Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 11

Chương 11: Thăng Cấp Kì Diệu, Hội Ngộ Quận Chúa

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 51 đến 55 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc quá trình Lăng Hàn vươn lên mạnh mẽ, không chỉ về thực lực mà còn thể hiện bản lĩnh và khí phách kiên cường. Tác giả khéo léo đan xen những tình huống đối đầu đầy kịch tính như việc xử lý Phong Lạc kiêu căng, với những khoảnh khắc đột phá cá nhân đầy mãn nhãn trong tu luyện và đan đạo. Sự phát triển vượt bậc về thể chất và tinh thần của Lăng Hàn được nhấn mạnh, đồng thời mở ra những mối quan hệ mới đầy hứa hẹn khi anh đặt chân đến Đại Nguyên thành. Cuộc hội ngộ bất ngờ với Quận Chúa Thích Chiêm Thai báo hiệu những diễn biến thú vị, khẳng định vị thế ngày càng cao của Lăng Hàn trong thế giới tu tiên rộng lớn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong màn sương mù của Thất Phong Sơn, một cảnh tượng kinh hoàng vừa diễn ra. Năm cao thủ Tụ Nguyên Cảnh, những kẻ được coi là tinh anh của võ lâm, đã bị một sinh vật hung tợn hạ gục trong chớp mắt. Đó chính là Hồng Lân Giao Xà, một yêu thú mang trong mình dòng máu Giao Long vương giả, uy lực khủng khiếp đến mức khiến kẻ mạnh nhất cũng phải kinh sợ.

Chứng kiến cảnh tượng đẫm máu ấy, Phong Lạc, một công tử trẻ tuổi yếu ớt, mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Hắn không phải là thiên tài võ đạo, và sự tàn khốc của cảnh tượng đã khiến hắn muốn nôn mật xanh mật vàng. Trái ngược với hắn, nhóm Lưu Đông, những người đã quen với việc sinh tử nơi hiểm địa, không khỏi bật cười khinh miệt. Tiếng cười ấy như một nhát dao đâm vào lòng tự ái của Phong Lạc. Hắn ta tức giận chỉ trỏ, gào lên đầy dữ tợn: "Các ngươi dám cười thiếu gia ta?"

"Vậy thì sao?" Lăng Hàn lạnh nhạt đáp.

Phong Lạc, với bản tính kiêu ngạo đã ăn sâu vào máu, lập tức ra lệnh: "Nếu nô tài của ta đã chết, vậy thì các ngươi phải vác con rắn này về cho ta!" Lời nói ngông cuồng ấy khiến nhóm Lưu Đông ngơ ngác, không khỏi tự hỏi liệu đầu óc của thiếu gia này có vấn đề.

Để củng cố lời nói của mình, Phong Lạc lớn tiếng khoe khoang thân thế: "Ta là Phong Lạc, Tam thiếu gia Phong gia ở Đại Nguyên thành! Ca ca ta là Phong Viêm, đệ tử chân truyền của Hổ Dương Học Viện!" Cái tên "Phong gia" và "Phong Viêm" lập tức khiến nhóm Lưu Đông lộ rõ vẻ dè chừng. Dù họ là con cháu thế gia ở Quách Thạch Trấn, nhưng so với thế gia Đại Nguyên thành, nơi có cường giả Dũng Tuyền Cảnh trấn giữ, thì thực lực chênh lệch một trời một vực. Hơn nữa, Phong Viêm là đệ tử chân truyền của Hổ Dương Học Viện, một nơi tập trung toàn bộ thiên tài trẻ tuổi Vũ Quốc. Đệ tử chân truyền nghĩa là nằm trong top 30, chắc chắn sẽ trở thành cường giả Linh Hải Cảnh trong tương lai. Kết thù với một cường giả Linh Hải Cảnh tương lai, ai mà không sợ hãi?

Lăng Hàn, dù nghe được những lời đó, vẫn tỏ ra bình thản. Anh quay sang hỏi Lưu Vũ Đồng: "Phong Viêm lợi hại đến mức nào?" Lưu Vũ Đồng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Rất lợi hại! Ba năm trước, hắn đột phá Dũng Tuyền Cảnh khi mới hai mươi tuổi, giờ đã là đỉnh cao Dũng Tuyền tầng ba, còn tu ra đao khí." Tốc độ tu luyện của Phong Viêm quả thực đáng kinh ngạc, cho thấy tiềm năng to lớn của hắn. Nếu giữ vững đà này, hắn hoàn toàn có thể đạt đến Linh Hải Cảnh ở tuổi ba mươi, thậm chí là Thần Thai Cảnh sau này, trở thành vương giả xứng đáng của Vũ Quốc.

Tuy nhiên, Lăng Hàn chỉ tùy ý "ừ" một tiếng, hoàn toàn không đặt Phong Viêm vào mắt. Anh vỗ vai Lưu Vũ Đồng, nở nụ cười tự tin: "Ta đảm bảo ngươi nhất định sẽ mạnh hơn hắn!" Lưu Vũ Đồng cũng gật đầu, tràn đầy tự tin vào bản thân và vào Lăng Hàn. Nàng đang tu luyện công pháp Thiên Cấp, sở hữu linh căn Thiên Cấp thượng phẩm, một nền tảng tiên thiên không thua kém bất kỳ ai, ngoại trừ Lăng Hàn. Nàng không biết rằng trên đời còn tồn tại Linh Căn Thần Cấp, cũng không biết Lăng Hàn thực chất là Đan đạo đế vương, người có thể giúp nàng thăng cấp vùn vụn.

Phong Lạc vẫn đắc ý, cho rằng chỉ cần báo danh ca ca, đối phương sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng Lăng Hàn lắc đầu, khẽ nói: "Ghét nhất là loại người như thế!" Anh sải bước về phía Phong Lạc. Nhóm Lưu Đông vội vàng can ngăn, sợ Lăng Hàn lại ra tay sát phạt như lần trước. "Yên tâm, ta chỉ đánh hắn một trận thôi," Lăng Hàn cười trấn an. Dù sao, Phong Lạc chỉ muốn cướp đồ, chưa ôm ý đồ xấu xa khác, nếu không Lăng Hàn đã không nương tay.

Phong Lạc hoảng sợ lùi lại: "Ngươi... ngươi dám!" "Ta có gì mà không dám?" Lăng Hàn nhấc chân đạp tới. Phong Lạc kêu la thảm thiết, sau khi bị Lăng Hàn đạp đủ, mặt hắn sưng vù, đến nỗi soi gương cũng không nhận ra mình. Hắn không dám buông lời hăm dọa, ỉu xìu bỏ chạy.

Lăng Hàn xé xác Hồng Lân Giao Xà, lấy ra một viên nội đan to bằng nắm tay, đỏ rực như than hồng. Nhóm Lưu Đông tò mò đưa tay sờ thử, nhưng vừa chạm vào liền biến sắc, vội vàng rụt tay lại, thở dốc liên tục. Chỉ có Lí Hạo không lùi, nhưng cũng như bị điện giật, rụt tay về ngay lập tức. "Hồng Lân Giao Xà mang huyết thống Giao Long, có thể coi là vương giả. Nó có lực áp chế rất mạnh đối với võ giả và yêu thú cùng cảnh giới, chỉ có tu ra 'Khí' mới có thể chống đỡ," Lăng Hàn giải thích. Anh ra lệnh cho nhóm Lưu Đông rút xương sống con rắn, thứ được coi là "Long cốt" có tác dụng luyện thể rất tốt, còn mình cùng Lưu Vũ Đồng tiến vào hang động để tìm Địa Long thảo.

Bên trong hang động ẩm ướt, nồng nặc mùi tanh. Đi không lâu, họ đến một không gian rộng lớn hơn. "Tìm thấy rồi!" Lăng Hàn reo lên. Ở trung tâm hang động, một cây thực vật kỳ lạ mọc lên, không cành, không lá, thân cây uốn lượn như một con Thần Long muốn bay lên trời. Chính là Địa Long thảo!

Lăng Hàn mừng rỡ khi thấy cây Địa Long thảo đã hơn hai trăm năm tuổi. Với niên đại quý hiếm này, nó không chỉ có thể dùng làm thuốc mà còn tăng cường hiệu quả thành đan, giúp bù đắp cho những nguyên liệu khác có niên đại kém hơn. Anh cẩn thận đào cây thảo dược lên, đảm bảo không làm tổn thương rễ để bảo toàn dược lực. "Chúc mừng ngươi, khoảng cách bá phụ khôi phục lại gần thêm một bước," Lưu Vũ Đồng nói, giờ đây nàng đã biết chuyện linh căn của Lăng Đông Hành bị phế. Lăng Hàn cũng vui mừng, hy vọng có thể giúp phụ thân khôi phục linh căn trong vòng hai năm tới.

Hai người rời hang, Lăng Hàn bắt đầu luyện đan. Nhóm Lưu Đông thì bận rộn hầm xương Hồng Lân Giao Xà. "Không phải chứ, tên này còn biết luyện đan?" Nhóm Lưu Đông kinh ngạc nhìn Lăng Hàn lấy ra lò luyện đan. Họ đều choáng váng trước tài năng đa dạng của anh. "Thật là một quái vật!" "Tu vi thăng tiến nhanh, tu ra bốn đạo kiếm khí, giờ lại còn luyện đan được nữa!" "Không thể so với tên biến thái này!" Ngay cả Lí Hạo, người vừa tu ra một đạo đao khí, cũng lắc đầu ngao ngán.

Thủ pháp luyện đan của Lăng Hàn hoa mỹ đến mê người. Với nguyên lực dồi dào và hiệu quả kinh người từ Ngũ Hành Nguyên Hạch, anh kiểm soát nhiệt độ lò một cách thuần thục. Một giờ sau, Siêu Nguyên Đan đã thành, tổng cộng mười ba viên. "Đây là Siêu Nguyên Đan, mỗi viên có thể tăng lên một tầng tu vi," Lăng Hàn nói, giữ lại tám viên và chia năm viên còn lại cho nhóm Lưu Đông. Anh chỉ cần hai viên để đạt đến đỉnh cao Tụ Nguyên tầng ba, nhưng vì Ngũ Hành Nguyên Hạch có thể cần gấp bội dược lực, anh đã giữ thêm sáu viên để dự phòng. Nhóm Lưu Đông không hề có ý kiến, họ biết mình không có công lao lớn, đây chỉ là Lăng Hàn đáp lễ.

Lăng Hàn, Lưu Đông, Lí Hạo, Chu Tuyết Nghi lập tức dùng Siêu Nguyên Đan, Lưu Vũ Đồng phụ trách hộ pháp. Trần Bằng Cử và Chu Sướng chỉ có thể ngưỡng mộ nhìn, chờ đến khi họ tiến vào Tụ Nguyên Cảnh mới có thể dùng. Lăng Hàn ngồi trong bụi cỏ, sau khi dùng đan dược, linh khí thiên địa cuồn cuộn đổ về. Ngũ Hành Hỗn Độn Liên của anh điên cuồng hấp thu linh khí, tu vi lập tức tăng vọt. Vốn đã đạt đỉnh cao Tụ Nguyên tầng một, anh bắt đầu ngưng tụ viên nguyên hạch thứ hai. Năm quang điểm dần hình thành, xoay tròn và lớn mạnh, đồng thời không gian đan điền cũng mở rộng.

Kích thước đan điền rất quan trọng, đặc biệt với Lăng Hàn, người có Ngũ Hành Nguyên Hạch và sức mạnh vượt xa cảnh giới nhưng tiêu hao cũng cực lớn. Anh cần không gian đan điền lớn gấp nhiều lần võ giả đồng cấp để duy trì sức chiến đấu. Anh tin rằng sau khi đoạt quán quân Đại Nguyên luận võ và có được Ám Nguyệt Thảo, anh sẽ luyện chế Không Gian Đan để giải quyết vấn đề này. Sức mạnh của Linh Căn Thần Cấp bộc lộ rõ, linh khí dồi dào được hấp thụ, kết hợp với Siêu Nguyên Đan trực tiếp thúc đẩy nguyên hạch trưởng thành, khiến tu vi của anh tăng bão táp: Tụ Nguyên tầng hai sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh cao.

Tốc độ tu luyện khiến người khác phải phát điên. Lăng Hàn thầm gật đầu, dù nguyên hạch của anh gấp năm lần người thường, nhưng Linh Căn Thần Cấp đã đảm bảo hiệu quả hấp thu dược lực tối đa. Khi dược lực của viên Siêu Nguyên Đan đầu tiên tiêu hao hết, Lăng Hàn mở mắt, cảm thấy đói bụng dữ dội. Anh đã tu luyện một ngày một đêm. Ba người Lưu Đông cũng đã thu công, mặt mày rạng rỡ. Tuy nhiên, tiến cảnh của họ khác nhau: Lưu Đông và Chu Tuyết Nghi đạt đỉnh cao Tụ Nguyên tầng một, còn Lí Hạo đạt Tụ Nguyên tầng hai sơ kỳ. Lăng Hàn khá xem trọng Lí Hạo, người có tiềm năng trở thành Đao Vương.

Lúc này, cốt tủy Hồng Lân Giao Xà đã nấu xong, tan vào nước tạo thành thứ canh vàng óng, hương thơm dịu dàng lan tỏa. "Thuốc đại bổ thập toàn đây, mọi người ăn thoải mái!" Lăng Hàn mời mọi người, rồi bắt đầu chia canh và nướng thịt rắn. Bảy người không khách khí thưởng thức. Dù Hồng Lân Giao Xà không phải yêu thú cấp cao, nhưng là vương giả trong loài, xương tủy của nó cực kỳ quý giá. Uống cạn bát canh, mọi người đều cảm thấy bụng căng trướng. Họ vội vã đả tọa, luyện hóa dược lực. Mặc dù không tăng tu vi, nhưng nó giúp tăng cường thể phách, một lợi ích to lớn.

Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, hấp thu dược lực vào cơ thể. Trên người anh lấp lánh ánh vàng nhạt, gần như không thể nhận ra. "Quá tốt rồi!" Anh thầm nhủ, Bất Diệt Thiên Kinh đã giúp anh hấp thu hoàn hảo mọi tinh hoa, không lãng phí chút nào. Anh biết, các món ăn dù bổ đến mấy cũng không thể hấp thu 100%, đặc biệt là loại đại bổ như thế này. Phần lớn sẽ bị bài tiết ra ngoài. "Sau khi luyện hóa hoàn toàn, ta nhất định sẽ tu thành thân thể Khô Mộc!"

Một ngày sau, Lăng Hàn bỗng mở mắt, khóe miệng nở nụ cười thỏa mãn. Anh rút kiếm, vung một nhát vào tay trái. Nếu người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ anh tự phế. Nhưng điều kỳ lạ là, nhát kiếm không hề gây ra vết thương sâu, chỉ để lại một vệt trắng trên da. "Quả nhiên, lực phòng ngự của ta tăng lên rất nhiều," Lăng Hàn gật gù. Nhát kiếm đó anh không rót nguyên lực, cũng không dùng nguyên lực tăng cường phòng ngự, hoàn toàn là sức mạnh thể phách. Anh gia tăng lực đạo, vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh. Lần này, kiếm chém ra một vết thương, nhưng không một giọt máu chảy ra.

"Ha ha, đây chính là tầng thứ nhất Khô Mộc cảnh của Bất Diệt Thiên Kinh, thân như Khô Mộc, dù bị kiếm chém cũng sẽ không chảy máu, tổn thương sinh cơ," nụ cười của Lăng Hàn càng lúc càng lớn. Vết thương nhanh chóng khép miệng, rồi biến mất không dấu vết, khiến người ta không thể tin được. "Đây mới chỉ là thân thể Khô Mộc!" Lăng Hàn cảm khái. Nếu đạt đến Thạch Nham Cảnh, Kim Cương Cảnh, thì sức phòng ngự sẽ còn khủng khiếp đến mức nào.

"Bất Diệt Thiên Kinh, quả nhiên xứng danh!" Lăng Hàn thầm nghĩ. Công pháp nói rằng đạt Khô Mộc cảnh có thể ngưng ra một giọt Bất Diệt Chân Dịch, sau này dù bị thương nặng đến đâu, chỉ cần hòa tan dịch này, vết thương sẽ khép lại trong nháy mắt. Lăng Hàn không vội ngưng luyện ngay, vì đó là một quá trình tốn kém. "Ha ha, sau khi tu thành thân thể Khô Mộc, ta cuối cùng đã bù đắp được một nhược điểm!" Anh rất vui vẻ.

Trên đời này, có những chủng tộc sinh ra đã mạnh mẽ với thể chất đặc thù. Lăng Hàn, cả hai đời, đều không có thể chất đặc thù, nhưng Bất Diệt Thiên Kinh đã giúp anh tu ra một loại thể chất phi thường, phá vỡ định luật thiên địa. "Thân thể Khô Mộc chỉ sánh ngang thể chất đặc thù cấp thấp, nhưng nếu luyện đến thân thể Kim Cương, thì còn thể chất nào sánh được?" "Đời này, ta nhất định phải vô địch khắp thiên hạ, đi lên con đường tiền nhân chưa từng làm được, phá hư thành Thần!"

Lăng Hàn thu hồi tâm tư, nhìn về phía nhóm Lưu Đông. Tinh hoa cốt tủy giao xà trôi đi rất nhanh, dù đã luyện hóa một ngày một đêm, họ cũng không thể hấp thu trọn vẹn, chỉ còn lại rất ít lợi ích. Không lâu sau, nhóm Lưu Vũ Đồng cũng kết thúc luyện hóa, đứng dậy với vẻ mặt hân hoan. Dù không luyện Bất Diệt Thiên Kinh, họ vẫn nhận được lợi ích đáng kể. "Lăng ca, còn mười ngày nữa là hết năm, chúng ta phải trở về." "Sau khi hết năm, gặp lại ở Đại Nguyên thành." "Hẹn gặp lại!" Năm người Lưu Đông lần lượt nói lời tạm biệt. Trần Bằng Cử dường như có điều muốn nói nhưng cuối cùng lại thôi, rồi cùng bốn người Lí Hạo đi xa dần.

Lăng Hàn nhìn Lưu Vũ Đồng: "Thế nào, thu hoạch ra sao?" "Rất lớn!" Lưu Vũ Đồng gật đầu, khó giấu vẻ vui mừng. "Lực phòng ngự của thân thể tăng lên rất nhiều, xương cốt, bắp thịt, sinh cơ cũng có tăng lên. Bây giờ nếu giao đấu với Trình Văn Côn, ta đảm bảo trong vòng mười chiêu có thể diệt hắn!" Yêu thú mang huyết thống vương giả rất hiếm, nhưng lợi ích của nó lại vô cùng lớn. Đây cũng là lý do Lăng Hàn vội vã đến đây ngay khi đạt đỉnh Tụ Nguyên tầng một, nhằm tăng cường thực lực cho Đại Nguyên luận võ.

Lăng Hàn dùng viên Siêu Nguyên Đan thứ hai, tiếp tục tăng cường tu vi. Anh đã đưa Lí Hạo hai viên, giúp đỡ đao khách trẻ tuổi này. Sau khi luyện hóa đan dược, anh đã đạt đến Tụ Nguyên tầng ba đỉnh cao. Tuy nhiên, hiệu quả của Siêu Nguyên Đan cũng dừng lại ở đây, không thể giúp anh tiến xa hơn. Anh còn sáu viên Siêu Nguyên Đan, định về nhà giao cho Lăng Đông Hành để ban thưởng cho con cháu ưu tú trong gia tộc. "Chúng ta cũng trở về thôi!" Lăng Hàn nói với Lưu Vũ Đồng. Nàng nở một nụ cười mê người, không hề nhận ra vẻ băng sương của mình đang dần tan chảy trước Lăng Hàn.

Hai người rời Thất Phong Sơn, thu hồi ngựa đã gửi, rồi giục ngựa quay về Thương Vân Trấn. Họ ngày đi đêm ngủ. Lăng Hàn tranh thủ thời gian ngưng luyện Bất Diệt Chân Dịch. Hai ngày sau, một hạt nhỏ như hạt gạo đã hình thành. Dù chưa đạt kích thước hạt đậu tương để có công hiệu tối đa, nhưng cũng đã có thể sử dụng. "Xem ra phải mất mười ngày mới ngưng ra một giọt hoàn chỉnh. Nhưng Đại Nguyên luận võ diễn ra vào đầu năm, đủ thời gian." "Đây chính là một lá bài tẩy của ta."

Sau bảy ngày, họ trở lại Thương Vân Trấn. Lăng Hàn cũng đã đột phá thành công đến Tụ Nguyên tầng bốn. Lúc này chỉ còn ba ngày nữa là hết năm, mọi nhà đều giăng đèn kết hoa chuẩn bị đón Tết. Lăng gia cũng ngập tràn không khí năm mới. Sau cái chết của Lăng Trọng Khoan, Lăng gia hoàn toàn nằm trong tay Lăng Đông Hành, gia tộc trên dưới đồng lòng, toát ra sinh khí mới. "Hàn thiếu gia!" "Hàn thiếu gia!" Lăng Hàn đi qua, mọi gia nhân đều kính trọng gọi tên anh. Thiếu niên sắp mười bảy tuổi này chính là tương lai của Lăng gia, không ai còn dám coi thường.

"Hàn Nhi, con về rồi!" Lăng Đông Hành thở phào nhẹ nhõm, rồi kinh ngạc nói: "Tu vi của con hình như lại tăng lên rất nhiều!" "Tụ Nguyên tầng bốn!" Lăng Hàn cười đáp. Vẻ mặt Lăng Đông Hành trở nên vô cùng đặc sắc, rồi hóa thành tiếng cười lớn vui mừng. Con trai yêu nghiệt, ông đã biết điều đó. Từ giờ, ông chỉ cần vui mừng khi Lăng Hàn không ngừng tiến bộ.

Sau đó, chỉ còn lại việc đón năm mới. Lăng Hàn không hề lơ là, mỗi ngày đều khổ tu. Anh tự luyện cho mình một ít Tụ Linh Đan để tăng tốc độ tu luyện. Lưu Vũ Đồng cũng thể hiện thiên phú kiếm đạo mạnh mẽ, chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi, nàng lại tu ra một đạo kiếm khí mới. Điều này không làm Lăng Hàn ngạc nhiên, vì thiên phú võ đạo của Lưu Vũ Đồng rất mạnh, việc chậm trễ tu ra kiếm khí trước đây vốn không hợp lý. Giờ đây, một khi đã khai mở, nàng như "hậu tích bạc phát", lập tức hình thành hiệu ứng giếng phun.

Tuy nhiên, đạo kiếm khí thứ ba sẽ không dễ hình thành như vậy. Với Lưu Vũ Đồng, mới mười tám tuổi đã sở hữu hai đạo kiếm khí, điều này đã khiến nàng vô cùng mãn nguyện, bước vào hàng ngũ vương giả trẻ tuổi với vị trí khá cao. Cấp độ võ đạo của Vũ Quốc còn thấp, tu ra đao khí hay kiếm khí đã có thể xưng vương.

Qua năm mới, các chi tộc Lăng gia đều trở về tổng bộ để cùng đón xuân. Đa số các chi tộc này quản lý việc kinh doanh, chủ yếu là người thường, chỉ số ít đi theo con đường tu luyện. "Hàn ca ca!" Một tiểu nha đầu tên Lăng Tử Huyên, mới tám tuổi, đi theo sau Lăng Hàn. Nàng thức tỉnh linh căn rất sớm, lại là Địa Cấp hạ phẩm. Theo quy định gia tộc, nàng đủ tư cách vào Thương Vân Học Viện, được gia tộc cung cấp học phí và tài nguyên. Mọi người đều hiểu, không có thực lực mạnh mẽ, không thể bảo vệ của cải. Vì vậy, các gia tộc luôn dốc lòng bồi dưỡng những tộc nhân có thiên phú.

Trước đây, Lăng gia có ba người ở Thương Vân Học Viện: Lăng Hàn, Lăng Mộ Vân và Lăng Chỉ Đạo. Lăng Chỉ Đạo sắp tốt nghiệp, sẽ gia nhập đội hộ vệ gia tộc. Lăng Tử Huyên cũng sẽ vào học viện sau năm mới. Tuy nhiên, Lăng Hàn có tính toán khác. Anh không thể ở lại Lăng gia mãi, Vũ Quốc quá nhỏ bé cho con đường võ đạo đỉnh cao của anh. Vì vậy, trước khi rời đi, anh muốn bồi dưỡng nhân tài cho Lăng gia, giúp phụ thân bớt gánh nặng. Anh quyết định đưa Lăng Tử Huyên đến Hoàng thành, gia nhập Hổ Dương Học Viện. Lăng Đông Hành đã đổi được một suất vào Hổ Dương Học Viện, và Lăng Hàn chắc chắn sẽ giành được một suất khác trong Đại Nguyên luận võ, vậy là sẽ có hai suất. Đương nhiên, anh sẽ không làm bảo mẫu cho tiểu nha đầu, cha mẹ nàng sẽ đi cùng đến Hoàng Đô để chăm sóc.

"Sao lại khóc?" Lăng Hàn cười ôm lấy tiểu nha đầu. "Đại Hùng bắt nạt Huyên Huyên!" Tiểu nha đầu oan ức nói: "Hàn ca ca, huynh giúp Huyên Huyên đánh hắn đi!" Lăng Hàn cười xoa đầu nàng: "Huyên Huyên và Đại Hùng đều là con cháu Lăng gia, phải giúp đỡ lẫn nhau. Nắm đấm phải đánh người ngoài, không thể đánh người nhà." "Nhưng mà hắn nói Huyên Huyên xấu!" Tiểu nha đầu bĩu môi. "Huyên Huyên nhà ta xinh đẹp như vậy, bây giờ là tiểu mỹ nhân, sau này là đại mỹ nhân. Đại Hùng chỉ là ghen tị với muội thôi!" Lăng Hàn cười nói. Tiểu nha đầu được khen, vui vẻ vỗ tay: "Huyên Huyên là xinh đẹp nhất!" Nàng suy nghĩ một chút, rồi sửa lời: "Vũ Đồng tỷ tỷ xinh đẹp nhất, Huyên Huyên thứ hai." Lăng Hàn cười lớn, nói với Lưu Vũ Đồng: "Nàng khen ngươi đó!" Lưu Vũ Đồng liếc anh một cái, rồi nói với Lăng Tử Huyên: "Huyên Huyên mới là xinh đẹp nhất!"

"Vũ Đồng tỷ tỷ, tỷ và Hàn ca ca lúc nào thành hôn?" Tiểu nha đầu nghiêng đầu hỏi ngây thơ. Mặt Lưu Vũ Đồng đỏ bừng, quay người bỏ chạy, khiến Lăng Tử Huyên vô cùng bối rối. "Huyên Huyên, muội dọa vợ ta chạy, nên bồi thường ta thế nào đây?" Lăng Hàn cố ý cau mày nói. Lăng Tử Huyên cắn môi suy nghĩ, rồi an ủi Lăng Hàn: "Hàn ca ca, sau này Huyên Huyên tìm cho huynh một tỷ tỷ còn xinh đẹp hơn!" Nàng nói với vẻ tinh ranh. Lăng Hàn không khỏi bật cười lớn, trẻ con đồng ngôn vô kỵ, hồn nhiên đáng yêu.

Sau Tết, Lăng Đông Hành dẫn Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng đi Đại Nguyên thành để tham gia Đại Nguyên luận võ. Đại Nguyên thành cách Thương Vân Trấn hơn tám trăm dặm. Ba người chạy đi hai ngày mới đến ngoại thành. So với Thương Vân Trấn nhỏ bé, Đại Nguyên thành hùng vĩ và khí thế ngút trời. Tường thành cao trăm mét, trải dài mấy chục dặm, trông như một hung thú khổng lồ nằm phục. Thành có bốn cổng Đông, Tây, Nam, Bắc, mỗi ngày đón vô số người từ khắp nơi đổ về. Trình độ võ đạo nơi đây cao hơn hẳn, Đại Nguyên Vương đương nhiệm là một cường giả Linh Hải Cảnh, được cho là duy nhất, nắm giữ quyền uy tối thượng.

Ba người Lăng Hàn đến cổng thành, chỉ cần nộp lệ phí một lượng bạc mỗi người là có thể vào. Trong thành, kiến trúc cao lớn hùng vĩ trùng điệp, hiển lộ vẻ phồn hoa của một vương thành, khiến người ta choáng ngợp. Lăng Đông Hành và Lưu Vũ Đồng đã quen với cảnh này, họ nghĩ Lăng Hàn sẽ kinh ngạc, nhưng anh vẫn thong dong bình tĩnh, khiến họ bất ngờ. Họ đi tìm khách sạn, nhưng vì quá nhiều người đến tham gia Đại Nguyên luận võ, hầu hết các khách sạn đều chật kín. Sau nửa ngày tìm kiếm, họ vẫn chưa tìm được chỗ nghỉ chân.

"Ồ, Lăng đại sư." Đang đi trên đường, họ nghe thấy một tiếng gọi đầy kinh hỉ. Một ông lão tóc trắng tiến đến đón, chính là Chư Hòa Tâm. "Nguyên lai ngươi ở chỗ này," Lăng Hàn cười nói. "Lăng đại sư, trước năm tôi được lão hữu mời đến đây tụ tập, không kịp đến nhà bái phỏng, mong Lăng đại sư thứ tội," Chư Hòa Tâm khom lưng, vẻ mặt hơi hoảng hốt. Ông đã coi Lăng Hàn như nửa sư phụ, nên tự nhiên lo sợ. Lăng Hàn cười lắc đầu: "Không cần gọi ta là đại sư, sau này chỉ nên gọi tên ta." Đời này, anh muốn bắt đầu từ một tiểu nhân vật chân chính, từng bước mài giũa bản thân trên con đường thiên kiêu.

Chư Hòa Tâm vội lắc đầu, ông là người tôn sư trọng đạo, sao có thể gọi thẳng tên ân sư? "Không cần lo nghĩ, cứ quyết định như vậy. Sau này ai còn gọi ta đại sư, ta sẽ tức giận," Lăng Hàn cố ý nghiêm mặt, nửa đùa nửa thật nói. "Cái này..." Chư Hòa Tâm vẫn ngần ngại, nhưng thấy vẻ kiên trì của Lăng Hàn, đành gật đầu: "Nghe đại sư, không, nghe Lăng tiểu hữu dặn dò." Ông vẫn không dám gọi thẳng tên, dùng "Lăng tiểu hữu" có vẻ khách khí hơn. "Đúng rồi, Lăng tiểu hữu đến đây tham gia Đại Nguyên luận võ sao?" Chư Hòa Tâm hỏi. Lăng Hàn gật đầu: "Vận may không tốt, đến giờ vẫn chưa tìm được chỗ ở." "Vậy không bằng đến Thiên Dược Các chúng ta đi?" Ánh mắt Chư Hòa Tâm sáng lên, đề nghị. "Có tiện không?" Lăng Hàn đã đi hơn nửa ngày, thực sự không muốn vất vả thêm nữa. "Tiện, đương nhiên tiện!" Chư Hòa Tâm vội vàng nói, ông muốn ở gần Lăng đại sư để thỉnh giáo các vấn đề đan đạo. "Vậy thì làm phiền," Lăng Hàn cười nói. "Không phiền, không phiền chút nào!" Chư Hòa Tâm dẫn đường, đưa họ đến phân bộ Thiên Dược Các.

Thiên Dược Các ở Đại Nguyên thành không nhỏ như ở Thương Vân Trấn, mà là một tòa cung điện đồ sộ, thủ vệ nghiêm ngặt, có đến hàng trăm Đan sư. Những Đan sư này hàng ngày luyện chế lượng lớn đan dược, rồi phân phối đến các vùng như Thương Vân Trấn, Quách Thạch Trấn. Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm ở đây cũng có địa vị chí cao vô thượng. Khi thấy Chư Hòa Tâm đến, dù là Đan sư hay hộ vệ đều cung kính hành lễ. Phân các Các chủ nơi đây tên Trương Vị Sơn, là một Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, bạn thân lâu năm của Chư Hòa Tâm.

"Lăng tiểu hữu, ta có một yêu cầu quá đáng," sau khi sắp xếp chỗ ở cho họ, Chư Hòa Tâm ngượng ngùng nói với Lăng Hàn. "Luyện đan gặp phải vấn đề sao?" Lăng Hàn cười nói. "Khà khà!" Chư Hòa Tâm có chút xấu hổ, dù tuổi đã cao nhưng trước Lăng Hàn ông như một tiểu tử mới học nghề, và ông cũng không thấy có gì không thích hợp. "Không phải ta, là bằng hữu của ta. Hắn có được một đan phương cổ, nhưng vì niên đại quá lâu, có vài chữ viết trên đó đã không còn rõ ràng, nên việc luyện chế gặp khó khăn."

Lăng Hàn bừng tỉnh: "Ngươi muốn ta giúp ngươi viết ra đan phương này?" "Kính xin tiểu hữu chỉ điểm," Chư Hòa Tâm nói. "Đan phương kia tên là Hồi Thiên Đan, có hiệu quả chữa thương rất lớn. Nếu có thể khôi phục, sẽ cứu sống rất nhiều người." Hồi Thiên Đan? Lăng Hàn cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ ngay cả một loại đan dược phổ thông như vậy cũng thất truyền? Anh gật đầu: "Đi xem xem." "Xin mời Đại sư!" Chư Hòa Tâm lại dùng kính ngữ, rồi vội sửa thành "xin mời tiểu hữu".

Hai người sóng vai đi đến một gian nội điện. Cửa đã mở, bên trong có ba người: hai lão nhân khoảng sáu mươi và một thiếu nữ. Hai lão nhân đang ngồi uống trà, thiếu nữ đứng sau một trong số họ. Thiếu nữ này khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, dáng vẻ xinh đẹp, đôi mắt to linh động, có vẻ rất tinh nghịch. Thấy Chư Hòa Tâm, hai ông lão đồng loạt đứng dậy, nở nụ cười. "Chư lão đầu, ta giới thiệu cho ngươi một người!" Một lão giả vội vã tiến đến, chỉ vào lão giả còn lại: "Vị này chính là Đoan Mộc Trường Phong, Đoan Mộc lão ca được xưng là Đan Kiếm song tuyệt, một tay Đãng Vân Kiếm pháp đứng đầu Vũ Quốc, ngươi không phải ngưỡng mộ đã lâu sao?"

Chư Hòa Tâm nghe vậy, không vội giới thiệu Lăng Hàn, mà chắp tay với Đoan Mộc Trường Phong: "Đoan Mộc huynh, ngưỡng mộ đã lâu." "Ha ha, Chư huynh, nghe nói trước đây không lâu ngươi cải tiến đan phương Phong Hỏa Đan, ta đã sớm muốn đến một chuyến, hôm nay rốt cục có cơ hội," Đoan Mộc Trường Phong cười nói. Lão giả còn lại chính là Trương Vị Sơn. "Đoan Mộc huynh, Trương lão đầu, ta đến giới thiệu cho các ngươi một người, vị này chính là…" Chư Hòa Tâm định giới thiệu Lăng Hàn.

"Chư lão đầu, hôm nay mời Đoan Mộc huynh đến, ba người chúng ta cùng nghiên cứu, có thể trong vòng ba tháng bù đắp phương pháp luyện chế Hồi Thiên Đan," Trương Vị Sơn phấn khởi nói. "Ta giới…" "Ha ha, Trương huynh quá đề cao ta, ta chủ tu kiếm đạo, chỉ hơi có chút nghiên cứu đan đạo, chủ lực vẫn là hai người các ngươi, ta chỉ góp ý thôi," Đoan Mộc Trường Phong chen lời, cắt ngang Chư Hòa Tâm. Hai lão giả đều coi Lăng Hàn là vãn bối của Chư Hòa Tâm, nên không để ý đến anh.

Lúc này, thiếu nữ kia đi đến bên cạnh Lăng Hàn, xoay hai vòng quanh anh, phát ra tiếng "chà chà", như thể đang đánh giá. "Ngươi là đệ tử của Chư Đại Sư sao?" Thiếu nữ hỏi. "Không phải!" Lăng Hàn lắc đầu. "Hả, ngươi nhất định vẫn chưa thông qua thử thách của Chư Đại Sư!" Thiếu nữ tự cho là đúng, rồi như một ông cụ non vỗ vai Lăng Hàn: "Ta bái Trương đại sư làm môn hạ trước ngươi, sau này, ta chính là sư tỷ của ngươi! Yên tâm, ta nhất định sẽ bảo bọc ngươi, ai muốn bắt nạt ngươi, cứ báo tên của ta!" Lăng Hàn mỉm cười: "Báo tên là gì?" "Nha, ngươi ngay cả ta là ai cũng không biết?" Thiếu nữ lấy tay đặt trán, liên tục lắc đầu. "Ai, ngươi là từ trong khe suối nào chạy ra vậy? Ta là Thích Chiêm Thai, Đại Nguyên Vương phủ Thất Quận Chúa!" Lăng Hàn "à" một tiếng, một quận chúa nhỏ bé tự nhiên không đáng để anh thay đổi sắc mặt. "Này này này, ngươi đây là thái độ gì, ta là sư tỷ của ngươi đó!" Thích Chiêm Thai tức giận nói.

"Hai vị lão huynh, ta giới thiệu cho các ngươi một vị kỳ tài đan đạo!" Đến lúc này, Chư Hòa Tâm mới có thời gian giới thiệu Lăng Hàn. Ông đi đến bên cạnh Lăng Hàn và nói: "Vị này chính là Lăng Hàn Lăng tiểu hữu, không dối gạt hai vị, Phong Hỏa Đan chính là nhờ Lăng tiểu hữu chỉ điểm, mới thành công. Nếu không, có khả năng phải mất mấy năm sau đó mới có thể hoàn thành." "Cái gì!" Trương Vị Sơn và Đoan Mộc Trường Phong đều trợn mắt há mồm, nhìn Lăng Hàn, rồi lại nhìn Chư Hòa Tâm, cảm thấy chuyện này quá đỗi phi thực tế. Thích Chiêm Thai thì che miệng nhỏ, mới vừa rồi nàng còn nghĩ Lăng Hàn là vãn bối của Chư Hòa Tâm, nhưng chỉ chớp mắt đã thành "tiểu hữu" của Chư Đại Sư, chẳng phải là thành trưởng bối của nàng sao? "Chư lão đầu, không phải ngươi đang nói đùa chứ?" Trương Vị Sơn lập tức nói. Thần sắc Chư Hòa Tâm nghiêm lại: "Ta sao có thể lấy chuyện này đùa giỡn!" Trương Vị Sơn và Đoan Mộc Trường Phong nhìn lại Lăng Hàn, lúc này, ánh mắt của họ đã hoàn toàn thay đổi…

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!