Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 57

Chương 57: Mắt Thần Thức Tỉnh, Cửa Ải Phong Ba

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 281 đến 285 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc hành trình khám phá bản thân và thế giới của Lăng Hàn, khi anh thức tỉnh Chân Thị Chi Nhãn và đối mặt với thực tại bất công. Tác giả khéo léo lồng ghép sự kỳ vĩ của tu luyện thần thông với những vấn đề xã hội trần trụi, nơi quyền lực được dùng để chà đạp kẻ yếu. Bi kịch của những dược nông bị chèn ép đã thôi thúc Lăng Hàn, một lần nữa khẳng định bản chất anh hùng ẩn sâu trong con người anh. Đây là một chương bản lề, mở ra những thử thách mới không chỉ về sức mạnh mà còn về đạo lý.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Rời Thương Vân Trấn sau ba ngày lưu lại, Lăng Hàn cùng đoàn người tiếp tục cuộc hành trình về phía biên cảnh Vũ Quốc. Để tránh gây chú ý về sự tồn tại của Hắc Tháp, họ thuê hai cỗ xe ngựa, chầm chậm tiến về phía trước. Tốc độ không phải là vấn đề, bởi Lăng Hàn có thừa thời gian.

Trên đường đi, Lăng Hàn, Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền và Hổ Nữu cùng ngồi một xe, trong khi Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu, Tàn Dạ và Chư Hòa Tâm ngồi xe còn lại. Tuy nhiên, phần lớn thời gian, Lăng Hàn và ba cô gái lại ở trong Hắc Tháp, nơi có không gian thoải mái hơn gấp vạn lần chiếc xe ngựa chật chội. Bên trong Hắc Tháp, Lăng Hàn đã kiến tạo một tiểu viện lộng lẫy, lơ lửng giữa không trung như một tòa cung điện huyền ảo. Nơi đây là một thế giới riêng, nơi ý chí của Lăng Hàn chính là quy tắc, có thể khiến trọng lực biến mất chỉ bằng một ý niệm. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền rất thích thú với vai trò nữ chủ nhân, dù Hổ Nữu luôn đúng lúc phá vỡ ảo tưởng của họ bằng câu tuyên bố quen thuộc: "Lăng Hàn là của Nữu!"

Trong khung cảnh núi non hùng vĩ mà Lăng Hàn tự tay tạo dựng từ một bình nguyên vô tận, anh ngồi bên hồ nước trong xanh, tay cầm một con mắt kỳ dị. Đã đến lúc tu luyện Chân Thị Chi Nhãn. Anh đặt nhãn cầu lên mắt phải, phóng một luồng ý chí vào bên trong. Lập tức, một luồng sóng chấn động trong đầu, vô số hình ảnh kỳ lạ ập đến. Anh "thấy" Chân Thị Chi Nhãn có thể thấu thị mọi kẽ hở của kẻ địch, nhìn rõ thiếu sót của bản thân, xuyên phá mê trận và đá sâu. Đến cảnh cuối cùng, anh kinh hoàng chứng kiến một võ giả chỉ liếc mắt, hàng vạn vì sao trên trời liền nổ tung! Giật mình, ý thức anh rút ra khỏi nhãn cầu, mọi thứ trở về bình thường.

Con mắt này chắc chắn thuộc về một cường giả Thiên Nhân Cảnh, nhưng khả năng hủy diệt tinh tú lại vượt xa giới hạn đó. Lăng Hàn nhận ra, đây phải là cảnh giới Phá Hư Cảnh, thậm chí Thần Cảnh mới có thể đạt tới. Anh thở dài, kiếp trước mình chỉ mải mê luyện đan, không hề hay biết thế giới này rộng lớn đến nhường nào. Thiên Nhân Cảnh... chẳng là gì cả! May mắn thay, Hắc Tháp đã cho anh cơ hội sống lại sau vạn năm. Kiếp này, anh thề sẽ sống một cuộc đời đặc sắc hơn, chiến đấu với cường giả, giẫm lên mọi thiên tài!

Anh bắt đầu trích xuất ý chí võ đạo từ nhãn cầu. Hoàng thất đã nắm giữ con mắt này hàng ngàn năm nhưng không thể lĩnh ngộ, bởi họ thiếu khả năng kích hoạt ý chí võ đạo ẩn chứa bên trong. Lăng Hàn thì khác, anh có thần thức của Thiên Nhân Cảnh, và quan trọng hơn, anh có Hắc Tháp – nơi anh là Thần. Trong thức hải của anh, vô số mạch văn phát sáng, hình thành những ký tự không mang ý nghĩa ngôn ngữ hay đồ án, mà là sự cụ thể hóa của ý chí võ đạo. Lăng Hàn như bọt biển, không ngừng hấp thụ, dùng ngộ tính Thiên Nhân Cảnh để thấu hiểu. Quang mang bảo khí bao trùm lấy anh, bởi thần thông này quá cao cấp, khiến quy tắc thiên địa cũng phải cộng hưởng.

Cuộc tu luyện kéo dài một ngày một đêm. May mắn là Lăng Hàn đã dặn dò không được quấy rầy, nên không ai dám gõ cửa xe. Chỉ tội cho Quảng Nguyên và những người khác, phải ăn tạm thức ăn ven đường sau khi đã quen với tài nấu nướng của Lăng Hàn. Họ cảm thấy như nhai sáp, suýt chút nữa đập quán. Sau đó, Lăng Hàn thả ba cô gái ra ngoài để tránh nghi ngờ, còn mình tiếp tục ở trong Hắc Tháp để lĩnh hội Chân Thị Chi Nhãn. Mười ba ngày sau, con mắt kia hóa thành tro bụi. Lăng Hàn đã thành công tiếp nhận truyền thừa. Tuy bị một mũi tên xuyên qua, khiến anh không thể có được truyền thừa hoàn chỉnh, nhưng anh đã lĩnh hội được phần cao cấp nhất, đủ để phát huy ở cảnh giới hiện tại. Anh tin rằng khi đạt đến Phá Hư Cảnh hay Thần Cảnh, sẽ có cơ hội tìm thấy Chân Thị Chi Nhãn hoàn chỉnh.

Mở mắt phải, Lăng Hàn thấy những ngôi sao nhỏ trào ra rồi vỡ tan trong ánh mắt mình – một cảnh tượng kinh người. Thị lực của anh tăng lên đáng kể, nhìn xa hơn, rõ ràng hơn. Mọi chi tiết, dù lớn hay nhỏ, đều hiển hiện trong đầu anh, và thần thức Thiên Nhân Cảnh của anh tự động lọc bỏ thông tin vô ích, giữ lại những điều hữu dụng. Anh giơ tay lên, làn da được phóng đại vô hạn, thấy rõ từng lỗ chân lông, thậm chí mơ hồ thấy cả máu huyết đang chảy bên dưới. Tuy nhiên, chỉ một lát sau, mắt anh bắt đầu đau nhức, anh vội vàng thu lại Chân Thị Chi Nhãn. Mắt phải trở lại bình thường, chỉ còn thị lực được cải thiện rõ rệt. Lăng Hàn khẽ mỉm cười. Chân Thị Chi Nhãn đã thành công, giờ chỉ cần từ từ tăng cường. Anh nhận thấy thần thông này tiêu hao lực lượng thần hồn thay vì nguyên lực, điều này khiến anh băn khoăn. Kiếp trước anh chưa từng tu luyện thần thông, nên không biết liệu đây có phải là đặc tính riêng của Chân Thị Chi Nhãn hay là của tất cả thần thông. Không suy nghĩ nhiều nữa, anh rời Hắc Tháp.

Họ đang tiến gần Tinh Diệu Điện. Hằng Thiên Đại Lục chia làm năm khu vực lớn: Tứ Vực và Trung Châu. Trung Châu là nơi võ đạo hưng thịnh nhất, còn Tứ Vực phân bố xung quanh. Bắc Vực là yếu nhất, Linh Anh Cảnh đã có thể xưng hùng. Bắc Hoang Cửu Quốc nằm ở cực bắc, và Tinh Diệu Điện là cửa ngõ từ Cửu Quốc vào trung tâm Bắc Vực.

Tinh Diệu Điện thực chất không phải một cung điện đơn độc chặn đường, mà tọa lạc trong một hẻm núi có tên Lạc Nguyệt Hạp. Tương truyền, nơi đây từng là một ngọn núi cao không thể vượt qua, bởi khí tức đáng sợ khiến cả cường giả Linh Anh Cảnh cũng phải e dè. Nhưng hàng ngàn năm trước, một đêm trăng rằm, mặt trăng đột nhiên rơi xuống, bổ đôi ngọn núi, tạo thành hẻm núi này. Nhờ đó, một con đường mới được mở ra, cho phép các võ giả khai phá, đẩy lùi Yêu thú, xây dựng Bắc Hoang Cửu Quốc và mở rộng bản đồ Bắc Vực.

Hiện tại, Lạc Nguyệt Hạp là tuyến đường huyết mạch duy nhất, vô cùng náo nhiệt. Võ giả từ Cửu Quốc đổ ra ngoài tìm kiếm cơ hội, kẻ từ Bắc Vực trở về cố hương. Các thương nhân cũng tấp nập qua lại, buôn bán đặc sản với lợi nhuận cao nhưng cũng đầy rủi ro, bởi nạn cướp bóc, giết chóc diễn ra như cơm bữa. Đoạn đường nửa ngày đến Tinh Diệu Điện là nguy hiểm nhất. May mắn thay, hai cỗ xe ngựa thuộc về Bạo Phong Liệp Đoàn, một thế lực có tiếng tăm trong khu vực, nên ban đầu không ai dám động đến.

Lăng Hàn ôm Hổ Nữu ngồi trên nóc xe ngựa, ngắm nhìn cảnh vật. Kiếp trước anh chỉ mải miết trong đan phòng, đến "tuổi già" mới bắt đầu thăm thú di tích. Kiếp này, anh quyết không bỏ lỡ kỳ cảnh nào. Khi tiến vào Lạc Nguyệt Hạp, hai bên là vách núi cheo leo, cao vút mây xanh. Lăng Hàn kích hoạt Chân Thị Chi Nhãn, tuy không thể nhìn thấy đỉnh núi, nhưng anh cảm nhận được khí tức hung lệ tỏa ra từ vách đá, khiến anh rùng mình. Dù có khôi phục thực lực Thiên Nhân Cảnh, anh cũng phải cẩn trọng. Truyền thuyết quả không phải chỉ là lời kể. Điều khiến Lăng Hàn ngạc nhiên là dưới hẻm núi, những vườn thuốc xanh tốt mọc trải dài. Anh hỏi Quảng Nguyên: "Trồng thảo dược ở đây, không sợ bị trộm sao?" Quảng Nguyên đứng dậy đáp: "Không ai dám! Các vườn thuốc này đều do Tinh Diệu Điện phân phát cho dược nông trồng trọt. Kẻ nào dám trộm, sẽ bị Tinh Diệu Điện truy nã. Đạo tặc cũng không dám, vì chúng cũng cần đan dược, mà ngươi có tiền ta không bán, thì làm được gì?" Lăng Hàn cười, quả thật Đan Sư là một quần thể siêu nhiên, chẳng trách họ kiêu ngạo. Võ giả mạnh đến mấy cũng không thể thiếu đan dược, tất phải cung phụng Đan Sư.

Xe ngựa chầm chậm tiến về phía trước. Một lúc sau, tiếng cãi vã truyền đến. Tuy không thích xen vào việc bao đồng, nhưng tu vi tăng tiến khiến thính giác Lăng Hàn cũng nhạy bén hơn. Anh nghe rõ từng lời: "Giá này quá thấp, chúng tôi không chỉ không lời mà còn lỗ vốn!" "Phục thiếu gia, xin ngài rủ lòng thương, tăng giá lên chút đi!" "Hừ, chúng tôi muốn gặp La chấp sự. Tại sao mỗi năm một giá, mỗi năm một thấp hơn, như vậy dược nông chúng tôi sống sao nổi?"

Lăng Hàn ngưng mắt nhìn, Chân Thị Chi Nhãn dễ dàng xuyên thấu tán lá. Anh thấy một đám dược nông khoảng trăm người đang vây quanh ba kẻ, vẻ mặt phẫn nộ. Ba kẻ kia rõ ràng có chủ tớ, kẻ cầm đầu là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, mặc cẩm bào, ngạo mạn tột cùng. Hai kẻ còn lại là tay sai, khoảng ba mươi tuổi, đứng bảo vệ hai bên. "Các ngươi sống hay chết, liên quan gì đến bản thiếu gia?" Thanh niên cẩm bào hừ lạnh. "Chỉ có giá này, lập tức mang thảo dược đến Tinh Diệu Điện. Trong ba ngày, nếu trong vườn thuốc còn một cây thảo dược, bản thiếu sẽ chém đầu chó của hắn!"

"Quá đáng!" "Giá thấp như vậy, chúng tôi mất trắng một năm không nói, còn phải bán vợ bán con để bù lỗ!" "Tại sao có thể như vậy, ngươi muốn bức tử chúng tôi sao?" Nhiều dược nông đồng loạt kêu lên, vung cuốc, vô cùng kích động. Thanh niên cười gằn: "Ha, gan các ngươi lớn thật đấy, dám làm càn trước mặt bản thiếu! Chẳng lẽ muốn bản thiếu điều động Tinh Vệ Đội, bắt hết các ngươi?" Dù dược nông đông đảo, nhưng họ chỉ là người thường, còn thanh niên kia đã là Dũng Tuyền tầng năm. So với hắn, họ như một đàn kiến vây quanh voi, chẳng có tác dụng gì. Hắn dùng Tinh Vệ Đội để hù dọa, không phải thừa, mà để những dược nông này sợ hãi mà làm việc cho hắn. Nếu không, hắn đã chẳng kiên nhẫn, trực tiếp giết người là được.

Quả nhiên, nghe đến ba chữ "Tinh Vệ Đội", dược nông run rẩy. Vài người quỳ xuống van xin: "Phục thiếu gia, van cầu ngài, cho chúng tôi một con đường sống!" "Tiền thu mua lần này, chúng tôi thực sự sẽ chết đói!" "Phục thiếu gia, cầu ngài!" Càng lúc càng nhiều người quỳ xuống, dập đầu. Trong đó không ít người già tóc bạc. "Cút!" Thanh niên đá một cước, đạp ngã người đang chắn đường. "Tất cả đi hái thuốc cho bản thiếu. Ba ngày sau, nếu thảo dược chưa được đưa đến Tinh Diệu Điện, bản thiếu sẽ điều động Tinh Vệ Đội, bắt toàn bộ đám ác dân các ngươi!" "Phục thiếu gia, ngài muốn bức tử chúng tôi sao?" Vẫn còn vài người không quỳ, mắt đỏ ngầu, nhìn chằm chằm thanh niên cẩm y. Thanh niên hừ mũi, lạnh nhạt nói: "Các ngươi chết hay không, liên quan gì đến ta? Không làm tốt, hừ, ta sẽ khiến các ngươi sống không bằng chết! Nhớ kỹ, ba ngày, chỉ có ba ngày." Hắn bổ sung, vẻ mặt đầy căm ghét. Trong mắt hắn, những người bình thường này chỉ là công cụ kiếm tiền. Chết một nhóm thì thay nhóm khác. Kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền mới là quan trọng nhất.

Lăng Hàn lập tức hiểu ra. Tinh Diệu Điện thuê dược nông trồng thảo dược, thanh niên kia phụ trách thu mua. Nhưng hắn ép giá thu mua thấp hơn cả giá vốn, đương nhiên khiến dược nông phản đối. Kẻ này quá bá đạo, ép giá đến mức bức tử người, chỉ nhìn lợi trước mắt, chẳng phải đang tự gây họa sao? "Thật hung hăng!" Quảng Nguyên hừ một tiếng. Với thực lực Linh Hải Cảnh, hắn cũng nghe rõ mọi chuyện. Hắn không đồng tình với dược nông, nhưng khinh thường hành động của thanh niên kia. Dũng Tuyền Cảnh đi bắt nạt người thường để kiếm chút tiền, thật mất mặt. "Bản tọa muốn xem hắn ghê gớm cỡ nào!" Hắn nhảy xuống xe ngựa. Lăng Hàn cũng đi theo, còn Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền ở lại trong xe. Nếu ngay cả Lăng Hàn cũng ra mặt, thì còn chuyện gì không giải quyết được?

Hổ Nữu nhảy ra ngoài, nằm nhoài trên lưng Lăng Hàn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy phấn khích. Đã quá lâu nàng không được đánh nhau, cả người đang ngứa ngáy đây này. "Phục thiếu gia, van cầu ngài! Van cầu ngài!" Thấy thanh niên kia muốn bỏ đi, nhiều dược nông vội vàng quỳ bò đuổi theo. Vài người chặn phía trước, hai người còn ôm lấy chân hắn. Thanh niên lộ vẻ chán ghét, vung chân đá văng hai người đang ôm mình ra ngoài, ác độc nói: "Đồ vật thấp hèn, dám dùng tay bẩn chạm vào bản thiếu? Đánh cho ta!" Hai tên tay sai lập tức xắn tay áo, định đánh hai người vừa bị đá văng. "Cha! Cha!" Một đứa bé chạy ra, ôm chầm lấy một dược nông, quay đầu lại nói: "Không cho đánh cha con!" Hai tên tay sai hơi chững lại, nhưng thanh niên hừ một tiếng: "Sao, hai người các ngươi còn không đánh lại một đứa bé?" Hai tên kia run rẩy, vội vã lao tới.

"Súc sinh, ngay cả trẻ con cũng không tha!" "Liều mạng với hắn!" "Đằng nào cũng chết đói, chi bằng liều mạng, đổi được một mạng là một mạng!" Nghe lời nói của thanh niên, nhiều dược nông bị kích phát hung tính. Nếu không cho họ đường sống, ngoài liều chết ra, họ còn lựa chọn nào khác? Nhưng trước mặt Dũng Tuyền Cảnh, ý chí chiến đấu mạnh đến mấy cũng vô dụng.

"Thật hung hăng!" Quảng Nguyên lạnh lùng lên tiếng. Thanh niên quay đầu nhìn lại. Thấy Quảng Nguyên vẻ ngoài hoang dã, quần áo hoa lệ, khí thế mạnh mẽ, hắn biết đây là một tán tu cường giả. Hắn quay người lại nói: "Gan chó thật lớn, dám nhục bản thiếu! Thổ Cẩu từ Bắc Hoang Cửu Quốc ra, tự cho là mạnh mẽ có thể hoành hành thiên hạ sao? Chó má, để bản thiếu dạy ngươi làm chó phải như thế nào!" "Miệng thật tiện, thích ăn đòn à!" Quảng Nguyên hừ lạnh, bước nhanh tới. "Bản thiếu tên Thành Khai, ngươi dám động ta một... A!" Thanh niên còn định uy hiếp, nhưng đã bị Quảng Nguyên tát bay xuống đất, đau đến không nói nên lời. Dũng Tuyền Cảnh trước mặt Linh Hải Cảnh, chỉ có kết cục này. Chẳng lẽ hắn có sức chiến đấu như Lăng Hàn sao? Thấy Thành Khai bị tát bay, không ít dược nông reo hò, rất có thiện cảm với Quảng Nguyên.

"Ngươi dám đánh bản thiếu?" Thành Khai lại bò dậy. Mặt hắn dính bùn, trông thảm hại, nhưng ánh mắt đầy vẻ muốn ăn thịt người, hung quang chớp động. "Đùng!" Quảng Nguyên lại tát một cái, Thành Khai tiếp tục ngã lăn. Đây vẫn là Quảng Nguyên nương tay, bằng không một đòn của Linh Hải Cảnh đã có thể miểu sát. "Lão gia này, kính xin hạ thủ lưu tình!" Một dược nông trung niên cầu xin Quảng Nguyên. Quảng Nguyên ngạc nhiên: "Hắn muốn giết các ngươi, ngươi lại xin tha cho hắn?" "Phục thiếu gia là đại nhân vật, sẽ không chấp nhặt với chúng tôi." Dược nông kia nói. "Đại gia, xin ngài thả Phục thiếu gia. Chúng tôi sẽ van cầu Phục thiếu gia, Phục thiếu gia nhất định đại nhân có đại lượng, sẽ cho chúng tôi một con đường sống." Đây là tính cách nô tài điển hình. Bị dồn vào đường cùng, vẫn ôm ảo tưởng hão huyền. Nhưng không thể phủ nhận, ảo tưởng này rất có sức ảnh hưởng, lập tức khiến nhiều người dao động. Họ chỉ là dược nông, không phải chiến sĩ. Vừa nãy nóng đầu muốn liều mạng, nhưng giờ bị gió lạnh thổi qua, dũng khí cũng tan biến sạch. "Lão gia, xin thả Phục thiếu gia!" Vài dược nông quỳ xuống, cầu xin giúp Thành Khai. Quảng Nguyên chỉ thấy lồng ngực muốn nổ tung, phẫn nộ vì những người này không biết phấn đấu. Hắn vung tay, quay đầu bỏ đi, mắt không thấy tâm không phiền.

"Ha ha ha ha, biết mình xen vào việc không đâu chưa?" Thành Khai lại bò dậy, nhìn chằm chằm bóng lưng Quảng Nguyên, đắc ý nói. "Đánh bản thiếu xong lại muốn đi? Không dễ dàng như thế!" Hắn chỉ chỉ nhóm Lăng Hàn: "Các ngươi là một nhóm phải không? Khà khà, bản thiếu nhớ kỹ các ngươi!" Lăng Hàn lắc đầu cười: "Cảm giác ưu việt của ngươi từ đâu ra vậy, đầu bị nước vào à?" Hổ Nữu nhếch miệng nhỏ. Dám động ác niệm với Lăng Hàn, nàng tuyệt sẽ không bỏ qua. "Ha ha, các ngươi biết bản thiếu là ai... A!" Thành Khai lại định huênh hoang, nhưng không ngờ Hổ Nữu đã vọt ra, tàn nhẫn tát vào mặt hắn, khiến hắn bay ra ngoài. Lần thứ hai, và lần này là bị một tiểu nha đầu đánh ngã. "Đáng ghét! Đáng ghét!" Thành Khai lại nhảy lên, ánh mắt hung lệ muốn giết người. "Đùng!" Hổ Nữu lại tát tới, Thành Khai lại nằm dài trên đất. Trước mặt Hổ Nữu, hắn chỉ là một miếng mồi ngon! Điều này khiến Tàn Dạ và Chu Vô Cửu đều trố mắt, tiểu nha đầu này quá hung tàn.

Sau vài cái tát, Thành Khai cuối cùng cũng thành thật. Hắn biết những người này không theo lẽ thường, không dám hung hăng nữa, chỉ hừ hừ, ánh mắt đầy oán độc. Lăng Hàn rút kiếm, hàn quang như nước. Thành Khai cuối cùng cũng sợ hãi, run giọng nói: "Ngươi muốn làm gì?" Nếu hắn chết ở đây, sẽ oan ức đến mức nào? "Vị thiếu gia này!" Nhiều dược nông cũng run sợ. Nếu Lăng Hàn giết Thành Khai, họ sẽ không thoát khỏi liên lụy! "Ta cảnh cáo ngươi, ca ca ta là Thành Phi..." Lăng Hàn tay lên kiếm xuống, một tia máu bắn tung tóe. Một cánh tay của Thành Khai bị chặt đứt! Thành Khai kêu lên thảm thiết. "Câm miệng!" Lăng Hàn quát trầm giọng. Âm thanh như kiếm, chấn động khiến Thành Khai không tự chủ ngậm miệng, dùng ánh mắt vừa sợ vừa hận nhìn Lăng Hàn. "Không một kiếm chém ngươi, là nể mặt những người này..." Lăng Hàn chỉ vào đám dược nông. "Theo giá năm trước mà thu mua dược liệu. Bằng không, ta sẽ tìm tới, chặt đầu chó của ngươi!" Hắn lạnh lùng nói. Thành Khai đau đến co giật da mặt, nhưng trước mạng sống, hắn chọn cúi đầu. "Có nghe hay không, lớn tiếng trả lời ta!" Lăng Hàn vung kiếm. "Nghe được!" Thành Khai lớn tiếng kêu lên, nước mắt đã chảy ra. "Cút!" Lăng Hàn thu kiếm. Thành Khai vội vàng quay người bỏ chạy. Hai tên tay sai thì nhặt cánh tay cụt trên đất chạy theo Thành Khai. Lúc này vẫn còn khả năng nối liền cánh tay chứ?

Đám dược nông dùng ánh mắt kính sợ nhìn Lăng Hàn, rồi đột nhiên giải tán, đã chạy hơn nửa, chỉ còn vài người ở lại. "Đa tạ thiếu gia giúp đỡ!" Mấy người này quỳ xuống hành lễ với Lăng Hàn, họ vẫn còn rất chất phác. Lăng Hàn không trách những người bỏ chạy. Đám người này ở tầng lớp thấp nhất, không có khả năng phản kháng cường quyền, nước chảy bèo trôi, ăn bữa nay lo bữa mai. Anh nhìn mấy người đang quỳ, vẫy tay nói: "Kẻ họ Thành kia, ta sẽ giúp các ngươi giải quyết." "Vị thiếu gia này, Phục thiếu gia là người của Tinh Diệu Điện, nghe nói địa vị rất cao, ngài vẫn nên rời đi ngay đi!" Có người khuyên nhủ. "Đúng! Trước đây có người xung đột với Phục thiếu gia, nghe nói còn rất lợi hại. Kết quả hắn phải tự chặt hai chân, chạy đến chỗ Phục thiếu gia thỉnh tội." "Tôi cũng nghe nói có người đắc tội Phục thiếu gia, cuối cùng vì mạng sống, lại dâng vợ và con gái cho Phục thiếu gia chà đạp mấy ngày, mới tránh được một kiếp." Lăng Hàn không khỏi bật cười: "Đúng là có chút coi thường tên kia, lại làm nhiều chuyện ác như vậy!" Vài dược nông đều khuyên bảo, nói Lăng Hàn mau mau quay về. Nhưng địa vị của họ quá thấp, chỉ biết Thành Khai có địa vị ở Tinh Diệu Điện, chứ cụ thể có bối cảnh gì thì hoàn toàn không rõ. Lăng Hàn đương nhiên không sợ. Anh đã là Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm, đến đây là để chứng thực Đan Sư Địa Cấp, cần gì phải sợ một công tử bột?

Sau khi hàn huyên với đám dược nông, anh trở lại xe ngựa. Nhưng hai tên phu xe thì nói gì cũng không chịu chở họ đi tiếp. Hai tên này van xin đủ đường mời nhóm Lăng Hàn xuống xe, sau đó như lửa thiêu mông, điều khiển xe ngựa chạy ngược trở về. "Tựa hồ thanh niên kia còn có chút lai lịch." Quảng Nguyên cười nói. "Chạy tới ức hiếp người bình thường, lai lịch cũng có hạn chứ?" Chu Vô Cửu chen lời. Vốn dĩ hắn không có tư cách nói chuyện với Linh Hải Cảnh như vậy, nhưng mọi người sống chung đã lâu, Quảng Nguyên lại là tán tu, nên hắn không quá coi trọng quan niệm đẳng cấp. Lăng Hàn cũng không để bụng: "Đi thôi, giờ chỉ có thể đi bộ." Hiện tại cách Tinh Diệu Điện chỉ nửa ngày đường, tốc độ xe ngựa vốn không nhanh, chỉ là để họ đỡ tốn sức, nên cũng không đáng kể.

Đoàn người lên đường. Hổ Nữu thì làm nũng muốn Lăng Hàn cõng, quay đầu làm mặt quỷ với Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền, vẻ mặt rất đắc ý. Sau đó nàng thân thiết ôm cổ Lăng Hàn, biểu hiện quyền "sở hữu" vô cùng nhuần nhuyễn. Nhưng đi không bao lâu, họ liền gặp phải một làn sóng giặc cướp, hung hãn tấn công, bị Tàn Dạ đánh bay. Trong vòng một giờ sau đó, họ liên tiếp gặp phải bảy làn sóng giặc cướp nữa, cho thấy tình hình nơi đây hỗn loạn đến mức nào. Điều này cũng đủ chứng minh, Bạo Phong Liệp Đoàn có tiếng tăm ở đây. Trước có cờ xí của Bạo Phong thì không sao, nhưng giờ giặc cướp lại như thủy triều. Tàn Dạ ra tay không chút lưu tình. Khi ở Học Viện Hổ Dương, luận bàn với hắn phải có Linh Hải Cảnh tọa trấn, sợ hắn trọng thương hoặc giết người. Nhưng đến đây, ai sẽ ngăn cản hắn? Lăng Hàn cũng không có ý định để Tàn Dạ nương tay. Thanh niên này trời sinh là một lưỡi dao sắc bén. Áp chế hung tính của hắn chính là ràng buộc võ đạo chi tâm. Chỉ có để hắn buông tay hành động, mới có thể thành một hung đao tuyệt thế! Hơn nữa, đã làm giặc cướp thì phải có giác ngộ làm giặc cướp, chết cũng đáng đời.

Sau khi giết thêm ba làn sóng giặc cướp nữa, cuối cùng đám còn lại cũng sợ hãi. Không ai dám ra mặt tự chuốc lấy khổ nữa. Và phía trước, một tòa cung điện nguy nga đã hiện ra. Nói là điện, chi bằng nói là tháp, bởi độ cao và độ rộng không cân xứng. Tuy nhiên, từ kiểu kiến trúc mà nói, đây chỉ có thể gọi là điện. Thiết kế cầu thang xoắn ốc bên ngoài, từng vòng lên cao, có thể xem là một kiệt tác. Cả tòa cung điện được tạo thành từ Tinh Hoa Thạch. Ban ngày không có gì đặc biệt, nhưng đến tối, cả cung điện sẽ tỏa sáng như những vì sao. Tên Tinh Diệu Điện, xứng danh! Tuy nhiên, hiện tại là buổi chiều, cung điện này vẫn chưa thể hiện được vẻ hùng vĩ tráng lệ. Từ xa nhìn lại chỉ như một tòa tháp cao mà thôi.

Đây không phải kiến trúc duy nhất trong Lạc Nguyệt Hạp. Bốn phía là những dãy phố, hình thành một thị trấn nhỏ, dân cư đông đúc. Rất bình thường, đây là điểm then chốt nối liền Bắc Vực và Bắc Hoang Cửu Quốc, hội tụ nhân vật tứ phương. Có võ giả, thương nhân, người mạo hiểm, và cả tội phạm bị truy nã. Ở đây, tất cả đều bị Tinh Diệu Điện chi phối. Tinh Diệu Điện chính là chúa tể nơi này, là vương pháp. Kẻ nào chống đối, giết!

Ra vào thị trấn đều phải nộp phí. Về nguyên tắc, trong thị trấn sẽ được Tinh Diệu Điện che chở, nhưng thời hạn chỉ có ba ngày. Vượt quá ba ngày, hoặc phải rời đi, hoặc nộp phí lần nữa để tiếp tục ở lại. Vì vậy, những người làm ăn đều đến đi vội vàng. Các khách sạn trong trấn cũng thu phí không nương tay, cắt cổ có thể nói rất sâu. Nghe nói, trước đây phí không cao như vậy, và thu một lần có thể ở tùy ý bao lâu, miễn là có đủ tiền thuê khách sạn. Nhưng nửa năm trước, quy tắc thay đổi, khiến tiếng oán than dậy đất vì sự bá đạo của Tinh Diệu Điện. Nhưng ai bảo Tinh Diệu Điện đại diện cho Đan Sư Hiệp Hội, kiểm soát Thiên Dược Các? Ít nhất một nửa đan dược của Bắc Hoang Cửu Quốc đều do họ kiểm soát. Dù có bá đạo thì sao? Ai dám công khai phản đối?

Lăng Hàn để Quảng Nguyên nộp phí vào trấn, sau đó tìm khách sạn. Tẩy sạch phong trần, nghỉ ngơi một chút, Lăng Hàn liền dẫn Chư Hòa Tâm và Hổ Nữu đến Tinh Diệu Điện. Hổ Nữu thì không thể tách rời. Chư Hòa Tâm là Đan Sư, cũng không phải người ngoài cuộc. Thị trấn không lớn, nên chỉ gần mười phút sau, dù họ đi dạo thong thả, cũng đã tới Tinh Diệu Điện. Tinh Diệu Điện, ngoài vẻ cao ngất, lại có phong cách kiến trúc khá bình dân, bậc thang chỉ có mười mấy cấp. Không như nhiều nơi khác, phải đi hàng trăm bậc thang mới tới đỉnh, tràn ngập khí thế cao cao tại thượng.

Đùng đùng đùng, một đám người từ trong cung điện chạy ra. Ai nấy đều hùng hổ, khiến mọi người vội vàng dạt ra hai bên. Tinh Diệu Điện là cơ quan quyền lực cao nhất của Đan Sư Hiệp Hội ở Bắc Hoang Cửu Quốc. Chẳng những có Đan Sư Địa Cấp, còn có rất nhiều võ giả cấp cao, là sức mạnh chính của Đan Sư Hiệp Hội. Nhưng bình thường không thể có chút chuyện liền mời người ra tay, mà Đan Sư trọng điểm ở luyện đan, không phải đánh nhau. Đan Sư cái khác không có, nhưng tuyệt đối không thiếu tiền. Nhóm người này chính là tay chân của Tinh Diệu Điện, được ban một cái tên rất dễ nghe: Tinh Vệ Đội! Những thành viên Tinh Vệ Đội này thuộc cấp thấp, nên hay tỏ ra cường hoành, một đường xông tới, rất giống lưu manh. Lăng Hàn liếc mắt nhìn, không khỏi kinh ngạc. Bởi vì người cầm đầu lại chính là Thành Khai. Hơn nữa, lúc này cánh tay hắn đã được nối liền, băng bó trắng xóa, vẻ mặt hung thần ác sát. Hiển nhiên, tên này vừa nối liền cánh tay xong, liền không thể chờ đợi được muốn đi báo thù. Thật là một tiện nhân, trước đó vẫn chưa ăn đủ bài học sao?

Lăng Hàn đương nhiên sẽ không để bụng. Một Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm đường đường đến Tinh Diệu Điện, lẽ nào còn phải sợ ai sao? "Ngươi..." Thành Khai liếc mắt liền thấy Lăng Hàn, nhất thời thù mới hận cũ cùng dâng lên trong lòng. Hắn muốn đưa tay chỉ Lăng Hàn, nhưng cánh tay phải mới nối liền, làm sao nhấc nổi? Đau đến hắn nhướng mày, đành phải giơ tay trái lên chỉ về phía đối phương: "Thật to gan, bản thiếu đang muốn đi tìm ngươi, ngươi lại tự mình đưa tới cửa!" Lăng Hàn hơi nhướng mày nói: "Bỏ tay xuống, ta ghét nhất là người khác chỉ tay vào ta." "Ha ha ha ha, ngươi ngay cả mệnh cũng không có, còn lo lắng chuyện khác làm gì?" Thành Khai hừ một tiếng, vỗ tay. Mười mấy người của Tinh Vệ Đội liền vây quanh Lăng Hàn. Chư Hòa Tâm giận dữ, bước ra một bước nói: "Các ngươi muốn làm gì?" "Đan Sư Huyền Cấp hạ phẩm?" Thành Khai nhìn thấy huy chương màu bạc trên ngực Chư Hòa Tâm, liền lộ ra vẻ bừng tỉnh: "Chẳng trách dám đối phó bản thiếu. Hóa ra là có Đan Sư Huyền Cấp hạ phẩm làm chỗ dựa! Phi, nhưng các ngươi biết bản thiếu là ai sao?" Lăng Hàn vỗ vai Chư Hòa Tâm, ra hiệu để hắn lùi lại, cười nói: "Ta còn thật không biết ngươi là cái rễ hành nào." "Hừ, dám chém bản thiếu một cánh tay, coi như là Đan Sư Huyền Cấp hạ phẩm thì đã làm sao? Bản thiếu nhất định giết ngươi!" Thành Khai lại lớn tiếng nói. Hắn chưa từng bị khuất nhục lớn như vậy. Không chỉ bị người uy hiếp tính mạng, thậm chí còn đứt mất một cánh tay. Cũng may hắn có vô số đan dược cấp cao, nên nối lại tay cụt. Bằng không hắn tất sẽ hận đến diệt cửu tộc của Lăng Hàn. "Giết cho ta! Giết hai người kia!" Hắn chỉ vào Lăng Hàn và Chư Hòa Tâm. Nhìn thấy Lăng Hàn cõng Hổ Nữu, thì lập tức nói: "Còn có nha đầu chết tiệt kia!" "Phục thiếu gia!" Người của Tinh Vệ Đội có chút chần chừ. Dù sao có một vị Đan Sư Huyền Cấp hạ phẩm, bọn họ cũng không dám lỗ mãng. "Hừ, ca ca ta là Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm, sợ cái gì!" Thành Khai lại nghểnh cổ nói.

Lăng Hàn và Chư Hòa Tâm đều bừng tỉnh. Chẳng trách tên này dám lớn lối như vậy, hóa ra là có ca ca làm Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm. Ở Bắc Hoang Cửu Quốc, Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm có thể coi là bá chủ, xác thực rất oai phong. Có điều oai phong cũng chỉ là ca ca của hắn, không phải hắn nha! "Từ tuổi tác của hắn mà xem, ca ca hắn chỉ khoảng ba mươi tuổi, thật là có mấy phần thiên phú." Lăng Hàn nói với Chư Hòa Tâm. Dù đan đạo giống võ đạo, ở sơ kỳ tinh tiến rất nhanh, nhưng khoảng ba mươi tuổi đã thành Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm, thì vẫn hết sức kinh người. Chư Hòa Tâm suy nghĩ một chút: "Họ Thành... Chẳng lẽ là Thành Phi Quân? Hắn đúng là thiên tài đan đạo. Theo lão phu được biết, bảy năm trước hắn trở thành Đan Sư Huyền Cấp hạ phẩm, lúc đó mới hai mươi ba tuổi. Hai năm trước tiến thêm một bước trở thành Đan Sư Huyền Cấp trung phẩm. Tuy được công nhận tất có thể trở thành Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm, nhưng mới qua hai năm liền thăng cấp, thực là khiến người ta không tưởng tượng nổi." "Đan Sư Huyền Cấp thượng phẩm ba mươi tuổi, quá kinh người!" Hắn thở dài nói, sau đó nhìn Lăng Hàn một chút, không khỏi bật cười. So sánh với nhau, người này còn yêu nghiệt hơn. Lăng Hàn lập tức có suy đoán: "Hẳn là Thành Phi Quân này có vận khí nghịch thiên, dung hợp một đoàn Dị Hỏa. Bằng không tuyệt không thể trong năm năm mới tới Huyền Cấp trung phẩm, nhưng hai năm lại tiến vào thượng phẩm được." "Hàn thiếu nói rất đúng." Chư Hòa Tâm gật đầu biểu thị đồng ý.

"Các ngươi..." Thành Khai lại tức giận đến dậm chân. Hai người này lại nói chuyện tự nhiên, hoàn toàn không để hắn vào mắt, quá làm người tức giận. "Giết cho ta! Giết bọn họ cho ta!" Thấy người của Tinh Vệ Đội rục rà rục rịch, Lăng Hàn cười nói: "Ta nói, ngươi rốt cuộc là cái rễ hành nào, dựa vào cái gì chỉ huy Tinh Vệ Đội? Ngươi là Đan Sư Huyền Cấp hạ phẩm hay thượng phẩm? Lão Chư, ngươi là Đan Sư Huyền Cấp hạ phẩm hàng thật đúng giá, những Tinh Vệ Đội này nên nghe lời ngươi mới phải chứ?" Chư Hòa Tâm nói: "Ta chính là Chư Hòa Tâm, ta lệnh cho các ngươi, lập tức lui lại!" Hắn vẫn khá có uy nghiêm. Trợn mắt quát mắng, người của Tinh Vệ Đội đều không tự chủ được lui về phía sau vài bước. Dù sao, tiền lương của họ đều do Đan Sư phát, không thể cắn chủ nhân một cái nha! "Đắc ý cái gì? Ca ca của ta là Thành Phi Quân. Hắn thấy ca ca ta, cũng phải ngoan ngoãn kêu một tiếng đại sư!" Thành Khai lại không sợ, chỉ tay nói. "Giết cho ta, tất cả hậu quả ta gánh chịu!" Dưới sự thúc giục lớn tiếng của hắn, người của Tinh Vệ Đội lại tiến tới một bước, muốn ra tay. Lăng Hàn lắc đầu nói: "Nguyên bản còn muốn cho ngươi một cơ hội, nhưng nếu ngươi không quý trọng, vậy chỉ có thể hủy diệt!" Anh thở dài. Thực ra trước đó anh đã muốn giết tên thiếu niên hư hỏng này, chỉ là nể tình đám dược nông cầu xin mới hạ thủ lưu tình, vì không muốn họ bị liên lụy. Nhưng hiện tại nếu Thành Khai tự tìm đường chết, anh sẽ không bỏ qua lần nữa. "Giết! Giết! Giết!" Thành Khai lại lạnh lùng nói.

Hơn mười người của Tinh Vệ Đội ra tay, công về phía Lăng Hàn và Chư Hòa Tâm. Có điều Chư Hòa Tâm là Đan Sư Huyền Cấp hạ phẩm, đám Tinh Vệ Đội chỉ có thể đem đại bộ phận công kích phát tiết lên đầu Lăng Hàn. Hổ Nữu? Chưa từng thấy nàng ra tay, ai sẽ để một tiểu nha đầu ở trong lòng. Nhưng hiển nhiên bọn họ đã sai rồi. Thấy bọn họ lại dám ra tay với Lăng Hàn, Hổ Nữu liền lộ hung tính. Vèo, nàng nhào ra ngoài, hóa thành một vệt sáng, đùng đùng đùng đùng... Hai trảo huy động, mang theo từng vệt hào quang màu máu. Tiếng kêu rên liên hồi, người của Tinh Vệ Đội ngã xuống đất từng cái, đều bị Hổ Nữu đánh trọng thương. Cũng may tuy tiểu nha đầu vẫn còn hung tính, nhưng sát tính đã giảm nhiều. Chỉ là ra đòn mạnh, mà không có hạ sát thủ, nên những thành viên của Tinh Vệ Đội này mới có thể sống sót. "Cái... Cái gì!" Thành Khai khiếp sợ cùng không thể tin được. Hắn biết Hổ Nữu có chút mạnh. Nhưng mạnh đến mức độ một người đánh mười người, thì vẫn nằm ngoài dự liệu của hắn. Hắn vội chạy trở lại. Phía sau chính là Tinh Diệu Điện, bên trong có rất nhiều cao thủ tọa trấn, tùy tiện mời ra mấy người liền có thể trấn áp tất cả. Bình thường hắn không chỉ huy được những người này, nhưng hiện tại Lăng Hàn đánh tới cửa, chẳng lẽ những cao thủ này còn có thể trơ mắt nhìn hay sao? Chỉ là hắn mới hơi động, liền nhìn thấy phía trước đã có người chặn đường.

Lăng Hàn.

"Loại người như ngươi sống trên đời chỉ có thể lãng phí lương thực, nên đi chết đi!" Sát khí của Lăng Hàn sôi trào. "Ha ha, người trẻ tuổi hỏa khí không nên quá lớn, có chuyện gì từ từ nói." Thanh âm ôn hòa vang lên, một đàn ông trung niên mập như quả bóng từ trong cung điện đi ra. "Mạnh đội trưởng, nhanh giúp ta giết hắn!" Thành Khai vội vàng kêu lên. "Mạnh Mậu Tài?" Chư Hòa Tâm nhìn lướt qua, chen lời nói. "Người này không phải là người của Tinh Diệu Điện, lúc nào có thể chỉ huy Tinh Vệ Đội?" "Chư Đại Sư." Hắn khẽ gật đầu với Chư Hòa Tâm, sau đó cười khổ nói: "Hắn là đệ đệ của Thành đại sư, ngay cả ta cũng phải cho mặt mũi. Nhưng mà, mặt mũi của Chư Đại Sư cũng phải cho. Không bằng như vậy đi, mọi người đều cất đao kiếm, ngồi xuống nói chuyện, hòa thuận thì phát tài mà.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!