Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 109

Chương 109: Hành Trình Mới, Thách Thức Bất Ngờ

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 541 đến 545 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một hành trình đầy biến động, nơi Lăng Hàn không chỉ củng cố vị thế của mình mà còn đối mặt với những thử thách mới mẻ. Tác giả khéo léo lồng ghép sự ngây thơ đáng yêu của Hách Liên Tầm Tuyết, sự tinh quái của Hổ Nữu và nét quyến rũ của Ân Hồng, Chư Toàn Nhi vào mạch truyện, tạo nên những tương tác đầy hài hước và cảm xúc. Bi kịch của các thiên tài trẻ tuổi cùng sự trỗi dậy của một thế hệ võ đạo mới được phác họa rõ nét, đẩy Lăng Hàn vào những trận chiến nảy lửa, đồng thời hé mở một bí ẩn lớn về Thiên Đạo, báo hiệu những thử thách cam go hơn đang chờ đợi phía trước.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Mang theo hai cô nương, một lớn một nhỏ, Lăng Hàn đặt chân đến Cực Dương Thành, mở ra một chương mới trong hành trình của mình. Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết, hai cá tính đối lập, tựa như trời sinh đối đầu. Cuộc chiến giành thức ăn, giành sự chú ý của Lăng Hàn diễn ra không ngừng, và lần này, Hổ Nữu rốt cuộc đã gặp phải đối thủ xứng tầm. Hách Liên Tầm Tuyết, với khẩu vị không kém cạnh và sức mạnh bẩm sinh, luôn biết cách chiếm ưu thế.

Qua lời thẩm vấn Na Chi Nhan, Lăng Hàn khám phá ra bí mật huyết mạch Chân Long của Hách Liên Vương tộc. Hoàng tộc ở Trung Ương Triều Hải sở hữu huyết mạch thuần khiết nhất, còn các Vương tộc tứ đại hải, dù có huyết mạch Chân Long, lại kém hơn về độ tinh khiết. Điều này lý giải sức mạnh kinh người của Hách Liên Tầm Tuyết, vốn là man lực trời phú. Lăng Hàn thầm gật gù, nhận ra sự tương đồng với Cửu Long Bá Thể thuật của mình, thứ sẽ mang lại sức mạnh của chín Chân Long khi đại thành. Dù Hổ Nữu là một "quái thai", nhưng chênh lệch cảnh giới quá lớn khiến nàng khó lòng địch lại Hách Liên.

Lăng Hàn quyết định nuôi dưỡng Hách Liên Tầm Tuyết như một "tờ giấy trắng", hướng nàng đến những điều vui vẻ, coi những trận đối đầu với Hổ Nữu chỉ là trò chơi. Sự đối lập giữa hai cô bé càng thêm rõ nét: Hổ Nữu điềm tĩnh, ít khi khóc lóc, trong khi Hách Liên Tầm Tuyết lại dễ dàng rơi lệ, dù sở hữu sức mạnh đáng sợ. Nàng ta dường như đã "nghiện" việc được Lăng Hàn dỗ dành.

Sau mười ngày di chuyển qua Lạc Nguyệt Hạp, họ trở lại Cực Dương Thành. Hách Liên Tầm Tuyết, lần đầu được dạo chơi thỏa thích trong một thành phố, trở nên vô cùng hưng phấn. Lăng Hàn chỉ biết lặng lẽ trả tiền cho những món kẹo đường, hạnh nhân, trúc mã mà nàng ta thích thú. Hổ Nữu, tay cầm kẹo hồ lô, bĩu môi chê Hách Liên "ấu trĩ", nhưng chính nàng cũng đang tận hưởng món quà của mình.

Sự xuất hiện của Hách Liên Tầm Tuyết, với vẻ đẹp tựa tinh linh và phong thái dị vực, nhanh chóng thu hút ánh nhìn. Một tên nhị thế tổ háo sắc, sau khi nhìn chằm chằm nàng, lại vội vàng dời mắt đi vì "ngực lép". Khi Hách Liên Tầm Tuyết ngây thơ hỏi vì sao hắn chặn đường, tên công tử kia cười cợt, ra lệnh cho gia đinh "mang về cho ta".

Hách Liên Tầm Tuyết sợ hãi, vội vã trốn sau lưng Lăng Hàn. Lăng Hàn thầm than, nàng ta rõ ràng có sức mạnh kinh khủng nhưng lại thích giả vờ yếu đuối. Anh nhân cơ hội giáo huấn nàng về sự đúng sai, về việc không nên ức hiếp người khác, nhưng cũng không thể để người khác bắt nạt mình. Hách Liên Tầm Tuyết gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng tình.

Tên nhị thế tổ tức giận vì bị xem thường, ra lệnh "Nam phế bỏ, nữ mang về phủ". Lăng Hàn không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng bắn ra bốn đạo kình khí, xuyên thủng trán bốn tên gia đinh, khiến chúng ngã gục. Tên công tử kia kinh hãi, nhưng vẫn lớn tiếng quát tháo, nhắc đến "Trương gia". Lăng Hàn đáp lại bằng một câu khinh thường: "Ai nhận thức ngươi!", rồi một ngón tay điểm nhẹ, tên nhị thế tổ cũng ngã xuống, theo chân gia đinh.

Người đi đường hoảng loạn bỏ chạy, nhưng Lăng Hàn vẫn thản nhiên. Ở Bắc Vực, hiếm ai khiến anh phải kiêng dè. Anh tiếp tục hướng về Linh Bảo Các, hai cô nương bám chặt lấy tay anh. Trước đó, Lăng Hàn đã dịch dung thành một thanh niên 25-26 tuổi, nhưng Hách Liên Tầm Tuyết vẫn dễ dàng nhận ra.

Đến Linh Bảo Các, Lăng Hàn được một thị nữ đón tiếp. Anh yêu cầu gặp Ân Hồng, dùng cái tên "Hàn Lâm" đã hẹn trước. Thị nữ vui vẻ dẫn đường đến biệt viện của Ân Hồng. Vừa thấy Lăng Hàn, Ân Hồng đã trêu chọc về việc anh "đổi người mới" sau khi "gạt Toàn Nhi nhà ta". Lăng Hàn phớt lờ, chỉ hỏi cô ta là "công tử" hay "thiếu gia". Ân Hồng không buông tha, tiếp tục trêu ghẹo về Chư Toàn Nhi và sau đó tự hào nói: "Ngực ta lớn, ta tùy ý không được sao." Hách Liên Tầm Tuyết ngây thơ nhìn xuống ngực mình, rồi lại so sánh với Ân Hồng, thầm quyết tâm rèn luyện cơ ngực.

Ân Hồng dẫn họ vào biệt viện, gọi Chư Toàn Nhi. Một làn hương thơm bay tới, Chư Toàn Nhi xuất hiện, vẫn che mặt bằng lụa trắng, nhưng ánh mắt tràn đầy niềm vui. Nàng gọi "Hàn ca ca" và định nhào vào lòng Lăng Hàn, nhưng bị Hổ Nữu và Hách Liên Tầm Tuyết đồng loạt chặn lại. Hổ Nữu giận dữ: "Không cho phép ngươi chạm vào Lăng Hàn của Nữu!" Hách Liên Tầm Tuyết, sau khi được Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền "giáo huấn" về việc "không để nữ nhân khác tiếp cận Lăng Hàn", cũng tỏ thái độ bất thiện. Lăng Hàn phải giải thích Chư Toàn Nhi là bạn.

Ân Hồng tiếp tục trêu chọc, khiến Lăng Hàn phải nhắc nhở. Cô ta lại phách lối đáp: "Làm sao, ở địa bàn của bổn cô nương còn không cho bổn cô nương nói chuyện?" Lăng Hàn đành chuyển sang chuyện lên đường.

Họ chuẩn bị lên đường đến Trung Châu trên một cỗ xe ngựa sang trọng. Chuyến đi dự kiến kéo dài vài tháng. Vừa ra khỏi Linh Bảo Các, một đám người của Trương gia đã hùng hổ chặn đường, đòi mạng Lăng Hàn. Vệ binh Linh Bảo Các lập tức ra tay, đánh tan những kẻ tấn công. Sau đó, họ lạnh lùng cảnh cáo, chém giết vài tên ngoan cố, khiến đám còn lại sợ hãi bỏ chạy. Cả nhóm Lăng Hàn không hề để tâm đến trận chiến cấp thấp này.

Trên xe ngựa, Lăng Hàn ngồi thư thái, Hổ Nữu ngồi trên đùi anh, cắn hạt dưa và cảnh giác không cho Chư Toàn Nhi có cơ hội tiếp cận. Ân Hồng kinh ngạc về bản lĩnh của Lăng Hàn. Anh hỏi về những đại sự gần đây. Ân Hồng nhắc đến tin đồn về Đan sư Thiên Cấp và Thần tàng, nhưng Lăng Hàn chỉ cười. Cô ta sau đó nghiêm nghị kể về một bí cảnh ở Trung Châu tên là Thiên Chi Lôi Đài, nơi tuyển chọn các thiên tài, chia thành 18 tổ, vượt qua thử thách và tử chiến, phần thưởng có thể là tăng hai, ba cảnh giới lớn.

Lăng Hàn không khỏi ngạc nhiên, nhưng cũng lắc đầu, cho rằng thiên tài thực sự không nên cầu tăng cấp nhanh mà cần mài giũa căn cơ. Ân Hồng nói thêm rằng nhiều vật phẩm quý hiếm từ bí cảnh sẽ được đấu giá tại tổng bộ Linh Bảo Các, khiến Lăng Hàn hứng thú. Cô ta cũng lo lắng về những "người mới" mạnh mẽ xuất hiện, có thể ảnh hưởng đến kết quả tỷ thí võ đạo của phân bộ.

Lăng Hàn kinh ngạc hỏi liệu họ có mạnh hơn Chư Toàn Nhi. Ân Hồng gật đầu, xác nhận có vài người đã đạt Sinh Hoa Cảnh cấp cao, có thể sánh ngang với Yêu Hồi Nguyệt. Lăng Hàn bắt đầu thận trọng hơn, nhận ra đây là cơ hội tốt để mài giũa bản thân. Anh hỏi tên những thiên tài mới: Hạ Vũ Nhâm, Quý Văn Sơn, Phí Hoành, Ngũ Hoa Vân, Lang Vô Tâm. Lăng Hàn kinh ngạc khi biết tất cả họ đều là Sinh Hoa Cảnh và chưa đầy ba mươi tuổi. Anh nhận ra đây không phải là thế hệ thiên tài mạnh hơn, mà là do môi trường võ đạo thay đổi, bí cảnh mở ra, linh khí phong phú, khiến võ đạo phát triển nhanh chóng. Anh mỉm cười, sẵn sàng đối mặt với những thách thức mới.

Lăng Hàn hào hứng muốn chiến một trận với những người này. Ân Hồng nói rằng họ chắc chắn sẽ được các vực khác mời chào tham gia tỷ thí. Lăng Hàn đùa rằng anh chỉ tham gia tỷ thí đan đạo, muốn anh tham gia võ đạo thì phải "thêm tiền". Ân Hồng cằn nhằn, nói Lăng Hàn chỉ biết tiền. Cô ta ra giá mười vạn Nguyên Tinh Nhị Tinh, nhưng Lăng Hàn khinh thường, nói đó là "đồ bỏ đi". Ân Hồng cắn răng, đưa ra một ngàn Nguyên Tinh Tam Tinh. Lăng Hàn hỏi Hổ Nữu, Chư Toàn Nhi và Hách Liên Tầm Tuyết liệu anh có giống ăn mày không, rồi quay sang Ân Hồng, trách cô ta khinh thường mình.

Ân Hồng nổi giận, phách lối nói: "Chỉ một ngàn, thêm không có, mạng thì có một, nếu không, ngươi ngủ với ta một đêm. Lão nương ngực lớn, là có thể làm người xấu! Nếu như ông trời không hài lòng, hàng một đạo thiên lôi xuống thu ta đi!" Vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn như sấm sét vang lên, khiến xe ngựa chao đảo. Ân Hồng tái mặt, sợ hãi. Lăng Hàn thì lập tức nhận ra: "Không đúng, có người đánh nhau!" Anh vọt ra khỏi xe.

Lăng Hàn nhảy ra ngoài, nhìn thấy hai người đang ác chiến trên bầu trời xa xăm. Cả hai đều còn rất trẻ, nhưng đã là Sinh Hoa Cảnh, với mười chín đạo đao khí, kiếm khí ngang dọc, sức mạnh kinh hồn. Lăng Hàn kinh ngạc, anh cũng chỉ có mười chín đạo kiếm khí. Anh cảm thấy dòng máu sôi sục, chiến ý bùng lên. Một ngọn núi bị đánh bay, lao thẳng về phía anh. Lăng Hàn vung kiếm chém đôi ngọn núi, tìm được lý do chính đáng để tham chiến.

Anh phi thân lên không trung, quát lớn: "Hai tiểu tử khốn kiếp, dám cầm đá đập tiểu gia, xem kiếm!" Anh chém một kiếm về phía cả hai. Hai người kia đang đánh hăng say, không ngờ có kẻ thứ ba xen vào, tức giận nhưng đành phải chống đỡ. Lăng Hàn bị đẩy lùi, nhưng chiến ý càng mạnh. Anh nhận ra cả hai đều là Sinh Hoa tầng bảy, cao hơn anh năm cảnh giới, nhưng sức chiến đấu lại không chênh lệch quá nhiều.

Anh không bỏ cuộc, vận chuyển Quỷ Tiên Bộ, triển khai Bát Hoang A Tị Kiếm. Hai người kia vừa giận vừa sợ, quyết định liên thủ giải quyết Lăng Hàn. Một người dùng kiếm, tạo ra biển lửa, người kia dùng đao, tung ra vạn đạo kim quang. Hai thiên tài liên thủ, sức mạnh càng thêm khủng khiếp, áp chế cả Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn càng hưng phấn, tiếp tục tấn công. Dần dần, hai thiên tài kia cũng bị kích thích chiến ý, không còn giữ tư thế liên thủ, biến thành ba bên hỗn chiến.

Trên bầu trời, hỏa vũ và kim quang bay xuống như ngày tận thế. Chư Toàn Nhi dựng tấm chắn phòng ngự. Hổ Nữu hưng phấn, muốn tham gia. Hách Liên Tầm Tuyết lo lắng Lăng Hàn bị thương. Ân Hồng thì cười trên nỗi đau của người khác, nói Lăng Hàn "đáng đời". Hách Liên Tầm Tuyết chu môi gọi Ân Hồng là "người xấu", Ân Hồng lại phách lối ưỡn ngực: "Lão nương ngực lớn, là có thể làm người xấu!"

Cuối cùng, ba người đều cười lớn, đồng thời dừng tay. Người dùng kiếm tự giới thiệu là Phí Hoành, còn người dùng đao là Lang Vô Tâm. Lăng Hàn cười nói mình là Hàn Lâm, mới đến Trung Châu. Phí Hoành kinh ngạc vì chưa từng nghe danh Lăng Hàn, khen anh là thiên tài. Lăng Hàn đùa rằng anh muốn "một tiếng hót lên làm kinh người". Anh mời hai người lên xe ngựa uống rượu, lấy ra nguyên liệu nấu ăn và dược tửu hảo hạng.

Chỉ một chén rượu, Phí Hoành đã say sưa, còn Lang Vô Tâm, vốn mặt lạnh như gỗ, cũng giãn ra, có vẻ sinh động hơn. Họ cùng nhau luận anh hùng. Phí Hoành nhắc Lăng Hàn cẩn thận Hiên Viên Tử Quang, người sẽ đại diện Nam Vực. Lăng Hàn hỏi Hiên Viên Tử Quang có lợi hại không. Lang Vô Tâm, người ít nói, đột nhiên khẳng định: "Rất lợi hại. Ta không phải đối thủ của hắn."

Lăng Hàn kinh ngạc. Ba người vừa rồi chiến đấu ngang sức, dù anh còn giữ chiêu. Nếu Lang Vô Tâm tự nhận không địch lại, thì Hiên Viên Tử Quang chắc chắn rất mạnh, mạnh hơn một đoạn. Phí Hoành cũng gật đầu đồng ý, nhưng tự tin nếu cùng cấp thì sẽ không thua. Lang Vô Tâm lại lắc đầu, khẳng định: "Trừ khi chúng ta có thể lần thứ hai đột phá bản thân, bằng không chỉ tăng lên mấy cảnh giới nhỏ, là không cách nào bù đắp chênh lệch với hắn. Nhưng Hàn Lâm có cơ hội chiến với Hiên Viên Tử Quang một trận, khi cảnh giới của các ngươi tương đồng, bằng không vẫn sẽ bại."

Phí Hoành lúc này mới chịu phục, khen Lăng Hàn yêu nghiệt khi ở Sinh Hoa tầng hai mà có thể đánh ngang tay với họ. Lăng Hàn hỏi liệu Hiên Viên Tử Quang có xuất thân từ thượng cổ đại tông nào. Lang Vô Tâm tiết lộ: "Hắn xuất thân thần bí, không có ai biết lai lịch chân chính của hắn, nhưng ta từng giao thủ với hắn, lực lượng huyết mạch của hắn rất mạnh mẽ, đủ tăng sức chiến đấu của hắn lên ba tinh." Lăng Hàn gật đầu, nhận ra thế giới này có quá nhiều thiên tài, không thể tự mãn.

Sau khi uống rượu tận hứng, Phí Hoành và Lang Vô Tâm cáo từ, nói rằng trận chiến với Lăng Hàn đã tạo áp lực lớn, họ cần tìm hiểm địa để huyết chiến, tăng cường sức mạnh, rồi sẽ tìm Lăng Hàn luận bàn lần nữa. Lăng Hàn đồng ý. Hai người phi thân rời đi, mỗi người một hướng, tìm kiếm thử thách mới.

Ân Hồng than thở về sự xuất hiện của quá nhiều "yêu nghiệt", lo lắng cho Linh Bảo Các. Lăng Hàn cười, đề cử Hách Liên Tầm Tuyết là "cao thủ" có thể quét ngang Hiên Viên Tử Quang. Ân Hồng phun ra, không tin. Hách Liên Tầm Tuyết cũng rụt rè, trốn sau lưng Lăng Hàn. Lăng Hàn thở dài, đây mới là "cao thủ tinh tướng" nhất đời.

Vài ngày sau, họ đến giới vực đại danh đỉnh đỉnh, một vách tường trong suốt cao vút mây xanh. Lăng Hàn hỏi "cuối trời là cái gì?", Ân Hồng đáp: "Thần giới trong truyền thuyết." Lăng Hàn lắc đầu, nhớ lại kiếp trước từng bay lên, nhưng bị Cương Phong đáng sợ đẩy lùi. Anh hào hùng tuyên bố: "Sẽ có một ngày, ta nhất định chém ra mảnh trời này, xem cho thông suốt!"

Đột nhiên, sắc trời biến đổi, mây đen cuồn cuộn, ánh chớp đáng sợ dật động. Trong mây đen, một con mắt cực kỳ quỷ dị hiện ra, lớn như núi cao, dán mắt vào vị trí của Lăng Hàn. Lăng Hàn khẳng định con mắt đó đang nhìn chằm chằm mình, áp lực khủng khiếp khiến linh hồn anh muốn nổ tung. Nhưng anh không trốn. Con mắt không có sát ý, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng, như thể đang chế nhạo anh. Thiên Đạo Chi Nhãn! Lăng Hàn từng đọc điển tịch về sự xuất hiện của nó khi có người nói hoặc làm điều đại nghịch bất đạo, có khả năng ảnh hưởng đến cân bằng thiên địa. Anh thầm nghĩ, liệu lời nói của mình vừa rồi có làm Thiên Đạo bị dọa sợ?

"Xấu xí, mau cút, Nữu không thích ngươi!" Hổ Nữu nhảy lên nóc xe ngựa, chống nạnh, dữ tợn mắng. Thiên Đạo Chi Nhãn nhìn về phía Hổ Nữu, rồi đột nhiên lộ vẻ sợ hãi, mây đen cuồn cuộn bao lấy nhãn cầu, sau đó tan rã. Khi mây đen tan hết, Thiên Đạo Chi Nhãn cũng biến mất. Dựa vào, thật bị Hổ Nữu mắng chạy?

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!