Chương 124: Thỏ Quái Vô Lại: Truy Đuổi Sinh Tử
Cập nhật: 27/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 616 đến 620 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa chốn sơn lâm hiểm trở, nơi linh khí ngưng tụ, Diệp Vinh không khỏi phiền muộn khi đối mặt với Linh Anh tầng chín Hôi Văn Báo sừng sững trấn giữ linh đào. Trong mắt hắn, đám người đi cùng chẳng qua là gánh nặng, chỉ mình hắn mới xứng danh "cao thủ" – cái danh xán lạn được chứng nhận bằng tấm vé vào thẳng Bổ Thiên Học Viện. Hắn tự nhủ, làm sao một bậc cao thủ như hắn lại phải hỏi ý kiến đám "cặn bã" này?
Sau một hồi cân nhắc đầy vẻ cao ngạo, Diệp Vinh ra lệnh: "Ta sẽ dẫn dụ con Hôi Văn Báo đi, các ngươi tranh thủ hái linh đào, được bao nhiêu thì được. Sau đó, chúng ta sẽ hội hợp tại thôn nhỏ cách đây bảy mươi dặm." Lăng Hàn, với nụ cười điềm nhiên, đáp lời đầy vẻ khách khí: "Vậy đành phiền Diệp huynh vậy." Diệp Vinh, mang vẻ mặt hiển nhiên như thể đó là nghĩa vụ của hắn, trong lòng lại có chút bực bội. Hắn nghĩ, đám người này chẳng làm gì mà cũng được chia linh đào, nếu không phải nể mặt Tần Liên Nguyệt, hắn đã sớm đuổi cổ bọn họ đi rồi.
Mọi người nhanh chóng ẩn mình vào vách núi cheo leo. Diệp Vinh lao ra, nhặt một tảng đá, dùng nguyên lực bao bọc, ý chí võ đạo tuôn trào, biến tảng đá tầm thường thành một vật thể sáng lấp lánh như linh khí. Hắn gầm lên một tiếng, ném tảng đá vút đi, nhắm thẳng vào Hôi Văn Báo. "Rầm!" Tảng đá va vào đầu con báo. Một đòn như vậy đủ để khiến võ giả Linh Anh Cảnh khác vỡ đầu, nhưng Hôi Văn Báo là yêu thú, da thịt trời sinh thô ráp, chỉ khẽ lắc đầu, lấm lét nhìn quanh tìm kẻ dám tập kích.
Diệp Vinh không từ bỏ, lại ném thêm một phát nữa. Lần này, Hôi Văn Báo không chịu đòn nữa mà vung móng vuốt xé nát phi thạch, đôi mắt rực lửa giận dữ. Nó gầm lên, bốn chân phát lực, lao vút về phía Diệp Vinh với tốc độ kinh người. Diệp Vinh lập tức quay đầu bỏ chạy, dù tự tin đến mấy, hắn cũng không dám đối đầu trực diện với một yêu thú Linh Anh đỉnh cao.
Chạy được vài bước, hắn quay đầu nhìn lại, hồn phách suýt tan tác. Tốc độ của Hôi Văn Báo quá nhanh, vượt xa Linh Anh Cảnh bình thường, đang nhanh chóng rút ngắn khoảng cách. "Đáng chết!" Hắn rủa một tiếng, vội vàng rút ra một tấm linh phù. Vẻ mặt hắn thoáng hiện sự xót xa, nhưng không chút do dự vỗ lên người. Lập tức, một luồng sáng trắng bao bọc, tốc độ hắn tăng vọt. Đó là Thần Hành Phù, bảo vật do sư phụ ban tặng, tổng cộng chỉ có ba tấm. Hắn không ngờ lại phải dùng một tấm vì mấy quả linh đào, thật là thiệt thòi lớn! Dù có hái được mười quả, hắn vẫn thấy thua thiệt!
Nhóm Lăng Hàn chứng kiến toàn bộ màn kịch, không khỏi bật cười. Nếu không phải Diệp Vinh tự cao tự đại, có Lăng Hàn và Hổ Nữu ở đây, đâu cần phải khổ sở đến vậy? Thậm chí, nếu Lăng Hàn không thể đánh lại Hôi Văn Báo, để Hổ Nữu ra tay dẫn dụ chắc chắn an toàn và hiệu quả hơn nhiều. "Đáng tiếc, Nữu còn muốn ăn chân báo nướng!" Hổ Nữu thèm thuồng nói.
Tần Liên Nguyệt định lao ra hái quả, nhưng Lăng Hàn đã nhanh tay giữ nàng lại. "Ngươi làm gì vậy, muốn vô lễ với bổn cô nương sao?" Tần Liên Nguyệt giận dỗi. "Ngươi mới muốn làm gì?" Lăng Hàn liếc mắt hỏi. "Đương nhiên là hái đào!" Tần Liên Nguyệt nhìn Lăng Hàn như nhìn một kẻ ngốc, không hiểu sao thần tượng mạnh mẽ này lại có vẻ "chậm hiểu" đến vậy. "Không cần hái!" Lăng Hàn lắc đầu, bắt đầu đào cả gốc. Tần Liên Nguyệt hít một hơi lạnh, tên này thật sự "hắc tâm", không chỉ ăn đào mà còn muốn đào cả gốc rễ! Nàng vội nói: "Loại linh thụ này chỉ sống được ở địa hình đặc biệt, dù ngươi đào đi cũng không thể tồn tại ở nơi khác đâu." "Ai nói?" Lăng Hàn cười hì hì, đào nhanh hơn. Nếu không sợ làm tổn thương linh thụ, hắn đã một xẻng xong xuôi.
Tần Liên Nguyệt trố mắt: "Chưa từng thấy ai như ngươi!" "Đương nhiên không có, ta là độc nhất vô nhị mà!" Lăng Hàn cười lớn. "Lăng Hàn của Nữu độc nhất vô nhị!" Hổ Nữu cũng đắc chí phụ họa. "Một lớn một nhỏ, hai tên rắm thối!" Tần Liên Nguyệt thầm mắng, nhưng không thể không thừa nhận, hai người này đều là quái thai, vượt xa tầng lớp thiên tài, chỉ có vài yêu nghiệt trong truyền thuyết Trung Châu mới có thể sánh ngang.
Chẳng mấy chốc, Lăng Hàn đã đào xong cả cây linh thụ. "Vèo!" Cây đào chợt lóe lên rồi biến mất vào Hắc Tháp. Tần Liên Nguyệt sợ hết hồn: "Không gian giới chỉ của ngươi lớn đến mức nào mà lại chứa được cả một cây linh thụ to lớn như vậy?" Cô biết linh thụ này cao hàng trăm trượng, bộ rễ cũng sâu tương tự, không gian linh khí thông thường khó lòng chứa được. Chư Toàn Nhi và Tàn Dạ chỉ cười nhạt, thầm nghĩ nếu Tần Liên Nguyệt được vào Hắc Tháp, chắc sẽ sợ đến mức gọi mẹ mất.
"Đi thôi, vào cốc xem sao." Nếu đây là một Dược cốc, bên trong chắc chắn còn nhiều linh dược hơn nữa. Lăng Hàn muốn làm phong phú thêm kho dược liệu trong Hắc Tháp. "Cẩn thận, trước đó ta từng quan sát từ trên cao, bên trong không thiếu linh dược, nhưng yêu thú cao cấp cũng rất nhiều!" Tần Liên Nguyệt nhắc nhở. Lăng Hàn gật đầu, nhưng vẫn băn khoăn: "Yêu thú càng mạnh càng thích sống đơn độc, sao lại tụ tập hết vào thung lũng này chứ?" Thung lũng này không lớn, có lẽ chỉ đủ làm lãnh địa cho Hôi Văn Báo, huống chi còn có yêu thú khác.
"Ầm ầm ầm!" Họ còn chưa kịp nhấc chân thì một tiếng nổ vang trời đã vọng ra từ trong cốc, tựa như vạn thú chạy rầm rập, mặt đất rung chuyển dữ dội. Mọi người đồng loạt nhìn vào trong cốc, chỉ thấy bụi bay mù mịt, một đàn yêu thú đang ào ạt xông ra. "Mẹ kiếp, chúng ta còn chưa vào mà sao đã bị đuổi đến rồi?" Đàn yêu thú đủ chủng loại: hổ mọc cánh, rắn lớn bốn chân, chim không lông... nhưng con nào con nấy đều cực kỳ mạnh mẽ, toàn là Hoá Thần Cảnh! Dẫn đầu đàn yêu thú là một con bạch thỏ cao nửa người, miệng ngậm một củ cải tím, đang chạy trốn rất nhanh.
"Thét!" "Ngang!" "Gào!" Lũ yêu thú gầm rống giận dữ, ánh mắt nhìn con bạch thỏ tràn đầy phẫn nộ. "Đám yêu thú này đang truy đuổi con thỏ kia!" "Chúng ta bị vạ lây rồi!" "Chạy mau!" Mọi người đồng loạt kêu lên thất thanh.