Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa không gian tĩnh lặng bên ngoài hoàng cung Hỏa Quốc, Lăng Hàn đứng đó, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng biến ảo của đại trận hộ sơn. Trận pháp này, tuy chỉ ở cấp sáu, nhưng lại là một kiệt tác phòng ngự, đủ sức khiến cường giả Linh Anh Cảnh trung giai cũng phải chật vật. Với Lăng Hàn, việc đột phá trực diện là bất khả thi, nhưng giải trận lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Dưới Chân Thị Chi Nhãn thần diệu, mọi bí mật của trận pháp đều phơi bày trước mắt chàng, như một cuốn sách mở.
Chàng lẩm bẩm, phương pháp đơn giản nhất là phá hủy mắt trận, nhưng chúng lại nằm sâu bên trong. Thay vào đó, Lăng Hàn chọn một chiến thuật tinh vi hơn: đồng thời công kích những điểm yếu nhất, tạo ra một lỗ hổng tạm thời. Chàng hít sâu, hai tay giương cung hư ảo, tức thì bảy luồng sáng bỗng hiện lên, hóa thành bảy mũi Diệt Long Tinh Thần Tiễn. Những mũi tên này không thuộc bất kỳ hệ thống tu luyện hiện đại nào, chúng tỏa ra khí tức cổ xưa đầy đáng sợ, được khắc kín những ký tự huyền bí. Chân Thị Chi Nhãn kết hợp với Diệt Long Tinh Thần Tiễn – quả là một sự kết hợp hoàn hảo!
Một làn hàn ý vô tận lan tỏa khắp hoàng cung, mọi người đều cảm thấy như sắp có tai họa giáng xuống. Vụt! Lăng Hàn buông tay, bảy mũi tên xé gió lao đi, phân tán về bảy hướng khác nhau với tốc độ kinh hồn, không ai kịp nắm bắt quỹ tích. Chúng nhanh đến mức, nếu là một đòn tấn công trực diện, khó ai có thể kịp vận nguyên lực hộ thân. Ong ong ong… Khi mũi tên chạm tới, một màn chắn ánh sáng bất ngờ hiện lên, nhưng nó mỏng manh như đồ sứ, nứt vỡ tan tành ngay lập tức. Lăng Hàn mỉm cười, dưới tầm nhìn của chàng, đại trận kiên cố ấy đã trở nên yếu ớt lạ thường, bị chàng phá vỡ hoàn toàn. Tất nhiên, không thể phủ nhận uy lực khủng khiếp của Diệt Long Tinh Thần Tiễn, nếu không, dù có tìm ra kẽ hở cũng khó mà xuyên thủng.
Nhưng mắt trận chưa bị hủy, linh khí thiên địa vẫn cuồn cuộn đổ về, bắt đầu tái cấu trúc trận pháp. Lăng Hàn không lãng phí thời gian, lập tức dẫn Hổ Nữu tiến vào Hoàng thành. Một khi đã ở bên trong, việc phá hủy mắt trận trở nên dễ dàng hơn gấp bội.
"Cái gì! Hắn lại phá trận đi vào!" "Không thể nào, đại trận này ngay cả Linh Anh Cảnh cũng chưa chắc phá được!" Tiếng kinh ngạc vang lên khắp nơi. Lăng Hàn chỉ là Sinh Hoa Cảnh, sao có thể trong nháy mắt phá giải trận pháp phòng ngự của Hoàng thành? Chẳng lẽ sức chiến đấu của hắn còn đáng sợ hơn cả Linh Anh Cảnh? Ai có thể chống lại Lăng Hàn đây, khi mà ngay cả đại trận cũng vô dụng?
Lúc này, một lão giả tóc bạc phơ, trông như đã ở tuổi “gần đất xa trời”, xuất hiện. Trên đỉnh đầu ông ta, ngọn lửa võ đạo đang bùng cháy, một dấu hiệu của việc thiêu đốt sinh mệnh và ý chí võ đạo để đạt đến trạng thái đỉnh cao nhất trong những năm tháng cuối đời. Đây là hành động tuyệt vọng, bởi sau trận chiến này, dù thắng hay thua, ông ta cũng sẽ kiệt quệ, thậm chí bỏ mình.
"Lão quốc chủ!" Mọi người quỳ rạp, đầy kính nể. Đây là quốc chủ tiền nhiệm, vị Sinh Hoa Cảnh "duy nhất" của Hỏa Quốc. Nhờ quốc thế mạnh mẽ, ông ta mới có thể duy trì tuổi thọ của Sinh Hoa Cảnh. Một khi rời khỏi Hỏa Quốc, ông ta sẽ lập tức hóa thành tro tàn. Lăng Hàn quá mạnh, một chiêu phá trận đã buộc lão quốc chủ phải hiện thân, đẩy Hỏa Quốc vào tình thế nguy hiểm nhất.
"Ta chỉ có một yêu cầu, vĩnh viễn đình chỉ khai thác hầm mỏ ở nơi đó." Lăng Hàn lạnh lùng nói. Lão quốc chủ lộ vẻ do dự. Cổ khoáng kia là hy vọng đột phá chân chính cho cường giả Thần Thai Cảnh, mang đến cơ hội để Hỏa Quốc xuất hiện một vị cường giả vượt trên Sinh Hoa Cảnh, thống nhất Bắc Hoang. Việc này liên quan đến cơ nghiệp vạn cổ của Hỏa Quốc, nên ông ta khó lòng quyết định.
"Được, lão phu đáp ứng ngươi!" Chỉ trong nháy mắt, lão quốc chủ đã gật đầu. Nếu ngay cả cửa ải trước mắt còn không vượt qua được, nói gì đến tương lai?
Lăng Hàn lạnh nhạt nói: "Hy vọng ngươi không phải qua loa cho xong, bằng không…" Chàng rút Ma Sinh Kiếm, chém ra một chiêu. Mười chín đạo kiếm khí bắn ra, mỗi đạo đều được bao phủ bởi những ký tự cổ điển – cốt văn từ lão Hung Mông, tăng cường sức mạnh công kích. Chàng chém lên bầu trời, không gian như bị xé rách, từng mảng hư không đen kịt xuất hiện. Uy lực của chiêu kiếm này mạnh đến mức không thể đoán trước!
Mọi người run rẩy. Mười chín đạo kiếm khí! Đây có phải là người không? Mười đạo "khí" đã là vương giả hàng đầu, mười chín đạo là khái niệm gì? Trong hàng ngũ Sinh Hoa Cảnh, hắn tuyệt đối vô địch! Lần này, lão quốc chủ hoàn toàn từ bỏ ý định giả vờ đáp ứng, kéo dài thời gian. Dù có một trăm Sinh Hoa Cảnh cũng chỉ có phần bị giết. "Không dám!" Ông ta hạ thấp tư thái đến cực điểm. Lăng Hàn gật đầu, xoay người rời đi. Chàng còn phải thẩm vấn Na Chi Nhan.
***
Rời khỏi hoàng cung, Lăng Hàn cùng Hổ Nữu tiến vào Hắc Tháp để thẩm vấn Na Chi Nhan, chàng muốn biết thêm về Hải tộc. Trong Hắc Tháp, Na Chi Nhan không còn cơ hội phản kháng, hắn thành thật khai báo mọi điều, không dám giấu giếm. Vị Tương tộc đã ra lệnh cho Na Chi Nhan tên là Huyền Không Vân, một thành viên quan trọng của Huyền gia hùng mạnh ở Bắc Hải, tu vi Hóa Thần Cảnh, và có dã tâm rất lớn.
Huyền Không Vân chỉ phái Na Chi Nhan hành động vì hai lý do. Thứ nhất, Na Chi Nhan có năng lực đặc biệt của Hải yêu, giỏi đầu độc và mê hoặc, có thể khiến người ta không đánh mà tự bại. Chẳng hạn như Hỏa Hoàng, hắn biết rõ hậu quả của việc khai thác cổ khoáng, nhưng vẫn cố chấp, một phần vì sức hấp dẫn của việc đột phá, một phần vì bị Na Chi Nhan mê hoặc. Thứ hai, Huyền Không Vân không muốn gây sự chú ý, kể cả từ người trong Huyền gia. Hắn muốn chiếm đoạt bảo vật và chú khí thần bí kia một mình, điều này được chứng minh qua việc hắn chỉ phái một người, dễ dàng bịt miệng.
Lăng Hàn càng thêm tò mò. Một bảo vật có thể khiến cường giả Hóa Thần Cảnh phải khổ tâm tính kế, giá trị của nó chắc chắn kinh người. Chàng tin rằng chiếc lọ kia chính là chú khí mà Tiểu Tháp đã nhắc đến, nhưng công dụng cụ thể thì sao? Chỉ có cách tự mình tìm hiểu. Với sự tồn tại của Hắc Tháp, Lăng Hàn không sợ lời nguyền, có thể nghênh ngang tiến vào cổ khoáng. Hơn nữa, chàng còn một việc phải làm: đưa các thợ mỏ vào Hắc Tháp để tẩy rửa lời nguyền.
Khi Lăng Hàn trở lại cổ khoáng, thị vệ hoàng gia đã có mặt với mệnh lệnh của Hỏa Hoàng: đóng cửa cổ khoáng và mọi việc đều nghe theo Lăng Hàn. Chàng tập hợp tất cả thợ mỏ lên khu vực thượng tầng, sau đó dùng khí thế Sinh Hoa Cảnh đánh ngất họ và thu vào Hắc Tháp. Sau khi tất cả đã vào, chàng rời khỏi cổ khoáng, ném họ ra ngoài và mặc kệ họ tỉnh lại ra sao.
"Hàn thiếu, ngài thật sự không thể đối địch với Không Vân đại nhân đâu!" Na Chi Nhan van vỉ, gần như khóc. "Tiểu nhân cứ mười ngày phải báo cáo cho Không Vân đại nhân một lần, ngày mai là ngày báo cáo. Ngài ấy đã không hài lòng với tiến độ rồi, nếu chậm trễ nữa, Không Vân đại nhân có thể sẽ tự mình tới đây, lúc đó chúng ta sẽ thảm!" Một cường giả Hóa Thần Cảnh có thể tiêu diệt Linh Anh Cảnh chỉ bằng ý niệm, dù Lăng Hàn có yêu nghiệt đến mấy cũng khó lòng đối kháng.
"Nhanh như vậy?" Lăng Hàn cau mày. Nếu một cường giả Hóa Thần Cảnh thực sự xuất hiện, chàng sẽ làm sao ngăn chặn? Sau nhiều ngày, hai thi thể thần linh đã mất đi quá nhiều uy thế thần cấp, giờ chỉ có thể trấn áp Sinh Hoa Cảnh, không còn ý nghĩa với chàng.
"Hàn thiếu, vì tính mạng của chúng ta, ngài đừng quản việc này, cũng quản không được." Na Chi Nhan khuyên can. Hắn còn suy đoán rằng, nếu ngay cả Hóa Thần Cảnh cũng coi trọng đến vậy, tác dụng của chiếc lọ kia chắc chắn vượt xa Hóa Thần Cảnh. Điều đó không thể tiết lộ ra ngoài, nếu không, ngay cả Vương tộc cũng sẽ xuất động.
Lăng Hàn lắc đầu. Cổ khoáng này tuyệt đối không thể tiếp tục khai thác. Nhưng mối đe dọa từ Hóa Thần Cảnh cũng không thể xem nhẹ. Chàng quyết định chiếm lấy chú khí, để tên Hóa Thần Cảnh kia đến truy sát mình. Dù sao chàng cũng phải đến Trung Châu, nơi biên giới là một bình phong tự nhiên, sức mạnh của Hóa Thần Cảnh sẽ bị suy yếu đáng kể khi vượt qua. Hơn nữa, ở Trung Châu, Hóa Thần Cảnh cũng không phải là tồn tại mạnh nhất.
Quyết định đã định. Lăng Hàn vốn đã muốn tìm chú khí, giờ lại càng khẩn cấp hơn. Chàng trở lại cổ khoáng, cùng Hổ Nữu thâm nhập sâu hơn. Cổ khoáng là một nơi đặc biệt, khí tức nguyền rủa như tơ máu bốc lên, ngăn cản thần thức, khiến Lăng Hàn không thể dò xét quá xa. Nhưng vì biết chiếc lọ có thể là nguồn gốc của chú khí, Lăng Hàn có cách: đi về phía nơi có khí tức nguyền rủa mạnh nhất.
Khi tìm được địa điểm, chàng bắt đầu đào sâu xuống. Nói đến đào đất, chàng còn hơn cả vạn thợ mỏ cộng lại. Sức mạnh của Sinh Hoa Cảnh có thể phá tan đá hay bùn đất dễ dàng, và đất đào lên có thể ném vào Hắc Tháp. Hiệu quả kinh người, chỉ chưa đầy nửa ngày, phía dưới bắt đầu bốc lên khí tức như máu. Chỉ cần tiếp xúc một chút, da thịt liền đỏ ửng, trong lòng dâng lên kích động bạo lực mãnh liệt, muốn tàn sát mọi sinh linh. Ảnh hưởng này quá lớn, Lăng Hàn và Hổ Nữu đều cảm thấy áp lực, vội vàng tiến vào Hắc Tháp.
"Đây không phải sức mạnh của lời nguyền, mà là nơi này có thể an táng một đại năng, tính cách táo bạo, nên vẫn ảnh hưởng đến thổ địa nơi đây." Tiểu Tháp đột ngột lên tiếng. Lăng Hàn hơi nhíu mày: "Ý ngươi là, nơi này chẳng những có một chú khí, mà còn có thể chôn giấu thi thể của một đại năng?" "Có thể người đó bị chú khí giết chết." Tiểu Tháp suy đoán.
Trong Hắc Tháp, cảm giác bạo lực dần tan biến. Hai người trở ra, tiếp tục đào sâu. Hổ Nữu cũng là một trợ thủ đắc lực, móng vuốt của nàng vô cùng sắc bén. "Oán khí thật mạnh!" Đào thêm mười mấy phút, Lăng Hàn đột nhiên kinh hãi, cảm giác như có thứ gì đó vô hình xâm nhập cơ thể, một cảm giác đe dọa không tên. Đây chính là sức mạnh của lời nguyền sao? Nó không giết người ngay lập tức, nhưng sẽ âm thầm ảnh hưởng, cuối cùng khiến người ta bạo vong.
"Cái lọ!" Hổ Nữu chỉ vào mặt đất. Lăng Hàn gật đầu, nơi đó lộ ra một miệng bình. Chàng vội đào xuống, rất nhanh chiếc lọ hoàn toàn lộ ra. Nó cao khoảng một thước, tinh xảo, làm từ ngọc, dù bị chôn vùi dưới đất cũng không hề hấn. Trên thân bình có nhiều hoa văn, hẳn là ý chí võ đạo hoặc phương hướng nguyền rủa nào đó. Chàng muốn cầm chiếc bình ngọc lên, nhưng nó không nhúc nhích. Mọc rễ rồi sao? Chàng dùng thêm chút lực, cuối cùng chiếc bình bật lên, nhưng một dòng suối màu máu cũng theo đó tuôn ra, khí thế cực kỳ khủng bố. Dù Lăng Hàn có thần thức Thiên Nhân Cảnh cũng cảm thấy run rẩy. Chàng cầm bình ngọc, vội nắm tay Hổ Nữu bay lên trên.
***
Oanh! Suối phun màu máu càng ngày càng nhiều, ban đầu chỉ lớn như cánh tay, nhưng nhanh chóng phình ra bằng thân người, bằng giếng nước, cuối cùng hóa thành một thác máu khổng lồ, sóng máu ngập trời, như muốn nhấn chìm toàn bộ thế giới. Lăng Hàn nhanh chóng bay lên, phía dưới, mực nước dâng lên kinh hoàng, gần như đuổi sát gót chân chàng. Xì xì xì, một lực ăn mòn đáng sợ bao trùm. Giày của chàng bắt đầu phân hủy, rồi đến tất, chân cũng ngứa ngáy lạ thường, từng lớp da bong tróc, như thể huyết nhục đang tan chảy, chỉ còn lại bộ khung xương.
Thật kinh hoàng! Chỉ một làn sương mù bốc lên đã có sức ăn mòn đến thế, nếu bị sóng máu nuốt chửng thì còn sống sao? Đừng quên, chàng tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, thân thể cứng như trân kim cùng cấp. Nếu là Sinh Hoa Cảnh khác, lúc này có lẽ đã hóa thành vũng máu rồi. Lăng Hàn vội vàng đưa Hổ Nữu vào Hắc Tháp, liều mạng bay lên.
Chẳng lẽ nơi đây vốn là một đại trận, và bình ngọc chính là mắt trận? Giờ chàng lấy đi mắt trận, đại trận ngừng vận hành, những thứ bị trấn áp bên trong liền thoát ra? Chàng đã gây ra đại họa sao? May mắn là tất cả mọi người đã được di dời, nếu không, đám thợ mỏ sẽ bị biển máu này nhấn chìm. Oành! Lăng Hàn phóng lên trời, chàng đã đến bầu trời cổ khoáng. Cột máu cũng phóng lên theo, cao ít nhất mười trượng rồi mới đổ xuống. Nhiều dòng máu cuồn cuộn, chỉ trong nháy mắt, toàn bộ cổ khoáng biến thành một hồ máu đỏ ngầu.
Lăng Hàn đứng bên "hồ", phong bế hô hấp. Huyết thủy này mang theo mùi máu tanh nồng nặc, như vừa trải qua một cuộc tàn sát, mùi vị đặc biệt kích thích, khiến chàng muốn hóa thân thành ma đầu, giết sạch thiên hạ. Đây thực sự là máu sao? Nếu vậy, phải có bao nhiêu người đã chết? Lăng Hàn không khỏi rùng mình, chàng biết cổ khoáng lớn đến mức nào, nhưng không gian phong tỏa dưới bình ngọc rộng lớn ra sao thì chàng không rõ. Tuy nhiên, để lấp đầy khu vực cổ khoáng, mười triệu người cũng không đủ.
"Ngươi đoán sai, nơi này nhiều nhất chỉ có máu tươi của hơn mười người mà thôi." Tiểu Tháp đột nhiên lên tiếng. "Làm sao có khả năng!" Lăng Hàn kinh ngạc thốt lên. Nếu chỉ là mười mấy người, vậy những người này lớn đến mức nào, như một ngọn núi sao? "Thực lực của võ giả càng cao, tinh lực càng dồi dào, một giọt máu có thể hóa thành đại dương, có gì đáng kinh ngạc đâu?" Tiểu Tháp nói tiếp. "Những huyết dịch này chỉ có mười mấy loại khác nhau, nhiều nhất đến từ mười mấy người."
Lăng Hàn đang định nói, nhưng lại ngẩn ra. Chàng thấy trong hồ xuất hiện một tia sáng trắng, rồi một bộ thi thể màu trắng nổi lên mặt nước, dập dềnh trong hồ. Đó là một nam tử phong thần tuấn lãng, mặc áo trắng, ngực có một vết thương, trái tim bị đánh nổ.
Lại một thi thể khác hiện lên, một người đầu trọc, mặc quần áo màu vàng đất, trên đầu có chín dấu hương, trước ngực đeo một chuỗi hạt châu, trông vô cùng quái dị. Hắn cũng như người trước, ngực bị đục một lỗ, trái tim bị đánh nổ. "Đây là Cổ tăng trong truyền thuyết sao?" Lăng Hàn từng nghe nói về Cổ tăng, những người ăn chay, cấm sát sinh, tuân thủ giới luật hà khắc.
Thi thể thứ ba xuất hiện, một nữ tử cực kỳ xinh đẹp, váy dài màu đỏ. Ở đây, váy và dòng máu hòa vào nhau, khó phân biệt. Nàng không bị đánh nổ trái tim, mà trên trán có một lỗ máu, dẫn đến cái chết. Một mỹ nữ tuyệt trần, khiến người ta phải thở dài tiếc nuối. Tiếp đó, thi thể thứ tư...
Lăng Hàn đếm được tổng cộng mười hai bộ thi thể, như thể chúng bị trấn áp dưới lòng đất, giờ đây cùng nhau được giải thoát. Sức ăn mòn của huyết thủy này kinh khủng đến vậy, mà những thi thể kia lại được chôn vùi ở đây mấy ngàn, mấy vạn năm, vẫn không hề hư hoại, còn nguyên vẹn như khi còn sống. Vậy lúc trước cảnh giới của họ cao đến mức nào? Thiên Nhân Cảnh... có mạnh đến thế sao? Lăng Hàn không chắc chắn, hiện tại chàng chỉ có một tia thần thức Thiên Nhân Cảnh, chỉ có thể phỏng đoán chứ không thể đưa ra câu trả lời chính xác. Có lẽ những người này là tồn tại Phá Hư Cảnh.
Vấn đề là, dù những người này bị đánh trúng điểm yếu khác nhau mà chết, nhưng có một điểm chung: họ đều bị giết bởi một nắm đấm. Bị một quyền nổ tim, bị một quyền nổ đầu, như thể đối mặt với một vị Thần linh vô thượng, chỉ có thể bị tiêu diệt ngay lập tức. Máu huyết của mười hai vị cường giả tuyệt thế đã hóa thành một hồ máu.
"Cái gì!" Lăng Hàn kinh hãi tột độ. Trên mặt hồ xuất hiện một con Tri Chu màu bạc khổng lồ như núi, mỗi cái chân như một cây thiên mâu, tỏa ra khí tức cực kỳ đáng sợ, khiến chàng cảm thấy mình như đồ sứ, chỉ một va chạm nhỏ cũng sẽ nứt vỡ. Đây không phải ảo giác, Lăng Hàn cúi đầu nhìn, hai tay mình đã xuất hiện những vết nứt, máu nhỏ ra, càng lúc càng nhiều, tạo thành một đường thẳng tắp, không ngừng lan rộng. Thật đáng sợ, chỉ đứng từ xa quan sát thôi mà chàng đã cảm thấy sắp tan vỡ! Thiên Nhân Cảnh không đạt đến mức độ như vậy, mà thế giới này lại chỉ cho phép sức mạnh cực hạn là Phá Hư Cảnh, bởi vậy con Tri Chu màu bạc kia chắc chắn là một tồn tại Phá Hư Cảnh.
Con Tri Chu màu bạc chỉ liếc nhìn Lăng Hàn một cái, nhưng ánh mắt đó không mang bất kỳ sắc thái nào, cao cao tại thượng, như một sinh linh vô địch. Nó thực sự không cần khinh miệt Lăng Hàn, bởi vì hai bên căn bản không cùng đẳng cấp. Giống như Lăng Hàn nhìn thấy một người bình thường, chàng đâu cần phải miệt thị đối phương để thể hiện sự cao siêu của mình? Chỉ một cái liếc mắt, Lăng Hàn đã cảm thấy thân thể mình sắp nổ tung, linh hồn cũng vậy. Có lẽ Lăng Hàn phải trở lại Thiên Nhân Cảnh mới có thể chịu đựng được khí thế như vậy… nhưng đây chỉ là khí thế mà thôi.
Oanh! Đúng lúc này, trong huyết hồ đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ, mực nước lập tức giảm xuống với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vài hơi thở, hồ máu đã hoàn toàn biến mất, và mười hai bộ thi thể kia đương nhiên cũng không còn. Con Tri Chu màu bạc nhúc nhích tám cái chân, thân hình nhanh chóng thu nhỏ lại, hóa thành một tia lưu quang, nhảy vào trong hầm mỏ, biến mất không dấu vết.
Cái cổ khoáng này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lăng Hàn chau mày. Ban đầu, chàng chỉ nghĩ dưới đây chôn một chú khí hoặc một đại năng nào đó ảnh hưởng đến thổ địa. Kết quả, một chú khí đã được tìm thấy, nhưng lại kéo theo mười hai thi thể cường giả khủng khiếp và cả một con Tri Chu màu bạc mờ mịt! Chàng thậm chí không thể xác định đó chỉ là một cái bóng mờ từ hàng tỷ năm trước, hay là một tồn tại có thật. Mạnh đến mức này, căn bản không thể tiếp cận, tự nhiên không cách nào phỏng đoán được.
***
Vốn tưởng rằng khai thác cổ khoáng sẽ vén màn mọi bí mật, ai ngờ lại càng xuất hiện nhiều bí ẩn hơn. Dòng máu đã hoàn toàn biến mất, cổ khoáng trở lại yên tĩnh, nhưng Lăng Hàn lại không thể bình tĩnh. Chàng nhận ra, Hằng Thiên Đại Lục ẩn chứa quá nhiều bí mật. Kiếp trước chàng đã từng khám phá nhiều di tích, nhưng xét về cấp độ, lần này có thể xếp thứ hai. Xếp số một đương nhiên là lần gặp Hắc Tháp, trực tiếp đánh chết chàng. Và Tiểu Tháp cũng thỉnh thoảng kiêu ngạo, nói có thể hủy diệt Hằng Thiên Đại Lục.
Lăng Hàn tiến vào Hắc Tháp, nếu tạm thời chưa nghĩ ra, vậy trước tiên nghiên cứu chiếc lọ kia. "Tiểu Tháp, đây là vật gì?" Chàng hỏi. "Chú khí." Tiểu Tháp hiện lên, trầm tĩnh nói. Khí linh này vẫn rất kiêu ngạo, nhìn cái gì cũng thấy kém nó vô số lần. Điều khiến Lăng Hàn phiền muộn là sự thật đúng là như vậy, khiến chàng không có cơ hội đả kích Tiểu Tháp.
"Dùng như thế nào?" Lăng Hàn không ngại học hỏi kẻ dưới. Tiểu Tháp nói: "Ngươi muốn chú ai, liền lấy một vật trên người hắn, như tóc, móng tay… đều được, sau đó bỏ vào trong bình. Ngươi thấy hoa văn bên ngoài không? Nó đại diện cho hiệu quả nguyền rủa." "Sinh bệnh, phát điên, phát rồ, tử vong, bất hạnh…" "Muốn nguyền rủa đối phương điều gì, liền kích hoạt hoa văn tương ứng. Huyết nhục, da, tóc… có liên hệ mật thiết với bản thể, ở ngoài vạn dặm cũng có hiệu quả."
Lăng Hàn kinh ngạc, chàng vốn tưởng những hoa văn này là ý chí võ đạo, không ngờ chỉ là "nút bấm" đại diện cho lời nguyền. Chàng suy nghĩ một chút, không khỏi khiếp sợ nói: "Nếu vậy, chỉ cần có người lấy được tóc, móng tay, máu tươi của ta, là có thể nguyền rủa ta?" "Tự nhiên." Tiểu Tháp gật đầu. "Vì vậy, cố gắng chú ý. Tuy nhiên, lời nguyền cũng tùy thuộc vào từng người. Thực lực ngươi càng mạnh, mệnh cách càng cứng, muốn chú ngươi phải cần chú khí hoặc Chú thuật sư cấp cao hơn." Lăng Hàn gật đầu, từ giờ trở đi chàng sẽ cẩn thận. Trời mới biết một ngày nào đó sẽ bị Chú thuật sư nào đó nhắm vào.
"Cái chú khí này có hiệu lực với Hóa Thần Cảnh không?" Trong lòng chàng khẽ động. Nếu ngay cả điều đó cũng không làm được, vậy Huyền Không Vân muốn thứ này làm gì? Không chừng Thiên Nhân Cảnh, Phá Hư Cảnh cũng sẽ bị ảnh hưởng, bởi vì cái chú khí này đã trấn áp mười hai thi thể đáng sợ, và cả con Tri Chu bạc kia, có thể có mối liên hệ rất lớn.
"Trước tiên làm thí nghiệm." Lăng Hàn gọi Na Chi Nhan đến. "Nhổ cho ta một cọng tóc." "Hàn thiếu, không biết muốn tóc của tiểu nhân có ích lợi gì?" Na Chi Nhan nào dám cãi lời, lại nói, chỉ là một sợi tóc mà thôi, không cần bán thân. Hắn vừa nhổ xuống đưa lên, vừa thắc mắc. Lăng Hàn cười toe toét, ném sợi tóc vào bình, sau đó lắc lắc bình ngọc nói: "Có thấy quen mắt không?" Quen mắt? Na Chi Nhan không hiểu, chẳng phải là một cái lọ sao, lẽ nào Lăng Hàn lấy từ nhà hắn? Nhưng sao hắn không có chút ấn tượng. Lăng Hàn vỗ vai hắn nói: "Ta khuyên ngươi tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý." Chàng đưa ngón tay ấn lên một hoa văn, theo lời Tiểu Tháp, truyền vào nguyên lực yếu ớt. Tức thì, hoa văn này lập tức kích hoạt, vù! Như thể sống lại, trong bình mọc ra một đóa hoa.
"Hàn thiếu, ngươi làm ảo thuật sao?" Na Chi Nhan hỏi. Không phải sao, lấy một sợi tóc của hắn ném vào bình, kết quả biến ra một đóa hoa, không phải ảo thuật thì là gì? Hắn có nên vỗ tay, lấy lòng Lăng Hàn không? Khóe miệng hắn hơi co giật. "Sao ta có chút đau bụng?" Thật khó tin, Sinh Hoa Cảnh đã thoát ly phàm thai, không thể sinh bệnh, trừ khi trúng độc! Nhưng hắn không ăn bậy gì, sao có thể trúng độc? "Hàn… Hàn thiếu!" Cơn đau quá mãnh liệt, trong nháy mắt đã dời sông lấp biển, khiến hai chân hắn quấn vào nhau. "Cho phép, cho phép tiểu nhân cáo lui trước, lát nữa sẽ trở lại bái kiến."
Thật ứng nghiệm! Lăng Hàn nhớ lời Tiểu Tháp từng nói, tốc độ ứng nghiệm của lời nguyền phụ thuộc vào đẳng cấp chú khí và tu vi người thi thuật. Mệnh cách càng kém, chênh lệch càng lớn, ứng nghiệm càng nhanh. Nếu ngược lại, thì không thể nguyền rủa được. Đây thật sự là một thứ tốt hại người! Lăng Hàn cười ha hả, ngừng truyền nguyên lực. Hoa văn trên bình lập tức ảm đạm, đóa hoa tươi cũng biến mất. "Ồ, bụng ta không đau nữa?" Na Chi Nhan kỳ lạ nói, thật không thể hiểu được, đau đột nhiên, biến mất cũng đột nhiên. Chuyện này xảy ra với người bình thường còn có thể chấp nhận, nhưng tuyệt đối không thể xảy ra với Sinh Hoa Cảnh! Hắn ngơ ngác nhìn Lăng Hàn, kinh hô: "Hàn thiếu, đây có phải là thủ đoạn của ngài không?"
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Lại trải nghiệm một lần nữa." Chàng lại kích hoạt một hoa văn. "Hàn thiếu, ngài muốn làm gì ta?" Na Chi Nhan sợ đến tái mặt. Đây rốt cuộc là món đồ quỷ quái gì? Chỉ trong nháy mắt, hắn đã mặt xám như tro, trán dán mặt đất, chán nản nói: "Người cặn bã như ta căn bản không nên sống trên thế giới này, ông trời hãy giáng một tia chớp đánh chết ta đi." "Ta là con rệp, ngay cả con rệp cũng không bằng."
Tuyệt vời! Một Sinh Hoa Cảnh lại bị nguyền rủa đến mức hoàn toàn mất đi ý niệm sống! Phải biết rằng, bất kể là sinh mệnh nào, sinh tồn luôn là ưu tiên hàng đầu, đó là bản năng. Nhưng bây giờ, bản năng đó dường như đã bị cướp đoạt, thực sự đáng sợ. Lăng Hàn ngừng tay. Na Chi Nhan lập tức nhảy dựng, da mặt co giật, lộ vẻ sợ hãi tột độ. Thật đáng sợ, vừa nãy hắn lại mất đi mọi niềm tin, chỉ muốn chết. Bây giờ nghĩ lại, hắn có lý do gì để tìm chết chứ? Chính vì thế, hắn mới không rét mà run, thủ đoạn này của Lăng Hàn quả thực quá nghịch thiên rồi.
Lăng Hàn đổ bình ngọc, chỉ thấy sợi tóc bên trong chỉ còn lại một nửa. Nguyền rủa người khác, đồng thời cũng sẽ tiêu hao vật nguyền rủa, không thể liên tục sử dụng. Na Chi Nhan đột nhiên phản ứng lại, nói: "Cái này, đây chính là bình ngọc mà Không Minh đại nhân muốn tìm!" Chỉ có bảo vật như vậy mới có thể khiến Huyền Không Vân động tâm. Trước đó hắn không nghĩ tới, là vì hắn đã làm việc này nửa năm, nhưng Lăng Hàn mới đến bao lâu, lại tìm được thứ hắn khổ sở tìm kiếm. Điều này khiến hắn hoàn toàn không nghĩ tới.
Lăng Hàn vỗ vỗ vai hắn nói: "Giao cho ngươi một nhiệm vụ." Na Chi Nhan hãi hùng khiếp vía, hắn có bao nhiêu cân lượng, hiển nhiên Lăng Hàn sẽ không để hắn sống yên ổn. Hắn đánh bạo hỏi: "Không biết Hàn thiếu có gì phân phó?" Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Rất đơn giản, ngươi thông báo Huyền Không Vân kia, nói chuyện chiếc lọ đã có manh mối, muốn đích thân đi bẩm báo một chuyến, thuận tiện ăn trộm mấy sợi tóc hoặc móng tay của hắn cho ta, nói chung, chỉ cần là đồ vật mọc ra trên người hắn là được." Na Chi Nhan sợ đến xanh mặt, Lăng Hàn đây là muốn ám hại Huyền Không Vân!
***
"Ngươi muốn cự tuyệt?" Lăng Hàn cười hỏi. Không đợi đối phương trả lời, chàng trực tiếp nhổ một nắm tóc của Na Chi Nhan, sau đó ném vào bình ngọc nói: "Nghĩ rõ ràng nhé." Không nên uy hiếp người như thế! Na Chi Nhan khóc không ra nước mắt, hai lần trước bị nguyền rủa khiến hắn vẫn còn sợ hãi, đặc biệt là lần thứ hai, hắn đã trực tiếp đánh mất ý chí sinh tồn, bây giờ nghĩ lại cũng run rẩy. Hiển nhiên, chỉ cần Lăng Hàn chiếm được một món đồ trên người hắn là có thể thi chú, hiện tại hắn có một nắm tóc bị Lăng Hàn cầm, không biết có thể để hắn chết bao nhiêu lần. Hơn nữa, ai nói chỉ có hai loại chú là đau bụng và muốn chết?
"Không! Làm việc cho Hàn thiếu, đây là vinh hạnh của tiểu nhân!" Na Chi Nhan lập tức nói, vẻ mặt đại nghĩa lẫm liệt. Lăng Hàn vỗ vỗ vai hắn: "Không sai, đây mới là lời ta muốn nghe được. Làm người phải quang minh một chút, nghĩa khí một chút." "Vâng, Hàn thiếu nói phải." Na Chi Nhan nghiêm nét mặt nói.
Lăng Hàn đánh ngất hắn, sau đó đưa hắn rời Hắc Tháp. Tuy có chú khí khống chế, nhưng có thể không để người biết bí mật của Hắc Tháp, Lăng Hàn sẽ cố gắng bảo mật. Mang theo Na Chi Nhan trở lại Hoàng Đô, Lăng Hàn mới đánh thức hắn: "Đi đi. Đúng rồi, đừng tưởng rằng chạy xa là có thể không bị ảnh hưởng. Sau ba ngày, ta sẽ để ngươi thoải mái một chút." "Hàn thiếu, ta tin tưởng ngài, không cần thử." Na Chi Nhan vội vàng xua tay. "Như vậy sao được, không thử một chút sao có thể chứng minh thành ý của ta?" Lăng Hàn không vui nói. "Ặc, uy hiếp còn phân có thành ý hay không sao?"
Na Chi Nhan chỉ còn cách ngoan ngoãn rời đi, chuyện này hắn nhất định phải hoàn thành. Chỉ có như vậy, hắn mới có thể đổi lấy một chút hy vọng sống. Chỉ cần Huyền Không Vân chết, vậy dĩ nhiên ai cũng sẽ không biết chuyện hắn làm. Nguyền rủa người chết? Ha ha, ai sẽ tin có chuyện như vậy? Cũng như trước đó hắn chỉ muốn tự sát, dù cho thật chết mất, ai sẽ tin kỳ thực hắn là bị mưu sát? Có điều, hắn thật sự có chút hoài nghi, cách mười vạn tám ngàn dặm, thứ kia thật có thể nguyền rủa hắn sao? Điểm này hắn nhất định phải xác nhận, bằng không còn chưa nguyền rủa Huyền Không Vân chết, hắn đã chết trước rồi.
Ba ngày sau đó, hắn dốc toàn lực chạy đi, muốn rời xa Lăng Hàn, kiểm tra xem bảo vật kia thật có thể giết người vô hình ở ngoài vạn dặm hay không. Hắn nhảy vào biển, mà không lựa chọn bay trên bầu trời. Vừa vào biển, hai chân hắn như kỳ tích mà biến mất, hóa thành một cái đuôi cá thật dài, dùng sức vẫy vùng, tốc độ tức thì tăng vọt, bơi về nơi sâu xa của đáy biển, nhanh hơn rất nhiều so với lúc bay trên đất liền. Hải tộc, xác thực thích hợp ở trong biển, ở trong biển sức chiến đấu của họ mới có thể phát huy tốt nhất.
Đáy biển rất mờ, nhưng đối với Sinh Hoa Cảnh mà nói không thành vấn đề. Dọc đường đi xuất hiện cảnh tượng hắn quen thuộc, các loại Hải tộc dồn dập xuất hiện. Tuy Sinh Hoa Cảnh ở Hải tộc không coi là cường giả tuyệt thế, nhưng cũng có thể xếp vào hàng ngũ cao thủ, bởi vậy một đường đi tới, không ít Hải tộc đều thi lễ với hắn. Có chút thiếu nữ Hải tộc còn quăng mị nhãn, Hải yêu lấy vẻ đẹp trai và khả năng mê hoặc xưng danh, tự nhiên hấp dẫn vô số thiếu nữ.
Chỉ là đang lúc Na đại nhân đắc ý, một cảnh tượng cực kỳ kỳ quái xuất hiện: Na đại nhân lại gục ở đáy biển, trong miệng phun ra bọt khí nói: "Ta là con rệp, để ta chết đi!" Thật khiến người ta kinh rơi tròng mắt. Có tác dụng! Trong khoảng thời gian ngắn, Na Chi Nhan cũng không biết trong lòng là tư vị gì, nhưng chỉ có một ý nghĩ, là nhất định phải hoàn thành chuyện Lăng Hàn giao phó, bằng không hắn chết chắc.
Lăng Hàn tạm thời không suy nghĩ chuyện của Na Chi Nhan và Huyền Không Vân. Ngược lại, nếu Na Chi Nhan có thể mang về đồ vật trên người Huyền Không Vân, vậy chàng sẽ nguyền rủa đối phương chết. Nếu không được, vậy chàng lập tức đi Trung Châu, để người này đến truy sát mình. Chàng về nhà, ra ngoài chừng mấy ngày, đương nhiên phải tâm sự với người trong nhà một chút. Nếu có thể giải quyết chuyện Hải tộc viên mãn, vậy Lăng gia không cần chuyển, bằng không phải di chuyển.
Ba nữ Lưu Vũ Đồng cực kỳ nhu tình, có điều thương thế của Chư Toàn Nhi đã khỏi mấy ngày, không có lý do gì ở lại, bởi vậy nàng liền cáo từ trước, đưa đan dược về Bán Nguyệt Tông, sau đó nàng sẽ trực tiếp đi Cực Dương Thành, đoàn tụ với Lăng Hàn. Đợi vài ngày sau, chàng lại đi Hoàng Đô, bởi vì chàng và Na Chi Nhan đã hẹn mười ngày.
Chỉ ở Hoàng Đô một ngày, Na Chi Nhan liền trở về, đưa lên một cái túi lớn nói: "Hàn thiếu, ta chỉ lấy được ba miếng khuyết lân của Không Minh đại nhân lột ra." Hắn sợ Lăng Hàn không hài lòng, vội vàng nói: "Không Minh đại nhân là thượng cổ Thủy Phân thú, vảy lột ra có thể chế tạo giáp bảo vệ, rất khó lấy được." Lăng Hàn cười nói: "Không có chuyện gì, chỉ cần từ trên người hắn lột ra là được." Chàng đánh ngất Na Chi Nhan thu vào Hắc Tháp, sau đó lấy bình ngọc nguyền rủa ra, bóp nát một ít vảy nhét vào trong bình, trực tiếp kích hoạt tử vong chú. Lập tức, một đóa hoa tươi tỏa ra. Chuyện này ý nghĩa chú trớ đã thành công, bằng không nếu như đẳng cấp của đối phương quá cao, mệnh cách quá cứng, dẫn đến nguyền rủa không có hiệu lực, như vậy hoa tươi sẽ không nở rộ.
Đường đường cường giả Hóa Thần Cảnh, lại bị chàng nguyền rủa chết ở ngoài vạn dặm như thế? Trong lòng Lăng Hàn suy nghĩ, thế gian các loại phép thuật cổ quái kỳ lạ thực quá đa dạng, nói không chừng trong thiên địa còn có sức mạnh khác, tương tự có thể giết người ở ngoài vạn dặm. Có điều, chiêu thuật như vậy tất nhiên có hạn chế, kỳ thực chỉ cần cẩn thận là có thể tránh khỏi.
Nếu nguyền rủa thành công, Lăng Hàn liền trở về nhà, dự định lại dừng trên hai tháng liền xuất phát đi Cực Dương Thành, hội hợp với Ân Hồng và Chư Toàn Nhi, sau đó cùng nhau đi Trung Châu.
Nhưng tháng ngày bình tĩnh chỉ kéo dài nửa tháng. Ngày đó, trên biển đột nhiên sinh triều, về sau đại loạn. Tuy Lăng gia ít giao du với bên ngoài, nhưng vẫn có người đi lại ở bên ngoài, rất nhanh phát hiện mấy ngày gần đây trong trấn xuất hiện dân chạy nạn, hơn nữa số lượng càng ngày càng nhiều. Vừa hỏi tình huống, mới biết trên biển đột nhiên xuất hiện một chi quân đoàn, một đường quét ngang, đang đẩy mạnh về phía Hoàng Đô. Quân đoàn trên biển? Lăng Hàn kinh ngạc, lẽ nào Huyền Không Vân chưa chết? Chỉ là không phải nói tên này rất biết điều sao, sao đột nhiên gióng trống khua chiêng như vậy? Chàng mang theo Hổ Nữu đi về phía Hoàng Đô.
Thời điểm chàng chạy đến, chi đại quân này còn chưa tới. Chàng lại nhắm hướng biển chạy đi, sau một ngày, chi quân đoàn kia cuối cùng ở trước mắt. Nhìn qua cùng quân đội của Nhân loại không có quá nhiều khác biệt, nhưng tất cả đều là bộ binh, khoảng ngàn người, đội binh sĩ phía trước gánh cờ xí, trên người mặc vảy giáp, điểm này lại có chút không giống, vũ khí lấy trường mâu và lưỡi búa làm chủ. Mặt khác, không ít người giữa các ngón tay có màng, chân cũng vậy, vì không xỏ giày, cho nên có thể nhìn thấy rõ ràng. Hải tộc!