Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đáng sợ, một bóng hình nhỏ bé vụt qua như tia sét, nhanh đến mức ngay cả những cường giả Linh Anh Cảnh cũng khó lòng nắm bắt. Dương Anh Thi, kẻ vừa bước chân vào cảnh giới cao thâm ấy, hoàn toàn không ngờ tới một tiểu nha đầu bảy tám tuổi lại có thể bộc phát tốc độ kinh hoàng đến thế. Trước khi kịp nhận ra hiểm nguy, nắm đấm nhỏ nhắn của Hổ Nữu đã giáng thẳng vào cằm nàng, một đòn chí mạng. Cú đánh khủng khiếp ấy không chỉ hất tung Dương Anh Thi mà còn khiến nàng bất tỉnh ngay tức khắc. Chưa dừng lại ở đó, Hổ Nữu với tốc độ nhanh hơn cả suy nghĩ, lao tới, cưỡi lên vai đối thủ, hai tay siết chặt đầu nàng rồi vặn mạnh.
"Thẻ... thẻ..." Âm thanh xương gãy rợn người vang vọng. Không còn nguyên lực bảo vệ, thân thể Linh Anh Cảnh trở nên yếu ớt lạ thường, và Dương Anh Thi đã bị Hổ Nữu "hái" mất đầu. Dù huyết khí của Linh Anh Cảnh dồi dào đến mức có thể sống sót tạm thời dù mất đầu, thậm chí có thể phục hồi nếu được ráp lại, nhưng Hổ Nữu đã không cho nàng cơ hội đó. Cô bé thản nhiên ném cái đầu đi, khiến thân thể không đầu của Dương Anh Thi loạng choạng chạy thêm vài bước, máu tươi trào ra từ cổ trước khi đổ gục, hoàn toàn bất động. Một cường giả Linh Anh Cảnh, bị một tiểu nha đầu hạ gục tại chỗ!
Cả trường đoạn chìm trong sự im lặng chết chóc. Tần Liên Nguyệt, Hà Lan Vận, Cừu Tử Phi và những người khác, ai nấy đều run rẩy. Hình ảnh cô bé đáng yêu mà họ từng cùng ăn uống giờ đây biến thành một tiểu Ma Vương khát máu, khiến họ lạnh toát sống lưng. Tần Liên Nguyệt đặc biệt hoảng sợ khi nhớ lại lời Hổ Nữu từng hỏi Lăng Hàn có thể "làm thịt" mình không; lúc đó nàng chỉ nghĩ là lời nói đùa, nhưng giờ đây, nàng nhận ra Hổ Nữu hoàn toàn nghiêm túc. Nàng đã vô tình đi một vòng trước Quỷ Môn quan.
Hồ Khánh Phương và Dương Anh Vân, sau phút kinh hoàng, vội vã trốn vào buồng xe, thúc giục bốn mỹ phụ điều khiển xe ngựa chạy trốn. "Muốn giết Nữu Nữu đáng yêu, Nữu tức giận rồi!" Hổ Nữu gầm gừ, hóa thành một tia chớp đuổi theo. Một cú đấm giáng xuống xe ngựa, nhưng một màn chắn sáng bỗng hiện ra, chặn đứng đòn tấn công của cô bé. Đó là lớp phòng ngự cấp Linh Anh Cảnh, và Hổ Nữu, dù mạnh mẽ, vẫn chỉ ở Sinh Hoa Cảnh cấp cao, chưa thể phá vỡ ngay lập tức. Hồ Khánh Phương lúc này mới hoàn hồn, cười khẩy đầy ngạo mạn: "Ha ha ha, đến đây đi, muốn giết bản thiếu, ngươi còn phải tu luyện ngàn năm nữa!"
Hổ Nữu giận tím mặt, há miệng nhỏ nhắn cắn xé màn chắn. "Rắc rắc rắc..." Lớp phòng ngự không thể chống lại hàm răng sắc bén của cô bé, bắt đầu rạn nứt. Tuy nhiên, nó được kích hoạt bởi nguyên tinh, nên liên tục tự hồi phục. Hai bên giằng co, bất phân thắng bại trong chốc lát. Thế nhưng, Hồ Khánh Phương vẫn sợ hãi đến hồn bay phách lạc, liên tục thúc giục xe ngựa chạy thoát. Xe ngựa nhanh chóng biến mất ở chân trời.
Tất cả mọi người vẫn đứng sững sờ, choáng váng trước những gì vừa xảy ra. Mãi một lúc sau, Hổ Nữu quay lại, bĩu môi hờn dỗi: "Chơi không vui, bị bọn họ chạy mất!" Ai nấy đều thầm nghĩ, "Chơi không vui" của cô bé đã đủ kinh hoàng rồi, giết một Linh Anh Cảnh, cắn phá phòng ngự của Linh Anh Cảnh, chuyện này nói ra có thể làm chấn động cả thiên hạ. Giờ đây, ánh mắt mọi người nhìn Hổ Nữu không còn chút khinh thường nào, mà thay vào đó là sự sợ hãi tột độ, như nhìn một tiểu Ma Vương thực sự.
"Đánh một trận xong, đói bụng rồi!" Hổ Nữu lập tức bám lấy Lăng Hàn, làm nũng xin thêm thịt. Lăng Hàn kiên quyết từ chối, nhưng cô bé vẫn nài nỉ, cuối cùng cũng được một miếng thịt khô nhỏ, vui vẻ nhảy nhót. Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc: tiểu Ma Vương đáng sợ kia lại nghe lời Lăng Hàn đến vậy! Họ vội vàng lấy thịt khô ra dụ dỗ Hổ Nữu, nghĩ thầm Lăng Hàn thật ngốc nghếch, có cường giả như vậy mà không biết lung lạc. Nhưng Hổ Nữu chỉ đạp đổ họ, nếu không phải cô bé đã thu lại sát khí, có lẽ tất cả đã bị "làm thịt".
Tần Liên Nguyệt nhìn chằm chằm Lăng Hàn, trong lòng nảy sinh một suy đoán táo bạo. Nếu Lăng Hàn không sở hữu thực lực đáng sợ, làm sao có thể kiềm chế được tiểu nha đầu hung tàn này? "Xấu xí, ngươi nhìn chằm chằm Lăng Hàn của Nữu, có phải là đánh chủ ý xấu gì không?" Hổ Nữu đột ngột xuất hiện trước mặt Tần Liên Nguyệt, vẻ mặt đề phòng hiện rõ. Tần Liên Nguyệt chỉ cười nhẹ, hỏi: "Nữu Nữu, tỷ tỷ nơi nào xấu?" "Nơi nào cũng xấu!" Hổ Nữu nghiêm túc chỉ vào Chư Toàn Nhi: "Cũng không đẹp bằng xấu xí kia, ngươi nói ngươi nơi nào không xấu?" Tần Liên Nguyệt chỉ mỉm cười, không tranh cãi mà hỏi tiếp: "Nữu Nữu, Lăng Hàn của ngươi lợi hại không?" "Đương nhiên lợi hại, lợi hại hơn cả Nữu!" Hổ Nữu tự hào đáp. Đôi mắt Tần Liên Nguyệt sáng lên, nàng biết, Lăng Hàn tuyệt đối không hề đơn giản.
Đoàn người lại tiếp tục cuộc hành trình. Sau sự kiện chấn động vừa rồi, không một ai dám buông lời thiếu tôn trọng với Lăng Hàn, không phải vì sợ chàng, mà vì sợ Hổ Nữu, tiểu nha đầu dính Lăng Hàn như sam, ai dám nói xấu chàng thì không sợ cô bé nổi giận sao? Cô nàng này là một sát thần thực sự, giết người không hề nương tay. Họ vừa ngưỡng mộ Lăng Hàn, vừa ghen tị vì chàng có được một "cái đùi" vững chắc như vậy.
Chỉ hai ngày sau, Hồ Khánh Phương lại một lần nữa xuất hiện. Lăng Hàn không khỏi thầm khâm phục sự lì lợm của tên này, đã thoát chết hai lần mà vẫn dám quay lại. Chắc hẳn hắn háo sắc đến mức không thể quên được Tần Liên Nguyệt. "Ha ha ha ha, bản thiếu lại trở về!" Vẫn là chiếc xe ngựa quen thuộc, vẫn bốn mỹ phụ điều khiển, nhưng lần này không còn âm thanh dâm loạn vọng ra. "Có cần vỗ tay không?" Lăng Hàn mỉa mai. "Vỗ tay? Dù dập đầu các ngươi cũng đừng hòng sống!" Hồ Khánh Phương đáp trả, thùng xe mở ra, hắn và một ông lão sóng vai bước xuống.
Lăng Hàn kinh hãi biến sắc, cố ý châm chọc: "Thật không nghĩ tới, Phong Nguyệt Tông các ngươi không chỉ háo sắc mà còn có đam mê đồng tính, thực sự là không đành lòng nhìn, ô, quá đồi phong bại tục!" "Nói hươu nói vượn!" Hồ Khánh Phương nhảy dựng lên. "Cô nam quả nam, hai người các ngươi nhét chung một chỗ, lẽ nào sẽ không làm chuyện gì sao?" Lăng Hàn tiếp tục khiêu khích. "Tiểu bối, làm càn!" Ông lão kia lập tức gầm lên, âm thanh như kim loại ma sát, sắc bén và đầy sát thương. Đám người Cừu Tử Phi lập tức chảy máu mũi, máu tai, chỉ có Tần Liên Nguyệt, Lăng Hàn, Chư Toàn Nhi và Hổ Nữu là không bị ảnh hưởng.
"Cực Bạo Sát Vương, Đoạn Minh Đạt!" Tần Liên Nguyệt kinh hô. "Cạc cạc, tiểu cô nương, không ngờ ngươi nhận ra lão phu! Chà chà, dáng dấp thực không tồi, nếu không phải Thiếu Tông chủ xem trọng ngươi, vậy lão phu liền muốn cùng ngươi song tu." Ông lão cười quái dị, ánh mắt đầy dục vọng nhìn Tần Liên Nguyệt. "Cực Bạo Sát Vương Đoạn Minh Đạt, Linh Anh Cảnh đỉnh cao!" Tần Liên Nguyệt lại nói thêm một câu, giọng đầy tuyệt vọng. Linh Anh Cảnh đỉnh cao, đó là một sức mạnh khủng khiếp. Dù Hổ Nữu mạnh mẽ, nhưng cô bé vẫn chỉ là Sinh Hoa Cảnh, việc giết Dương Anh Thi là nhờ yếu tố bất ngờ. Đoạn Minh Đạt đã có phòng bị, và sức chiến đấu của hắn không thể so với Dương Anh Thi vừa bước vào cảnh giới. "Xong đời," ý nghĩ đó lại dâng lên trong lòng mọi người.
"Đoàn đại nhân, ngoại trừ mấy phụ nhân này, những người khác giết toàn bộ!" Hồ Khánh Phương ra lệnh. Đoạn Minh Đạt lĩnh mệnh, ánh mắt đáng sợ lướt qua mọi người, lẩm bẩm: "Trước giết ai tốt đây?" Biết rõ đối phương chỉ đang đùa cợt, nhưng đám Cừu Tử Phi vẫn rợn người, không ai muốn mình là người đầu tiên bị giết. "Cạc cạc, lão phu đang hỏi các ngươi, giết ai trước đây?" Đoạn Minh Đạt âm trầm nói, hắn thích nhất nhìn người ta đấu tranh nội bộ.
Đám Cừu Tử Phi nhìn nhau, rồi cùng chỉ về phía Lăng Hàn: "Hắn!" "Các ngươi không nên mắc bẫy của hắn!" Hà Lan Vận kêu lên. "Bất kể thế nào, hắn cũng sẽ không bỏ qua chúng ta, liều mạng với hắn!" "Liều cái gì liều, ngươi cũng sẽ không chết!" Cừu Tử Phi hét lên. Hà Lan Vận suýt chút nữa tức điên, kết cục của nàng có tốt hơn cái chết là bao?
Lăng Hàn thở dài: "Có câu nói gì ấy nhỉ, à, không làm sẽ không phải chết! Vốn xem ở mặt mũi đồng hành, ta cũng không ngại cứu các ngươi một lần, nhưng hiện tại coi như người khác không giết, ta cũng sẽ làm thịt các ngươi." "Khẩu khí thật cuồng!" "Chỉ là Linh Hải Cảnh mà thôi." Năm người Cừu Tử Phi hừ lạnh, chỉ trước mặt Lăng Hàn họ mới tìm lại được chút tự tin. Tiểu tử này chỉ dụ dỗ được một nha đầu quái lạ siêu cường, thật sự coi mình cũng là cường giả Linh Anh Cảnh sao? Đoạn Minh Đạt cười lớn, hắn rất thích nhìn thấy sự đấu tranh nội bộ như vậy. "Đoàn đại nhân, xin ra tay nhanh một chút." Hồ Khánh Phương thúc giục. Đoạn Minh Đạt nhìn Lăng Hàn: "Nếu mọi người đều quyết định giết ngươi trước, lão phu sẽ theo ý kiến của mọi người, trước tiên làm thịt ngươi!" "Nếu như ngươi có thực lực như vậy, cứ việc phóng ngựa đến đây đi." Lăng Hàn từ tốn nói. "Ha ha, người trẻ tuổi thật cuồng!" Đoạn Minh Đạt cười gằn, ánh mắt lướt qua Hổ Nữu: "Chính là nha đầu này giết Dương Vân Thi?" Hắn khiêu khích: "Tiểu nha đầu, ra tay đi, để lão phu nhìn ngươi có bản lãnh gì?" Hổ Nữu hừ một tiếng: "Lăng Hàn sẽ trừng trị ngươi, Nữu không cần ra tay!"
Đoạn Minh Đạt không để ý đến cái tên "Lăng Hàn" mà Hổ Nữu nhắc tới. "Ha ha, tiểu tử này lợi hại như vậy sao?" Lăng Hàn cười nhạt: "Có lợi hại hay không, đánh qua chẳng phải sẽ biết." "Cuồng, rất ngông cuồng, lão phu rất thích giết người giống như ngươi!" Đoạn Minh Đạt cười lớn, đưa tay phải ra, từng mạch văn phát sáng, tỏa ra uy thế đáng sợ của một Linh Anh Cảnh đỉnh cao. Lăng Hàn không hề sợ hãi, cười đáp: "Ngươi đang hù dọa ta sao?" "Không phải hù dọa, đây là áp lực xác thực." Đoạn Minh Đạt nói, tay phải đè xuống Lăng Hàn, nguyên lực cuồn cuộn, hóa thành một biển năng lượng khổng lồ trấn áp chàng.
"Ngươi đây là đang tìm cái chết sao?" Thân hình Lăng Hàn lóe lên, ánh chớp giật động, chàng đã xuất hiện trước mặt Đoạn Minh Đạt, tung một cú đấm. "Thật nhanh!" Tất cả mọi người kinh hãi, tốc độ này gần như sánh ngang với Hổ Nữu. Đoạn Minh Đạt dù cảnh giác Hổ Nữu nhưng lại hoàn toàn khinh thường Lăng Hàn, một Linh Hải Cảnh thì làm sao có thể lật trời? Nhưng cú đấm của Lăng Hàn quá nhanh, khiến hắn không kịp phòng bị, chỉ kịp hơi nghiêng mặt, "Oành", gò má bị quyền phong đánh trúng, máu tươi trào ra. Hắn vội vàng lùi lại, nhưng Lăng Hàn như hình với bóng, luôn giữ khoảng cách nửa thước, khiến hắn rùng mình. "Quái đản!"
Đoạn Minh Đạt lùi nhanh, Lăng Hàn cấp tiến, hai người dính chặt lấy nhau như một cặp tình nhân. Nhưng Đoạn Minh Đạt không cảm thấy chút lãng mạn nào, chỉ thấy da đầu tê dại. Tốc độ của chàng trai trẻ này quá nhanh, như cái bóng, không thể cắt đuôi được, khiến hắn lạnh toát. Đây không phải Linh Hải Cảnh, mà là một cao thủ Sinh Hoa Cảnh, thậm chí là Sinh Hoa Cảnh cấp cao, gần đến đỉnh phong. Nhưng vấn đề là, dù Sinh Hoa Cảnh đỉnh phong cũng không nên mạnh đến mức này, hắn là Linh Anh Cảnh đỉnh cao, một ngón tay có thể nghiền nát bất kỳ Sinh Hoa Cảnh nào hàng trăm lần, vậy mà lại bị đối phương đánh cho liên tục lùi bước?
Lăng Hàn không chỉ áp sát, mà song quyền còn liên tục công kích, "Oành oành oành," từng cú đấm như sóng dữ, khiến Đoạn Minh Đạt phải vừa chống đỡ, vừa né tránh để không bị đánh trúng. Một người lùi, một người tiến, trong nháy mắt đã qua lại hàng trăm chiêu. "Cái này..." Mọi người há hốc mồm kinh ngạc, hóa ra... Lăng Hàn cũng là một mãnh nhân! Trước đó Hổ Nữu một quyền đánh chết Linh Anh Cảnh cấp thấp, còn chiến tích của Lăng Hàn tuy không chói lọi bằng, nhưng đối thủ của chàng lại là Linh Anh Cảnh đỉnh cao! Khi Lăng Hàn ra tay, mọi người đều cảm nhận được khí tức Sinh Hoa Cảnh cấp cao của chàng, nhưng ý nghĩ của họ giống hệt Đoạn Minh Đạt: Sinh Hoa Cảnh cấp cao cũng không nên mạnh đến vậy! Xét đến thành tích trước đó của Hổ Nữu, trong lòng họ đã có kết luận, đây chính là yêu nghiệt, có thể vượt cấp chiến đấu, hơn nữa vượt qua là cả một cảnh giới lớn. Thật đáng sợ!
Chỉ có Tần Liên Nguyệt, do đã có suy đoán từ trước, nên không quá kinh ngạc như những người khác, nhưng đôi mắt nàng vẫn trợn tròn. So với Lăng Hàn, thiên tài như nàng còn có mặt mũi mang theo hai chữ "thiên tài" sao? Không không không, nàng vẫn là thiên tài, chỉ là Hổ Nữu và Lăng Hàn đã vượt qua cấp độ thiên tài, tiến vào cấp bậc biến thái.
Đoạn Minh Đạt gầm lên, "Oanh," cả người hắn bốc lên sương mù màu tím, bao vây lấy Lăng Hàn. Trong thời gian ngắn, Lăng Hàn không rõ tình huống, tự nhiên không dám để loại sương mù này bao vây, thân hình hơi động, ánh chớp lóe lên, chàng đã xuất hiện cách xa vài chục trượng, lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương. "Linh Anh Cảnh đỉnh cao, chỉ như thế mà thôi!" Chàng từ tốn nói. Lôi Động Cửu Thiên kết hợp Quỷ Tiên Bộ, khiến tốc độ của Lăng Hàn đạt đến cấp độ Hóa Thần Cảnh, thậm chí còn linh hoạt hơn.
Đoạn Minh Đạt tức giận đến mức gào lên, đưa tay lau mặt, chỉ thấy trên tay toàn là máu tươi, lửa giận càng bùng lên. Vừa rồi bị Lăng Hàn liên tục công kích, dù không đánh trúng trực diện, nhưng quyền phong lướt qua đã xé rách da mặt hắn. "Khuôn mặt anh tuấn của lão phu!" Hắn giận dữ kêu lên. Lăng Hàn vui vẻ nói: "Lẽ nào ngươi còn muốn dùng khuôn mặt già nua này tán gái? Chà chà, vậy ta thật có chút khâm phục ngươi, lão thái thái có thể bị khuôn mặt già nua của ngươi hấp dẫn sẽ bao nhiêu tuổi a, ngươi cũng hạ thủ được! Cái này, ngươi là chuyên môn đưa ấm áp cho các lão thái thái sao?" "Làm càn, lão phu muốn diệt ngươi!" Đoạn Minh Đạt lao ra, lúc này hắn cầm một mảnh lụa, trông như một chiếc khăn lau mặt nhưng lớn hơn nhiều, phía trên thêu đầy đồ án nam nữ ân ái, đón gió mà động, như thể những người trên đó đang "chiến đấu" kịch liệt. Đây không phải ảo giác, thậm chí còn có tà âm truyền ra, làm người ta hoảng hốt, ý loạn. Đó là Linh khí! Linh khí của Phong Nguyệt Tông cũng chí dâm chí tà, dùng cảnh xuân đồ để nhiễu loạn ý chí con người.
"Giết!" Đoạn Minh Đạt gầm lên, "Xèo xèo xèo," từ mảnh gấm vóc bắn ra từng đạo hào quang, đánh tới Lăng Hàn, trong khi bản thân Đoạn Minh Đạt cũng nhào tới, khí tức đáng sợ bộc lộ hết sức mạnh của Linh Anh Cảnh đỉnh cao. Lăng Hàn cười ha ha, nếu đối phương là Tiểu Đao Vương, chàng tuyệt đối không thể ngang hàng, nhưng Đoạn Minh Đạt thì khác. Dù là Linh Anh Cảnh đỉnh cao, sức chiến đấu của hắn chỉ khoảng mười tinh, Lăng Hàn hoàn toàn không sợ. Triển khai Lôi Động Cửu Thiên, chàng hóa thành một tia sét, lóe lên xuất hiện trước mặt Đoạn Minh Đạt, rồi song quyền bạo oanh.
"Thằng nhãi ranh ngươi dám!" Đoạn Minh Đạt lại vận sương mù màu tím, bao vây Lăng Hàn. Đây là bí thuật của Phong Nguyệt Tông, người ngoài hít phải sẽ mê loạn tâm trí, nhưng với người của Phong Nguyệt Tông, nó là thuốc bổ, giúp tinh thần phấn chấn. Lăng Hàn dùng nguyên lực đóng kín lỗ chân lông toàn thân, lần này không lùi nữa, mà đón đầu công kích. "Oành oành oành..." Hai người ác chiến. Linh khí kia cũng rất lợi hại, liên tục phóng thích chùm sáng tấn công Lăng Hàn, đạt đến cấp Linh Anh Cảnh cấp cao, không thể khinh thường, Lăng Hàn buộc phải né tránh. Nhờ có Linh khí trợ giúp, Đoạn Minh Đạt cuối cùng cũng miễn cưỡng cầm hòa được Lăng Hàn.
Mọi người ngẩn ngơ, phải biết Lăng Hàn lúc này vẫn tay không, nếu chàng cũng rút ra Linh khí, chẳng phải sẽ lập tức chiếm thượng phong sao? Thật đáng sợ, làm sao có thể có Sinh Hoa Cảnh mạnh mẽ đến vậy. Sắc mặt năm người Cừu Tử Phi trắng bệch, nếu Phong Nguyệt Tông thắng, họ chắc chắn xong đời. Nhưng nếu Lăng Hàn thắng, liệu chàng có bỏ qua cho họ sau khi họ đã chỉ điểm chàng trước đó không? Đằng nào cũng chết, vậy còn ở lại làm gì? Họ lùi lại, định bỏ chạy, còn Bổ Thiên Học Viện... Ạch, sang năm lại đi vậy.
"Hừ hừ hừ, các ngươi muốn đi nơi nào?" Hổ Nữu chống nạnh, hung quang sáng quắc. Tàn Dạ lập tức rút đao, sát khí dật động. Nếu chỉ có Tàn Dạ, năm người kia còn có thể thoát thân, nhưng có thêm Hổ Nữu, họ chỉ có thể thành mồi ngon. Cừu Tử Phi cười gượng: "Tàn Dạ, ngươi đây là ý gì?" Tàn Dạ lạnh lùng nói: "Trước khi Hàn thiếu chưa quyết định, ai cũng không cho phép rời đi!" "Hàn thiếu? Lăng Vân?" Đám Cừu Tử Phi lúc này mới biết, Lăng Vân không phải tên thật của người kia. "Tàn Dạ, ngươi đây là muốn vong ân phụ nghĩa sao?" Cừu Tử Phi hét lớn. "Là chúng ta tiếp nhận ngươi vào vòng tròn này, đây chính là báo lại của ngươi đối với chúng ta?" "Thật là một tiểu nhân!" Tằng Kiến Sâm cũng trách mắng.
Tàn Dạ cười gằn: "Vậy ta phải làm sao, mới có thể xem như không phải tiểu nhân?" "Thả chúng ta rời đi!" Vu Nguyên Minh vội vàng nói, hắn tin Tàn Dạ sẽ thuyết phục Hổ Nữu. "Hạng người ham sống sợ chết, ta xấu hổ làm bạn với các ngươi!" Tàn Dạ lạnh lùng nói, sát ý càng mạnh. "Tàn Dạ, mọi người cũng coi như bằng hữu một hồi, quên đi thôi." Hà Lan Vận đứng ra khuyên giải. "Đúng vậy, đúng vậy!" Cừu Tử Phi gật đầu, đột nhiên ra tay, trói Hà Lan Vận lại, lấy kiếm gác lên cổ đối phương. "Lập tức thả chúng ta rời đi, bằng không nữ nhân này sẽ chết!"
Biến cố bất ngờ này khiến Tàn Dạ và Hà Lan Vận đều không kịp trở tay. Hà Lan Vận, với lòng tốt muốn khuyên can, lại bị đồng đội bắt làm con tin. Nàng không hề đề phòng, dễ dàng bị khống chế. "Tàn Dạ, nữ nhân này đối với ngươi mối tình thắm thiết, ngươi cam lòng để nàng chết ở chỗ này sao?" Cừu Tử Phi hơi động, lưỡi kiếm lập tức cứa vào da thịt Hà Lan Vận, máu tươi rỉ ra, khiến nàng rên lên một tiếng, đôi mắt hạnh tràn ngập phẫn nộ và hối hận.
Tàn Dạ lạnh lùng nhìn bốn người Tằng Kiến Sâm: "Các ngươi cũng muốn cùng hắn thông đồng làm bậy sao?" Bốn người Tằng Kiến Sâm không đáp, nhưng lại đứng gần Cừu Tử Phi hơn, bảo vệ hắn từ mọi phía, ngầm thể hiện sự ủng hộ, không cho Tàn Dạ cơ hội cứu người. "Ha ha ha ha!" Hồ Khánh Phương cười lớn, kịch bản xoay chuyển bất ngờ khiến hắn không thể tưởng tượng nổi. "Kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu." Hắn nói: "Mấy vị, có thể lên xe ngựa của bản thiếu ngồi một chút, bản thiếu sẽ bảo vệ các ngươi." Năm người Cừu Tử Phi đại hỉ, lập tức quát: "Tránh ra, để chúng ta đi qua." Tàn Dạ nhìn Hà Lan Vận, tay hơi run rẩy.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, chẳng lẽ muốn lão tử lột quần áo của nàng, ở trước mặt mọi người làm một pháo?" Cừu Tử Phi quát to. Ánh mắt Hồ Khánh Phương sáng lên: "Ý đồ này không tệ, có điều bản thiếu muốn làm phát thứ nhất, các ngươi xếp hàng!" Hắn là người của Phong Nguyệt Tông, làm chuyện ấy ở trước mặt mọi người là điều không hề xấu hổ, ngược lại còn khiến hắn cảm thấy kích thích hơn. "Ngươi không phải người!" Hà Lan Vận kêu lên, khuôn mặt đỏ bừng, thà chết chứ không muốn bị ô nhục trước mặt người mình yêu. "Tiểu nhân!" Tần Liên Nguyệt trách mắng một tiếng, nàng biết năm người Cừu Tử Phi vô liêm sỉ, nhưng không ngờ lại đến mức này. "Khà khà, nếu ngươi không nỡ, không bằng trao đổi với nàng!" Cừu Tử Phi dùng ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm Tần Liên Nguyệt, nữ nhân này dù vóc dáng hay dung mạo đều vượt Hà Lan Vận gấp mười lần, hắn nằm mơ cũng muốn chiếm đoạt, chỉ là kiêng kỵ thực lực của nàng. Nhưng hiện tại đã đến nước này, hắn liền liều lĩnh.
"Hạ lưu! Vô liêm sỉ!" Tần Liên Nguyệt và Chư Toàn Nhi đều quát mắng, còn Hà Lan Vận thì hận không thể chết đi. Hổ Nữu ngáp một cái, giọng điệu dịu dàng nói: "Các ngươi thật phế vật, có muốn Nữu Nữu đại nhân ra tay không?" "Mời hỗ trợ!" Tàn Dạ thi lễ với Hổ Nữu, dù chưa từng cầu xin ai, nhưng lần này, hắn quyết định ngoại lệ. "Ngươi không nên tới!" Toàn thân Cừu Tử Phi lập tức lạnh lẽo, dục vọng tan biến. Hổ Nữu thật đáng sợ, một quyền đã đánh chết Linh Anh Cảnh, dù là bất ngờ, nhưng đó là minh chứng cho thực lực. "Ngươi nói không nên tới liền không nên tới, ngươi coi mình là ai, Lăng Hàn của Nữu sao?" Hổ Nữu hừ một tiếng, vẻ mặt bất mãn. Không đợi Cừu Tử Phi nói chuyện, nàng đã hóa thành ánh chớp lao tới. "Oành oành oành oành..." Bốn người Tằng Kiến Sâm bị đánh bay trong nháy mắt, hoàn toàn không phải đối thủ của Hổ Nữu.
Cừu Tử Phi cắn răng quát: "Lão tử chết, cũng phải kéo một cái chịu tội thay! Ha ha ha ha, có một mỹ nữ bồi tiếp, lão tử ở trên đường cũng không cô quạnh!" Tay phải hắn căng thẳng, định giết Hà Lan Vận. "Keng," hắn cảm thấy tay nhẹ bẫng, rồi ngơ ngác nhận ra, thanh kiếm đã bị Hổ Nữu cắn đứt! Mẹ nó, đây là trân kim cấp sáu, dù chưa luyện thành Linh khí, nhưng độ cứng rắn không thua kém chút nào! "Tiểu quái vật!" "Hì hì!" Hổ Nữu ngẩng đầu lên, "Oành," một quyền giáng vào mắt trái của Cừu Tử Phi. Cừu Tử Phi kêu thảm một tiếng, loạng choạng lùi lại, không còn giữ được Hà Lan Vận, hai tay ôm mắt, vẻ mặt thống khổ. Hà Lan Vận được tự do, rút ra một thanh bảo kiếm từ không gian giới chỉ, đâm thẳng vào ngực Cừu Tử Phi, "Phốc," mũi kiếm xuyên tim hắn. Tứ chi Cừu Tử Phi co quắp một chút rồi bất động. "Phi!" Hà Lan Vận phun nước bọt lên thi thể Cừu Tử Phi, như thể vẫn chưa hả giận.
"Ai nha nha, Nữu còn muốn để tên khốn kiếp này cho Lăng Hàn, bây giờ lại bị giết chết!" Hổ Nữu thở dài, rồi lại vui vẻ: "Được rồi, Lăng Hàn sẽ không để ý loại chuyện nhỏ nhặt này." Bốn người Tằng Kiến Sâm sợ đến run cầm cập, dù họ không trực tiếp ra tay, nhưng cũng tham gia vào việc cưỡng bức, giờ con tin đã mất, phải làm sao? "Các ngươi tự mình kết liễu, hay để Nữu ra tay?" Hổ Nữu khoanh tay, lạnh lùng nhìn bốn người. Bốn người Tằng Kiến Sâm hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu, thực lực hai bên không cùng một đẳng cấp. Họ đồng loạt kêu lên: "Hồ thiếu, cứu mạng! Cứu mạng!" Đám người Tần Liên Nguyệt, Tàn Dạ ngạc nhiên, bốn người này lại vô liêm sỉ đến mức cầu cứu Hồ Khánh Phương.
Tựa hồ Hồ Khánh Phương cũng không ngờ, hắn cười ha ha, vỗ tay: "Buồn cười, buồn cười, thực sự là buồn cười! Có điều, trong tay các ngươi đã không còn con tin, bản thiếu cứu có ích lợi gì chứ?" Bốn người Tằng Kiến Sâm tuyệt vọng, nhìn về phía Hà Lan Vận, hy vọng nàng nói giúp. Hà Lan Vận tức giận đến mặt trắng bệch, quay đầu đi, không thèm nhìn họ một chút. "Người như thế, do ta đến giết, không đáng ô uế tay của Nữu Nữu đại nhân!" Tàn Dạ múa đao lao ra, hỏa khí của hắn rất lớn, sát ý như sôi. Thực lực của bốn người Tằng Kiến Sâm vốn không địch lại Tàn Dạ, huống chi hiện tại còn mất hết ý chí chiến đấu, chỉ vài chiêu đã bị Tàn Dạ đánh giết. Hà Lan Vận khóc òa, đổ vào lòng Tàn Dạ. Tàn Dạ ngẩn ra, không biết phản ứng sao, sững sờ một chút rồi thu đao, nhẹ nhàng vỗ vai Hà Lan Vận, như dỗ một đứa trẻ. "Ngớ ngẩn!" "Ngu ngốc!" Tần Liên Nguyệt và Chư Toàn Nhi đều bình luận.
Một bên khác, trận chiến giữa Lăng Hàn và Đoạn Minh Đạt cũng sắp kết thúc, bởi vì Lăng Hàn đã rút Ma Sinh Kiếm. Chàng vốn am hiểu nhất là kiếm thuật, bảo kiếm vung lên, hai mươi chín đạo kiếm khí dật động, đã tiếp cận cực hạn của khí. Uy thế như vậy há là Đoạn Minh Đạt có thể ngang hàng? "Hai... hai mươi chín đạo kiếm khí!" Đôi mắt đẹp của Tần Liên Nguyệt sáng quắc, như thể phát hiện một lục địa mới. Chư Toàn Nhi nhìn thấy, trong lòng không khỏi thở dài, lại phải đề phòng thêm một người nữa rồi!
Sắc mặt của Hồ Khánh Phương trắng bệch, không ngờ dốc hết sức mời cường giả Linh Anh Cảnh đỉnh cao mà vẫn thất bại, hắn vội trốn vào xe ngựa, thúc bốn mỹ phụ lái xe rời đi, không thèm quan tâm Đoạn Minh Đạt sống chết, bảo toàn mạng sống của mình là quan trọng hơn. "Oành," một cái đầu người bay tới, rơi trước xe ngựa, máu tươi của Linh Anh Cảnh bắn tung tóe, tỏa ra lực áp bách mạnh mẽ. "Các ngươi muốn đi đâu?" Lăng Hàn vung kiếm mà đứng, sát khí sôi trào.