Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hơn hai tháng trôi qua kể từ ngày Lăng Hàn chứng thực thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm. Giờ đây, tấm "kim bài miễn tử" quý giá ấy đã chính thức nằm trong tay hắn, một minh chứng hùng hồn cho tài năng phi phàm. Mang theo Hổ Nữu, linh hoạt và đáng yêu, Lăng Hàn bước vào Thiên Dược Các. Nơi đây, hắn được đón tiếp nồng nhiệt như một vị khách quý, mỗi Đan sư đều cúi đầu chào hỏi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và cuồng nhiệt.
Phó Nguyên Thắng, vị trưởng lão quyền uy, đích thân mang đến một hộp gấm tinh xảo chứa đựng ba viên huy chương bạc lấp lánh cùng một vật phẩm giống như pha lê. Đó là thẻ chứng nhận, chỉ cần truyền nguyên lực vào sẽ hiện lên tên Lăng Hàn, thời gian chứng thực Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm và danh tính nhân chứng. Phó Nguyên Thắng sau đó tiết lộ rằng, Đan sư hiệp hội, tổ chức tối cao của tất cả Đan sư trên Hằng Thiên Đại Lục, đã bị chấn động bởi tài năng trẻ tuổi của Lăng Hàn. Phân bộ Bắc Hoang Cửu Quốc, đặc biệt là bảy vị Đan sư Địa Cấp uyên thâm tại Tinh Diệu Điện, đều muốn diện kiến hắn.
Tuy nhiên, Lăng Hàn, với khí phách ngút trời, chỉ nhếch mép cười khẩy. "Nếu họ muốn gặp ta, hãy để họ đến. Tạm thời, ta chưa có ý định rời Vũ Quốc." Câu nói ngạo nghễ ấy khiến Phó Nguyên Thắng toát mồ hôi hột. Trong suy nghĩ của một Đan sư bình thường, được Tinh Diệu Điện triệu kiến là vinh dự tột bậc, nhưng Lăng Hàn lại coi nhẹ như không. Thế nhưng, ai dám chỉ trích? Hắn là người đã luyện chế Trúc Cơ Đan chuẩn Địa Cấp, một chân đã bước vào cảnh giới Địa Cấp, đủ tư cách để kiêu ngạo.
Gạt chuyện đó sang một bên, Lăng Hàn bày tỏ ý định nhờ Phó Nguyên Thắng giúp đỡ trong một việc quan trọng: hôn lễ của Lưu Vũ Đồng. Phó Nguyên Thắng, dù có chút chần chừ, vẫn xác nhận tin đồn: Phong Viêm đã bái nhập Đông Nguyệt Tông và trở thành đệ tử nòng cốt, đó là lý do Lưu gia chấp thuận hôn sự. Lăng Hàn gạt phắt, cho rằng đó chỉ là cái cớ. Hắn tin chắc Phong Viêm đã đưa ra một lợi ích khổng lồ nào đó, khiến Lưu gia bất chấp tất cả để hy sinh một thiên chi kiêu nữ. Hắn cũng nhận ra sự phức tạp của tình hình, Đông Nguyệt Tông không phải thế lực của Bắc Hoang Cửu Quốc, nếu can thiệp quá sâu sẽ gây bất mãn cho Hoàng thất.
Phó Nguyên Thắng lo lắng về cường giả Linh Anh Cảnh của Đông Nguyệt Tông, nhưng Lăng Hàn trấn an: "Không cần phiền toái như vậy. Chỉ là Phong Viêm mà thôi, đến lúc đó ngươi cứ dẫn người đến giữ thể diện cho ta là được, không cần động thủ." Phó Nguyên Thắng gật đầu, hiểu rằng Lăng Hàn chỉ muốn một sự hiện diện để gây áp lực. Với thân phận Đan đạo bá chủ của mình và sự chống lưng của Đan sư hiệp hội, ông ta không sợ Đông Nguyệt Tông. Hơn nữa, Lăng Hàn cũng là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, nhân vật mà ngay cả cao tầng Đông Nguyệt Tông cũng phải nể mặt.
Trong hai ngày tiếp theo, Phong Viêm ra sức phô trương thanh thế, liên tục khiêu chiến Tam hoàng tử, Tàn Dạ, Triệu Hoan và đều giành chiến thắng áp đảo. Hắn muốn củng cố danh tiếng trước khi rời Vũ Quốc, giẫm đạp lên thế hệ trẻ của đất nước này. Trong khi Phong Viêm kiêu căng ngạo mạn, Lăng Hàn lại giữ thái độ điềm tĩnh, ẩn mình trong viện.
Thích Vĩnh Dạ và nhóm bạn lo lắng đến thăm, khuyên Lăng Hàn không nên dại dột đến hôn lễ, e rằng đó là cái bẫy. Nhưng họ lập tức kinh ngạc khi phát hiện Lăng Hàn đã đột phá Dũng Tuyền Cảnh. "Chỉ là đột phá Dũng Tuyền Cảnh, có cái gì đáng kinh ngạc?" Lăng Hàn cười cợt, trong lòng thầm nghĩ nếu họ biết Hổ Nữu đã là Tụ Nguyên tầng chín thì sẽ phản ứng thế nào.
Lí Hạo, Kim Vô Cực, Chu Vô Cửu đều bày tỏ ý nguyện đi cùng, sẵn sàng chiến đấu. Lăng Hàn chấp thuận nhưng ra lệnh: "Ngày mai các ngươi đều đến xem náo nhiệt. Có điều, ai cũng không được ra tay!" Ngay cả Quảng Nguyên cũng than vãn, nhưng vẫn quyết định đi cùng. Lăng Hàn thầm hài lòng, nhận ra ai mới là bằng hữu thực sự. Hắn tự nhủ, nếu Quảng Nguyên gặp nguy hiểm, hắn sẽ không ngần ngại dùng Hắc Tháp cứu mạng.
Đêm đó, Tam hoàng tử lặng lẽ đến. Hắn bày tỏ sự ghen tị với Phong Viêm và khuyên Lăng Hàn nên nhẫn nhịn, đặt "đại sự" lên trên "tư tình nhi nữ". Lăng Hàn thản nhiên đáp lại, nhận ra Tam hoàng tử đã bị Vũ Hoàng "thử thách" và bỏ qua một cơ hội lớn. Hắn kiên quyết: "Vũ Đồng là bằng hữu của ta, mà ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ bằng hữu!" Tam hoàng tử nổi giận, thậm chí còn buông lời uy hiếp về Chân Thị Chi Nhãn. Lăng Hàn chỉ lắc đầu, tiễn khách.
Không lâu sau, Đại hoàng tử cũng xuất hiện với mục đích tương tự, nhưng thái độ còn cứng rắn hơn. Kết cục cũng không khác gì, hắn tức giận rời đi. Lăng Hàn thở dài, cảm thấy khó hiểu trước thái độ của hai vị hoàng tử.
Khi tiếng gõ cửa lại vang lên, Lăng Hàn ra mở cửa. Trước mặt hắn là một thanh niên anh tuấn, khí chất bất phàm – Thất hoàng tử, Thích Trường Nguyệt. Lăng Hàn thầm nghĩ, liệu đây có phải là một lời khuyên răn nữa? Nhưng Thất hoàng tử lại nở nụ cười: "Ngày mai Lăng thiếu tất sẽ đi tham gia hôn lễ a?" Hắn không khuyên ngăn, mà còn bày tỏ sự phẫn nộ trước việc Phong Viêm dùng Đông Nguyệt Tông để uy hiếp, cưỡng ép hôn nhân. Thất hoàng tử khẳng định sẽ ủng hộ Lăng Hàn.
Lăng Hàn thăm dò, hỏi Thất hoàng tử dựa vào đâu mà tin tưởng hắn. Thích Trường Nguyệt không giấu giếm: "Người sáng mắt không nói tiếng lóng. Thực không dám giấu giếm, tại hạ tìm hiểu qua, Lăng thiếu mới thu được Tam Diện Ngân Huy Chương. Ở trong Vũ Quốc, dù phụ hoàng đại nhân cũng không dám làm gì ngươi, nhiều nhất chỉ trói Lăng thiếu lại, đuổi ra quốc cảnh mà thôi." Lăng Hàn hiểu ra, Thất hoàng tử đã biết về thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm của hắn. Hắn chấp nhận sự giúp đỡ, Thất hoàng tử hứa sẽ điều động hai Linh Hải Cảnh hỗ trợ.
Sáng hôm sau, ngày đại hôn của Lưu gia. Hổ Nữu đang hí hửng trang điểm, khiến Lăng Hàn phải lau sạch, dặn dò nàng chỉ cần sạch sẽ là xinh đẹp nhất. Cùng với Hổ Nữu, Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu, Kim Vô Cực và Lí Hạo, Lăng Hàn thẳng tiến Lưu gia.
Tại cổng Lưu gia, một hạ nhân đón tiếp. Khi Lăng Hàn không có thiệp mời và xưng tên, hạ nhân kia, vốn đã nghe danh Lăng Hàn và những rắc rối xoay quanh hắn, lập tức cho phép hắn vào. Lăng Hàn nhận ra, Lưu gia cũng không hoàn toàn muốn đứng về phía Phong Viêm, họ đang để hai bên tự giải quyết. Tin tức Lăng Hàn đến nhanh chóng lan truyền khắp Lưu phủ, khiến mọi khách mời đều háo hức chờ xem kịch hay.
Trong số những người đến chào, Lăng Hàn gặp Nghiêm Thiên Chiếu, một thiếu niên chỉ mười lăm, mười sáu tuổi nhưng hắn lại không thể nhìn thấu tu vi. Lăng Hàn kinh ngạc, cảm nhận được một luồng khí tức tà ác khó tả trên người Nghiêm Thiên Chiếu. Hắn thở dài, nhận ra đời này có quá nhiều "biến thái" xuất hiện. Nghiêm Thiên Chiếu chỉ cười, nói mình đến để uống rượu mừng, rồi lui sang một bên.
Lưu Bộ Thành, Thất thúc của Lưu Vũ Đồng, lạnh lùng chất vấn Lăng Hàn. Lăng Hàn đáp lại: "Đại hôn của Vũ Đồng, ta không nên tới chúc mừng sao?" Lưu Bộ Thành cau mày, nói nếu chỉ đến ăn cưới thì hoan nghênh, nhưng nếu quấy rối thì Lưu gia sẽ không dung thứ. Lăng Hàn hiểu, Lưu gia có hai phe đối lập, một phe muốn Lưu Vũ Đồng gả đi, phe kia thì không, nhưng họ vẫn để ngỏ con đường cho Lăng Hàn.
Đúng lúc này, Phó Nguyên Thắng và Cổ Bá Vân, Tam Trưởng lão Linh Bảo Các, lần lượt xuất hiện, khiến bầu không khí thêm phần căng thẳng. Sự hiện diện của họ chứng tỏ tầm quan trọng của sự kiện và sự ủng hộ ngầm dành cho Lăng Hàn hoặc Phong Viêm. Phong Viêm xuất hiện, ngồi kiêu ngạo, ánh mắt đầy sát khí quét qua Lăng Hàn, ý muốn thách thức. Lăng Hàn chỉ làm như không thấy.
Người mai mối cất tiếng: "Tân lang tân nương cúi bái thiên địa!" Từ hai bên đại sảnh, tân lang Phong Minh với vẻ mặt vô lại và tân nương Lưu Vũ Đồng, che khăn đỏ, được tỳ nữ đỡ, bước ra. Rõ ràng, nàng đang bị hạn chế tu vi và bị ép buộc.
"Chậm!" Lăng Hàn đứng bật dậy.
Tất cả mọi người nín thở. Kịch hay đã đến! Một người nhà họ Lưu, Dũng Tuyền tầng bảy, lạnh lùng hỏi: "Lăng Hàn, ngươi có ý gì?"
"Việc kết hôn này, ta không đồng ý!" Lăng Hàn dõng dạc tuyên bố.
"Ha ha, ngươi là thứ gì, Lưu gia gả nữ còn cần sự đồng ý của ngươi?" Người kia gầm lên, phi bước tới, tung một quyền đáng sợ về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn giơ tay, tùy ý đấm ra một quyền...