Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tại cổng Linh Bảo Các, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Ngũ Long, những kẻ có lai lịch hiển hách, đứng đối diện Lăng Hàn với ánh mắt đầy uy hiếp. Dù không dám công khai đối đầu với Linh Bảo Các, nhưng việc "dạy dỗ" một kẻ ngông cuồng ngay trước thềm, họ tin rằng sẽ không bị truy cứu. Lăng Hàn, hai tay chắp sau lưng, nở nụ cười khẩy, thách thức: "Muốn động thủ? Vậy thì chuẩn bị quỳ gối xin tha, còn việc tha thứ hay không, phải xem tâm trạng của ta." Lời lẽ ngạo mạn ấy khiến Ngũ Long và đám đông xung quanh bật cười giễu cợt, cho rằng hắn chẳng biết trời cao đất rộng.
Cổ Chươ ng, một trong Ngũ Long, tự tin ra tay trước. Hắn vươn một bàn tay, mạch văn đan xen, hóa thành vầng thần quang vàng rực tựa móng rồng. Mọi người đều nghĩ Lăng Hàn sẽ bị đánh úp, bất ngờ thay, hắn chỉ khẽ nhấc chân, một cú đá sượt qua mặt Cổ Chươ ng. Thời điểm xuất chiêu hoàn hảo, né tránh đòn tấn công và khiến Cổ Chươ ng không kịp phản ứng. Cổ Chươ ng rên lên một tiếng, lùi lại, tay sờ lên mặt và kinh hoàng nhận ra vết máu. Dù chỉ là vết xước nhẹ, nhưng việc bị thương ngay chiêu đầu tiên bởi một thiếu niên đã khiến hắn sững sờ. Đám đông xung quanh hít hà kinh ngạc, nhận ra Lăng Hàn không hề tầm thường. Cổ Chươ ng lau vết máu, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. "Ta đã coi thường ngươi!" Hắn gằn giọng. Lăng Hàn đáp trả, giọng điệu vẫn đầy vẻ khinh thường: "Ta thì không, vì ngươi cũng chỉ có vậy mà thôi." Lời lẽ này như đổ thêm dầu vào lửa, không chỉ Cổ Chươ ng mà cả bốn Long còn lại đều phẫn nộ, cảm thấy danh dự bị chà đạp.
Đúng lúc căng thẳng leo thang, một tiếng gọi vang vọng: "Lăng đại sư!" Một thân ảnh béo tròn, tựa quả cầu thịt, từ trên bậc thang lao xuống. Đó là Ân Học Ương, Thất Các Chủ của Linh Bảo Các, một cường giả Thiên Nhân Cảnh. Sự xuất hiện của ông ta và thái độ cung kính dành cho Lăng Hàn khiến tất cả sững sờ. Ai mà ngờ một Thiên Nhân Cảnh lại đích thân ra đón một thiếu niên? Phải chăng Lăng Hàn là Đan Sư Thiên Cấp huyền thoại? Tất cả mọi người bắt đầu xôn xao, tìm kiếm vị Đan Sư Thiên Cấp trong truyền thuyết, nhưng tuyệt nhiên không ai nghĩ đến Lăng Hàn. Quả cầu thịt Ân Học Ương lao nhanh đến mức những người né tránh không kịp đều bị hất văng như người rơm. Ngũ Long kinh hãi, vội vàng dạt sang một bên. Lăng Hàn vẫn điềm nhiên đứng đó, không hề né tránh. Mọi người cho rằng hắn điên rồ, nhưng Ân Học Ương đột ngột phanh gấp, dừng lại trước mặt Lăng Hàn. Khuôn mặt tròn vo của ông ta nở nụ cười tươi rói, cúi người hành lễ: "Lăng đại sư đại giá quang lâm, không có tiếp đón từ xa, thứ tội thứ tội!"
Cả quảng trường như nín thở. Một cường giả Thiên Nhân Cảnh lại cúi đầu trước một Sinh Hoa Cảnh bé nhỏ? Ngũ Long tái mét mặt mày, những lời ngạo mạn của Lăng Hàn trước đó bỗng trở thành sự thật nghiệt ngã. Hắn đúng là một Đan Sư Thiên Cấp! Lăng Hàn mỉm cười: "Các hạ khách khí, không biết xưng hô thế nào?" Ân Học Ương cười lớn, tự giới thiệu là Thất Các Chủ, còn bảo Lăng Hàn cứ gọi mình là "Tiểu Ương". Lời này khiến ai nấy đều nổi da gà, nhưng không ai dám cười. Lăng Hàn lịch sự gọi "Thất Các Chủ", rồi hỏi liệu việc hắn tính sổ với mấy kẻ vừa rồi có bị coi là "lấy lớn ép nhỏ" không. Ân Học Ương lập tức biến sắc, hỏi ai đã đắc tội Lăng đại sư. Lăng Hàn kể lại chuyện bị đòi gọi gia gia, đòi làm thị vệ, và bị đòi đánh. Ngũ Long và tên công tử bột kia lúc này đã run rẩy đến quỳ rạp xuống đất, dập đầu xin tha. Ân Học Ương không để ý đến họ, chỉ mời Lăng Hàn vào trong. Lăng Hàn chỉ liếc nhìn Ngũ Long, nở một nụ cười khó hiểu rồi bước vào đại điện. Ngũ Long và tên công tử bột kia đổ mồ hôi lạnh, không biết số phận mình sẽ ra sao.
Dưới sự dẫn dắt của Ân Học Ương, Lăng Hàn được đưa vào một gian bao sương sang trọng bậc nhất, nơi chỉ dành cho những nhân vật có địa vị tương đương Phá Hư Cảnh hoặc Đan Sư Thiên Cấp. Lăng Hàn, vốn đã quen với hư danh, bình thản ngồi xuống. Ân Học Ương trao cho hắn một hạn mức tiêu dùng mười vạn Nguyên Tinh Tam Tinh, một con số cực kỳ hào phóng, dù trong mắt Lăng Hàn, đó chỉ là một phép thử hoặc một động thái để thăm dò. Linh Bảo Các không muốn đầu tư quá nhiều vào một nhân tố "không ổn định" như Lăng Hàn, kẻ đang bị các cường giả Phá Hư Cảnh dòm ngó vì tin đồn về Thập Nhị Cung và Thần tàng.
Buổi đấu giá bắt đầu, nhưng Lăng Hàn không tìm thấy món đồ nào đáng chú ý. Hắn biết, những bảo vật thực sự sẽ được giữ lại cho buổi đấu giá cuối năm. Đang lúc buồn ngủ, một tiếng cười lớn vang lên từ sàn đấu giá. Người bán đấu giá đang cầm một "viên gạch". Lăng Hàn bật cười, nhưng rồi lại tập trung quan sát. Đó không phải gạch, mà là một mảnh đá hình dạng bất quy tắc, có vẻ như được tách ra từ một tấm bia đá khổng lồ. Một mặt trơn nhẵn, mặt còn lại khắc vài nét bút khuyết, không rõ ý nghĩa. Người bán đấu giá giới thiệu rằng nó có tuổi đời ít nhất mười vạn năm, cực kỳ cứng rắn, nhưng không ai xác định được công dụng. Lăng Hàn dùng Chân Thị Chi Nhãn, cũng chỉ thấy vài nét bút ấy gợi lên điều gì đó sống động trong tâm trí hắn.
Giá khởi điểm mười nguyên tinh. Mọi người bắt đầu đấu giá, dù không biết công dụng, nhưng lịch sử mười vạn năm vẫn đủ sức hấp dẫn. "Một ngàn!" Lăng Hàn đột ngột ra giá. "Hai ngàn!" Một giọng nói quen thuộc vang lên. Mộc Phi Dao! Lăng Hàn giật mình. Hắn nhớ lại cô gái của Hàn Phong Hội, người từng tranh giành lò luyện đan với hắn. Chẳng lẽ nàng cố tình đối nghịch? Hàn Phong Hội tôn thờ Lăng Hàn vạn năm trước, nên có thể họ coi thường hắn, một "Lăng Hàn" hiện tại. Lăng Hàn tăng giá: "Mười ngàn." Mộc Phi Dao không chút do dự: "Hai mươi ngàn." Cuộc đấu giá nhanh chóng leo thang đến trăm vạn. Lăng Hàn dù không thiếu tiền, nhưng vẫn thấy khó chịu khi bị đẩy giá vô cớ. Hắn thầm nghĩ, nếu sau này Mộc Phi Dao biết thân phận thật của hắn, vẻ mặt nàng sẽ thú vị đến mức nào. Hắn sẽ bắt nàng quỳ xuống gọi tổ sư gia!
Cuối cùng, viên gạch cũng về tay Lăng Hàn với giá một trăm vạn nguyên tinh. Hắn nhận vật phẩm, thanh toán tiền. Cầm viên gạch trên tay, hắn thử dùng Ma Sinh Kiếm chém, nhưng không hề để lại dấu vết. Hắn thu nó vào Hắc Tháp, hỏi Tiểu Tháp. Tiểu Tháp kiêu ngạo đáp rằng nó đã mất trí nhớ, không thể nhận ra loại đá không chứa nguyên lực này. Bất ngờ, Thạch Linh xuất hiện, nhìn chằm chằm viên gạch, miệng há to như muốn nuốt chửng. "Chủ nhân... ăn! Ăn!" Nó phát ra thần niệm. Lăng Hàn đưa cho nó, dặn dò cẩn thận vì nó rất cứng. Thạch Linh lao vào gặm, nhưng vừa cắn đã nứt đầu. Sức mạnh của nó quá lớn, nhưng viên gạch còn cứng hơn. Nó liên tục bị nứt vỡ rồi lại tụ tập lại. Lăng Hàn lo lắng, vội lấy viên gạch đi, bảo Thạch Linh đợi mạnh hơn rồi mới cho ăn. Thạch Linh buồn bã quỳ xuống, đập tay xuống đất như khóc rống, khiến Lăng Hàn ngạc nhiên vì sự "nhân tính hóa" của nó.
Lăng Hàn lại quan sát những nét bút trên viên gạch, cảm nhận một khí thế cổ xưa, một sự trầm trọng xuyên thấu thiên cổ. Hắn chợt nghĩ, đồ chơi này dùng để đập người chắc chắn rất hiệu quả. Buổi đấu giá tiếp tục, Lăng Hàn thấy một vài võ kỹ cổ xưa và cảm thán về sự thay đổi của thế giới sau vạn năm hắn ngủ say. Hắn tự nhủ phải nhanh chóng đạt đến Phá Hư Cảnh, rồi thành Thần, đối đầu với Kiếm Đế và dạy dỗ Thiên Phượng Thần Nữ.
Sau khi đấu giá kết thúc, Lăng Hàn biết tin tức về hắn chắc chắn đã lan khắp Vạn Bảo Thành, và có thể đã có cường giả Thiên Nhân Cảnh mai phục. Hắn dùng Hắc Tháp dịch dung, trà trộn vào đám đông, đường hoàng rời khỏi Linh Bảo Các và trở về nơi ở mà không ai nhận ra. Nơi tối nhất lại chính là dưới chân đèn.
Trở về tư gia, Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết lập tức lao đến, mỗi người ôm một cánh tay hắn. "Sao muộn vậy mới về, nhớ chết Nữu!" Hổ Nữu nũng nịu. "Sao muộn vậy mới về, nhớ chết tiểu Tuyết!" Hách Liên Tầm Tuyết học theo. Chư Toàn Nhi dịu dàng mỉm cười, đưa cho hắn một chén trà thơm. Lăng Hàn khen Chư Toàn Nhi, khiến Hổ Nữu bĩu môi rồi chạy đi pha trà. Chốc lát, Hổ Nữu mang về một chén trà đầy ắp lá trà, tự hào chờ Lăng Hàn khen. Hắn bật cười: "Hổ Nữu quả nhiên đại khí, người ta pha trà chỉ vài sợi, ngươi lại một chén."
Đêm xuống, Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết đi nghỉ. Chư Toàn Nhi mới có cơ hội ở riêng với Lăng Hàn. Nàng tựa vào lòng hắn, cảm thấy bình yên. Mối lo về ân sư đã được giải quyết nhờ đan dược của Lăng Hàn. Giờ đây, nàng chỉ muốn mãi mãi ở bên nam nhân này. Hai người thủ thỉ, rồi dần xích lại gần. Lăng Hàn vuốt ve thân thể mềm mại của nàng, còn Chư Toàn Nhi thì ngượng ngùng nhắm mắt, chỉ khẽ hừ nhẹ. Khi Lăng Hàn định hôn nàng, hình bóng Thiên Phượng Thần Nữ chợt hiện lên trong tâm trí, khiến dục vọng của hắn tan biến. Hắn chỉ ôm chặt Chư Toàn Nhi, vỗ về lưng nàng, trong lòng tràn ngập nỗi nhớ vô hạn.
Mấy ngày sau, cuộc sống trong Linh Bảo Các trở nên tẻ nhạt. Dưới sự "giật dây" của Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết, Lăng Hàn quyết định đưa ba nàng đi dạo Thiên Bảo Thành. Họ lang thang trong thành cổ kính, ngắm nhìn những dấu tích lịch sử. Đến tối, họ dừng chân bên hồ, thưởng thức cảnh đêm trăng sao tuyệt đẹp, vừa nướng đồ ăn vừa ngắm cảnh.
"Thơm quá, thơm quá, cho ta một miếng!" Một giọng nói vang lên, và một thân hình béo tròn xuất hiện. Đó là Mã Đa Bảo, không sợ nóng mà chộp lấy xiên thịt nướng. "Tên béo đáng chết, đây là của Nữu!" Hổ Nữu giận dữ, tung cước. Nhưng Mã Đa Bảo, dù béo, lại cực kỳ linh hoạt, né tránh cú đá của Hổ Nữu và vẫn chộp được xiên thịt. Hổ Nữu tức giận lao vào đấm đá, nhưng Mã Đa Bảo chỉ né tránh. Hắn bị một cú đấm vào bụng, nhưng lớp mỡ dày đã hấp thụ hoàn toàn lực đạo, bụng hắn lõm vào rồi lại bật ra như sóng nước. Lăng Hàn giữ Hổ Nữu lại, cười nói: "Mã bàn tử, lại đến đây phát tài à?"
Mã Đa Bảo ngồi phịch xuống, thân hình như một quả cầu thịt. Hắn nhanh chóng ăn hết xiên thịt, rồi lau miệng: "Hắc huynh đệ, quả đất tròn thật, nhưng sao mỗi lần gặp ngươi lại một vẻ khác nhau vậy?" Lăng Hàn không giải thích, chỉ cười: "Tên béo đáng chết, ngươi không phải chuyên đến lừa thịt của ta ăn đấy chứ?" Mã Đa Bảo không khách khí, lại chộp thêm mấy xiên, khiến Hổ Nữu đau lòng. Lăng Hàn rót rượu mời Mã Đa Bảo. Hắn uống cạn chén, tấm tắc khen rượu ngon, rồi không vòng vo nữa: "Hắc huynh đệ, Bảo Gia định thành lập một thế lực, muốn mời ngươi gia nhập, được không?" Lăng Hàn cười: "Hiện tại ta đang bị nhiều người dòm ngó, ngươi không sợ rước phiền toái à?" "Phiền toái gì, Bảo Gia một tay che trời, đều chặn cho ngươi!" Mã Đa Bảo nói. Lăng Hàn hỏi: "Ngươi định thành lập thế lực gì, mục đích ra sao?" "Khai thiên!"