Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 104

Chương 104: Đoàn Tụ, Tu Luyện và Biến Số

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 516 đến 520 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một giai đoạn chuyển mình đầy cảm xúc, nơi anh hùng Lăng Hàn tạm gác lại những trận chiến khốc liệt để tìm về bình yên bên gia đình. Tác giả khéo léo lồng ghép sự phát triển nội tâm của nhân vật chính qua những khoảnh khắc đời thường, từ việc củng cố tình cảm đến những trăn trở về trách nhiệm và con đường tu luyện. Sự xuất hiện của các nữ nhân và những tình huống dở khóc dở cười đã mang đến những mảng màu tươi sáng, đồng thời hé lộ những âm mưu mới, đẩy mạch truyện vào một chương hồi đầy hứa hẹn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa trùng trùng nguy hiểm, Lăng Hàn lao đi như một cơn gió, phía sau là bốn Kim Giáp Thi cấp Linh Anh Cảnh gầm gừ truy đuổi. Nếu bị chúng đánh trúng, dù có Lôi Đình Chiến Giáp bảo hộ, hắn cũng khó lòng toàn mạng. Ngạo gia lão tổ, kẻ vốn kiêu căng, giờ đây run rẩy sợ hãi trước lưỡi kiếm của Lăng Hàn. Hắn không ngờ mình lại phải chết dưới tay một "tiểu nhân vật" mà hắn khinh thường. Lăng Hàn cười gằn, giọng đầy mỉa mai: "Ta là Đan sư Thiên Cấp, ta tự tay giết ngươi, ngươi còn không thấy vinh hạnh sao?". Một đường kiếm loé lên, Ngạo gia lão tổ thân thủ hai nơi, kết thúc một đời ngạo mạn.

Không chút chần chừ, Lăng Hàn tiếp tục thu hoạch sinh mạng của năm cường giả Linh Anh Cảnh từ Đông Nguyệt Tông, sau đó mới quay sang xử lý hai trưởng lão Thiên Thi Tông. Dưới áp lực của hài cốt Thần linh, những kẻ này thậm chí không thể thốt lên lời cầu xin, chỉ có thể cam chịu số phận, chết một cách thảm hại và uất ức. Linh Anh Cảnh, vốn là sự tồn tại vô địch ở Bắc Vực, nay lại bị thu hoạch dễ dàng như lúa mạch.

Khi hai trưởng lão Thiên Xế ngã xuống, bốn Kim Giáp Thi lập tức mất kiểm soát, chúng không còn truy đuổi Lăng Hàn mà chuyển sang trạng thái khát máu, tấn công bất kỳ sinh linh nào. Đây là bản năng nguyên thủy của Thi Binh. Lăng Hàn thở dài, Thần Thi dù mạnh mẽ cũng không thể khống chế những Thi Binh đã hoàn toàn tử vong này. Nếu không dùng Hắc Tháp, tu vi Sinh Hoa Cảnh của hắn khó lòng ngăn cản chúng tàn phá Bắc Hoang. Bốn Kim Giáp Thi cấp Linh Anh Cảnh có thể chất cực kỳ cường hãn, cần hàng chục Linh Anh Cảnh cùng cấp mới có thể tiêu diệt. Để chúng tự do sẽ là một tai họa diệt vong.

"Nhân quả này không thể gánh lên người," Lăng Hàn khẽ nói, rồi khẩn cầu Tiểu Tháp. Một luồng sức mạnh vô biên từ Hắc Tháp đổ vào, tu vi của hắn bùng nổ, trực tiếp đạt đến Linh Anh tầng một! Ba lão quái vật còn lại của Đông Nguyệt Tông kinh hãi tột độ. Họ vốn tưởng Lăng Hàn chỉ là Thần Thai Cảnh dùng đan dược giả mạo Sinh Hoa, nhưng giờ đây, hắn đã thực sự bước vào Linh Anh! "Thiếu niên này... thật đáng sợ!"

Lăng Hàn gạt ba kẻ kia sang một bên, ưu tiên tiêu diệt bốn Thi Binh. Ma Sinh Kiếm vung lên, Huyền Diệu Tam Thiên được triển khai. Một ngàn bốn trăm ánh kiếm ngang dọc, mười đoá tiên hoa võ đạo trong đan điền dập dờn, kích động linh khí thiên địa, bổ trợ cho uy lực kiếm pháp. "Oanh!", uy lực kiếm pháp tăng vọt gấp trăm lần. Một Kim Giáp Thi bị ánh kiếm chém nát tan. Linh khí cấp mười, Huyền Diệu Tam Thiên, cùng mười đoá tiên hoa trợ lực, đã tạo ra kết quả kinh người đến vậy, có thể thuấn sát Kim Giáp Thi! Ba lão quái vật Đông Nguyệt Tông nhìn nhau, không nói lời nào, quay đầu bỏ chạy, quyết định về tông môn ẩn náu.

Lăng Hàn không truy đuổi, mục tiêu của hắn chỉ là Ngạo gia lão tổ và Thạch Hà Thuận. Hắn thu hồi sức lực, tiếp tục dùng Huyền Diệu Tam Thiên chém nát từng Thi Binh một. Chỉ trong khoảng mười mấy phút, cả bốn Kim Giáp Thi đều bị tiêu diệt. Lăng Hàn thở phào, thu hai bộ Thần thi vào Hắc Tháp, rồi gọi mọi người ra, cùng trở về Lạc Nguyệt Hạp. Nhạc Hồng Thường xúc động khôn xiết khi trở lại nơi mà mười tám năm trước nàng bị Ngạo Phong ép phải chia ly chồng con. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền vội đỡ lấy nàng, khiến Lăng Hàn chỉ biết lắc đầu cười.

Sau khi dọn dẹp chiến trường, thu hoạch không gian giới chỉ của bảy Linh Anh Cảnh, Lăng Hàn cùng mọi người đến Quần Tinh Điện. Các Đan sư, kể cả Long Vĩnh Trường, đều quỳ lạy hành lễ khi biết Đan sư Thiên Cấp giá lâm. Lăng Hàn nâng họ dậy, hứa sẽ luyện thêm đan dược Địa Cấp trung phẩm và cho họ quan sát. Sau một ngày ở Quần Tinh Điện, Lăng Hàn vội vã lên đường đến Vũ Quốc, mong muốn cha mẹ đoàn tụ và kiểm tra tình hình của Lăng Đông Hành. Hắn thu mọi người vào Hắc Tháp, triển khai Quỷ Tiên Bộ, bay thẳng về Đại Nguyên Thành.

Chỉ ba ngày sau, hắn đã đến Đại Nguyên Thành và gặp Đại Nguyên Vương. Vị Vương gia này cung kính chào đón Lăng Hàn, không hề hay biết thân phận Đan sư Thiên Cấp và cường giả Sinh Hoa Cảnh của Lăng Hàn. Lăng Hàn hỏi về cha mình, được biết Đại Nguyên Vương đã tự chủ trương dời Lăng lão và tộc nhân đến một nơi an toàn hơn do có nhiều người ngoài tìm kiếm. Lăng Hàn hài lòng, tặng Đại Nguyên Vương một bàn đầy đan dược Địa Cấp rồi vội vã rời đi. Đại Nguyên Vương cầm những bình đan dược, suýt nữa ngã ngửa vì kinh ngạc, nhận ra giá trị to lớn của chúng và hy vọng bước vào Thần Thai Cảnh.

Lăng Hàn đưa mọi người rời Đại Nguyên Thành, hướng về một trấn nhỏ xa xôi ở phía tây nơi Lăng Đông Hành đang ẩn cư. Càng đến gần, Nhạc Hồng Thường càng căng thẳng, lo lắng mình già đi, sợ Lăng Đông Hành không nhận ra. Đến trước một đại viện đóng kín, Lăng Hàn gõ cửa. Một lúc sau, một người hầu trung niên ra mở cửa, kinh ngạc và vui mừng khi thấy Lăng Hàn trở về. Người hầu cho biết Lăng lão gia đang tiếp khách trong phòng khách.

"Khách nào?" Lăng Hàn thuận miệng hỏi.
"Một bà mối, muốn mai mối cho lão gia."

Nhạc Hồng Thường, người đang thấp thỏm, nghe vậy liền "hiện nguyên hình", tiến lên phía trước, giọng lạnh tanh: "Há, lão gia ngươi muốn cưới vợ bé?". Người hầu không nhận ra Nhạc Hồng Thường, nhưng thấy nàng đi cùng Lăng Hàn, không dám khinh suất, vội giải thích rằng lão gia đã tang thê nhiều năm, mọi người đều mong ông tái giá để có người bầu bạn. "Tốt lắm, ta ngược lại muốn xem xem!" Nhạc Hồng Thường lạnh lùng bước vào. Lăng Hàn vội kéo người hầu lại, cười nói: "Phúc Thúc, ngươi tự cầu phúc đi." Phúc Thúc không hiểu, Lăng Hàn cười đáp: "Đó là mẹ ta." Phúc Thúc ngớ người, sau đó sợ hãi tột độ, nghĩ đến việc mình vừa tán thành lão gia tái giá trước mặt phu nhân. Lăng Hàn trấn an Phúc Thúc, biết mẹ mình không phải người nhỏ nhen.

Một lát sau, một phụ nhân trung niên chừng bốn mươi tuổi chạy vọt ra khỏi nhà, trên mặt còn hằn một dấu tay. Lăng Hàn và các cô gái không vào trong, Lăng Hàn nói: "Trước tiên tìm một chỗ ở lại, phỏng chừng hôm nay cha và mẹ ta sẽ không đếm xỉa tới chúng ta." Hổ Nữu nghiêng đầu hỏi: "Tại sao?". Lăng Hàn cười không có ý tốt: "Vội vàng thân thiết a." Ba cô gái Lưu Vũ Đồng đều đỏ mặt, còn Hổ Nữu thì ôm cổ Lăng Hàn, nũng nịu đòi "thân thiết" với nàng.

Đúng như Lăng Hàn dự đoán, mãi đến trưa ngày hôm sau, Lăng Đông Hành mới có thời gian "triệu kiến" Lăng Hàn. Nhạc Hồng Thường dịu dàng ngồi bên cạnh, không còn chút dáng vẻ "sư tử Hà Đông" nào của ngày hôm qua. Gia đình đoàn tụ, cha con ôm nhau, rơi lệ. Sau khi ôn chuyện, Lăng Hàn hỏi về linh căn của cha. Lăng Đông Hành hớn hở cho biết đã chữa trị tốt, thậm chí còn sắp đột phá Dũng Tuyền Cảnh. Ông cũng nhắc đến Lưu Quý Đồng vẫn còn ở đây.

Lăng Hàn kể lại việc mình đã phế bỏ linh căn Ngạo Phong và giết Ngạo gia lão tổ. Lăng Đông Hành kinh ngạc tột độ khi biết con trai đã tiêu diệt một cường giả Linh Anh Cảnh. Cha con bàn bạc về việc ẩn náu, vì tin tức về Thần tàng sẽ khiến Lăng Hàn bị vô số kẻ dòm ngó, và gia đình chính là điểm yếu của hắn. Họ quyết định chuyển nhà, mai danh ẩn tích một thời gian. Lăng Hàn cũng muốn dùng thời gian này để tăng cường thực lực cho cha và củng cố tu vi của mình. Nhạc Hồng Thường hoàn toàn đồng ý, chỉ mong gia đình đoàn tụ.

Lăng Hàn thu tất cả mọi người vào Hắc Tháp, để lại một lá thư cho Đại Nguyên Vương rồi đạp không rời Vũ Quốc. Sau một chút chần chừ, hắn chọn Hỏa Quốc. Vượt qua núi non, sông lớn, Lăng Hàn xuất hiện ở Bảo Dương Trấn, một thị trấn biên thùy nghèo khó, vô pháp vô thiên, xen kẽ với lãnh địa Phong Quốc. Nơi đây không ai quan tâm đến những khuôn mặt mới. Lăng Hàn mua một đại viện rộng lớn, có vườn rau và gia cầm, đủ để tự cung tự cấp.

Mọi người ít giao du với bên ngoài, dành thời gian cho khổ luyện. Lăng Đông Hành, sau mười tám năm bị hoang phế, nay linh căn khôi phục, lại được Lăng Hàn cung cấp linh dược, thịt Đại Yêu, linh dịch, tu vi tinh tiến đến mức "điên cuồng". Lăng Hàn dự định ở lại đây non nửa năm, sau đó sẽ đến Trung Châu tham gia tỷ thí của Linh Bảo Các.

Tiến cảnh của Lưu Vũ Đồng và các cô gái khác ban đầu chậm lại để củng cố cảnh giới. Cuộc sống yên tĩnh kéo dài mười mấy ngày, nhưng Nhạc Hồng Thường lại không vui. Bà thấy con trai có ba cô gái xinh đẹp như hoa mà lại thờ ơ, thật lãng phí! Bà ra lệnh Lăng Hàn phải dành thời gian bồi các cô gái mỗi ngày. Lăng Hàn đành phải nghe lời.

Đầu tiên là Lưu Vũ Đồng. Hai người tản bộ bên ngoài trấn nhỏ. Gió nhẹ lay động, Lưu Vũ Đồng xinh đẹp như ngọc dưới ánh tà dương. Đột nhiên, nàng lảo đảo như muốn ngã, Lăng Hàn vội đưa tay đỡ lấy. "Sao vậy?" hắn hỏi. "Trật chân rồi," Lưu Vũ Đồng tựa vào hắn, giọng run rẩy. Lăng Hàn lập tức đoán ra đây là "chiêu trò", nhưng không nỡ vạch trần. Hắn chỉ đành giả vờ ngây thơ: "Vậy thì trở về thôi." Lưu Vũ Đồng gật đầu, ôm chặt lấy eo Lăng Hàn, đầu tựa vào lồng ngực hắn, cảm thấy hạnh phúc tột độ. Khi về đến nhà, Lăng Hàn buông nàng ra, Lưu Vũ Đồng vừa thẹn vừa vui, vội vã chạy vào phòng. Lăng Hàn không nhịn được cười, tự nhủ: "Trật chân mà chạy nhanh thế à, diễn xuất thật không chuyên nghiệp."

Ngày hôm sau là Lý Tư Thiền. "Nhé nha!", nàng cũng ngã xiêu vẹo. Lại trật chân! Lăng Hàn thầm nghĩ: "Các ngươi là do cùng một sư phụ dạy ra sao?". Hắn đỡ nàng trở về, nghĩ chắc chắn đây là chủ ý của mẹ mình, nếu không hai cô gái này không thể mặt dày đến thế. Lại nói, quen nhau đã lâu, sao trước đây không trật chân, giờ lại "trật chân tập thể"?

Ngày thứ ba, đến lượt Chư Toàn Nhi. Lăng Hàn thở dài: "Ngươi sẽ không đi một đoạn lại trật chân chứ?". Hắn mong có chút "trò mới", không thể cứ mãi trật chân, thật thiếu thành ý. Chư Toàn Nhi có chút bối rối, làm sao có thể nói ra được? Nàng liền "đùng", thân thể mềm nhũn ngã vào lòng Lăng Hàn, nghĩ rằng hắn dù sao cũng không nỡ để nàng ngã xuống đất. Lăng Hàn thực sự không muốn tiếp tục màn kịch này, nhưng nghĩ đến nếu mẹ mình biết, chắc chắn sẽ mắng hắn mấy ngày. Hắn đành ra tay hộ hoa, ôm lấy Chư Toàn Nhi. Cảm xúc thoải mái ập đến, khiến hắn lâng lâng. Đây là một tuyệt sắc giai nhân, dù che mặt cũng đủ khiến thiên kiêu Trung Châu động lòng. Lăng Hàn chợt có chút xao động, càng tiếp xúc lâu với Chư Toàn Nhi, hắn càng khó chống lại mị lực của nàng.

Hắn định đẩy nàng ra, nhưng nàng lại ôm chặt lấy hắn, thân thể mềm mại hoàn toàn dán vào, khiến hắn cảm nhận rõ ràng vóc dáng mê người của nàng. "Hàn ca ca..." Nàng thì thầm bằng giọng nói động tình. Lăng Hàn suýt nữa phun máu mũi. Một nữ tử đẹp như Thiên Tiên tựa vào lòng, phát ra âm thanh mê người như vậy, nếu hắn không phản ứng thì không còn là đàn ông nữa. "Toàn Nhi biết trong lòng huynh có người, nhưng Toàn Nhi không bận tâm, chỉ cần sau này trong lòng Hàn ca ca có một chỗ cho Toàn Nhi là được rồi." Chư Toàn Nhi thủ thỉ như nói mê. Lăng Hàn cảm thấy lòng mình dậy sóng. Trên đời còn lời tâm tình nào nặng hơn thế này không? Hắn thực sự không thể quên Thiên Phượng Thần Nữ, dù mười ngàn năm trôi qua, hắn vẫn tin nàng đã thành Thần và không thể vui vẻ bên người khác. Với điều kiện tiên quyết đó, hắn không thể chấp nhận người phụ nữ thứ hai, đó là lý do tại sao trước đây hắn ở bên Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền lâu như vậy mà không động lòng. Nhưng Chư Toàn Nhi đã mở ra một vòng vây nhu tình, khiến hắn không chút thay đổi mà nhảy vào.

"Thật là một Yêu Tinh!" Lăng Hàn ôm nàng, nói: "Có khả năng muội phải đợi thêm một trăm năm nữa." Chư Toàn Nhi dịu dàng đáp: "Toàn Nhi nguyện ý chờ!". Nàng là Sinh Hoa Cảnh, có ít nhất ba trăm năm tuổi thọ, chờ thêm trăm năm cũng chỉ như ba mươi tuổi. Hơn nữa, đi theo Lăng Hàn, với thiên phú của nàng, Sinh Hoa Cảnh không phải là cực hạn. Nếu ngay cả Chư Toàn Nhi cũng nguyện ý chờ, Lăng Hàn còn lý do gì để từ chối? Hắn dám nói không, mẹ hắn sẽ đánh hắn mất! Vậy cứ thế đi. Lăng Hàn ôm người đẹp, hai người im lặng, sự dịu dàng bao trùm. Chư Toàn Nhi rất thông minh, không hỏi người trong lòng Lăng Hàn là ai, không tranh giành hay so sánh, chỉ lặng lẽ giành lấy thế giới của riêng mình. Bầu không khí ấm áp, ngọt ngào. "Hàn ca ca, trong quần huynh giấu món đồ gì, cứng cứng, có chút cấn Toàn Nhi." Hai người ôm nhau một lúc, Chư Toàn Nhi đột nhiên hỏi và đưa tay sờ xuống.

Đến ngày thứ tư, Hổ Nữu chờ sẵn. Bị Lăng Hàn trừng mắt, tiểu nha đầu cười khanh khách, kéo hắn đi nướng thịt. Nàng không có tính kiên trì, trước đó còn nói muốn tu luyện chăm chỉ, nhưng chỉ vài ngày đã lại ngựa quen đường cũ. Điều đáng ngạc nhiên là tu vi của nàng lại tăng lên rất nhanh, mấy ngày trước đã âm thầm đột phá Sinh Hoa, sức chiến đấu mạnh đến không thể lường trước.

Những ngày nghỉ ngơi bình yên này giúp Lăng Hàn quên đi áp lực, tận hưởng tình cảm gia đình và hồng nhan tri kỷ, nhưng hắn vẫn đạt được tiến bộ đáng kinh ngạc. Kiếm khí của hắn đã đạt đến mười chín đạo, một sự bùng nổ lớn, nhưng hai mươi đạo là một cửa ải, có lẽ sẽ ngăn hắn lại một thời gian. Mặt khác, hắn cuối cùng đã nắm giữ hai cốt văn kia: một từ lão Hung Mông, một từ yêu thú Vương giả không tên. Cốt văn của lão Hung Mông là một võ kỹ phụ trợ, tăng cường sát thương cho kiếm khí mà không có tính công kích trực tiếp. Cốt văn còn lại là một môn võ kỹ Hàn Băng nhận, bổ sung cho Diệt Long Tinh Thần Tiễn trong các cuộc chiến tầm ngắn.

Sắp tới Trung Châu, Huyền Diệu Tam Thiên không thể dùng tùy tiện, tránh gây rắc rối với Thiên Kiếm Tông. Hắn lục lọi kho kiến thức của mình, tìm ra Bát Hoang A Tị Kiếm, một môn kiếm pháp Thiên Cấp từ một di tích cổ. Kiếm pháp này có tám thức, bảy thức đầu là Từ Bi kiếm, thức cuối cùng lại cực kỳ hung ác, nhập ma. Lăng Hàn quyết định luyện. Hắn vừa luyện kiếm, vừa thể ngộ tâm cảnh của người sáng tạo, hiểu sâu hơn về kiếm đạo.

"Tuy nhiên, luyện kỹ xảo của người khác, dù mạnh đến đâu cũng là của người khác. Mỗi người đều có con đường riêng, ngay cả con đường vương giả hay tuyệt tình cũng không thể hoàn toàn tương tự. Bởi vậy, muốn mạnh nhất, nhất định phải sáng tạo ra võ kỹ của mình!" Lăng Hàn suy ngẫm. "Vũ Hoàng đã sáng tạo Thiên Tử Quyền Pháp, không hẳn là mạnh nhất, nhưng phù hợp nhất với hắn, uy lực sẽ tăng lên theo cảnh giới. Nếu đời này ta sở trường về kiếm, vậy thì phải sáng tạo một môn kiếm pháp, kiếm đạo thuộc về chính mình, tăng lên theo cảnh giới của ta." Hắn đã có ý nghĩ này từ lâu nhưng chưa thực thi, nay bước vào Sinh Hoa, đã đến lúc chuẩn bị. Hắn vừa tu luyện Bát Hoang A Tị Kiếm, vừa thôi diễn kiếm đạo, tích lũy kiến thức, chờ ngày hậu tích bạc phát.

Tu vi của Lưu Vũ Đồng và các cô gái khác cũng bắt đầu tăng vọt trở lại sau thời gian trầm lắng. Lăng Hàn đặc biệt quan tâm đến Lăng Đông Hành, chỉ sau ba tháng, cha hắn đã bước vào Linh Hải Cảnh, tốc độ đáng sợ. Mặc dù tốc độ này có chút "đốt cháy giai đoạn" và có thể ảnh hưởng đến căn cơ, nhưng Lăng Hàn không còn cách nào khác. Cha hắn đã không còn trẻ, cần nhanh chóng đạt đến Thần Thai tầng chín, để có đủ thời gian xung kích Sinh Hoa Cảnh. Hắn không muốn cha mẹ chỉ sống vài chục năm, mà phải giúp họ bước vào Sinh Hoa, chờ hắn thành Thần và tìm được Thần dược để họ cũng có thể thành Thần.

Mối quan hệ với ba cô gái cũng ngày càng hòa hợp. Dù chưa có sự tiếp xúc quá thân mật, tình cảm lại ngày càng sâu sắc. Đặc biệt là Chư Toàn Nhi, sau vụ "cấn xương" lần đó, nàng không dám để Lăng Hàn ôm nữa, thậm chí nhìn thấy nửa người dưới của hắn sẽ xấu hổ, vẻ đẹp càng thêm động lòng người.

Đêm đó, sau khi Lăng Hàn tu luyện xong, hắn lên giường nghỉ ngơi, chìm vào giấc ngủ. Dù đã là Sinh Hoa Cảnh, thoát ly phàm tục, nhưng giấc ngủ vẫn là cách nhanh nhất để phục hồi hồn lực. Mỗi đêm hắn vẫn ngủ đúng giờ. Chỉ là đêm nay có chút không yên bình.

Đột nhiên, Lăng Hàn mở mắt. Hắn phát hiện cửa sổ khẽ động, hai người cầm kiếm lẻn vào. Ánh trăng chiếu xuống, phản chiếu hàn quang trên thân kiếm. Lăng Hàn cười gằn trong lòng, lại có kẻ dám tìm đến hắn, thật là tự tìm đường chết. Hắn định ra tay, nhưng chợt sững sờ. Với nhãn lực của hắn, dù trong đêm tối cũng có thể nhìn rõ, và hắn nhận ra hai kẻ đột nhập này.

Hắn cố ý hừ một tiếng, ngồi dậy trên giường. Xoạt! Hai thanh kiếm lập tức đặt lên cổ hắn. Một giọng nữ vang lên: "Đừng nhúc nhích, nếu không lấy mạng ngươi!". Giọng cô gái kia tiếp lời: "Tỷ, ngươi không nên làm hắn sợ, vạn nhất tên này nhát gan, bị dọa lại kêu to lên thì làm sao bây giờ?". Cảnh tượng này thật quen thuộc. "Ngươi câm miệng!" người tỷ trách mắng. Người muội hừ một tiếng, vẫn không phục, nàng nói rất có lý mà.

Lăng Hàn cười cười: "Yên tâm đi, gan ta lớn lắm, sẽ không kêu đâu." Đôi tỷ muội kia đều sững sờ. Họ đã gặp nhiều người gan lớn, nhưng lớn đến mức này thì thật hiếm thấy. Ngươi quá trấn định rồi, không biết có hai thanh kiếm đang đặt trên cổ sao?

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng nổ vang, một giọng nói mênh mông cuồn cuộn vang lên: "Người trong trấn, đều lăn ra đây cho ta!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!