Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 113

Chương 113: Cuộc Chiến Thiên Tài, Hổ Nữu Lộ Diện

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 561 đến 565 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh u ám về sức mạnh tàn bạo của Thiên Thi Tông, nơi Thi Binh không chỉ là vũ khí mà còn là biểu tượng cho sự khinh miệt đối với sinh mạng. Tác giả khéo léo tạo dựng sự căng thẳng qua những màn khiêu chiến liên tiếp, đẩy giới hạn của các thiên tài đương thời. Biến cố bất ngờ từ Hổ Nữu đã phá vỡ mọi định kiến, hé lộ một tiềm năng kinh hoàng, khiến cục diện trở nên khó lường và đầy kịch tính, mở ra những triển vọng mới cho tuyến nhân vật chính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên bức tường thành kiên cố, không khí căng như dây đàn khi cuộc ác chiến giữa Cổ Chương, một trong Ngũ Long vang danh, và đệ tử Thiên Thi Tông vẫn chưa ngã ngũ. Dân chúng pháo đài reo hò phấn khích, cho rằng Thiên Thi Tông chỉ là hư danh, bởi Cổ Chương dù tài năng cũng chưa lọt top 100 thiên tài trẻ tuổi Trung Châu. Thế nhưng, Lăng Hàn lại lắc đầu, nhẹ giọng phán định: "Cổ Chương thua." Lời nói của hắn lập tức châm ngòi sự phẫn nộ, những ánh mắt nghi ngờ, thậm chí coi thường đổ dồn về phía hắn, cho rằng hắn là gián điệp của Thiên Thi Tông.

May mắn thay, Chư Toàn Nhi thông minh đã kịp thời giải thích, làm sáng tỏ ý nghĩa sâu xa trong lời của Lăng Hàn. Thiên Thi Tông nổi tiếng không phải vì võ công cá nhân của đệ tử, mà chính là nhờ những Thi Binh đáng sợ. Thi Binh, được tạo ra từ thi thể cường giả hoặc kẻ thù bị sát hại, là thứ đã khiến Thiên Thi Tông bị diệt vong trong quá khứ và bị thiên hạ phỉ nhổ. Nếu không có Thi Binh, Thiên Thi Tông chẳng qua chỉ là một tông môn nhị lưu. Nhưng một khi Thi Binh xuất hiện, sức mạnh của họ có thể sánh ngang, thậm chí vượt qua cả những đại tông như Thiên Kiếm Tông. Lúc này, mọi người mới bừng tỉnh, nhận ra rằng Lăng Hàn không hề nói bừa, mà chỉ là đang nhìn thẳng vào sự thật tàn khốc.

Cổ Chương, trong lúc đó, vẫn đang say sưa chiến đấu, chưa hề hay biết về hiểm họa đang rình rập. Cuộc đối đầu cân sức khiến hắn hưng phấn tột độ, giải tỏa sự bức bối sau mười ngày bị nhốt trong thành. Nhưng tiếng giục giã từ chín đệ tử Thiên Thi Tông khác đã cắt ngang niềm vui của hắn. "Thập Thất Sư Đệ, sao còn chưa giải quyết xong?" Ti Đồ Diệu, kẻ đối đầu với Cổ Chương, nở nụ cười tàn độc. "Nếu chư vị sư huynh sư tỷ đã thiếu kiên nhẫn, tiểu đệ sẽ kết thúc ngay!"

Một tiếng hét dài vang vọng, bốn cỗ quan tài đồng loạt trượt đến. Từ bên trong, bốn con Thi Binh với thân hình chỉ còn bộ xương bạc, như kim loại đúc thành, bật ra. Đó là Ngân Giáp Thi cấp ba, mang sức mạnh tương đương Sinh Hoa Cảnh. Ti Đồ Diệu lạnh lùng nhìn Cổ Chương: "Ngươi quá yếu, không xứng làm thị vệ cho Ti Đồ Diệu ta." Cổ Chương phẫn nộ, dù không muốn làm thị vệ, nhưng thái độ khinh miệt này đã chạm đến tự ái của hắn. Hắn gầm lên, rút ra một chiếc gương cổ kính: Canh Kim Kính! Một luồng kim quang chói lòa bắn thẳng về phía Ti Đồ Diệu. Một Thi Binh dũng cảm lao ra đỡ đòn, xương sườn bị xuyên thủng, khí thể thoát ra. Sức mạnh của Canh Kim Kính thật đáng sợ, nhưng Ti Đồ Diệu chẳng hề bận tâm. Hắn chỉ tay về phía Cổ Chương: "Giết hắn!"

Bốn con Thi Binh, không sợ chết, không biết đau, với thể phách mạnh mẽ như kim loại, lập tức lao vào Cổ Chương như hổ đói. Dù Canh Kim Kính giúp Cổ Chương tăng thêm sức chiến đấu, nhưng đối mặt với bốn Thi Binh Sinh Hoa tầng chín, hắn nhanh chóng rơi vào thế bị động. Mười đệ tử Thiên Thi Tông cười khẩy, lắc đầu chê bai. Trên tường thành, mọi người lặng lẽ, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Cổ Chương, một thiên tài Sinh Hoa tầng hai với sức chiến đấu bảy tinh, thậm chí đạt mười tinh nhờ Canh Kim Kính, vẫn không thể chống lại sức mạnh áp đảo này. Hắn nhanh chóng lâm nguy, chỉ trong vài chiêu nữa sẽ bị đánh giết.

"Đủ rồi!" Ân Học Ương, một cường giả Thiên Nhân Cảnh, trầm giọng quát. Nhưng Bạch Nguyên, một đối thủ khác của Vạn Bảo Thành, cười lớn: "Tiểu bối luận bàn, tiền bối xen vào làm gì!" Ân Học Ương gầm lên, tiếng gầm hóa thành sóng âm chấn động, đủ sức giết chết Sinh Hoa Cảnh. Bạch Nguyên xuất thủ, một làn tử khí ngăn chặn tiếng gầm. Đúng lúc đó, Cổ Chương phát ra tiếng kêu thảm thiết. Bị bốn Thi Binh tóm lấy đầu và tứ chi, hắn bị xé toạc thành nhiều mảnh.

"Thập Thất Sư Đệ, sao lại phân thây hắn? Giữ lại thi thể nguyên vẹn để luyện Thi Binh không tốt hơn sao?" một đệ tử khác hỏi. Ti Đồ Diệu cười: "Chỉ là Sinh Hoa tầng hai, luyện thành Thi Binh cũng có hạn. Hơn nữa, phân thây cũng có thể luyện, chỉ tốn công hơn chút thôi." Hắn ngạo mạn nhìn lên tường thành: "Còn ai muốn đánh một trận không?" Sự kiêu ngạo đến tột cùng của hắn khiến tất cả đều phẫn nộ.

"Ha ha, nghe nói Linh Bảo Các sắp tổ chức tỷ thí, lẽ nào không có đối thủ nào ra dáng sao?" Ti Đồ Diệu tiếp tục khiêu khích. Một thanh niên nhiệt huyết lao xuống, nhưng chưa kịp tới gần đã bị Thi Binh cắn chết, máu tươi tung tóe. Ti Đồ Diệu thưởng thức Canh Kim Kính vừa cướp được, khen ngợi linh khí này có thể uy hiếp Sinh Hoa Cảnh đỉnh cao. Một trung niên Linh Anh Cảnh của Cổ gia định ra tay đòi lại, nhưng bị Bạch Nguyên chặn đứng, suýt mất mạng.

Bạch Nguyên đưa ra một lời đề nghị: "Lão phu cho các ngươi một cơ hội. Chỉ cần dưới ba mươi tuổi, có thể luận bàn với mười tiểu tử này. Mỗi người tối đa mười trận. Thắng một trận, lão phu sẽ thả mười người rời khỏi đây." Hắn thậm chí phát Đạo thệ để chứng minh lời nói. Lời này đã khiến nhiều người động lòng. Thắng một trận có thể cứu mười người, thắng nhiều trận có thể cứu cả gia tộc!

Tuy nhiên, những kẻ yếu kém lao xuống đều nhanh chóng bị Thi Binh của Ti Đồ Diệu xé xác. "Đến đối thủ ra dáng một chút, bằng không thì không cần đánh cuộc như vậy." Một đệ tử Thiên Thi Tông khác thiếu kiên nhẫn nói.

Đúng lúc đó, một thanh niên mặc lam sam, dáng người thon dài, trán có dấu ấn bán nguyệt, bước ra. Bề ngoài hắn không mấy nổi bật, nhưng khi cất tiếng, khí thế lập tức bùng nổ, biến hắn từ người qua đường thành tâm điểm chú ý. "Rất hung hăng nha!" Hắn nhảy xuống, đứng trước cửa thành. Ti Đồ Diệu vui mừng: "Ồ, đối thủ này không tệ! Thị vệ này ta muốn!" Thanh niên lam sam giơ tay phải, một chuỗi lục lạc bạc trên cổ tay leng keng. Hắn nhìn Ti Đồ Diệu: "Ta thắng, không cần tiêu chuẩn ra khỏi thành gì cả. Ngươi chỉ cần quỳ xuống, dập đầu ba cái cho ta là được."

Ti Đồ Diệu biến sắc: "Khẩu khí thật cuồng! Đợi ta đánh bại ngươi, sẽ cho ngươi biết thế nào là tôn ti!" Thanh niên lam sam cười nhạt: "Ra tay đi, ta nhường ngươi ba chiêu." "Hung hăng!" Ti Đồ Diệu vỗ tay, bốn Thi Binh lập tức lao vào. Nhưng thanh niên lam sam chỉ nhấn tay phải một cái, bốn Thi Binh đồng loạt đứng yên như bị định thân. Tất cả đều kinh ngạc. Lăng Hàn dùng Chân Thị Chi Nhãn mới nhìn rõ: từng sợi tơ nguyên lực vô hình đã trói chặt chúng.

Thanh niên lam sam kéo nhẹ, bốn Thi Binh như con rối bị giật dây, cử động cứng nhắc, trông thật buồn cười. Nhưng không ai cười nổi, chỉ cảm thấy sợ hãi. Đó là bốn Thi Binh Sinh Hoa tầng chín, mà lại bị hắn khống chế như vậy, quá mạnh mẽ! "Hắn là Bàng Hướng Minh, thiên tài được Linh Bảo Các mời tới!" Tiếng xì xào vang lên. Lăng Hàn gật đầu, thủ đoạn này quả thực rất tuyệt, nhưng Bàng Hướng Minh không hề thoải mái như vẻ ngoài. Dù sao, anh ta chỉ ở Sinh Hoa tầng năm, khống chế bốn Thi Binh Sinh Hoa tầng chín là cực hạn.

Ti Đồ Diệu cười lớn: "Ha ha ha, còn tưởng ngươi lợi hại đến mức nào!" Hắn cảm nhận được sự gắng sức của Bàng Hướng Minh. "Lên cho ta!" Bốn Thi Binh bùng nổ, phá vỡ sợi tơ nguyên lực, lao vào Bàng Hướng Minh. Bàng Hướng Minh nhíu mày, thực lực của Thi Binh đã tăng vọt sau khi hấp thu thi khí từ Ti Đồ Diệu, khiến anh ta cảm thấy áp lực.

Bốn Thi Binh cùng tiến lên, tỏa ra tà khí dữ dội. Bàng Hướng Minh cười khẩy: "Chỉ là mấy bộ xương khô mà thôi, có thể làm khó dễ được ta?" Dấu ấn bán nguyệt trên trán anh ta phát sáng, hai tay múa lên, bốn Thi Binh lại bị cầm cố. "Đứt cho ta!" Anh ta quát, "xẹt xẹt", tay chân của hai Thi Binh bị xé toạc. Sức mạnh kinh người! Thi Binh dù được rèn luyện, thân thể cực kỳ cứng rắn, nhưng vẫn bị Bàng Hướng Minh phá hủy dễ dàng. Ti Đồ Diệu rống lớn, bốn Thi Binh lại tấn công, dù mất tay chân cũng chỉ ảnh hưởng đôi chút, chúng không biết đau đớn. Ti Đồ Diệu cũng gia nhập chiến trận, hợp công Bàng Hướng Minh.

"Bàng Hướng Minh sẽ thắng chứ?" Chư Toàn Nhi hỏi Lăng Hàn. Lăng Hàn gật đầu: "Nếu Ti Đồ Diệu không còn lá bài tẩy khác, Bàng Hướng Minh sẽ thắng." Lời phán đoán của hắn đã dần có trọng lượng. Mọi người đều mong Bàng Hướng Minh thắng, hoặc để tranh một hơi, hoặc để giành lấy cơ hội sống. Quả nhiên, sau vài chục chiêu, Bàng Hướng Minh tiêu diệt bốn Thi Binh, rồi đánh một chưởng vào Ti Đồ Diệu. Nhưng Ti Đồ Diệu được một làn thi khí đen cuộn lại, lùi vào đám người, phun ra máu đen, trông cực kỳ suy yếu.

"Ha ha, Thập Thất Sư Đệ, xem ra ngươi vô duyên với thị vệ này." Một thanh niên áo bào đen tên Biên Hạo, đệ tử thứ mười bốn của Tông chủ, bước ra. Bàng Hướng Minh lạnh lùng nhìn hắn: "Ngươi tránh ra, hắn còn nợ ta ba cái dập đầu!" Bạch Nguyên chen lời: "Người trẻ tuổi, chẳng lẽ ngươi không muốn mười tiêu chuẩn rời đi?" "Không cần!" Bàng Hướng Minh từ chối không chút do dự. Trên tường thành, nhiều người thầm mắng hắn ngốc nghếch. Nhưng Lăng Hàn lại vỗ tay cười, khen Bàng Hướng Minh cá tính.

Bạch Nguyên cười khẩy: "Nếu ngươi tự nguyện từ bỏ, vậy tùy ngươi. Có điều, ngươi thắng hắn phải dập đầu, chỉ là mong muốn đơn phương của ngươi, hắn chưa đồng ý." Bàng Hướng Minh lộ vẻ giận dữ, nhưng không phát tác. Anh ta chỉ vào Biên Hạo: "Vậy ta liền giết ngươi!" Biên Hạo cười lớn: "Giết ta? Ngươi không đủ tư cách này!" Bốn quan tài lại trượt ra, bốn Thi Binh Ngân Giáp cấp ba khác xuất hiện. Bàng Hướng Minh không sợ, lao vào Biên Hạo, nhưng bốn Thi Binh này mạnh hơn hẳn, sức chiến đấu đạt mười ba tinh, dần chế trụ Bàng Hướng Minh.

Một vết máu chảy ra từ hông Bàng Hướng Minh. Biên Hạo cầm một thanh chủy thủ, liếm máu tươi trên đó. Hắn đã đánh lén thành công. "Ha ha ha ha! Ngươi đã trúng thi độc của ta. Chỉ có thần phục ta mới có thể giải cứu, bằng không, ngươi sẽ dần bị thi khí ăn mòn, hóa thành một Thi Binh chỉ biết giết chóc." Bàng Hướng Minh không đáp, bay về tường thành, lấy đan dược uống vào, bắt đầu vận công trục xuất thi khí.

Biên Hạo cười gằn, nhìn xuống cửa thành: "Còn ai không phục, muốn đánh với ta một trận không?" Mọi ánh mắt đổ dồn về Hiên Viên Tử Quang, thiên tài Sinh Hoa tầng chín, đỉnh cao của thế hệ trẻ. Hắn nở nụ cười ngạo nghễ, nhìn Hách Liên Tầm Tuyết: "Trận này, ta vì ngươi mà chiến!"

"Sát, ra trận cũng không quên tán gái!" Lăng Hàn lắc đầu. "Ngớ ngẩn!" Hách Liên Tầm Tuyết cũng nhại lại, lè lưỡi. Lăng Hàn đưa cho nàng một viên gạch: "Lần sau gặp loại ngớ ngẩn này, dùng cái này đập hắn." Hách Liên Tầm Tuyết vui vẻ nắm lấy viên gạch. Hiên Viên Tử Quang bị mất mặt, sắc mặt âm trầm. Hắn nhảy xuống, ngạo nghễ nhìn Biên Hạo: "Ngươi có thể ngăn ta một chiêu, ta tạm tha ngươi một mạng." Lời nói ngông cuồng đến cực điểm, khiến Biên Hạo giận tím mặt. Hắn định ra tay, nhưng bị Bạch Nguyên ngăn lại. "Ngươi không phải đối thủ của hắn, để lão tam lên đi."

Đệ tử Thiên Thi Tông kinh ngạc. Lão tam, Cư Thiên Ca, đệ tử thứ ba của Tông chủ, là người mạnh nhất trong số họ. Cư Thiên Ca mở mắt, nhìn Hiên Viên Tử Quang, lộ vẻ hiếu chiến: "Người này là một đối thủ không tệ, ta không có niềm tin tất thắng." Biên Hạo và đồng bọn càng kinh hãi. Cư Thiên Ca bước ra, dáng người không cao lớn nhưng khỏe mạnh. "Thi Binh của ngươi đâu?" Hiên Viên Tử Quang hỏi. "Thời điểm nên dùng, tự nhiên sẽ xuất hiện." Cư Thiên Ca đáp. Hiên Viên Tử Quang cười khẩy: "Không cần Thi Binh, ngươi sẽ bị ta thuấn sát."

Cư Thiên Ca lộ vẻ giận dữ. Hắn hé miệng, rút ra một thanh trường kiếm đen sì từ bên trong cơ thể. "Cái quỷ gì vậy?" Mọi người trên tường thành kinh ngạc. Lăng Hàn lẩm bẩm: "Trong truyền thuyết, lấy thân dưỡng khí lại có thật?" Hắn giải thích: "Ôn dưỡng Linh khí trong người, lấy khí huyết bản thân nuôi dưỡng, có thể làm Linh khí mạnh hơn, thậm chí sinh ra khí linh. Nhưng đây là mạo hiểm, rất có thể sẽ tự diệt trước." Hiên Viên Tử Quang tò mò: "Thú vị, vậy để ta lãnh giáo một chút." Cư Thiên Ca cầm kiếm, chiến ý bùng nổ, quát: "Như ngươi mong muốn!" Hắn lao tới, Hắc Kiếm múa lên, mười bảy đạo kiếm khí như roi quấn lấy Hiên Viên Tử Quang.

Hiên Viên Tử Quang vẫn chắp một tay sau lưng, tay kia nhẹ nhàng phất ra, một con Hỏa Hổ xuất hiện, cắn tới kiếm khí. "Chuyện cười, như vậy cũng muốn hóa giải Hắc Sát Kiếm của ta?" Cư Thiên Ca cười gằn. "Chẳng lẽ không được sao?" Hiên Viên Tử Quang ngạo nghễ đáp, Hỏa Hổ bành trướng mười trượng, tỏa ra sát khí khủng bố. "Ngưng khí thành mang!" Bạch Nguyên căng thẳng. "Người trẻ tuổi này thật không bình thường, có thể ngưng tụ thành mang nhưng lại áp chế, quyết đoán thật lớn!" Con Hỏa Hổ này không phải một đạo khí, mà là do hai mươi hai đạo khí ngưng tụ, tạo thành một tổ hợp độc đáo, một cách làm tiên phong.

Hiên Viên Tử Quang và Cư Thiên Ca ác chiến. Một người chỉ dùng một tay, người kia chưa dùng Thi Binh, cả hai đều giữ lại át chủ bài. Sau vài chục hiệp, Cư Thiên Ca bị ép phải dùng Thi Binh. Năm con! Đây là cực hạn của Sinh Hoa Cảnh trong việc điều khiển Thi Binh, và năm con này mạnh hơn rất nhiều so với bốn con. Hiên Viên Tử Quang không dám bất cẩn, hai tay cùng chuyển động, chiến đấu với Cư Thiên Ca và năm con Thi Binh. Hai người trẻ tuổi kinh khủng này bất phân thắng bại, khiến những người lớn tuổi trên tường thành phải cảm thán. "Thế hệ trước cũng không địch lại!" "Người trẻ tuổi bây giờ thực sự đáng sợ!" Một lão giả khẳng định: "Trung Châu chỉ có mấy người như Yêu Hồi Nguyệt, Mộng Điệp Vũ... mới đạt đến độ cao này, tuyệt không quá mười người."

Lăng Hàn nghe xong, nở nụ cười: "Hổ Nữu, xuống biểu diễn một chút đi." "Được, để bọn họ mở mang kiến thức một chút!" Hổ Nữu nhảy xuống cửa thành, chống nạnh, giọng nũng nịu: "Ai tới đánh với Nữu?" Đám người Thiên Thi Tông nhìn nhau rồi cười phá lên, cho rằng đây chỉ là một tiểu nha đầu sáu bảy tuổi, một ngón tay cũng có thể giết, ra tay với nàng thì quá mất mặt. Bọn họ bỏ qua, nhưng Bạch Nguyên lại lộ vẻ kinh ngạc, vì hắn không thể nhìn thấu tu vi của Hổ Nữu. Hắn thận trọng, dặn Biên Hạo: "Biên Hạo, ngươi đi đánh với nàng một trận. Không thể bất cẩn." Biên Hạo oan ức, nhưng nghe Bạch Nguyên nói vậy, hắn mới nghiêm túc, bước ra: "Tiểu nha đầu, ngươi muốn đánh với ta?" "Không phải muốn đánh, mà là đánh!" Hổ Nữu ôm tay trước ngực, giọng yếu ớt, khiến nhiều người trên tường thành bật cười.

"Ta chấp ngươi một tay đi." Biên Hạo nói. "Cám ơn thúc thúc." Hổ Nữu ngoan ngoãn cúi chào. Biên Hạo vừa định gật đầu, bỗng hoa mắt. Một bóng người nhỏ bé xuất hiện trước mặt, "oành", hắn cảm thấy mặt đau nhói, thân hình mất kiểm soát, ngã ngồi xuống đất. Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn Hổ Nữu. Vừa rồi nàng còn là tiểu công chúa đáng yêu, nhưng chỉ trong nháy mắt, tốc độ kinh hoàng bùng nổ, một quyền đánh đổ Biên Hạo. Đây không phải tiểu công chúa, rõ ràng là tiểu ác ma! "Hì hì!" Hổ Nữu cười tươi, lộ ra hai hàng răng trắng như tuyết, nhìn Biên Hạo: "Thúc thúc, ngươi làm sao vậy, không thoải mái sao?" Biên Hạo chỉ muốn tự tử. Hắn nhảy lên, hét dài, bốn Thi Binh cùng đến, đánh tới Hổ Nữu. "Ai nha nha, không phải thúc thúc nói nhường Nữu một tay sao?" Hổ Nữu linh động, vừa chạy vừa kêu quái dị, né tránh công kích của bốn Thi Binh một cách nhàn nhã. Tay nhỏ của nàng hóa chưởng, tóm lấy Thi Binh. Dù Thi Binh được rèn luyện cứng rắn, nhưng khi Hổ Nữu còn ở Thần Thai Cảnh đã có thể xé rách Sinh Hoa hai tinh, giờ nàng đã bước vào Sinh Hoa Cảnh, trảo lực càng kinh khủng. "Xì...", Thi Binh bị xé ra, hai ba lần đã biến thành xương vụn. Tất cả đều há hốc mồm, nha đầu này quá yêu nghiệt!

"Trong thiên kiêu Trung Châu, lại thêm một người." Lão giả kia cảm thán. Người bên cạnh hỏi: "Ồ, không phải ngươi nói, thiên kiêu Trung Châu chỉ mười người sao?" Lão giả đỏ mặt, vừa rồi còn khẳng định, giờ đây một tiểu nha đầu bất ngờ xuất hiện lại mạnh đến mức này. Bốn Thi Binh bị Hổ Nữu xử lý dễ dàng, Biên Hạo đành chịu thua. Hổ Nữu cười ha ha: "Còn ai không? Nữu muốn một người đánh mười người!" Thiên Thi Tông im lặng. Bạch Nguyên đành nói: "Coi như ngươi thắng liền chín trận, trận thứ mười, chờ lão tam đánh xong sẽ chơi với ngươi." "Hừ, muốn Nữu chờ, vậy không chơi nữa!" Hổ Nữu bất mãn dậm chân, quay trở lại. Trên tường thành, mọi người nhìn Hổ Nữu đầy kinh ngạc, nhiều nhân vật tiền bối còn muốn thu nàng làm đồ đệ.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!