Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trên bức tường thành cao ngất, Hổ Nữu, cô bé nhỏ nhắn với ánh mắt cảnh giác, lườm nguýt đám đông đang nhìn mình chằm chằm. "Các ngươi nhìn Nữu như thế làm gì, lại nhìn cũng sẽ không cho các ngươi ăn!" Nàng thầm nghĩ, liệu những kẻ này có ý đồ gì với đồ ăn của mình không? Thật là xấu xa! Một lão giả, người vừa mới bị "vả mặt" bởi sự xuất hiện của Hổ Nữu, lại tiếp tục đưa ra phán đoán, dù đã sai một lần nhưng vẫn được nhiều người tán đồng. "Thiên tài Trung Châu, thêm tiểu nha đầu này, có lẽ không còn nữa a." Cả đám xúm xít gật gù, thán phục Hổ Nữu là "yêu nghiệt vạn năm khó gặp".
Lăng Hàn nghe vậy, mỉm cười quay sang Hách Liên Tầm Tuyết. "Hải Nữu, ngươi xuống đánh đi." Hách Liên Tầm Tuyết nghe xong, mặt tái mét, vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Ta không được, ta không được." Nhưng Lăng Hàn kiên quyết: "Ta nói ngươi đi là ngươi phải đi! Đừng quên ta cho ngươi một cục gạch, đến lúc đó ngươi cứ thế mà đập!" Sự vô tri của Hách Liên Tầm Tuyết về các cảnh giới khiến nàng không hề sợ hãi, chỉ biết tin tưởng Lăng Hàn – người đầu tiên nàng gặp sau khi mất trí nhớ. Nàng hồ đồ gật đầu.
Lăng Hàn gật gù hài lòng, đoạn quay xuống hỏi Bạch Nguyên: "Hiện tại chúng ta đã thắng được chín mươi tiêu chuẩn rồi chứ?" Bạch Nguyên gật đầu xác nhận. "Vậy thì lại thắng thêm vài tiêu chuẩn nữa. Tiếp đó, đại Nữu này sẽ xuất chiến." Lăng Hàn chỉ vào Hách Liên Tầm Tuyết. Mọi ánh mắt đổ dồn, rồi đồng loạt lắc đầu ngán ngẩm. Cô gái này không hề có một chút nguyên lực dao động nào, chẳng phải cử nàng xuống là nộp mạng sao?
Đang ác chiến bên dưới, Hiên Viên Tử Quang vẫn có thể phân tâm, gầm lên với Lăng Hàn: "Ngươi dám!" Lăng Hàn thản nhiên ngoáy tai, lẩm bẩm: "Mắc mớ gì tới ngươi!" Bạch Nguyên nhìn Hách Liên Tầm Tuyết, vẻ mặt trầm tư. Cô gái này, hắn cũng không thể nhìn thấu, khác hẳn Hổ Nữu thâm sâu như biển cả; nàng lại như bị bao phủ bởi một tầng sương mù. Quái lạ, quá quái lạ!
Hách Liên Tầm Tuyết nhìn xuống bức tường thành cao vút, rụt rè nói: "Ta không xuống được. Cao quá, sẽ ngã chết mất." Cả đám người bật cười, cho rằng đây là một màn kịch hài mà phe chủ sự dàn dựng. Lăng Hàn nắm tay nàng, dẫn xuống dưới chân thành, cười khích lệ: "Lên đi." Hắn dĩ nhiên không lo lắng chút nào, bởi tu vi thật sự của Hách Liên Tầm Tuyết là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, lại mang huyết mạch Chân Long. Một khi toàn lực bùng nổ, ngay cả Bạch Nguyên cũng khó lòng chống đỡ.
Hách Liên Tầm Tuyết nhút nhát bước tới, tay siết chặt cục gạch. Dáng vẻ đó khiến mọi người không khỏi bật cười, một đối thủ trông yếu ớt đến không đỡ nổi một đòn. Bạch Nguyên suy nghĩ một chút, rồi nói: "Lão ngũ, ngươi lên đi." Cả đám Biên Hạo kinh hãi, Sa Triển – cao thủ thứ ba của họ – lại phải ra trận sao? Sa Triển, một mỹ nam tử phong độ ngời ngời, với thần quang lấp lánh, trông chẳng giống đệ tử Thiên Thi Tông chút nào. Hắn tiến ra, nhìn Hách Liên Tầm Tuyết, nở nụ cười kinh diễm: "Mỹ nữ, làm đạo lữ của ta, ta sẽ dẫn nàng tới đỉnh cao thế giới."
"Lưu... lưu manh!" Hách Liên Tầm Tuyết run rẩy mắng. "Thật thanh thuần, ta yêu thích!" Sa Triển cười ha hả, nhào tới toan chạm vào mặt nàng. "Ngươi dám!" Hiên Viên Tử Quang gào thét, đây là nữ nhân hắn để ý! Hắn thề sẽ chặt tay Sa Triển nếu hắn dám chạm vào nàng. "Hừ, đang giao thủ với ta mà ngươi còn có tâm tình bàng quan?" Cư Thiên Ca cười lạnh, tung ra liên tiếp sát chiêu, áp chế Hiên Viên Tử Quang.
"Cút ngay, đồ lưu manh!" Hách Liên Tầm Tuyết rít lên, viên gạch trong tay đột nhiên vung thẳng tới đối phương. Nàng thậm chí còn nhắm mắt, quay mặt đi, trông hệt như mèo mù vớ phải chuột chết. Nhưng vấn đề là, con chuột chết kia lại thực sự bị trúng đòn! Ai bảo Sa Triển lại muốn khinh bạc, sờ mặt đối phương chứ? Mặt đối mặt, một khi man lực của Hách Liên Tầm Tuyết bùng nổ, ngay cả Lăng Hàn cũng khó cản, Hổ Nữu cũng phải đầu hàng trước sức mạnh khủng khiếp đó. Chỉ nghe Sa Triển hét thảm, ngã vật xuống đất, trên trán xuất hiện một cái động, nằm bất động.
Cái này! Da mặt mọi người co giật. Nữ nhân này, thật sự dùng một viên gạch đập ngất một cường giả Sinh Hoa Cảnh! "Thể tu!" Bạch Nguyên thốt lên hai từ, cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao mình không nhìn thấu Hách Liên Tầm Tuyết. Nàng là thể tu, sức mạnh ngưng tụ trong máu thịt, không bùng phát thì không thể cảm nhận được. "Hóa ra là thể tu, man lực kinh người!" "Đúng vậy, đánh nhau tay đôi, thể tu chiếm ưu thế tuyệt đối." "Ha ha, ai bảo tên kia háo sắc, muốn chiếm tiện nghi, kết quả bị một viên gạch đập hôn mê." "Hừm, nếu Sinh Hoa Cảnh không dùng nguyên lực bảo vệ, phòng ngự cũng chẳng cao hơn người thường bao nhiêu." Mọi người gật gù, chỉ cảm thấy Sa Triển thua oan, thua vì háo sắc.
"Hừ, nếu là cao thủ, hà tất giả ra vẻ mảnh mai như vậy?" Một cô gái của Thiên Thi Tông, Hàn Cốc Vân (lão Cửu), đứng dậy. Nàng cũng là mỹ nữ, nhưng so với Hách Liên Tầm Tuyết thì kém xa. Dù nhan sắc tương đương, nhưng Hách Liên Tầm Tuyết là Thiên Nhân Cảnh thật sự, khí chất đó há là Sinh Hoa Cảnh có thể sánh được? Hàn Cốc Vân hét dài một tiếng, triệu hồi Thi Binh của mình. Bốn con, mạnh hơn Thi Binh của Biên Hạo một chút, đạt sức chiến đấu mười bốn tinh. Đừng xem chỉ tăng một tinh, nhưng tính cả số lượng, Biên Hạo đối đầu nàng chắc chắn sẽ bị nghiền ép.
Hách Liên Tầm Tuyết run rẩy, những bộ xương khô kia là cái quỷ gì, khiến nàng có chút sợ hãi. Oành oành oành oành! Bốn con Thi Binh kéo tới, hung uy ngập trời. Hách Liên Tầm Tuyết rít gào, vung vẩy viên gạch trong tay. Đùng đùng đùng đùng... bốn con Thi Binh bị đập bay, rơi đầu mất tay... nói tóm lại, cả bốn con Thi Binh cùng lúc bị phế bỏ hoàn toàn. Phốc! Mọi người phun ra ngoài. Đại... đại cao thủ! Điều này quá khoa trương rồi, tiện tay liền đánh bay bốn con Thi Binh, còn đáng sợ hơn cả tiểu nha đầu lúc nãy. Nhìn tuổi tác nàng, có vẻ chỉ khoảng hai mươi, sao lại mạnh đến vậy? Da mặt Hiên Viên Tử Quang cũng co giật, hắn vốn nghĩ Hách Liên Tầm Tuyết chỉ là nữ tử nhu nhược, không ngờ man lực lại khủng bố đến thế. Bốn con Thi Binh gần như cùng lúc bị đập thành mảnh vụn, ngay cả hắn cũng chưa chắc làm được. "Trời, thiên tài, còn yêu nghiệt hơn cả Hiên Viên Tử Quang, Yêu Hồi Nguyệt..."
Lão giả kia lại một lần nữa bị vả mặt. Nữ nhân có chút ngốc nghếch này rõ ràng còn kinh khủng hơn cả Hổ Nữu, sức chiến đấu quá kinh người, chỉ một chiêu đã oanh bay bốn con Thi Binh. "Thiên kiêu Trung Châu, lại thêm một tân nhân." Hắn cảm khái. "Chắc sẽ không còn thêm yêu nghiệt nào nữa chứ?" Có người chen lời. "Tuyệt đối sẽ không!" Lão ông khẳng định chắc nịch, hai thiên tài ngút trời xuất hiện trong một ngày đã là kỳ tích, làm sao có thể có lần thứ ba?
Hách Liên Tầm Tuyết vẫn sợ hãi không thôi, nhìn bốn bộ xương bị nàng đập tan, không khỏi vỗ ngực, tò mò nói: "Hóa ra ta lợi hại đến vậy?" Lúc này, Hàn Cốc Vân tiến thoái lưỡng nan. Thiên Thi Tông mạnh nhất chính là Thi Binh, nhưng bốn con Thi Binh của nàng đã bị đập nát, nàng đi tới chẳng phải chịu chết sao? Nhưng nhìn dáng vẻ đối phương, lại không có chút khí thế cao thủ nào, chỉ có man lực kinh người, nếu nàng không chiến mà lùi, chẳng phải quá mất mặt? "Lão Cửu, lui ra đi." Bạch Nguyên nói. Hắn là cường giả Thiên Nhân Cảnh, ánh mắt tinh tường, tự nhiên nhận ra rằng dù kinh nghiệm chiến đấu của Hách Liên Tầm Tuyết còn non, nhưng thực lực nàng quá mạnh mẽ. Chỉ cần bằng bản năng, nàng cũng có thể chiến thắng đối thủ, bởi vì cấp độ của nàng đã vượt qua Sinh Hoa Cảnh. Đối thủ như vậy, dù lão Tam ra trận cũng vô dụng, chỉ có lão Đại hoặc lão Nhị mới có chút hi vọng.
"Mấy trận chiến kế tiếp, chúng ta đều chịu thua. Cô nương, ngươi rất tốt, có hứng thú gia nhập tông ta không?" Bạch Nguyên bắt đầu "đào góc tường", cô gái ngốc nghếch này trông rất dễ lừa gạt. "Mới không thèm đâu!" Hách Liên Tầm Tuyết vội vàng lắc đầu, một bên nhìn bức tường thành, lộ vẻ mặt tội nghiệp, nàng muốn trở về nhưng cao quá. Lăng Hàn dụ dỗ: "Tự mình nhảy lên, ngươi có thể." Hách Liên Tầm Tuyết không ngừng lắc đầu: "Cao quá, nhảy không lên đâu." Nàng hoàn toàn không có tự tin. "Ngươi không thử làm sao biết?" Lăng Hàn cười nói. Hách Liên Tầm Tuyết bĩu môi, đành cố sức nhảy một cái. Vèo! Nàng phóng lên trời, không chỉ vượt qua tường thành mà còn bay xa hơn, cả người hóa thành một chấm đen nhỏ. Một lát sau, oành! Giữa bầu trời thình lình nổ ra một chùm sáng. "Không xong, nàng va vào đại trận thủ thành!" "Tuy đại trận lấy bảo vệ làm chủ, nhưng chủ động va chạm vẫn sẽ gợi ra xung kích, e là Hóa Thần Cảnh cũng bị giết." "Xong đời."
Đúng lúc này, một bóng người nặng nề rơi xuống, ngã trên tường thành. Dưới lực xung kích mạnh mẽ, tường thành bị đập sập một đoạn, bụi mù tràn ngập. Một bóng người loạng choạng bước ra, không ai khác chính là Hách Liên Tầm Tuyết. Da mặt mọi người không tự chủ được co giật. Nữ nhân này va vào đại trận bảo vệ, cần thể phách khủng bố đến mức nào mới có thể không hề hấn gì? "Đau đau đau đau!" Hách Liên Tầm Tuyết ôm đầu rên rỉ, nhưng toàn thân không hề có một chút tổn thương, khiến mọi người há hốc mồm. Lăng Hàn cũng cắn răng, chẳng trách nữ nhân này mất trí nhớ, không thể vận chuyển nguyên lực, nhưng hắn vẫn bị đối phương khắc chế gắt gao. Đây không phải ngẫu nhiên, mà là nàng đã đạt tới cảnh giới cực kỳ khủng bố trong thể tu. Hách Liên Tầm Tuyết, như một đứa trẻ bị ủy khuất, đi tới bên Lăng Hàn, kéo góc áo hắn, vẻ mặt dịu dàng muốn khóc. Mọi người nhìn mà không nói nên lời, nếu có ai muốn khóc, thì đó phải là Thiên Thi Tông bên dưới, hay trận pháp trên bầu trời kia.
Lăng Hàn nhìn xuống, hỏi: "Lần này, chúng ta có 190 tiêu chuẩn chứ?" "Đúng!" Bạch Nguyên gật đầu, sắc mặt khó coi. Hắn vốn muốn mài giũa mười người trẻ tuổi kia, tránh cho họ quá kiêu ngạo, nhưng giờ đây có vẻ đả kích hơi lớn. Hiên Viên Tử Quang thì vẫn ổn, ít nhất còn bị Cư Thiên Ca kìm chân, nhưng sự xuất hiện của Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết quả thực là một đòn giáng mạnh vào sự tự tin của họ. Một tiểu cô nương sáu bảy tuổi, một người khác có thân thể man lực biến thái, cùng thế hệ thì họ quả thực là tồn tại vô địch. Hiện tại, Thiên Thi Tông rất cần một trận thắng để chấn hưng sĩ khí và tăng cường tự tin cho chín người trẻ tuổi.
Lăng Hàn nhảy xuống, nói: "Vậy để ta làm đối thủ của các ngươi, kiếm thêm mấy tiêu chuẩn ra khỏi thành." Người trẻ tuổi này lấy tự tin từ đâu? Bạch Nguyên cười gằn. Hiên Viên Tử Quang là Sinh Hoa tầng chín, hiếm thấy ở tuổi này, lại tu ra hai mươi hai đạo khí, thực lực đáng sợ. Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết hắn đều không nhìn thấu, những người hắn không nhìn thấu đương nhiên không đơn giản. Nhưng Lăng Hàn thì sao? Sinh Hoa tầng hai, nhìn một cái là hiểu ngay. Ngay cả khi tiểu tử này có thể vượt mười tinh chiến đấu, thì cũng chỉ có sức chiến đấu mười hai tinh, ở đây gần một nửa người có thể nghiền ép hắn. Được, tiểu tử này có thể đề chấn sĩ khí một chút. Bạch Nguyên gật đầu: "Lão tứ, ngươi lên đi." Lão tứ Điền Tu Ninh, thực lực xếp thứ hai trong mười người, là cao thủ Sinh Hoa tầng tám, có thể điều khiển năm con Thi Binh, không kém lão Tam là bao. Cử Điền Tu Ninh ra trận là để giành một chiến thắng áp đảo, cổ vũ sĩ khí.
Điền Tu Ninh bước ra, dáng vẻ khoảng ba mươi, thân hình cao lớn, đầu trọc, trán bóng loáng, ngay cả lông mày cũng không có, cả khuôn mặt tạo cảm giác kỳ quái. Lăng Hàn nhìn thấy, không khỏi cười nói: "Luyện công luyện đến mức độ này, các hạ quả nhiên bất phàm." Khóe miệng Điền Tu Ninh co giật: "Ngươi không giữ mồm giữ miệng, trêu chọc lung tung như thế, đây là chê mạng mình dài sao?" "Há, ngươi muốn lấy mạng ta?" Lăng Hàn cười. "Chỉ nhìn vài lời vừa nãy ngươi nói, ngươi liền nên đi chết!" Điền Tu Ninh lạnh lùng nói. "Ngươi người này thật không có tính hài hước, có phải là luyện công luyện hỏng đầu rồi không?" Lăng Hàn cười. "Làm càn!" Điền Tu Ninh xuất chưởng đập tới Lăng Hàn, thi khí màu đen hóa thành một đầu lâu cắn tới. Lăng Hàn búng ngón tay, đùng! Đầu lâu nổ tung. Hắn khẽ mỉm cười: "Gọi Thi Binh ra đi, chút thực lực ấy của ngươi thật không đáng chú ý."
Không ít người phun ra ngoài, tuy chỉ giao thủ một chiêu, song phương đều không dùng toàn lực, nhưng Điền Tu Ninh là Sinh Hoa tầng tám, có thể tùy tiện hóa giải đòn của hắn, thực lực Lăng Hàn cũng không thể coi thường. Điền Tu Ninh lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, một lát sau mới nói: "Nếu ngươi muốn chết nhanh, ta sẽ tác thành ngươi!" Hắn hét dài một tiếng, ầm ầm ầm! Năm chiếc quan tài trượt tới, nhảy ra năm con Thi Binh. "Lại có năm con Thi Binh!" Một lão giả kinh ngạc thốt lên. "Hơn kém một thi, thực lực cách nhau một trời một vực, lần này, người trẻ tuổi kia nguy rồi!"
Lăng Hàn ngoắc ngoắc ngón tay: "Đến đây đi!" "Tác thành ngươi!" Điền Tu Ninh hét dài, điều khiển năm con Thi Binh công về phía Lăng Hàn. Khi năm con Thi Binh che khuất thân hình hắn, mọi người đều lắc đầu, cho rằng người trẻ tuổi này chắc chắn đã chết. Đây không phải người chết đầu tiên trong ngày, cũng sẽ không phải cuối cùng, nên ai cũng chẳng để tâm một người ngay cả tên cũng không biết.
Thế nhưng, một cảnh tượng tiếp theo lại khiến người ta mở rộng tầm mắt. Thân hình Lăng Hàn cực kỳ trơn trượt, như cá lội giữa năm con Thi Binh, qua lại dễ dàng. Nếu không tránh được, hắn dùng tay chấn, kim quang lóe lên, Thi Binh liền bị đẩy lùi. "Làm sao có khả năng!" "Tên này không phải mới Sinh Hoa tầng hai sao, sao thực lực kinh khủng thế?" "Những Thi Binh kia, gần như có sức chiến đấu mười bốn tinh chứ?" "Tuyệt đối có mười bốn tinh! Nhưng tiểu tử kia tùy ý vung tay liền có thể chống đỡ, lực lượng này cũng quá khủng bố." "Thiên tài, thiên tài tuyệt đối!" "Chắc chắn sẽ không thua kém Hiên Viên Tử Quang, Yêu Hồi Nguyệt!" Da mặt lão giả trước kia co giật, chỉ một lát liền xuất hiện ba thiên tài siêu cấp, vả mặt hắn không thương tiếc. Hắn hận không có lỗ thủng nào để chui xuống đất.
"Ngược lại cũng có mấy phần thực lực." Điền Tu Ninh cười lạnh, cũng gia nhập chiến đấu. Binh khí hắn dùng là một thanh cốt kiếm, trông như được làm từ xương đùi một yêu thú khổng lồ, được đánh bóng, với những mạch văn tự nhiên. Vừa kích hoạt, mạch văn phát sáng, nối liền nhau, bắn ra hào quang kinh người. Lăng Hàn như nhìn thấy một mãnh thú khổng lồ lấp ló trên thân kiếm, hình thể đáng sợ kia tựa hồ có thể ép vỡ thiên địa. Mắt hắn không khỏi sáng ngời: "Đây là lấy xương đùi của Công Phúc luyện chế thành a?" Điền Tu Ninh lộ vẻ kinh ngạc: "Ngươi nhận ra kiếm này?" Hắn cũng chỉ biết truyền thuyết về Công Phúc sau khi nhận kiếm, biết rằng huyết mạch của con Công Phúc này rất mỏng manh, nếu không đã là Long tử Long tôn, làm sao dễ dàng bị chém giết, rút xương đùi làm kiếm. "Huyết mạch mỏng manh, mạch văn hỗn tạp, chỉ đến như thế." Lăng Hàn lại đánh giá. Điền Tu Ninh tức giận đến điên người, ban đầu ngươi còn khiếp sợ, giờ lại phán "chỉ đến như thế", làm sao chấp nhận được. Hắn hừ lạnh: "Chém ngươi thừa sức!" Hắn vung kiếm chém tới Lăng Hàn, cốt kiếm được làm từ xương đùi Thần thú, lại thêm các loại trân kim luyện chế, là cực phẩm trong Linh khí cấp sáu. Vừa đánh chém, bóng mờ một hung thú khổng lồ hiện ra, tấn công Lăng Hàn. Lăng Hàn cười ha ha: "Kiếm này không tệ, ta muốn!" Ma Sinh Kiếm không thể tùy ý lấy ra, vậy tạm thời dùng thanh kiếm này cũng không tồi. "Làm càn!" Điền Tu Ninh giận dữ, tiểu tử này quá ngông cuồng, coi mình là không khí sao?
Lăng Hàn triển khai Quỷ Tiên Bộ, trực tiếp đến trước mặt Điền Tu Ninh, song quyền liền oanh. Năm con Thi Binh đã trở thành vật trang trí, gào thét kêu quái dị, chúng lại quay lại truy đuổi phía sau Lăng Hàn. Lần này, chiến đấu đã biến thành Điền Tu Ninh và Lăng Hàn đối kháng trực diện. Hắn không sợ, vung ra một chiêu kiếm, chín đạo kiếm khí sinh thành, dưới sự gia trì của cốt kiếm, mỗi đạo kiếm khí hóa thành dải lụa dài ba trượng, chém về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn tự nhiên không sợ hãi, trực tiếp vung quyền đón nhận. Oành oành oành oành! Những kiếm khí kia đều bị oanh nát. Thấy cảnh này, mọi người kinh ngạc thốt lên. Thật khó tin, chín đạo kiếm khí kia đều do cốt kiếm kích phát, độ sắc bén tương đương với cốt kiếm, đây cũng là lý do vì sao ai cũng muốn có một Linh khí tốt nhất. Nhưng Lăng Hàn đánh nát kiếm khí, nắm đấm lại không hề hấn gì... kia còn là thân thể máu thịt sao?
Điền Tu Ninh cũng ngơ ngác, hắn vốn nghĩ Lăng Hàn vung quyền cứng rắn chống đỡ sẽ huyết sái trường không, không ngờ lại không có chuyện gì! Hắn không khỏi hoài nghi nhìn cốt kiếm trong tay, cái này chết tiệt thật là xương của Thượng Cổ Thần Thú luyện ra sao? "Không cần hoài nghi, này là bởi vì quả đấm của ta cứng hơn!" Lăng Hàn cười nói. Hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, nếu tu thành Kim Cương thể, thể phách tuyệt đối ngang tàng hơn Chân Long. Mặc dù hiện tại hắn mới tu luyện tới Thiết Bì Thể, nhưng cốt kiếm chỉ dùng xương của Công Phúc luyện chế, ngay cả con trai của Thần thú cũng không thể tính, làm sao có thể làm tổn thương hắn? Muốn uy hiếp Thiết Bì Thể của hắn, làm sao cũng phải dùng Linh khí trên cấp bảy. Trong khi nói chuyện, song quyền Lăng Hàn oanh không ngừng, khiến Điền Tu Ninh chỉ có thể lùi về sau. Chuyện này rất thú vị, Điền Tu Ninh lùi, Lăng Hàn truy, phía sau lại có năm con Thi Binh, cục diện quần ẩu đã biến thành một chọi một và truy đuổi chiến. "Ha ha, người trẻ tuổi này phát hiện nhược điểm lớn nhất của Thi Binh." Trên tường thành có người vỗ tay cười nói. "Không sai, nhược điểm của Thi Binh chính là tốc độ không nhanh, dù sao chỉ là một bộ di cốt, không thể vận chuyển thân pháp." "Nhưng chỉ bạo phát ra sức mạnh của bản thân thì tương đương với Sinh Hoa tầng chín, có thể vượt qua bọn chúng ở trên tốc độ cũng không nhiều." "Thân pháp của người trẻ tuổi này rất siêu phàm."
Rất nhiều chuyện kỳ thực chỉ một điểm liền xuyên, nhưng dù nhìn thấu, cũng chưa chắc ai cũng làm được. Ví dụ như thấy người gồng gánh không cật lực, ngươi chê trách, nhưng nếu mình đi tới, nói không chắc cũng chỉ có thể hừ hừ y y. Điền Tu Ninh khiếp sợ, năm con Thi Binh thùng rỗng kêu to, hắn đã biến thành đơn độc đối mặt Lăng Hàn! Nhưng người của Thiên Thi Tông, đại bộ phận sức chiến đấu bắt nguồn từ Thi Binh, Thi Binh không cách nào phát huy tác dụng, thực lực của bản thân tự nhiên sẽ mất giá rất nhiều. Kỳ thực hắn cũng rất bất phàm, tu vi Sinh Hoa tầng tám, sức chiến đấu đạt đến mười lăm tinh, đủ để khinh thường bạn cùng lứa tuổi, nhưng gặp phải biến thái như Lăng Hàn, hắn chỉ có thể ngậm bồ hòn. Trên nắm tay Lăng Hàn ngưng tụ thượng cổ cốt văn, cận chiến là cường hạng của hắn, lực lượng thể tu bắn ra, cũng không kém hơn nguyên lực quá nhiều, từng quyền từng quyền như đánh cọc. Này cũng chỉ có thể tu mới có thể oanh kích nhanh như vậy, người tu nguyên lực thì thể lực theo không kịp, chỉ có thể bỏ công sức ở trên khí, lấy số lượng thay thế tốc độ. Oành! Oành! Oành! Oành! Liên tiếp hơn trăm quyền, cốt kiếm của Điền Tu Ninh tuột tay bay ra, bị Lăng Hàn nắm lấy. "Trả ta!" Điền Tu Ninh vội vàng kêu lên, đây chính là bảo vật do Tông chủ đại nhân tự mình ban tặng. Lăng Hàn lắc đầu: "Ở trong tay ngươi thật làm mất mặt Linh khí này!" Hắn xoay người, nhìn chằm chằm năm con Thi Binh tấn công đến kia.
Lăng Hàn nhắm năm con Thi Binh, cốt kiếm tùy ý, triển khai Bát Hoang A Tị Kiếm pháp, nhưng thuần túy là thủ thế. Một vòng bạch quang tịch quyển, hắn thủ kín kẽ không lọt, ngăn cản năm con Thi Binh ở ngoài ánh kiếm. Vừa nãy hắn nhìn thấy Hiên Viên Tử Quang ngưng tụ hai mươi hai đạo khí lại, không phải mang, nhưng nắm giữ mấy phần uy năng của mang, khiến hắn được gợi ý: tại sao hắn không thể? Ngay cả khi chỉ mô phỏng mang, nói không chừng cũng có thể thúc đẩy chiêu thứ hai của Huyền Nguyên Tam Thức, lực phá hoại sẽ trở nên cực kỳ khủng bố. Tuy Huyền Diệu Tam Thiên cực hạn có thể đánh ra ba ngàn ánh kiếm, lực phá hoại đáng sợ, nhưng xét về bản chất, đây là một chiêu quần công, Vạn Pháp Quy Nhất mới là không gì không xuyên thủng! Tụ ba ngàn kích trong một chiêu, đây là lực phá hoại khủng bố thế nào?
Lăng Hàn lấy năm con Thi Binh làm vật bồi luyện, cốt kiếm vung vẩy, kiếm khí múa tung, nhưng rất lộn xộn. Đây là hắn đang lĩnh ngộ, còn chưa có manh mối gì, tự nhiên như đứa trẻ múa kiếm, hoàn toàn không thành chương pháp. Nhưng không sao, Bát Hoang A Tị Kiếm vốn là võ kỹ Thiên Cấp dùng để phòng ngự, lúc này vận chuyển tự nhiên thủ kín kẽ không một lỗ hổng, trừ khi chiến lực nghiền ép Lăng Hàn, bằng không muốn phá giải loại kiếm pháp phòng ngự thuần túy này... khó! Điền Tu Ninh tức giận đến kêu oa oa, cả người tỏa ra thi khí, kích thích năm con Thi Binh, để sức chiến đấu của chúng tăng vụt, muốn một lần bình định Lăng Hàn. Lăng Hàn chìm đắm trong thế giới của mình, cốt kiếm hầu như vận chuyển dưới bản năng thúc đẩy, thỉnh thoảng có chỗ sơ hở, bị Thi Binh bắt được, vỗ tới, nhưng vậy thì thế nào? Hắn tu thành Thiết Bì Thể, cứng đến nỗi có thể so với trân kim cùng cấp, Thi Binh dùng sức càng mạnh mẽ, thì càng phản chấn khiến khung xương run rẩy, thật giống như muốn đổ nát.
Đây cũng không phải ảo giác, lại như một người đá và người gỗ đánh nhau, dù người đá ngồi bất động mặc cho người gỗ oanh kích, như vậy người gỗ đánh càng hăng, sẽ càng dễ dàng khiến mình đổ nát. Chỉ là hiện tại Lăng Hàn và Thi Binh vẫn không có chênh lệch lớn như vậy, hơn nữa, bị bắn trúng là lực lượng hàng thật đúng giá, thể phách của Lăng Hàn xác thực mạnh mẽ, nhưng bị xung kích vẫn khiến hắn có chút khó chịu. Cũng còn tốt, hắn chỉ thỉnh thoảng mới bị đánh trúng một hai lần, Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, cảm giác khó chịu lập tức lắng xuống, không có chuyện gì cả. Nhìn chiến đấu như vậy, mọi người đều không nói nên lời. Ngươi mới là Thi Binh a, làm sao lại cứng như vậy? Mà có mấy người thì thầm nghĩ, trước đó Lăng Hàn chiến đấu cực kỳ linh động, bỏ qua năm con Thi Binh "cồng kềnh", khiến cho Điền Tu Ninh chỉ có thể một chọi một, mà hiện tại thể hiện ra lực phòng ngự cũng rất đáng sợ. Người này cũng quá toàn diện đi, công kích như linh dương móc giác, không dấu vết có thể theo, mà thời điểm phòng thủ lại ổn như núi, trọng kiếm vô phong, hầu như tìm không ra kẽ hở! Đánh nhau cùng cấp, ai có thể là đối thủ của hắn? Hiên Viên Tử Quang? Hay là Yêu Hồi Nguyệt?
Lăng Hàn không để ý mọi người khiếp sợ, hắn chỉ xem năm con Thi Binh là đá mài dao, mài giũa hắn ngưng tụ kiếm khí, hơn nữa, cách đó không xa Hiên Viên Tử Quang còn đang ác chiến với Cư Thiên Ca, hắn có thể tham khảo bất cứ lúc nào, vừa học vừa làm. Cái này tương đương với hiện trường thụ học, mà Lăng Hàn còn có Chân Thị Chi Nhãn, hắn không ngừng quan sát phương thức tổ hợp của Hiên Viên Tử Quang, hóa thành cảm ngộ của bản thân. Làm sao Điền Tu Ninh có khả năng biết Lăng Hàn đang thử nghiệm đột phá, còn tưởng rằng hắn bị Thi Binh áp chế, không khỏi liên tục gào thét, gia tăng công kích, thề muốn tiêu diệt Lăng Hàn tại chỗ. Bất quá tuy hắn chiếm hết thượng phong, nhưng hoàn toàn không có cách nào chuyển ưu thế thành thế thắng, Lăng Hàn nhìn như chỉ có lực lượng chống đỡ, nhưng thủ vững chãi, thỉnh thoảng còn có thể phản kích, khó lòng phòng bị.
Ánh mắt của Lăng Hàn càng ngày càng sáng sủa, đột nhiên hắn cười ha ha nói: "Ta rõ ràng! Ta rõ ràng!" Ngươi rõ ràng cái gì? Điền Tu Ninh nhìn Lăng Hàn, cảm thấy đầu óc của đối thủ này có chút không bình thường, hắn kêu lên: "Rõ ràng là tốt rồi, trả kiếm cho ta đi!" "Được, cho ngươi!" Lăng Hàn vung ra một chiêu kiếm, đánh ra một đạo kiếm khí, nhưng tia kiếm khí này rất thô, hơn nữa còn như linh xà vặn vẹo, dáng vẻ không ổn định. Điền Tu Ninh kinh hãi, tia kiếm khí này cho hắn một cảm giác khủng bố, khiến hắn sinh ra hàn ý tuyệt không thể đón đỡ. Nhưng tia kiếm khí này vừa mới đánh ra liền nổ tung, kiếm khí phá nát phun trào, vung lên bụi bặm đầy trời. "Ha ha ha ha…" Có mấy đệ tử của Thiên Thi Tông cười to, nhưng càng nhiều người lại lộ ra vẻ suy nghĩ. Kiếm khí này... Không giống bình thường. "Hắn… hắn đang ngưng tụ kiếm mang!" Có người run giọng nói. "Đúng, hắn ngưng mang a!" "Không thể nào, làm sao mang sẽ tản ra? Hơn nữa, đây rõ ràng là kiếm khí, không hề có ý nhị của mang." "Ta rõ ràng, tên này học Hiên Viên Tử Quang, tổ hợp kiếm khí, mà không phải dung hợp thành mang!"
Lần này, mọi người đều nói không ra lời, người trẻ tuổi kia cũng quá yêu nghiệt đi. Hắn hiển nhiên là vì nhìn thấy Hiên Viên Tử Quang chiến đấu, mới nghĩ mô phỏng theo. Nhưng vấn đề ở chỗ, loại bí thuật này là nhìn một lúc liền có thể học được sao? Lại như mọi người đều gặp kiếm khí, đao khí, nhưng mấy người có thể tu ra? Nhìn thấy và lĩnh ngộ, đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. "Thất bại a." Lăng Hàn lắc đầu, nhưng trên mặt không hề có vẻ thất vọng, cái này vốn là thử nghiệm mà. "Trở lại!" Hắn chém ra một chiêu kiếm, oanh! Kiếm khí thô to phảng phất như cột sáng. Nhưng vẫn giống nhau, kiếm khí đánh ra không lâu, vẫn chưa phát huy ra uy lực liền tự mình tan vỡ. Lại thất bại. "Sự tình rất hiển nhiên, muốn trong thời gian ngắn nắm giữ một môn bí thuật, có đơn giản như thế sao?" "Đây nhất định có bí quyết vận chuyển, không phải nhìn vài lần là có thể học được." Dù là người ở trên tường thành, cũng có không ít người nói mát, Lăng Hàn quá yêu nghiệt, khiến rất nhiều người ganh tỵ. Nhưng có người lại phát hiện, đạo kiếm khí này của Lăng Hàn ổn định dài hơn đạo trước. Chỉ hơn một chút xíu, nhưng thật là kéo dài! Đối với điểm ấy, Lăng Hàn tự nhiên rõ ràng, hắn mỉm cười, lại vung một kiếm, cải tiến thiếu hụt của mình. Mười kiếm, hai mươi kiếm, ba mươi kiếm… sự tiến bộ của hắn càng ngày càng rõ ràng, rõ ràng đến đại bộ phận người đều phát hiện thời gian kiếm khí của hắn ngưng tụ càng ngày càng dài.
Điền Tu Ninh ngơ ngác, hắn làm đá mài dao của Lăng Hàn sao? Hắn hét lớn một tiếng: "Huyết Cốt phá!" Nhất thời, năm con Thi Binh gầm dữ dội, như dã thú hí, cánh tay phải của chúng biến đổi, hóa thành một cốt mâu, tỏa ra khí tức khiến người ta sợ hãi. Năm con Thi Binh đồng thời vung cốt mâu, đâm tới Lăng Hàn, khí thế kia phảng phất có thể xuyên phá hết thảy. "Đoạn!" Lăng Hàn cũng khẽ quát, vung ra một chiêu kiếm óng ánh.
Một chiêu kiếm xẹt qua, như Chân Long thức tỉnh, kiếm khí to dài giương nanh múa vuốt, chém tới năm con Thi Binh. Oành oành oành oành… kiếm khí xẹt qua, năm con Thi Binh bị đánh bay, thật giống như năm cọng lông chim, yếu đuối mong manh, không đỡ nổi một đòn. Khi chúng rơi xuống đất, tất cả mọi người rõ ràng nhìn thấy, trên xương của chúng lại có vết rạn nứt như mạng nhện. Mọi người thán phục, thể phách của Thi Binh mạnh mẽ cỡ nào, nhưng dưới một chiêu của Lăng Hàn lại xuất hiện rạn nứt, thế này thì quá mức rồi? Phải biết, tia kiếm khí này chỉ do Linh khí cấp sáu đánh ra, dù mạnh mẽ hơn Thi Binh, cũng không nên cường đại đến mức ấy! "Hắn… hắn ngưng tụ thành Kiếm Mang!" Có người run giọng nói.
Không phải ngưng tụ thành Kiếm Mang, mà là tổ hợp Kiếm Khí, uy lực vượt xa Kiếm Khí, nhưng lại kém Kiếm Mang. Đây là một giai đoạn trung gian, vừa có uy năng của Mang, lại không bị Mang ràng buộc, còn có thể tiếp tục tăng lên số lượng khí. Thiên tài! Yêu nghiệt! Chỉ nhìn Hiên Viên Tử Quang vận chuyển một lát, hắn liền học được? Thần a, thế gian có gia hỏa khủng bố như thế sao? Nhưng bọn họ lại không biết, kiếp trước Lăng Hàn đã từng đứng ở độ cao Thiên Nhân Cảnh, đời này có thần thông Chân Thị Chi Nhãn, có thể nhìn thấu bản chất, khiến hắn rõ ràng nhìn thấy Hiên Viên Tử Quang vận dụng tổ hợp. Chỉ cần hắn được dẫn dắt, như vậy với thiên phú võ đạo của hắn, tổ hợp Kiếm Khí liền thành việc nhỏ.
"Đáng ghét!" Điền Tu Ninh gào thét, trong cơ thể thả ra từng đạo thi khí, tràn vào trong cơ thể năm con Thi Binh. Nhất thời, vết rạn nứt trên người chúng khép lại, tốc độ cực nhanh. Đây là ưu thế của Thi Binh, chỉ cần có thi khí giúp đỡ, chúng hầu như bất tử. Bằng không Hiên Viên Tử Quang không chỉ nắm giữ bí pháp tổ hợp, thậm chí còn nhiều tới hai mươi hai đạo, vì sao vẫn không thắng Cư Thiên Ca? Một mặt là Cư Thiên Ca rất mạnh, mặt khác là bởi vì đặc tính bất tử của Thi Binh. "Giết cho ta!" Điền Tu Ninh điều khiển Thi Binh công tới Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn lại bình chân như vại, lẩm bẩm nói: "Kiếm Khí đã tổ hợp thành, nhưng muốn ngưng cốt văn, vậy thì có chút khó." Hắn muốn lạc ấn cốt văn của lão Hung Mông vào Kiếm Khí, điều này có thể tăng lên rất nhiều uy năng. Chỉ là hiện tại Kiếm Khí thành tổ hợp thể, muốn lạc ấn cốt văn trên tổ hợp thể… khó!
Lăng Hàn tiếp tục lấy năm con Thi Binh làm vật bồi luyện, không ngừng đánh ra Kiếm Khí. Kiếm Khí khủng bố quét ngang, năm con Thi Binh liên tục bị thương. Dù Bát Hoang A Tị Kiếm là để phòng ngự làm chủ, nhưng uy lực của Kiếm Khí tổ hợp quá mạnh mẽ. Điền Tu Ninh đã không có tinh lực tham gia chiến đấu, chỉ không ngừng phóng thích thi khí chữa trị Thi Binh, bằng không những Thi Binh này nổ nát, vậy có nghĩa là hắn thảm bại. Bất quá mặc dù hắn là đệ tử của Thiên Thi Tông, nhưng thi khí cũng có giới hạn, rất nhanh khiến hắn cảm giác được áp lực cực lớn. Cũng không biết chém bao nhiêu kiếm, thời điểm Lăng Hàn xuất kiếm, lại phát hiện không có Thi Binh tới đón, hắn không khỏi ngẩn người, nhìn về phía Điền Tu Ninh nói: "Sao không đánh tiếp… mẹ nó, bộ dạng của ngươi làm sao vậy, muốn hù chết người a!" Tuy trước đó không thể nói Điền Tu Ninh phong thần tuấn lãng, nhưng dù gì cũng là thân cao thể tráng, cả người tỏa ra khí tức kinh người, nhưng bây giờ thì sao? Như quỷ đói, da kề sát xương, thật giống như đói bụng mấy tháng vậy. "Ngươi, ngươi còn muốn nhục nhã ta!" Điền Tu Ninh run giọng nói, hắn không ngừng chữa trị năm con Thi Binh, đã tiêu hao hết thi khí, thậm chí bản nguyên thi khí cũng hao tổn không ít, tự nhiên khô quắt. "Ha ha, không chú ý không chú ý." Lăng Hàn không hề có thành ý nói, nhưng trên mặt tràn ngập tiếc nuối, hắn vẫn chưa thể lạc ấn cốt văn lên Kiếm Khí, chủ yếu là đối phương quá kém.
Điền Tu Ninh nhảy về trong trận doanh phe mình, trận chiến này tự nhiên là thảm bại. "Cái kế tiếp!" Lăng Hàn từ tốn nói. Bạch Nguyên nhìn chằm chằm Lăng Hàn, có loại cảm giác không biết nói gì. Hắn biết Trung Châu tàng long ngọa hổ, nơi như Vạn Bảo Thành càng có khả năng xuất hiện thiên kiêu đương đại, bởi vậy hắn mang theo mười tên thân đồ của Tông chủ tới khiêu chiến, để những người trẻ tuổi mắt cao hơn đầu kia rèn luyện một hồi. Hắn rất tự tin, có Cư Thiên Ca, đối thủ mạnh hơn cũng có thể ung dung trấn áp. Hiện tại... Cư Thiên Ca bị người áp chế, mà các đệ tử khác thì gặp phải thảm bại! Không phải một người thua, mà là tập thể thua ba vòng, trước tiên thua một tiểu nha đầu, lại thua một nữ nhân ngốc bẩm sinh, tiếp sau đó chính là nam tử trẻ tuổi này. Đây là xuất sư bất lợi thế nào a, thiên tài cũng quá nhiều đi. Trong lòng Bạch Nguyên thở dài, lão Đại và lão Nhị không tới, xem ra chỉ có thể nuốt hận trở về.
"Không cần đánh, coi như ngươi thắng liền chín trận, chờ lão tam chiến xong, sẽ giao thủ với ngươi." Bạch Nguyên bất đắc dĩ nói. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, nhìn Hiên Viên Tử Quang nói: "Tiểu Quang, ngươi có được hay không a, không được liền giao cho ta." "Nói láo!" Hiên Viên Tử Quang gào thét, trong mắt có thần quang lóng lánh, cả người tỏa ra ngọn lửa màu tím, oanh! Khí tức của hắn bão táp. "Lực lượng huyết thống sao?" Lăng Hàn lẩm bẩm, thời khắc này Hiên Viên Tử Quang rất mạnh, cảm giác đã vượt qua Sinh Hoa Cảnh mà bước vào Linh Anh Cảnh. "Trong vòng ba chiêu, đánh nổ ngươi!" Hiên Viên Tử Quang quát to, song quyền như chùy, đánh đập về phía Cư Thiên Ca. Oành oành oành oành oành,… quả nhiên, năm con Thi Binh căn bản không phải đối thủ của Hiên Viên Tử Quang, bị hắn oanh một cái liền nát tan, ngay cả cơ hội chữa trị cũng không có. Cư Thiên Ca biến sắc, vội thả người lùi về sau, tiến vào trong trận doanh của Thiên Thi Tông, không dám tái chiến. Đây là tự nhiên, Linh Anh Cảnh nghiền ép Sinh Hoa, hắn vẫn không có mạnh đến trình độ chém ngược Linh Anh, tự nhiên chỉ có rút lui. Cư Thiên Ca cũng thất bại. Đến đây, mười tên đệ tử của Thiên Thi Tông bị oanh bại toàn bộ, khiến vẻ mặt mỗi người bọn họ tối tăm. Rõ ràng là mang theo vầng sáng người thắng đến, nhưng lại bị chà đạp thành cặn bã, ai còn có thể ngẩng đầu.
"Hàn Lâm, có dám đánh với ta một trận không?" Hiên Viên Tử Quang nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua: "Muốn đánh thì đánh, sao nói nhảm nhiều như vậy!" "Ha ha ha ha, tuy ta rất ghét ngươi, nhưng không thể không thừa nhận, ngươi còn có mấy phần dũng khí!" Hiên Viên Tử Quang giết tới, song chưởng đánh ra, ngưng tụ thành một Hỏa Hổ to lớn. "Liền để tên ăn trộm ngươi nhìn, cái gì mới là sức mạnh chân chính!" Hắn phát động sức mạnh huyết thống, sức mạnh tăng vụt, đã đột phá Sinh Hoa Cảnh, lại ngưng tụ hai mươi hai đạo khí, con Hỏa Hổ này ngay cả Linh Anh Cảnh cấp thấp cũng có thể đánh giết, cường đại đến khủng bố. Lăng Hàn đương nhiên sẽ không đón đỡ, cảnh giới của hắn vốn kém Hiên Viên Tử Quang rất nhiều, huống chi hiện tại đối phương còn kích hoạt lực lượng huyết thống, thật giống như ăn cấm dược, lập tức trở nên mạnh gấp mấy lần. Hắn triển khai Quỷ Tiên Bộ, chỉ cần kéo dài tới lúc lực lượng huyết thống của đối phương tiêu hao hết, hắn thì sẽ khởi xướng phản kích...