Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lăng Hàn không chút do dự, quyết định dùng Bất Diệt Chân Dịch quý giá để cứu Chư Toàn Nhi, người đã dũng cảm đỡ đòn cho hắn. Tiểu Tháp, với giọng điệu bình thản quen thuộc, xác nhận hiệu quả của dịch này dù không phải người tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, nhưng hiệu quả sẽ giảm đi đáng kể. "Giảm mạnh, nhưng vẫn có hiệu quả, đúng không?" Ánh mắt Lăng Hàn sáng lên hy vọng. Là một đan đạo đế vương, hắn nhanh chóng gia cố phương pháp chế Bạch Phượng Thủy Chân Đan, thêm năm giọt Bất Diệt Chân Dịch – toàn bộ số dịch hắn có thể lấy ra sau khi tự cứu mình một giọt.
Chỉ nửa giờ sau, một viên đan dược ngưng tụ tinh hoa của năm giọt dịch quý giá đã ra đời, hứa hẹn khả năng phục hồi kinh người. Tuy nhiên, Chư Toàn Nhi đã rơi vào trạng thái "giả chết," hàm răng cắn chặt. Lăng Hàn nhẹ nhàng vén khăn che mặt nàng, để lộ khuôn dung nhan tuyệt mỹ đến kinh tâm động phách, không hề kém cạnh Thiên Phượng Thần Nữ năm xưa, chỉ khác ở khí chất: một người kiêu hùng rực rỡ, một người thanh lãnh thoát tục như ánh trăng. Hắn cạy hàm răng nàng, nhét đan dược vào và đổ linh dịch pha loãng, nhưng nàng không thể nuốt. "Tư Thiền, giúp một tay, tiếp khí cho nàng!" Lăng Hàn vội vàng gọi Lý Tư Thiền. Nàng trợn tròn mắt khi nhìn thấy vết thương và vẻ đẹp của Chư Toàn Nhi, thốt lên: "Sao có thể có người đẹp đến thế?" Dưới sự thúc giục của Lăng Hàn, Lý Tư Thiền nhanh chóng tiếp khí, giúp Chư Toàn Nhi nuốt đan.
Vết thương trên người Chư Toàn Nhi hồi phục nhanh chóng đến kinh ngạc, nhưng thần thức của nàng vẫn bị tổn thương nặng nề, cần thời gian dài để hồi phục. Lăng Hàn thở dài, biết rằng mình đã cứu được mạng nàng, nhưng việc nàng có tỉnh lại hay không, và khi nào, hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí sinh tồn của chính nàng. Giao phó Chư Toàn Nhi cho Lý Tư Thiền chăm sóc trong Hắc Tháp, Lăng Hàn mang theo sát khí ngút trời lao ra ngoài, nhưng Nghiêm Thiên Chiếu đã biến mất. Hổ Nữu và Tiểu Thạch đã truy đuổi, nhưng chỉ kịp cắn đứt một cánh tay của hắn. Lăng Hàn biết rằng, với kẻ nắm giữ ký ức Thần linh như Nghiêm Thiên Chiếu, việc đoạn chi phục sinh không phải là chuyện khó. Hắn thề, lần sau gặp lại, dù chưa đến Sinh Hoa Cảnh, hắn cũng sẽ mượn lực Tiểu Tháp để tận diệt Nghiêm Thiên Chiếu.
Nhạc Khai Vũ, với vẻ mặt co giật, không ngừng hỏi về sự biến mất kỳ lạ của Lăng Hàn và Chư Toàn Nhi, nhưng Lăng Hàn chỉ nháy mắt bảo hắn "hoa mắt rồi." Không giải thích gì thêm, Lăng Hàn dẫn mọi người rời đi. Sau cuộc tập kích bất ngờ, cả nhóm trở nên cẩn trọng hơn. Kỳ lạ thay, đoạn đường còn lại cực kỳ thuận lợi, không gặp phải bất kỳ yêu thú nào, có lẽ do Thanh Diễm Điêu đã phát uy, khiến cả khu rừng khiếp sợ. Phía trước họ, một kiến trúc đơn độc nổi bật trên bình nguyên xanh mướt, đánh dấu địa điểm khảo nghiệm thứ hai.
Họ là một trong những nhóm đến sớm nhất. Trận linh xuất hiện, liếc nhìn Lăng Hàn với vẻ bất mãn: "Ngươi thật biết gây chuyện! Cả khu rừng bạo động, chẳng lẽ không phải do ngươi?" Lăng Hàn cười hì hì: "Có quy định nào cấm không?" Trận linh hừ lạnh: "Chỉ biết gây phiền phức cho ta! Nếu không, số người đến đây ít nhất phải giảm đi một nửa." Mười mấy người đến trước đều kinh ngạc, không biết Lăng Hàn đã làm gì mà có sức ảnh hưởng lớn đến vậy. Lăng Hàn đương nhiên không nói về việc mình đã "trộm" một quả trứng Thanh Diễm Điêu.
Trong Hắc Tháp, Chư Toàn Nhi đã tỉnh lại, nhưng vẫn còn mơ màng. Lăng Hàn quyết định tiết lộ bí mật về Hắc Tháp cho nàng, coi nàng như một bằng hữu đáng tin cậy. Chư Toàn Nhi kinh ngạc đến tột độ khi biết không gian linh khí có thể chứa đựng sinh vật sống, và nó rộng lớn đến mức như một thế giới. Nàng trịnh trọng hứa sẽ bảo vệ bí mật này, lòng tràn ngập sự ngọt ngào khi Lăng Hàn tin tưởng nàng đến vậy. Lăng Hàn dặn dò nàng dưỡng thương, tận dụng linh dược và nguyên tinh trong Hắc Tháp để khôi phục thần hồn. Vẻ đẹp của Chư Toàn Nhi, không còn bị che giấu, khiến Lăng Hàn thoáng dao động, nhưng kinh nghiệm kiếp trước đã giúp hắn giữ vững tâm trí. Hắn cũng nhân cơ hội nghiên cứu khối xương yêu thú có hoa văn và hai bộ hài cốt Thần linh trong Hắc Tháp, dù chúng đã bị Hấp Huyết Trùng hút cạn tinh hoa Thần tính.
Một đêm trôi qua, Lăng Hàn rời Hắc Tháp, sẵn sàng cho vòng khảo nghiệm thứ hai. Trận linh thông báo: "Người nào có thể đi ra ngoài đều sẽ có khen thưởng, ba người đứng đầu sẽ nhận được giải thưởng lớn. Thời gian càng ngắn, khen thưởng càng giá trị." Mọi người phấn khởi bước vào kiến trúc, cảnh vật lập tức biến đổi, họ thấy mình lạc vào một không gian mờ sương, bao quanh bởi những trụ đá khắc hoa văn cổ xưa. Mọi người đều đơn độc, không nhìn thấy ai khác.
Lăng Hàn nhận ra đây là một trận pháp, phá trận thành công là vượt qua thử thách. Hắn nhanh chóng phát hiện ra ảo diệu của trận pháp cấp năm này, chủ yếu gây mê loạn thần trí và dùng linh khí hóa yêu linh công kích, độ khó được điều chỉnh theo cảnh giới của người tham gia. Với kinh nghiệm phong phú về trận đạo từ kiếp trước, Lăng Hàn dễ dàng tìm ra lối đi, xuyên qua mê cung sương mù chỉ sau mười mấy phút.
Nhưng hắn không phải người đầu tiên. Hổ Nữu đã ngồi chờ sẵn ở phía đối diện, đang nhàn nhã gặm thịt. Thấy Lăng Hàn, nàng vui vẻ chạy đến ôm chầm, miệng dính đầy mỡ. Trận linh xuất hiện, chỉ vào Hổ Nữu kinh ngạc: "Nha đầu này thật quái lạ! Chưa từng thấy ai không bị trận pháp ảnh hưởng, lại còn không theo quy tắc mà vẫn thoát ra!" Hổ Nữu đắc ý tuyên bố: "Nữu là thiên tài!" Trận linh xác nhận nàng là người đầu tiên, phá vỡ mọi kỷ lục, và cho phép nàng chọn một bảo vật. Lăng Hàn nhanh trí thì thầm, bảo Hổ Nữu xin "Cửu Long Phách Thể Quyết." Hổ Nữu hồn nhiên đáp: "Nữu muốn Cửu Long Phách Thể Quyết cho Lăng Hàn!" Trận linh ngạc nhiên, nhưng cuối cùng vẫn ném một chùm sáng chứa công pháp cho Lăng Hàn. Nhờ đó, Lăng Hàn có thể tu luyện Cửu Long Phách Thể Quyết đến mức sức mạnh của sáu Chân Long.
Lăng Hàn là người thứ hai vượt qua, Lâm Hương Cần là người thứ ba. Nàng còn không quên liếc mắt đưa tình với Lăng Hàn, ưỡn ngực khoe khoang: "Không ngờ đi, bổn cô nương ngực lớn nhưng đầu óc vẫn rất linh hoạt!" Lăng Hàn được chọn một trong ba viên đan dược. Tuy không thích, nhưng hắn vẫn chọn Phục Hổ Thiên Vận Đan. Hắn thử cò kè với Trận linh để đổi lấy bí điển trận pháp nhưng bị từ chối thẳng thừng.
Thử thách cuối cùng được công bố: "Người trong vòng mười ngày chạy tới, có tư cách tham gia kiểm tra." Đoạn đường này hoặc cực kỳ dài, hoặc vô cùng nguy hiểm. Lăng Hàn bắt đầu nghiên cứu Cửu Long Phách Thể Quyết. Công pháp này không tu nguyên lực mà đào sâu tiềm năng thân thể, tăng cường sức mạnh huyết nhục gân cốt đến cực hạn, cuối cùng đạt đến Thể Thành Thần. Nó đòi hỏi một thể phách cường đại và liên tục bổ sung thiên tài địa bảo. Với Bất Diệt Thiên Kinh, thể phách của Lăng Hàn đã sánh ngang trân kim cùng cấp, hoàn toàn phù hợp để tu luyện công pháp này.
Họ tiến vào một vùng không có đường, thay vào đó là vô số phù thạch trôi nổi giữa không trung, kéo dài đến vô tận. "Thang lên trời sao?" Lăng Hàn nhảy lên thử, nhưng lập tức biến sắc. Trọng lực ở đây lớn đến lạ kỳ, khiến hắn chỉ nhảy được vài trượng thay vì trăm trượng như bình thường. Tuy nhiên, khi đặt chân lên phù thạch, trọng lực lại biến mất. Rõ ràng, đây là cách ngăn cản Sinh Hoa Cảnh phi hành và tăng độ khó. Lăng Hàn hiểu rằng đây là thử thách về ý chí và sức chịu đựng.
Mọi người bắt đầu leo lên, ban đầu ai cũng hừng hực khí thế, nhưng chỉ sau mười phút, tốc độ giảm dần, mồ hôi tuôn như tắm. Lăng Hàn thì vẫn khá dễ dàng. Anh không đưa bạn bè vào Hắc Tháp, vì tin rằng đây là một cơ hội rèn luyện tuyệt vời cho họ. Anh và Hổ Nữu nhanh chóng bỏ xa những người khác. Thậm chí, cảnh giới càng cao, trọng lực càng lớn, nên không ai có ưu thế tuyệt đối. Lăng Hàn và Hổ Nữu lao đi, nhảy liên tục, khi mệt thì ngồi nghỉ ngơi, hấp thu linh khí khôi phục, đồng thời luyện Cửu Long Phách Thể Quyết. Môn công pháp này chỉ có thể luyện một canh giờ mỗi ngày, với mười hai tư thế cổ quái, khiến xương cốt Lăng Hàn kêu rôm rốp như rang bắp, đau đớn đến mức hắn ho ra máu đen, mồ hôi tuôn như suối. Hổ Nữu bắt chước thử, nhưng ngay lập tức kêu đau và bỏ cuộc.
Lăng Hàn tiếp tục kiên trì, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể hấp thu năng lượng tích lũy, chuyển hóa thành man lực thuần túy. Sau một giờ luyện tập, hắn mệt lả, nhưng toàn thân sảng khoái đến lạ thường. Vào Hắc Tháp tắm rửa, hắn thử nghiệm man lực của mình: nó đã đạt đến cấp độ Tụ Nguyên! Chỉ một giờ luyện tập đã giúp hắn vượt qua một cảnh giới võ đạo. Lăng Hàn hiểu rằng đây là nhờ vào nền tảng Thần Thai Cảnh và lượng vật đại bổ khổng lồ đã tích lũy trong cơ thể. Hắn tự nhủ, đây sẽ là một át chủ bài bất ngờ của mình.
Hắn ra khỏi Hắc Tháp, cùng Hổ Nữu nhóm lửa nấu ăn. Giờ đây, hắn còn phải tính đến việc nuôi thêm yêu thú trong Hắc Tháp để đáp ứng khẩu vị ngày càng lớn của cả hai. Hổ Nữu vẫn không quên quả trứng Thanh Diễm Điêu, nhưng Lăng Hàn kiên quyết không cho nàng đụng vào. Khi họ đang dùng bữa, Trầm Trung Thành, Bạch Y Kiếm Vương, người thứ ba đến được vị trí của họ, khó khăn bò lên. Lăng Hàn gật đầu, thầm tán thưởng ý chí của hắn. Trầm Trung Thành tuy mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt lại càng thêm kiên nghị. Lăng Hàn quyết định không mời hắn dùng bữa, vì biết rằng Trầm Trung Thành đang ở ngưỡng cửa của một đột phá lớn trong kiếm đạo.
"Hổ Nữu, chúng ta cũng không thể lười biếng, một hơi vọt tới đỉnh!" Lăng Hàn nói. Hổ Nữu giơ nắm đấm nhỏ, đồng ý. Cả hai lại tiếp tục leo. Tốc độ của họ quá nhanh so với những người khác, bởi vì sức mạnh của họ vượt xa cảnh giới biểu kiến, và trọng lực được xác định theo cảnh giới. Lăng Hàn thở dài, cảm thấy tiếc vì thử thách này không thể ép được giới hạn của chính mình, nhưng rồi lại nghĩ, đó là vì giới hạn của hắn đã quá cao.
Sau chín ngày leo trèo, Lăng Hàn và Hổ Nữu cuối cùng cũng đến được phần cuối của "thang lên trời" – một mảnh đại lục kỳ dị, như thể bị tách đôi, với bậc thang khổng lồ nối liền hai phần. Đột nhiên, một dao động kỳ lạ từ phía dưới truyền đến, sức mạnh kinh người, khí tức dâng trào như thủy triều. "Ồ, có người đột phá, hơn nữa còn là Sinh Hoa Cảnh!" Lăng Hàn kinh ngạc. Liên tiếp sau đó, hắn cảm nhận được bảy lần đột phá Sinh Hoa Cảnh. Đây là một bước ngoặt lớn, từ phàm tục thoát ly. Rõ ràng, thử thách này đã đẩy những thiên tài Thần Thai tầng chín đến cực hạn, giúp họ phá vỡ rào cản.
Đến chiều ngày thứ mười, thêm ba người nữa đột phá Sinh Hoa. Trầm Trung Thành là người thứ ba đến đỉnh, khoanh chân ngồi xuống. Linh khí cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn, hóa thành ba con mãnh thú, tạo nên "tam thú dị tượng" hiếm thấy. Lăng Hàn kinh ngạc, hiểu rằng đây là phản ứng bí lực của thiên địa khi vượt qua giới hạn bản thân. Trầm Trung Thành bùng nổ sức mạnh, mở mắt, ánh sáng lóe lên như kiếm. Hắn đã đột phá lên Thần Thai tầng năm, tăng liền ba cảnh giới! Lăng Hàn thầm ngưỡng mộ, đồng thời hơi "ghen tị" vì mình quá mạnh, không thể trải qua cảm giác đột phá mãnh liệt như vậy.
Tàn Dạ là người thứ tư đến, toàn thân tỏa ra sát khí ngút trời, mắt rực hung quang. Hắn cũng lập tức ngồi xuống, linh khí cuồn cuộn, hóa thành ba dị thú tràn vào cơ thể. Lăng Hàn lắc đầu, nhưng nở nụ cười, biết rằng Tàn Dạ đã thực sự bước lên con đường cường giả, thành tựu tương lai bất khả đoán. Anh tự hỏi liệu có nên để Tàn Dạ tự do rèn luyện, thay vì mãi ở dưới sự che chở của mình.
Tổng cộng chỉ có mười bốn người vượt qua thử thách này, những người như Lưu Vũ Đồng hay Nhạc Khai Vũ đều không đến được. Trận linh xuất hiện, quét mắt qua mười bốn người: "Thử thách cửa thứ ba chính là thực lực luyện đan, không có tiêu chuẩn tuyệt đối, ta sẽ đưa ra bình luận." Ngay lập tức, mười ba người còn lại bỏ cuộc. Họ không phải Đan Sư! Trận linh nhìn chằm chằm Lăng Hàn với vẻ mặt kỳ lạ: "Ngươi còn là một Đan Sư? Lại chỉ có một mình ngươi là Đan Sư?" Lăng Hàn cố ý thở dài: "Thật không khéo!" Trận linh suy nghĩ một lát rồi nói: "Dù chỉ có một mình ngươi, nhưng luyện ra đan dược cấp độ không đủ, thì vẫn không được khen thưởng tốt gì."