Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong không gian Tinh Diệu Điện, bầu không khí trở nên nặng nề khi Mạnh Mậu Tài, một người không muốn đắc tội ai, cố gắng hòa giải mâu thuẫn giữa Chư Hòa Tâm và Thành Khai. Hắn biết, Thành Phi Quân, huynh trưởng của Thành Khai, là một Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm quyền uy, một bá chủ thực sự của Tinh Diệu Điện. Nếu để Thành Khai phải chết trước mặt mình, Mạnh Mậu Tài sẽ khó ăn khó nói. Tuy nhiên, Thành Khai lại dương dương tự đắc, tin rằng với sự che chở của huynh trưởng, hắn có thể làm bất cứ điều gì, thậm chí là hành hạ Lăng Hàn bằng những cực hình tàn độc nhất.
Chư Hòa Tâm, một Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, lại bất ngờ nhìn về phía Lăng Hàn, ngầm hỏi ý kiến. Hành động này khiến tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, không ai hiểu rốt cuộc Lăng Hàn là ai mà có thể khiến một Đan sư kiêu ngạo phải cung kính đến vậy. Lăng Hàn chỉ lạnh lùng lắc đầu, tuyên bố không cần nói nhiều, trực tiếp giết chết là được. Thành Khai nghe vậy, sợ hãi run rẩy, làm sao hắn có thể bị giết dễ dàng như vậy?
Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo vang lên, mang theo ma lực cuốn hút. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bậc thang, nơi một nam tử tráng niên tướng mạo đường đường xuất hiện. Hắn cao ráo, dáng người thon dài nhưng không hề yếu ớt, ngực đeo ba huy chương bạc – biểu tượng của một Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm. Đó chính là Thành Phi Quân. Mọi người, kể cả Mạnh Mậu Tài và Chư Hòa Tâm, đều vội vàng hành lễ. Chỉ có Lăng Hàn và Hổ Nữu vẫn đứng thẳng, không chút động đậy.
Một Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, muốn nịnh bợ Thành Phi Quân, liền lớn tiếng quát mắng Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn không thèm để tâm, chỉ quay sang Thành Phi Quân, hỏi thẳng: "Tại sao ta phải nể mặt ngươi?" Thành Phi Quân tự tin đáp lời, rằng trên đời này không ai dám không nể mặt hắn. Lăng Hàn suýt nữa bật cười thành tiếng, ho khan không ngừng. Một Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm mà dám ba hoa chích chòe đến thế?
Thành Phi Quân, nhìn thấy Lăng Hàn cười nhạo, mất kiên nhẫn. Hắn ra lệnh Lăng Hàn lập tức thả đệ đệ mình, nếu không... Phía sau hắn, hai cường giả Thần Thai Cảnh lạnh lùng tiến lên, sẵn sàng hành động. Lăng Hàn vẫn điềm nhiên, hỏi lại: "Nếu không thì sao? Giết ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách ra lệnh hay uy hiếp ta." Thành Phi Quân, vì tình huynh đệ, cố nén giận, hứa sẽ tha mạng Lăng Hàn nếu hắn chịu thả Thành Khai. Nhưng Lăng Hàn vẫn chỉ cười khẩy: "Ta đã nói rồi, ngươi không có tư cách ra lệnh cho ta!"
Nói đoạn, Lăng Hàn xoay tay, lấy ra một huy chương bạc, đeo lên ngực. Mọi người kinh hãi. Một huy chương bạc – Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm! Thiếu niên này chưa đến hai mươi tuổi mà đã là Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm? Thành Phi Quân cười gằn, cho rằng Lăng Hàn dù là Đan sư cũng phải nghe lời hắn. "Đã nói rồi, ngươi không có tư cách ra lệnh cho ta, thét cái gì chứ?" Lăng Hàn gạt tay, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
Thành Phi Quân ra lệnh cho hai cường giả Thần Thai Cảnh bắt Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn lại cười hì hì, xoay tay một cái, lại xuất hiện thêm một huy chương bạc nữa, đeo lên ngực. Hai huy chương bạc – Đan sư Huyền Cấp trung phẩm! Cả đám người há hốc mồm, không tin vào mắt mình. Làm sao có thể có một Đan sư Huyền Cấp trung phẩm mới mười sáu, mười bảy tuổi? Chắc chắn là giả!
Thành Phi Quân cũng không tin, lớn tiếng buộc tội Lăng Hàn giả mạo. Lăng Hàn chỉ vào ngực, thách thức: "Trợn mắt chó của ngươi mà nhìn cho rõ, đây là giả sao?" Cường giả Thần Thai Cảnh họ Kiền yêu cầu Lăng Hàn xuất trình chứng minh Đan sư. Thành Phi Quân vẫn kiên trì rằng Lăng Hàn dù là Đan sư Huyền Cấp trung phẩm cũng phải tuân lệnh hắn.
Lăng Hàn lắc đầu, nói: "Lỗ tai nào của ngươi nghe thấy ta nói ta là Đan sư Huyền Cấp trung phẩm? Ngươi quả nhiên là kẻ ngu ngốc!" Rồi hắn lại lấy ra huy chương bạc thứ ba, đeo lên ngực. Ba huy chương bạc! Giống hệt Thành Phi Quân! Không thể nào! Mọi người đều đồng thanh thốt lên, tuyệt đối không thể có Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm trẻ như vậy!
Thành Phi Quân cười nhạo, cho rằng Lăng Hàn đang đùa cợt. Nhưng hai cường giả Thần Thai Cảnh họ Kiền và Dương lại sững sờ, chợt nhớ ra một cái tên. "Thiếu niên, ngươi họ Lăng?" Kiền đại nhân hỏi. Thành Phi Quân biến sắc, cũng nhận ra: "Lăng Hàn, ngươi là Lăng Hàn!" Hắn giận dữ. Lăng Hàn đã cướp đi hào quang "Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm trẻ nhất" của hắn cách đây vài tháng.
Lăng Hàn xác nhận, rồi lấy ra chứng minh thân phận Đan sư, truyền nguyên lực vào. Một màn ánh sáng hiện ra, ghi rõ cấp bậc, thời điểm đột phá, và nhân chứng. Mọi người đều kinh ngạc thốt lên. Mười bảy, mười tám tuổi? Quá trẻ! Thành Phi Quân nghiến răng, yêu cầu Lăng Hàn thả đệ đệ hắn. Lăng Hàn nhạt nhẽo đáp: "Ngươi nói thả liền thả, vậy ta mất mặt thế nào?"
"Lăng Hàn, rốt cuộc ngươi muốn gì?" Thành Phi Quân gầm lên. Lăng Hàn cười nói: "Kẻ này hiển nhiên đã làm đủ trò xấu. Dù ta không rõ hắn ác đến mức nào, nhưng hắn muốn giết ta là sự thật. Muốn giết Đan sư, đây là tội chết, ta nói không sai chứ?" Thành Phi Quân vội vã biện minh rằng đệ đệ hắn không biết thân phận Lăng Hàn. Lăng Hàn khinh thường, tuyên bố sẽ tự mình xử quyết Thành Khai.
"Ngươi dám! Ngươi dám!" Thành Phi Quân gào lên, đe dọa Lăng Hàn sẽ kết tử thù với hắn. Lăng Hàn chỉ khinh khỉnh: "Ngươi là thứ gì?" Thành Phi Quân nổi trận lôi đình, nhưng vẫn cố nén, yêu cầu thả đệ đệ. Lăng Hàn cười ha hả: "Ta phát hiện ngươi còn rất hài hước. Đáng tiếc, ta không thích thưởng thức chút nào." Hắn vung tay, một thanh trường kiếm xuất hiện.
Thành Khai cảm nhận được sát khí, sợ hãi kêu cứu huynh trưởng. Cánh tay phải vừa được nối liền của hắn lại bung ra, máu tươi tuôn trào. Nhưng chưa kịp kêu đau, kiếm của Lăng Hàn đã chém xuống, lướt qua cổ hắn. Thành Khai phun máu, tay đưa về phía Thành Phi Quân, rồi vô lực rủ xuống. "Đệ đệ!" Thành Phi Quân gào thét thảm thiết, nước mắt tuôn rơi, thề bất lưỡng lập với Lăng Hàn.
Lăng Hàn thờ ơ nhún vai, rồi nói: "Ta đánh cược với ngươi, thua phải ngoan ngoãn quỳ trước mặt ta, gọi một tiếng Lăng đại sư." Thành Phi Quân gắt gỏng: "Nói láo!" Lăng Hàn tiếp lời: "Thế nào, có đánh cuộc hay không? Ngươi thắng, ta cho ngươi đoàn Dị Hỏa này, ngược lại, ngươi cũng phải đem đạo Dị Hỏa kia cho ta."
Ánh mắt Thành Phi Quân âm trầm, lộ vẻ động tâm. Hắn hiểu, Lăng Hàn cũng có Dị Hỏa, mới có thể ở cảnh giới thấp mà đạt được đẳng cấp Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm. Thành Phi Quân tin rằng Lăng Hàn không thể nào đột phá Địa Cấp ở tuổi này, và chắc chắn không chuẩn bị đủ vật liệu. Hắn đồng ý đánh cược, rồi sai hai cường giả Thần Thai Cảnh đi mời các Đan sư Địa Cấp làm trọng tài.
Ba vị Đan sư Địa Cấp của Tinh Diệu Điện – Long Vĩnh Trường, Lệ Tư Nguyên, và Vân Hưng Hiền – đều là Thần Thai Cảnh, người trẻ nhất cũng đã hơn sáu mươi tuổi. Họ xuất hiện, và tất cả mọi người, kể cả Thành Phi Quân, đều quỳ gối hành lễ theo lễ nghi đan đạo khắc nghiệt. Chỉ có Lăng Hàn vẫn đứng thẳng. Thành Phi Quân hừ lạnh, chỉ trích Lăng Hàn ngông cuồng. Ba vị Đan sư Địa Cấp ban đầu hơi không vui, nhưng rồi lại càng khó chịu với Thành Phi Quân.
Lăng Hàn khinh thường nhìn Thành Phi Quân, rồi chắp tay nói với ba vị Đan sư Địa Cấp: "Ba vị Đan huynh, ta muốn chứng thực Đan sư Địa Cấp!" Cả Tinh Diệu Điện chấn động. Mười bảy tuổi muốn chứng thực Đan sư Địa Cấp? Chư Hòa Tâm đầy tự tin, còn Hổ Nữu thì nhe răng với những ánh mắt nghi ngờ. Ba vị Đan sư Địa Cấp kinh ngạc tột độ trước tuổi trẻ và tham vọng của Lăng Hàn. Họ đồng ý, và Lăng Hàn xác nhận đã chuẩn bị đầy đủ vật liệu.
Họ di chuyển đến một phòng luyện đan đặc biệt, với bốn bức tường trong suốt. Lăng Hàn không chút do dự bước vào. Hổ Nữu không chịu bị bỏ rơi, cũng lẽo đẽo theo vào. Nhiều người lắc đầu, cho rằng một tiểu nha đầu nghịch ngợm sẽ làm Lăng Hàn phân tâm, dẫn đến bạo lô. Thành Phi Quân thì cười gằn, tin chắc mình đã nắm phần thắng.
Vân Hưng Hiền thông báo thời hạn luyện đan và hỏi Lăng Hàn định luyện chế đan dược gì. "Thất Chuyển Phá Ách Đan," Lăng Hàn đáp, rồi vung tay, lượng lớn dược liệu bày ra trên mặt đất. Ba vị Đan sư Địa Cấp kinh ngạc thốt lên, đây là một linh đan quý giá có thể giúp cường giả Sinh Hoa Cảnh tránh tẩu hỏa nhập ma, thậm chí tăng cường lĩnh ngộ cảnh giới. Thành Phi Quân lại càng nhếch mép, cho rằng Lăng Hàn đang quá tự phụ khi muốn luyện chế một loại đan dược khó đến mức ba vị bá chủ kia cũng khó thành công.
Lăng Hàn bắt đầu. Động tác phân loại vật liệu của hắn nhanh như nước chảy mây trôi, đầy nhịp điệu và vẻ đẹp, khiến các Đan sư bên ngoài say mê. "Trời ạ, phân loại vật liệu cũng có thể như thế!" "Ta thực sự sống uổng nhiều năm!" Mọi người kinh ngạc thốt lên. Ngay cả ba vị Đan sư Địa Cấp cũng không khỏi xúc động, nhận ra sự tinh tế trong từng động tác của Lăng Hàn.
Chư Hòa Tâm ngạo nghễ, biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Lăng Hàn nhanh chóng chuyển sang giai đoạn tinh luyện. Mười mấy người há hốc mồm, thậm chí phun cả nước bọt. "Ta hoa mắt sao? Hắn đồng thời tinh luyện chín loại vật liệu?" "Không phải hoa mắt, là sự thật!" Mọi người kinh ngạc đến mức không thể tin được. Ba vị Đan sư Địa Cấp da mặt co giật, hoàn toàn bị sốc.
Lăng Hàn triệu hồi Dị Hỏa từ Hắc Tháp, ngọn lửa kinh người bùng cháy trên tay hắn. "Dị Hỏa!" Mọi người thốt lên, nhìn về phía Thành Phi Quân. Lăng Hàn bắt đầu luyện đan. Hổ Nữu lúc này lại làm nũng, kêu đói bụng. Lăng Hàn, một tay vẫn điều khiển luyện đan, tay kia lấy thịt từ Hắc Tháp ra, đặt lên giá nướng.
Phốc! Phốc! Phốc! Tất cả mọi người đồng loạt phun ra, con ngươi muốn rớt ra ngoài. Ai sẽ ở thời điểm luyện đan Địa Cấp mà lại đi nướng thịt? Đầu óc họ quay cuồng, thế giới quan sụp đổ. Điều đáng sợ nhất là, lò luyện đan không hề nổ tung!
Thành Phi Quân chân tay lạnh lẽo, run rẩy. Hắn đang đối đầu với một yêu nghiệt đan đạo thế nào đây? Hắn có cảm giác mình đã bị lừa. Trong phòng, Lăng Hàn và Hổ Nữu thoải mái thưởng thức thịt nướng, hương thơm lan tỏa ra ngoài, khiến mọi người nuốt nước miếng. Sau bảy tiếng, thần sắc Lăng Hàn nghiêm lại. Xèo xèo xèo, ba đạo hỏa diễm màu sắc khác nhau phun ra từ tay hắn. Ngón tay hắn nhanh chóng điểm vào lò luyện đan.
"Tam Hỏa Dẫn!" Ba vị Đan sư Địa Cấp kinh ngạc nhận ra. Lăng Hàn thu tay, nhẹ nhàng vỗ lò luyện đan. Ông... Nắp lò bay lên. Vèo! Một viên đan dược màu đỏ thắm, tựa như có sinh mệnh, bay ra, cố gắng trốn thoát. "Đan dược Địa Cấp đã thông linh, vừa ra lò liền muốn chạy trốn!" Mọi người kinh ngạc thốt lên.
Hổ Nữu nhào tới, dùng bàn tay nhỏ đầy mỡ chộp lấy viên đan dược. Lăng Hàn lấy ra một bình ngọc, đợi đan dược nguội bớt, bảo Hổ Nữu ném vào. Cầm bình ngọc, Lăng Hàn bước ra khỏi phòng, ném cho Long Vĩnh Trường: "Xin mời ba vị nghiệm chứng."
Ba vị Đan sư Địa Cấp bắt đầu kiểm tra. Rất nhanh, họ lộ ra vẻ mặt kinh hãi, lông mày run run, thật lâu không nói nên lời. "Ba vị đại sư, lẽ nào luyện chế Thất Chuyển Phá Ách Đan này thất bại?" Có người hỏi. Long Vĩnh Trường thở dài: "Không có thất bại, mà là... Phẩm chất quá cao!" Vân Hưng Hiền tiếp lời: "Mười ba tinh, thậm chí mười bốn tinh!" Mọi người đồng loạt phun ra ngoài.