày một đêm mà bất phân thắng bại, cuối cùng hai người bắt tay giảng hòa và thảo luận võ đạo. Lăng Hàn tiến đến chào Vũ Hoàng, Vũ Hoàng vui mừng khôn xiết, cảm thán tốc độ tu luyện của Lăng Hàn. Vũ Hoàng giới thiệu Lăng Hàn với Mộ Dung Thanh, nhưng Mộ Dung Thanh tỏ vẻ ngạc nhiên khi Vũ Hoàng lại nhiệt tình với một tiểu bối Sinh Hoa Cảnh. Đúng lúc đó, chú thỏ lưu manh lại ra tay, đá bay Mộ Dung Thanh, quát: "Sinh Hoa Cảnh thì sao, không phục, Thỏ Gia đạp ngươi tới phục!" Mộ Dung Thanh tức giận, gọi chú thỏ là "thỏ chết tiệt", và thế là một người một thỏ bay lên trời đại chiến. Lăng Hàn và Chư Toàn Nhi chỉ cười, bảo không cần để ý.
Vũ Hoàng tiết lộ một tin tức quan trọng: Văn Nhất Kiếm đã đến Trung Châu, bán tọa độ thần tàng cho các tông môn thượng cổ như Thiên Kiếm Tông, Tuyệt Đao Tông, đổi lấy sự che chở. Điều này đã hóa giải nguy cơ mà Lăng Hàn có thể gặp phải từ thần tàng. Lăng Hàn hiểu được sự bất đắc dĩ và quyết đoán của Văn Nhất Kiếm. Vũ Hoàng cũng nói Văn Nhất Kiếm đã có tư cách vào thẳng học viện.
Trong lúc trò chuyện, Lăng Hàn lấy nồi ra nấu ăn, mùi hương lan tỏa khiến mọi người, kể cả Mộ Dung Thanh và chú thỏ đang chiến đấu, cũng phải dừng lại mà nhìn. Hổ Nữu lập tức nhảy ra bảo vệ đồ ăn. Sau khi ăn xong, Vũ Hoàng và Mộ Dung Thanh đi vào rừng tìm yêu thú ác chiến. Lăng Hàn cùng Hổ Nữu và Chư Toàn Nhi dạo quanh khu chợ bên ngoài.
Chư Toàn Nhi đi bên cạnh Lăng Hàn, còn Hổ Nữu thì nắm tay hắn, có vẻ không kiên nhẫn. Họ đi ngang qua một quán hàng đông đúc, nơi mọi người đang xúm xít quanh một chiếc lọ. Chiếc lọ có vẻ ngoài rách nát, hoa văn mờ nhạt, nhưng lại toát ra khí thế bàng bạc. Lão chủ quán, một Linh Anh Cảnh, gọi nó là "Luyện Tiên Bình", và chỉ đổi bằng bảo dược kéo dài sinh mệnh. Một người đàn ông trong đám đông lên tiếng cảnh báo, cho rằng chiếc lọ đã hỏng, mạch văn đã diệt, không còn bao nhiêu uy năng. Mọi người bắt đầu trả giá thấp hơn, nhưng lão chủ quán kiên quyết chỉ đổi bằng bảo dược.
Một người trả giá bằng Hà Thủ Ô ba trăm năm, có thể kéo dài mười năm tuổi thọ, khiến lão chủ quán dao động. Người đàn ông trước đó lại nói rằng đây chỉ là hàng nhái của Luyện Tiên Bình, dù có giá trị nghiên cứu, và ra giá hai cây Ô Vân Tham hai trăm năm. Lăng Hàn mỉm cười, mở miệng: "Ta ra một cây Bạch Ngọc Tham ngàn năm." Mọi người kinh ngạc, không tin có linh tham ngàn năm quý hiếm như vậy. Lão chủ quán cũng nghi ngờ, Lăng Hàn liền ném ra một cây nhân sâm, bảo lão nghiệm hàng. Lão nhận ra đây là nhân sâm có niên đại ít nhất tám chín trăm năm, đủ để kéo dài ba mươi năm tuổi thọ, liền vui vẻ đồng ý.
Nhưng người đàn ông kia lập tức cản lại, nhìn Lăng Hàn với ánh mắt uy nghiêm, rồi ra giá ba cây Hoàng Long Tham bảy trăm năm. Lăng Hàn nhận ra hắn đang cố tình ép giá. Lăng Hàn dùng Chân Thị Chi Nhãn nhìn chiếc lọ, phát hiện dưới đáy bình có một tầng ánh sáng huyễn lệ, như một mặt trời nhỏ, khiến mắt hắn lóa lên – đó chắc chắn là một bảo vật! Không do dự, Lăng Hàn ném ra thêm một cây nhân sâm ngàn năm: "Vậy ta dùng hai cây." Người đàn ông kia lại thêm một viên Bảo Tâm Đan, một loại đan dược địa cấp trung phẩm cực kỳ quý giá, có thể cứu mạng võ giả dưới Hoá Thần Cảnh. Lão chủ quán lập tức dao động, Bảo Tâm Đan có thể giúp hắn mạo hiểm tìm cơ duyên đột phá Hoá Thần Cảnh. Lăng Hàn nở nụ cười, so đan dược với một đan đạo đế vương như hắn sao? Hắn liền đáp trả: "Ta lại thêm hai viên Bảo Tâm Đan a."