Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trận đấu giữa Lăng Hàn và Hiên Viên Tử Quang mở màn trong sự thăm dò thận trọng, tựa như hai tri kỷ đang luận bàn võ học. Lăng Hàn vung Chiến Tượng Quyền, hai mươi mốt Long Tượng gầm thét; Hiên Viên Tử Quang đáp trả bằng chưởng pháp uy nghi, hai mươi hai khí tung hoành. Cả hai đều không vội vã, nhưng ẩn sâu trong từng chiêu thức là ý chí thăm dò đối phương, chuẩn bị cho những đòn quyết định. Khi nhiệt huyết chiến đấu dâng cao, sự thong dong nhường chỗ cho những đòn đánh ác liệt. Chưởng phong của Hiên Viên Tử Quang nặng tựa búa tạ, có thể san bằng núi non, mạch văn đan dày, ý chí võ đạo rung động. Lăng Hàn không hề kém cạnh, dù quyền pháp chưa sắc bén bằng kiếm thuật, nhưng với Cửu Long Bá Thể thuật và sự lĩnh ngộ vượt bậc, anh vẫn ngang sức ngang tài.
Những tiếng "Ầm! Ầm! Ầm!" vang vọng khắp đấu trường, là minh chứng cho cuộc đối đầu không hoa mỹ, chỉ thuần túy sức mạnh và lĩnh ngộ võ đạo. Khán giả không khỏi thán phục, ví họ như những mặt trời rực rỡ của thế hệ, sánh ngang với các thiên kiêu tráng niên. Hiên Viên Tử Quang, trong một khoảnh khắc kiêu ngạo, tung ra Hỏa Hổ khổng lồ, tổ hợp từ hai mươi hai đạo khí, mang uy lực tiếp cận Mang. Lăng Hàn cười lớn, đáp trả bằng Long Tượng màu vàng nhạt, cũng lớn như núi. Hỏa Hổ và Long Tượng va chạm, tạo nên ánh sáng chói mắt, làn sóng ý chí võ đạo khiến nhiều cường giả Sinh Hoa Cảnh cũng phải rùng mình. Long Tượng của Lăng Hàn, với mạch văn đặc thù bao quanh, không chỉ cuốn phăng Hỏa Hổ mà còn tiếp tục lao về phía Hiên Viên Tử Quang.
Hiên Viên Tử Quang không thể tin nổi, với ưu thế về số lượng khí, sao anh ta vẫn kém Lăng Hàn? Anh ta nhanh chóng nhận ra bí mật nằm ở mạch văn thần quang trên Long Tượng của Lăng Hàn, một bí thuật tăng cường uy năng. Lấy lại tự tin, Hiên Viên Tử Quang hùng hồn tuyên bố sẽ không yếu hơn bất kỳ ai, tiếp tục tấn công. Lăng Hàn cười nhạt, "Vậy hôm nay liền đánh phục ngươi!", đồng thời kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, nhìn rõ mọi kẽ hở của đối thủ. Anh lao vào cận chiến, phát huy lợi thế của Thiết Bì Thể và Cửu Long Bá Thể thuật. Hiên Viên Tử Quang biết Lăng Hàn mạnh cận chiến nên liên tục di chuyển, duy trì khoảng cách. Nhưng dưới Chân Thị Chi Nhãn, mọi đường né tránh đều vô nghĩa, Lăng Hàn dễ dàng chặn đứng và gây áp lực lớn.
Tức giận đến tột độ, Hiên Viên Tử Quang rút ra một thanh trường đao, khiến Lăng Hàn bất ngờ. "Có thể buộc ta dùng đao, ngươi cũng coi như không tệ," Hiên Viên Tử Quang kiêu hãnh nói, chém ra một đao kinh thiên động địa với hai mươi chín đạo đao khí. Cả đấu trường chấn động, Lăng Hàn phải dùng Quỷ Tiên Bộ để tránh. Mọi người kinh ngạc tột độ, nhận ra Hiên Viên Tử Quang là một đao khách ẩn mình, tài năng trên đao đạo còn đáng sợ hơn chưởng pháp. Lăng Hàn không chần chừ, rút Tử Sát kiếm, tung ra hai mươi ba đạo kiếm khí. Kiếm khí và đao khí va chạm không ngừng, tạo nên vô số mảnh vỡ nổ tung. Lăng Hàn nhận ra, Hiên Viên Tử Quang đã đạt tới ngưỡng hai mươi chín khí, và mục tiêu của anh ta là phá vỡ giới hạn, đạt tới ba mươi khí hoàn mỹ.
Trận chiến tiếp tục leo thang, Hiên Viên Tử Quang tung ra "Đao Phá Càn Khôn, Ta Chủ Thiên Hạ!", đao ý đáng sợ có thể chém nát trời xanh. Lăng Hàn đáp trả bằng Bát Hoang A Tị Kiếm pháp, ánh kiếm bao phủ toàn thân tạo thành phòng ngự vững chắc. Cuộc đấu ý chí võ đạo khốc liệt đến mức khiến những người chứng kiến phải thốt lên, sự chênh lệch sức chiến đấu giữa các Sinh Hoa Cảnh thật sự quá lớn. Hiên Viên Tử Quang liên tục tung đại chiêu như "Phật Đao Trảm", cố gắng áp chế Lăng Hàn để tích tụ sức mạnh cho đòn cuối. Nhưng Lăng Hàn không cho anh ta cơ hội, luôn chặn đứng và phản công bằng những sát chiêu mạnh nhất của Bát Hoang A Tị Kiếm, khiến trận chiến giằng co không phân thắng bại.
Cuối cùng, Hiên Viên Tử Quang gầm lên "Ta là vô địch!", kích hoạt sức mạnh huyết thống. Ngọn lửa vô tận bùng lên từ cơ thể anh ta, hóa thành hư ảnh Chân Long, Chân Phượng và Thượng Cổ Thần Thú vờn quanh, khí thế kinh người, sức chiến đấu đột phá lên cấp độ Linh Anh. Lăng Hàn cười lạnh, "Đang chờ ngươi đấy", rồi ném một viên Ngũ Chuyển Huyền Ngọc Đan vào miệng. Viên đan dược Địa Cấp thượng phẩm này, vốn chỉ dành cho Hóa Thần Cảnh, lại được Lăng Hàn, với Thiết Bì Thể từ Bất Diệt Thiên Kinh, hấp thụ hoàn toàn. Khí thế của anh cũng tăng vọt, vượt qua cả Hiên Viên Tử Quang. Với chênh lệch sức mạnh, Lăng Hàn có đủ dư lực để tung ra "Vạn Pháp Quy Nhất", ngưng tụ hai mươi ba đạo kiếm khí thành một Kiếm Mang sắc bén, khóa chặt Hiên Viên Tử Quang.
Hiên Viên Tử Quang không thể né tránh, đành dốc sức chống đỡ bằng bảo đao. Kiếm Mang xé toạc phòng ngự, đánh bay anh ta như diều đứt dây. Anh ta phun ra một ngụm máu tươi, thân đao hằn vết kiếm. Bảo đao đẳng cấp cao đã cứu mạng anh ta, nhưng Hiên Viên Tử Quang đã hoàn toàn vô lực, đành chấp nhận thất bại.
Ngay lập tức, Ân Nhạc lớn tiếng phản đối, cho rằng Lăng Hàn dùng đan dược là không công bằng. Ân Hồng, với tính cách bộc trực, lập tức phản bác. Lăng Hàn giải thích rằng chính anh đã luyện chế đan dược đó, và nếu Hiên Viên Tử Quang có thể dựa vào huyết thống thì anh cũng có thể dựa vào nỗ lực của mình. Cuối cùng, Ân Học Ương phán quyết Lăng Hàn thắng. Ân Nhạc, với sắc mặt âm trầm, nhận ra Hàn Lâm chính là Lăng Hàn, và nảy sinh sát ý muốn tiêu diệt anh.
Sau ba vòng tỷ thí, Ân Hồng đạt chín mươi điểm, vững vàng ở vị trí dẫn đầu. Lăng Hàn dự định rời đi, nhưng quyết định nán lại vài ngày để tham gia buổi đấu giá siêu cấp của Linh Bảo Các. Anh tiêu gần hết sáu mươi vạn Nguyên Tinh Tam Tinh để mua được Gân Giao Long, một nguyên liệu quý giá. Anh dùng nó để chế tạo dây cung cho cây cung trân kim cấp bảy của mình, đặt tên là Lạc Nhật Cung, và mũi tên trân kim cấp bảy là Tà Dương Tiễn. Bộ cung tên này, kết hợp với Chân Thị Chi Nhãn, cho phép anh phục kích đối thủ từ xa, ngay cả cường giả Linh Anh Cảnh cũng có thể bị hạ gục bất ngờ.
Ân Hồng hấp tấp chạy đến, mang theo tin tức quan trọng: năm đại tông môn – Thiên Kiếm Tông, Vân Phượng Tông, Tuyệt Đao Tông, Thanh Lôi Tông, Địa Long Tông – sẽ liên hợp thành lập Bổ Thiên Học Viện tại Cửu Long Sơn, thuộc Phi Hoa Quận. Mục đích là để chuẩn bị cho một đại loạn sắp tới, có thể dẫn đến sự đứt gãy của võ đạo. Lăng Hàn liên tưởng đến những bí mật của Tử Tuyết Tiên về Thần giới, về những lời dối trá trong lịch sử, và những dự đoán của Mã Đa Bảo hay Phong Phá Vân. Cửu Long Sơn cũng chính là nơi Tử Tuyết Tiên để lại tin tức. Quyết định đã được đưa ra, Lăng Hàn sẽ đến Bổ Thiên Học Viện. Anh cùng ba nữ nhân từ biệt Ân Hồng, lên đường, khôi phục lại dung mạo thật của mình.
Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn thử nghiệm Lạc Nhật Cung. Gân Giao Long cứng cỏi, cần sức mạnh phi thường để kéo. Anh cảm thán lợi ích của thể phách cường tráng, vì nó giúp anh dồn nguyên lực vào mũi tên thay vì việc kéo cung. Lạc Nhật Tiễn bắn ra, tốc độ kinh hoàng, chỉ trong một phần trăm thời gian tim đập đã bay xa mấy dặm, xuyên thủng bia ngắm như đá vụn. Tầm bắn hiệu quả nhất là ba trăm dặm, đủ để phục kích cường giả Linh Anh Cảnh mà họ không kịp phản ứng.
Đột nhiên, xe ngựa của Lăng Hàn bị tấn công. Thùng xe nổ tung, hai phu xe tử vong ngay lập tức. Ba ông lão che mặt, tỏa ra khí tức Linh Anh Cảnh đáng sợ, xuất hiện trong bụi bặm. "Người đâu?" một ông lão hỏi. "Lẽ nào là giương đông kích tây, cố ý quang minh chính đại lên đường, kì thực hắn lại đi đường khác?" ông thứ hai thắc mắc. "Tâm tư thật thâm trầm!" ông thứ ba nói. Ông lão thứ nhất kết luận: "Tuy Hàn Lâm không hẳn chính là Lăng Hàn, nhưng dính đến truyền thừa của Thập Nhị Cung và thần tàng, cho dù giết nhầm cũng không thể bỏ qua!" Ba ông lão bắn đi, truy tìm mục tiêu.
Lăng Hàn bước ra khỏi Hắc Tháp, nhìn hai phu xe đã chết, ánh mắt lóe lên hàn quang. Anh không chút do dự rút Lạc Nhật Cung, lắp tên, kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn. Ba ông lão, dù đã đi xa hơn trăm dặm, vẫn hiện rõ như ở trước mắt. Lăng Hàn bạo phát man lực, kéo căng gân Giao Long, bắp thịt cánh tay nổi cuồn cuộn. Diệt Long Tinh Thần Tiễn được vận chuyển, mũi tên trân kim cấp bảy đan dày mạch văn, sống động như có linh hồn. Khẽ quát một tiếng, Lăng Hàn buông tay, mũi tên hóa thành lưu quang bắn ra. Anh lập tức lắp mũi tên thứ hai, rồi thứ ba, liên tục bắn đi. Sau ba mũi tên, anh lảo đảo, sắc mặt trắng bệch vì tiêu hao quá lớn.
Ngoài trăm dặm, ba ông lão đột nhiên dừng lại, một cảm giác báo động mãnh liệt dâng lên trong lòng. Theo bản năng, họ ngưng tụ nguyên lực, tạo thành tấm chắn trước người. "Vèo!", một vệt sáng xé gió lao tới, bắn thẳng vào lão già ở giữa. Gần như không kịp phản ứng, lưu quang đã xuyên qua ngực trái.