Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 115

Chương 115: Đại Ca Giáng Lâm

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 571 đến 575 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khéo léo đan xen những khoảnh khắc trầm lắng, lãng mạn với cao trào kịch tính, khắc họa sâu sắc tình cảm huynh đệ và sự công bằng giữa thiện ác. Tác giả đã tinh tế xây dựng một nhân vật Phong Phá Vân đầy bí ẩn, mạnh mẽ nhưng cũng chất chứa bi thương, tạo điểm nhấn đầy cảm xúc cho câu chuyện. Biến cố Vạn Bảo Thành không chỉ là thử thách sinh tử mà còn là cơ hội để Lăng Hàn thể hiện sự mưu trí, đồng thời củng cố mối quan hệ với những người xung quanh.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không khí căng thẳng bao trùm Vạn Bảo Thành, Lăng Hàn và Hiên Viên Tử Quang đứng đối đầu, ngọn lửa tử chiến như chực bùng lên. Thế nhưng, một bóng hình uy nghi bất ngờ xuất hiện, Ân Học Ương, người đứng đầu Linh Bảo Các, đã kịp thời can thiệp, ngăn cản cuộc đối đầu không cần thiết. Ngay sau đó, Bạch Nguyên, kẻ vừa thất bại trong âm mưu vây hãm thành, xuất hiện để đưa ra lời tuyên bố: giữa trưa ngày mai, những ai có tiêu chuẩn sẽ được phép rời khỏi thành. Hắn ta nhanh chóng biến mất, mang theo sự hổ thẹn của một kẻ thua cuộc.

Sự xuất hiện của một lão bà chống gậy, mang theo khí tức kinh người, đã hé lộ thêm về thế lực ẩn mình trong thành. Bà ta chất vấn Ân Học Ương về việc không giữ chân Bạch Nguyên, nhưng câu trả lời lại là một sự thật phũ phàng: liệu có thể đối đầu với bảy con Thi Binh Thiên Nhân Cảnh của Thiên Thi Tông mà không phải trả giá quá đắt? Kẻ như Bạch Nguyên có thể điều khiển số lượng Thi Binh khổng lồ, và không ai biết chúng thuộc cấp bậc nào, từ Thiên Nhân Cảnh cấp thấp đến đỉnh cao, mỗi cấp độ đều mang đến mức độ nguy hiểm khác nhau. Đại trận phong tỏa thành phố đang dần bào mòn sinh khí, và nếu không có giải pháp, Vạn Bảo Thành sẽ sớm trở thành cát bụi.

Lúc này, vấn đề tiêu chuẩn rời thành trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Lăng Hàn và Hổ Nữu mỗi người có chín mươi tiêu chuẩn, Hách Liên Tầm Tuyết một trăm, trong khi Hiên Viên Tử Quang và Bàng Hướng Minh chỉ có mười. Tổng cộng 190 tiêu chuẩn, nhưng riêng Lăng Hàn đã nắm giữ 180 suất. Nhận thấy cơ hội kiếm lời không thể bỏ qua, Lăng Hàn, không hề có thiện cảm với những hào môn trong thành, đã quyết định tổ chức một buổi đấu giá.

Đêm đó, Linh Bảo Các trở thành tâm điểm của sự chú ý khi 180 tiêu chuẩn rời thành được đem ra đấu giá. Lăng Hàn chỉ chấp nhận Nguyên Tinh Tam Tinh trở lên. Cuộc cạnh tranh diễn ra khốc liệt, tiêu chuẩn rẻ nhất cũng đạt năm trăm Nguyên Tinh Tam Tinh, còn đắt nhất lên tới mười bảy nghìn, trong một cuộc tranh giành điên cuồng cho suất cuối cùng. Sau khi chia một phần cho Linh Bảo Các, Lăng Hàn thu về gần hai mươi vạn Nguyên Tinh Tam Tinh, đủ để hắn mỉm cười mãn nguyện. Số nguyên tinh này hứa hẹn sẽ thúc đẩy tốc độ tu luyện của hắn lên một tầm cao mới.

Đêm khuya, sau bữa tiệc mừng, Lăng Hàn dạo bước bên hồ, Hách Liên Tầm Tuyết vẫn lẽo đẽo theo sau, tay cầm viên gạch quen thuộc, sẵn sàng bảo vệ "Hàn Hàn" của mình. Bỗng, một bóng người đứng bên hồ, tay cầm hồ lô rượu, đang đổ rượu xuống nước. Hương rượu nồng nàn, tinh khiết bay lên, khiến Lăng Hàn không khỏi cảm thán.

"Nhân huynh, rượu ngon như vậy, chà đạp há không phải đáng tiếc sao?" Lăng Hàn lên tiếng. Người kia quay lại, ánh mắt thoáng dừng trên Hách Liên Tầm Tuyết, rồi nhanh chóng trở lại vẻ trong trẻo. Hắn cười ha hả, ném thẳng hồ lô rượu cho Lăng Hàn: "Vậy mời ngươi uống."

Lăng Hàn đón lấy, cảm nhận luồng hương rượu kinh người như đưa mình vào cõi tiên. Màu rượu vàng óng, tựa quỳnh tương. Với kiến thức của một đan đạo đại sư, Lăng Hàn lập tức nhận ra các nguyên liệu quý giá: Tử Nguyệt Linh Chi, Thiên Phong quả, Tử Hà Tinh Phách, Hư Không Hoa... "Đây là, Hầu Nhi Tửu!" Lăng Hàn thốt lên. Hầu Nhi Tửu, truyền thuyết về loại rượu do yêu hầu hái linh quả, dược liệu quý hiếm mà thành, không chỉ mỹ vị mà còn có công hiệu đại bổ. Ngay cả kiếp trước, Lăng Hàn cũng chưa từng có cơ hội thưởng thức loại thần tửu này.

Người kia ngạc nhiên: "Ồ, không nghĩ tới ngươi lại nhận thức nguyên liệu của Hầu Nhi Tửu?" Dưới ánh trăng, một đại hán khôi ngô hiện ra, dáng đứng vững chãi như núi. Lăng Hàn không thể nhìn thấu tu vi của hắn, nhưng cũng không lấy làm lạ ở Vạn Bảo Thành này.

Lăng Hàn cười nói: "Lão huynh, rượu này quá quý giá, ta không dám uống loạn." Hắn ném hồ lô rượu lại. Đại hán lại cười, ném trả: "Nếu nhận ra Hầu Nhi Tửu này là hữu duyên, mời!"

Lăng Hàn không khách sáo nữa, ngửa đầu uống một ngụm. Cảm giác say chếnh choáng ập đến, Hầu Nhi Tửu vừa bổ vừa mạnh, trực tiếp tác động lên thần thức. May mắn Lăng Hàn có thần thức Thiên Nhân Cảnh và Hỗn Độn Nguyên Thạch bảo vệ, nên không gục ngay, chỉ thấy mắt hơi mông lung. Hắn trả hồ lô lại cho đại hán, mời hắn uống. Đại hán uống ừng ực nửa hồ lô, rồi thở dài: "Ai, uống không say a!" Lăng Hàn thầm nghĩ, đúng là "trang bức" mà!

Lăng Hàn, dù cảnh giới kém xa, nhưng vẫn giữ thái độ bình thản. Hắn hỏi đại hán có tâm sự gì. Đại hán chỉ uống, ánh mắt lộ vẻ đau thương. Lăng Hàn đoán ngay là tình duyên gặp trắc trở, và đại hán ngạc nhiên khi Lăng Hàn nhìn thấu. Lăng Hàn tự nhận mình là người từng trải. Hai người cụng ly, đại hán lại uống ừng ực khiến Lăng Hàn tiếc của, vì Hầu Nhi Tửu quý giá biết bao nhiêu.

Đại hán cuối cùng cũng kể câu chuyện của mình: một tình yêu đôi lứa ở bên hồ này, ngọt ngào nhưng lại bị bệnh tật chia cắt. Cô gái qua đời, để lại người yêu cô độc, hàng năm đều đến đây tưởng niệm. Lăng Hàn cũng chia sẻ câu chuyện của mình (đã được thay đổi chút ít để phù hợp với bối cảnh hiện tại), về người con gái mà hắn đã mất đi. Hai người đàn ông, hai câu chuyện tình bi thương, càng nói càng tâm đầu ý hợp. Dưới men say, họ kết nghĩa huynh đệ.

"Nhị đệ, ta tên Phong Phá Vân, sau này ai bắt nạt ngươi, cứ việc báo tên của đại ca!" Phong Phá Vân ôm vai Lăng Hàn nói. Lăng Hàn cũng không giấu giếm: "Tiểu đệ Lăng Hàn." Hắn cảm nhận được sự khí phách, chân thành từ Phong Phá Vân. "Ai, ta chính là uống không say a!" Phong Phá Vân lại thở dài, kể rằng hắn đã phải đại chiến với ba con Yêu Viên đáng sợ để lấy được Hầu Nhi Tửu này, chỉ vì muốn tìm một chén say.

Lăng Hàn vỗ ngực: "Đại ca yên tâm, ta nhất định sẽ ủ cho ngươi rượu ngon tuyệt thế, để ngươi nhất túy tam niên!" Hắn không khoác lác, kiếp trước hắn từng sở hữu phương pháp cất một loại thần nhưỡng có thể khiến thần linh say ngất, chỉ là vật liệu quá quý hiếm. Với tư cách hiện tại, hắn tin mình có thể làm được. Phong Phá Vân cười lớn: "Vậy đại ca sẽ chờ ngươi."

Sáng hôm sau, Lăng Hàn tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Hắn thấy mình đang gối đầu lên đùi Hách Liên Tầm Tuyết. Từ góc độ này, hắn nhận ra cô bé đúng là "ngực bằng", không hề có sự che chắn nào. Một thoáng rùng mình khi nghĩ đến cảnh Hách Liên Tầm Tuyết hồi phục ký ức. Lăng Hàn vội vàng uống linh dịch trong Hắc Tháp để giải rượu. Kinh ngạc hơn, hắn phát hiện tu vi của mình đã tăng lên hai cảnh giới nhỏ chỉ sau một đêm! Hầu Nhi Tửu quả thực quá kinh khủng!

Hách Liên Tầm Tuyết lo lắng gọi, Lăng Hàn vội bảo cô bé nhẹ giọng. Hắn hỏi về đại ca, Hách Liên Tầm Tuyết nói Phong Phá Vân đã đi, nhưng dặn rằng sẽ trở lại để hóa giải một "khốn cục" cho Lăng Hàn. Lăng Hàn nghĩ ngay đến việc Vạn Bảo Thành đang bị vây hãm.

Khi Lăng Hàn đến cửa thành, một đám người đang đứng chờ, vẻ mặt cực kỳ bất thiện. "Hàn Lâm, sao hiện tại ngươi mới tới?" một người khiển trách. Lăng Hàn bực bội: "Ngươi có bệnh sao, thét cái gì chứ?" Người kia, một cường giả Linh Anh Cảnh, tức giận. Ân Học Ương vội vàng can thiệp, chỉ xuống dưới cửa thành, nơi Bạch Nguyên đã xuất hiện.

Lăng Hàn ra hiệu cho 180 người đã mua tiêu chuẩn đi xuống cửa thành. Họ đều hớn hở vì thoát chết. Bỗng, một bóng người cao lớn bước ra từ trong thành, vẫy tay về phía Bạch Nguyên, giọng lạnh lùng: "Lão gia hỏa, ngươi làm chỗ này thành nơi bẩn thỉu xấu xa, ta rất không thích. Vạn Bảo Thành như thế nào, liền khôi phục nó như thế ấy!"

Lăng Hàn kinh ngạc, đó chính là đại ca Phong Phá Vân mà hắn vừa kết bái! Mọi người trên tường thành xì xào, không ai nhận ra Phong Phá Vân, chỉ cho rằng hắn là một kẻ ngông cuồng. Nhưng các cường giả Thiên Nhân Cảnh lại lộ vẻ nghiêm trọng, vì họ không nhìn thấu thực lực của đại hán này. Bạch Nguyên càng thêm cẩn trọng, bảy cỗ quan tài từ xa trượt lại, hắn biết đối phương "lai giả bất thiện".

"Các hạ là người phương nào?" Bạch Nguyên quát hỏi. Phong Phá Vân móc lỗ tai: "Thính lực của ngươi có vấn đề sao? Ta bảo ngươi dẹp cái phá trận kia, nếu không ta tự mình hủy nó!" Bạch Nguyên cười gằn: "Ha ha, khẩu khí thật cuồng, ngươi phá cho lão phu xem xem!" Hắn tự tin vào đệ tứ sát trận, dù không hoàn chỉnh nhưng đủ sức diệt Phá Hư Cảnh cấp thấp.

Ánh mắt Phong Phá Vân sắc lạnh như tia chớp, khiến Bạch Nguyên đau nhói mắt. Bạch Nguyên kinh hãi, vội điều động bảy con Thi Binh từ quan tài đồng loạt lao ra. Chúng đều là xương cốt màu hoàng kim, gai xương dài một tấc, trông vô cùng quái dị. "Chỉ bảy khung xương này cũng muốn chặn ta?" Phong Phá Vân khinh thường. Bạch Nguyên giận điên, những Thi Binh này được Tông chủ rèn luyện đến cực hạn, phòng ngự và công kích đều đạt đỉnh Thiên Nhân Cảnh.

Trên tường thành, lão bà lại hỏi Ân Học Ương có nên giúp đỡ không. Ân Học Ương lắc đầu, nói không nhìn thấu người này. Một lão giả khác cũng xuất hiện, nhìn Phong Phá Vân với vẻ nghi hoặc, cảm thấy đã gặp ở đâu đó rồi. Lăng Hàn có chút lo lắng, nhưng Phong Phá Vân vẫn bình thản uống rượu. Thi Binh lao tới, nhấn chìm hắn trong những bộ xương vàng. Mọi người đều nghĩ một cường giả sẽ chết oan ức. Bạch Nguyên cười gằn, cho rằng đây là kết cục của kẻ xem thường Thiên Thi Tông.

Bỗng một đạo ánh sáng tím bùng nổ, hóa thành vòng tròn rồi nổ tung. Bảy con Thi Binh bị đánh văng ra, khung xương tan rã thành vô số mảnh vụn. Phong Phá Vân ngạo nghễ đứng đó, như một Thiên Thần vô thượng, khí thế rung động trời đất, khiến tất cả mọi người quỳ rạp. Ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng khó chống lại nỗi sợ hãi tột độ.

"Phá... Phá Hư Cảnh!" Bạch Nguyên trắng bệch mặt, thất thần. Hắn bị thương nặng vì thần thức liên kết với Thi Binh bị xóa bỏ. Mọi người không còn nghi ngờ gì nữa, chỉ có tồn tại mạnh nhất thế giới này mới có thể một đòn diệt bảy Thi Binh Thiên Nhân Cảnh đỉnh cao. Ân Học Ương và các Thiên Nhân Cảnh khác cung kính hành lễ. "Phong Phá Vân!" Cuối cùng có người nhận ra thân phận của hắn.

Phong Phá Vân phất tay, vẻ mặt chán nản nhìn Bạch Nguyên: "Cũng đừng nói ta bắt nạt tiểu nhân, rút đại trận, vĩnh viễn không được phép tới Vạn Bảo Thành!" Bạch Nguyên cung kính hành lễ, nhưng lại nói: "Thứ cho lão hủ không thể tòng mệnh! Phong đại nhân, hạ thành này chính là mệnh lệnh của Tông chủ, lão hủ không dám chống đối!"

Phong Phá Vân thô bạo đáp: "Vậy tông chủ của ngươi đâu, bảo hắn đi ra, ta đánh tới hắn phục mới thôi." Bạch Nguyên tức giận, nhưng không dám nói gì, chỉ bảo Tông chủ bận việc. "Nếu không thể chiến với ta một trận, còn nói nhảm nhiều như vậy làm gì!" Phong Phá Vân phất tay. "Lăn, ta tới phá trận."

Bạch Nguyên không dám ngăn cản, vội vàng trốn vào trong trận. Hắn tin rằng đệ tứ sát trận, dù không hoàn chỉnh, cũng đủ sức giết chết một Phá Hư Cảnh cấp thấp. Hắn thậm chí còn mơ mộng về việc Thiên Thi Tông sẽ nổi danh thiên hạ nếu giết được một Phá Hư Cảnh. Phong Phá Vân bước vào đại trận.

Mọi người trên tường thành đều căng thẳng, hy vọng dâng trào. Họ tin rằng với Phong Phá Vân ra tay, đại trận sẽ bị phá giải. Từ xa, thần quang đáng sợ phun trào, rung chuyển trời đất. Hư không bị xé rách, từng ngôi sao bị đánh nát, hóa thành lưu tinh rơi xuống. Lăng Hàn ngứa ngáy trong lòng, thèm thuồng những trân kim cấp mười từ thiên thạch, nhưng hiện tại không thể lao ra.

Sau vài đợt đại chiến, mọi âm thanh đột ngột im bặt. "Mau nhìn, sương mù bắt đầu biến mất!" Một tiếng kinh ngạc thốt lên. Quả nhiên, sương mù tan nhanh chóng, chỉ mấy hơi thở, khói đen bao phủ đã biến mất sạch sẽ. Đệ tứ sát trận, bị phá giải!

Phong Phá Vân bước đi cô quạnh, chiến thắng vẻ vang này đối với hắn dường như chẳng đáng nhắc tới. Hắn uống một hớp rượu, thong thả tiến về phía cửa thành. Lăng Hàn không khỏi thừa nhận, vị đại ca này đã đạt đến một cảnh giới "tinh tướng" mới.

"Hóa ra hắn lợi hại như thế?" Hách Liên Tầm Tuyết nhỏ giọng hỏi. Chư Toàn Nhi kinh ngạc khi nghe Hách Liên Tầm Tuyết kể Lăng Hàn và Phong Phá Vân đã kết bái huynh đệ. Lăng Hàn rùng mình vì cách xưng hô "Hàn Hàn" của cô bé.

Mọi người vội vã xuống tường thành, mở cửa nghênh đón Phong Phá Vân. "Phong đại nhân!" Ân Học Ương và các Thiên Nhân Cảnh cung kính hành lễ. Phong Phá Vân gật đầu, nói rằng hắn nợ Ân Tam (Đại Các Chủ Linh Bảo Các) một nhân tình, nên mới ra tay. Mọi người hiểu ra, Ân Thiên, con thứ ba của gia tộc Ân, chính là người đã sắp xếp tất cả.

Trong khi Phong Phá Vân được tiếp đãi, một đám người lại bao vây Lăng Hàn. "Hàn Lâm, trả nguyên tinh lại!" Họ đòi tiền, cho rằng tiêu chuẩn ngày hôm qua không được sử dụng. Lăng Hàn lắc đầu: "Làm ăn phải giảng thành tín, những tiêu chuẩn kia là chính các ngươi mua, ngày hôm nay cũng đã sử dụng, thứ không trả lại!"

"Nói láo!" Một người nhảy lên. "Sinh Hoa Cảnh nho nhỏ, cũng dám lớn mật như thế, ngươi sống thiếu kiên nhẫn sao?" "Giao nguyên tinh ra, có thể lưu ngươi một mạng!" Những kẻ đó, đa số là hào môn trong thành, có cường giả Linh Anh Cảnh, Hóa Thần Cảnh, thậm chí Thiên Nhân Cảnh chống lưng.

Lăng Hàn cười tủm tỉm: "Các ngươi cưỡng bức ta như thế, chờ sau đó không nên hối hận nha!" Mọi người cười lớn, chế giễu Lăng Hàn. "Lại không giao ra, liền giết ngươi!" Họ đằng đằng sát khí.

"Há, các ngươi muốn làm gì với huynh đệ của ta?" Một giọng nói vang lên từ xa. Nghe thấy âm thanh đó, phần lớn mọi người lạnh run, nhưng một số vẫn hung hăng, không nhận ra ai, tiếp tục gào thét: "Đương nhiên là ép hắn giao ra nguyên tinh cùng công pháp!"

"Thật to gan nha!" Phong Phá Vân tiến đến, khí tức Phá Hư Cảnh cuồn cuộn. Một bước chân xuống, thần văn tràn ra như tiên hoa nở rộ. Đùng đùng đùng, mọi người đồng loạt quỳ xuống. Phong Phá Vân đi tới bên Lăng Hàn, cười nói: "Nhị đệ, có người muốn gây bất lợi cho ngươi?"

Lăng Hàn mỉm cười, quay đầu nhìn đám người: "Đại ca ta đang hỏi, có phải các ngươi muốn gây bất lợi cho ta hay không?" Mọi người muốn khóc, không ngờ Lăng Hàn lại thực sự là huynh đệ của một Phá Hư Cảnh. Họ dồn dập lắc đầu: "Không dám! Không dám!"

"Vậy vừa nãy các ngươi vây quanh ta làm gì, còn một bộ đằng đằng sát khí, chẳng lẽ không biết con người của ta lá gan nhỏ, không chịu nổi sợ hãi sao?" Lăng Hàn cố ý nói. Ai cũng thầm nhổ nước bọt, nhưng không dám hé răng, vội vàng nói: "Chúng ta là muốn đưa nguyên tinh cho ngài."

Lăng Hàn mỉm cười: "Đại ca, bọn họ đều là người tốt!" Phong Phá Vân gật đầu: "Vậy thì tốt, ai dám bất lợi với nhị đệ của ta, ta liền hủy xương cốt toàn thân hắn." Mọi người rùng mình. Lăng Hàn cười ha ha: "Vậy sau đó đưa nguyên tinh tới Linh Bảo Các, ta ở chỗ ấy. Đại ca, chúng ta đi uống rượu."

"Được!" Phong Phá Vân gật đầu, cùng Lăng Hàn sóng vai rời đi. Hiên Viên Tử Quang mặt đen lại, hai tay siết chặt. Hắn không ngờ Lăng Hàn lại kết bái huynh đệ với một Phá Hư Cảnh, vậy còn dám giết Lăng Hàn sao?

Tại biệt viện của Lăng Hàn, sau khi dùng bữa, Phong Phá Vân nhìn Hổ Nữu, lộ vẻ kinh ngạc: "Tiểu nha đầu này không đơn giản nha!" Hổ Nữu không chút khiêm tốn: "Nữu lợi hại nhất!" rồi còn làm động tác cường tráng. Phong Phá Vân cười lớn: "Nhị đệ, không nghĩ tới ngươi diễm phúc không cạn, mỹ nhân tình thâm nha!" Chư Toàn Nhi thẹn thùng, Hách Liên Tầm Tuyết vẫn vô tư tranh đồ ăn với Hổ Nữu. "Nữu mới là đại mỹ nữ, Lăng Hàn là của Nữu!" Hổ Nữu ôm lấy Lăng Hàn.

Phong Phá Vân lại nhìn Hách Liên Tầm Tuyết: "Nhị đệ, Hải tộc nước rất sâu, ngươi phải cẩn thận." Lăng Hàn kinh ngạc: "Đại ca, ngươi biết thân phận của Hải Nữu này?" "Người của Hải tộc Vương tộc, Chân Long hậu duệ." Phong Phá Vân thuận miệng nói. Lăng Hàn gật đầu, rồi kể về việc Hách Liên Tầm Tuyết mất trí nhớ, và con Tri Chu bạc khủng bố ở Bắc Hoang Hỏa Quốc. Phong Phá Vân lập tức lộ vẻ tò mò: "Vậy ta cũng tới xem sao." Lăng Hàn vội vàng nhắc nhở: "Đại ca, phải cẩn thận!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!