Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong cuộc hành trình đến Bổ Thiên Học Viện, một nhóm các võ giả đã tề tựu, bao gồm Tàn Dạ lạnh lùng, Cừu Tử Phi kiêu ngạo, Tằng Kiến Sâm, Vu Nguyên Minh, Trâu Khai Tể, Phiền Ôn Lâm, cùng với Hà Lan Vận, cô gái áo đỏ duy nhất. Hà Lan Vận, một mỹ nhân hiếm có giữa chốn võ đạo toàn nam giới, nhanh chóng trở thành tâm điểm của sự chú ý từ Cừu Tử Phi và đồng bọn, nhưng dường như lại dành thiện cảm cho Tàn Dạ. Riêng Chư Toàn Nhi, với thân hình hoàn mỹ nhưng gương mặt không mấy nổi bật, lại khiến nhóm Cừu Tử Phi cảm thấy tiếc nuối, bởi vẻ đẹp bí ẩn từng làm nên danh tiếng "đệ nhất mỹ nhân Bắc Vực" của nàng đã không còn.
Trên đường đi, Cừu Tử Phi không ngừng châm chọc Lăng Hàn, cho rằng việc thi vào Bổ Thiên Học Viện sẽ khó như lên trời, và Lăng Hàn chẳng có cửa. Nhưng Lăng Hàn, với sự tự tin ngầm về thực lực của mình, chỉ xem những lời khoác lác đó như gió thoảng mây bay, tin rằng kẻ càng khoe khoang sẽ càng ngã đau. Đoàn người cứ thế ngày đi đêm nghỉ, dựng lều tu luyện, duy trì trạng thái tốt nhất để đối phó với những bất trắc có thể xảy ra trong thế giới võ đạo đầy khắc nghiệt này.
Quả nhiên, chỉ ba ngày sau, sự bình yên bị phá vỡ. Tiếng binh khí va chạm kịch liệt vọng đến, rồi một mỹ nữ mặc la y đỏ như máu, tay cầm trường kiếm, đang bị bốn mỹ phụ trang điểm đậm, ăn mặc hở hang truy đuổi. Mỹ nữ la y, trẻ trung và xinh đẹp hơn bội phần, dù chiếm ưu thế nhưng lại không muốn giao chiến, liên tục tìm cách thoát thân. Một trong bốn mỹ phụ đã phóng ra dải lụa, quấn chặt lấy eo nàng, khiến nàng khựng lại và buộc phải tiếp tục chiến đấu trong vòng vây.
Đúng lúc đó, một chiếc xe ngựa hào nhoáng xuất hiện, kéo bởi hai con Ngọc Bích Sư quý hiếm. Âm thanh ngạo mạn từ trong xe vang lên, xưng tên Tần Di Nguyệt và tuyên bố nàng sẽ không thoát khỏi bàn tay của "thiếu gia". Nhóm Cừu Tử Phi nhận ra biểu tượng Phong Nguyệt Tông trên xe, một thế lực siêu cấp với cường giả Thiên Nhân Cảnh tọa trấn, và lập tức chùn bước. Tần Di Nguyệt, tự xưng là người của Hắc Dao Cốc, cầu cứu, nhưng nhóm Cừu Tử Phi chỉ biết tìm cớ thoái thác, sợ hãi không dám đối đầu.
Giữa lúc đó, Lăng Hàn mỉm cười quay sang Tàn Dạ, nhẹ giọng nói: "Tàn Dạ, giúp một tay đi!" Không một lời do dự, Tàn Dạ vung đao xông lên. Chín đạo đao khí lạnh lẽo quét ngang, xé toang vòng vây của bốn mỹ phụ, hợp sức cùng Tần Di Nguyệt. Sức chiến đấu bảy tinh của Tàn Dạ, dù chỉ ở Sinh Hoa tầng một, đã khiến bốn mỹ phụ phải chật vật.
Từ trong xe ngựa, Hồ Khánh Phương, thiếu chủ Phong Nguyệt Tông, xuất hiện, vẻ mặt tà khí, hùng hổ lao vào Tàn Dạ. Hắn là Sinh Hoa tầng bảy, sức chiến đấu mười tinh, lại dùng Linh khí cấp sáu, hoàn toàn áp đảo Tàn Dạ, người chỉ có Linh khí cấp năm. Tuy nhiên, Tàn Dạ vô cùng ngoan cường, dùng lối đánh liều mạng để ép Hồ Khánh Phương phải kiêng dè. Lăng Hàn, đứng ngoài cuộc, lặng lẽ tung ra những mũi "Diệt Long Tinh Thần Tiễn" vô hình, liên tiếp bắn trúng đầu gối Hồ Khánh Phương, khiến hắn lảo đảo, tạo cơ hội cho Tàn Dạ phản công. Hồ Khánh Phương bị thương, hoảng sợ, không hiểu chuyện gì xảy ra, đành phải rút vào xe ngựa, thề sẽ trả thù.
Sau đó, nhóm Cừu Tử Phi lại quay sang trách móc Tàn Dạ đã "gây họa lớn" vì chọc giận Phong Nguyệt Tông. Tần Di Nguyệt trấn an mọi người, giải thích rằng đây chỉ là ân oán giữa tiểu bối, sẽ không leo thang thành chiến tranh toàn diện giữa hai tông phái. Nàng cũng khuyên mọi người nên nhanh chóng rời khỏi địa phận Phong Nguyệt Tông.
Đêm đó, bên đống lửa, Tần Di Nguyệt tiết lộ nàng cũng đang trên đường tới Bổ Thiên Học Viện và cảm ơn sự giúp đỡ. Cừu Tử Phi lại thừa cơ khoác lác, khiến Hổ Nữu bật cười. Khi Cừu Tử Phi tức giận, Tàn Dạ lập tức rút đao bảo vệ Hổ Nữu. Tần Di Nguyệt ôm Hổ Nữu, nhưng cô bé lại đáng yêu gọi nàng là "sửu nữ" và đòi đánh nàng vì "thịt mỡ". Sự ngây thơ của Hổ Nữu khiến mọi người bật cười, trong khi Tần Di Nguyệt đỏ mặt. Hổ Nữu sau đó chia sẻ món thịt nướng và rau củ tuyệt ngon từ Hắc Tháp, khiến Tần Di Nguyệt, sau khi nếm thử, phải rên rỉ vì hương vị thần tiên.
Ngày hôm sau, Tần Di Nguyệt bị ám ảnh bởi hương vị đó, liên tục hỏi Lăng Hàn về món ăn. Lăng Hàn trêu chọc nàng bằng cách nói đó là "thịt người" và "rau trồng bằng người", khiến Tần Di Nguyệt bỏ chạy, còn Hổ Nữu thì cười hả hê. Tần Di Nguyệt sau đó bắt chuyện với Chư Toàn Nhi, và hai người phụ nữ nhanh chóng trở nên thân thiết, khiến Lăng Hàn và Hổ Nữu ngạc nhiên. Hổ Nữu còn ngây thơ bày tỏ nỗi lo lắng về việc lớn lên sẽ thành "nữ nhân quái lạ" và không thể gả cho Lăng Hàn.
Đúng lúc đó, một chiếc xe ngựa khác xuất hiện, bay tới giữa bầu trời. Lần này, tiếng rên rỉ ái muội vọng ra từ trong xe, không chút che đậy. Lăng Hàn nhăn mặt, che tai Hổ Nữu và ra hiệu cho Tàn Dạ. Tàn Dạ lập tức vung đao chém về phía xe ngựa. Bốn mỹ phụ lại xuất hiện để ngăn cản, nhưng bị đẩy lùi. Cửa xe mở ra, Hồ Khánh Phương bước xuống, bán thân trần trụi, ôm một cô gái ăn mặc hở hang. Kế bên hắn là một mỹ phụ khác, Dương Anh Vân, cũng ăn mặc thiếu vải, vẻ mặt đầy dâm tà.
Tần Di Nguyệt kinh hãi nhận ra hai mỹ phụ này là Dương Anh Thi và Dương Anh Vân, hai đà chủ Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao của Phong Nguyệt Tông. Dương Anh Vân còn không ngần ngại khoe thân, buông lời trêu ghẹo, khiến Tần Di Nguyệt và các cô gái khác đỏ mặt tức giận. Tàn Dạ không nói nhiều, trực tiếp lao vào chiến đấu. Dương Anh Vân, với sức chiến đấu mười hai tinh, hoàn toàn áp đảo Tàn Dạ. Tần Di Nguyệt vội vàng hợp sức, nhưng cả hai vẫn rơi vào thế hạ phong. Lăng Hàn lại một lần nữa bí mật ra tay, bắn "tiễn khí vô hình" khiến Dương Anh Vân lảo đảo.
Nhưng rồi, Dương Anh Thi, người đứng cạnh Hồ Khánh Phương, vung một chưởng, mạch văn lan tỏa, khiến Tàn Dạ và Tần Di Nguyệt hoảng sợ lùi lại. "Linh Anh Cảnh!" Hai người run rẩy thốt lên. Hồ Khánh Phương đắc ý cười lớn, tiết lộ Dương Anh Thi đã tiến vào Linh Anh Cảnh từ nửa năm trước. Mọi hy vọng tan biến, cả nhóm rơi vào tuyệt vọng. Dương Anh Thi nhìn chằm chằm vào các nam nhân, cười dâm đãng, nói rằng nàng thích những "tiểu tử tinh tráng" để "đại bổ". Dương Anh Vân còn không ngần ngại hỏi liệu có nên giữ Hổ Nữu lại cho thiếu chủ không, nhưng Hồ Khánh Phương lạnh lùng phất tay, ra lệnh giết.
Hổ Nữu giận tím mặt, gọi Dương Anh Thi là "lão thái bà" và tuyên bố sẽ giết nàng. Khi Lăng Hàn cho phép, Hổ Nữu liền bắt đầu "nóng người". Tần Di Nguyệt quyết định hy sinh, giơ kiếm kề cổ, đe dọa tự sát để cứu mọi người. Hồ Khánh Phương vội vàng ngăn cản Dương Anh Thi. Cừu Tử Phi và đồng bọn thở phào nhẹ nhõm, nhưng Dương Anh Thi vẫn châm chọc sự hèn nhát của họ.
Hổ Nữu, sau khi "khởi động" xong, giơ nắm đấm nhỏ lên, hét lớn: "Nữu Chi Thăng Long Quyền, một quyền giết chết!" và lao thẳng về phía Dương Anh Thi.