Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 50

Chương 50: Ác Quỷ Trỗi Dậy, Hôn Lễ Khó Lường

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 246 đến 250 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách dữ dội cuộc đối đầu giữa Lăng Hàn và kẻ thù không đội trời chung, Tu La Ma Đế, nay đã chiếm đoạt thân xác Dung Hoàn Huyền. Bi kịch của nhân vật chính không chỉ nằm ở hiểm nguy tính mạng mà còn ở sự giằng xé nội tâm khi phải đối mặt với một thực thể thần cấp tàn độc, buộc anh phải tận dụng mọi cơ duyên để sinh tồn và cường hóa bản thân. Tác giả khéo léo lồng ghép những tình tiết tu luyện và khám phá sức mạnh Hắc Tháp, đẩy nhanh tốc độ phát triển của Lăng Hàn một cách hợp lý, đồng thời mở ra một âm mưu thâm hiểm hơn từ Phong Viêm, tạo nên một kết thúc đầy kịch tính, hứa hẹn một màn đối đầu bùng nổ.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong khoảnh khắc sinh tử, khi đoàn khói đen ma mị vọt tới, Dung Hoàn Huyền chỉ kịp thốt lên một tiếng chửi rủa rồi vội vã chui vào chiếc quan tài đồng. Hắn biết rõ sự tình đã vượt quá tầm kiểm soát, nhưng Ma Sinh Kiếm vẫn là thứ hắn khao khát. Khí tức của đoàn khói đen y hệt những hoa văn từng xuất hiện trên người hắn, và hắn nào dám để nó chạm vào. Thế nhưng, hiện thực phũ phàng hơn nhiều so với suy nghĩ của hắn. Tốc độ của khói đen nhanh đến mức kinh hoàng, vượt xa khả năng né tránh của Dung Hoàn Huyền. Trong khi Lăng Hàn có thể thoát hiểm nhờ Hắc Tháp, Dung Hoàn Huyền phải tự mình lao vào quan tài, một sự khác biệt về tốc độ không thể so sánh. "Vèo!", chưa kịp chui hẳn vào, đoàn khói đen đã xuyên thẳng vào cơ thể hắn.

Dung Hoàn Huyền hoảng hốt, nhưng lạ thay, khói đen không đáng sợ như hắn tưởng. Hắn vẫn kịp chui vào quan tài, "cheng..." đậy nắp lại, hy vọng dùng phương pháp cũ để trục xuất ma khí. Chiếc quan tài rung lắc dữ dội, những ký tự đen kịt nhấp nháy liên hồi như muốn nổ tung. Rồi bất chợt, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. "Đùng!", nắp quan tài bật mở, Dung Hoàn Huyền bước ra. Bên ngoài, hắn dường như không hề thay đổi, cánh tay cụt vẫn rỉ máu. Nhưng ánh mắt hắn lại hoàn toàn bình tĩnh, ẩn chứa những cuộn xoáy hắc quang, và nếu nhìn kỹ, đó là hình ảnh của nhật nguyệt tinh thần. Một võ giả Dũng Tuyền Cảnh, nhưng trong mắt lại phản chiếu cả vũ trụ, điều này thật khó tin.

"Thân thể này tuy không quá tốt, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể dùng được," Dung Hoàn Huyền lẩm bẩm, nhìn khuỷu tay đứt rời. Một luồng hắc khí tuôn ra, và cánh tay phải của hắn bắt đầu tái sinh với tốc độ kinh hoàng. Lăng Hàn, ẩn mình trong Hắc Tháp, chứng kiến tất cả. Hắn hiểu rằng Dung Hoàn Huyền đã không còn là chính mình, mà bị ý thức trong khói đen đoạt xá. Thủ đoạn này thật đáng sợ! Ngay cả Thiên Nhân Cảnh hay Phá Hư Cảnh cũng không thể đoạt xá, vậy mà kẻ này lại làm được. Lăng Hàn chợt nghĩ đến lời Tu La Ma Đế từng nói về một Thần linh bị trấn áp ở đây. Có lẽ, Thần linh đó chính là bản thân Tu La Ma Đế! Chẳng trách hắn đã giật dây Lăng Hàn và Dung Hoàn Huyền đi lấy Ma Sinh Kiếm, mở phong ấn.

"Hóa ra ngươi tên Lăng Hàn!" Dung Hoàn Huyền lẩm bẩm, dường như hắn đã hấp thụ cả ký ức của chủ thể. Hắn cười khẩy, "Đi ra đi, ta biết ngươi vẫn còn ở đây!" Thấy không có động tĩnh, hắn hừ một tiếng, "Ta biết ngươi có một Thần khí, chỉ có Thần khí mới có thể thu vật sống. Khà khà, kiến thức của ngươi không thể nào biết được, để bản tọa giảng cho ngươi một bài!" Hắn tiếp tục khoe khoang, "Năm đó bản tọa ở Thần giới cũng là nhân vật lừng lẫy, hiểu rõ Thần khí hơn ngươi gấp vạn lần! Chỉ cần bị bản tọa tìm thấy, liền có thể luyện hóa, ngươi cứ chờ chết trong đó đi! Trước kia bản tọa không làm gì được ngươi là vì bị trấn áp, giờ có thực thể, ngươi chỉ có một con đường chết!" Sau đó, hắn quát khẽ, phun ra ma khí cuồn cuộn tìm kiếm Lăng Hàn.

Lăng Hàn nghe rõ mồn một, không khỏi sốt sắng. Dù Tu La Ma Đế giờ chỉ còn là một phần chín cơ thể, nhưng "lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa". Tiểu Tháp đột nhiên xuất hiện, bình luận: "Không cần lo lắng, kẻ này chỉ là ngoài mạnh trong yếu. Hắn bị trấn áp quá lâu, linh hồn không hoàn chỉnh, muốn khôi phục phải bù đắp linh hồn. Hiện tại hắn chỉ có thể vận dụng lực lượng thân thể, dù ma khí nhập thể tăng sức chiến đấu, nhưng sẽ không thái quá." Lăng Hàn hiếu chiến: "Ý ngươi là, ta có thể đối đầu với hắn?" Tiểu Tháp rung nhẹ: "Trừ khi ngươi dùng sức mạnh của ta, bằng không còn không phải đối thủ. Hiện tại sử dụng Hắc Tháp quán lực?" Lăng Hàn lắc đầu, quyết định không lãng phí sức mạnh Hắc Tháp. Tiểu Tháp gợi ý: "Ngươi có thể luyện hóa những ma khí kia. Ít nhất có thể tăng tu vi của ngươi lên ba cấp, cường hóa thể phách, có lẽ Bất Diệt Thiên Kinh cũng tu đến Nham Thạch Thể." Lăng Hàn gật đầu, khoanh chân ngồi xuống. Trong Hắc Tháp, hắn là Thần linh. "Luyện hóa!" Hắn khẽ rên, ma khí tan rã, bao phủ quanh người hắn như sương mù. Năng lượng Thần cấp, dù chỉ một đoàn, cũng cường đại đến kinh người.

Ma khí nhập thể, Lăng Hàn phồng lớn gấp đôi, biến thành một tên béo. Dị Hỏa lập tức nhảy lên, muốn "ăn". Lăng Hàn chia cho nó một ít, Dị Hỏa liền tắt lịm, đi vào trạng thái "giả chết" để tiêu hóa. Lăng Hàn dốc toàn lực hấp thu năng lượng. Nguồn suối trong đan điền hắn bành trướng, thể chất tăng lên, thần hồn cũng cường hóa. Năng lượng Thần cấp quả thực là đại bổ. Nguồn suối của Lăng Hàn bành trướng gấp năm lần, đạt đến Dũng Tuyền tầng một đỉnh cao. Hắn nhận ra nguồn suối của mình do Ngũ hành nguyên hạch và chín hạch dung hợp tạo thành, lớn hơn trăm lần so với bình thường, đòi hỏi năng lượng gấp trăm lần để mở rộng. Nhờ ma khí, hắn phá vỡ giới hạn.

"Phá cho ta!" Năng lượng khủng khiếp dâng trào, nguồn suối đột phá, mở rộng gấp đôi, rồi tiếp tục tăng nhanh. Hắn đạt đến Dũng Tuyền tầng hai, rồi tầng ba. Tốc độ này thật kinh người. Đến Dũng Tuyền tầng năm trung kỳ, ma khí mới cạn. Lăng Hàn mỉm cười. Hiện tại hắn là Dũng Tuyền tầng năm nhưng bề ngoài chỉ như tầng một, sức mạnh thực tế vượt Dũng Tuyền tầng chín, đạt ít nhất 15 tinh lực chiến đấu mà không cần dùng át chủ bài. Thể phách của hắn cũng đạt Nham Thạch Thể, có thể luyện ra hai giọt Bất Diệt Chân Dịch. Tay phải hắn rung lên, những tia sáng đen tuôn ra, tạo thành các mạch văn như ký tự. "Tiểu Tháp, đây là vật gì?" Lăng Hàn hỏi. "Lực lượng của quy tắc," Tiểu Tháp đáp. Lăng Hàn ngẩn người, bất ngờ vì Tiểu Tháp trả lời. "Cái gì là lực lượng của quy tắc?" "Ta không rõ ràng, nhưng rất lợi hại là được rồi." Tiểu Tháp nhẹ nhàng rung động.

"Nha!" Hổ Nữu đột nhiên nhảy lên, "oành" một cái vọt cao mười mấy trượng rồi rơi xuống. "Nữu đột phá!" Nàng đã đạt Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, sắp thành Dũng Tuyền Cảnh. Lăng Hàn cũng phải thẹn với tốc độ tu luyện của tiểu nha đầu này. Hắn cầm Ma Sinh Kiếm, nó lập tức giãy dụa mãnh liệt. Trong Hắc Tháp, dù là Linh khí cấp mười cũng bị Hắc Tháp khắc chế. Lăng Hàn muốn tẩy rửa ma khí trong kiếm nhưng nhận ra khí linh đã dung hợp với ma khí. Hắn quyết định diệt khí linh, sau này sẽ ôn dưỡng cái mới. "Oanh!", lực lượng Hắc Tháp cuồn cuộn, khí linh và ma khí trong Ma Sinh Kiếm đồng thời dập tắt. Lăng Hàn cố gắng kích hoạt ý chí võ đạo trên kiếm, chỉ một mạch văn sáng lên.

Quá yếu! Sức mạnh hiện tại của hắn quá yếu để phát huy uy lực của Linh khí cấp mười. Dù vậy, một tia ý chí võ đạo của Phá Hư Cảnh cũng rất đáng nể. Lăng Hàn quyết định không dùng Ma Sinh Kiếm trừ khi cực kỳ cần thiết. Giờ là lúc đối mặt với Tu La Ma Đế. Hắn rời Hắc Tháp, xuất hiện trước mặt Dung Hoàn Huyền đang tìm kiếm. "Di?" Dung Hoàn Huyền kinh ngạc. Lăng Hàn mỉm cười: "Hiện tại ta nên gọi ngươi Dung Hoàn Huyền, hay Tu La Ma Đế?" Tu La Ma Đế cười: "Thanh niên, bản tọa vốn muốn chiếm thân thể ngươi, không ngờ ngươi chạy nhanh như vậy! Tùy ngươi xưng hô. Đợi bản tọa quân lâm thiên hạ, tự nhiên sẽ khôi phục tôn hào Tu La Ma Đế." Lăng Hàn vung Ma Sinh Kiếm: "Nếu ngươi chết ở đây, sẽ không còn sau đó!" Tu La Ma Đế cười lớn: "Ngươi có thể diệt cổ thân thể này, nhưng không thể giết chết bản tọa. Bản tọa còn có thể chiếm thân thể khác!" Hắn còn nhắc lại chuyện bị phân thây. Lăng Hàn cười: "Nguyên lai ngươi ở điểm này không nói sai, thật đúng là bị phân thây." Tu La Ma Đế lạnh lẽo: "Trước mặt bản tọa, ngươi dám nói năng lỗ mãng?" "Thế nào, còn muốn ta xưng ngươi một tiếng đại nhân sao?" Lăng Hàn khiêu khích. Tu La Ma Đế khinh thường: "Năm xưa, không biết bao nhiêu người quỳ gối trước bản tọa. Người mạnh hơn ngươi vô số lần cũng không lọt vào mắt ta, ngươi tính là gì?" Lăng Hàn phẩy tay: "Được, được, hảo hán không đề cập chuyện năm đó. Ta quả thực chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, nhưng ngươi cũng không khá hơn chút nào."

"Tiểu tử ghê tởm!" Sắc mặt Tu La Ma Đế ngoan lệ. "Chủ nhân cổ thân thể này có sát ý sâu đậm với ngươi, bản tọa cũng muốn giết ngươi, vậy thì đi chết đi!" Hắn tung chưởng, hắc quang cuồn cuộn thành trường xà đánh tới. Lăng Hàn không sợ, vung Ma Sinh Kiếm chém về phía hắn. "Chết tiệt, ngươi có thể xóa đi ý thức của bản tọa trên thân kiếm?" Tu La Ma Đế biến sắc. Hắn đã hao phí vạn năm để ăn mòn khí linh Ma Sinh Kiếm, vậy mà Lăng Hàn chỉ trong một ngày đã xóa bỏ. Không, khí linh cũng bị tiêu diệt! Hắn thở phào nhẹ nhõm, may mà Ma Sinh Kiếm không phát huy hết uy lực. "Thanh kiếm này cho ngươi dùng lãng phí," Lăng Hàn nói. Tu La Ma Đế tức giận, há mồm phun ra từng đạo hắc khí, hóa thành hắc thứ. Đó là thi khí của Dung Hoàn Huyền. Lăng Hàn nghiêm nghị, Ma Sinh Kiếm quét qua, kiếm ý ngưng tụ, tạo thành vòng xoáy nhỏ. Tu La Ma Đế biến sắc: "Đây là kiếm pháp gì? Di, sao giống như bản tọa đã gặp ở đâu đó? Huyền Diệu Tam Thiên!" Lăng Hàn xuất kiếm, nguyên lực tuôn ra thành ánh sáng năm màu, trăm thanh kiếm nguyên lực bùng nổ. Tu La Ma Đế căng thẳng: "Cái cổ kiếm ý... Đây là kiếm pháp của Thiên Kiếm Cung!" Trăm kiếm xuyên qua, đánh Tu La Ma Đế thành cái sàng, máu tươi tuôn trào. Hắn che đầu và tim, hai chỗ đó được bảo vệ bằng ma khí, nhưng những chỗ khác thủng trăm ngàn lỗ. Thương thế nhanh chóng khôi phục.

Lăng Hàn kinh ngạc trước khả năng hồi phục của Tu La Ma Đế, sánh ngang Bất Diệt Chân Dịch. Hắn nhận ra Huyền Diệu Tam Thiên và Thiên Kiếm Cung có mối liên hệ mật thiết. "Hừ, không ngờ ngươi lại là đệ tử của Thiên Kiếm Cung, không thể lưu ngươi được!" Tu La Ma Đế rống lên, phía sau tuôn ra hắc vụ, giúp hắn bay lượn linh hoạt. Dù bị giam hãm trong thân thể Dũng Tuyền Cảnh, Tu La Ma Đế vẫn đáng sợ. Lăng Hàn vung Ma Sinh Kiếm, kiếm ảnh như ngọc bộc phát. Sức sắc bén của Linh khí cấp mười khiến Tu La Ma Đế liên tục trúng kiếm, huyết nhục văng tung tóe. Nhưng ma khí giúp hắn khôi phục nhanh chóng. Tuy nhiên, ma khí của hắn không phải vô tận. Hắn đã tiêu hao quá nhiều để vây khốn Lăng Hàn và đoạt xác. "Ghê tởm! Ghê tởm!" Tu La Ma Đế ngửa mặt lên trời rống giận, "Loại cặn bã này, thời kỳ toàn thịnh, chỉ một ánh mắt bản tọa có thể giết vạn lần. Hiện tại lại làm bản tọa bị thương, thực sự tức chết ta rồi!" "Nếu ngươi thật tức chết, ta sẽ rất cao hứng," Lăng Hàn nghiêm túc nói. Tu La Ma Đế quá giận, nhưng thân thể này quá yếu. Hắn bỏ lại một câu ngoan thoại, chui vào Tam Sinh Thi Quan.

"Ầm!", đồng quan mở đường, lao thẳng vào tế đàn, đâm mạnh vào khe nứt. Đại địa rung chuyển, nứt toác như mạng nhện, tạo thành vô số thung lũng. Cả vùng biến thành địa ngục. Tu La Ma Đế này thật đúng là Ma, trước khi đi còn không quên phá hủy bí cảnh, khiến nó tan vỡ. Từng đạo địa hỏa phóng lên cao, nham thạch đỏ rực chảy ra. Lăng Hàn lập tức chui vào Hắc Tháp. Hắc Tháp bị bắn đi qua hư không, rơi vào một ngọn núi. Hắn ra khỏi Hắc Tháp, thấy một khối lục địa khổng lồ đã đập xuống, chôn vùi cả một sơn lâm. Tu La Ma Đế đã gây ra một thảm họa kinh khủng. May mắn, phần lớn bí cảnh đã giải thể trên hư không. Lăng Hàn lắc đầu, đưa Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền ra khỏi Hắc Tháp. Họ tìm được một trấn nhỏ, biết mình vẫn ở Vũ Quốc, cách Hoàng Đô hơn hai ngàn dặm. Lăng Hàn mua Thiết Huyết Mã, ba ngày sau trở về Hoàng Đô.

Quảng Nguyên và Chu Vô Cửu ra đón, kinh ngạc khi thấy Lăng Hàn đã là Dũng Tuyền Cảnh. "Quảng lão ca, ngươi dầu gì cũng là cường giả Linh Hải Cảnh, sao lại sửng sốt như thế?" Lăng Hàn cười. "Thân phận cái quái gì, tiểu tử ngươi một tháng trước rõ ràng chỉ là Tụ Nguyên tầng một, sao giờ là Dũng Tuyền tầng một?" Quảng Nguyên hô to. Chu Vô Cửu chúc mừng Lăng Hàn vì "cơ duyên lớn".

Lăng Hàn trở lại phòng, chơi đùa với Hổ Nữu, rồi bắt đầu mua sắm đồ đạc. Hắn định dọn nhà vào Hắc Tháp, nơi an toàn nhất. Hắc Tháp tầng thứ nhất rộng lớn, có thể trồng cây, nuôi gia súc, trở thành một thế giới tự cung tự cấp. Tiểu Tháp xác nhận điều đó. Không gian này không có gia tốc thời gian, nhưng cây cối phát triển cực nhanh, chỉ hai ba ngày đã có thể thu hoạch, trở thành những loại rau dưa khổng lồ. Lăng Hàn dùng chúng nấu ăn, Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu, Hổ Nữu đều khen ngon. Hắn còn quy hoạch khu vực nuôi gà, dê, heo, bò, hy vọng chúng sẽ trở nên mỹ vị.

Lăng Hàn đã giết Phong Lạc, nhưng chuyện đó bị bí cảnh che lấp. Giờ hắn trở về, mọi thứ lại yên bình đến lạ. Nhưng vào ngày thứ năm, một tin tức chấn động Hoàng Đô: Lưu gia quý nữ Lưu Vũ Đồng sắp kết hôn! Tân lang là ai? Là Phong Minh, một đường đệ của Phong Viêm, hai mươi tuổi, bất học vô thuật, "phế vật". Sao Lưu gia lại gả Lưu Vũ Đồng cho một kẻ như vậy? Chắc chắn có ẩn tình từ Phong Viêm. Hôn lễ sẽ diễn ra ba ngày sau. Các thanh niên Hoàng Đô bất bình. Nhiều người biết Lưu Vũ Đồng là thị nữ của Lăng Hàn. Chuyện này chẳng phải là Phong Viêm đang đánh vào mặt Lăng Hàn sao? Chắc chắn rồi! Nếu Lăng Hàn nhẫn nhịn, hắn sẽ mất hết thể diện. Hôn lễ ba ngày sau chắc chắn sẽ có trò hay.

Tin tức đến tai Lăng Hàn, hắn chợt nhận ra Lưu Vũ Đồng mấy ngày nay không đến là vì bị Lưu gia giam lỏng. Nàng là thị nữ của mình! Hắn gõ nhẹ bàn. Phong Viêm đã biết chuyện Phong Lạc bị giết, nhưng không trực tiếp ra tay, mà lại dùng Phong Minh cưới Lưu Vũ Đồng để nhục nhã Lăng Hàn. Hắn muốn Lăng Hàn phát điên, chết trong tuyệt vọng. Lăng Hàn, dù không coi Lưu Vũ Đồng là tình nhân, nhưng với tính cách bảo vệ khuyết điểm, hắn sẽ không để thị nữ của mình bị ép gả. Ba ngày sau, hắn nhất định sẽ phá hôn lễ! Nhưng phá thế nào? Hắn chỉ là Dũng Tuyền Cảnh, không thể ra lệnh cho Lưu gia có Thần Thai Cảnh tọa trấn. Dù dùng Hắc Tháp quán lực lên Linh Hải Cảnh, vẫn có thể bị trấn áp. Nếu tế xuất Hắc Tháp, mọi thứ sẽ vượt tầm kiểm soát. Làm sao để cứu thị nữ mà toàn thân trở ra?

"Tiểu tử, ngươi định đi tham gia hôn lễ?" Quảng Nguyên và Chu Vô Cửu hỏi. Lăng Hàn cười hắc hắc: "Có Quảng lão ca bảo bọc, coi như long đàm hổ huyệt ta cũng dám xông." Quảng Nguyên đen mặt: "Ta sẽ không đi chịu chết với ngươi!" Chu Vô Cửu lại nói: "Hàn thiếu, ta đi với ngươi!" Lăng Hàn sờ cằm: "Chuyện đi chịu chết đương nhiên không thể làm! Ừ, trước đi Thiên Dược Các đã."

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!