Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 101

Chương 101: Khải Hoàn Đan Sư

Cập nhật: 27/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 501 đến 505 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự trỗi dậy mạnh mẽ của Lăng Hàn, từ đỉnh cao Đan đạo đến lĩnh ngộ thần thông cổ xưa, chuẩn bị cho những thử thách khốc liệt hơn. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố kỳ bí của bí cảnh với mưu đồ tranh đoạt bảo vật, đẩy nhân vật chính vào vòng xoáy đối đầu không khoan nhượng. Bi kịch của Nghiêm Thiên Chiếu bắt đầu khi hắn đánh giá thấp sự tiến bộ thần tốc của Lăng Hàn, dẫn đến một kết cục bi thảm và mở ra một cuộc săn đuổi mới đầy cam go. Sự xuất hiện của Văn Nhất Kiếm và Hổ Nữu không chỉ tạo thêm điểm nhấn cho trận chiến mà còn làm nổi bật tình huynh đệ và sự đoàn kết trong hiểm nguy. Cảm xúc của Lăng Hàn được thể hiện rõ nét qua quyết tâm báo thù, sự khôn khéo trong đối phó với kẻ thù, và bản lĩnh của một Đan sư Thiên Cấp trên chiến trường.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lăng Hàn, với sự nôn nóng cháy bỏng trong lòng, đã sẵn sàng đối mặt với thử thách cuối cùng để đoạt lấy phần Cửu Thể Phách Thể Quyết còn thiếu. Hắn tin rằng nó đang vẫy gọi mình. Trận linh, vị giám sát của thử thách, bất ngờ trước sự tự tin đến ngông cuồng của tiểu tử này, nhưng cũng không ngăn cản. Lăng Hàn bước vào một đan phòng ảo ảnh, nơi mọi thứ đều là hư vô, kể cả những dược liệu cấp chín quý hiếm mà hắn thèm muốn. Thần thức của hắn bị hút vào không gian này, và trận linh xuất hiện, giải thích rằng hắn không cần lo lắng về hỏa lực hay nguyên liệu. Điều duy nhất cần quan tâm là luyện ra đan dược cấp bậc nào.

Trận linh, với vẻ mặt khinh thường, thông báo rằng với tuổi của Lăng Hàn, ít nhất phải luyện ra đan dược Địa Cấp thượng phẩm, và phẩm chất thành đan cũng phải xuất sắc. Lăng Hàn không nói hai lời, lập tức lao tới giá thuốc, tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Hắn tuyên bố sẽ luyện chế Lam Hồng Thanh Hồn Đan Thiên Cấp hạ phẩm để "đảm bảo". Khóe miệng trận linh giật giật, không tin vào tai mình, nhưng Lăng Hàn đã bắt đầu. Đôi tay hắn thoăn thoắt, uyển chuyển như nước chảy mây trôi, từ sàng lọc, thanh lý đến kiểm tra, rồi mở lò luyện đan. Toàn bộ quá trình diễn ra liền mạch, trôi chảy đến mức trận linh há hốc mồm kinh ngạc. Trên đời này, sao có thể tồn tại một quái thai như vậy? Võ đạo kinh người, trận đạo xuất sắc, giờ đây đan đạo lại càng kinh diễm tuyệt luân. Một yêu quái toàn năng hiếm có khó tìm!

Sau ba ngày ba đêm miệt mài, Lăng Hàn mới hoàn thành, cảm giác mệt mỏi rã rời. Dù sao đó cũng là đan dược Thiên Cấp, mà cường độ thần thức hiện tại của hắn vẫn còn yếu. Trận linh không cần nhìn thành phẩm, vì nó đã chứng kiến từng bước luyện đan của Lăng Hàn. Không chút do dự, nó ném ra một quả cầu ánh sáng chứa đựng phần Cửu Long Phách Thể Quyết cuối cùng. Lăng Hàn vội vàng đón lấy, quả nhiên, môn công pháp đã hoàn chỉnh.

Trận linh bất ngờ hỏi Lăng Hàn có muốn trở thành đệ tử nội môn của Thập Nhị Cung không. Lăng Hàn cười bí hiểm, yêu cầu trận linh đưa thần thức hắn về thể xác để hắn cho xem một vật, nhưng phải giữ bí mật. Trận linh hừ lạnh, nhưng vẫn làm theo. Thần thức trở về, Lăng Hàn cảm nhận lại được Hắc Tháp. Hắn lấy ra chiếc chìa khóa Xạ Thủ Cung, khua khoắng trước mặt trận linh. Trận linh kinh ngạc, hỏi sao hắn không lấy ra sớm hơn. Lăng Hàn đáp lại bằng một câu hỏi sắc bén, liệu có thể lấy được Cửu Long Phách Thể Quyết nếu đã lộ chìa khóa? Trận linh lẩm bẩm chửi rủa, rồi lại cười trên sự đau khổ của người khác, tiết lộ tin tức bất hạnh: Xạ Thủ Cung đã bị mở ra nhiều lần, bảo vật đã bị lấy sạch, chỉ còn hai thứ không thể mang đi. Lăng Hàn hỏi là gì. Trận linh đáp: một môn thần thông và một tọa độ.

Thần thông! Lăng Hàn vui mừng, nhưng tọa độ là cái gì? Trận linh giải thích đó là vị trí của một thần tàng kinh người mà Thiên Hà Vương từng phát hiện, nó đã giúp ông ta quát tháo Đại Phạm Thiên. Lăng Hàn chợt hiểu ra, Nghiêm Thiên Chiếu muốn đoạt chính là tọa độ này. Hắn hỏi liệu tọa độ chỉ có trong Xạ Thủ Cung. Trận linh nói không, Thập Nhị Cung đều có, ai kế thừa truyền thừa đều có tư cách sở hữu. Lăng Hàn tò mò hỏi Đại Phạm Thiên là nơi nào, nhưng trận linh khinh thường đáp rằng nó chỉ là hạt nhân trận pháp, không phải vạn sự thông. Lăng Hàn bị một trận linh khinh bỉ, cảm thấy bất lực.

Hắn chợt nghĩ, liệu có người khác mang chìa khóa đến không. Trận linh ngạc nhiên, tiết lộ trước Lăng Hàn, có một tiểu tử khác cũng mang chìa khóa đến, không tham gia kiểm tra mà đi thẳng. Lăng Hàn rùng mình: "Văn Nhất Kiếm?" Trận linh xác nhận. Hóa ra Văn Nhất Kiếm không phải ngẫu nhiên đến bí cảnh, mà là đã theo dõi tình hình Bắc Vực sau khi có chìa khóa. Hắn đã mở Thiên Hạt Cung. Lăng Hàn lo lắng hỏi liệu thần tàng có bị lấy đi chưa. Trận linh lắc đầu, đưa chìa khóa cho Lăng Hàn, giải thích nó không chỉ mở Xạ Thủ Cung mà còn là tín vật vào thần tàng, chỉ dùng được một lần. Nếu chìa khóa lại xuất hiện, nghĩa là người nắm giữ trước đó chưa vào thần tàng. Trận linh hứa sẽ đưa Lăng Hàn đến Xạ Thủ Cung sau khi hắn rời khỏi đây.

Lăng Hàn bước ra, ngay lập tức mọi ánh mắt đổ dồn vào hắn. Ai cũng biết hắn là Đan sư Thiên Cấp, chắc chắn đã vượt qua thử thách và thu hoạch được bảo vật kinh người. Ngạo Phong và đám Sinh Hoa Cảnh lộ rõ sát khí, nếu không kiêng kỵ trận linh, họ đã ra tay cướp đoạt. Trận linh chỉ vào những người đã đến đây, tuyên bố họ có tư cách bái vào Thập Nhị Cung làm đệ tử ngoại môn và mời họ đi theo. Mười ba người vội vàng đi theo, trong khi Hổ Nữu thờ ơ, chỉ đi theo Lăng Hàn.

Trận linh đưa họ vào một căn phòng, cử hành nghi thức bái bài vị, phong họ làm đệ tử ngoại môn của Thập Nhị Cung, ban cho công pháp và võ kỹ, nhưng cấm truyền ra ngoài. Hổ Nữu không thèm, nàng không muốn bất kỳ cấm chế nào trong đầu mình. Lăng Hàn, với thân phận kế thừa Xạ Thủ Cung, địa vị cao hơn, tự nhiên không được ban tặng gì. Sau khi mọi người nhận truyền thừa, trận linh tuyên bố sát hạch kết thúc, cho phép họ tu luyện thêm mười ngày trước khi bị đưa ra ngoài. Mọi người tản đi, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Lăng Hàn.

Trận linh hừ lạnh, Lăng Hàn giờ là chủ nhân Xạ Thủ Cung, nó không thể để người khác làm càn. Nó nắm lấy vai Lăng Hàn, xèo, hai người biến mất. Những kẻ ẩn trong bóng tối vọt ra, nhưng Lăng Hàn và trận linh đã không còn. Mọi người kinh ngạc, tại sao trận linh vẫn ở bên Lăng Hàn? Một suy đoán rợn người vang lên: "Chìa khóa bí cảnh của Giang gia ở trên người hắn!" Ai nấy đều bàng hoàng. Chìa khóa bí cảnh của Giang gia đã bị cướp đi, mọi người đều nghĩ là Dung Hoàn Huyền, nhưng tên này vẫn còn ở dưới, không thể lên đây. Lẽ nào Dung Hoàn Huyền nói thật, chìa khóa của hắn đã bị Lăng Hàn lấy? Ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về Tàn Dạ và Hổ Nữu.

"Các ngươi muốn làm gì, không nên vọng tưởng cướp thức ăn với Nữu!" Hổ Nữu hung tợn nói, giấu thịt khô ra sau lưng. "Bắt bọn chúng, uy hiếp Lăng Hàn giao bảo vật!" Mọi người đồng thanh hô.

Cùng lúc đó, Lăng Hàn đã đứng trước một quảng trường rộng lớn, bao quanh là mười hai cung điện tráng lệ, cửa lớn đóng chặt. Trước mỗi cung điện là một pho tượng độc đáo. Trận linh chỉ Xạ Thủ Cung, nói Lăng Hàn có thể dùng chìa khóa để vào. Rồi nó chợt run nhẹ, lộ ra vẻ mặt kỳ lạ: "Có người muốn bất lợi với đồng bạn của ngươi." Lăng Hàn nhíu mày, muốn quay lại, nhưng trận linh cười nói sẽ bảo vệ họ thay hắn, rồi biến mất.

Lăng Hàn tin tưởng trận linh, bước đến Xạ Thủ Cung. Chiếc chìa khóa không mở cửa, mà làm cửa cung hư hóa, cho phép hắn xuyên qua. Cung điện trống rỗng, đúng như trận linh nói, mọi thứ đã bị lấy đi. Lăng Hàn thở dài, tên tiền bối nào vô đạo đức vậy, không chừa lại tí gì. Hắn nhìn về phía pho tượng một võ giả giương cung bắn trời, cảm thấy một chấn động mạnh mẽ, như mũi tên kia có thể bắn rơi mặt trời. "Thần thông!" Lăng Hàn reo lên, "Đây là một môn tiễn thuật!" Hắn chợt nghĩ, tiễn thuật này kết hợp với Chân Thị Chi Nhãn sẽ tạo ra hiệu quả kinh người đến mức nào? Hắn không nghĩ nhiều, đặt tay lên pho tượng.

Trong đầu hắn lóe sáng, một nhân vật cường đại không gì sánh nổi hiện ra giữa tinh không, tùy ý giương cung bắn tên, từng ngôi sao bị bắn rơi, uy lực kinh thiên động địa. Lăng Hàn cảm thấy đầu đau như búa bổ, khí thế của người này quá mạnh, dù chỉ nhìn thấy cảnh tượng đó cũng khiến hắn muốn nổ tung đầu. Máu tươi trào ra từ tai mũi miệng, lực xung kích quá đáng sợ. "Thì ra là vậy!" Lăng Hàn lẩm bẩm. Khác với Chân Thị Chi Nhãn, môn thần thông này được truyền thụ rõ ràng, một cường giả hiện thân thi pháp, giải thích tường tận. "Diệt Long Tinh Thần Tiễn!" Đây là tên của môn thần thông, đạt đến cực hạn có thể lấy tinh thần làm tiễn, giết chết Chân Long. Lăng Hàn bật cười, hắn vừa được Cửu Long Phách Thể Quyết, giờ lại có Diệt Long Tiễn, chẳng lẽ muốn tự diệt mình? Hắn phàn nàn Xạ Thủ Cung không để lại cung tên nào, nhưng rồi chợt nhận ra khi bước vào Sinh Hoa Cảnh, có thể lấy thân làm cung, linh khí thiên địa làm tiễn. Kết hợp với thể thuật và man lực, một mũi tên sẽ kinh người. Hắn sẽ có thêm thủ đoạn tấn công từ xa.

Lăng Hàn ngồi xếp bằng, chuyên chú hấp thu truyền thừa từ pho tượng. Hắn chỉ còn mười ngày trong bí cảnh, không thể lãng phí thời gian. Hắn không nghỉ ngơi, liên tục hấp thu, chuyển hóa thành lĩnh ngộ của bản thân. Trong tượng đá còn chứa một tọa độ, nhưng hiện tại vô nghĩa vì nó ở Đại Phạm Thiên, địa vực của Thần giới. Khi hấp thu truyền thừa, tượng đá và hắn như hợp làm một, thay thế linh căn, không ngừng hút linh khí, tự động chuyển hóa thành nguyên lực xây dựng Thần Thai. Linh khí nơi đây phong phú đến kinh người, tu vi của Lăng Hàn tăng vọt từng ngày. Tượng đá này mới là chí bảo thực sự trong Xạ Thủ Cung!

Ngày tháng trôi qua, Lăng Hàn như lão tăng nhập định, quên đi khái niệm thời gian. Hô, thân thể hắn chấn động, xuất hiện trong một thung lũng, mặt trời chói chang trên bầu trời. Lăng Hàn sững sờ, rồi mới nhận ra mình đã rời bí cảnh, trở về Bắc Vực. "Nghiêm Thiên Chiếu!" Ánh mắt hắn bắn ra hàn quang, Nghiêm Thiên Chiếu đang đứng cách đó mười trượng.

Nghiêm Thiên Chiếu hừ một tiếng, nói rằng vật kia tạm ký gửi ở Lăng Hàn, ngày sau hắn sẽ thu hồi. "Còn có ngày sau sao?" Lăng Hàn sát khí cuồn cuộn, trực tiếp giết tới, "Ngày hôm nay liền để ngươi chết!" Nghiêm Thiên Chiếu cười khẩy, nhưng rồi bất ngờ thốt lên: "Ngươi đạt đến Thần Thai tầng tám?" Hắn lại hừ một tiếng, Thần Thai tầng tám thì đã sao, vẫn còn xa Sinh Hoa Cảnh.

Xèo xèo xèo, những người khác cũng liên tiếp xuất hiện từ bí cảnh. Vũ Côn Lôn, Minh Hoà Thuận và các thiên tài trên Thiên Kiêu bảng các giới trước, ai nấy đều đã bước vào Sinh Hoa Cảnh. Họ hậu tích bạc phát, mượn bí cảnh để vượt qua ngưỡng cửa khó khăn nhất. Vừa vào Sinh Hoa, họ như thoát ly phàm thai, tràn đầy tự tin. Họ cũng nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Trước kia, trong cuộc thi chọn rể của Giang gia, họ đều bị Lăng Hàn và Nghiêm Thiên Chiếu đánh bại. Giờ đây, họ đã bước vào Sinh Hoa, đây là cơ hội rửa nhục. Đặc biệt Lăng Hàn vẫn chưa vào Sinh Hoa, hoàn toàn không có tư cách ngang hàng với họ.

"Tiểu Tháp, quán lực cho ta!" Lăng Hàn thầm thì. Dù biết rót lực khi Thần Thai tầng chín là lợi nhất, nhưng lúc này hắn chỉ có một ý nghĩ: chém giết Nghiêm Thiên Chiếu, chấm dứt ân oán. Oanh... khí tức của Lăng Hàn thẳng tắp tăng vọt, trong nháy mắt đột phá Sinh Hoa Cảnh, một đường đi lên, dừng lại ở Sinh Hoa tầng tám. Tất cả Sinh Hoa Cảnh đều ngước nhìn Lăng Hàn, chuyện gì thế này, cảnh giới của hắn sao có thể biến hóa khủng khiếp đến vậy? Đặc biệt là Vũ Côn Lôn, vốn tràn đầy tự tin, giờ đây cảm thấy một bóng ma tâm lý khổng lồ.

Biểu hiện của Nghiêm Thiên Chiếu cực kỳ nghiêm túc. Sức chiến đấu của Lăng Hàn quá mạnh, lần trước hắn đã lĩnh giáo. Lúc đó hắn cảnh giới cao hơn mà vẫn hòa. Giờ Lăng Hàn chiếm ưu thế cảnh giới, lại không phải nhỏ, trận này tuyệt đối khó đánh. "Chết!" Lăng Hàn vung kiếm, oanh, mười đạo kiếm khí ngang dọc. Nghiêm Thiên Chiếu phản kích, hắn khống chế sức mạnh đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, dùng một thành sức mạnh đạt mười thành hiệu quả. Nhưng Lăng Hàn quá bất phàm, Ma Sinh Kiếm vung chém, uy lực kinh người, ánh kiếm bao phủ Nghiêm Thiên Chiếu, cùng với ưu thế sức mạnh tuyệt đối, đẩy hắn vào thế hạ phong.

"Ha ha, ngươi chỉ là mạnh mẽ tăng lực lượng lên Sinh Hoa, chứ không phải Sinh Hoa Cảnh chân chính!" Ánh mắt Nghiêm Thiên Chiếu độc ác, lập tức nhìn ra nhược điểm của Lăng Hàn. Sinh Hoa Cảnh mạnh nhất là gì? Có thể điều động linh khí thiên địa xung quanh, phóng đại lực công kích lên mười, thậm chí trăm lần! Lăng Hàn chỉ có sức mạnh của Sinh Hoa tầng tám, nhưng không thể điều động linh khí thiên địa. Đây là một rãnh trời. Nhưng ở Sinh Hoa Cảnh, mỗi tiểu cảnh giới cách biệt sức mạnh rất lớn. Sinh Hoa tầng tám đủ bù đắp gấp mười, thậm chí trăm lần gia tăng linh khí thiên địa, khiến Lăng Hàn vẫn chiếm thượng phong. Nhưng thượng phong này không còn rõ ràng như tầng tám đấu tầng một, chỉ còn như tầng hai đấu tầng một.

Nghiêm Thiên Chiếu không sợ, triển khai ác đấu với Lăng Hàn. Hắn khống chế lực lượng quá mạnh mẽ, nhanh chóng ổn định thế trận. Nhưng đối mặt với Ma Sinh Kiếm sắc bén, hắn không dám đón đỡ, vẫn ở thế yếu. Điều này khiến đám Sinh Hoa Cảnh khác run sợ, sức chiến đấu của hai người này ít nhất đạt đến Sinh Hoa sáu tinh, áp chế rất nhiều Sinh Hoa Cảnh lâu năm.

"Lăng Hàn, ngươi không thể giết ta, thu tay đi, giữ lại mạng sống, chờ đến lúc, ta sẽ tìm ngươi!" Nghiêm Thiên Chiếu cười lớn. Cái gọi là "đến lúc" chính là khi hắn bước vào Phá Hư Cảnh, có tư cách phá hư thành Thần, đoạt tọa độ, trở về Đại Phạm Thiên, mở thần tàng của Thiên Hà Vương. "Không có sau này, ngày hôm nay ngươi hẳn phải chết!" Lăng Hàn lạnh lùng nói. Trước đó hắn vẫn súc lực, giờ Huyền Diệu Tam Thiên đã chuẩn bị xong, một kiếm đâm ra, hóa thành một ngàn một trăm ánh kiếm.

Nghiêm Thiên Chiếu biến sắc, chiêu kiếm này quá mạnh, hắn không dám đón đỡ, lập tức xoay người bỏ chạy. Sinh Hoa Cảnh có thể phi hành, hắn vọt lên không trung: "Lăng Hàn, ngươi chờ đó!" "Không cần chờ!" Lăng Hàn thu kiếm, làm ra tư thế giương cung. Dù không có cung, một mũi tên linh khí thiên địa đột nhiên xuất hiện. Hắn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, dò xét nhược điểm của Nghiêm Thiên Chiếu. Vèo, một đạo hàn quang bắn ra, nhanh đến mức khó tin. Nghiêm Thiên Chiếu kêu thảm thiết, sườn trái hắn bị mũi tên xuyên thủng, máu xanh lục tung tóe, vô cùng quỷ dị. Sườn trái là yếu hại của hắn, giờ đây bị mũi tên linh khí xuyên qua, nguyên lực trong cơ thể hư thoát, thân hình hắn xiêu vẹo, từ giữa không trung rơi xuống.

Lăng Hàn vung kiếm truy kích. Khi Nghiêm Thiên Chiếu vừa hạ xuống, Huyền Diệu Tam Thiên bùng nổ. Trong con ngươi của Nghiêm Thiên Chiếu lóe lên sự hoảng sợ tột độ, hắn thật sự cảm nhận được cái chết đang đến gần. Hắn không muốn chết, hắn có ký ức của Thần linh, tương lai hắn có chín mươi chín phần trăm sẽ thành Thần. Hắn còn rất nhiều thủ đoạn chưa triển khai, nếu liều chết một trận với Lăng Hàn, chưa chắc hươu chết vào tay ai. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã muộn. Một ngàn một trăm kiếm quang đâm tới, sát chiêu mạnh nhất của Lăng Hàn. Yếu hại bị thương, lại từ trên cao rơi xuống, hắn không cách nào né tránh. Dưới bản năng cầu sinh, hai tay hắn kết ấn, đánh ra từng tấm lưới xanh, đan dệt trước người, cố sức ngăn cản Lăng Hàn.

Phốc phốc phốc phốc... ánh kiếm như mưa, trong nháy mắt xé nát lưới xanh. Ít nhất năm trăm ánh kiếm ầm ầm chém lên người Nghiêm Thiên Chiếu, thịt nát bay tứ tung, miễn cưỡng gọt hắn thành một bộ xương. Hừng hực đằng... Nghiêm Thiên Chiếu lùi lại, nội tạng trượt ra từ ổ bụng, trên đầu cũng xuất hiện từng vết kiếm sâu hoắm. Tất cả mọi người lắc đầu, đầu Nghiêm Thiên Chiếu đã bị đánh nát, giờ chỉ còn thoi thóp, nhiều nhất vài tức nữa sẽ chết.

Nghiêm Thiên Chiếu kinh ngạc nhìn Lăng Hàn, tròng mắt hắn đã rơi mất, chỉ còn hai hốc tối, đặc biệt đáng sợ. Hắn không thể tin được, chỉ vì một chút khinh địch, hay nói đúng hơn, không muốn liều mạng với Lăng Hàn, mà hắn đã vạn kiếp bất phục. Hắn đã quên đi câu nói "không buông tha dũng sĩ thắng". "Ha ha ha ha, Lăng Hàn, ta chết, ngươi cũng đừng nghĩ dễ chịu!" Hắn lấy lại bình tĩnh, lớn tiếng nói: "Người này trước kia lấy được chìa khóa của Giang gia, mở ra Xạ Thủ Cung, nó liên quan đến một thần tàng, bí bảo này ngay cả Thần linh cũng động tâm! Mặt khác, hắn còn có một Bảo khí, có thể thu..."

Lăng Hàn đâm tới một chiêu kiếm, triệt để kết thúc mạng sống của hắn. Nhưng hạt giống đã được gieo. Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, chỉ thấy vô số người đang nhìn hắn với ánh mắt hừng hực, hận không thể nuốt sống hắn. Thần tàng!

Lăng Hàn không sợ hãi, cũng không tranh cãi, bởi vì dính đến bảo vật, rất nhiều người thà tin có. Hơn nữa, lời của kẻ sắp chết luôn có sức sát thương lớn. Hắn đảo mắt qua, nhìn thấy Văn Nhất Kiếm, lập tức vẫy tay: "Văn sư đệ!" Phốc, không ít người phun ra, tại sao Lăng Hàn lại gọi Văn Nhất Kiếm là sư đệ, như thể hai người chẳng liên quan gì? Văn Nhất Kiếm cũng hơi run rẩy: "Không biết vì sao Lăng đại sư gọi ta là sư đệ?" "Ngươi và ta cùng được truyền thừa của Thập Nhị Cung, đương nhiên là sư huynh đệ!" Lăng Hàn cười ha ha, chuyện này đằng nào cũng phải kéo Văn Nhất Kiếm xuống nước, chia sẻ bớt hỏa lực. Hiện tại hắn không sợ đám Sinh Hoa Cảnh này, nhưng Linh Anh Cảnh thì khó rồi. Hơn nữa, tin tức truyền ra, nói không chừng Phá Hư Cảnh của Trung Châu cũng sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà đến. Lúc đó dù có Hắc Tháp bảo vệ, chẳng lẽ hắn cả đời làm rùa đen rúc đầu? Văn Nhất Kiếm là người Đông vực, đến Bắc Vực kiếm lợi, đương nhiên phải thay hắn chia sẻ áp lực.

"Ha ha, Lăng đại sư thực biết nói đùa!" Văn Nhất Kiếm cười lớn, tỏ vẻ khinh thường cãi lại, nhưng trong lòng thầm mắng, dù là sư huynh đệ, ta cũng phải là sư huynh chứ. Lăng Hàn cười hì hì: "Văn sư đệ được truyền thừa của Thiên Hạt Cung, có dám phát tâm thệ, đánh cược ta nói sai hay không?" Tâm thệ là thề với võ đạo chi tâm, nếu giả dối, dù không bị trời đánh ngũ lôi, cũng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tu vi, tuyệt đối không thể nói loạn. Trong mắt Văn Nhất Kiếm lóe lên tia tức giận, nhưng mặt hắn cực kỳ bình tĩnh, lạnh nhạt nói: "Tại sao ta phải phát tâm thệ, tẻ nhạt!"

Lăng Hàn không cần nói thêm, chỉ quét mắt nhìn mọi người, nói: "Ta và Văn sư đệ đều là võ trung vương giả, hơn nữa đều bước vào Sinh Hoa Cảnh, lại thêm con rối Sinh Hoa Cảnh Vương cấp này..." Hắn mời Thạch linh ra. "Đến đánh đi, xem có bao nhiêu người sẽ đổ máu chiến trường, bỏ mạng ở đây." Khóe miệng Văn Nhất Kiếm run rẩy, tại sao Lăng Hàn lại đại diện cho hắn? Người này hoàn toàn không nghe lời hắn nói sao? Hắn càng kinh sợ hơn là, trong Thiên Hạt Cung hắn được lợi ích cực lớn, cuối cùng bước vào Sinh Hoa, đồng thời cũng được một môn bí thuật ẩn giấu tu vi, chỉ hiện ra Thần Thai tầng chín. Sao Lăng Hàn lại nhìn ra? Mẹ kiếp, đây là bí thuật giả dối gì!

"Mặc kệ nhiều như vậy, bắt cả hai người!" Các cường giả Sinh Hoa Cảnh trao đổi ý kiến. Dù là truyền thừa của Thập Nhị Cung hay Thần tàng, đều là chuyện trọng đại. Thà giết nhầm, cũng không thể bỏ qua. "Không bồi những người điên Bắc Vực các ngươi chơi!" Văn Nhất Kiếm đột nhiên phóng người lên, oanh, khí tức Sinh Hoa Cảnh không chút bảo lưu bắn ra, một bước đạp xuống là một đạo thần mang, phá không mà đi. "Muốn đi?" Lập tức mười mấy công kích đánh tới. Dù sức chiến đấu của Văn Nhất Kiếm rất mạnh, nhưng dù sao cũng vừa đột phá, sao có thể gánh vác nhiều công kích như vậy, bị ép phải hạ xuống.

"Văn sư đệ, chúng ta vẫn là kề vai chiến đấu đi!" Lăng Hàn cười ha ha. Văn Nhất Kiếm suýt chút nữa tức điên. Hắn vốn có thể lặng yên rời đi, âm thầm phát tài, nhưng Lăng Hàn lại chỉ điểm, giờ rơi vào hiểm cảnh, khiến hắn cực kỳ phiền muộn. "Lăng Hàn, ta đắc tội ngươi nơi nào, tại sao muốn chỉnh ta như vậy?" Hắn lạnh lùng nói, ngay cả "Lăng đại sư" cũng không gọi. Lăng Hàn cười cợt, nghiêm mặt nói: "Văn sư đệ, chúng ta là người một nhà, lúc này đương nhiên phải đồng sức đồng lòng. Yên tâm, ta sẽ bảo vệ ngươi!" Bảo vệ muội muội ngươi, ta vốn có thể nghênh ngang rời đi chứ. Văn Nhất Kiếm nghiến răng, nhưng tình huống hiện tại hiển nhiên không thể như ý hắn. Cũng may, đám Linh Anh Cảnh kia đã trở về, nếu không có những cường giả đó ra tay, hắn cũng chỉ có thể bó tay chịu trói. Hiện tại, hắn chỉ có thể liều mạng một phen, giết ra trùng vây. "Lăng Hàn, món nợ này ta nhất định sẽ tính với ngươi!" Hắn vừa thề, vừa cùng Lăng Hàn đứng chung một chỗ, hai người lại thêm Thạch linh hình thành thế chân vạc, dựa lưng vào nhau. "Ha, đó là chuyện sau này." Lăng Hàn không để ý chút nào nói.

Bọn người Lưu Vũ Đồng rất biết điều không tiến lên. Hiện tại họ đi tới không chỉ không giúp được Lăng Hàn, ngược lại sẽ trở thành phiền toái. Điều này làm cho trong lòng họ không dễ chịu, dù tốc độ trưởng thành của họ rất nhanh, thậm chí đều đánh vào Bắc Vực Thiên Kiêu Bảng, nhưng vẫn không thể giúp đỡ Lăng Hàn. "Đến đến đến, ai muốn bí bảo, liền ra tay đi." Lăng Hàn cười lớn nói. "Có điều, các ngươi nên nghĩ rõ ràng, ta là Đan sư Thiên Cấp, tổn thương ta một sợi lông, cẩn thận toàn bộ Đan Sư hiệp hội sẽ san bằng tông môn gia tộc các ngươi!" Da mặt đám cường giả Sinh Hoa Cảnh vặn vẹo, chỉ cảm thấy Lăng Hàn vừa dũng khí hơn người, lại có chút vô lại.

Lấy một địch chúng, cái này tự nhiên dũng khí hơn người. Nhưng hắn lại chuyển ra thân phận của Đan sư Thiên Cấp đe dọa, để bọn họ lúc xuất thủ khó tránh khỏi trói chân trói tay, cái này không phải vô lại sao? Cái này không giống thiếu niên mười tám tuổi chút nào, lão thành mà lại khéo đưa đẩy, quả thực chính là một con cáo già. "Bắt, tận lực không thương tổn người!" Chúng Sinh Hoa Cảnh hình thành nhận thức chung. Phân lượng của Đan sư Thiên Cấp quá nặng. Lén lút làm thịt thì không sao, nhưng ở trước mặt mọi người đánh giết Lăng Hàn, vậy khẳng định sẽ truyền khắp thiên hạ. Đến lúc đó ai hạ thủ, người đó nhất định sẽ bị tông môn đẩy ra làm kẻ thế mạng, để an ủi Đan Sư trong thiên hạ. Nha, bí bảo ta không có được, chịu chết lại ta gánh, việc này ai muốn làm? Bởi vậy, tất cả mọi người hi vọng những người khác thất thủ giết chết Lăng Hàn, mình thì nhất quyết không làm.

"Tiến lên!" Hai mươi mấy Sinh Hoa Cảnh đồng loạt ra tay, thanh thế cuồn cuộn. Lăng Hàn, Văn Nhất Kiếm, Thạch linh đều hét lớn một tiếng, vung kiếm rút quyền, dồn dập xông lên. Hổ Nữu ở một bên nhìn mà lo lắng, nhưng hiện tại là hỗn chiến, bất kỳ một đạo kình phong nào cũng là cấp bậc Sinh Hoa Cảnh, hơn nữa tràn ngập chiến trường. Dù tốc độ của nàng nhanh hơn nữa cũng không thể tách ra nhiều công kích như vậy, chọi cứng chỉ có thể bị thương. Bản năng chiến đấu của nàng rất đáng sợ, lập tức tính toán ra kết luận như vậy, mới không có đầu óc tỏa nhiệt xông lên. "Nữu muốn trở nên mạnh hơn! Nữu muốn trở nên mạnh hơn!" Tiểu nha đầu hét lớn, oanh, thật giống như trong cơ thể nàng có món đồ gì đó thức tỉnh, tỏa ra từng tia thần uy nhàn nhạt, phàm nhân căn bản không cảm nhận được, nhưng mà xông lên tận chín tầng trời, thậm chí phá tan thế giới này.

Hiện tại Lăng Hàn có sức mạnh cao tới Sinh Hoa tầng tám, lại thêm có thần thức của Thiên Nhân Cảnh, kỳ thực hắn vẫn có thể điều động thiên địa linh khí, chỉ là tương đối ít, bởi vậy cảnh giới thực tế của hắn cũng tương đương với Sinh Hoa tầng ba. Lại thêm hắn nắm giữ các loại bí thuật, sức chiến đấu bay thẳng mười tinh. Vượt bảy tinh! Cái này chủ yếu vì sức mạnh này là hắn mượn, bằng không nếu hắn chân chính bước vào Sinh Hoa, vậy cho dù là Sinh Hoa tầng một, sức chiến đấu cũng có thể đạt đến mười tinh. Nhưng hiện tại đã đủ! Bởi vì trong đối thủ của hắn có chín người vừa đột phá trong bí cảnh, tỷ như Vũ Côn Lôn, Bạch Hòa Thuận cùng nhân vật trên Thiên Kiêu bảng giới trước, vừa đột phá có thể có mấy tinh? Mặt khác, nhân vật như Ngạo Phong, cũng đồng dạng vừa đột phá không lâu, chỉ là chuyện một hai năm, cùng lắm coi như mười năm, nhưng mười năm có thể đạt đến Sinh Hoa tầng mấy? Lúc trước khi chiến với Kim Huyết Ma Viên, cũng có hai mươi mấy Sinh Hoa Cảnh, hơn nữa còn có Sinh Hoa tầng chín, không phải vẫn bị đánh liểng xiểng sao?

Phải biết, bên người Lăng Hàn còn có một Văn Nhất Kiếm, còn có Thạch Linh. Văn Nhất Kiếm rất mạnh, thời điểm còn ở Thần Thai Cảnh, dễ dàng liền oanh bại Dương Quân Hạo, bây giờ bước vào Sinh Hoa, tương tự thể hiện ra phong thái vô địch, ít nhất hắn có thể đánh mười cái. Thạch Linh càng đáng sợ, còn trâu bò hơn vương giả trong yêu thú cùng cảnh giới, bởi vì nó là Ngũ Hành Chi Linh, tầng thứ sinh mệnh cao hơn rất nhiều! Ba "người" liên thủ, lại áp chế hơn hai mươi Sinh Hoa Cảnh lại.

"Thoải mái! Thoải mái!" Đánh một hồi, Văn Nhất Kiếm liền quên tất cả, như điên rồi vậy, tung kiếm múa ngang, kiếm thế đáng sợ. Hắn vung tay trái, nắm bắt pháp quyết quái lạ: "Các ngươi đã muốn bí thuật của Thập Nhị Cung như thế, vậy để cho các ngươi mở mang kiến thức một chút!" Tay trái chém ra, nhất thời, một cự hạt đen kịt xuất hiện, hai đại mâu cắt tới mọi người, đồng thời dương động vĩ châm, cũng đang không ngừng oanh kích. Thiên Hạt này tỏa ra khí tức đáng sợ, ngay cả Lăng Hàn cũng có loại cảm giác hồi hộp. Thần thông của Thiên Hạt Cung sao? Ba người vốn chiếm thượng phong, lại thêm Văn Nhất Kiếm đột nhiên phát uy, nhất thời áp chế mọi người chạy trối chết.

Bọn người Dương Quân Hạo nhìn mà trợn mắt há mồm. Bọn họ cũng coi như thiên kiêu sao? Nhìn người ta đi, mới mười tám tuổi mà thôi, nhưng sức chiến đấu có thể nghiền ép một đám thiên tài lâu năm, so sánh với nhau, bọn họ còn có mặt mũi xưng thiên kiêu sao? "Lăng Hàn hẳn là dùng đan dược mạnh mẽ tăng lên, hắn tuyệt đối không phải Sinh Hoa Cảnh." "Hừm, vừa nãy tên Sinh Hoa Cảnh kia cũng nói rồi, sức mạnh chân thực của Lăng Hàn chỉ là Sinh Hoa tầng hai, tầng ba." "Có điều thực sự là yêu nghiệt a, nhìn sức chiến đấu hiện tại của hắn, làm sao cũng có mười tinh chứ?" "Không chỉ hắn, Văn Nhất Kiếm cũng rất đáng sợ, không kém Lăng Hàn chút nào." Người xem cuộc chiến đều nghị luận sôi nổi, chỉ cảm thấy nếu Linh Anh Cảnh không ra, còn thật không có mấy Sinh Hoa Cảnh có thể áp chế Lăng Hàn và Văn Nhất Kiếm, đây là siêu cấp thiên tài, mạnh đến nỗi vượt qua phạm trù mà người bình thường có thể lý giải.

Ngạo Phong và chúng Sinh Hoa Cảnh bắt đầu tan tác. Kỳ thực bọn họ đều mang theo bí bảo của Linh Anh Cảnh ban tặng, có linh phù, có pháp chỉ, nhưng lúc trước thám hiểm trong bí cảnh đã dùng thất thất bát bát, chỉ còn vài người. Dưới sự bất đắc dĩ, bọn họ dồn dập tế ra những bí bảo này. Bọn họ không muốn gánh vác tội danh mưu sát Đan sư Thiên Cấp, nhưng đồng dạng không muốn gánh xú danh bị hai tiểu bối oanh bại, làm sao cũng phải bắt hai người này. Oanh, một đạo pháp chỉ dương động, lập tức nhiên đốt thành tro trên bầu trời, sau đó từ trong ánh lửa hiện ra một ngọn núi lớn, toàn thân đen kịt, tỏa ra lực lượng vô cùng vô tận. Thân hình của Văn Nhất Kiếm cứng lại, suýt chút nữa ngã gục trên đất. Sức mạnh của Linh Anh Cảnh quá mạnh mẽ, dù là một đòn phong ấn trong pháp chỉ cũng cực kỳ đáng sợ.

"Chỉ là pháp chỉ của Linh Anh Cảnh mà thôi!" Văn Nhất Kiếm phất tay, lấy ra một con ốc biển. "Các ngươi đã muốn chơi, ta liền bồi các ngươi chơi một chút!" Hắn thổi ốc biển. Ô ô ô! Tiếng kèn lệnh cổ xưa tang thương vang lên, dương động thiên địa. Từng ký tự màu xanh lam từ trong kèn lệnh bay ra, hình thành một sinh linh kỳ lạ, nửa người trên là người, nửa người dưới là đuôi cá, trong tay cầm tam xoa kích, đột nhiên đánh tới hắc sơn giữa bầu trời. Hắc sơn nổ tung, từng khối đá vụn kích bắn, tất cả mọi người sợ đến hồn phi phách tán, kia là công kích của Linh Anh Cảnh a, dù chỉ một mảnh vỡ cũng có thể thuấn sát Thần Thai Cảnh. Cũng còn tốt, bị người cá đâm một cái, hắc sơn mất đi uy thế, mảnh vỡ kia không còn lực sát thương nữa, để tất cả mọi người lo lắng suông một trận.

"Cái này thật mạnh!" Lăng Hàn mắt thả kỳ quang nói. "Văn sư đệ, cho ta mượn chơi mấy ngày được không?" Văn Nhất Kiếm lườm một cái, vội vàng cất ốc biển đi: "Ngươi nghĩ hay lắm!" Lăng Hàn cười ha ha nói: "Vậy Văn sư đệ tiếp tục cố gắng, giết chết toàn bộ bọn họ!" Văn Nhất Kiếm không hé răng, chỉ có hắn tự mình biết, ốc biển này là hắn nhờ số trời run rủi có được, nhưng một tháng chỉ có thể sử dụng một lần, nếu như không đủ ba mươi ngày hắn lại sử dụng, liền phải tiêu hao tuổi thọ của hắn để đánh đổi, một lần mười năm, hai lần trăm năm, tuy hắn đã tiến vào Sinh Hoa Cảnh, nhưng thổi không được mấy lần a.

Nhưng những người khác lại không biết, thấy pháp chỉ của Linh Anh Cảnh cũng bị hóa giải ung dung, vậy còn có biện pháp gì có thể áp chế hai người trẻ tuổi kia? "Không đánh nữa!" Bọn họ dồn dập nói, đánh tiếp nữa cũng chỉ tự rước lấy nhục, không bằng mau chóng rời đi, thỉnh cầu cường giả Linh Anh Cảnh đến trấn áp hai tiểu bối này, ngươi có thể đối kháng pháp chỉ, bản tôn đến dù sao cũng mạnh hơn chứ? "Không đánh?" Lăng Hàn quét mọi người một vòng. "Nói đánh chính là các ngươi, nói không đánh cũng là các ngươi, các ngươi đang đùa ta và Văn sư đệ sao?" Dựa vào, tại sao lại đại biểu mình nữa? Văn Nhất Kiếm thầm nhổ nước bọt, nhưng hắn cũng rất kiêu ngạo, lại bị những người này vây công, trong lòng tự nhiên khó chịu, nên mặc cho Lăng Hàn làm khó dễ.

"Lăng đại sư muốn thế nào?" Ngạo Phong cắn răng hỏi. Lăng Hàn cười lạnh nói: "Các ngươi vô duyên vô cớ ra tay với ta, cũng chính là Đan sư Thiên Cấp, để ta bị kinh hãi, điều này cần bồi thường! Còn có bằng hữu của ta, ở trong bí cảnh, các ngươi bắt nạt bọn họ không ít đi, muốn phủi mông liền đi sao?" Trong lòng bọn người Lưu Vũ Đồng cảm động, hóa ra Lăng Hàn đều biết! Ngạo Phong và đám Sinh Hoa Cảnh cực kỳ phiền muộn, bọn họ xác thực muốn bắt mấy người Lưu Vũ Đồng để uy hiếp Lăng Hàn, nhưng vẫn chưa động thủ liền bị trận linh ngăn cản, hiện tại bọn họ lại phải bồi thường? "Không bồi cũng được, tiếp tục đánh thôi!" Lăng Hàn rất vô lại nói. "Xác thực, ta không thể giết toàn bộ các ngươi, nhưng một hai cái vẫn có thể, ta nhìn tên nào không hợp mắt, nói chữ không đầu tiên, đến lúc đó liền nhìn chằm chằm hắn, gọt đầu hắn dùng để rót rượu!" Cái uy hiếp này thực sự là quá không có trình độ, nhưng lại cực kỳ hữu dụng, để đám người Ngạo Phong không ai dám nói ra chữ "không" trước.

"Muốn bồi thường như thế nào?" Ngạo Phong cắn răng hỏi. "Bắt các ngươi nhận lỗi, phỏng chừng là không thể, hơn nữa điều này cũng không có ý nghĩa, ai biết miệng nói xin lỗi, nhưng trong lòng có phải là đang chửi thầm hay không." Lăng Hàn suy nghĩ một chút mới nói. "Bồi nguyên tinh đi, một người một ngàn." Một ngàn? Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, một ngàn nguyên tinh đối với Sinh Hoa Cảnh mà nói thực sự là chút lòng thành. "Một người một ngàn nguyên tinh tam tinh!" Lăng Hàn lại bổ sung một câu. Bọn người Ngạo Phong phun ra ngoài, sao ngươi không đi cướp? Nguyên tinh tam tinh a, ít nhất phải là Sinh Hoa Cảnh mới có thể luyện chế, bình thường mà nói một tháng mới có thể luyện ra một khối, ngươi lại mở miệng muốn một ngàn? "Nghĩ kỹ nha, ai từ chối đầu tiên, ta liền giữ hắn lại!" Lăng Hàn cười hắc hắc nói. Nhất thời cả đám Sinh Hoa Cảnh không còn tính khí, hơn nữa bọn họ muốn nhanh trở lại mời cường giả Linh Anh Cảnh ra tay, nên không muốn dây dưa với Lăng Hàn, bởi vậy mỗi người đều ném ra một không gian giới chỉ. Có người không có một ngàn nguyên tinh tam tinh, thì lợi dụng trân kim, linh thảo thay thế.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!