Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Phong Viêm, kẻ ôm mộng bá chủ, giờ đây chỉ còn là một kẻ thảm bại, tuyệt vọng gào thét trong cơn hoảng loạn. Hắn không thể chết, không thể chấp nhận số phận nghiệt ngã này khi huyết mạch Thần thú vẫn cuộn chảy, khi mối thù giết đệ, hận mất chân chưa được rửa sạch. Nhưng Lăng Hàn, với ánh mắt lạnh lùng, đã giáng xuống lời phán xét cuối cùng. "Đúng, chính là cỗ phẫn uất này!" Lăng Hàn gằn giọng, "Ngươi từng không kiêng dè sinh mạng kẻ khác, từng đẩy họ vào nỗi tuyệt vọng tương tự. Giờ đây, ngươi nếm trải cảm giác đó. Ngươi thật bất hạnh, vì đã gặp phải ta." Một cú đạp mạnh mẽ, đầu Phong Viêm lún sâu vào bùn đất, tứ chi co giật rồi chìm vào câm lặng. Hắn đã chết.
Tiếng gầm giận dữ của Thạch Hà Thuận vang vọng, "Lăng Hàn! Lăng Hàn!" Hắn như muốn xé nát bầu trời. Lăng Hàn ngạo nghễ đáp trả, "Có gan thì xông lên, tiểu gia sẽ cùng ngươi đại chiến ba trăm hiệp!" Nhưng Thạch Hà Thuận nào dám, thần linh di cốt là thứ hắn không thể đối mặt. Lăng Hàn cười lớn, thu thần cốt vào Hắc Tháp, nhưng một luồng thần thức thô bạo bất ngờ đánh thẳng vào thức hải, suýt chút nữa khiến hắn phun máu. Cố gắng che giấu sự bất thường, hắn tiếp tục khiêu khích, rồi quay sang Ngạo Phong, người vừa tỉnh lại sau cơn mê man. "Đừng chết sớm nhé, mạng ngươi phải dành cho phụ thân ta thu gặt, nếu không, ông ấy sẽ tiếc nuối lắm." Ngạo Phong chỉ muốn nguyền rủa, nhưng toàn thân tê dại, mồ hôi lạnh vã ra, không còn chút sức lực nào.
Lăng Hàn nhanh chóng rời đi, chín luồng thần thức vẫn bám riết lấy hắn từ trên cao. Tám luồng tràn ngập sát khí, chỉ một luồng mang theo chút thân thuộc – chắc chắn là Nhạc gia lão tổ. Hắn hiểu rằng, những Linh Anh Cảnh khác đang chờ thời cơ, chờ hắn sơ sẩy, chờ hắn rời xa Đông Nguyệt Tông để ra tay.
Bỗng, một thân ảnh lao tới, "Hàn thiếu! Hàn thiếu!" Là Nhạc Khai Vũ, người đã trở về Đông Nguyệt Tông sớm hơn. Lăng Hàn cười đáp, "Nhạc huynh!" Nhưng Nhạc Khai Vũ, không nói không rằng, chộp lấy cổ áo Lăng Hàn, nhấc bổng hắn lên, "Ngươi cái thằng khốn này, biết rõ ta là biểu ca ngươi mà còn bắt ta gọi Hàn thiếu? Để cô cô phân xử!" Lăng Hàn bật cười, nhắc lại chuyện cá cược cũ, rồi tiện tay ném một lệnh bài thân phận. "Hàn Lâm!" Nhạc Khai Vũ ngỡ ngàng, cuối cùng cũng hiểu ra Hàn Lâm chính là Lăng Hàn, và trận cá cược ngày nào hắn đã thua. "Ngươi quá âm hiểm!" Nhạc Khai Vũ trách móc, nhưng cũng không thể phủ nhận sự hào phóng của "Hàn Lâm" khi ấy. Lăng Hàn dặn dò biểu ca về trước, sợ hắn bị cuốn vào trận chiến sắp tới. Nhạc Khai Vũ lo lắng hỏi Lăng Hàn có chống đỡ được không, và nhận được lời khẳng định đầy tự tin. Hắn gật đầu, tin tưởng vào người em trai đồng cam cộng khổ, rồi quay người rời đi, không quên dặn dò Lăng Hàn hãy về thăm cô cô và dượng. Lăng Hàn đáp lời trêu chọc, sau đó cũng nhanh chóng tiếp tục hành trình.
Ý chí của hắn được đẩy đến cực điểm, chỉ cần một chút gió lay cỏ động, hắn sẽ lập tức trốn vào Hắc Tháp. Giờ đây, Lăng Hàn chẳng còn sợ điều tiếng, khi tin tức về thần tàng đã lan rộng, ngay cả cường giả Phá Hư Cảnh cũng có thể ra tay. Vài ngày sau, hắn đã rời xa Đông Nguyệt Tông, tin rằng tám kẻ bám đuôi kia sắp động thủ. Lăng Hàn nở nụ cười lạnh, đột ngột nhảy vọt xuống một dòng sông lớn, bắn tung bọt nước, rồi biến mất không dấu vết, chui thẳng vào Hắc Tháp.
Trên không trung, chín bóng người đồng loạt hạ xuống, vẻ mặt kinh ngạc tột độ vì không còn cảm nhận được khí tức của Lăng Hàn. Chỉ có một lão giả, dù ngạc nhiên, vẫn nở nụ cười vui vẻ – Nhạc gia lão tổ. "Làm sao có thể biến mất?" Thạch Hà Thuận gầm lên. "Hắn ắt hẳn có thủ đoạn đặc biệt để che giấu tung tích," Ngạo gia lão tổ suy đoán, ánh mắt lạnh lẽo căm hờn vì Ngạo Phong đã bị phế linh căn. Chín người chia nhau truy tìm, Nhạc gia lão tổ dĩ nhiên có toan tính riêng, nếu gặp Lăng Hàn, ông sẽ tìm cách giúp đỡ.
Nhưng họ không biết, Hắc Tháp đang trôi theo dòng sông như một hạt bụi, nhanh chóng rời xa. Dòng sông ấy cuối cùng sẽ đổ ra Đại Hải, cửa ngõ của Bắc Hoang. Lăng Hàn không bận tâm, hắn đã vào Hắc Tháp, đoàn tụ với mẫu thân. "Con của ta!" Nhạc Hồng Thường, người mẹ đã chờ đợi mười tám năm, ôm chặt lấy Lăng Hàn, nước mắt tuôn rơi. Lăng Hàn cũng xúc động khôn xiết, đời này cuối cùng hắn cũng có cha mẹ trọn vẹn.
Hai mẹ con trò chuyện rất lâu, Nhạc Hồng Thường hỏi han về mười tám năm qua của con trai. Lăng Hàn chỉ kể những điều tốt đẹp, giấu đi gian nan. Khi biết con mình đã thành Đan sư Thiên Cấp, Nhạc Hồng Thường kinh ngạc đến tột độ, cuối cùng cũng hiểu vì sao Ngạo Phong và đồng bọn lại gọi Lăng Hàn là "Lăng đại sư".
Nửa ngày sau, Lăng Hàn dẫn mẫu thân đến gặp Lưu Vũ Đồng cùng những người khác. "Bái kiến lão chủ mẫu!" Tàn Dạ, Chu Vô Cửu, Quảng Nguyên đồng loạt quỳ gối hành lễ. Ba cô gái Lưu Vũ Đồng thì ngọt ngào gọi "bá mẫu", riêng Hổ Nữu có chút ngơ ngác, cắn cắn ngón tay. Nhạc Hồng Thường vui mừng khôn xiết, ba cô gái đều xinh đẹp, đặc biệt là Chư Toàn Nhi. Bà thầm nghĩ con trai thật có phúc, lại tìm được những người vợ đẹp như vậy. Ba cô gái cũng hết sức lấy lòng, biết đây là bà mẹ chồng tương lai. "Hàn Nhi, đây là khuê nữ của con?" Nhạc Hồng Thường bất ngờ hỏi khi thấy Hổ Nữu. "Mới không phải, Nữu là lão bà của Lăng Hàn!" Hổ Nữu chống nạnh, trịnh trọng tuyên bố. Nhạc Hồng Thường bật cười, thầm nghĩ tiểu nha đầu này thật đáng yêu, lớn lên chắc chắn không thua kém ai. Bà đã nghĩ đến viễn cảnh có nhiều cháu trai, cháu gái.
Lăng Hàn gọi Tàn Dạ lại. "Tàn Dạ, con đường võ đạo của ngươi không nên ở bên cạnh ta. Ở chỗ ta, ngươi chỉ có thể thành cao thủ, không thể thành đại tông sư. Ta hy vọng ngươi có thể trở thành đao đạo tông sư, một đao giả hoàng trung." Hô hấp của Tàn Dạ dồn dập, không ngờ Lăng Hàn lại kỳ vọng cao đến thế. Hắn quỳ xuống, "Hàn thiếu, ta nhất định không phụ kỳ vọng của ngài!" Lăng Hàn gật đầu, "Ta sẽ cho ngươi đủ tài nguyên, nhưng nhiều nhất chỉ đưa ngươi đến Thần Thai tầng chín, con đường sau đó cần ngươi tự đi. Tự mình đi mới là võ đạo chân chính của mình." Tàn Dạ khắc ghi lời đó. "Ngươi có thể đến Trung Châu trước, ta cũng sẽ đến đó, nhưng không còn là Lăng Hàn nữa. Ta vẫn sẽ dùng tên Hàn Lâm, ngươi có thể lưu ý, nhưng không cần hỏi han quá nhiều." Lăng Hàn đưa cho Tàn Dạ vài chiếc nhẫn không gian chứa đầy dược liệu quý giá và nguyên liệu nấu ăn từ Hắc Tháp. Tàn Dạ không hề khách khí, nhận lấy với lòng biết ơn sâu sắc, nguyện sẽ là thanh đao của Lăng Hàn khi cần.
Lăng Hàn thả Tàn Dạ ra khỏi Hắc Tháp. Dòng nước sông cuộn chảy không làm khó được một cường giả Thần Thai Cảnh. Hắc Tháp tiếp tục trôi, mười mấy ngày sau, Lăng Hàn bước ra. Hắn đã rời xa địa bàn Đông Nguyệt Tông, và những Linh Anh Cảnh kia cũng đã mất dấu hắn. Tuy nhiên, Lăng Hàn đoán rằng họ có thể đang mai phục hắn ở Lạc Nguyệt Hạp. Linh Anh Cảnh mai phục Thần Thai Cảnh, nghe thật nực cười, nhưng ai bảo Lăng Hàn có thần linh di cốt, khiến Linh Anh Cảnh cũng không dám đến gần. Họ chỉ có thể đánh lén, không dám để Lăng Hàn rút thần thi ra. Lăng Hàn thầm lắc đầu, hai bộ thần cốt kia đã bị hút cạn tinh hoa, uy thế thần cấp đang dần biến mất, chẳng mấy chốc sẽ hóa thành phàm cốt. Hắn không bận tâm, vì dựa vào thần cốt để ép người không giúp ích gì cho võ đạo.
Trong Hắc Tháp, tài nguyên phong phú: thịt yêu thú vương cấp, nguyên tinh cấp cao, linh dược, linh dịch... chỉ trong mười mấy ngày, tu vi của Lăng Hàn đã đạt đến Thần Thai tầng chín hậu kỳ, không còn xa Sinh Hoa Cảnh. Thể lực cũng đạt tới Thần Thai, nhưng tốc độ tăng trưởng sẽ chậm lại. Mọi người đều tiến bộ rõ rệt, như Nhạc Hồng Thường, từ Linh Hải tầng ba đã lên tầng bốn chỉ trong nửa tháng. "Thêm nửa tháng nữa, ta có thể xung kích Sinh Hoa," Lăng Hàn lẩm bẩm. "Nếu mấy lão bất tử kia còn dám bắt nạt ta, ta sẽ dùng Hắc Tháp rót lực, giết bọn họ không còn manh giáp!"
Một ngày sau, Lạc Nguyệt Hạp hiện ra trước mắt, như một vết cắt khổng lồ trên mặt đất. Hắn định đến Tinh Diệu Điện, vì đã hứa để Long Vĩnh Trường quan sát hắn luyện Bổ Linh Đan. Chợt, một đạo công kích cực nhanh lao tới! Lăng Hàn theo bản năng lập tức tiến vào Hắc Tháp. Đòn đánh này quá đáng sợ, của một Linh Anh Cảnh, hắn không kịp kích hoạt Lôi Đình Chiến Giáp, và dù có cũng không thể chống lại. Oành! Một hố sâu khổng lồ xuất hiện tại vị trí hắn vừa đứng, một đám mây hình nấm bốc lên trời. Linh Anh Cảnh thật đáng sợ!
Từ trong Hắc Tháp, Lăng Hàn nhìn thấy một lão già gầy gò, đen đúa xuất hiện, diện mạo xấu xí nhưng tỏa ra khí tức lạnh lẽo của tử thi. "Thi khí!" Lăng Hàn giật mình, đây là người của Thiên Thi Tông. Không chỉ một, một lão già béo ục ịch khác cũng xuất hiện, trông như thương nhân nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. "Không trúng," lão gầy đen nói. "Không gian linh khí này thật phi phàm, có thể chặn đòn của ngươi," lão béo đáp. "Xác thực không đơn giản! Nhưng nếu tông ta đoạt được, ai dám ngăn cản?" lão gầy đen nói. "Ha ha, không sai!" lão béo cười lớn.
Vấn đề là làm sao đoạt được? Lăng Hàn đang ẩn mình. Cửu Vân Trưởng lão xuất hiện, cung kính báo cáo về thiên phú và sự nhạy bén của Lăng Hàn. "Hừ, đây là Bắc Vực, Linh Anh xưng vương, lão phu không tin không làm gì được một tiểu bối chưa vào Sinh Hoa Cảnh!" Thiên Xế Trưởng lão gằn giọng. "Bảo vệ xung quanh, chỉ cần hắn xuất hiện, lập tức lấy mạng hắn!" lão gầy đen nói.
Đột nhiên, tám lão già khác xuất hiện, chính là những Linh Anh Cảnh của Đông Nguyệt Tông. "Hóa ra là các vị lão huynh của Đông Nguyệt Tông," Thiên Xế Trưởng lão chắp tay. "Hừ, ai xưng huynh gọi đệ với kẻ của Thiên Thi Tông các ngươi?" Thạch Hà Thuận lạnh lùng đáp, "Nếu đã thấy chúng ta, còn không mau cút đi?" "Cút?" Thiên Xế Trưởng lão cười khẩy, khoe khoang về sức mạnh của Thiên Thi Tông, với tông chủ Phá Hư Cảnh, bảy hộ giáo Thiên Nhân Cảnh, ba mươi ba Pháp Vương Hóa Thần Cảnh, và hàng trăm Linh Anh Cảnh như hắn. Tám người Đông Nguyệt Tông cứng đờ người. Sức mạnh này quá khủng khiếp!
"Vậy thì thế nào?" Ngạo gia lão tổ khinh thường, "Kẻ mạnh nhất Bắc Vực chỉ là Linh Anh Cảnh, cường giả vượt giới vực sẽ bị hao tổn tu vi. Ổ của Thiên Thi Tông nên ở Trung Châu, ngươi mời cường giả Hóa Thần Cảnh đến cho ta xem thử?" "Tông ta sớm muộn sẽ thống nhất Hằng Thiên Đại Lục, đến lúc đó nếu các ngươi không muốn thành Thi Binh thì chỉ có quy thuận!" Thiên Xế Trưởng lão ngạo mạn đáp, "Chỉ là giới vực, các ngươi nghĩ cường giả bản tông không phá được sao?" Tám người Đông Nguyệt Tông giật mình, đúng vậy, giới vực cũng là do cường giả tạo ra, làm sao chống lại Phá Hư Cảnh? "Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!" Hai lão già Thiên Thi Tông đồng thanh quát. "Chó má!" Ngạo gia lão tổ giận dữ, "Tà không thắng chính, nếu tông chủ nhà ngươi dám làm bừa, Thiên Kiếm Tông, Vân Phượng Tông ở Trung Châu sẽ không ra tay sao? Ít nói nhảm, hoặc cút, hoặc chết!"
Bảy Linh Anh Cảnh khác cũng lạnh lùng, không phải vì họ chính nghĩa, mà vì bảo vật trên người Lăng Hàn quá quý giá, họ không thể không tranh. Thiên Thi Tông đúng là chuột chạy qua đường ai cũng muốn đánh, nhưng hai kẻ này lại là lão hổ. Hai lão già Thiên Thi Tông hừ lạnh, rồi thét dài chói tai. Bốn chiếc quan tài trượt đến, thi khí đáng sợ tràn ngập. Bốn con Kim Giáp Thi bật ra từ quan tài, khuôn mặt khủng bố nhưng lại có một lớp vàng nhạt thần thánh. Kim Giáp Thi cấp một, tương đương Linh Anh Cảnh. Thiên Thi Tông đáng sợ là bởi Thi Binh không sợ chết, không đau đớn, phòng thủ kinh người. Hai Linh Anh Cảnh lại có thêm bốn Thi Binh, tương đương sáu Linh Anh Cảnh. "Hiện tại thì sao?" Thiên Xế Trưởng lão ngạo nghễ hỏi.
Đám Thạch Hà Thuận cau mày. Tám đánh sáu, họ vẫn chiếm ưu thế, nhưng có thể phải trả giá đắt. "Mục tiêu của mọi người đều là tiểu tử kia, sao không chờ hắn xuất hiện, sau đó cùng ra tay giết người, rồi tranh giành bảo vật!" Thạch Hà Thuận đề nghị. "Một lời đã định!" Hai Linh Anh Cảnh Thiên Thi Tông cũng không muốn khai chiến, họ yếu thế về số lượng. Hai bên tạm thời gạt bỏ hiềm khích, chờ đợi Lăng Hàn xuất hiện.
Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn thở dài. Đòn tấn công vừa nãy đã khiến Hắc Tháp trôi xa, nếu không hắn đã ném thần linh di cốt ra trấn áp mười tên Linh Anh Cảnh kia. Hắn không biết khí tức thần linh có tác dụng với Thi Binh không, vì chúng đã chết, chỉ như con rối. Lăng Hàn quyết định phải đột phá Sinh Hoa Cảnh thật nhanh, sau đó dùng Hắc Tháp rót lực, đánh bại đám khốn kiếp này. Hắn lập tức gạt bỏ mọi suy nghĩ, chuyên tâm tu luyện. Vốn đã là Thần Thai tầng chín hậu kỳ, chỉ trong mười ngày, hắn đạt tới đỉnh cao Thần Thai tầng chín. Linh Hải cuồn cuộn trong đan điền, hai tòa Thần Thai hùng vĩ bay lên. "Tốt nhất là dùng vài tháng để cảnh giới viên mãn rồi đột phá, nhưng giờ không có thời gian, phải lập tức xung kích Sinh Hoa Cảnh!" Xương cốt trong cơ thể Lăng Hàn phát ra âm thanh lanh lảnh như đại đạo tụng kinh. Lưu Vũ Đồng và mọi người xung quanh cũng ngồi thiền, hưởng lợi từ khí tức này.
Từ Thần Thai bước vào Sinh Hoa là một bước chuyển biến chất lượng, trên Thần Đài sẽ sinh ra tiên hoa võ đạo, thoát ly phàm tục. Tiên hoa võ đạo giúp thuyên chuyển linh khí thiên địa, bổ trợ công kích. Để đạt được Sinh Hoa Cảnh, cần gieo hạt giống võ đạo trên Thần Đài. Kiếp trước, Lăng Hàn gieo Hỏa linh chủng. "Có người gieo ba hạt giống, gọi là Tam Hoa Cái Đỉnh. Ta có Ngũ hành linh căn, sao không thử gieo năm hạt?" Hạt giống võ đạo chỉ gieo được ở đỉnh cao Thần Thai, nên hắn phải quyết định ngay. "Không cần cân nhắc, ta đi con đường mạnh nhất, gieo năm hạt giống!" Lăng Hàn kiên định.
Hắn bắt đầu lấy bản nguyên của Ngũ Hành Hỗn Độn Liên, tương ứng với Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ. Khi lấy ra bản nguyên, nỗi đau như dao cắt khiến khuôn mặt Lăng Hàn vặn vẹo. Lưu Vũ Đồng và các cô gái đau lòng, Nhạc Hồng Thường mắt đỏ hoe. Quá trình này thống khổ nhưng không nguy hiểm. Kiếp trước hắn làm một lần, giờ là năm lần! May mắn thay, cuối cùng cũng hoàn tất. Ngũ Hành Hỗn Độn Liên có vẻ suy yếu, nhưng Lăng Hàn là Đan sư Thiên Cấp, không sợ linh căn bị tổn hại.
Lăng Hàn bắt đầu gieo hạt giống. Chỉ có năm hạt, không thể tách rời. Hắn quyết định gieo vào Địa Thần Thai, còn nửa bên kia sẽ tính sau. Thần Thai là thổ nhưỡng tốt nhất cho linh chủng. Để linh chủng nảy mầm, ra hoa, cần vô số năng lượng và lĩnh ngộ võ đạo. Lăng Hàn bắt đầu nuốt linh dược, linh dịch không ngừng. Lĩnh ngộ võ đạo hắn không thiếu, đủ sức duy trì đến khi trở lại Thiên Nhân Cảnh.
Linh chủng lớn lên rất nhanh, chỉ một ngày đã thành đại thụ che trời, kết nụ hoa chờ nở. Chỉ cần hoa nở, Lăng Hàn sẽ chính thức bước vào Sinh Hoa Cảnh. Hắn ngồi khoanh chân, đây là bước khó khăn nhất, cần năng lượng kinh khủng để tiên hoa nở rộ. "Ta ăn! Ta ăn!" Lăng Hàn ăn như hổ đói, nuốt chửng mọi thứ. Trong cơ thể dâng lên đại đạo chi hỏa, thiêu đốt thân thể, sinh ra năng lượng vô tận. "Mẹ kiếp, tại sao năng lượng như vậy vẫn không đủ?" Hắn kinh ngạc. Lăng Hàn chợt hiểu ra, là do hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh. Thể phách của hắn mạnh mẽ như trân kim cùng cấp, giờ muốn bước vào Sinh Hoa, thể phách cũng phải nâng lên cường độ trân kim cấp sáu. Điều này đòi hỏi vô số năng lượng. Lăng Hàn giống như một Linh khí hình người, nâng cấp từ cấp năm lên cấp sáu, đó là một biến hóa khổng lồ.
Hắn tiếp tục ăn. Lăng Hàn hóa thân thành Hổ Nữu, làm Lưu Vũ Đồng và mọi người trố mắt. Ngay cả Hổ Nữu cũng ngạc nhiên, lẩm bẩm: "Ăn còn nhiều hơn Nữu, không hổ là Lăng Hàn của Nữu!" Hắn ăn liên tục hai ngày hai đêm, cuối cùng lấp đầy lỗ hổng năng lượng. Năm nụ hoa khẽ rung rinh, sắp nở. Điều kỳ diệu là trên thần đài Thiên linh hải cũng xuất hiện năm linh mầm, rồi năm nụ hoa tương tự. Như một tấm gương, biến hóa trên Địa linh hải được sao chép lên Thiên linh hải.
Dần dần, tiên hoa nở ra! Coong coong coong… trong Hắc Tháp vang lên thanh âm đại đạo, khiến mọi người thức tỉnh. Lưu Vũ Đồng và những người khác, bất kể tu vi cao thấp, đều đồng loạt đốn ngộ. Quan sát Lăng Hàn đột phá Sinh Hoa Cảnh mang lại lợi ích vô cùng lớn. Lăng Hàn là người có biến hóa lớn nhất. Trên thần đài Địa linh hải, năm đóa tiên hoa võ đạo lần lượt nở rộ: hoa xanh của Mộc, hoa đỏ của Hỏa, hoa trắng của Kim, hoa đen của Thủy, hoa vàng của Thổ. Ngũ hành linh hoa, đồng thời khai nở. Sinh Hoa Cảnh!
Trên thần đài Thiên linh hải, cũng nở ra tiên hoa ngũ sắc tương tự, không gió mà khẽ lay động, tỏa ra khí tức siêu việt phàm tục. Lăng Hàn mở mắt, hắn cuối cùng đã trở lại Sinh Hoa Cảnh. Đây là một điểm mốc quan trọng, đánh dấu bước đầu tiên trên con đường trở về đỉnh cao. "Hàn thiếu!" Mọi người thức tỉnh, vây quanh hắn. "Hàn nhi, con còn đau không?" Nhạc Hồng Thường nắm lấy tay Lăng Hàn, lo lắng hỏi. "Không còn, mọi việc đều thuận lợi," Lăng Hàn cười nói. "Chúc mừng Hàn thiếu!" Chu Vô Cửu và Quảng Nguyên cũng tiến lại, cảm thán một thiếu niên mười tám tuổi đã trở thành cường giả Sinh Hoa Cảnh, một tồn tại vô địch ở Bắc Hoang.
Lăng Hàn gật đầu, "Đợi ta giải quyết mấy tên rác rưởi kia trước, tối nay lại uống rượu hân hoan." Nói rồi, hắn bước ra khỏi Hắc Tháp. "Tiểu tử!" Thiên Xế Trưởng lão và lão già đen thui đồng thời lao tới, theo sau là bốn Thi Binh với ánh vàng nhạt trên mặt. Tám Linh Anh Cảnh của Đông Nguyệt Tông thì đứng ngoài quan sát. Họ kiêng kỵ thần linh di cốt trong tay Lăng Hàn, không thấy hắn dùng thì tuyệt đối không dám xông lên. Đáng tiếc, hắn vốn muốn gài bẫy nhiều người hơn.
Khi hai trưởng lão Thiên Thi Tông đến gần, Lăng Hàn tiện tay giương lên, một bộ di cốt thần linh được tế ra. "Lão huynh, ngày sau ta nhất định phong quang đại táng ngươi," Lăng Hàn thầm thì. Đùng đùng! Hai trưởng lão Thiên Thi Tông lập tức ngã gục xuống đất, bị khí tức thần linh trấn áp, không thể phản kháng. Nhưng bốn Thi Binh không hề hấn gì, chúng vốn không có ý thức, sao có thể bị khí tức thần linh áp chế? Bốn Kim Giáp Thi, tương đương Linh Anh Cảnh, đáng sợ đến mức nào?
Lăng Hàn không lập tức dùng Hắc Tháp rót lực, mà kích hoạt Lôi Đình Chiến Giáp. Tia sét bùng lên, tạo thành hàng rào điện quanh người hắn. Hắn lùi lại, không dại dột đối đầu trực diện với bốn Thi Binh Linh Anh Cảnh. Từng đạo ký ức võ học thức tỉnh trong đầu, dưới chân Lăng Hàn tự nhiên chuyển động – Quỷ Tiên Bộ! Đây là thân pháp Thiên Cấp, chỉ Sinh Hoa Cảnh mới có thể thi triển. Kiếp trước, hắn đã chuyên tu Quỷ Tiên Bộ, dùng đến cả Thiên Nhân Cảnh.
Cảm giác quen thuộc ùa về, Lăng Hàn hào hùng vạn trượng, ung dung di chuyển giữa bốn Thi Binh Linh Anh Cảnh. Thân pháp Thiên Cấp thượng phẩm linh hoạt đến mức khó tin. Võ đạo Bắc Vực quá thấp, công pháp cao nhất cũng chỉ Địa Cấp thượng phẩm, làm sao so được với Thiên Cấp? Đặc điểm của Thi Binh là chịu đòn, không sợ chết, nhưng chỉ dựa vào bản năng khi còn sống. Công kích như vậy làm sao đánh trúng Lăng Hàn với Quỷ Tiên Bộ?
"Chẳng lẽ đây là truyền thừa tiểu tử kia có được từ Thập Nhị Cung?" "Thật kinh người, dưới vòng vây của bốn Thi Binh mà vẫn ung dung di chuyển, chỉ thỉnh thoảng bị dư âm quét trúng, nhưng chiến giáp đã chặn được." "Ồ, sao bộ chiến giáp này giống Lôi Đình Chiến Giáp thế nhỉ?" "Không phải chứ, Lôi Đình Chiến Giáp không phải không cách nào thức tỉnh, còn đang trong tay một đệ tử tông môn ta, tên Hàn gì đó?" "Hàn Lâm!" Tám Linh Anh Cảnh Đông Nguyệt Tông đồng loạt hít một hơi lạnh. Hàn Lâm đọc ngược lại là Lăng Hàn! Mẹ kiếp, bọn họ đã bị Lăng Hàn lừa, hắn đã trộm một bí bảo! Nhìn uy lực Lôi Đình Chiến Giáp trên người Lăng Hàn, chặn cả dư âm Linh Anh Cảnh, giá trị của nó là bao nhiêu? "Nhất định phải đoạt lại!" Tám người mắt đỏ ngầu.
"Khà khà, dưới công kích của bốn Thi Binh, tiểu tử này đang bất tri bất giác rời xa bộ hài cốt đáng sợ kia rồi." "Quá tốt, chỉ cần hắn đi xa thêm chút nữa, chúng ta sẽ nhân cơ hội ra tay!" "Được, lần này nhất định phải một đòn giết hắn!" Tám người quan sát, chờ đợi thời cơ. Dường như Lăng Hàn đang chiến đấu hăng say, quên mất tám cường giả Linh Anh Cảnh đang mai phục. Hắn không ngừng lùi, cách bộ thần thi kia ngày càng xa. "Chính là lúc này!" Đám Ngạo gia lão tổ đồng loạt bắn lên, Lăng Hàn đã thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của Thần Thi, đây là cơ hội tốt nhất! Xèo xèo xèo, năm người dẫn đầu, ba người phía sau, đồng loạt lao tới! "Đang chờ các ngươi đây!" Lăng Hàn cười gằn. Hắn có thần thức Thiên Nhân Cảnh, làm sao có thể quên tám lão già này? Đây chính là chiến thuật của hắn, giả vờ rời xa thần thi để dụ họ ra.
Nghe lời đó, tám người đồng loạt rùng mình, có cảm giác bất ổn. Đây là phản ứng bản năng, và họ tin tưởng vào bản năng của mình. Họ lập tức dừng lại, muốn rút lui. "Đã chậm!" Tay phải Lăng Hàn giương lên, lại ném ra một bộ Thần Thi khác. Vù! Khí tức đáng sợ cuộn qua, đùng đùng đùng… năm Linh Anh Cảnh xông lên trước mặt lập tức ngã chổng vó. Ba người còn lại, dù chao đảo, vẫn kịp thoát khỏi khu vực ảnh hưởng của khí tức thần linh. Họ cách xa hơn nên ít bị ảnh hưởng. Lăng Hàn thầm tiếc nuối, nhưng Ngạo gia lão tổ, Thạch Hà Thuận đều nằm trong số năm người bị ngã, khiến hắn rất hài lòng. Đây mới là kẻ hắn phải giết. Dưới chân hắn xê dịch, rút Ma Sinh Kiếm, lao thẳng vào Thạch Hà Thuận. "Ngươi dám!" Ba cường giả Linh Anh Cảnh phía xa vội vàng gầm lên. Đông Nguyệt Tông có chín Linh Anh Cảnh, nếu chết năm người ở đây, thực lực sẽ giảm mạnh một nửa, gần như bị loại khỏi hàng ngũ tứ đại thế lực. "Ta có gì mà không dám?" Lăng Hàn lạnh lùng, một kiếm chém ngang, phốc! Đầu Thạch Hà Thuận rơi xuống, máu tươi tuôn trào. Đường đường một cường giả Linh Anh Cảnh, kẻ mạnh nhất Bắc Vực, lại chết một cách uất ức như vậy! Bí thuật chưa kịp thi triển, đã như một con chó chết nằm trên đất mặc người xâu xé. Trên đầu Thạch Hà Thuận, hai mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.