Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 108

Chương 108: Đại Năng Truy Sát, Biến Cố Khó Lường

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 536 đến 540 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình bi kịch của Lăng Hàn khi đối mặt với cường giả Hải tộc Hách Liên Tầm Tuyết, người truy lùng chú khí với ý chí sắt đá. Biến cố khôn lường tại cổ khoáng đã đẩy mọi thứ vào vòng xoáy định mệnh, khi sự xuất hiện của Tri Chu bạc không chỉ phô bày sức mạnh hủy diệt mà còn tạo nên một tình huống trớ trêu: kẻ thù mạnh nhất lại mất đi ký ức và trở nên phụ thuộc. Tác giả khéo léo lồng ghép sự căng thẳng tột độ cùng những tình tiết hài hước, dở khóc dở cười, khiến người đọc không thể rời mắt.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Một đội quân Hải tộc hùng hậu, tuy số lượng chỉ vỏn vẹn hơn ngàn nhưng mỗi chiến binh đều sở hữu tu vi Thần Thai Cảnh, đang hành quân rầm rập. Trung tâm đội hình là một chiếc xa giá cổ kính, được kéo bởi hai con Hải Mã khổng lồ, thân xe khắc đầy hoa văn bí ẩn và hằn vết đâm của binh khí, nhưng khí thế uy nghiêm của nó vẫn không hề suy suyển. Khi ánh mắt Lăng Hàn vô tình lướt qua, một cảm giác căng thẳng tột độ ập đến. Chợt, một bàn tay khổng lồ, trắng muốt như ngọc, mềm mại như tơ lụa nhưng lại mang sức mạnh kinh thiên động địa, bất ngờ xuất hiện, vồ thẳng tới hắn.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Lăng Hàn không chút do dự, kéo Hổ Nữu vào Hắc Tháp, trái tim đập như trống bỏi, cảm nhận rõ rệt hơi thở tử thần phả vào gáy. Đây là lần hắn cận kề cái chết nhất từ trước đến nay, một khoảnh khắc chậm trễ thôi, hắn đã vĩnh viễn không thể ẩn mình. Hắn thầm đoán đối thủ có thể là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, thậm chí là Phá Hư Cảnh, một cường giả mà hắn chưa từng đối mặt. Tiếng "ồ" ngạc nhiên từ trong xa giá vọng ra, cùng với giọng nói ngọt ngào, quyến rũ nhưng đầy uy lực của một nữ nhân, khiến Lăng Hàn càng thêm nghi hoặc. Nàng ta cảm nhận được sự biến mất đột ngột của hắn, nhưng lại không thể lý giải được bằng thuấn di.

Chỉ đến khi đoàn quân ấy hoàn toàn khuất dạng, Lăng Hàn và Hổ Nữu mới dám rời khỏi Hắc Tháp. Hổ Nữu vỗ ngực thon nhỏ, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi: "Hù chết Nữu, người phụ nữ đó thật lợi hại!" Lăng Hàn gật đầu đồng tình, linh cảm cho hắn biết, sự xuất hiện của cường giả Hải tộc này không phải ngẫu nhiên. Hắn lôi Na Chi Nhan ra, chất vấn về Hách Liên Tầm Tuyết – vị Thất công chúa kiệt xuất của Hải tộc, người được cho là Thiên Nhân Cảnh, chưa đạt đến Phá Hư Cảnh nhưng vẫn đủ sức quét ngang Bắc Vực. Lăng Hàn nhận định mục tiêu của nàng chính là chú khí, và linh cảm mách bảo rằng Na Chi Nhan không phải là kẻ duy nhất biết bí mật này. Quyết định nhanh chóng, Lăng Hàn đánh ngất Na Chi Nhan, ném vào Hắc Tháp rồi đi đường vòng, đến Hoàng Đô trước đoàn quân Hải tộc.

Hai ngày sau, đoàn quân Hải tộc đã áp sát Hoàng Đô. Hỏa Quốc rơi vào cảnh báo động cao nhất, binh sĩ đứng trên tường thành với khí thế quyết tử, nhưng Lăng Hàn biết, trước một đội quân mà kẻ yếu nhất cũng là Thần Thai Cảnh, mọi kháng cự đều vô vọng. Từ trong xa giá, tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Hách Liên Tầm Tuyết vang lên, đe dọa nhấn chìm toàn bộ Bắc Hoang nếu vật nàng cần không được giao ra trong ba ngày. Một luồng khí tức khủng khiếp tỏa ra, khiến binh khí rơi loảng xoảng, vô số người quỳ rạp, không thể chống cự.

Lăng Hàn cau mày, mọi chuyện đã rõ ràng, đối phương muốn chú khí. Hắn đưa Hổ Nữu vào Hắc Tháp rồi xuất hiện trên tường thành, đối mặt với sự kì vọng của mọi người. "Đừng hy vọng vào ta," hắn cười khổ nói, "một vạn người như ta gộp lại cũng không đủ nàng ta giết." Rồi hắn hướng về phía xa giá, cất tiếng: "Chúng ta có thể nói chuyện, nhưng nếu ngươi còn ra tay, ta sẽ biến mất vĩnh viễn, đảm bảo ngươi không bao giờ tìm thấy." Tiếng quát tháo "Làm càn!" từ các chiến sĩ Hải tộc vang lên, nhưng từ trong xa giá, Hách Liên Tầm Tuyết lại đồng ý. Nàng đã nhận ra khả năng thoát thân phi thường của Lăng Hàn.

Lăng Hàn mỉm cười, hắn biết nàng sẽ đồng ý. "Ta có vài điều muốn thỉnh giáo Công chúa điện hạ," hắn nói. "Vậy ngươi trả lời Bổn cung trước một câu, bằng không không còn gì để nói," Hách Liên Tầm Tuyết đáp, "Cái lọ đó có phải ở trong tay ngươi không?" Lăng Hàn không chối cãi, thừa nhận. Một khoảng lặng kéo dài, có lẽ nàng đang kiềm chế sự kích động. Sau đó, nàng chấp thuận: "Được, ngươi muốn biết gì?"

Lăng Hàn hỏi về cách nàng biết chuyện cái lọ. Hách Liên Tầm Tuyết đề nghị chuyển đến nơi kín đáo hơn. Lăng Hàn gật đầu, dẫn đường đến cổ khoáng, nơi hắn dự định sẽ là mồ chôn cho Hải tộc nếu nàng ra tay. Tốc độ của Hải tộc trên cạn chậm chạp, nên chỉ nửa canh giờ sau, họ đã đến nơi. Hách Liên Tầm Tuyết dừng xa giá lại, nhận ra đây chính là cổ khoáng. Một bóng người bao phủ trong thần quang tím từ trong xe bước ra, không rõ dung mạo, chỉ thấy thân hình mảnh mai trong bộ y phục xanh biếc. Nàng ra lệnh quân lính đợi bên ngoài rồi tiến lại gần Lăng Hàn, tự tin có thể bắt hắn.

"Đủ gần rồi," Lăng Hàn cười nói, chủ động dừng lại. Hách Liên Tầm Tuyết thở dài, biết rằng từ khoảng cách này, khả năng bắt được hắn chỉ còn ba phần mười. Nàng khó chịu khi một Sinh Hoa Cảnh bé nhỏ lại dùng giọng điệu ngang hàng, nhưng vì cái lọ, nàng đành nhẫn nhịn. "Tin tức này là Bổn cung cố ý tiết lộ cho Huyền Không Minh," nàng tiết lộ. Lăng Hàn kinh ngạc, Huyền Không Minh chỉ là một con cờ? Hắn suy luận nàng đã dùng cái chết của Huyền Không Minh để dụ hắn lộ diện. Hách Liên Tầm Tuyết xác nhận. "Ngươi là Thiên Nhân Cảnh cấp cao, chẳng lẽ còn cần chú khí để giết Phá Hư Cảnh sao?" Lăng Hàn tò mò. Nàng hừ lạnh, yêu cầu hắn giao chú khí, đổi lấy sự an toàn và một linh khí khác.

Lăng Hàn triệu hồi Ma Sinh Kiếm. Hách Liên Tầm Tuyết thoáng cứng đờ, nàng nhận ra cấp bậc của thanh kiếm này. "Cái lọ đó, Bổn cung tình thế bắt buộc, khuyên ngươi giao ra, bằng không... dù ngươi chạy đến chân trời góc biển, Bổn cung cũng sẽ tìm được ngươi," nàng đe dọa. Lăng Hàn cười cợt: "Thật sao? Ngươi có chắc ta đi đâu, ngươi cũng sẽ đi theo?" Nàng hừ lạnh, rồi nhìn vào cổ khoáng: "Đây là chỗ dựa của ngươi? Trốn vào cổ khoáng? Ngây thơ! Khí tức nguyền rủa ở đây sẽ suy yếu. Bổn cung là ai? Bắc Hải Vương Tộc, mệnh cách trời định, há có thể bị chú khí này làm tổn thương!"

Lăng Hàn cười lớn: "Vậy thì đuổi theo ta đi, nói không chừng đuổi kịp ta, ta còn có thể cho ngươi... khà khà khà." Hắn lao thẳng vào cổ khoáng. Hách Liên Tầm Tuyết hừ lạnh, cũng đuổi theo. Lăng Hàn điên cuồng lao xuống, mục tiêu của hắn là dẫn dụ những thứ kinh khủng bên dưới. Hách Liên Tầm Tuyết giận dữ, vung chưởng. Nguyên lực hóa thành một bàn tay duyên dáng, ấn xuống Lăng Hàn. Chưởng lực chưa tới, uy áp đã khiến da thịt Lăng Hàn nứt toác, máu tươi tuôn trào. Hắn, một Thiết Bì Thể, cứng rắn như trân kim, mà còn bị uy áp làm tổn thương! "Đàn bà thối này thật mạnh!" Lăng Hàn kinh hãi, ném hai bộ Thần Thi ra ngoài, không có ý định thu hồi, coi như nơi mai táng cho chúng.

Hách Liên Tầm Tuyết dừng lại, nhìn hai bộ Thần Thi, vẻ mặt kinh ngạc. "Thần Thi!" nàng lẩm bẩm. Nàng không ngờ Lăng Hàn lại có hai bộ Thần Thi. Nhưng nàng cũng biết, tinh hoa thần tính của chúng đã cạn kiệt, ở Phàm giới này, chúng không thể phát huy sức mạnh Thần cấp. Nàng phẩy tay, gạt hai bộ Thần Thi sang một bên, chúng đã vô giá trị. "Ngươi chạy không thoát!" nàng lạnh lùng nói. Lăng Hàn mỉm cười: "Ai nói ta chạy?" Hắn đã đến vị trí đặt chú khí trước kia, tung một quyền. Nguyên lực khủng bố kết hợp với sức mạnh thể chất tạo thành một lực phá hoại kinh hoàng. Một cột máu đỏ thẫm phóng thẳng lên trời.

Oanh! Cột máu đỏ thẫm vút lên trời, cảnh tượng đáng sợ hiện ra, như những ngôi sao băng rơi xuống, báo hiệu ngày tận thế! Lăng Hàn không chút do dự, lập tức chui vào Hắc Tháp để tránh tai họa này. Tinh lực ngập tràn, che khuất thần thức và thị giác, khiến Hách Liên Tầm Tuyết không hề hay biết Lăng Hàn đã biến mất. Nàng vẫn ở lại trong hầm mỏ, tìm kiếm Lăng Hàn. Nhưng chỉ trong chớp mắt, biển máu ngập trời, hung uy kinh hoàng hiển hiện. Sắc mặt Hách Liên Tầm Tuyết đại biến, với tu vi của nàng, nàng nhận ra sự đáng sợ của huyết thủy này. Nàng vội vã phóng lên trời, tin rằng Lăng Hàn đã thuấn di mất rồi, bởi một Sinh Hoa Cảnh sao có thể đối mặt với hung uy kinh khủng như vậy?

Huyết hồ nhanh chóng hình thành, lần này không có mười hai bộ thi thể bất hủ, mà là Tri Chu màu bạc hiện thân. Thân thể nó to lớn như ngọn núi, tỏa ra khí tức thần thánh, kinh khủng. Chỉ một cái nhìn của Lăng Hàn trước đây đã suýt khiến hắn hồn bay phách tán, thân thể tan vỡ, huống chi những người khác? Từ xa, quân đoàn Hải tộc thảm thiết kêu gào, từng người một bạo thể mà chết. Ánh mắt của Tri Chu màu bạc quét đến Hách Liên Tầm Tuyết, lần này không còn là ánh nhìn khinh miệt, mà là sự giận dữ. Một chiếc chân lớn vung lên, đâm thẳng vào nàng. Dù Lăng Hàn ẩn mình trong Hắc Tháp, chứng kiến đòn này cũng phải biến sắc! Quá mạnh mẽ, mạnh đến mức có thể đâm rơi cả tinh tú trên trời!

Hách Liên Tầm Tuyết không thể né tránh, thân thể mềm mại của nàng bị đâm xuyên, mũi chân bạc của Tri Chu xuyên qua vai trái nàng. Phốc! Nàng thổ huyết, nhưng trên người lại lóe lên một đạo thần quang vô lượng, cổ kính và cao quý. Tri Chu màu bạc lộ vẻ mặt rất nhân tính hóa, đột ngột rút chân, thân hình nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành một ánh bạc bay vào trong hồ. Hồ nước cũng nhanh chóng rút đi, rất nhanh biến mất hoàn toàn trong hầm mỏ, như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra. Ngoài quân đoàn Hải tộc tan xác ngoài hầm, chỉ còn Hách Liên Tầm Tuyết với thân thể bị xuyên thủng.

Lăng Hàn rời Hắc Tháp, thầm nghĩ nơi đây đúng là địa ngục, ngay cả Thiên Nhân Cảnh cấp cao cũng suýt bị giết trong chớp mắt! Điều này cũng cho hắn thấy sự chênh lệch khủng khiếp giữa Thiên Nhân Cảnh và Phá Hư Cảnh. Hắn bay đến chỗ Hách Liên Tầm Tuyết, thần quang bảo vệ nàng đã biến mất, lộ ra dung nhan tuyệt mỹ: mũi cao, môi anh đào, mày như họa, da thịt trắng ngần như ngọc. Đôi mắt nàng nhắm nghiền, và trên vai trái có một lỗ máu, máu tươi vẫn tuôn ra. Lăng Hàn kinh ngạc, nàng vẫn chưa chết! Mặc dù không bị trúng yếu huyệt, nhưng sức mạnh của Tri Chu đủ để hủy diệt mọi thứ. Vậy mà nàng vẫn sống, chứng tỏ Tri Chu đã nương tay.

Ánh mắt Lăng Hàn lóe lên sát khí. Người phụ nữ này quá nguy hiểm, và nàng quyết không buông tha chú khí. Tuyệt đối không thể để lại hậu họa! Hắn rút Ma Sinh Kiếm, không chút do dự chém xuống. Trên người Hách Liên Tầm Tuyết, một vệt hào quang lại phun trào, tạo thành một hộ tráo, chặn đứng Ma Sinh Kiếm. Lăng Hàn cảm nhận được hào quang phát ra từ một sợi dây chuyền trên cổ nàng, chính vật này đã khiến Tri Chu nương tay. Hắn thử đủ mọi cách, dùng kiếm khí, nhưng không thể phá vỡ lớp bảo vệ. Thậm chí hắn muốn thu nàng vào Hắc Tháp, nhưng thần quang cũng ngăn cản.

"Khó chịu thật!" Lăng Hàn nghiến răng. Hắn không thể ra tay nữa. Lớp bảo vệ biến mất, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp và thân hình thon dài của Hách Liên Tầm Tuyết. Lăng Hàn lướt mắt qua, thầm nghĩ: "Ngực lép!" Vết thương trên vai nàng đang nhanh chóng khép lại, máu ngừng chảy, kết vảy. Điều này có nghĩa ý chí võ đạo của Tri Chu đã rút đi, và Hách Liên Tầm Tuyết chỉ bị tổn thương vật lý, hôn mê do chấn động thần thức. Điều đó cũng có nghĩa... nàng có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào!

Hắn rùng mình, nếu không giết được nàng, vậy chỉ có thể tránh xa. Nhưng đã quá muộn! Mí mắt Hách Liên Tầm Tuyết khẽ run lên, nàng mở đôi mắt xanh thẳm ra. Một vẻ đẹp quyến rũ, kỳ lạ. "Ngươi là ai?" nàng hỏi, rồi cúi đầu nhìn chính mình, "Ta là ai?" Mất trí nhớ?

Dưới đòn tấn công của Tri Chu màu bạc, Hách Liên Tầm Tuyết lại mất trí nhớ? Lăng Hàn kinh ngạc. Đây là điều hoàn toàn có thể xảy ra khi thần thức bị cường giả Phá Hư Cảnh xung kích. Vấn đề là, đây là mất trí nhớ tạm thời hay vĩnh viễn? Và sẽ kéo dài bao lâu? Điều khiến Lăng Hàn càng bất ngờ hơn là hắn không cảm nhận được bất kỳ dao động nguyên lực nào từ nàng. Phải chăng nàng đã mất khả năng vận chuyển nguyên lực? Nếu đúng vậy, nàng không còn là mối đe dọa nữa, nhưng chiếc dây chuyền hộ thân vẫn là một vật cản không thể vượt qua.

Lăng Hàn thở dài, hắn lại không thể làm gì một nữ nhân không có sức phản kháng. Giờ đây, hắn chỉ có thể hy vọng nàng mất trí nhớ đủ lâu, đủ để hắn trưởng thành đến mức không còn sợ hãi. Hách Liên Tầm Tuyết mờ mịt nhìn Lăng Hàn, trong mắt ánh lên vẻ mong chờ, như một đứa trẻ lạc lối. Lăng Hàn không nhịn được nở nụ cười. Trước kia nàng kiêu ngạo, tự đại, giờ lại như một chú cún con đáng thương.

"Ta tên Lăng Hàn, ngươi gọi Hách Liên Tầm Tuyết. Ngươi có ấn tượng gì với cái tên này không?" hắn hỏi. "Hách Liên Tầm Tuyết? Hách Liên Tầm Tuyết?" Nàng lắc đầu, rồi bỗng reo lên vui mừng: "Ta tên Hách Liên Tầm Tuyết?" Lăng Hàn bất lực, nàng còn có cả thuộc tính ngốc nghếch đáng yêu sao? "Chúng ta đang ở đâu? Tại sao chúng ta lại ở đây? Ta và ngươi có quan hệ gì?" Nàng hỏi một tràng như một đứa trẻ hiếu kỳ.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút, nói dối: "Đây là Hỏa Quốc, còn ngươi là ta nhặt được, ta cũng không biết ngươi là ai. Nơi này chúng ta đang đi dạo! Thôi được rồi, dạo xong rồi, chúng ta ai đi đường nấy, hẹn gặp lại!" Hắn quay người định bỏ đi, thực sự không muốn ở cạnh một Thiên Nhân Cảnh cấp cao, ai biết khi nào nàng khôi phục ký ức và đột nhiên ra tay?

Đùng! Hắn vừa cất bước, hai chân bỗng căng cứng. Hách Liên Tầm Tuyết đã ôm chặt lấy chân hắn, như một oán phụ, không chút giữ hình tượng mà ngồi bệt xuống đất. Điều đáng nói là, sức mạnh của nàng lớn đến kinh người, Lăng Hàn không thể thoát ra. "Sao có thể như vậy!" Hắn không phải nàng không thể vận chuyển nguyên lực sao? Lẽ nào... Lăng Hàn chợt nhận ra, nàng cũng tu luyện thể thuật! Sức mạnh thân thể thuần túy của nàng ít nhất phải đạt đến Linh Anh Cảnh, khiến Lăng Hàn như bị thần kim khóa chặt.

"Buông tay!" hắn nói. "Không buông!" Hách Liên Tầm Tuyết kiên quyết đáp, ôm càng chặt hơn. Xương đùi Lăng Hàn kêu "thẻ thẻ thẻ". Hắn là Thiết Bì Thể, nhưng liệu có chịu nổi sức mạnh cấp bậc cao hơn không? "Được được được, ta cho ngươi theo còn không được sao?" Lăng Hàn vội vàng đầu hàng. Hách Liên Tầm Tuyết ngẩng đầu, đôi mắt nghi hoặc nhìn hắn: "Thật sự? Ngươi không gạt ta?" "Ai lừa ngươi, người đó chính là Hải yêu!" Lăng Hàn nói bừa. Hách Liên Tầm Tuyết buông tay, nhưng ngay lập tức kéo cánh tay Lăng Hàn, như sợ hắn chạy mất.

"Hải Nữu, ngươi nhớ kỹ, đây chính là ngươi chủ động nắm tay ta, sau này đừng có giở trò," hắn nghiêm mặt nói. Hách Liên Tầm Tuyết ngây thơ không hiểu. "Không được, ngươi thề đi." Lăng Hàn ép nàng phải thề rằng nàng là người chủ động, và nếu có trả đũa, Hải Hoàng sẽ là tên ngớ ngẩn. Lăng Hàn động lòng muốn lợi dụng chú khí, nhưng dây chuyền trên cổ nàng lại phát sáng, ngăn hắn. "Nhổ cho ta một cọng tóc," hắn thử. Nàng lắc đầu: "Không được. Ta nhớ mẫu thân từng nói, không thể tùy tiện cho nam nhân cái gì đó trên người mình." Lăng Hàn cạn lời, hắn ngay cả một nữ nhân mất trí nhớ cũng không lừa được! Hắn thở dài, cất bước đi. Hách Liên Tầm Tuyết vội vàng đuổi theo, nắm chặt góc áo hắn, như một cô dâu nhỏ bị ủy khuất.

Lăng Hàn đi đến vị trí của quân đoàn Hải tộc, chỉ thấy một bãi chiến trường đẫm máu, tất cả đều bạo thể mà chết, không còn một thi thể nguyên vẹn. Hách Liên Tầm Tuyết sợ hãi, không kìm lòng được nhào vào lòng Lăng Hàn, ôm hắn thật chặt. Xương sườn Lăng Hàn lại kêu "thẻ thẻ thẻ". "Ngươi không buông tay, ta liền chết," Lăng Hàn thở hổn hển nói.

Hách Liên Tầm Tuyết buông lỏng tay, nhưng vẫn nấp sau Lăng Hàn, nắm chặt góc áo hắn, cả người run rẩy. Một nữ nhân bá đạo như vậy, lại có một mặt mềm yếu đến thế sao? Mất trí nhớ có thể thay đổi tính cách sao? Hay chỉ bộc lộ khía cạnh ẩn sâu trong lòng? Lăng Hàn không biết, cũng không quan tâm. Vấn đề lớn nhất bây giờ là làm sao để thoát khỏi nàng. Nàng như một quả bom hẹn giờ, một ngày nào đó khôi phục ký ức, nàng sẽ nổ tung, khiến hắn mất ăn mất ngủ.

"Hải Nữu, thử xem ngươi có thể chạy nhanh bao nhiêu," Lăng Hàn nói. Hắn đã đưa Hách Liên Tầm Tuyết rời xa hầm mỏ, tránh để nàng kích động và bóp nát hắn. Nàng gật gù, rồi hỏi một cách kỳ quặc: "Tại sao ngươi gọi ta là Hải Nữu?" "Ta thích!" Lăng Hàn trừng mắt. Hách Liên Tầm Tuyết rơm rớm nước mắt, bĩu môi oan ức: "Tại sao ngươi lại hung dữ với ta?" Lăng Hàn nghiến răng, ngươi khóc thì khóc đi, tại sao lại dùng một tay siết cổ hắn? Hắn không dám mạnh tay với quả bom hẹn giờ này. "Ta không hung dữ với ngươi nữa, được không?" Lăng Hàn thở dài.

Hách Liên Tầm Tuyết buông tay, vẻ mặt như thể "ngươi còn dám hung ta, ta sẽ lại ôm ngươi". Lăng Hàn toát mồ hôi lạnh, hắn đã tiếp xúc với nàng nhiều đến mức nào rồi? Sau này nàng khôi phục ký ức, chắc chắn sẽ thẹn quá hóa giận. Hơn nữa, ngay cả số đo vòng một của nàng hắn cũng "đo" gần đủ rồi. "Vậy đi thôi!" Hắn dồn lực vào hai chân, vút, cả người phóng lên trời. Hách Liên Tầm Tuyết vội vàng nhảy theo, nhanh hơn Lăng Hàn, nhảy cao hơn hắn. Nàng kinh ngạc, rồi hưng phấn reo lên. Lăng Hàn thở dài, nếu nàng cứ mãi như vậy thì tốt biết mấy. Hắn chợt nảy ra ý định, có nên truyền cho Hách Liên Tầm Tuyết những quan niệm hòa bình, tốt đẹp không? Dù nàng mất trí nhớ, nhưng những trải nghiệm hiện tại sẽ trở thành ký ức của nàng trong tương lai.

Tuy hai người không dùng thân pháp, nhưng sức mạnh thể chất của họ cũng kinh người, và bền bỉ hơn nguyên lực. Họ chạy hơn một giờ, đã đến Lăng gia, mà không hề mệt mỏi. Lăng Hàn hơi lo lắng, đưa nàng về nhà có chút nguy hiểm, lỡ nàng đại sát tứ phương thì sao? Nhưng muốn truyền dạy nàng những điều tốt đẹp, phải để nàng trải nghiệm tình yêu thương. Họ bước vào Lăng gia, người hầu cung kính chào Lăng Hàn. Lăng Đông Hành và Nhạc Hồng Thường cũng chạy ra, họ cảm thấy như đã mấy năm không gặp con trai.

"Đây là..." Nhạc Hồng Thường kinh ngạc. Con trai bà mới đi có mấy ngày, đã mang về một cô vợ xinh đẹp. Nàng ta rụt rè, nắm chặt góc áo Lăng Hàn, dính như keo sơn. "Xinh thật," Nhạc Hồng Thường thầm nghĩ, đôi mắt xanh khác lạ, vóc người đầy đặn, đặc biệt là cặp đùi thon dài và vòng mông cong vút, chỉ có điều... ngực hơi nhỏ. "Không sao, sau này có con cũng không cần bú sữa của nàng," bà tự an ủi, mặt nở hoa, tiến tới: "Cô nương, ngươi tên gì?"

"Ta tên Hách Liên Tầm Tuyết," Công chúa Hải tộc đáp. "Cô nương, lại đây!" Nhạc Hồng Thường nắm tay Hách Liên Tầm Tuyết kéo đi, hiển nhiên là để truyền thụ kinh nghiệm làm dâu. Lăng Đông Hành vỗ vai Lăng Hàn, hai cha con nhìn nhau không nói nên lời. Lăng Hàn thả Hổ Nữu ra, tiểu nha đầu nhìn thấy Hách Liên Tầm Tuyết, hung quang chợt lóe, cảm giác áp bách mạnh mẽ khiến nàng muốn cắn đứt cổ đối phương. "Đến, ăn cơm," Lăng Hàn cười nói. Hổ Nữu lập tức nở nụ cười, hùng hục đi tới.

Chuyện Hải tộc hiển nhiên không thể kết thúc đơn giản như vậy, cái chết "giả" của một công chúa chắc chắn sẽ gây ra sóng gió lớn. Nhưng cuộc chiến ở hầm mỏ đã khiến Hoàng Đô chấn động, Hải tộc muốn điều tra, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Có con Tri Chu màu bạc trấn giữ, Bắc Hoang tạm thời không cần lo lắng. Điều Lăng Hàn lo lắng lại là mỏ quặng kia. Rốt cuộc bên dưới chôn giấu điều gì? Chỉ có mười hai xác ướp cổ, một Tri Chu lớn như núi? Hắn không tin. Nhưng có Tri Chu màu bạc trấn giữ, hắn có thể đi sâu hơn sao?

Muốn biết bí mật của cổ khoáng, hắn cần thực lực mạnh hơn nữa, ít nhất phải khôi phục tu vi Thiên Nhân Cảnh, dựa vào Hắc Tháp mới có thể thám hiểm. Đảm bảo nhất là đạt đến Phá Hư Cảnh, có thể đối đầu trực diện. Hắn dự định ở nhà mười mấy ngày, sau đó lên đường đến Trung Châu. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều quyết định ở lại Lăng gia, chờ Lăng Hàn trở về. Họ có tài nguyên tu luyện dồi dào, đồng thời cũng bảo vệ Lăng gia. Lý Tư Thiền còn muốn luyện chế linh đan giúp cha mẹ Lăng Hàn. Dưới sự chỉ dạy của Lăng Hàn, đan đạo của Lý Tư Thiền tiến bộ vượt bậc. Quách Nguyên và Chu Vô Cửu cũng được Lăng Hàn giữ lại bảo vệ Lăng gia, vì thiên phú võ đạo của họ có hạn, theo hắn cũng không giúp được gì.

Sau mười mấy ngày, Lăng Hàn mang theo Hổ Nữu... và cả Hách Liên Tầm Tuyết, lên đường đến Cực Dương Thành. Hải Nữu này thực sự không thể cắt đuôi được, dù Nhạc Hồng Thường đã khiến nàng lung lay đến mức bắt đầu gọi "nương", nhưng nàng như một chú chim non vừa nở, nhìn thấy Lăng Hàn đầu tiên, liền nhận định hắn là tất cả.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!