Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tiếng cười sang sảng của Phong Phá Vân vang vọng, nhưng Lăng Hàn không khỏi nhíu mày, lòng đầy lo lắng về con Tri Chu bạc mà hắn tận mắt chứng kiến. Đó là một tồn tại cấp Phá Hư, thậm chí có thể là đỉnh phong. "Đại ca không tin đệ sao?" Phong Phá Vân hỏi, nụ cười vẫn rạng rỡ. Lăng Hàn lắc đầu, khẳng định niềm tin vào huynh trưởng, nhưng nỗi e ngại vẫn còn đó. Ngay lập tức, Phong Phá Vân hé lộ một bí mật kinh người: y đã đạt đến Phá Hư tầng bảy! Cả Lăng Hàn cũng phải cứng người lại vì kinh ngạc, ngưỡng mộ trước sức mạnh phi thường của vị đại ca còn ở độ tuổi tráng niên này.
Phong Phá Vân gật gù, khen ngợi thiên phú võ đạo và sức chiến đấu của Lăng Hàn, dự đoán tương lai hắn chắc chắn sẽ bước vào Phá Hư Cảnh. Tuy nhiên, một nét nghiêm nghị đột ngột xuất hiện trên gương mặt Phong Phá Vân. Y luôn có một linh cảm bất an, một nỗi hồi hộp khó hiểu về những hậu quả đáng sợ nếu phá vỡ hư không. Lăng Hàn thắc mắc, không phải chỉ Phá Hư tầng chín mới có thể phá vỡ hư không sao? Phong Phá Vân lắc đầu, giải thích rằng chỉ cần bước vào Phá Hư Cảnh là đã có năng lực đó, cảnh giới càng cao thì độ khó càng giảm. Y chậm trễ chưa bước đi cuối cùng, một phần vì còn nhiều lưu luyến, phần khác chính là nỗi bất an sâu thẳm trong lòng.
Lăng Hàn hiểu rõ, ở cảnh giới võ đạo cao thâm, các cường giả thường có khả năng báo trước tương lai, không phải thấy rõ mọi việc mà là cảm nhận được an nguy khi đưa ra quyết định. Kiếp trước, hắn cũng từng dựa vào linh cảm này để tránh hiểm họa. Nhưng lần này, Phong Phá Vân lại không thể lý giải được nỗi sợ hãi của mình. Y đã từng hỏi những cường giả Phá Hư khác như Kiếm Vương của Thiên Kiếm Tông, Thanh Phượng Thiên Hậu của Vân Phượng Tông, Đoạn Thiên Đao của Tuyệt Đao Tông, Lôi Đế của Thanh Lôi Tông và Yêu Xà Vương của Địa Long Tông. Họ đều có chung nỗi lo sợ, không dám mạo hiểm bước đi cuối cùng, vì khả năng tử vong là rất cao. Điều kỳ lạ là, một số người trong số họ dường như biết nguyên nhân nhưng lại không chịu tiết lộ. Lôi Đế và Thanh Phượng Thiên Hậu, những người đã đạt đến Phá Hư Cảnh viên mãn, lại càng không vội vàng, điều này khiến Phong Phá Vân càng thêm khó hiểu.
Phong Phá Vân vỗ vai Lăng Hàn, dặn dò hắn cẩn thận với Hải tộc, nơi có số lượng cường giả Phá Hư gấp mấy lần Nhân tộc. Lăng Hàn chỉ biết thở dài phiền muộn, hắn nào có ý gì với Hách Liên Tầm Tuyết, chỉ là cô nàng Hải Nữu này cứ bám riết không rời, như một quả bom hẹn giờ bên cạnh hắn. Phong Phá Vân sau đó đứng dậy, một bước đã ngàn dặm, bay về phía Bắc Hoang để quan sát tình hình.
Thấy Phong Phá Vân đã đi, Lăng Hàn quay sang Hách Liên Tầm Tuyết, ánh mắt tinh ranh. Hắn rủ cô chơi trò "xin thề", bắt cô giơ hai tay và thề "không bao giờ làm tổn thương hắn dù chỉ một cọng lông măng". Cô nàng ngây thơ hỏi cách chơi, khiến Lăng Hàn vừa buồn cười vừa bất lực.
Đêm đó, các thế lực từng uy hiếp Lăng Hàn đều vội vàng mang tiền bồi thường đến, số tiền lên tới ba mươi nạn Nguyên tinh tam tinh – một con số khổng lồ, thể hiện uy thế của một cường giả Phá Hư Cảnh. Thiên Thi Tông tạm thời rút lui, nhưng ai cũng biết chúng sẽ không bỏ cuộc. Vật mà chúng liều lĩnh bày ra Tứ sát trận để đoạt được chắc chắn là chí bảo vô thượng. Cả thành Vạn Bảo trở nên náo nhiệt, mọi người đổ xô đi tìm kho báu, dù không ai biết đó là gì. Lăng Hàn đoán rằng Thiên Thi Tông có thể tìm kiếm một kho thi thể Phá Hư Cảnh hoặc một nguồn thi khí nguyên bản. Hắn không có hứng thú với cả hai.
Đúng lúc này, tám vị Các chủ của Linh Bảo Các và hai vị Đan sư Thiên Cấp của Đan Sư Hiệp Hội trở về, không thu hoạch được gì. Cuộc tỷ thí của Linh Bảo Các lại được khởi động. Với một cường giả Phá Hư Cảnh tọa trấn, Vạn Bảo Thành trở nên vững chắc. Lăng Hàn tiếp tục bế quan, dùng Hầu Nhi Tửu còn lại mà Phong Phá Vân để lại. Tuy hiệu quả không còn như lần đầu, nhưng tu vi của hắn vẫn tăng lên rõ rệt, đặc biệt là kiếm đạo đã có đột phá, đạo kiếm khí thứ hai mươi sắp thành hình.
Sau khi vượt qua ngưỡng mười đạo kiếm khí, Lăng Hàn tiến triển rất nhanh, nhưng hai mươi đạo lại là một cửa ải lớn, tốn của hắn không ít thời gian. Phong Phá Vân, người huynh đệ kết nghĩa này, thực sự rất quan tâm đến Lăng Hàn. Trong Hầu Nhi Tửu y để lại còn phong ấn một tia ý chí võ đạo của mình. Khi Lăng Hàn uống vào, ý chí này lan tỏa khắp cơ thể, nâng cao toàn diện khả năng lĩnh ngộ võ đạo của hắn. Lăng Hàn vô cùng kinh ngạc. Võ giả Linh Hải Cảnh có thể khắc ý chí lên binh khí, Sinh Hoa Cảnh có thể phong ấn vào tài liệu đặc biệt thành Linh phù, Linh Anh Cảnh có thể viết pháp chỉ trấn áp thiên hạ. Nhưng phong ấn ý chí võ đạo vào rượu, để người uống vào có thể hấp thụ và chuyển hóa cho bản thân sử dụng... thủ đoạn này khiến Lăng Hàn phải tâm phục khẩu phục. Phong Phá Vân là một kiếm đạo đại sư, và việc y để lại ý chí võ đạo trong rượu rõ ràng là đã nhận ra Lăng Hàn sử dụng kiếm, cố ý giúp hắn một tay. Ý chí võ đạo này vô cùng thuần túy, chỉ chứa đựng sự lĩnh ngộ vô thượng về kiếm đạo, là một món quà giá trị liên thành đối với Lăng Hàn.
Năm ngày đầu, Lăng Hàn tập trung tăng tu vi, Hầu Nhi Tửu giúp hắn tăng thêm hai cảnh giới nhỏ, đạt đến Sinh Hoa tầng sáu. Năm ngày tiếp theo, Lăng Hàn phỏng đoán kiếm đạo của Phong Phá Vân. Hắn không trực tiếp hấp thu mà dùng nó để tham khảo, vì nếu hấp thu trực tiếp, kiếm đạo của Phong Phá Vân có thể sẽ chi phối con đường của hắn. Hắn muốn đi con đường của riêng mình, chỉ mượn "tha sơn chi thạch" để "công ngọc". Phong Phá Vân tu luyện "tình kiếm", lấy tình làm cực hạn, một đời chỉ yêu một người. Kiếm ý như vậy Lăng Hàn không thể lĩnh ngộ hoàn toàn, nhưng hắn vẫn rút ra được những tinh hoa trong lĩnh ngộ kiếm đạo của đối phương, vốn là thành tựu hàng trăm năm ở cảnh giới Phá Hư, đã vượt xa Kiếm Khí, Kiếm Mang, đạt đến Kiếm Tâm. Kiếm Tâm Thông Minh, có thể dùng một cọng cỏ chém sao trời. Lăng Hàn dùng Kiếm Tâm của Phong Phá Vân để soi sáng bản tâm mình, nâng cao lĩnh ngộ kiếm đạo, và ngưng tụ Kiếm Khí.
Sau năm ngày, Lăng Hàn bắn tay phải ra, mười chín đạo kiếm khí hiện hình, và ở đầu ngón tay, đạo kiếm khí thứ hai mươi ẩn hiện, dù chưa bộc phát nhưng mầm đã nảy sinh. Hắn liên tục múa ngón tay, đạo kiếm khí thứ hai mươi dần trở nên vững chắc, nhanh chóng thành hình. "Hai mươi đạo kiếm khí là một cửa ải, vượt qua nó, uy lực ít nhất tăng mấy lần," Lăng Hàn thầm gật gù. Hắn nhớ lại áp lực khi giao chiến với Hiên Viên Tử Quang, chủ yếu là vì đối phương có số lượng Kiếm Khí vượt quá hai mươi, tạo nên sự biến chất. Giờ đây, hắn tự tin có năm phần thắng khi đối mặt với tên kia, dù không thể vận chuyển Huyền Diệu Tam Thiên hay kỹ pháp mạnh nhất. Hắn quyết định tiếp tục tu luyện Kiếm Khí, tin rằng sau khi vượt qua cửa ải lớn này, hắn có thể nhanh chóng tu ra thêm vài đạo nữa. Hắn không thể lãng phí cơ hội ngàn năm có một này khi Kiếm Tâm của Phong Phá Vân vẫn còn. Lăng Hàn cảm khái, vị đại ca này thật sự quá trung hậu, chỉ vì kết bái huynh đệ mà tặng cho hắn cơ duyên lớn đến vậy. Hắn tự hứa sẽ báo đáp ân tình này.
Ba ngày sau, Kiếm Tâm của Phong Phá Vân biến mất. Lăng Hàn ngừng lại, vung tay phải, hai mươi ba đạo kiếm khí lướt qua, uy lực kinh người. "Đáng tiếc, nếu thêm một tháng nữa, ta có thể đẩy Kiếm Khí đến cực hạn hai mươi chín đạo!" Hắn tự nhủ, nhưng cũng tự hỏi, hai mươi chín đạo có thật sự là cực hạn không? Hắn không biết, chỉ khi tự mình bước vào cảnh giới đó mới có thể rõ. Nhưng cực hạn là để phá vỡ, đối với một số người mười đạo là cực hạn, với người khác hai mươi đạo.
Hắn xuất quan, Chư Toàn Nhi lập tức chạy đến, hớn hở báo tin: "Hàn ca ca, huynh cuối cùng cũng ra rồi! Hồng tỷ sắp gấp chết, ngày tỷ thí bắt đầu rồi." Lăng Hàn cười, trêu chọc rằng cứ để nàng gấp, hắn còn chưa thu phí làm công của nàng. Rồi Chư Toàn Nhi lấy ra mấy khối đá to bằng đầu người từ không gian giới chỉ, đủ màu sắc: đen, vàng đất, xanh tím. "Đây là mảnh vỡ ngôi sao Phong đại ca đánh rơi xuống, người trong thành không dám tư tàng, sai người giao cho Hàn ca ca xử lý." Tinh Thần Vẫn Kim! Lăng Hàn mừng rỡ, cẩn thận xem xét, rồi nở nụ cười: "Huyết Hồng Thiết, Long Nha Kim, Xích Vân Đồng Thạch, ha ha, đều là trân kim cấp bảy!" Hắn tiếc nuối không có trân kim cấp tám, nhưng tự nhủ không nên quá tham lam. Hắn quay sang Chư Toàn Nhi, dặn nàng cũng nên đổi một thanh kiếm, dùng trân kim cấp bảy này ngày đêm ôn dưỡng ý chí võ đạo, tương lai có thể thành Linh khí cấp bảy. "Cảm ơn Hàn ca ca!" Chư Toàn Nhi dịu dàng nói, ánh mắt ẩn chứa tình ý, một vẻ mặc cho quân hái. "Đừng có câu dẫn ca, ý chí của ca kiên định lắm!" Lăng Hàn vuốt mái tóc mượt mà của nàng, rồi cùng nàng bước vào Hắc Tháp. Hắn muốn luyện chế những kim loại quý này thành binh khí.
Những khối kim loại này chỉ là quặng thô, để tinh luyện và chế tạo thành binh khí, dù giao cho thợ rèn xuất sắc nhất cũng phải mất ít nhất nửa năm, vì đây là trân kim cấp bảy, cực kỳ cứng rắn. Nhưng trong Hắc Tháp, mọi thứ trở nên đơn giản lạ thường. Lăng Hàn như thần linh, phóng ra thần hỏa cấp mười, dễ dàng nung chảy quặng, loại bỏ tạp chất. Chỉ hơn nửa ngày, mọi công đoạn đã hoàn tất. "Muội thích hình dạng gì?" Lăng Hàn hỏi Chư Toàn Nhi. Dưới sự chỉ dẫn không ngừng của nàng, Lăng Hàn chế tạo ra một thanh kiếm tinh tế nhưng sắc bén tột cùng. Nó chưa phải Linh khí, cần được ôn dưỡng bằng ý chí võ đạo, nhưng phẩm chất phôi kiếm đã rất cao. Lăng Hàn cũng tự chế tạo cho mình một thanh, Tử Sát kiếm. Sức mạnh hiện tại của hắn rất đáng sợ, một thanh bảo kiếm nặng trăm cân trong tay hắn chẳng khác nào một cây kim may, không hề cảm thấy trọng lượng. Sau đó, hắn còn chế tạo cho mình một bộ cung và mười mũi tên, chỉ thiếu dây cung. Hoàn thành tất cả, cuộc tỷ thí ba năm một lần của Linh Bảo Các cuối cùng cũng bắt đầu.
Lăng Hàn tìm Ân Hồng, nói với nàng hắn sẽ tham gia cả tỷ thí đan đạo lẫn võ đạo. "Sớm đoán được rồi, lão nương đã báo tên của ngươi lên," Ân Hồng không khách khí nói. "Này, ngươi tiên trảm hậu tấu, không nghĩ đến tính cách ham muốn hòa bình, chưa bao giờ đánh đấm của ta sao?" Lăng Hàn cười trêu. "A phi, loại người như ngươi vừa nhìn đã biết là phần tử hiếu chiến, đặc biệt gặp thiên tài cùng thế hệ là mơ cũng muốn giẫm dưới chân, huống chi Hiên Viên Tử Quang còn dám đánh chủ ý vợ ngươi!" Ân Hồng liếc xéo hắn. "Này, Hải Nữu thật sự không phải vợ ta," Lăng Hàn thở dài. "Không phải vợ ngươi, sao dính ngươi chặt thế?" Ân Hồng đương nhiên không tin, còn liếc mắt đưa tình nhìn Hách Liên Tầm Tuyết đang đứng sau Lăng Hàn, một tay nắm vạt áo hắn, tay kia nắm cục gạch. Lăng Hàn lại thở dài, Hách Liên Tầm Tuyết giờ đây còn dính hắn hơn cả Hổ Nữu, ít nhất Hổ Nữu còn có thể dùng đồ ăn mà lừa gạt.
"Ta hiểu! Ta hiểu! Tân nhân thẹn thùng thôi mà!" Ân Hồng tỏ vẻ thông suốt. "Không quấy rầy chuyện tốt của các ngươi nữa. Nhớ kỹ, trưa mai là tỷ thí đan đạo, ngươi đừng tiêu hao quá nhiều tinh lực, đến lúc đó ngay cả đan cũng luyện không ra." "Nữ lưu manh!" Lăng Hàn bất lực nói. Đối với đan đạo đế vương như hắn, tỷ thí đan đạo chỉ là chuyện nhỏ, không cần bận tâm. Đêm đó, Lăng Hàn vẫn dồn tinh lực vào võ đạo, hắn muốn gắn cốt văn lên tổ hợp Kiếm Khí. Cốt văn của Lão Hung Mông rất tốt, có thể tăng sát thương lên gấp đôi. Với uy năng của hai mươi ba đạo Kiếm Khí tổ hợp hiện tại của Lăng Hàn, nếu thêm cốt văn, dù không sánh bằng Kiếm Mang nhưng cũng không kém quá nhiều. Nếu thành công, Lăng Hàn sẽ có lòng tin đánh bại Hiên Viên Tử Quang, không cần chờ đến năm năm nữa. "Hơn nữa, nếu ta tổ hợp Kiếm Khí thành giả Mang, liệu có thể thúc đẩy Vạn Pháp Quy Nhất không?" "Trên cơ sở Huyền Diệu Tam Thiên, hợp ba ngàn kích làm một, công kích như vậy... tin rằng dù ta bước vào Linh Anh Cảnh, thể phách sánh ngang trân kim cùng cấp, chỉ cần binh khí không quá tệ, cũng có thể chém phá!" "Đối đầu với người của Thiên Kiếm Tông, quả thực phải cẩn thận. Tông môn thượng cổ này sừng sững hơn hai vạn năm, không biết có bao nhiêu Bảo khí, cấp chín cấp mười chắc chắn không ít. Nếu ta phát động Vạn Pháp Quy Nhất, đó không phải chuyện đùa."
Lăng Hàn trong Hắc Tháp thôi diễn Vạn Pháp Quy Nhất. Chiêu này dùng Kiếm Khí phổ thông không thể thúc đẩy được, nhưng khi tu ra Kiếm Mang, kiếm quyết tối nghĩa bỗng trở nên trôi chảy. Tuy nhiên, Lăng Hàn chỉ hình thành giả Mang, nên việc thôi diễn vẫn rất chậm, trường kiếm vung lên cao, Kiếm Khí không ổn định. Hắn đặt tên thanh kiếm mới là Tử Sát kiếm, vì nó được làm từ Tử Kim Long Văn Thiết. Nhưng xét về uy năng hiện tại, nó vẫn không bằng cốt kiếm, chỉ sắc bén và cứng rắn hơn một chút. Cốt kiếm là Linh khí cấp sáu thật sự, chứa ý chí võ đạo của Công Phúc, khi triển khai tạo ra áp lực đáng sợ như núi. Tử Sát kiếm thắng ở tiềm năng, chỉ cần Lăng Hàn không ngừng ôn dưỡng bằng ý chí võ đạo bản thân, lâu ngày chắc chắn sẽ trở thành Linh khí. "Chỉ là chuyện này ít nhất phải mười mấy hai mươi năm, đến lúc đó, ta khẳng định đã bước vào Thiên Nhân Cảnh, kiếm này với ta cũng không còn tác dụng nữa." "Ai, đời này cảnh giới tăng lên quá nhanh, có được một binh khí tốt lại không thể ôn dưỡng nó thành Linh khí hợp với mình, khổ quá!" Miệng nói khổ, nhưng nụ cười của Lăng Hàn lại rạng rỡ, ai mà chẳng muốn tu vi tiến bộ như bay? "Tốt nhất là có thể thu được một khối Thần kim, một bước đúng chỗ, luyện thành bản mệnh Linh khí của ta. Đáng tiếc, Thần kim chỉ tồn tại trong truyền thuyết, xuất hiện một khối là cả cường giả Phá Hư Cảnh cũng tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, ta còn chưa có tư cách tham gia." "Thôi vậy, vẫn là an tâm luyện kiếm vậy."
Một đêm trôi qua, Lăng Hàn đạt được một chút tiến bộ với Vạn Pháp Quy Nhất, nhưng lại có cảm ngộ lớn về việc gia trì cốt văn, tin rằng chỉ cần thêm một ngày nữa là có thể có tiến triển thực chất. Tuy nhiên, trời đã sáng, không lâu nữa là đến buổi trưa. Lăng Hàn ra khỏi Hắc Tháp, ăn vội vàng chút gì đó, rồi dưới sự tháp tùng của ba cô gái, đi tham gia tỷ thí đan đạo.
Bốn phân các và tổng bộ Trung Châu, hơn trăm người tụ hội. Cuộc luận võ này không chỉ liên quan đến vinh quang của từng phân bộ hay tổng bộ, mà còn mang ý nghĩa thực chất. Những người như Ân Hồng là ứng cử viên cho vị trí Các chủ Linh Bảo Các tương lai, biểu hiện của họ sẽ được đánh giá, quyết định liệu họ có thể bước vào hàng ngũ ứng cử viên hay không. Vì vậy, họ rất coi trọng. Những người phụ trách các phân bộ là Ân Hạo Khí (Đông Vực), Ân Trí Minh (Tây Vực), Ân Nhạc (Nam Vực), Ân Tư Miểu (Trung Châu), cùng với Ân Hồng, tạo thành dàn ứng cử viên trẻ tuổi. Họ có hai mươi năm để thể hiện, cuối cùng chỉ một người được chọn vào danh sách Các chủ. Trong chín Đại Các Chủ đương nhiệm, nếu có ai qua đời, người trong danh sách ứng cử viên sẽ kế nhiệm.
Mỗi phân các đều báo danh các ứng cử viên đan đạo, đều là thiên tài kinh người. Người có danh hiệu cao nhất là Huyền Quý Vân, một Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm chỉ mới hai mươi chín tuổi, đến từ Nam Vực. Ba vực khác đều mời các Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm. Đạt đến Huyền Cấp thượng phẩm trước tuổi ba mươi đã là phi thường, điều này cũng liên quan đến sự thay đổi của hoàn cảnh: thiên địa tốt hơn, linh thảo nhiều hơn, Đan Sư có nhiều vật liệu để luyện đan cấp cao hơn. Luyện đan là quá trình thử nghiệm vô số lần, thất bại và tổng kết để thành công. Nếu trước kia cần hàng trăm năm để có đủ vật liệu cho 99 lần thất bại, giờ đây chỉ cần vài chục năm. Vì vậy, cả thiên tài võ đạo và đan đạo đời này đều xuất hiện như nấm sau mưa, nguyên nhân chính là sự thay đổi của hoàn cảnh.
Tỷ thí đan đạo là một phần không có nhiều bất ngờ. Huyền Quý Vân, với danh hiệu Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm, gần như đã tuyên bố chiến thắng, khiến các Đan Sư nhà khác mất hết ý chí chiến đấu. Chỉ có Ân Hồng là tràn đầy tự tin. Đùa sao, nàng mời về một vị Đan sư Thiên Cấp cơ mà!
"Còn phải so sao?" Ân Nhạc lạnh nhạt nói, thái độ vô cùng kiêu căng. Trong tỷ thí đan đạo, hắn mời Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm. Trong tỷ thí võ đạo, hắn có Hiên Viên Tử Quang. Bản thân hắn lại là một Trận Pháp Sư cấp sáu. Bất kể thế nào, hắn tin mình sẽ toàn thắng, thêm một vầng hào quang chói lọi vào lý lịch. "Tại sao không so chứ?" Ân Hồng khoanh tay trước ngực, khoe ra bộ ngực đồ sộ, như thể muốn người khác biết nàng ngực lớn vậy. "Nói không chừng, Đan Sư của ngươi lật thuyền trong mương cũng không chừng." "Phải, luyện đan là chuyện tinh tế, một sơ suất nhỏ là hỏng cả bàn, Nhạc tộc huynh quá tự mãn rồi," Ân Hạo Khí cũng góp lời. "Vậy thì so đi!"
Dưới sự giám sát của các trưởng lão trong tộc, cuộc thi đan chính thức bắt đầu. Mỗi nhà có thể cử ba Đan Sư, lấy thành tích tốt nhất. Ân Nhạc tự tin chỉ cử Huyền Quý Vân. Ân Hồng tin tưởng Lăng Hàn, cũng chỉ cử một người. Ba nhà còn lại dùng hết cả ba suất, phòng ngừa thất bại. Luyện đan bạo lô là chuyện bình thường, ngay cả Đan sư Thiên Cấp như Khang Tử Thạch, Nông Bác Tâm cũng không đảm bảo tỷ lệ thành công trăm phần trăm. Tỷ thí chỉ có một cơ hội, bạo lô là xong.
Đầu tiên là chọn dược liệu, quyết định sẽ luyện chế đan dược gì. Đây là một vấn đề phức tạp. Không Đan Sư nào dám vỗ ngực nói mình chắc chắn thành công. Luyện đan cấp thấp thì tỷ lệ thành công gần như tuyệt đối, nhưng càng gần đẳng cấp đan đạo của mình, tỷ lệ thất bại càng tăng vọt. Một Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm luyện đan Địa Cấp hạ phẩm thường có tỷ lệ thành công khoảng ba phần mười. Nếu Huyền Quý Vân thành công, các Đan Sư khác đành chịu thua. Nhưng nếu hắn thất bại thì sao? Tỷ lệ thất bại gần bảy phần mười cơ mà! Vì vậy, lựa chọn đan dược nào để luyện không chỉ phụ thuộc vào trình độ, mà còn phải xem đối thủ. Trong chốc lát, mười Đan Sư đều đi đi lại lại trước tủ thuốc, trong giỏ thuốc cũng xếp đầy vật liệu. Nhưng liệu đó có phải là đan dược thật sự họ muốn luyện, hay chỉ là đạn khói để đánh lừa đối thủ, thì chỉ có họ mới biết. Đây là một cuộc đấu trí.
Chỉ có Lăng Hàn là không quan tâm, hắn trực tiếp chọn tài liệu mình muốn luyện. Đáng tiếc, trong tủ thuốc không có một cây linh dược Thiên Cấp nào! Cũng phải thôi, vật liệu Thiên Cấp quá quý giá, sao có thể tùy tiện lấy ra? Linh Bảo Các là thương nhân, không phải kẻ ngớ ngẩn. "Thôi vậy, luyện Địa Cấp thượng phẩm." Lăng Hàn tùy tiện chọn, không thèm để ý đến người khác. Luyện đan với hắn chỉ là đi ngang qua, mục tiêu của hắn là cuộc đấu võ sáu ngày sau với Hiên Viên Tử Quang, xem ai mới là cường giả trẻ tuổi mạnh nhất.
Hắn trở lại vị trí của mình, lập tức mở lò luyện đan. "Tên này ngu ngốc sao, bây giờ đã bắt đầu luyện đan?" "Rõ ràng có ba ngày, ngày đầu tiên phải là đấu trí, gây áp lực cho đối thủ, tốt nhất là khiến họ chọn đan dược khó, khả năng bạo lô sẽ rất cao." "Xem ra Bắc Vực không muốn thắng." "Lần trước đứng chót, lần này e là cũng không ngoại lệ." "Chắc chắn lần này Nam Vực sẽ nhất. Đan Sư Địa Cấp Hạ Phẩm của họ có ưu thế tâm lý rất lớn. Nếu hắn chọn luyện đan Huyền Cấp thượng phẩm, tỷ lệ thành công cao hơn nhiều, mà còn có thể khiến người khác cũng chỉ dám chọn Huyền Cấp thượng phẩm, khả năng đối thủ bạo lô rất cao." "Đúng, Hiên Viên Tử Quang cũng được Nam Vực lôi kéo, tỷ thí võ đạo hắn sẽ ổn định hạng nhất." "Thực lực của Ân Nhạc trên trận đạo cũng không tầm thường, dù không nhất cũng có thể nhì. Hai hạng nhất cộng thêm một hạng nhì, chắc chắn là quán quân lần này." Một đám trưởng lão Linh Bảo Các bàn tán xôn xao. Nhưng cũng có vài người, như Ân Học Ương, trầm ngâm nhìn Lăng Hàn. Một người có thể kết bái huynh đệ với cường giả Phá Hư Cảnh, liệu có thể đơn giản sao?
"Ồ, thủ pháp của tiểu tử kia kinh người quá!" Rất nhanh, tiếng kinh hô vang lên. Tuy Linh Bảo Các không có Đan Sư riêng, nhưng họ thường xuyên tiếp xúc với Đan Sư Hiệp Hội, có thể thấy Đan Sư luyện đan, nên dù không tự luyện được, họ vẫn có thể đánh giá vài phần. Thủ pháp của Lăng Hàn tuyệt đối kinh người! "Lão luyện!" "Trôi chảy!" "Làm liền một mạch!" Càng ngày càng nhiều người chứng kiến, đều kinh ngạc. Chàng trai trẻ tuổi chỉ hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi này, sao thủ pháp lại thuần thục đến vậy? "Hắn đang luyện chế đan dược gì?" "Xem vật liệu... hình như là Ngũ Chuyển Huyền Ngọc Đan!" "Cái này... cái này... không phải đan dược Địa Cấp thượng phẩm sao?" "Cái gì, tên này điên rồi sao, muốn luyện đan dược Địa Cấp thượng phẩm?" Khóe miệng Ân Hồng co giật, thầm nghĩ, tên này không luyện đan dược Thiên Cấp đã là nể mặt các ngươi rồi, không thì hù chết các ngươi!
Thủ pháp của Lăng Hàn thông thạo, trôi chảy như nước, khiến người ta không tự chủ được mà nảy sinh ý đẹp, như thể đây không phải luyện đan mà là một nghệ sĩ đang biểu diễn. Quá mỹ diệu. Sau khi sàng lọc và tinh luyện vật liệu, Lăng Hàn bắt đầu luyện đan. Hiện tại hắn là Sinh Hoa Cảnh, luyện chế đan dược Địa Cấp thượng phẩm không cần Dị Hỏa hỗ trợ, thực lực bản thân đã đủ. Thân hình hắn như điện, liên tục đánh chưởng vào lò luyện đan, hỏa diễm cuộn lên, từng phù văn lấp lánh sinh huy, kích thích tinh hoa thiên địa trong vật liệu, hoàn mỹ đan xen dược lực. "Hô, khó mà tin được, thủ pháp của tên này quá già dặn, lẽ nào thật sự có hy vọng thành công?" "Từ trước mắt mà xem, mọi thứ đều trôi chảy." "Tê, trên đời này lại có thêm một thiên tài đan đạo, hơn hai mươi tuổi đã là Đan Sư Địa Cấp thượng phẩm, tương lai rất có khả năng bước vào hàng ngũ Thiên Cấp." "Các ngươi đừng quên, thiên phú võ đạo của tên này cũng không kém." Quái thai thật! Lăng Hàn không hề bị xao động, chỉ chuyên tâm luyện đan. Non nửa ngày sau, trên lò luyện đan có từng tia vụ khí di chuyển, hóa thành núi non sông hồ, chim bay cá nhảy... vô cùng kỳ diệu. "Đan... sắp thành rồi!" Mọi người kinh ngạc thốt lên. Huyền Quý Vân và các Đan Sư khác càng coi Lăng Hàn như thiên nhân, chênh lệch một đẳng cấp đan đạo như chênh lệch một cảnh giới lớn trong võ đạo, đó là sự chênh lệch tuyệt đối. Huống chi Đan Sư Địa Cấp thượng phẩm đã gần như đứng trên đỉnh cao đan đạo, khiến họ chỉ muốn quỳ bái.
Sau một ngày, Ngũ Chuyển Huyền Ngọc Đan được luyện thành công. May mắn thay, đây chỉ là đan dược Địa Cấp thượng phẩm, không dẫn đến Đan Kiếp. Nhưng vì phẩm chất thượng thừa, nó vẫn khiến thiên địa hưởng ứng, lôi vân cuồn cuộn kéo đến, chỉ là không tích tụ thành lôi kiếp mà thôi. Lăng Hàn dùng sức vỗ nắp lò, "Thình thịch..." ba viên đan dược bay ra, như mọc cánh muốn chạy trốn. Từ đan dược Địa Cấp trở lên, chúng đã có linh tính, đan dược Thiên Cấp còn có thể hóa hình, người bình thường khó mà nhận ra lớp ngụy trang đó. Hắn tiện tay ném đến: "Nghiệm đan đi."
Kiểm nghiệm phẩm chất đan dược là chuyện nhỏ với Linh Bảo Các, họ chuyên làm việc này. Lập tức có ba chuyên gia giám định lên sân khấu, tỉ mỉ kiểm tra, rất nhanh có kết luận: ba viên đan dược đều đạt đến mười tinh, có thể nói là viên mãn. Đây vẫn là Lăng Hàn đã "thả nước", nếu không mười ba, mười bốn tinh cũng không thành vấn đề. Hạng nhất hoàn toàn xứng đáng! Mấy người Huyền Quý Vân không còn chọn vật liệu nữa, còn luyện cái rắm gì nữa, đồng loạt đến hành lễ với Lăng Hàn. Dù vị này chưa phải Đan Sư Thiên Cấp, nhưng một Đan Sư Địa Cấp thượng phẩm có thể luyện chế ra phẩm chất mười tinh, cách ngưỡng cửa Thiên Cấp còn bao xa? Trước mặt một tông sư tương lai, họ nào có dũng khí bêu xấu. Không ai ngờ tỷ thí đan đạo lại có kết quả như vậy! Ngoại trừ Bắc Vực giành được ba mươi điểm, bốn phân bộ khác thậm chí không có nổi một điểm nào. Như vậy, chỉ cần Bắc Vực giành thêm bốn mươi điểm nữa trong hai vòng sau, họ có thể chắc chắn đứng nhất, ít nhất là ngang hàng với hạng nhất.
Lăng Hàn thu hồi Ngũ Chuyển Huyền Ngọc Đan. Đan dược luyện ra thuộc về Đan Sư, điều này đã được quy định rõ ràng. Đây cũng là lý do các Đan Sư chịu đến, dùng vật liệu của người khác luyện đan, luyện ra là của mình, rất có lợi. Đặc biệt là vật liệu Địa Cấp, rất đắt đỏ. Hắn đi thẳng về, lần thứ hai tiến vào Hắc Tháp, tiếp tục nghiên cứu Vạn Pháp Quy Nhất và cốt văn. Tỷ thí đan đạo ba ngày, tỷ thí trận đạo cũng ba ngày, cuối cùng mới là tỷ thí võ đạo. Lăng Hàn còn năm ngày, hắn tự tin có thể gắn cốt văn vào giả Mang.
Một lòng khổ tu, sau năm ngày, hắn bước ra khỏi Hắc Tháp. "Lăng Hàn xấu xa!" Hổ Nữu rất bất mãn, đã năm ngày không chơi với Nữu đáng yêu xinh đẹp rồi! "Hàn Hàn không tốt!" Hách Liên Tầm Tuyết cũng nói theo, bĩu môi cao vút, khiến người ta chỉ muốn hôn một cái. A di đà phật, sao lại nảy sinh ý nghĩ trời đánh ngũ lôi như vậy, thật là nghiệp chướng! Lăng Hàn rùng mình, hỏi: "Tỷ thí trận đạo sao rồi?" "Hồng tỷ chỉ xếp thứ ba, được mười điểm," Chư Toàn Nhi nói. Lăng Hàn tùy ý gật đầu, thứ hạng của Ân Hồng hắn không để trong lòng. Nhưng nếu tham gia thi đấu, với tính cách của hắn, tự nhiên sẽ dốc toàn lực để chiến thắng. Hiên Viên Tử Quang, cũng nên phân cao thấp rồi! Chiến ý của Lăng Hàn bùng cháy như lửa. Hiên Viên Tử Quang là một thiên kiêu trẻ tuổi thực sự, không thua kém các Kiếm Đế thời trẻ. Kiếp trước, dù Lăng Hàn đứng trên đỉnh phong võ đạo, nhưng chưa bao giờ xưng là cường giả. Đời này, hắn muốn giẫm lên tất cả thiên kiêu mà thượng vị.
Họ xuất phát, đi đến một Luyện Võ Trường thật lớn. Hiên Viên Tử Quang, Bàng Hướng Minh cùng các thiên kiêu trẻ tuổi khác đều đã có mặt, còn có vài người Lăng Hàn không quen biết, nhưng ai nấy đều tỏa ra khí thế kinh người, xứng danh vương giả trẻ tuổi. "Bàng huynh!" Lăng Hàn chào hỏi Bàng Hướng Minh. Dù đối phương có chút "nương khí", nhưng tính cách rất ngay thẳng, khiến hắn có hảo cảm. "Hàn huynh!" Bàng Hướng Minh không dám kiêu ngạo, ôm quyền đáp lễ Lăng Hàn. Chỉ là ôm quyền thì ôm quyền, sao lại còn vung Lan Hoa Chỉ làm chi, lộ hết vẻ "nương khí" ra vậy. Dù Lăng Hàn và hắn đều là Sinh Hoa Cảnh, nhưng hắn đã nghe nói Lăng Hàn mấy ngày trước luyện ra đan dược Địa Cấp thượng phẩm, đó chẳng phải là Đan Sư Địa Cấp thượng phẩm sao? Một tồn tại ngang hàng với Hóa Thần Cảnh. Lăng Hàn cười ha hả: "Bàng huynh, sau khi luận võ, lại cùng nhau uống rượu." "Được!" Bàng Hướng Minh vội vàng gật đầu, như cành hoa run rẩy, khiến Lăng Hàn mơ hồ có chút không chịu nổi. Tên này có phải đầu thai nhầm chỗ không.
"Chuẩn bị bắt đầu," Ân Học Ương nói. "Thi đấu dùng thể chế võ đài, người thứ nhất lần trước sẽ thủ võ đài. Bốn nhà khác lần lượt cử người công võ đài, thắng thì lại thủ. Nhà nào giữ được võ đài đến cuối cùng thì sẽ là người thứ nhất lần này." Người thứ nhất lần trước là tổng bộ Trung Châu, nên một cô gái trẻ bước ra, nhảy thẳng lên đài, chờ đợi khiêu chiến. Mỗi nhà có thể cử ba người, nhưng ai cũng không muốn tung lá bài mạnh nhất quá sớm. Nhà xếp thứ hai lần trước công võ đài đầu tiên, một nam tử thân hình thon dài bước ra, trận chiến lập tức bắt đầu. Rất nhanh, trận chiến phân thắng bại, người công võ đài thành công. Tiếp đó đến lượt Nam Vực công võ đài.
Lăng Hàn ngáp một cái chán nản. Lần này phân bộ Bắc Vực có thể nói là binh hùng tướng mạnh, có Lăng Hàn, Hổ Nữu, Hách Liên Tầm Tuyết trấn trận. Lăng Hàn sợ hai cô bé quá mạnh, trực tiếp đánh ngã Hiên Viên Tử Quang, nên hắn muốn vị trí tiên phong, rất nhanh đã ra trận. Với thực lực của hắn, nếu đối thủ không tung ra át chủ bài thì làm sao có thể là đối thủ? Hắn nhanh chóng thắng tám trận liên tiếp, buộc các đại tướng của bốn nhà khác phải ra mặt. "Hàn Lâm, ta đã sớm chờ mong khoảnh khắc này!" Hiên Viên Tử Quang bước lên sân khấu, khí thế dâng trào, như thần tử nói. "Lần này, ta sẽ giẫm ngươi dưới chân, để ngươi nếm trải mùi vị thất bại." "Nói còn dễ nghe hơn hát," Lăng Hàn móc lỗ tai. "Hiện tại ta rất hoài nghi, rốt cuộc ngươi là võ giả, hay là diễn viên hát kịch?" Hiên Viên Tử Quang nổi giận, cái tên này mồm miệng lanh lợi, không tức chết người không bỏ qua, lại còn không biết ngượng mà nói hắn! Thiên tài quyết đấu, công tâm cũng là khâu quan trọng, hắn lập tức đè nén cơn giận, không muốn mất kiểm soát lúc này để Lăng Hàn có cơ hội ra tay. "Cường giả là dựa vào nắm đấm nói chuyện!" Hắn lạnh lùng nói. "Vậy ngươi còn nói nhảm nhiều như vậy làm gì?" Lăng Hàn "xì" một tiếng. "Còn không ra tay?" Hiên Viên Tử Quang nhìn chằm chằm Lăng Hàn, ánh mắt sát khí dật động: "Nể mặt Phong đại nhân, ta sẽ hạ thủ lưu tình, sẽ không đánh ngươi quá thảm!" "Ha ha!" Lăng Hàn nhún vai, trực tiếp ra tay công tới. "Đừng nhìn mình quá cao!" "Sinh Hoa tầng sáu!" Hiên Viên Tử Quang kêu rên, mấy ngày không gặp, tu vi của Lăng Hàn lại tăng nhanh đến vậy, khiến hắn cũng giật mình. Nhưng hắn đương nhiên sẽ không sợ hãi, hắn tự tin đánh nhau cùng cấp có thể chém bất luận người nào, huống chi hiện tại vẫn là cảnh giới của hắn chiếm ưu thế. "Giết!" Hắn động song chưởng, đánh về phía Lăng Hàn. Hai vương giả trẻ tuổi cuối cùng giao chiến lần thứ hai, lần này, không ai sẽ ngăn cản bọn họ.