Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 105

Chương 105: Bí Mật Huyết Mỏ

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 521 đến 525 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc bi kịch của nhân loại khi đối mặt với tận cùng của sự tuyệt vọng, nơi lòng tham và nỗi sợ hãi biến con người thành những kẻ sẵn sàng chà đạp lên nhau. Tác giả khéo léo lồng ghép bí ẩn về mỏ quặng bị nguyền rủa, nơi Lăng Hàn phải đối mặt với những sức mạnh siêu nhiên và cả sự tha hóa nhân tính. Sự xuất hiện của khoáng thạch huyết sắc và lời cảnh báo về "ý chí bạo lực" không chỉ đẩy mạch truyện lên cao trào mà còn đặt ra câu hỏi về cái giá của quyền lực và sự sống.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lòng hiếu kỳ của Lăng Hàn chưa bao giờ chịu khuất phục trước bất cứ điều gì, và bí ẩn về hầm mỏ tử thần tại Hỏa Quốc càng khơi gợi sự tò mò trong hắn. Người ta đồn rằng, bất kể tu vi cao thấp, ai bước vào hầm mỏ đó, nếu không ở lại vĩnh viễn, thì ngày hôm sau khi bước ra, đều sẽ nổ tung mà chết. Sức mạnh quỷ dị nào đã tạo nên lời nguyền kinh hoàng này? Và loại khoáng thạch màu đỏ như máu mà Hỏa Hoàng quý trọng đến mức bức ép dân chúng vào chỗ chết để khai thác, rốt cuộc có công dụng gì? Với tu vi Sinh Hoa Cảnh hiện tại, cùng sức chiến đấu đạt tới mười ba tinh, Lăng Hàn tin rằng không ai trong Hỏa Quốc có thể uy hiếp hắn. Hắn quyết định phải đích thân đến đế đô để tìm hiểu.

Khi biết Lăng Hàn muốn lên đường, hai tỷ muội Liễu Phong Nhi mừng rỡ khôn xiết, nhưng rồi lại há hốc mồm khi thấy hắn chỉ mang theo Hổ Nữu, mà không phải những cường giả đã theo hắn ngày hôm qua. "Hàn thiếu, người có nên mang theo thủ hạ không?" Liễu Phong Nhi lo lắng hỏi. Liễu Như Nhi cũng vội vàng tiếp lời: "Đó là đế đô, không thiếu cường giả Thần Thai Cảnh, Hoàng thất còn có Sinh Hoa Cảnh tọa trấn!". Hổ Nữu, với bản tính kiêu ngạo, lập tức bĩu môi: "Hừ hừ, Nữu có thể đánh mười người!". Dù biết Hổ Nữu là một yêu nghiệt, nhưng tỷ muội Liễu vẫn không thể tin một tiểu nha đầu lại có thể đối phó với cường giả Thần Thai hay Sinh Hoa. Họ hết lời khuyên Lăng Hàn mang theo Chu Vô Cửu, nhưng hắn chỉ mỉm cười: "Đã nói không cần. Đi thôi." Bất đắc dĩ, ba người cùng Hổ Nữu lên đường, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ Lăng Hàn sẽ sớm nhận ra sự nguy hiểm và quay lại đón viện trợ. Đối với Lăng Hàn, đây chỉ là một chuyến đi ngắn, hắn không muốn làm phiền Lưu Vũ Đồng và những người khác, nghĩ rằng mọi chuyện sẽ được giải quyết nhanh chóng trong vài ngày.

Mấy ngày sau, họ đặt chân đến đế đô. Lăng Hàn cũng muốn tìm hiểu về vị đại thần Chi Nhan bí ẩn, người đã đột ngột xuất hiện nửa năm trước và trở thành tâm phúc của Hỏa Hoàng, chủ trì công việc khai thác mỏ. Ban đầu không ai để ý, nhưng vấn đề nảy sinh khi những thợ mỏ ra ngoài đều phát nổ. Lật lại sử liệu, người ta mới phát hiện hầm mỏ này từng bị phong tỏa vì sự cố tương tự, nhưng nay lại được mở ra theo đề nghị của Chi Nhan. Không ai biết loại khoáng thạch bên trong là gì, chỉ biết chúng có màu đỏ như máu và liên tục được chuyển vào hoàng cung. Dù mỗi vài ngày lại có hàng loạt thợ mỏ bỏ mạng, gây ra vô số kháng nghị từ triều thần, Hỏa Hoàng vẫn khăng khăng không đóng cửa mỏ, thậm chí còn điều động dân chúng từ khắp nơi đến khai thác. Từ tử tù, tù phạm bình thường, giờ đây bất cứ ai bị bắt đều bị tống vào hầm, nếu chống đối sẽ bị xử tử ngay lập tức, khiến dân chúng quanh đế đô sống trong nỗi sợ hãi tột cùng. "Chi Nhan này rốt cuộc là ai, ý đồ là gì?" Lăng Hàn không khỏi thắc mắc, nhưng hắn quyết định sẽ tự mình xuống hầm mỏ trước.

"Đi, trước tiên dẫn ngươi đi gặp tình nhân cũ!" Liễu Như Nhi nắm tay Lăng Hàn, muốn dẫn hắn đến gặp Vân Sương Sương. Vân Sương Sương, xuất thân từ Tích Hoa Các, đã tái lập sự nghiệp tại đế đô, mua một biệt viện bên hồ tĩnh mịch, mỗi ngày tiếp đón vương tôn quý tộc. Nàng chỉ bán nghệ không bán thân, nhưng sự khó nắm bắt này lại càng khiến địa vị nàng thăng hoa. Vô số công tử hào phóng vung tiền như rác chỉ để nghe nàng hát, minh chứng cho câu nói "không đạt được mới là đẹp nhất". Tài sản của Vân Sương Sương giờ đây đã trở nên đáng kinh ngạc.

Bốn người họ đến biệt viện của Vân Sương Sương. Dù đế đô đang náo loạn vì Chi Nhan, giới thượng lưu vẫn sống cuộc đời xa hoa. Ngoài cổng biệt viện, một hàng dài người đã xếp hàng chờ đợi. Vân Sương tiểu viện không nhận hẹn trước, muốn nghe nàng hát phải xếp hàng từ sớm, nhưng cô nương lại có thói quen ngủ nướng, đến chiều mới mở cửa, càng khiến thực khách khao khát. Lăng Hàn thầm gật gù, nghĩ rằng nếu Sương Sương kinh doanh Tụ Bảo Lâu hay Đan Vương Các, có lẽ còn thành công hơn nữa.

"Các ngươi làm gì, xếp hàng, có hiểu không?" Thấy Lăng Hàn và nhóm người định đi thẳng vào, đám đông tỏ vẻ khó chịu. Nhưng tỷ muội Liễu Phong Nhi không bận tâm, họ rút ra một lệnh bài đen tuyền và khua nhẹ. Lão bộc lập tức mở cửa, cho phép họ vào. Lăng Hàn và Hổ Nữu tự nhiên cũng theo sau. Điều này khiến đám đông càng thêm bất mãn, họ hoài nghi về mối quan hệ giữa một nam tử trẻ tuổi với Sương Sương cô nương, và thậm chí còn phẫn nộ khi hắn dẫn theo một cô bé nhỏ như vậy. "Cầm thú!" họ thầm rủa.

Vừa bước vào biệt viện không lâu, Vân Sương Sương vội vã chạy ra, trên người chỉ khoác bộ đồ mỏng manh, tóc vẫn còn rối bời, hiển nhiên là vừa mới tỉnh giấc. Nàng kích động đến mức nước mắt lưng tròng khi thấy Lăng Hàn, ân nhân đã cứu mạng và giúp đỡ nàng vô tư, không hề đòi hỏi. "Đã lâu không gặp," Lăng Hàn mỉm cười nói. "Đi thôi!" Hổ Nữu kéo tay Lăng Hàn, vẻ mặt chua ngoa. Lăng Hàn gật đầu, nói với Vân Sương Sương: "Hiện tại nàng sống rất tốt, sau này hãy bảo trọng." Vân Sương Sương thất vọng hỏi: "Hàn thiếu không ở lại chơi một chút sao?". "Ta có chút việc," Lăng Hàn cười đáp. Hắn quay sang tỷ muội Liễu Phong Nhi: "Chuyện của Chi Nhan, ta tự có tính toán, các ngươi ngoan ngoãn làm việc đi, nếu không lại bị người đuổi giết, ta sẽ không ra tay nữa." Liễu Như Nhi lè lưỡi: "Thiết, nói như lợi hại lắm vậy!". Lăng Hàn không chấp nhặt với nàng, cùng Hổ Nữu đứng dậy rời đi, quyết tâm tìm hiểu về hầm mỏ và Chi Nhan. Kẻ đáng chết thì giết, kẻ đáng phế thì phế, hắn không muốn lãng phí thời gian ở đây.

Khi hai người lớn một nhỏ bước ra, đám đông bên ngoài lập tức nhìn chằm chằm, ánh mắt đầy vẻ bất thiện. "Đứng lại!" Một thanh niên khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, tu vi Dũng Tuyền tầng bảy, nhảy ra. Đây là Ba Vĩnh Phong, thiên tài trẻ tuổi của Ba gia, một trong Thất đại gia tộc ở đế đô. "Ngươi và Sương Sương cô nương có quan hệ gì?" Hắn hỏi với vẻ mặt kiêu ngạo. Lăng Hàn là người đàn ông đầu tiên đơn độc vào biệt viện của Sương Sương cô nương, dù chỉ trong chốc lát, nhưng điều đó đã đủ khiến những kẻ ghen ghét bên ngoài sôi máu. "Mắc mớ gì tới ngươi!" Lăng Hàn tức giận đáp. "Tránh qua một bên, đừng tự mình chuốc lấy khổ." Ba Vĩnh Phong cười gằn: "Rất hung hăng nha!". Hắn rút trường kiếm bên hông, hàn quang lạnh lẽo lóe lên. "Dám vô lễ với hậu duệ của Ba gia, giết không tha!". Hắn hung hãn ra kiếm, mượn danh nghĩa chính nghĩa để thỏa mãn tư thù, chiêu kiếm nhắm thẳng vào yếu huyệt của Lăng Hàn, rõ ràng muốn lấy mạng.

Mọi người xung quanh xì xào: "Ha ha, kia là Ba gia thất thiếu, từ trước đến giờ lấy bá đạo xưng danh." "Liên tục ba ngày không gặp Sương Sương cô nương, tâm tình của Ba Vĩnh Phong vốn không tốt, tiểu tử này lại đụng vào lưỡi thương." "Vậy thì như thế nào, Ba gia là một trong Thất đại gia tộc của đế đô, có cường giả Thần Thai Cảnh tọa trấn, ngay cả Hoàng thất cũng phải cho mấy phần mặt mũi, giết người tính là gì." "Thảm, tiểu tử này thảm." Ai cũng cười trên nỗi đau của người khác, vì họ cũng khó chịu khi Lăng Hàn có thể vào biệt viện của Vân Sương Sương, nhưng không ai có gan lớn như Ba Vĩnh Phong.

Xoẹt! Một chiêu kiếm lao tới, hàn khí như đao cắt. Lăng Hàn lắc đầu. Hắn vốn chỉ muốn cho đối phương một bài học, nhưng kẻ này lại ra tay đòi mạng, hắn đương nhiên sẽ không nương tay. Hắn tiện tay gảy nhẹ, một đạo kình phong bắn ra, "phốc!" – chiêu kiếm lập tức quay ngược lại, đâm xuyên qua trán Ba Vĩnh Phong, từ trước ra sau. Đầu bị đâm thủng, Ba Vĩnh Phong ngã gục. Hắn kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, dường như không thể tin mình lại chết một cách thảm hại như vậy, hai hàng huyết lệ chảy dài, thân thể đổ ập xuống, khuấy lên một vệt bụi.

Nhất thời, tất cả âm thanh đều tắt lịm, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề. Ba Vĩnh Phong không phải cường giả hàng đầu ở đế đô, nhưng tu vi Dũng Tuyền tầng bảy cũng không hề thấp. Lăng Hàn mới mười tám, mười chín tuổi, làm sao có thể mạnh đến vậy? Nhưng chỉ một ngón tay của hắn đã đoạt mạng Ba Vĩnh Phong! Ba Vĩnh Phong, thiên tài trẻ tuổi của Ba gia, người được gia tộc đặt nhiều kỳ vọng, có thể trở thành Thần Thai Cảnh trong tương lai. Nhưng giờ đây, tất cả đã chấm dứt. "Thật to gan, dám giết thiếu gia Ba gia! Chuyện này lớn rồi, Ba gia giận dữ, toàn bộ Hoàng Đô cũng phải rung chuyển ba lần!"

Trong biệt viện, trên ban công, ba nữ nhân Vân Sương Sương vẫn đang dõi theo Lăng Hàn. Chứng kiến cảnh tượng này, họ đều kinh hãi mở to miệng. Tên này ra tay quá tàn nhẫn, trực tiếp giết người! "Tiểu tử này còn gây rắc rối hơn ta!" Liễu Như Nhi lẩm bẩm. Lăng Hàn mỉm cười: "Còn ai muốn chặn ta không?". Mọi người vội vàng lắc đầu. Trong thế hệ trẻ, không ai đạt đến Linh Hải Cảnh, ai dám đối đầu với Lăng Hàn? Một chiêu miểu sát Ba Vĩnh Phong, mọi người đều tin Lăng Hàn là cao thủ Linh Hải Cảnh, và đây đã là đánh giá rất cao rồi. "Đi thôi," Lăng Hàn nói với Hổ Nữu. Hổ Nữu đáp lời, đi theo sau hắn.

Mọi người chỉ có thể nhìn theo cho đến khi Lăng Hàn biến mất. Lúc đó, họ mới nhận ra lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Họ vội vã rời đi, tin tức về cái chết của Ba Vĩnh Phong phải được truyền đi ngay lập tức, nếu không, nếu hung thủ trốn thoát, Ba gia có thể sẽ trút giận lên họ. "Tỷ, muội vừa mới nhận ra, muội lại không nhìn thấu tu vi của tên này!" Liễu Như Nhi đột nhiên nói. Liễu Phong Nhi cũng gật đầu: "Ngươi và ta đều đã vào Linh Hải, mà vẫn không nhìn thấu tu vi của Hàn thiếu, lẽ nào...". Hai tỷ muội nhìn nhau và đồng thanh thốt lên: "Thần Thai Cảnh!". "Không thể nào, Hàn thiếu mới bao lớn, hơn nữa hai năm trước còn chỉ là Tụ Linh Cảnh, làm sao có thể hiện tại liền thành Thần Thai Cảnh?" Vân Sương Sương không tin. Tỷ muội Liễu Phong Nhi cũng lắc đầu, điều này quả thực quá khuếch đại. "Ai nha, chúng ta phải đi rồi, Ba Vĩnh Phong chết ở đây, nếu bị điều tra ra thì thảm!" Tỷ muội Liễu gia vội vã rời đi, dù sao họ cũng là tội phạm truy nã.

Lăng Hàn và Hổ Nữu thong thả bước đi, mục tiêu của họ là hầm mỏ ở phía đông, cách Hoàng Đô ba mươi dặm. Nơi này từng được khai thác từ ngàn năm trước, chứa một số khoáng thạch kỳ dị, nhưng sau đó bị phong tỏa vì những sự cố chẳng lành, cho đến nửa năm gần đây mới được mở lại. Rất nhanh, Lăng Hàn nhận ra có người theo dõi mình, nhưng hắn không để tâm, Hỏa Quốc nhỏ bé này không ai có thể uy hiếp hắn. Ra khỏi cửa thành, họ tiếp tục đi về phía đông, và lập tức nhìn thấy một đám mây mù đỏ như máu bao phủ. Ngay cả thị lực của Lăng Hàn cũng không thể xuyên thấu. "Nơi đó rất nguy hiểm, không nên đi!" Hổ Nữu lắc đầu, lộ vẻ cảnh giác. Ngay cả Hổ Nữu cũng nói vậy! Lăng Hàn càng thêm kinh ngạc. Hổ Nữu là kẻ không sợ trời không sợ đất, từng vui vẻ nhảy nhót trong ma khí, nhưng giờ lại kiêng kỵ. Rõ ràng, hầm mỏ này thực sự rất quỷ dị. Xem ra, hắn đã hơi xem thường Chi Nhan.

Biết rõ nơi này mỗi ngày đều có người chết, nhưng vẫn kiên quyết khai thác, lẽ nào trong hầm mỏ chôn giấu bảo vật gì? Nhưng nhìn huyết khí tràn ngập, đây không thể là bảo vật, mà là hung vật, đồ vật đại hung! "Vậy càng phải đến xem." Lăng Hàn gật đầu. Cha mẹ và người thân của hắn đều ở đây, hắn sợ sẽ xảy ra chuyện tương tự như âm mưu của Thiên Thi Tông, biến toàn bộ Bắc Hoang thành tử địa. Hắn nhất định phải loại trừ mầm họa này. "Nữu Nữu, muốn vào Hắc Tháp không?" Lăng Hàn hỏi. Hổ Nữu cắn ngón tay suy nghĩ: "Hiện tại không cần!". Nói cách khác, khi thực sự tiến vào hầm, hoặc sau một thời gian dài, ngay cả Hổ Nữu cũng không chịu nổi. Lăng Hàn cảnh giác, nhưng may mắn là người vào hầm mỏ đều phải đến ngày thứ hai mới phát nổ, nên chỉ cần không bị giết ngay lập tức, hắn có thể vào Hắc Tháp, dùng sức mạnh của nó để chống lại lực lượng tà dị.

Hắn và Hổ Nữu tiến về phía hầm mỏ, nhưng những kẻ theo dõi phía sau ngày càng nhiều, và càng lúc càng táo tợn, dường như không e ngại bị Lăng Hàn phát hiện. Khi sắp đến cửa hầm, hàng chục người đã đuổi kịp. "Đứng lại!" Một nam tử trung niên hét lớn, mấy bước dài đã đuổi theo, vẻ mặt tái nhợt, ánh mắt đầy sát ý. Hắn là Ba Văn Lâm, cha của Ba Vĩnh Phong, tu vi Linh Hải tầng bảy. Sau khi biết tin con trai bị giết, hắn lập tức đuổi tới. "Giết con trai của ta, còn nhàn nhã như vậy?" Hắn nghiến răng nói. "Vậy ngươi muốn thế nào?" Lăng Hàn điềm nhiên đáp. "Một mạng đổi một mạng!" Ba Văn Lâm đằng đằng sát khí. Lăng Hàn lắc đầu: "Nếu như ngươi ra tay, vậy thì phụ tử đều vong! Cho ngươi một cơ hội, hiện tại có thể rời đi, nhưng nếu ra tay với ta, vậy thì là tự tìm đường chết." Hắn quay người, tiếp tục đi về phía hầm mỏ. Bị Lăng Hàn nhìn lướt qua, một luồng hàn ý đáng sợ dâng lên trong lòng Ba Văn Lâm, khiến hắn không dám ra tay. Hắn siết chặt nắm đấm, nhìn theo Lăng Hàn đi xa, không khỏi cười gằn. Ai cũng biết, tiến vào hầm đó là chắc chắn phải chết. Cũng được, dù không phải tự tay báo thù, nhưng kết quả mới là quan trọng. Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, phải xác nhận Lăng Hàn tiến vào quặng động, chứ không phải chỉ làm bộ rồi bỏ trốn.

Bốn phía hầm mỏ đều bị trọng binh canh gác, nhưng không phải để ngăn người đi vào, mà là không cho người trốn ra. Sau khi biết đây là địa ngục trần gian, còn ai sẽ tự nguyện bước vào? Mỗi ngày, rất nhiều người bị áp giải đến, tạm thời ở lại, rồi khi một nhóm thợ mỏ bỏ mạng, một nhóm người mới sẽ được đưa xuống. Không chịu xuống? Vậy lập tức chém đầu! Dưới áp lực khủng khiếp đó, dù chỉ có thể sống thêm một ngày, nhiều người vẫn đánh cược vận may, biết đâu họ lại là ngoại lệ? Để ngăn thợ mỏ đào tẩu trước khi xuống hầm, nơi đây được xây dựng một bức tường cao năm trượng bằng nham thạch dày nặng, kiên cố đến mức người thường không thể phá vỡ hay nhảy qua. Dưới tường còn có vệ binh tuần tra, muốn trốn thoát khó như lên trời. Đương nhiên, đó là đối với người bình thường. Lăng Hàn và Hổ Nữu chỉ cần nhảy nhẹ một cái, đã vượt qua bức tường cao.

"Các ngươi là ai?" Vệ binh bên trong tường lập tức hỏi, bảy thanh trường mâu đồng loạt chĩa về phía họ. "Để bọn họ đi vào." Ba Văn Lâm xuất hiện. Hắn đứng ở đằng xa, chỉ cần Lăng Hàn tiến vào hầm, hắn sẽ hỗ trợ hết sức. Kẻ thù muốn tự sát, hắn đương nhiên không ngại thuận nước đẩy thuyền. Dù sao, hắn không nhìn thấu Lăng Hàn, và cảm giác nguy hiểm mà Lăng Hàn mang lại khiến hắn không muốn đối đầu trực diện. "Vâng, Ba đại nhân!" Đám vệ binh vội vã đáp. Nhiệm vụ của họ là ngăn chặn thợ mỏ trốn thoát, còn ai muốn đi vào? Chuyện nhỏ thôi, đằng nào ngày hôm sau ra cũng chết.

Lăng Hàn phóng tầm mắt đánh giá. Phía trước là một hầm mỏ lộ thiên khổng lồ, từng đường hầm đan xen như răng lược, đào sâu xuống dưới, không lường được độ sâu. Dù đào sâu đến vậy, bên dưới cũng không có nước trào ra. Từ vị trí này, không thấy bóng dáng thợ mỏ nào, hiển nhiên họ đã tiến sâu vào bên trong. Từng tia khí tức đỏ như máu từ trong hầm mỏ bốc lên, bay cao đến ba bốn dặm rồi ngưng lại, tạo thành một đám mây đỏ khổng lồ. Hổ Nữu nhe răng nhếch mép, lộ vẻ hung dữ và có chút bất an. Lăng Hàn không dám khinh thường. Hắn nhanh chân tiến vào hầm. Khi thấy bóng dáng Lăng Hàn biến mất trong hầm, Ba Văn Lâm cười gằn. Lần này Lăng Hàn chết chắc, trừ khi hắn ở trong hầm mỏ cả đời. Nhưng hắn có thể không ăn không uống sao? Ba Văn Lâm nhìn chằm chằm, phải xác nhận Lăng Hàn thực sự vào quặng động, chứ không phải chỉ giả vờ.

Lăng Hàn tiến vào khu mỏ quặng. Dưới chân là đất mềm xốp, màu đỏ không hiếm thấy, nhưng nơi đây lại đỏ một cách thái quá, như thể máu đã nhuộm thẫm, đặc biệt còn có khí tức màu đỏ không ngừng bốc lên, cực kỳ quỷ dị. "Ta cảm giác bất an," Lăng Hàn nói, đó là một trực giác thuần túy. Hổ Nữu dùng sức gật đầu. Hai người tiếp tục tiến lên. Họ có thể bay, nhưng không chọn cách đó. Đất đá nơi đây đều mang lại cho Lăng Hàn một cảm giác vô cùng quái dị. Hắn thu một ít đá và đất vào Hắc Tháp, sau đó cùng Hổ Nữu bước vào.

"Tiểu Tháp, có thể nhìn ra những vật này có gì đặc biệt không?" Lăng Hàn hỏi. Tiểu Tháp hiện thân nói: "Đất bị nguyền rủa, người mệnh cách không cứng, sau khi tiếp xúc sẽ tử vong rất nhanh." "Nguyền rủa?" Lăng Hàn kinh ngạc. Hắn chưa từng nghe nói đến loại sức mạnh này. Lẽ nào nguyền rủa không chỉ là lời nói suông mà thật sự có thể giết người? Còn "mệnh cách", đó là thứ gì? "Chú oán, cũng là một loại sức mạnh, đại đạo diễn hóa, vô cùng vô tận, có thể thông qua các loại hình thức biểu hiện ra." Tiểu Tháp thong thả nói. "Vậy hiện tại ta cũng trúng nguyền rủa?" Lăng Hàn hỏi. "Đúng, bước vào đại địa bị nguyền rủa, tự nhiên sẽ bị nguyền rủa. Có điều mệnh cách của ngươi rất cứng, không chết được... chí ít chút uy lực ấy còn chưa giết được ngươi. Hơn nữa, loại chú lực tầng thứ này, ta có thể ung dung hóa giải." Tiểu Tháp nói. "Vậy mệnh cách là thứ gì?" Lăng Hàn lại hỏi. Tiểu Tháp lắc lư một hồi rồi mới nói: "Sao vấn đề của ngươi nhiều như vậy?". "Không hiểu thì hỏi, đây là một thói quen tốt," Lăng Hàn cười nói. "Mệnh cách, sinh ra đã định, ở trình độ rất lớn khống chế lấy vận mệnh của ngươi," Tiểu Tháp nói. "Ngươi trước sau hai đời, mệnh cách đều giống như đúc, cho nên mới có thể làm cho hai linh hồn dung hợp, mà không phải chỉ là đoạt xác đơn giản." "Nói tường tận đi," Lăng Hàn đột nhiên cảm thấy hứng thú. "Ta không có hứng thú thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi!" Tiểu Tháp lập tức ngạo kiều nói. "Tuy trong thổ nhưỡng này ẩn chứa sức mạnh nguyền rủa không nhiều, nhưng có thể dựa vào khí tức tản ra liền đạt đến loại trình độ như vậy, chứng minh trong đại địa mai táng một Chú khí, hay an táng một nhân vật mệnh cách cực kỳ đặc thù, mới hình thành ra sức mạnh nguyền rủa." "Vậy Hổ Nữu thì sao, có bị ảnh hưởng không?" Lăng Hàn lại hỏi. "Mệnh cách của nha đầu này quá đặc biệt, nếu như ta không dùng tới lực lượng bổn nguyên, thì không cách nào nhìn thấu." Tiểu Tháp điềm đạm nói. Lúc này Lăng Hàn mới yên tâm, cùng Hổ Nữu bước ra khỏi Hắc Tháp, tiếp tục tiến lên.

Mưu đồ của Chi Nhan và Hỏa Hoàng, lẽ nào chính là Chú khí trong mỏ quặng? Kẻ chết hẳn không ai thèm trộm, trừ khi là Thiên Thi Tông. Hai người đạp lên đất, một đường đi xuống. Nơi đây giống như một cái bát, càng ở bên ngoài thì càng rộng rãi, và ngược lại, càng đi sâu vào, họ càng xuống thấp hơn, bốn phía càng lúc càng tối tăm. Nếu không phải thị lực của Lăng Hàn và Hổ Nữu hơn người thường, e rằng sẽ không thấy gì. Nhưng xuống chút nữa, họ thấy ánh sáng lấp lóe của những cây đuốc. Nếu tối đen như mực, làm sao có thể đào mỏ? Nhìn thấy dáng vẻ thong thả, nhàn nhã của Lăng Hàn, bên cạnh lại còn có một tiểu cô nương kéo góc áo, mấy thợ mỏ đều lộ vẻ mặt không thể tin được, hoài nghi mình đang nhìn thấy ảo giác. Lăng Hàn đảo mắt nhìn qua, chỉ thấy những người này không còn cảm xúc. Sau khi vào đây, họ chẳng khác nào người chết, ai còn tinh thần nữa?

"Ăn! Ăn!" Nhìn thấy thịt khô trong tay Hổ Nữu, hai mắt bọn họ sáng rực, như người đi trong sa mạc nhìn thấy ốc đảo, dồn dập lao tới, muốn trắng trợn cướp đoạt. Lăng Hàn thấy buồn cười. Mấy người bình thường này muốn cướp đồ của hắn và Hổ Nữu sao? Hổ Nữu là kẻ hộ đồ ăn nhất, lập tức lộ ra hung quang. Dám cướp đồ ăn của nàng? Lăng Hàn kéo Hổ Nữu lại, cười nói: "Muốn ăn cũng không phải không được, trả lời ta mấy vấn đề." Hắn vung ngón tay, lập tức để lại dấu vết sâu sắc trên một khối nham thạch, khiến những thợ mỏ kia sợ hãi dừng lại. "Ngươi muốn biết cái gì?" Những người kia nhìn chằm chằm thịt khô trong tay Hổ Nữu, vừa hỏi vừa chảy nước miếng. "Tình huống của nơi này, nói cho ta những gì các ngươi biết." Những người kia nhìn nhau, đều gật đầu, dồn dập kể lại.

Hóa ra, họ bị đưa vào đây bảy ngày trước, mang theo thức ăn và nước đủ dùng cho hai ngày. Muốn có thêm đồ ăn, họ phải nỗ lực đào mỏ, dùng khoáng thạch đổi lấy thức ăn. Nhưng khoáng thạch ở đây rất ít, nên ai cũng đói khát, thậm chí đã xảy ra chuyện ăn thịt người. Lăng Hàn kỳ quái hỏi: "Người bên ngoài lại còn bổ sung đồ ăn cho các ngươi? Làm sao cho các ngươi?". Những thợ đào mỏ giải thích rằng việc rời khỏi hầm ngày thứ hai sẽ chết là đúng, nhưng không rời đi cũng không có nghĩa là không chết. Ở đây, có người chỉ sau ba bốn ngày đã nổ tung, có người có thể kéo dài hơn mười ngày nửa tháng, nhưng cuối cùng đều chết. Tuy nhiên, sống thêm một ngày là kéo dài hơi tàn thêm một ngày, họ phải phấn đấu để lấp đầy bụng. Quân hộ vệ không dám vào hầm, chỉ có thể đổi đồ ăn lấy khoáng thạch tại ranh giới. Không ai dám cất giữ đồ ăn trong mỏ, vì sẽ bị cướp sạch. Họ ăn ngay lập tức khi vừa nhận được. Dù là hầm mỏ, khoáng thạch lại không nhiều. Một số người mệnh cứng, không bị nguyền rủa giết chết, nhưng có thể chết đói. Thịt của những người chết ở đây đều đen và có kịch độc, ai ăn vào cũng sẽ chết. Vì vậy, sau những vụ ăn thịt người ban đầu, không còn ai dám làm vậy nữa. Cũng không phải ai cũng cố gắng đào khoáng thạch; một số kẻ lập bè kết phái, hoặc tự cho mình mạnh, liền đi cướp bóc. Nhưng người ở đây chết quá nhanh, nên các đoàn đội, cường giả cũng tan rã rất nhanh.

Lăng Hàn nghe xong, trong lòng không biết là tư vị gì. "Bọn họ thật đáng thương!" Hổ Nữu nói. Không ngờ nha đầu này cũng biết đồng cảm. Lăng Hàn xoa đầu Hổ Nữu: "Nữu Nữu lớn rồi, biết quan tâm người!". "Có điều, bọn họ không thể cướp đồ ăn của Nữu!" Hổ Nữu lập tức bảo vệ chủ quyền của mình. Lăng Hàn khẽ cười, nhìn những thợ mỏ kia nói: "Các ngươi có đào được khoáng thạch hay không, bán cho ta một viên!". Hắn lại lấy ra một đống thức ăn và nước sạch. "Ta bán cho ngươi!" "Ta cũng bán cho ngươi!" "Mua của ta!" Những thợ mỏ kia vội vã chen tới, dồn dập lấy ra những khối đá đỏ như máu từ trên người, đều nhỏ đến đáng thương, lớn nhất chỉ cỡ ngón tay út. Ai cũng sợ Lăng Hàn không hài lòng, dùng ánh mắt hy vọng nhìn hắn. Bởi vì đồ ăn Lăng Hàn đưa ra nhiều hơn và ngon hơn của thủ vệ bên ngoài rất nhiều.

Trong lòng Lăng Hàn phức tạp. Chỉ là một ít đồ ăn thôi, lại khiến người ta ăn nói khép nép như vậy. Hắn phân phát đồ ăn cho mọi người, cất đi những khoáng thạch kia, một tay cũng có thể nắm hết, số lượng cực nhỏ. Hắn cầm khoáng thạch trên tay, lập tức cảm thấy tiên hoa võ đạo trong cơ thể có vẻ tham lam mãnh liệt, muốn nuốt chửng, hấp thu những tảng đá này – hay nói đúng hơn là một vật chất nào đó trong tảng đá. Đúng lúc này, năm tên đại hán từ phía dưới đi ra, nhìn thấy đồ ăn trong tay mọi người, lập tức lộ vẻ dữ tợn, quát lên: "Giao đồ ăn ra đây cho lão tử!". "Dương ca, còn có một tiểu cô nương!" Một đại hán chỉ vào Hổ Nữu. "Ồ, nữ nhân!" Dương ca nhìn chằm chằm Hổ Nữu, thèm thuồng liếm môi. "Lão tử thích nhất loại non này, ha ha, ở đây nhịn chừng mười ngày, hôm nay không chỉ có thể ăn ngon một bữa, còn có thể thoải mái một hồi!".

Lăng Hàn thở dài. Trong hầm mỏ này, nhân tính đáng ghê tởm bị phóng đại vô hạn. Qua hôm nay không chắc có ngày mai, ai không muốn thả thói tà ác trong lòng? Đằng nào cũng không sống được mấy ngày, sao không thích làm gì thì làm? Dương ca này hiển nhiên là điển hình. Chỉ là mệnh cách của kẻ này thật cứng nha, ở đây mười mấy ngày vẫn chưa chết, đây là minh chứng cho câu nói "kẻ xấu sống ngàn năm". Nhìn thấy năm người này, những thợ đào mỏ đều run rẩy. Năm tên này khét tiếng xấu xa, có người nói trước kia bọn hắn ở ngoài cũng là ác bá. Ông trời thật sự không có mắt khi để họ rơi vào cảnh này mà vẫn bị những tên cặn bã này bắt nạt. "Tiểu mỹ nữ, ca ca dẫn ngươi đi chơi vui." Dương ca nhìn chằm chằm Hổ Nữu, miệng sắp chảy nước miếng. "Ông trời không thu ngươi, ta thu!" Lăng Hàn hừ nhẹ, điểm một ngón tay. "Phốc!" – trên gáy Dương ca liền có thêm một cái lỗ, từ sau gáy xuyên ra, máu tươi tung tóe, trộn lẫn với óc trắng.

Mọi người đầu tiên sững sờ, sau đó bốn tên đại hán kia lập tức hét lên, tiếng rít gào của bốn nam nhân thật khó mà tưởng tượng. Bọn họ quay người bỏ chạy, biết đã đụng phải thiết bản. "Đều lưu lại đi!" Lăng Hàn đánh ra bốn đạo kiếm khí. "Phốc phốc phốc..." – bốn người kia ngã nhào, chết triệt để. Đám thợ đào mỏ đều dùng ánh mắt cực kỳ kính nể và cảm kích nhìn Lăng Hàn. Bởi vì trước kia, chỉ cần Lăng Hàn phô bày thực lực, họ nhất định sẽ ngoan ngoãn trả lời, nhưng Lăng Hàn đã chọn dùng đồ ăn để trao đổi, hiển nhiên coi họ là người. "Hóa ra chúng ta vẫn là người!" Trong mắt những thợ mỏ kia bốc cháy lên một tia thần thái, hóa ra họ không phải xác chết di động, ngồi đợi tử vong phủ xuống.

Lăng Hàn nhìn thấy điều đó, trong lòng đã hạ quyết tâm. Hắn sẽ lập tức đi "giao lưu" với Hỏa Hoàng và Chi Nhan, buộc họ từ bỏ việc khai thác mỏ. Sau đó, hắn sẽ thu tất cả thợ mỏ vào Hắc Tháp, tẩy sạch lời nguyền trên người họ, rồi để họ rời đi. Chỉ là một ít người bình thường, làm sao có thể phát hiện bí mật của Hắc Tháp? Họ chỉ sẽ cảm thấy ngủ một giấc, sau đó mọi thứ trở lại bình thường.

Quyết định xong, Lăng Hàn quay trở lại. Tiên hoa võ đạo trong cơ thể hắn đã không thể nhẫn nại, khát vọng nuốt chửng những quặng thạch này. Lăng Hàn thử luyện hóa một khối đá nhỏ nhất. Nhất thời, một luồng sức mạnh kỳ dị từ trong khoáng thạch bay ra, tiến vào đan điền của hắn, bị tiên hoa võ đạo hấp thu. Mạch văn trên tiên hoa lấp lánh, dâng lên một luồng tinh lực, hơi trưởng thành một chút. Phạm vi nhỏ đến đáng thương, nhưng Lăng Hàn có thể khẳng định, võ đạo tiên hoa xác thực đã trưởng thành một chút. Tuy nhiên, hắn cũng cảm thấy một luồng tâm ý thị huyết dâng lên, có kích động bạo lực. Chuyện này rất kinh người. Phải biết, tiên hoa võ đạo trưởng thành không thể tách rời sự lý giải về võ đạo. Không có lĩnh ngộ võ đạo sâu sắc, tiên hoa vĩnh viễn không thể trưởng thành, cuối cùng sinh ra Anh Thai. Lăng Hàn có kinh nghiệm võ đạo hoàn chỉnh nên không cần lĩnh ngộ, nhưng đối với người khác, lĩnh ngộ võ đạo là điều quan trọng nhất sau khi tiến vào Sinh Hoa Cảnh. Nhưng khoáng thạch này lại có thể giúp võ giả vượt qua bước này.

Khó mà tin nổi, nếu như những quặng thạch này nhiều hơn một chút, vậy chẳng phải có thể dễ dàng tạo ra cường giả Sinh Hoa Cảnh, Linh Anh Cảnh thậm chí Phá Hư Cảnh sao? Lăng Hàn lập tức đưa khoáng thạch còn lại vào Hắc Tháp: "Tiểu Tháp, phân tích một chút, những thứ này là gì?". "Đá bình thường, có một tia nguyên lực." Rất nhanh, Tiểu Tháp truyền ra thần niệm. "Bình thường?" Lăng Hàn kinh ngạc. Có thể trực tiếp tăng lên tu vi võ đạo của Sinh Hoa Cảnh, này có thể là phổ thông sao? Nếu có vô số thạch đầu "phổ thông" này, bảo đảm một con lợn cũng có thể tăng lên tới Phá Hư Cảnh, thậm chí thành Thần cũng không phải là không thể được. Gọi là Thần thạch cũng không quá đáng, làm sao có thể phổ thông? "Nguyên lực?" Lăng Hàn lắc đầu. "Tại sao ta không cảm giác được?". "Không phải nguyên lực, mà là lực lượng bổn nguyên," Tiểu Tháp giải thích. Lăng Hàn ngẩn ra: "Lực lượng bổn nguyên giống Hỗn Độn Nguyên Thạch sao?". "Không sai, chỉ là quá ít, ta căn bản khinh thường lấy ra!" Tiểu Tháp vô cùng ngạo kiều nói. "Mẹ nó, đã bị thương còn kiêu ngạo!" Lăng Hàn nhe răng, ngươi cố ý chọc tức hắn có đúng không? Hắn nói: "Ta không ngại ngươi cho ta một chút, càng nhiều càng tốt." Hắn không cần lĩnh ngộ võ đạo, nhưng cha mẹ hắn cần. Nếu có lượng lớn loại khoáng thạch này, tin rằng Lăng Đông Hành và Nhạc Hồng Thường có thể thuận lợi đột phá Sinh Hoa Cảnh.

Hắn đột nhiên hiểu ra, tại sao Hỏa Hoàng không tiếc bất cứ giá nào để có được những quặng thạch này. Bởi vì chúng có thể giúp đối phương, trong tình huống không có công pháp hay ngộ tính không đủ, hoàn thành bước nhảy siêu phàm thoát tục! Tuy nhiên, muốn khuyên Hỏa Hoàng dừng tay, có chút khó khăn. Vì điều này liên quan đến việc vượt qua một cảnh giới lớn, và hai trăm năm tuổi thọ! Không vào Sinh Hoa, phàm nhân chỉ có trăm năm tuổi thọ. Hỏa Hoàng ít nhất đã đi được nửa đường, ngăn cản hắn tiến vào Sinh Hoa, tương đương với đoạt mạng hắn. Lăng Hàn tin rằng vị đế hoàng này tuyệt đối sẽ không dễ dàng nghe lời khuyên. Không nghe khuyên, vậy đánh đến khi hắn phục mới thôi. Lăng Hàn bạo lực thầm nghĩ. "Trong những quặng thạch này còn có rất nhiều ý chí bạo lực. Hấp thu quá nhiều, với tu vi của ngươi bây giờ là không cách nào khống chế, tính tình sẽ đại biến, biến thành một cuồng nhân chỉ biết giết chóc," Tiểu Tháp khuyên. Lăng Hàn vừa nghe, lập tức bỏ đi ý định cho cha mẹ dùng loại khoáng thạch này: "Ngay cả Hắc Tháp cũng không cách nào tiêu trừ loại tâm tình này sao?". "Nhân tính là thứ khó dự đoán nhất, trừ khi ta hoàn toàn xóa đi trí nhớ của ngươi," Tiểu Tháp đề nghị. "Vớ vẩn!" Lăng Hàn vội vàng lắc đầu. Hắn không muốn xóa đi ký ức của cha mẹ, biến họ thành người hoàn toàn xa lạ. Hơn nữa, hắn có niềm tin rất lớn sẽ sớm đưa cha mẹ lên Sinh Hoa Cảnh. Hai trăm năm, hắn có thể tiến vào Thần giới, thay cha mẹ luyện Thần đan, để họ một bước lên trời. Đối với thiên phú đan đạo của mình, Lăng Hàn tràn ngập tự tin. Lăng Hàn quyết định trước giải quyết Chi Nhan và Hỏa Hoàng, sau đó quay lại nghiên cứu hầm mỏ này, xem bên trong rốt cuộc chôn giấu thứ gì.

Hai người ra khỏi hầm, đi tới tường thành. "Đứng lại!" Thủ vệ quát lên. Bọn họ nhận được lệnh không cho phép bất cứ ai rời khỏi đây. Ba Văn Lâm cũng xuất hiện, khóe miệng nở nụ cười gằn: "Thiếu niên, ngươi thật là điếc không sợ súng, ngay cả cái hầm tử vong này cũng dám vào! Hiện tại, ngươi chỉ còn không tới nửa ngày sinh mệnh." Lăng Hàn mỉm cười. Mệnh cách của hắn rất cứng, trừ khi ở trong hầm mấy năm, bằng không sẽ không bị nguyền rủa. Hơn nữa, dù thật sự bị nguyền rủa, không phải còn có Hắc Tháp sao? Thần vật này ở phương diện trừ tà ác, nguyền rủa có năng lực siêu nhiên. "Nếu chỉ còn sống nửa ngày, vậy ta phải đại náo một hồi mới đúng," hắn giả vờ điên cuồng nói. Ba Văn Lâm nhất thời lộ vẻ kiêng dè. Trước đó hắn không ra tay chính là vì cảm thấy Lăng Hàn không dễ trêu. Mà hiện tại, kẻ không dễ trêu kia chỉ còn sống hơn nửa ngày, vậy thì càng gay go. Ai nguyện ý liều mạng với một kẻ chắc chắn phải chết chứ? "Thiếu niên, ngươi đã là kẻ chắc chắn phải chết, ta mới chẳng muốn chấp nhặt với ngươi. Có điều, ta sẽ theo ngươi, nhìn ngươi chết!" Hắn nói. Lăng Hàn lộ ra nụ cười xấu xa: "Thật sự? Ta đi đâu ngươi cũng đi theo? Dám sao?". "Ha ha, cõi đời này có địa phương Ba Văn Lâm ta không dám đi sao?" Ba Văn Lâm cười gằn. "Vậy thì cùng đi a." Lăng Hàn cười nói, nhanh chân đi về phía Hoàng Đô, còn Ba Văn Lâm thì ngăn cản thủ vệ ở đây, bằng không những người kia sao có thể là đối thủ của Lăng Hàn.

Lăng Hàn đi cũng không nhanh, sau gần nửa giờ mới tiến vào Hoàng Đô. "Nhanh đi xem, nhanh đi xem, bắt được hai nữ sát thủ, chuẩn bị chém đầu răn chúng ở đông môn!" Mới vào thành, hắn liền nghe người qua đường hớn hở loan tin. Nữ sát thủ, còn hai người? Sẽ không phải là tỷ muội Liễu Phong Nhi chứ. Lăng Hàn lập tức đổi đường, đi đến đông môn. Sao hai nàng này lại tiết lộ thân phận cùng hành tung, rơi vào tay Hoàng thất? Hắn thoáng tăng nhanh bước chân, chỉ một hai phút, hắn liền đến đông môn. Chỉ thấy nơi đó có một đài cao, đang có hai nữ tử bị trói quỳ, tóc tai bù xù, không thấy rõ tướng mạo. Nhưng với thị lực của Lăng Hàn, hắn có thể khẳng định đó chính là tỷ muội Liễu gia. "Ai, hai người này thực có tiềm chất làm sát thủ sao?"

Bên cạnh có người đang lớn tiếng công bố tội của hai nữ, ám sát trọng thần đương triều Chi Nhan, mạo phạm thiên uy, hiện tại chém đầu răn chúng. Xử quyết hai mỹ nữ trước mặt mọi người, hơn nữa tốc độ còn nhanh như vậy, nghĩ đến cũng là bởi vì Hỏa Hoàng mạnh mẽ đào mỏ, dẫn tới dân chúng oán than, bởi vậy cố ý hành quyết, để trấn áp toàn quốc, đặc biệt là tâm tình phản kháng ở Hoàng Đô. "Ám sát Chi Nhan? Phi, hai người kia khẳng định là người tốt." "Ông trời không mở mắt, lại không làm thịt tên đáng giết ngàn đao kia, ngược lại chết hai người tốt." "Xuỵt, nhỏ giọng một chút, ngươi không muốn sống nữa sao?" Đoàn người nghị luận sôi nổi, đều bày tỏ đồng tình với tỷ muội Liễu Phong Nhi, mà Chi Nhan thì bị hận thấu xương. Lăng Hàn không lập tức ra tay cứu người, hắn muốn cho hai nữ một bài học, sau này không nên làm sát thủ gì nữa, các nàng căn bản không có thiên phú! Ba Văn Lâm tự nhiên cũng theo tới, không khỏi kinh ngạc, người sắp chết này lại còn có tâm tình xem người ta hành hình, cái này cần thần kinh thô cỡ nào? "Giờ đã đến, hành hình!" Một tên đao phủ bước lên đài cao, mình trần, trong tay cầm một thanh dao bầu khổng lồ. Hắn uống một hớp rượu, sau đó phun xuống thân đao, giơ lên thật cao, thân đao dưới ánh hoàng hôn phản xạ ra sắc thái thê lương. Hiển nhiên tu vi của tỷ muội Liễu Phong Nhi bị phong ấn, mà đối với đại bộ phận võ giả, tu vi bị phong ấn là không cách nào vận chuyển nguyên lực hộ thể, sức phòng ngự sẽ không cao hơn người bình thường bao nhiêu. Tên đao phủ kia là tồn tại Tụ Nguyên Cảnh, một đao xuống, hai tỷ muội chắc chắn sẽ đầu lìa khỏi cổ.

Xoạt, một đao chém xuống. Nhưng cảnh tượng máu chảy đầu rơi không hề xuất hiện, chỉ thấy một thiếu niên đột nhiên hiển hiện trên đài cao, dùng một tay nâng đỡ thân đao đang hạ xuống.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!