Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 106

Chương 106: Đại Náo Pháp Trường, Vạch Trần Hải Tộc

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 526 đến 530 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa tài trí hơn người và sức mạnh tuyệt đối của Lăng Hàn qua màn giải cứu táo bạo và đầy kịch tính, biến kẻ thù thành đồng minh bất đắc dĩ. Tác giả khéo léo lồng ghép những pha "gài bẫy" Ba Văn Lâm cực kỳ hài hước, đồng thời hé lộ bí mật động trời về thân phận và âm mưu của Na Chi Nhan từ Hải tộc. Bi kịch của những kẻ ngáng đường Lăng Hàn được thể hiện rõ nét, khi mọi uy quyền đều sụp đổ trước sự áp đảo không tưởng, đẩy mạch cảm xúc lên cao trào và khiến người đọc không khỏi trầm trồ trước sự bá đạo khó lường của nhân vật chính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiếng quát “Lớn mật!” vang vọng pháp trường, cắt ngang không khí căng thẳng chờ đợi lưỡi đao oan nghiệt. Một tên quan giám hình, tu vi Linh Hải Cảnh lẫy lừng ở Hỏa Quốc, hùng hổ bước ra, trừng mắt nhìn chàng trai trẻ vừa xuất hiện. Ai dám cướp pháp trường? Nhưng đáp lại là nụ cười nhạt của Lăng Hàn, cùng câu nói khiến kẻ thù lẫn người thân cận đều phải ngỡ ngàng: "Ba Văn Lâm đại nhân có lệnh, kính xin hạ thủ lưu tình."

Cách đó không xa, Ba Văn Lâm, một cao thủ Linh Hải Cảnh có tiếng tăm lẫy lừng nhờ thân thế Ba gia, suýt chút nữa phun cả mật xanh mật vàng. Oan ức tột cùng! Hắn đến đây là để tìm Lăng Hàn tính sổ chuyện giết con trai, ai ngờ lại bị gã tiểu tử này gài bẫy công khai, kéo vào vũng bùn ô danh. Lập tức, vô số ánh mắt đổ dồn về phía hắn, kẻ quan giám hình kia cũng không ngoại lệ, gầm lên giận dữ: "Ba đại nhân, ngươi dám sai người cướp pháp trường, thật đại nghịch bất đạo!"

Ba Văn Lâm nhảy dựng lên, cuống quýt phủ nhận: "Đại nhân chớ hiểu lầm, ta căn bản không quen biết tiểu tử này!" Nhưng Lăng Hàn lại giả vờ ai oán, cất giọng đầy ấm ức: "Ba đại nhân, người nói vậy không khỏi khiến ta quá đau lòng! Người từng hứa sẽ là hậu thuẫn kiên cường cho ta, bất luận xảy ra chuyện gì cũng sẽ chống lưng! Người còn nói ta đi đâu, người cũng đi đó, có đúng không?" Những lời từng thốt ra trong lúc tức giận, giờ bị Lăng Hàn khéo léo sử dụng, khiến Ba Văn Lâm cứng họng, không biết phản bác ra sao. Trong mắt mọi người, đó chẳng khác nào lời thừa nhận.

Kẻ thì thầm thì thào khen ngợi Ba Văn Lâm là "người tốt", dám vì chính nghĩa mà cướp pháp trường, kẻ lại hoài nghi sự thay đổi bất ngờ này. Ba Văn Lâm nghe hết, chỉ muốn thổ huyết. Hắn nào phải kẻ trượng nghĩa đó, chỉ vì con trai bị giết mới đến đây, vậy mà giờ lại bị gã tiểu tử này đào hố chôn sống!

"Ba đại nhân, sứ mạng của ta đã hoàn thành, nơi này liền giao cho người," Lăng Hàn cười nói, đoạn quay sang hai nữ tử đang bị xiềng xích: "Còn không cảm tạ ân cứu mạng của Ba đại nhân." Liễu Phong Nhi và Liễu Như Nhi, sau khi được Lăng Hàn giải cấm chế, lập tức hiểu ý, dịu dàng cúi đầu: "Đa tạ Ba đại nhân!" Ba Văn Lâm cảm thấy mình có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội danh này. Lăng Hàn nắm tay hai nữ, thi triển Quỷ Tiên bộ, lướt đi như chớp, để lại câu nói: "Ba đại nhân, chúng ta gặp lại ở chỗ cũ."

Quan giám hình vội vàng ra tay truy cản, một chưởng uy lực như rễ cây cổ thụ chụp tới. Nhưng Lăng Hàn chỉ như làn khói, nhẹ nhàng né tránh, biến mất khỏi tầm mắt. Ba Văn Lâm nghiến răng, buộc phải đuổi theo, nếu không tội danh "cướp pháp trường" sẽ vĩnh viễn không gột rửa được. Nhưng vừa cất bước, quan giám hình lại chuyển hướng, một chưởng đánh thẳng vào hắn: "Ba đại nhân, ngươi cũng muốn chạy sao?" Ba Văn Lâm tức điên, giải thích rằng hắn đang truy bắt phạm nhân, nhưng kẻ giám hình lại lạnh lùng cười khẩy: "Vừa nãy sao không thấy Ba đại nhân ra tay, giờ lại tích cực thế? Không phải cố ý ngăn trở ta truy kích phạm nhân chứ?" Ba Văn Lâm không thể không chống đỡ, và mỗi lần chống đỡ lại càng khiến kẻ giám hình tin chắc hắn đang bao che cho Lăng Hàn. Một vạn con thảo nê mã đang gào thét trong lòng Ba Văn Lâm.

Lăng Hàn đưa hai nữ ra khỏi thành, đoạn ném các nàng ra xa, khuyên nhủ: "Sát thủ làm đến như các ngươi thật hết nói nổi. Đi tìm nam nhân đàng hoàng mà gả, sau này ngoan ngoãn giúp chồng dạy con đi." Liễu Như Nhi bĩu môi, đổ lỗi cho Lăng Hàn khiến các nàng bị hiểu lầm, dẫn đến rắc rối. Lăng Hàn trợn mắt, nhưng cũng không tranh cãi, chỉ thúc giục các nàng rời khỏi Hoàng Đô. "Chi Nhan thì làm sao bây giờ?" Liễu Như Nhi hỏi. "Ta sẽ giải quyết hắn," Lăng Hàn đáp, giọng điệu bình thản. Liễu Như Nhi đầy hoài nghi, nhưng Liễu Phong Nhi lại hiểu chuyện hơn nhiều, kéo muội muội cúi đầu tạ ơn. "Không qua mấy ngày, các ngươi có thể nghe được tin tức tử vong của Chi Nhan, vì lẽ đó, an tâm đi thôi," Lăng Hàn nói. Liễu Phong Nhi kéo Liễu Như Nhi đi, nhưng Liễu Như Nhi cứ chần chừ ngoái lại. "Muội muội, hắn là Thái Dương trên trời, không phải chúng ta có thể với tới," Liễu Phong Nhi nhẹ giọng nói, hiểu rõ tâm tư của muội muội. Liễu Như Nhi quay đầu lại, mặt đã đẫm lệ.

Lăng Hàn quay về Hoàng Đô, chưa kịp vào cửa thành đã thấy Ba Văn Lâm và quan giám hình cùng nhau đuổi tới, mặt mũi tái mét. Hổ Nữu im lặng, nhưng tâm tình lại cực tốt vì hai nữ nhân "đáng ghét" kia đã đi, nàng có thể độc chiếm Lăng Hàn. "Tiểu tử, ngươi lại dám trở về?" Ba Văn Lâm uy nghiêm nói, nhưng trong lòng đầy phẫn nộ. "Có Ba đại nhân cho chỗ dựa, ta có cái gì không dám?" Lăng Hàn cười đáp. "Chết!" Ba Văn Lâm lao tới, hắn phải tự tay bắt Lăng Hàn để chứng minh sự trong sạch của mình.

"Ba đại nhân, ngươi lại không ngoan," Lăng Hàn cười ha hả. Vút! Hổ Nữu lao ra, một quyền đấm thẳng vào bụng Ba Văn Lâm. Sức chiến đấu kinh người, lại thêm ưu thế vượt hai cảnh giới, Ba Văn Lâm lập tức co quắp như con tôm luộc. Lăng Hàn giả vờ thở dài: "Ba đại nhân, ngươi sao lại như vậy chứ?" Quan giám hình trừng mắt, Ba Văn Lâm ngang hàng hắn, vậy mà bị một tiểu nha đầu đánh đổ. Nếu là hắn thì sao? Hai quái vật này từ đâu ra vậy?

Lăng Hàn nhìn quan giám hình, mỉm cười: "Ngươi có ngoan hay không?" "Ngoan! Ta rất ngoan!" Quan giám hình vội vàng đáp, lông tơ dựng đứng khi Hổ Nữu trừng mắt. Lăng Hàn cười ha hả, một cước đá Ba Văn Lâm đến dưới chân quan giám hình: "Ngươi có thể bắt hắn trở về báo cáo kết quả." Lúc này, quan giám hình đã tin Ba Văn Lâm không liên quan đến Lăng Hàn. Ba Văn Lâm hừ hừ, đau đớn không nói nên lời, cú đấm của Hổ Nữu khiến ngũ tạng hắn như muốn đảo lộn. "Ba đại nhân, không phải chân trời góc biển cũng muốn đi với ta sao, không cần phải sợ a," Lăng Hàn vẫy tay, đoạn cất bước. Quan giám hình không dám ngăn cản, vội vã ôm Ba Văn Lâm theo sau, uất ức như một kẻ tùy tùng.

Đi thêm một lúc, Ba Văn Lâm mới hoàn hồn, nhưng mỗi bước đi bụng dưới vẫn đau thắt. Hắn nhìn xuống, nơi bị đấm đã đen tím. Cô nàng này ra tay thật tàn nhẫn! "Phương hướng bọn họ đi là…" "Phủ đệ của Na Chi Nhan!" Ba Văn Lâm và quan giám hình đều biến sắc. Hai nữ tử bị kết án tử vì ám sát Na Chi Nhan. Nếu Lăng Hàn là đồng bọn, thì việc hắn đi ám sát Na Chi Nhan là hoàn toàn bình thường. Na Chi Nhan là tâm phúc của Hỏa Hoàng, quyền thế ngập trời. Nếu để Lăng Hàn giết hắn, cả hai sẽ gặp đại họa. "Nhanh, nhanh đi thông báo các vị đại nhân!" Hai người nhìn nhau, vội vã phân công hành động.

Lăng Hàn không đi nhanh, như cố ý cho bọn họ thời gian thông báo. Chỉ hơn hai mươi phút sau, hắn đã đến phủ đệ của Na Chi Nhan. Tòa phủ đệ này vốn thuộc về một hoàng tử mưu phản, nay lại ban cho Na Chi Nhan, cho thấy ân sủng tột bậc. Xoạt! Một đội quân cấm vệ hùng hậu, trang bị đao thương, khí thế đằng đằng sát khí, từ trong phủ bước ra. Một nhân vật thủ lĩnh, đầu đội hộ khôi bạc, lưng đeo trường kiếm, uy phong lẫm lẫm tiến tới. Tu vi của người này lại là Thần Thai Cảnh!

"Ta là Cấm Vệ Quân Đại thống lĩnh Ti Không Chân, tặc tử lớn mật, còn không bó tay chịu trói!" Hắn quát lớn. Lăng Hàn quét mắt qua, cười nói: "Ba đại nhân, ngươi không phải nói hết thảy đã an bài xong, chỉ cần ta vào phủ giết Na Chi Nhan là được, sao bây giờ lại khác?" Ba Văn Lâm suýt ngã ngửa vì tức, nhưng lúc này cường giả Thần Thai Cảnh của gia tộc đã xuất hiện, hắn không có phần nói chuyện, chỉ đành khoanh tay đứng sau. "Tiểu tặc, không nên giả ngây giả dại!" Ti Không Chân lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, không dám tùy tiện động thủ vì đã nhận được mật báo về sức mạnh quỷ dị của Hổ Nữu.

Lăng Hàn cười nói: "Ta là tới nói chuyện với Na Chi Nhan, hà tất làm trận chiến lớn thế này? Đi gọi Na Chi Nhan ra đây, nếu như bàn chuyện vui vẻ, buổi tối mọi người còn có thể cao hứng uống rượu." "Vô danh tiểu tốt, cũng xứng gặp Na đại nhân?" Ti Không Chân lạnh lùng đáp. Lăng Hàn thở dài: "Lời này thật khiến người lạnh tâm, ta không thích nghe. Hổ Nữu, ngươi nói thế nào?" "Đánh!" Hổ Nữu giơ nắm đấm nhỏ. "Chúng ta lấy lực phục người!"

Tiểu nha đầu thật bạo lực! Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Các ngươi cũng nghe rồi đấy, chúng ta là lấy lực phục người. Nếu Na Chi Nhan không chịu ra, vậy không thể làm gì khác hơn là xông vào kéo hắn ra thương lượng." Thấy Lăng Hàn định tiến lên, Ti Không Chân lập tức rút kiếm chém tới, bốn đạo kiếm khí kèm theo hỏa diễm bay múa, cực kỳ đáng sợ. "Nữu chi tiểu thiết quyền!" Hổ Nữu lao ra, "oành" một tiếng, một quyền đánh bay Ti Không Chân.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều há hốc mồm. Ti Không Chân là cường giả Thần Thai tầng bảy, vậy mà bị một tiểu nha đầu đánh bay? Trời ạ, cô nàng này là quái vật sao? Hơn nữa, đây mới chỉ là tiểu nha đầu, Lăng Hàn còn chưa ra tay!

Đùng đùng đùng đùng đùng… Tiếng vỗ tay vang lên, một nam tử áo trắng từ trong phủ bước ra. Vóc người thon dài, tướng mạo anh tuấn gần như yêu diễm, tóc như linh xà, không gió mà bay. Hắn nhìn Lăng Hàn, cười nói: "Có bằng hữu từ phương xa tới, không còn biết trời đâu đất đâu. Tại hạ Na Chi Nhan, vị bằng hữu này xưng hô thế nào?" Trong ánh mắt Lăng Hàn hiện lên vẻ kinh ngạc, Na Chi Nhan này lại là Sinh Hoa Cảnh! Quái lạ, Bắc Hoang Cửu Quốc không có Sinh Hoa Cảnh chân chính, chỉ là nửa bước Sinh Hoa nhờ quốc thế. Nhưng Na Chi Nhan trước mắt lại là Sinh Hoa Cảnh hàng thật giá thật. Có thực lực như vậy mà lại đến Bắc Hoang làm trọng thần? Lăng Hàn lập tức hiểu ra, Na Chi Nhan tất nhiên là nhắm vào hầm mỏ kia, không phải vì khoáng thạch, mà là chú khí phong trấn bên dưới.

"Na Chi Nhan, ta thực sự rất tò mò, dưới hầm mỏ kia chôn cái gì, lại để Sinh Hoa Cảnh như ngươi cũng không tiếc làm một sủng thần, thay một Thần Thai Cảnh bày mưu tính kế," Lăng Hàn nói. Nhất thời, tất cả mọi người đều khiếp sợ: Na Chi Nhan là Sinh Hoa Cảnh? Không thể nào! Lời này từ miệng một thiếu niên mười tám mười chín tuổi nói ra, làm sao có sức thuyết phục?

Nhưng Na Chi Nhan lại mỉm cười: "Sinh Hoa Cảnh trẻ tuổi như ngươi, ta cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, không nói sau này không còn ai, nhưng ít ra trước đó không ai!" Oành, lần này có rất nhiều người ngã rầm trên đất. Lăng Hàn cũng là Sinh Hoa Cảnh? Có phải hai người này đang thổi phồng lẫn nhau không? Thiếu niên này mới bao lớn, cùng lắm hai mươi, ở Bắc Hoang, độ tuổi này nhiều nhất chỉ là Dũng Tuyền Cảnh. Nhưng Ba Văn Lâm lại thấy lạnh sống lưng, hắn nhớ lại lần bị Lăng Hàn trừng mắt, cả người mềm nhũn. Vạn nhất Lăng Hàn thực sự là Sinh Hoa Cảnh thì sao? Thù của con trai… thôi quên đi, không khéo sẽ làm cả Ba gia bồi táng.

Lăng Hàn cười ha hả: "Na đại nhân thực sự là ít thấy kỳ quái. Đời này có thể không có Sinh Hoa Cảnh trẻ tuổi giống ta, nhưng trong lịch sử không hẳn không có, chỉ là lịch sử của chúng ta bị đứt gãy, hoàn toàn không biết chuyện ở vạn năm trước." "Các hạ nói phải!" Na Chi Nhan gật đầu, chuyển đề tài: "Có điều, Sinh Hoa Cảnh trẻ tuổi như các hạ, ta tự nhận thế gian tuyệt không có người thứ hai có thể so sánh." "Nữu Nữu, hắn xem thường ngươi đấy," Lăng Hàn nhìn Hổ Nữu cười nói. "Đánh!" Thân hình Hổ Nữu lóe lên, biến mất khỏi mắt mọi người, xuất hiện trước mặt Na Chi Nhan, nắm đấm nhỏ đập tới. Nàng chưa bao giờ học võ kỹ, chỉ dùng quyền đánh, trảo xé và răng cắn, ba chiêu này đủ để đi khắp thiên hạ.

Na Chi Nhan rên lên một tiếng, hắn không ngờ tốc độ của Hổ Nữu nhanh như vậy. Không, hắn căn bản không nghĩ tới tiểu nha đầu này lại là võ giả, hơn nữa vừa ra tay hắn liền cảm ứng được, lực lượng này làm sao cũng phải là Sinh Hoa Cảnh! Nếu trúng cú đấm này, chết chưa tới, nhưng hạ thân phỏng chừng xong đời. Hết cách rồi, Hổ Nữu quá thấp, đấm ra ngươi nói sẽ đánh tới nơi nào? Na Chi Nhan tuy yêu dị, nhưng tuyệt đối không phải gay, nào dám để Hổ Nữu bắn trúng chỗ đó, vội đưa tay ra, kết một tường băng trước người, trên mặt băng có từng ký tự cổ điển thương tang lấp lánh. Ồ, loại mạch văn này thực sự rất hiếm thấy! Lăng Hàn kỳ quái, mạch văn của đối phương cực kỳ xa lạ, tuyệt đối thoát thai từ cổ thuật hoàn toàn khác.

Oành, Hổ Nữu đánh lên tầng băng, thẻ thẻ thẻ… tầng băng lập tức tan vỡ, nhưng cũng giúp Na Chi Nhan kịp lùi lại. Hổ Nữu tiến công liên tục, khiến Na Chi Nhan chỉ có thể không ngừng lùi về sau. Từng bức tường băng xuất hiện, lại từng khối vỡ tan. Một kẻ lùi gấp, một kẻ vọt tới càng nhanh, Hổ Nữu liên tục áp chế Na Chi Nhan, không cho đối phương một chút cơ hội hoàn thủ. Na Chi Nhan nổi giận, hừ lạnh một tiếng, sau lưng xuất hiện dị tượng Đại Hải sinh triều. Hắn đột nhiên há miệng, phốc… trong miệng phun ra một mũi tên nước, trên đó cũng che kín ký tự cổ điển. Mũi tên nước này tràn ngập lực phá hoại, đủ để uy hiếp Sinh Hoa Cảnh! Thân hình Hổ Nữu gập lại, tránh qua công kích, đồng thời cũng cho Na Chi Nhan đủ thời gian ổn định trận tuyến, cục diện hòa nhau xuất hiện.

Na Chi Nhan khiếp sợ: "Làm sao có khả năng, Sinh Hoa Cảnh còn nhỏ như vậy?" Sinh Hoa Cảnh chưa tới hai mươi tuổi đã khiến hắn giật mình, huống chi Hổ Nữu chỉ năm sáu tuổi. Những người khác càng hôn mê. Hai người vừa giao thủ, khí tức Sinh Hoa Cảnh hiển lộ hoàn toàn, khiến mỗi người đều kính sợ. Lần này, bọn họ không tin cũng phải tin, Na Chi Nhan, Lăng Hàn, thậm chí một tiểu nha đầu năm sáu tuổi đều là Sinh Hoa Cảnh! Không có thiên lý, khi nào Sinh Hoa Cảnh không đáng giá như thế, lập tức liền chạy ra ba cái, hơn nữa có hai cái còn trẻ như vậy.

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Ếch ngồi đáy giếng, hiện tại biết cái gì gọi là sơn ngoại hữu sơn chưa?" Hổ Nữu nhìn Na Chi Nhan nhe răng nhếch miệng, vũ khí mạnh mẽ nhất của nàng vẫn chưa bày ra đâu. Na Chi Nhan kinh sợ chưa định: "Các ngươi là đệ tử của Thiên Kiếm tông, vẫn là cao đồ của Vân Phượng Tông?" "Đều không phải!" Lăng Hàn lắc đầu. "Không cần đoán lai lịch của chúng ta, ta đến chính là muốn nói một chuyện, lập tức chấm dứt khai khoáng!" "Thứ khó tòng mệnh!" Na Chi Nhan lắc đầu. "Người trẻ tuổi, mặc kệ ngươi đến từ thế lực nào, nhưng tuyệt đối không nên nhúng tay chuyện này, đây là một lời khuyên, bằng không... ngươi chỉ có một con đường chết!"

"Há, thật sự kích thích như thế sao?" Lăng Hàn cười ha hả. "Vậy ta càng muốn vui đùa một chút!" Na Chi Nhan khó chịu nói: "Các hạ cảm thấy thực lực của ta thế nào?" "Không ra sao cả, trong vòng ba chiêu ta có thể trấn áp ngươi!" Lăng Hàn thuận miệng nói. Na Chi Nhan suýt chút nữa tức chết, cố gắng áp chế hỏa khí: "Ở chỗ ta, người như ta không có mười vạn cũng có tám vạn. Người mạnh hơn ta, chí ít cũng có hai vạn!" Người của Hỏa Quốc da mặt co giật, đây là thế lực kinh khủng đến mức nào, cường giả Sinh Hoa Cảnh hàng trăm ngàn? Thật đáng sợ, đó là thế lực gì!

"Nữu, ngươi nói chúng ta có phải là dọa lớn lên không?" Lăng Hàn đột nhiên hỏi Hổ Nữu. "Không phải!" Hổ Nữu giòn tan nói. "Vậy nếu như có người uy hiếp chúng ta, phải làm sao bây giờ?" Lăng Hàn lại hỏi. "Đánh tới hắn phục, lấy bạo phục người!" Hổ Nữu bạo lực mười phần nói.

Lăng Hàn nhìn về phía Na Chi Nhan, cười nói: "Khẩu hiệu của chúng ta chính là lấy bạo phục người, ngươi không phục, đánh tới ngươi phục!" Sắc mặt của Na Chi Nhan càng lạnh hơn: "Người trẻ tuổi, không nên kích động, như vậy sau…" Hắn còn chưa nói hết, Lăng Hàn đã giết tới, thân hình nhảy lên thật cao, đạp tới mặt của hắn một cước. Cái gọi là đánh người không làm mất mặt, ngươi không chỉ làm mất mặt, hơn nữa còn dùng chân đạp, đây cũng quá không để hắn ở trong mắt đi!

"Tiểu bối, ngươi quá ngông cuồng!" Na Chi Nhan tức giận nói, giơ tay lên, oanh, bảy cây gai băng mở ra, hàn khí ngút trời, để nhiệt độ giảm mấy chục độ, trong không khí không ngừng có bông tuyết hình thành, rơi xuống. Trên gai băng có mạch văn cổ điển dương động, hình thành một phù tự, thật giống như biến bảy gai băng thành thần binh tuyệt thế. Na Chi Nhan cười gằn, trừ khi ngươi am hiểu cước pháp, bằng không lấy sở đoản tấn công sở trường của địch, vậy ngươi chờ ăn đau khổ đi. Một cước này đạp xuống, gai băng đổ nát, hóa thành băng tiết đầy trời, mà chân của Lăng Hàn hầu như không bị bất luận ảnh hưởng gì, vẫn tàn nhẫn đạp tới mặt của Na Chi Nhan.

Làm sao có khả năng! Tuy Na Chi Nhan không kinh ngạc thốt lên, nhưng trên mặt hắn là vẻ mặt như thế, hắn quá khiếp sợ, thực lực của hai người phải chênh lệch bao nhiêu, mới có thể xuất hiện kết quả nghiêng về một phía như vậy? Nói thì chậm khi đó thì nhanh, một cước của Lăng Hàn tàn nhẫn đạp xuống mặt của Na Chi Nhan, sức mạnh to lớn xông tới, tên kia ngã trên mặt đất, toàn bộ đầu bị giẫm vào tảng đá giữa đường, thật giống như quái vật không đầu. Tê, quá thảm, đường đường cường giả Sinh Hoa Cảnh, lại bị ngược đãi như thế! Oành, đá vụn kích bay, Na Chi Nhan bắn người lên, trên mặt tái nhợt, ở Bắc Hoang nhỏ bé này, hắn lại bị nhục nhã như vậy, quả thực khiến hắn có loại kích động muốn tự sát! May mà chuyện này không để người trong thế lực của mình nhìn thấy, bằng không hắn thật không có mặt mũi gặp người.

"Tiểu…" Hắn mới vừa nói ra một chữ, lại bị Lăng Hàn đạp lăn, đầu vùi vào trong đá lần thứ hai. Trên mặt của mọi người đều xẹt qua vẻ đồng tình, cường giả Sinh Hoa Cảnh, trong lòng mỗi người đều cao cao tại thượng như Thần linh, nhưng hiện tại lại thảm như vậy, liên tục bị người giẫm đầu, thực sự là không biết nên nói cái gì cho phải. "Tiểu…" Na Chi Nhan chui lên, nhưng đồng dạng chỉ mới nói ra một chữ, liền bị Lăng Hàn giẫm về trong đất. Ba lần, năm lần, mười lần… Đến lần thứ mười, Na Chi Nhan cuối cùng đã rõ ràng, mình hoàn toàn không phải đối thủ của Lăng Hàn, bởi vậy hắn thành thật một chút thì tốt hơn. Hắn không chỉ không chui lên, còn không lên tiếng, một bộ ta làm đà điểu, ngươi tới cắn ta đi.

Ai, Sinh Hoa Cảnh làm đến nước này, mất mặt a! Nhưng ai cũng biết, đó là bởi vì Lăng Hàn quá mạnh mẽ, chiến lực hoàn toàn nghiền ép, ngươi bảo Na Chi Nhan có biện pháp gì? "Chơi vui!" Hổ Nữu ở một bên vỗ tay, sau đó tràn ngập uy hiếp nhìn mọi người, bất mãn nói: "Tại sao Nữu không nghe được tiếng vỗ tay?" Đùng đùng đùng đùng… mọi người vội vỗ tay, cô nàng này cũng không đắc tội được.

Lăng Hàn mỉm cười, ngồi chồm hổm trên mặt đất nói: "Na đại nhân, hiện tại chúng ta có thể ôn hòa nhã nhặn nói chuyện chứ?" Na Chi Nhan khóc không ra nước mắt, hắn vẫn rất muốn giải quyết hòa bình, nhưng ngươi bạo lực như vậy, đầu tiên để một cô nàng lên, sau đó lại tự mình lên, thay phiên ngược hắn bao nhiêu lần? Nhưng đối mặt hai phần tử bạo lực này, hắn nào dám kháng nghị, vội vã dùng tay vỗ xuống đất, biểu thị đồng ý. "Này, nói chuyện cẩn thận một chút, chớ vùi đầu xuống như thế, ta sẽ lầm tưởng ngươi có ý kiến với ta, đúng rồi, ngươi sẽ không có ý kiến với ta chứ?" Lăng Hàn cười nói. Na Chi Nhan rút đầu ra, vội vàng lắc đầu nói: "Không dám! Không dám!" "Không dám chứ không phải không có?" Lăng Hàn cười nói. "Sẽ không có, lại không dám!" Na Chi Nhan thông minh rồi.

Lăng Hàn vỗ vỗ vai của hắn nói: "Đây là một khởi đầu tốt, ta rất hài lòng. Ngươi tốt nhất để ta tiếp tục thỏa mãn, bằng không ta không hài lòng, ngươi liền khó chịu." "Hiểu, ta hiểu," Na Chi Nhan vội vàng gật đầu. "Trước tiên nói một chút về lai lịch của ngươi đi," Lăng Hàn rất tò mò, truyền thừa võ đạo của đối phương tựa hồ khác biệt đạo thống của Hằng Thiên Đại Lục rất lớn. "Ạch…" Na Chi Nhan chần chờ. Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Kỳ thực ta còn biết sưu hồn." Na Chi Nhan tái mặt, bị sưu hồn, vậy hắn sẽ hồn phi phách tán! Hắn thà rằng tin có. "Ta đến từ Hải tộc!" Hắn vội vàng nói.

"Hải tộc?" Lăng Hàn kinh ngạc, kiếp trước cộng thêm kiếp này, hắn đều chưa từng nghe nói hai chữ Hải tộc. Chờ chút, ngoài Bắc Hoang chính là Đại Hải, Hải tộc là chủng tộc sinh sống trong biển sao? Na Chi Nhan gật đầu, không chờ Lăng Hàn đặt câu hỏi liền giải thích: "Kỳ thực đại bộ phận diện tích của Hằng Thiên Đại Lục là hải vực, ta đến từ Bắc Hải, ngoài ra còn có Đông Hải, Tây Hải, Nam Hải cùng Trung Ương Triều Hải." Chẳng trách Na Chi Nhan nói nơi bọn họ có mười vạn Sinh Hoa Cảnh. "Ồ, ngươi nói mười vạn Sinh Hoa Cảnh, là chỉ toàn bộ Hải vực, hay chỉ là Bắc Hải các ngươi?" Lăng Hàn hỏi. "Bắc Hải chúng ta," Na Chi Nhan đàng hoàng hồi đáp.

Lăng Hàn hơi thay đổi sắc mặt. Bắc Hải có mười vạn Sinh Hoa Cảnh, nếu năm Hải vực tương đương, vậy Hải tộc mạnh bao nhiêu? "Trong Hải tộc các ngươi, Hải vực nào thực lực mạnh nhất?" Hắn hỏi. "Tự nhiên là Trung Ương Triều Hải, kia là địa phương có Hải Hoàng tọa trấn, là thánh địa của hết thảy Hải tộc!" Na Chi Nhan tràn ngập mơ ước nói. "Nói cụ thể cấp độ võ đạo của Bắc Hải các ngươi một chút đi," Lăng Hàn lại hỏi. Na Chi Nhan không giấu giếm: "Bắc Hải chúng ta tự nhiên lấy Bắc Hải Vương Tộc dẫn đầu, xuống dưới là rất nhiều Tương tộc. Tương tộc ít nhất phải có cường giả Hóa Thần Cảnh tọa trấn, Vương tộc thì chí ít là Thiên Nhân Cảnh, có người nói có mấy vị Vương thậm chí bước vào Phá Hư Cảnh, là tồn tại mạnh nhất thiên hạ."

Thời điểm nói đến Phá Hư Cảnh, Na Chi Nhan lại khôi phục tự tin: "Nhân tộc đại nhân, tuy sức chiến đấu của ngươi yêu nghiệt, nhưng dù sao chỉ là Sinh Hoa Cảnh, căn bản không thể đối kháng Bắc Hải Hải tộc chúng ta. Hơn nữa, ta chỉ là nhận lệnh của một vị đại nhân, tới nơi này thu một vật cổ, lấy được liền đi, Hải tộc chúng ta chán ghét lục địa, tuyệt đối sẽ không xâm lấn đại lục." Lời này có thể tin, chí ít ở đời trước, Lăng Hàn chưa từng nghe nói Hải tộc, hiển nhiên mọi người nước giếng không phạm nước sông.

Lăng Hàn cười ha hả: "Đầu óc ngươi bị lừa đá sao, ở trên địa bàn Nhân tộc ta, ngươi còn bảo ta đừng lo chuyện bao đồng?" Na Chi Nhan giật mình, Hải tộc cường đại cỡ nào là một chuyện, then chốt là hiện tại hắn rơi vào tay Lăng Hàn, sinh tử trong một ý nghĩ của đối phương. Hắn vội vàng nói: "Tiểu nhân biết sai, tiểu nhân biết sai." Xấu hổ a, cường giả Sinh Hoa Cảnh cũng sẽ ăn nói khép nép như thế? "Tương tộc, cũng chính là có võ giả Thiên Nhân Cảnh?" Lăng Hàn vuốt cằm nói, đoạn kỳ quái: "Hải tộc các ngươi đã mạnh như vậy, sao chỉ phái mặt hàng như ngươi đến?" Na Chi Nhan phiền muộn, trình độ võ đạo của Bắc Hoang không cao, "mặt hàng" như hắn đủ hoành hành rồi. Hắn nói: "Tiểu nhân là Hải yêu nhất tộc, trời sinh am hiểu đầu độc, mà vị Tương tộc đại nhân kia cũng không muốn gióng trống khua chiêng, bởi vì cái hầm mỏ kia quá tà môn, nếu như chết quá nhiều Hải tộc ở nơi đó, nói không chắc ngay cả Vương tộc cũng sẽ kinh động." "Vậy đồ vật ngươi muốn tìm đến tột cùng là cái gì?" Lăng Hàn hỏi. Na Chi Nhan hơi chần chờ: "Có người nói là một chiếc lọ, tiểu nhân cũng không quá rõ ràng." "Có tác dụng gì?" "Tiểu nhân không biết, chỉ biết vị đại nhân kia rất trọng thị, lệnh tiểu nhân biết điều làm việc, nhưng nhất định phải lấy được chiếc lọ kia." "Ngươi vậy cũng là biết điều?" Lăng Hàn hừ một tiếng, nhưng ngẫm lại, hải lục không vãng lai, trên đất bằng chết nhiều người hơn nữa lại có quan hệ gì tới Hải tộc, người ta căn bản sẽ không quan tâm. Từ điểm đó mà nói, Na Chi Nhan cũng thực rất biết điều. "Đại nhân…" Na Chi Nhan tội nghiệp nói.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút, mới nói: "Ngươi trước ở chỗ của ta một thời gian đi!" Hắn đập hôn mê Na Chi Nhan, sau đó thu đối phương vào Hắc Tháp. Người Hải tộc này, không biết đã để bao nhiêu Nhân tộc tử vong, tự nhiên không thể buông tha hắn, có điều Lăng Hàn còn muốn hỏi hắn vài sự tình liên quan tới Hải tộc, bởi vậy tạm thời không tính giết hắn. Thấy một tên cường giả Sinh Hoa Cảnh bị Lăng Hàn thu thập dễ dàng như vậy, tất cả mọi người đều lo sợ, nếu Lăng Hàn muốn giết bọn họ, đó chỉ là sự tình trở tay.

Lăng Hàn nhìn về phía Ba Văn Lâm, lộ ra nụ cười nói: "Ba đại nhân…" "Không dám! Không dám!" Ba Văn Lâm vội xua tay, bị cường giả Sinh Hoa Cảnh kêu một tiếng đại nhân, rõ ràng là đặt hắn trên giá nướng. Lăng Hàn không thích nói: "Tựa hồ Ba đại nhân rất thích đánh gãy lời của người khác nha." Ba Văn Lâm thực muốn tự tử rồi, hắn chỉ là không dám để Lăng Hàn lấy kính ngữ gọi, tại sao lại sai cơ chứ? Nhưng bị Lăng Hàn nói như thế, hắn nào còn dám phản bác, chỉ có ngoan ngoãn im lặng. "Theo ta đi gặp Hỏa Hoàng." Lăng Hàn cười nói. Ba Văn Lâm do dự, ngươi sẽ không phải sát tính nổi lên, ngay cả Hỏa Hoàng cũng muốn làm thịt chứ? "Ồ, không phải Ba đại nhân nói, ta đi đâu, ngươi cũng đi đó sao? Ta nhớ rất rõ đấy," Lăng Hàn cười nói. "Con người ta ghét nhất người nói không giữ lời, ngươi là muốn ta ghét ngươi sao?" Hổ Nữu nhe răng, đằng đằng sát khí.

Bị hai tên Sinh Hoa Cảnh nhìn chằm chằm, Ba Văn Lâm còn có thể nói gì, không thể làm gì khác hơn là nói: "Nguyện bồi đại nhân đi!" Lăng Hàn nhoẻn miệng cười: "Vậy đi thôi." Ba người rời đi, lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, không ai không phát hiện trên lưng đầy mồ hôi lạnh, lực áp bách của Sinh Hoa Cảnh thật đáng sợ. "Vị cường giả kia tựa hồ đang cố ý nhằm vào Ba Văn Lâm, rốt cuộc Ba lão cửu đắc tội người ta chỗ nào a?" "Không thể nào, thật đắc tội, người ta dùng một ngón tay liền có thể ép chết hắn." "Ta biết, nhi tử của Ba Văn Lâm đã từng ra tay với vị cường giả kia, kết quả bị giết, Ba lão cửu tự nhiên không chịu bỏ qua, chạy đi truy sát vị cường giả kia, liền có chuyện sau này." Mọi người cảm khái, mà mục đích của Lăng Hàn cũng đạt đến, hắn không phải thuần túy đang chơi đùa Ba Văn Lâm, mà là để Ba Văn Lâm đóng vai một nhân vật phản diện, khiến những hào môn coi trời bằng vung kia cảnh tỉnh. Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, không nên quá kiêu ngạo.

Lại nói ba người Lăng Hàn đi về phía hoàng cung, tốc độ không quá nhanh, bởi vậy thời điểm bọn họ tới hoàng cung, toàn bộ hoàng cung đã tiến vào tình trạng giới bị, có trận pháp đáng sợ vận chuyển, như gặp đại địch. "Đứng lại!" Có người hét to. "Đây là trọng địa Hỏa Quốc, người ngoài cấm chỉ tiến vào!" Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói: "Ta có lời muốn nói với Hỏa Hoàng, bảo hắn đi ra, mọi người có thể hòa hòa khí khí nói chuyện. Không nên ép ta đánh, kỳ thực con người của ta rất ghét bạo lực." Khóe miệng của Ba Văn Lâm co giật, trong lòng thầm nhổ nước bọt, không biết là ai đánh cờ hiệu "lấy bạo phục người"? "Nhanh chóng rời đi," trong hoàng cung lại truyền ra một thanh âm, hiện tại mọi người đều biết Lăng Hàn mạnh mẽ, ai dám mở trận pháp, không có trận pháp phòng ngự, làm sao ngăn trở một cường giả Sinh Hoa Cảnh? Ngay cả lão quốc chủ của Hỏa Quốc xuất thế cũng chưa chắc gánh được a.

Lăng Hàn vỗ vai của Ba Văn Lâm, cười nói: "Các ngươi nhận ra vị này chứ? Cho các ngươi mười hơi thở, đến thời điểm ta vẫn chưa nhìn thấy Hỏa Hoàng, liền làm thịt tên này." Ba Văn Lâm run run, Hỏa Hoàng làm sao có khả năng vì hắn mà liều lĩnh nguy hiểm đến tính mạng xuất hiện? Hắn chết chắc rồi. Lăng Hàn cười ha hả nói: "Không có chuyện gì, ta chỉ là đùa với bọn họ một chút." Lúc này Ba Văn Lâm mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ hắn thật bị đối phương chơi hỏng rồi. "Ta chỉ có thể phế bỏ tứ chi của ngươi," Lăng Hàn nói tiếp. Ba Văn Lâm lại bị dọa sợ, không nhịn được run cầm cập. "Ai, ngươi thật không biết nói đùa, quên đi, không đùa ngươi nữa, ta vẫn là phá trận trực tiếp gặp Hỏa Hoàng đi." Lăng Hàn nhìn về phía trước, phát động Chân Thị Chi Nhãn, quan sát tòa trận pháp này, tìm kiếm điểm yếu. Hiện tại hắn tốt xấu gì cũng là Trận pháp sư cấp năm, muốn hắn bố trí trận pháp cấp sáu là chuyện không thể nào, nhưng phá giải lại là một việc nhỏ, dù sao không có ai quấy rầy hắn, hắn có thể thong dong…

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!