Chương 110: Mắt Bão Thức Tỉnh
Cập nhật: 27/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 546 đến 550 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong khoảnh khắc kinh hoàng nhất, khi con mắt khổng lồ của Thiên Đạo giáng lâm, mang theo uy áp nghiền nát vạn vật, không ai ngờ rằng kẻ làm nó kinh hãi tột độ lại là cô bé Hổ Nữu hồn nhiên. Nàng chỉ đơn thuần là mắng mỏ, gầm gừ, vậy mà đã xua đuổi được thực thể mạnh nhất đại lục này. Lăng Hàn đứng chết lặng, tâm trí quay cuồng. Thiên Đạo Chi Nhãn, kẻ giữ cân bằng vũ trụ, kiểm soát quy tắc, ngay cả thần linh hạ giới cũng phải tuân thủ, vậy mà lại bị một tiểu nha đầu dọa chạy? Anh không khỏi liên tưởng đến linh căn hình người bí ẩn trong cơ thể Hổ Nữu, một tồn tại có thể dễ dàng nghiền nát thần thức Thiên Nhân Cảnh của anh. Sức mạnh đó đến từ đâu, và liệu một ngày nào đó, nó có nuốt chửng linh hồn Hổ Nữu không? Nỗi lo lắng âm ỉ gặm nhấm tâm can Lăng Hàn. Ân Hồng, cô gái Bắc Vực, thì sợ hãi đến quỵ ngã, uy thế Thiên Đạo đã in sâu vào tâm trí nàng.
Sau biến cố kinh hoàng, cả đoàn người tiếp tục hành trình xuyên qua giới vực, chính thức đặt chân lên Trung Châu. Lăng Hàn lập tức cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt: linh khí nơi đây dồi dào hơn bội phần, như thể cả thiên địa đều ưu ái cho con đường võ đạo. Điều này lý giải vì sao võ đạo Trung Châu lại phát triển vượt bậc. Chuyến đi đến Vạn Bảo Thành, tổng bộ của Linh Bảo Các và Đan Sư Hiệp Hội, diễn ra khá suôn sẻ nhờ uy danh của Linh Bảo Các. Lá cờ hiệu của họ tung bay trên xe ngựa đã khiến vô số sơn tặc phải e dè.
Gần một tháng sau, họ đặt chân đến Vạn Bảo Thành tráng lệ. Linh Bảo Các sừng sững trên nền đất cao bảy mươi trượng, tựa như một tòa cung điện trên mây, được lát bằng Bạch Ngọc Thạch lấp lánh. Khi Lăng Hàn cùng mọi người đang bước lên những bậc thang dẫn vào, một luồng khí thế hùng vĩ đột ngột ập tới. Một thanh niên dáng người cao ráo, tóc đen dày, da trắng như ngọc, bước ra từ cung điện. Hắn anh tuấn đến mức có thể khiến vô số nữ tử điên đảo, và tu vi Sinh Hoa tầng chín của hắn toát ra uy áp khủng khiếp. Lăng Hàn kinh ngạc trước tài năng của kẻ này, trẻ tuổi như vậy mà đã đạt đến cảnh giới đó.
Thanh niên đó, với phong thái tựa thần tử du hành, tiến thẳng về phía Lăng Hàn, ánh mắt dừng lại trên Hách Liên Tầm Tuyết, đầy chiếm hữu. Lăng Hàn không kiêng nể, cất tiếng nhắc nhở hắn đang cản đường. Đáp lại là một tiếng "Cút!" đầy thô bạo và một chưởng vung tới. Lăng Hàn không kịp rút kiếm, đành giơ nắm đấm đón đỡ, triển khai Chiến Tượng Quyền. Mười bảy con Long Tượng bạc hiện ra, đối đầu với sức mạnh của đối thủ. Một tiếng nổ lớn vang lên, lực phản chấn khiến Lăng Hàn phải lùi liên tiếp mười bảy bước mới đứng vững.
Thanh niên kia lộ vẻ kinh ngạc, hỏi tên Lăng Hàn với thái độ bề trên. "Ngươi não tàn sao?" Lăng Hàn lạnh lùng đáp trả. Tức giận, hắn vung chưởng thứ hai, triệu hồi hai mươi ba con Hỏa Hổ hung tợn lao về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn, dù chỉ có mười bảy Long Tượng, vẫn kiên cường chống đỡ. Anh nhận ra đối thủ có lĩnh ngộ võ đạo cao hơn, đặc biệt là về khí, lại thêm tu vi vượt trội bảy cấp. Tuy nhiên, Lăng Hàn không hề nao núng, thi triển Quỷ Tiên Bộ, áp sát đối phương, muốn cận chiến. Với Thiết Bì Thể và Cửu Long Bá Thể thuật đã bước vào Sinh Hoa Cảnh, Lăng Hàn tự tin mình là vô địch trong cận chiến ở cảnh giới này.
Cả hai lao vào nhau, quyền đối quyền, chưởng đối chưởng, không chút hoa mỹ, chỉ có ý chí võ đạo va chạm. Trận chiến cận thân bất phân thắng bại. Lăng Hàn có thể chất mạnh hơn, nhưng đối thủ bù đắp bằng nguyên lực cuồng bạo. Nhận ra sự khó khăn, thanh niên kia liền thay đổi chiến thuật, dùng kình khí bức Lăng Hàn lùi lại, rồi cười lớn tuyên bố sẽ đánh bại Lăng Hàn trong mười chiêu. Nhưng trước khi trận chiến có thể tiếp diễn, một giọng nói uy nghiêm vang lên từ trên đỉnh Linh Bảo Các, buộc cả hai phải dừng tay.
Thanh niên kia, hóa ra là Hiên Viên Tử Quang, vẫn giữ thái độ ngạo mạn. Hắn quay sang Hách Liên Tầm Tuyết, thẳng thừng tuyên bố muốn nàng làm nữ nhân của mình. Hách Liên Tầm Tuyết vội vàng trốn sau lưng Lăng Hàn, lè lưỡi trêu chọc Hiên Viên Tử Quang. Lăng Hàn nhìn Hiên Viên Tử Quang với ánh mắt thương hại, thầm nghĩ về thân phận thật sự của Hách Liên Tầm Tuyết. Hiên Viên Tử Quang tức giận, đe dọa sẽ lấy mạng Lăng Hàn một khi rời khỏi đây. Lăng Hàn đáp trả bằng sự bất cần, trêu chọc đối phương "ngu ngốc".
Sau khi Hiên Viên Tử Quang rời đi trong sự tức tối, Lăng Hàn cân nhắc việc tìm kiếm Thương Mang Sơn, nơi chứa bí mật mà Tử Tuyết Tiên để lại. Anh quyết định sẽ đi tìm sau khi cuộc tỷ thí kết thúc. Ân Hồng, sau khi chứng kiến màn đối đầu, tỏ ra vui mừng, hy vọng Lăng Hàn sẽ toàn lực giúp đỡ nàng. Nàng cũng không thể giúp Lăng Hàn có được thư mời tham dự buổi đấu giá tối nay vì mâu thuẫn gia tộc. Lăng Hàn quyết định sẽ dùng thân phận Đan sư Thiên Cấp của mình để tham gia, sau đó lại dùng danh Hàn Lâm để đảm bảo an toàn.
Ăn tối xong, Lăng Hàn xóa bỏ dịch dung, khôi phục dung mạo thật rồi tiến về Linh Bảo Các. Anh bị chặn lại, nhưng khi tiết lộ thân phận là "Lăng Hàn, Đan sư Thiên Cấp", người gác cổng lập tức hoảng hốt chạy vào bẩm báo. Trong lúc chờ đợi, anh bị một công tử bột miệng tiện, "Tôn thiếu", chế nhạo. Lăng Hàn không ngần ngại đáp trả "tôn tử", khiến hắn tức giận. Đúng lúc đó, "Ngũ Long Nhị Phượng" xuất hiện, bảy tài năng kiệt xuất của Vạn Bảo Thành, tất cả đều là Sinh Hoa Cảnh dưới ba mươi tuổi.
Một trong số đó, Cổ Chương, nhìn thấy Lăng Hàn và đề nghị anh làm thị vệ cho mình, khoe khoang gia thế và cha mình là đệ tử của Đan sư Thiên Cấp Khang Tử Thạch. Lăng Hàn không chút nao núng, cười lớn đáp lại, không chỉ từ chối mà còn ngông cuồng đề nghị Cổ Chương làm gã sai vặt cho mình. Lời nói của Lăng Hàn khiến tất cả mọi người sửng sốt, Cổ Chương tức giận đến biến sắc. Những người khác trong Ngũ Long Nhị Phượng cũng bắt đầu lên tiếng, có người khuyên can, có người lại thêm dầu vào lửa. Lăng Hàn vẫn giữ thái độ bất cần, gọi bọn họ là "a miêu a cẩu", khiến cả bảy người đều phẫn nộ. Lại Tần Vân, một trong Ngũ Long, lạnh lùng tuyên bố sẽ dạy Lăng Hàn một bài học...