Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa không gian đầy rẫy báu vật, Lăng Hàn thoăn thoắt thu gom chiến lợi phẩm, đôi tay thoăn thoắt không ngừng. Văn Nhất Kiếm, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi buông lời trêu chọc về phần chia. Lăng Hàn mỉm cười đáp lại, khéo léo gán cho Văn Nhất Kiếm cái mác "xuất thân đại tông môn, không màng vật vãnh", khiến đối phương dù ấm ức cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt. "Nguyên tinh tam tinh đấy, ai mà chê được cơ chứ!" Văn Nhất Kiếm thầm nghĩ, nhưng rồi lại nghiêm mặt tuyên bố mối quan hệ đối thủ cạnh tranh nếu cả hai cùng sở hữu tọa độ thần tàng. Lăng Hàn chỉ cười bí hiểm, ngụ ý về khả năng hợp tác, khiến Văn Nhất Kiếm càng thêm khó hiểu về con người kỳ lạ này. Trước khi Văn Nhất Kiếm quay lưng rời đi, Lăng Hàn đột ngột gọi lại, hỏi mượn chiếc ốc biển. Câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt ấy lại suýt chút nữa khiến Văn Nhất Kiếm phun máu, chỉ kịp nặn ra một tiếng "cút" rồi vội vã biến mất, không rõ là trở về Đông Vực hay tìm nơi ẩn náu. Bởi lẽ, tin tức về việc y đoạt được truyền thừa Thiên Hạt Cung chắc chắn sẽ nhanh chóng lan truyền, thậm chí có thể khiến chính sư môn của y cũng phải động lòng.
Lăng Hàn cười lớn, quay sang nhóm Lưu Vũ Đồng, tuyên bố đã đến lúc trở về Cực Dương Thành. Tuy nhiên, các đồng đội đều bày tỏ sự lo lắng. Truyền thừa Thập Nhị Cung được đồn đại là chìa khóa mở ra Phá Hư Cảnh, cùng với thông tin về Thần tàng mà Lăng Hàn và Văn Nhất Kiếm nắm giữ, chắc chắn sẽ khơi dậy lòng tham của vô số cường giả, thậm chí cả đại năng Phá Hư Cảnh từ Trung Châu. Lăng Hàn gật đầu thừa nhận phiền phức, nhưng vẫn kiên quyết phải đến Cực Dương Thành, nơi mẹ anh đang bị giam giữ. Sau những lời từ biệt bịn rịn với Nhạc Khai Vũ và các thiên kiêu khác, Lăng Hàn nhanh chóng đưa mọi người vào Hắc Tháp, dịch dung rồi thuê xe ngựa, thong dong trở về Cực Dương Thành.
Trong Hắc Tháp, mọi người đều có những bước tiến vượt bậc. Chu Vô Cửu và Quảng Nguyên đã đạt đến Linh Hải tầng chín và Thần Thai tầng sáu, tốc độ tu luyện kinh ngạc. Tàn Dạ và Lưu Vũ Đồng tuy không tiến bộ rõ rệt về tu vi nhưng ý chí được tôi luyện vững vàng, đặc biệt hữu ích khi đột phá Sinh Hoa Cảnh. Sau hai ngày di chuyển, Lưu Vũ Đồng, Chu Vô Cửu và Tàn Dạ đồng loạt đột phá Thần Thai, khiến chính họ cũng không thể tin vào tốc độ này. Chư Toàn Nhi, nhờ thiên phú võ đạo và sự tôi luyện thần thức khi đối kháng với ý chí võ đạo Sinh Hoa Cảnh, cũng hồi phục nhanh chóng, báo hiệu một kỳ bùng nổ tu vi sắp tới.
Lăng Hàn gọi Chư Toàn Nhi đến, trao nàng một bình đan dược. Nàng mỹ nhân tuyệt sắc này, từ khi được Lăng Hàn vén khăn che mặt, đã không còn che giấu dung mạo, khiến Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cũng phải ngẩn ngơ. Nàng cho rằng mình đã khỏi bệnh, không cần đan dược nữa. Lăng Hàn mỉm cười, giải thích đây là "Phục Hổ Thiên Vận Đan" dành cho sư phụ nàng, phần thưởng anh nhận được nhờ sự hy sinh của nàng. Chưa dứt lời, Chư Toàn Nhi đã lao đến ôm chặt lấy anh, xúc động đến rơi lệ. Mùi hương cơ thể cùng sự mềm mại của nàng khiến Lăng Hàn thoáng mơ màng. "Cảm ơn huynh! Cảm ơn huynh!" Nàng thì thầm. Lăng Hàn vỗ vai nàng, bảo nàng trở về Bán Nguyệt Tông khi vết thương lành hẳn. "Hàn thiếu muốn làm gì với Toàn Nhi, Toàn Nhi đều đồng ý!" Câu trả lời nhỏ như muỗi kêu nhưng lọt vào tai Lăng Hàn, khiến huyết dịch toàn thân anh sôi trào. Anh suýt chút nữa đã không thể kiềm chế, nhưng đúng lúc đó, một bóng hình bất chợt lướt qua tâm trí, dập tắt mọi ý nghĩ lãng mạn.
Thiên Phượng Thần Nữ!
Lăng Hàn đẩy Chư Toàn Nhi ra, dặn nàng nghỉ ngơi. Nàng mỹ nhân kia, xấu hổ đến mức không dám mở mắt, vội vã chạy đi. Lăng Hàn nằm dài trên cỏ, ngửa mặt nhìn trời, tự vấn liệu mình có điên không khi lại nghĩ đến "nữ nhân hung hãn" kia vào khoảnh khắc đó. Anh chợt nhận ra điều đáng sợ: "Chẳng lẽ, sau mười ngàn năm, ta lại thích bà cô hung dữ đó sao?" Tiểu Tháp đột nhiên xuất hiện, lạnh lùng xác nhận suy đoán của anh. Lăng Hàn cố gắng chối bỏ, nhưng Tiểu Tháp đã nhìn thấu mọi ký ức của anh. "Rất rõ ràng, Thiên Phượng Thần Nữ yêu ngươi, nhưng tên đầu đất ngươi căn bản không có ý thức được!" Lăng Hàn thở dài, trách móc nàng quá bá đạo, không hề dịu dàng. Nhưng rồi anh lại tự nhủ, một hồng nhan chiến thần như Thiên Phượng Thần Nữ làm sao có thể yểu điệu thục nữ? Anh chợt hiểu ra, những lần nàng ngang nhiên càn quét đan dược của anh, không hề xem mình là người ngoài, chính là ám chỉ rõ ràng nhất. "Ta thật ngu ngốc!" Anh ngửa mặt lên trời hét lớn, rồi siết chặt nắm đấm, thề sẽ tìm lại nàng sau khi thành Thần, và nếu nàng dám gả cho kẻ khác, anh sẽ không buông tha.
Sau bảy ngày xóc nảy trên xe ngựa, Lăng Hàn cuối cùng cũng trở lại Cực Dương Thành. Anh lập tức phái Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đi thu hồi nguyên tinh từ các cửa hàng, còn mình thì đến Bắc Đan Các tìm Công Dương Thái Tôn để đón mẹ. Tại đây, anh dùng thân phận Đan sư Thiên Cấp để gặp người. Các Đan sư đều cung kính hành lễ. Công Dương Thái Tôn đón anh với vẻ mặt áy náy, báo tin Đông Nguyệt Tông không chịu thả người. Lăng Hàn nhíu mày, hiểu rằng Đông Nguyệt Tông muốn dùng mẹ anh để uy hiếp. Anh gật đầu, quyết định tự mình đến Đông Nguyệt Tông. Công Dương Thái Tôn lo lắng đề nghị đi cùng, nhưng Lăng Hàn từ chối, tự tin vào đối sách của mình.
Trở về nơi ở, Lăng Hàn nhận được tin xấu từ Lưu Vũ Đồng: cả hai cơ sở kinh doanh của anh đều bị phá hoại bởi Thiên Thi Tông. Anh lẩm bẩm, coi đây như một lời khiêu khích nhỏ, không quá bận tâm. Điều quan trọng hơn lúc này là phải nhanh chóng cứu mẹ, sau đó đưa cha rời khỏi Vũ Quốc, tránh để người khác nắm thóp. "Đi Đông Nguyệt Tông!"
Lăng Hàn đóng cửa tửu lầu và Đan Vương Các, từ chối lời mời của Ân Hồng tham gia tỷ thí, rồi lên đường đến Đông Nguyệt Tông. Chư Toàn Nhi cũng không trở về Bán Nguyệt Tông mà ở lại trong Hắc Tháp tĩnh dưỡng cùng anh. Hàng ngày, Lăng Hàn khổ tu trong xe ngựa. Một tháng trôi qua, anh đã đột phá Thần Thai tầng chín, và Cửu Long Phách Thể Quyết cũng đạt đến cấp độ Linh Hải Cảnh. Dù vậy, việc lĩnh ngộ cốt văn vẫn gặp phải bình cảnh. Bù lại, kiếm đạo của anh lại có bước tiến dài, tu luyện thêm ba đạo kiếm khí, đạt tổng cộng mười ba đạo, vượt qua cả Yêu Hồi Nguyệt ở thời điểm trước.
Đến Đông Nguyệt Tông, Lăng Hàn một mình bước tới sơn môn. Anh không dùng lệnh bài "Hàn Lâm" mà trực tiếp tuyên bố thân phận, yêu cầu Tông chủ Đông Nguyệt Tông ra gặp. Mấy đệ tử gác cổng bối rối, cho rằng anh điên rồ. Lăng Hàn không kiên nhẫn, phóng thích khí tức Thần Thai Cảnh, khiến bọn họ tái mặt, vội vã chạy vào báo tin. Chẳng mấy chốc, nhiều cao thủ xuất hiện, từ Linh Hải Cảnh đến Thần Thai Cảnh, cùng vô số đệ tử Dũng Tuyền Cảnh tò mò. Bạch Ngọc Tuyền, Chung Hòa Quang, Cù Thủy Vân và những thiên tài Bắc Hoang Cửu Quốc khác nhận ra anh, kinh ngạc trước sự thay đổi của Lăng Hàn. Một chấp sự Thần Thai Cảnh bước ra, chắp tay chào Lăng Hàn, hỏi mục đích của anh. Lăng Hàn lạnh lùng đáp trả, coi thường đối phương không đủ tư cách nói chuyện với mình. Chấp sự kia tức giận, định ra tay dạy dỗ anh. "Thần Thai Cảnh nhỏ bé cũng dám ra tay với Đan sư Thiên Cấp?" Lăng Hàn nói, thân hình lóe lên, đã xuất hiện trước mặt đối thủ, một đòn đoạt mạng.
Cả đám người xung quanh hít khí lạnh, một chấp sự Thần Thai Cảnh bị miểu sát! Lẽ nào Lăng Hàn đã đạt đến Sinh Hoa Cảnh? Lăng Hàn thu nắm đấm, lạnh nhạt nói: "Người có thể nói chuyện, còn không chịu đi ra?" Trong tiếng hừ lạnh, vài bóng người từ sau núi bay ra, đứng lơ lửng trên không trung. "Lăng đại sư, chạy đến Đông Nguyệt Tông ta giết người, cái này không hay lắm đâu?" "Ta chỉ có một câu nói, giao Nhạc Hồng Thường ra đây!" Lăng Hàn điềm nhiên đáp. "Ha, giết người của Đông Nguyệt Tông ta, còn muốn bắt người sao?" Ngạo Phong cũng xuất hiện, lạnh lùng nói, "Giao truyền thừa của Thập Nhị Cung ra đây, coi như bồi thường!" Lăng Hàn cười gằn, tay phải giương lên, triệu hồi Thạch Linh. "Ăn ngọn núi này cho ta!" Thạch Linh tuy không thích đá thường, nhưng mệnh lệnh của chủ nhân không thể không tuân, lập tức lao vào, phá nát sơn môn rồi bắt đầu gặm nhấm. Cả Đông Nguyệt Tông vừa sợ vừa giận, sơn môn là bộ mặt của tông môn, lại bị một con quái vật ăn sạch!
"Lăng Hàn!" Vô số cường giả Sinh Hoa Cảnh gào thét phẫn nộ, căm tức thiếu niên trẻ tuổi dám ngông cuồng đến vậy. Lăng Hàn chỉ cười nhạt, làm như không nghe thấy. Thạch Linh vẫn đang cắn xé sơn môn một cách phiền muộn, đôi mắt liên tục nhìn Lăng Hàn, mong được "ân xá". "Được, ngươi muốn gặp Nhạc Hồng Thường, liền để ngươi gặp!" Ngạo Phong bất ngờ lên tiếng, ánh mắt ẩn chứa vẻ đắc thắng. Lăng Hàn nhướng mày, cảm thấy có điều bất ổn. Chẳng lẽ họ đã đoán ra quan hệ giữa anh và mẹ? Không lâu sau, hai tên Thần Thai Cảnh dẫn theo một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt u buồn nhưng vẫn toát lên vẻ mỹ lệ. Từ huyết mạch, Lăng Hàn nhận ra ngay, đây chính là mẹ anh – Nhạc Hồng Thường!
"Lăng đại sư, hiện tại người đã mang đến, có lời gì muốn nói không?" Ngạo Phong đắc ý hỏi. Nhạc Hồng Thường từ lúc thấy Lăng Hàn đã không rời mắt khỏi anh, ánh mắt vừa không tin vừa kích động, thân thể run rẩy. Nàng không để ý đến Ngạo Phong, chỉ chuyên chú nhìn con trai. "Hồng Thường sư muội, ngươi không cảm thấy thiếu niên này nhìn rất quen mắt sao?" Ngạo Phong cố tình trêu chọc. "Lăng đại sư, nghe nói ngươi xuất thân từ Vũ Quốc của Bắc Hoang Cửu Quốc, đến từ một trấn nhỏ do Đại Nguyên thành quản lý, phụ thân gọi Lăng cái gì ấy nhỉ?" Nghe đến đây, Nhạc Hồng Thường càng kích động, nhưng lập tức khôi phục vẻ lạnh lùng: "Ta không quen biết thiếu niên này, mang ta trở về thôi!" "Hồng Thường sư muội, nhìn thấy nhi tử xa cách mười tám năm, lại lãnh đạm như vậy sao?" Ngạo Phong cười gằn, ném ra một quả bom nặng ký, khiến cả Đông Nguyệt Tông xôn xao. Lăng Hàn mỉm cười: "Nương, không cần ẩn giấu, ngày hôm nay con đến mang ngài trở về, đoàn tụ với phụ thân!"
Một tiếng "nương" khiến nước mắt Nhạc Hồng Thường tuôn như mưa. Nàng đã cố gắng kiềm chế để không để con trai bị uy hiếp, nhưng lời nói của anh đã phá vỡ mọi phòng tuyến. Nàng khóc nức nở, nếu không bị kiềm chế, chắc chắn đã ôm chầm lấy Lăng Hàn. Mười tám năm! Ngạo Phong cười lớn, nhưng nụ cười lạnh lẽo. Kẻ nghiệt súc mà hắn đã không kịp giết năm xưa, nay lại trở thành Đan sư Thiên Cấp, ngang hàng với các tông chủ! Giết Lăng Hàn lúc này là điều bất khả thi, đặc biệt khi anh còn mang theo truyền thừa Thập Nhị Cung và thông tin về Thần tàng. Nếu Đông Nguyệt Tông ra tay, toàn bộ Bắc Vực sẽ lấy cớ báo thù cho Đan sư Thiên Cấp mà hợp công tông môn. Tuy nhiên, ép Lăng Hàn ở lại Đông Nguyệt Tông thì lại khác, và Nhạc Hồng Thường chính là con bài chủ chốt. "Lăng đại sư, nếu đã nhận thân, vậy sau này liền ở lại trong tông đi, mặt khác, ta sẽ đi mời cha của ngươi tới, để một nhà các ngươi đoàn viên." Ngạo Phong nói, đầy vẻ uy hiếp. Hắn sẽ không đời nào để kẻ thù của mình sống sung sướng, chỉ một người để uy hiếp là đủ, kẻ còn lại có thể giết đi để dằn mặt. "Lăng đại sư, nếu chúng ta có thành ý như vậy, ngươi xem có phải cũng nên có chút biểu thị không? Nghe nói ngươi ở trong bí cảnh Thập Nhị Thiên được rất nhiều bảo vật, đều lấy ra để chúng ta mở mang kiến thức một chút đi!"
Lăng Hàn cũng cười, nụ cười lạnh lẽo không kém: "Lỗ tai của các ngươi đều có vấn đề sao, ta nói rồi, ngày hôm nay là đến dẫn người đi!" "Lăng đại sư muốn rời đi, xin cứ tự nhiên!" Lý Bồi Nguyên, một Sinh Hoa Cảnh khác lên tiếng, "Có điều, Hồng Thường sư muội là người của Đông Nguyệt Tông ta, tự nhiên sẽ ở lại bản tông." Lăng Hàn nhìn mười mấy Sinh Hoa Cảnh trước mặt, hỏi: "Nếu như ta mạnh mẽ dẫn người đi thì sao?" "Ha ha ha ha!" Tất cả đều cười phá lên. Ngạo Phong nói: "Lăng đại sư, trình độ đan đạo của ngươi xác thực có một không hai, nhưng dù sao cũng chỉ là Thần Thai Cảnh mà thôi. Hơn nữa, tuy ngươi có đan dược có thể tăng lên một cảnh giới lớn, nhưng bản tông không phải chỉ có Sinh Hoa Cảnh!" Lăng Hàn khinh thường nói: "Đánh đánh giết giết, đây là sự tình mãng phu mới làm ra." Sau đó, anh vung tay phải lên, một cỗ hài cốt xuất hiện ngay trước sơn môn, khí tức khủng bố tịch quyển, lập tức khiến tất cả Sinh Hoa Cảnh, bao gồm cả Ngạo Phong, đều ngã quỵ xuống đất.
Thần linh di cốt! Giống như pháp chỉ của Linh Anh Cảnh có thể trấn nhiếp Thần Thai Cảnh, Thần linh di cốt còn mạnh mẽ hơn gấp bội. Nếu không phải tinh hoa Thần tính đã bị hút cạn, khí huyết của Thần linh có thể nghiền nát tất cả thành bọt máu trong chớp mắt. Ai nấy đều nằm rạp trên đất, uy lực của thần linh di cốt quá lớn, hơn nữa nơi này không phải thần miếu để áp chế khí tức thần linh, khiến nó lan tỏa khắp đỉnh núi. Các Linh Anh Cảnh từ xa cũng sợ hãi bay lên không trung, nhưng không ai dám lại gần. Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Xem, ta đã nói, ta không thích đánh đánh giết giết, đó là cách làm tiểu thừa." Dù lời này sẽ khiến Lưu Vũ Đồng và những người khác cười khẩy, nhưng lúc này, dưới uy thế của Thần linh, không ai dám phản bác.
Lăng Hàn đi tới bên Nhạc Hồng Thường, đỡ nàng dậy: "Nương, những năm này ngài khổ rồi!" Nhạc Hồng Thường không nói nên lời, chỉ không ngừng chớp mắt, nước mắt tuôn rơi. Lăng Hàn đỡ mẹ đến ngồi cạnh một tảng đá lớn, dặn dò nàng không nên chống cự ý thức của anh, rồi đưa mẹ vào Hắc Tháp. Anh biết Đông Nguyệt Tông sẽ không bỏ qua dễ dàng, và chín vị Linh Anh Cảnh kia, dù hiện tại không dám tới gần, chắc chắn sẽ ra tay ngay khi anh thu thần linh di cốt. Một mình Lăng Hàn có thể trốn vào Hắc Tháp bất cứ lúc nào, nhưng có thêm một người, khó tránh khỏi bất trắc, và Nhạc Hồng Thường tuyệt đối không thể xảy ra chuyện.
Anh quay lại, đứng trước mặt Ngạo Phong. Ngạo Phong chỉ có thể ngửa mặt nhìn con trai của kẻ thù, bóng ma trong lòng càng lúc càng lớn. Lăng Hàn đạp lên mặt hắn một cước, dùng sức nghiền ép, khiến Ngạo Phong rên rỉ đau đớn. "Vốn nên lấy tính mạng của ngươi, nhưng thân là nhi tử, không nên đoạt việc xấu của phụ thân. Vì lẽ đó, tính mạng của ngươi vẫn là để cho phụ thân ta tới lấy đi!" Lăng Hàn tàn nhẫn đá một cước vào đan điền Ngạo Phong, trực tiếp phế bỏ linh căn của hắn. Ngạo Phong đã từng làm điều tương tự với cha anh, nay Lăng Hàn trả lại đủ cả vốn lẫn lời. Từ nay về sau, tu vi của Ngạo Phong sẽ đình trệ ở Sinh Hoa tầng ba, trong khi Lăng Đông Hành sẽ nhanh chóng đuổi kịp. Ngạo Phong không thể kêu lên, chỉ có thể thống khổ rên rỉ rồi ngất đi.
Lăng Hàn mỉm cười, ánh mắt quét qua Phong Viêm, rồi bước tới: "Tuy ta chưa từng để ngươi ở trong lòng, nhưng nếu đến rồi, vậy thì giải quyết cho gọn." Anh mang Phong Viêm ra xa khỏi Thần linh di cốt. "Lăng Hàn, ngươi ỷ thế hiếp người, tính là anh hùng gì!" Phong Viêm trách mắng. Lăng Hàn kinh ngạc: "Có phải lỗ tai của ta xảy ra vấn đề không, ngươi sẽ nói ra loại lời không có trình độ này? Lúc trước thời điểm ngươi ở Vũ Quốc, không phải ỷ có sư phụ Linh Anh Cảnh, muốn giết ta ngay trên đường sao? Cầm pháp chỉ của Linh Anh Cảnh, lấy lông gà làm lệnh tiễn, rất hung hăng nha? Ta tốt xấu gì cũng bằng thực lực của mình, làm sao thành ỷ thế hiếp người? Phong Viêm, ngươi thật khiến người ta xem thường!" Phong Viêm bị nói đến đỏ mặt, nhớ lại sự đắc ý của mình ở Vũ Quốc. "Lăng Hàn, có gan cho ta ba năm thời gian, đợi ta tiến vào Sinh Hoa lại tái chiến!" Phong Viêm ngang nhiên nói. "Não khuyết!" Lăng Hàn lắc đầu. "Không bao lâu nữa ca sẽ đi Trung Châu chơi, còn chờ ngươi ba năm? Đến thời điểm đó mộ phần của ngươi đã xanh cỏ!" "Ngươi, ngươi muốn giết ta? Nơi này là Đông Nguyệt Tông!" Phong Viêm giận dữ hét. "Ngươi quá để ý mình rồi, ta giết ngươi thì lại làm sao, bảo đảm đánh rắm không có!" Lăng Hàn vỗ vỗ mặt Phong Viêm. "Ngươi còn có di ngôn gì không? Nể tình cùng là người Vũ Quốc, ta sẽ tận lực thay ngươi hoàn thành." "Ngươi không thể giết ta! Ta là đệ tử của Linh Anh Cảnh!" Phong Viêm đột nhiên kêu lên rát cổ họng, "Sư phụ, cứu ta! Cứu ta!" "Gọi đi, gọi rách cổ họng cũng không có ai cứu ngươi." Lăng Hàn cười nói. "Lăng đại sư, có thể cho chút mặt mũi, thả tiểu đồ một con đường sống hay không?" Đúng lúc đó, một giọng nói từ đằng xa vọng tới. Một lão giả lông mày trắng, thân hình cao lớn, mặc bố y trắng, đang đứng trên không trung, vẻ tiên phong đạo cốt. Đó là Thạch Hà Thuận, cường giả Linh Anh Cảnh của Đông Nguyệt Tông, và cũng là sư phụ của Phong Viêm. Lăng Hàn lạnh nhạt nói: "Tại sao phải cho ngươi mặt mũi, ngươi là món đồ gì?" Tiếng hít khí lạnh vang lên. Lại dám nói chuyện với cường giả Linh Anh Cảnh như vậy? Thạch Hà Thuận tức giận đến da mặt co rúm, vẻ tiên phong đạo cốt tan biến. Hắn chỉ vào Lăng Hàn, uy nghiêm đáng sợ nói: "Tiểu bối, ngươi dám động đồ nhi của lão phu một cọng lông, lão phu liền giết ngươi!" "Có phải ta nên làm ra bộ dáng sợ sệt để phối hợp ngươi không?" Lăng Hàn khinh thường nói. "Đáng tiếc, tuy ngươi sống cao tuổi rồi, nhưng căn bản không đáng kính, vì lẽ đó qua chỗ nào mát mẻ đợi đi, muốn cứu người thì đến, ta liền làm thịt con chó già ngươi luôn!" Thạch Hà Thuận phẫn nộ đến ngửa mặt lên trời gào thét, nhưng có thần linh di cốt trấn áp, hắn căn bản không dám tới gần. Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói với Phong Viêm: "Ngươi xem, ngay cả sư phụ của ngươi cũng không có biện pháp, ngươi vẫn là ngoan ngoãn nhận mệnh đi!"