Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 112

Chương 112: Vạn Bảo Thành: Sát Trận Khai Mở

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 556 đến 560 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh u ám về Vạn Bảo Thành khi thành phố này đột ngột bị cô lập, nhấn chìm trong làn sương mù đen kịt của Đệ Tứ Sát Trận. Bi kịch của nhân vật bắt đầu khi Lăng Hàn nhận ra mình bị kéo vào một âm mưu thâm độc, buộc phải đối mặt với nguy hiểm tột cùng để bảo vệ những người xung quanh. Tác giả khéo léo lồng ghép sự bất lực của cường giả Thiên Nhân Cảnh trước trận pháp cổ xưa, đồng thời hé lộ sự trở lại đầy đe dọa của Thiên Thi Tông, biến Vạn Bảo Thành thành một chiến trường sinh tử. Cảm xúc sợ hãi, hoang mang của quần chúng, cùng với quyết tâm của Lăng Hàn, tạo nên một không khí căng thẳng, kịch tính tột độ.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Sau một đêm dài, Lăng Hàn cùng ba mỹ nhân trở về Linh Bảo Các, mang theo sự bình yên giả tạo. Lời đe dọa của Hiên Viên Tử Quang về việc "làm thịt" hắn dường như bị gác lại, bởi tên ngạo mạn ấy hiển nhiên không rảnh rỗi đến mức ngày đêm theo dõi Lăng Hàn. Tuy nhiên, sự bình lặng ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Đến trưa, Ân Hồng xuất hiện với vẻ vội vã chưa từng thấy, khiến Lăng Hàn không khỏi trêu chọc. Nàng, người tự nhận là thục nữ nhưng luôn miệng xưng "lão nương", gạt bỏ những lời đùa cợt để báo một tin động trời: Vạn Bảo Thành đang gặp đại sự. Mấy ngày gần đây, không một ai có thể vào thành, chỉ có người ra đi, biến một đô thị sầm uất bậc nhất thành một "cô thành" hoang vắng. Các đội trinh sát phái ra đều "có đi không về", dấy lên nghi ngờ về một thế lực bí ẩn đã bố trí mai phục ở các yếu đạo, cô lập hoàn toàn Vạn Bảo Thành.

Lăng Hàn chợt nhớ đến lời cảnh báo của Mã Đa Bảo về việc "bên ngoài không yên ổn", và nhận ra tên béo này có lẽ đã biết trước tai ương. Hắn băn khoăn về động cơ của kẻ đứng sau âm mưu này. Vạn Bảo Thành là huyết mạch kinh tế của Trung Châu, nơi Linh Bảo Các và Đan Sư hiệp hội hợp lực điều phối đan dược, vũ khí đi khắp đại lục. Việc phá hoại nơi đây chẳng mang lại lợi ích gì cho bất kỳ ai, kể cả các tông môn lớn.

Ân Hồng giải thích tình hình nghiêm trọng hơn nhiều: truyền tin thạch đã bị cắt đứt, thành phố hoàn toàn mù tịt về thế giới bên ngoài. Ngay cả các cường giả Thiên Nhân Cảnh cũng được cho là đang bị nhắm đến, khiến họ không dám mạo hiểm. Chỉ có đại trận bảo vệ thành, được cung cấp bởi vô số nguyên tinh, mới có thể chống đỡ được, ngay cả khi Phá Hư Cảnh tấn công. Lăng Hàn cười khẩy, mỉa mai rằng các Thiên Nhân Cảnh sợ chết lại muốn Sinh Hoa Cảnh đi chịu trận. Ân Hồng lập tức phản bác, cho rằng kẻ yếu hơn có khi lại ít bị để ý. Nàng chỉ muốn Lăng Hàn đi điều tra để thành phố không còn là "người mù, người điếc" nữa.

Lăng Hàn thở dài, than rằng sao hắn đi đến đâu cũng gặp rắc rối. Ân Hồng vui vẻ đáp lại, tuyên bố hắn đã "lên thuyền giặc của lão nương" thì hãy ngoan ngoãn nhận mệnh.

Vài ngày sau, tình thế càng trở nên tồi tệ. Bầu trời Vạn Bảo Thành hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một màn sương mù đen kịt bao phủ. Sự hoảng loạn lan tràn khắp nơi. Lăng Hàn lấy ra linh phù của Mã Đa Bảo, thầm nghĩ tên mập này đã sớm biết trước, và linh phù này có thể là một lá bài cứu mạng. Hắn cũng nhận ra đây chưa phải là kết thúc, nguy hiểm lớn hơn còn đang chờ đợi. Với kiến thức từ kiếp trước, Lăng Hàn suy đoán đây là Thuấn Di Phù, một món bảo vật mà ngay cả hắn kiếp trước cũng không biết cách chế tác, cần Phá Hư Cảnh am hiểu quy tắc hư không mới có thể luyện thành. Hắn tự hỏi gia thế của Mã Đa Bảo thực sự kinh người đến mức nào.

Không chịu ngồi yên chờ chết, Lăng Hàn quyết định ra khỏi thành. Hắn có Hắc Tháp, có thể chuyển nguy thành an. Hơn nữa, hắn tò mò muốn biết thế lực nào dám cả gan khiêu chiến Vạn Bảo Thành, nơi có cường giả Thiên Nhân Cảnh tọa trấn.

Hắn định đưa ba nữ vào Hắc Tháp, nhưng chỉ Chư Toàn Nhi nghe lời. Hách Liên Tầm Tuyết không thể thu vào, còn Hổ Nữu thì nhất quyết không chịu, cứ bám lấy hắn. Cuối cùng, Lăng Hàn đành chấp nhận để Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết đi cùng, tin rằng Hổ Nữu có thể vào Hắc Tháp lúc nguy cấp, còn Hách Liên Tầm Tuyết, dù mất trí nhớ, có thể bộc phát bản năng của cường giả Thiên Nhân Cảnh.

Đại trận Vạn Bảo Thành đã được kích hoạt, nhưng việc ra ngoài lại dễ dàng, vì ai cũng mong có người xung phong. Bốn người thuận lợi rời thành, tiến vào màn khói đen dày đặc. Chân Thị Chi Nhãn của Lăng Hàn cũng chỉ có thể nhìn thấy trong khoảng hai trượng. Hắn thả Chư Toàn Nhi ra, cảnh giác nói: "Nếu ta không đoán sai, đây là Đệ Tứ Sát Trận!"

Chư Toàn Nhi kinh ngạc. Lăng Hàn giải thích về "mười sát trận thiên nhiên" của trời đất, từ đệ nhị đến đệ thập đều có thể xóa sổ Phá Hư Cảnh. Đệ nhất sát trận, còn được gọi là Thí Thần Trận, có thể diệt cả Thần linh. Sự xuất hiện của Đệ Tứ Sát Trận khiến Lăng Hàn kinh ngạc, vì trận đạo đã thất truyền, và vật liệu bố trí trận pháp cũng cực kỳ xa xỉ.

Lăng Hàn nhận định họ không thể xông qua trận này, ngay cả Phá Hư Cảnh tầng chín cũng khó. Bốn người chậm rãi rút lui, không dám mạo hiểm kích động sát trận. May mắn thay, trận pháp dường như không để ý đến những "tiểu nhân vật" như họ. Khi họ trở lại khu vực an toàn, Vạn Bảo Thành hiện ra trước mắt, được bảo vệ bởi đại trận của Thiên Bảo Các, trở thành hạt nhân của toàn bộ sát trận.

Đúng lúc đó, một tiếng hừ lạnh vang lên. Hiên Viên Tử Quang xuất hiện, ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Hắn biết đây không phải Linh Bảo Các, không ai có thể ngăn cản hắn. Lăng Hàn phất tay bảo ba nữ vào thành trước, hắn sẽ "gặp gỡ" tên này. Chư Toàn Nhi dặn dò cẩn thận, Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết thì đồng thanh hô "Đánh hắn!".

Ba nữ vào thành, Lăng Hàn và Hiên Viên Tử Quang đối mặt. Lăng Hàn không dám khinh suất, vì cảnh giới và sức chiến đấu của đối phương đều vượt trội. Hiên Viên Tử Quang không nói nhiều, tung một chưởng lửa cuồng bạo. Lăng Hàn lập tức thi triển Quỷ Tiên Bộ, cố gắng rút ngắn khoảng cách để cận chiến, vì kéo dài khoảng cách sẽ bất lợi cho hắn. Nhưng Hiên Viên Tử Quang cũng không phải kẻ ngốc, hắn cũng thi triển thân pháp, giữ khoảng cách và liên tục tấn công, chiếm thế thượng phong. Với hai mươi hai đạo khí, dưới sự gia tăng của linh khí thiên địa, hắn như có hai mươi ba phân thân cùng tấn công Lăng Hàn.

Lăng Hàn thong dong ứng đối, hắn còn nhiều lá bài tẩy: Ma Sinh Kiếm, Lôi Đình Chiến Giáp, Thiết Bì Thể. Hắn cười gằn, khiêu khích Hiên Viên Tử Quang nếu không dám cận chiến thì hãy thử chiêu này. Hắn đột ngột lùi lại, kéo dài khoảng cách. Hiên Viên Tử Quang ngạc nhiên, chần chừ không phản công ngay, sợ đây là cái bẫy. Hắn tự tin vào tu vi và nguyên lực của mình, cho rằng kéo dài khoảng cách Lăng Hàn càng không phải đối thủ. Hắn vỗ ra một chưởng, hai mươi ba Hỏa Hổ nhào tới.

Lăng Hàn cười lớn, châm chọc Hiên Viên Tử Quang quá tự mãn. Hắn giương cung, một điểm sáng lóe lên, biến thành mũi tên lao vút đi như lưu quang – Diệt Long Tinh Thần Tiễn. Hiên Viên Tử Quang kinh hãi, vội vận chuyển nguyên lực phòng thủ. Mũi tên bắn trúng ngực hắn, xuyên qua lá chắn nguyên lực, khiến hắn rên lên một tiếng, suýt chút nữa phun ra máu. Dù sức mạnh hắn hơn Lăng Hàn, nhưng mũi tên quá nhanh, hắn không thể xác định vị trí chính xác để phòng thủ, đành phải bảo vệ toàn thân. Lăng Hàn né tránh Hỏa Hổ, cười nói: "Chỉ có thế thôi sao!".

Hiên Viên Tử Quang giận dữ, cảm thấy lòng tự ái bị tổn thương. Hắn vốn luôn áp đảo thiên tài khác, sao có thể bị Lăng Hàn đánh trúng? Hắn nổi giận, đỉnh đầu bốc lên hỏa diễm, hóa thành những kỳ thú thượng cổ như Chân Long, Chân Phượng, cho thấy huyết mạch đặc thù của mình. Hắn lạnh lùng tuyên bố Lăng Hàn "chết chắc rồi!". Lăng Hàn chỉ cười, ai mà chẳng có tuyệt chiêu.

Đúng lúc này, khói đen bốc lên dữ dội, mơ hồ hiện ra đao kiếm búa rìu, đan dệt mạch văn đáng sợ, tỏa ra hàn quang kinh người. Lăng Hàn biến sắc, lập tức chạy vào thành. Hiên Viên Tử Quang thấy Lăng Hàn bỏ chạy thì giận dữ, tưởng hắn khiếp chiến, định quát mắng. Nhưng khi nhìn thấy sự biến hóa của sát trận, hắn cũng lạnh sống lưng, vội vàng dốc sức chạy về phía cửa thành. Đệ Tứ Sát Trận đã bị thôi thúc!

Lăng Hàn vừa vào thành, liền quay lại cười với Hiên Viên Tử Quang, giả vờ muốn "đại chiến ba trăm hiệp". Hiên Viên Tử Quang suýt chết vì tức, hắn đang chắn cửa thành còn đòi đánh nhau? Chỉ chậm một lát thôi là sẽ bị sát trận nghiền nát. Hắn nghiến răng nói: "Sau này sẽ tính sổ với ngươi!" rồi hóa thành một đạo quang mang vọt vào. Lăng Hàn định chơi khăm hắn, nhưng cảm nhận được vài luồng thần niệm mạnh mẽ từ trong thành, biết rằng các cường giả sẽ không để hắn giết Hiên Viên Tử Quang ngay tại cửa thành.

Đại trận Vạn Bảo Thành hoàn toàn khởi động, một màn ánh sáng mờ mịt như vỏ trứng gà bao phủ thành phố, từ trên xuống dưới. Trận pháp phòng ngự này là loại cao cấp nhất, tiêu tốn lượng nguyên tinh khổng lồ. Bên ngoài, một thanh Hắc Kiếm dài trăm trượng ngưng tụ từ sát trận, tỏa ra hàn quang kinh người, khiến ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng cảm thấy bất lực. Hắc Kiếm chém xuống, va chạm với lá chắn của đại trận, tạo ra tiếng nổ long trời lở đất, mạch văn tan tác. May mắn thay, đại trận đã chặn được.

Mọi người đều kinh hãi, không hiểu thế lực nào dám nhắm vào Vạn Bảo Thành. Một lão giả kinh hô: "Cái này... chẳng lẽ là Đệ Tứ Sát Trận?". Lão giải thích về mười sát trận thiên nhiên, khiến mọi người biến sắc. Lăng Hàn lúc này mới lên tiếng, khẳng định Đệ Tứ Sát Trận này không trọn vẹn, chỉ cần một vị Phá Hư Cảnh là có thể giải. Lời hắn ngay lập tức bị những kẻ tự cao phản đối, nhưng khi lão giả kia vỗ đùi đồng tình, sự tin tưởng tăng lên.

Mọi người dồn dập cầu xin các lão tiền bối của Linh Bảo Các ra tay phá trận. Nhưng Ân Học Ương, một vị cường giả Thiên Nhân Cảnh của Linh Bảo Các, xuất hiện với vẻ mặt nghiêm nghị, thông báo rằng các Các chủ đều đã rời Vạn Bảo Thành và chưa trở về. Ngay cả Đại Các Chủ cũng vậy. Ông thở dài, nói rằng hiện tại chỉ có ông tọa trấn.

Tin tức này khiến mọi người ủ rũ. Ân Học Ương còn nói thêm, các Các chủ sẽ khó có thể trở về trong vòng một hai năm. Sắc mặt mọi người trắng bệch, liệu đại trận có thể duy trì lâu đến vậy? Dù có người hy vọng các thế lực khác sẽ phát hiện sự bất thường, nhưng không ai chắc chắn thành phố có thể cầm cự đến lúc đó.

Đệ Tứ Sát Trận không ngừng oanh kích, đại trận phòng thủ chỉ có thể tái tạo lá chắn liên tục. Ân Học Ương cùng một đại lão của Đan Sư hiệp hội ước tính, nguyên tinh hiện tại chỉ có thể duy trì đại trận trong nửa năm. Tất cả mọi người, không ai dám giấu giếm, đều dâng nguyên tinh ra, cầu mong viện binh sớm đến. Mọi người lại hỏi về cao thủ của Đan Sư hiệp hội, và được biết hai vị Đan sư Thiên Cấp cũng đã rời thành cùng các thị vệ Thiên Nhân Cảnh của họ.

Việc các đại nhân vật của cả hai thế lực lớn đồng loạt rời đi, ngay trước khi Vạn Bảo Thành bị vây công bằng Đệ Tứ Sát Trận, rõ ràng không phải là trùng hợp. Có người hoài nghi Linh Bảo Các và Đan Sư hiệp hội đang âm mưu hãm hại họ, nhưng Ân Học Ương bác bỏ, khẳng định muốn giết những kẻ cặn bã như vậy thì không cần bày ra kế sách phức tạp đến thế.

Lăng Hàn đột nhiên hỏi: "Tám vị Các chủ của Linh Bảo Các, cùng hai vị Đan sư Thiên Cấp, cường giả Thiên Nhân Cảnh của Đan Sư hiệp hội, có phải là cùng đi đến di tích cổ nào đó không?" Ân Học Ương liếc nhìn Lăng Hàn với vẻ kinh ngạc, bởi câu hỏi đã chạm đến trọng tâm. Ông gật đầu, tiết lộ Linh Bảo Các nhận được tin tức về việc phát hiện cổ mộ của đan đạo đế vương Lăng Hàn thời thượng cổ, chứa đựng bảo vật cả đời của vị đế vương này.

Mọi người ồ lên, Lăng Hàn của vạn năm trước là một truyền thuyết, tài sản của hắn chắc chắn kinh người. Nhưng Lăng Hàn, người trong cuộc, lại lộ vẻ quái lạ. Hắn biết rõ mình đã chết trong quá trình thám hiểm Hắc Tháp, làm gì có "cổ mộ" nào? Đây rõ ràng là một cái bẫy, nhằm dụ cường giả Vạn Bảo Thành ra ngoài để dễ bề vây hãm. Hắn suy đoán, kẻ đứng sau âm mưu này phải có mưu đồ lớn hơn nhiều, không chỉ đơn thuần là giết vài Thiên Nhân Cảnh.

Ân Học Ương cũng thở dài, nhận ra đây là "kế điệu hổ ly sơn". Ông ôm quyền, cầu xin các cường giả Thiên Nhân Cảnh còn lại trong thành giúp sức bảo vệ Vạn Bảo Thành. Ba giọng nói già nua nhưng đầy uy thế vang lên, hứa sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Ân Học Ương an tâm phần nào, tin rằng bốn Thiên Nhân Cảnh có thể đối phó. Ông cũng tự trấn an rằng nếu đối phương có Phá Hư Cảnh, họ đã không cần dùng đến Đệ Tứ Sát Trận.

Lăng Hàn lắc đầu trong lòng. Hắn biết thế lực trong bóng tối kia chắc chắn có Phá Hư Cảnh, nếu không sao dám làm loạn đến vậy? Phá Hư Cảnh của đối phương có lẽ đang kiềm chế Đại Các Chủ Linh Bảo Các, ngăn không cho họ trở về. Tình hình Vạn Bảo Thành đang nguy cấp hơn bao giờ hết.

Đệ Tứ Sát Trận không ngừng vận chuyển, Hắc Kiếm, Hắc Đao, Hắc Mâu… liên tục tấn công đại trận. Ngày đầu tiên, một món vũ khí tấn công. Ngày thứ hai, hai món, khiến mức tiêu hao nguyên tinh tăng gấp đôi. Dù đại trận vẫn chịu đựng được, nhưng mọi người lo lắng ngày mai sẽ là ba, bốn món vũ khí.

Lăng Hàn cũng thận trọng. Hắn có Hắc Tháp, có thể cứu tất cả mọi người, nhưng làm vậy sẽ bại lộ bí mật lớn nhất của mình. Hắn suy nghĩ, dù sao hắn cũng đã bị vô số người nhìn chằm chằm, lộ ra một linh khí có thể chứa vật sống cũng không sao. Hắn quyết định: nếu đến thời khắc nguy nan, hắn sẽ dùng diện mạo cũ, đưa mọi người vào Hắc Tháp, rồi dùng Thuấn Di Phù rời đi. Quyết định này khiến tâm trạng hắn nhẹ nhõm hơn.

Ngày thứ ba, điều mọi người lo sợ đã xảy ra. Đệ Tứ Sát Trận diễn hóa ra ba binh khí cùng lúc, khiến lá chắn đại trận chỉ chịu đựng được ba đòn rồi vỡ nát. Không khí trong thành trở nên ngột ngạt, trật tự bắt đầu mất kiểm soát. Cướp bóc, giết người, dâm nhục phụ nữ xảy ra khắp nơi. Thú tính trong lòng nhiều người bị phóng thích, nghĩ rằng nếu đằng nào cũng chết, sao không làm điều mình muốn? Thành phố càng lúc càng hỗn loạn. Các thế lực mạnh mẽ trong thành phải liên thủ chấp pháp, giết chết nhiều kẻ làm ác mới tạm thời kiểm soát được tình hình. May mắn là đến ngày thứ năm, Đệ Tứ Sát Trận không tăng thêm binh khí, vẫn dừng ở bốn.

Dù chỉ có bốn binh khí oanh kích, sự phá hoại vẫn rất đáng sợ. Lá chắn chỉ chịu được hai đòn là vỡ, khiến lượng nguyên tinh tiêu hao mỗi ngày trở thành con số trên trời. Ngay cả Linh Bảo Các và Đan Sư hiệp hội với gia tài bạc triệu cũng chỉ có thể chống đỡ thêm hơn một tháng. Sau đó thì sao?

Đến ngày thứ mười.

"Có người xuất hiện!" "Ở đông thành!" Tin tức lan truyền như cháy rừng. Mọi người đổ xô đến, leo lên tường thành. Ngoài thành, mười thanh niên nam nữ trẻ tuổi đứng đó, phía sau họ là một ông lão lọm khọm, lông mày bạc trắng. Mọi người quát hỏi họ là ai, tại sao lại vây khốn thành phố. Ân Học Ương cũng đến, nhìn ông lão với vẻ nghiêm nghị, không thể nhìn thấu tu vi của đối phương.

Ông lão kia cuối cùng cũng mở miệng, giọng lạnh lùng: "Trong Vạn Bảo Thành có một món đồ tông ta nhất định phải lấy được. Lúc tìm kiếm khó tránh khỏi kinh động người, vì vậy chỉ có thể vây khốn nơi này, giết tất cả mọi người, tự nhiên không ai làm vướng chân vướng tay." Nguyên nhân này khiến mọi người phẫn nộ, chửi rủa ầm ĩ.

Ân Học Ương cố gắng thương lượng, đề nghị giúp họ tìm món đồ để đổi lấy việc giải trừ sát trận. Nhưng ông lão cười khẩy, nói rằng họ muốn tự mình lấy, và còn muốn biến Vạn Bảo Thành thành căn cứ của mình. Khi Ân Học Ương hỏi danh tính, ông lão lộ ra nụ cười đáng sợ: "Lão phu họ Bạch, tên một chữ Nguyên. Còn bản tông... các ngươi cũng có nghe thấy a."

Hắn phất tay phải, bảy chiếc quan tài đột ngột trượt ra từ khói đen, dừng lại dưới chân hắn. "Thiên Thi Tông!" Vài người đồng thời kinh hô. Bạch Nguyên cười ha hả: "Cạc cạc cạc, bản tông mượn Vạn Bảo Thành này để chiêu cáo thiên hạ, Thiên Thi Tông... lại trở về!" Tiếng cười hung hăng của hắn khiến không khí trên tường thành trở nên ngột ngạt đến cực điểm. Lăng Hàn thầm lắc đầu, nhận ra Đệ Tứ Sát Trận này sẽ vĩnh viễn không rút đi, mà sẽ trở thành đại trận hộ sơn của Thiên Thi Tông.

Bạch Nguyên tiếp tục nói, hắn sẽ không tước đoạt hoàn toàn cơ hội sống sót của họ. Mười người trẻ tuổi kia là đệ tử thân truyền của Tông chủ, sẽ chọn thị vệ. Một thanh niên áo xanh nói: "Trong cùng thế hệ, ai có thể chặn mười chiêu của ta, liền có tư cách làm thị vệ cho ta." Một thanh niên áo tím khác cười nói, hắn chỉ cần ai chặn được năm chiêu của mình. Những đệ tử này đều là Sinh Hoa Cảnh, thậm chí có vài người ở cấp cao, không kém Hiên Viên Tử Quang.

"Hừ, chuột chạy qua đường cũng dám lớn lối như vậy, để ta tới gặp gỡ các ngươi!" Cổ Chươ ng nhảy xuống cửa thành. Hắn ngạo nghễ nói: "Ta không phải muốn làm thị vệ của các ngươi, chỉ là thấy ngứa mắt, muốn tìm một cái để giết. Ai tới chịu chết?" Tiếng reo hò vang lên từ trên tường thành.

Mười đệ tử Thiên Thi Tông nhìn nhau, rồi đẩy một thanh niên mới hai mươi tuổi ra. "Thập Thất sư đệ, cảnh giới của ngươi thấp nhất, vậy thì giao cho ngươi." Thanh niên kia có vẻ ngại ngùng, nhưng vẫn bước ra đối mặt với Cổ Chươ ng. "Chết!" Cổ Chươ ng lập tức ra tay, tay phải vươn ra, hóa thành một vuốt rồng màu vàng trấn áp về phía đối thủ. Vuốt rồng đón gió lớn lên, đạt gần trăm trượng, mạch văn phát quang, hội tụ linh khí thiên địa, như thể một Chân Long thật sự muốn trấn áp nhân gian.

"Miễn cưỡng có chút thực lực." Thanh niên Thiên Thi Tông gật đầu, ra tay đón đỡ. Hắn vừa động thủ, bản chất tà ác của Thiên Thi Tông liền bộc lộ. Tà khí màu đen bay múa, hóa thành một đầu lâu đáng sợ, há miệng rộng...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!