Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 5

Chương 5: Quyền Năng Đan Sư

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 21 đến 25 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách sống động sự trỗi dậy kinh ngạc của Lăng Hàn, từ một "phế vật" thành một thiên tài võ đạo và đan dược với tốc độ tu luyện phi thường. Tác giả khéo léo lồng ghép sự thán phục và hoài nghi của những người xung quanh, đặc biệt là Lưu Vũ Đồng, làm nổi bật sự dị biệt của nhân vật chính. Bi kịch gia tộc và âm mưu từ Trình gia tạo bối cảnh căng thẳng, đẩy Lăng Hàn vào vị trí phải thể hiện năng lực thực sự. Đoạn cao trào bộc lộ quyền uy đáng nể của Lăng Hàn trong giới Đan Sư, đảo ngược hoàn toàn thế cờ, mang lại cảm giác hả hê cho độc giả.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Nghệ thuật luyện đan từ ngàn xưa vốn được mệnh danh là con đường khó khăn nhất, và cốt lõi của mọi thách thức chính là việc khống chế nhiệt độ của hỏa diễm. Việc sử dụng củi lửa hay những nguồn nhiệt thô sơ khác khiến độ chính xác trở thành một điều xa xỉ, trong khi đẳng cấp đan dược càng cao, yêu cầu về sự kiểm soát ngọn lửa càng khắc nghiệt. Không chỉ cần chính xác, nhiệt độ còn phải đạt đến một giới hạn cực đoan, đòi hỏi Đan Sư phải có cảnh giới tu luyện cao thâm. Thông thường, một Đan Sư chỉ có thể luyện chế đan dược cao hơn cảnh giới của mình một cấp. Ví như Lăng Hàn, ở Luyện Thể Cảnh, cao nhất cũng chỉ có thể luyện ra đan dược Hoàng Cấp trung phẩm.

Tuy nhiên, để bắt đầu luyện đan, Đan Sư ít nhất phải đạt đến Luyện Thể tầng bảy để có thể khống chế hỏa diễm. Thế nhưng, Lăng Hàn, với tu vi Luyện Thể tầng bốn, lại cả gan thử sức, và bí mật nằm ở linh căn độc nhất vô nhị của hắn – Ngũ Hành Hỗn Độn Liên. Loại linh căn thần kỳ này cho phép hắn tùy ý chuyển hóa nguyên lực thành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Hỏa diễm do hắn phóng ra, dù ở Luyện Thể tầng bốn, vẫn đạt tới bốn trăm độ C – một nhiệt độ đủ để luyện chế Tiểu Vân Thủy Đan.

“Quả không hổ danh Ngũ Hành Hỗn Độn Liên, ngũ hành tương trợ, kỳ diệu vô cùng!” Lăng Hàn thầm cảm thán. Hắn biết, một Hỏa Linh Căn thông thường ở Luyện Thể tầng bốn chỉ có thể đạt khoảng hai trăm độ, ngay cả kiếp trước hắn sở hữu Hỏa Linh Căn tinh khiết cũng không thể vượt qua con số đó. Nhưng Ngũ Hành Hỗn Độn Liên lại có thể chuyển đổi bất kỳ loại nguyên tố nào trong ngũ hành, một khả năng mà Cửu Dương Hỏa Linh Căn cũng không thể sánh bằng. Đúng là Linh Căn Thần Cấp!

Với đôi tay khéo léo, Lăng Hàn không ngừng xoay tròn lò luyện đan, đảm bảo mỗi phần của lò được nung nóng đều đặn nhưng với cường độ khác nhau. Anh thỉnh thoảng ném dược liệu vào, lúc mở nắp, lúc đóng lại, tạo nên một màn trình diễn hoa mắt. Lưu Vũ Đồng đứng bên cạnh, đôi mắt tròn xoe, hoàn toàn sững sờ. May mắn thay, nàng không phải Đan Sư, không hiểu quá nhiều về lĩnh vực này, nếu không, khi biết yêu cầu tối thiểu là Luyện Thể tầng bảy, nàng chắc chắn sẽ còn kinh ngạc hơn nữa. Nhưng hiện tại, nàng đã đủ choáng váng rồi, thêm nữa e rằng sẽ ngất xỉu.

Nhiệt độ ngọn lửa càng cao, nguyên lực tiêu hao càng lớn. Chẳng mấy chốc, Lăng Hàn cảm thấy sức lực cạn kiệt, vội vàng nuốt một viên Hồi Nguyên Đan. Từng luồng nguyên lực ấm áp tràn vào cơ thể, giúp hắn tiếp tục công việc. Thời gian trôi qua, Lăng Hàn liên tục dùng Hồi Nguyên Đan. Hai giờ sau, một tiếng hét lớn vang lên, anh cắn nát đầu lưỡi, một luồng máu tươi tuôn trào, kích hoạt Cô Lang Huyết. Nguyên lực trong cơ thể Lăng Hàn nhất thời tăng vọt, đẩy nhiệt độ hỏa diễm lên sáu trăm độ.

“Thành đan!” Anh thu hồi ngọn lửa. Khoảnh khắc hỏa diễm bùng lên cuối cùng chính là "điểm nhãn", giúp tăng hiệu quả đan dược lên nửa thành. Dù bốn trăm độ là giới hạn của hắn, nhưng việc kích hoạt Cô Lang Huyết đã giúp anh đạt được sáu trăm độ. Mở nắp lò, một mùi thuốc nhẹ nhàng thoang thoảng bay ra. Lưu Vũ Đồng không khỏi tò mò ghé lại, nhìn vào trong lò. Mười bảy viên đan dược tròn xoe, màu son, mặt ngoài óng ánh hiện ra, vô cùng mê người. Dù không hiểu gì về luyện đan, nàng cũng biết Lăng Hàn đã thành công.

“Ngươi đúng là một quái thai!” Nàng thốt lên, ánh mắt đầy vẻ lạ lùng.

Lăng Hàn cười ha hả: “Sau này rồi sẽ quen thôi.” Lưu Vũ Đồng không biết, liệu nàng sẽ phát điên hay trở nên chai sạn cảm xúc sau những kỳ tích liên tiếp này.

Lăng Hàn cầm một viên Tiểu Vân Thủy Đan, nuốt vào và bắt đầu tu luyện. Oành! Tiểu Vân Thủy Đan tựa như vôi sống, còn linh khí thiên địa là nước, hai thứ gặp nhau tạo ra phản ứng kịch liệt. Linh khí khủng bố ập đến, Ngũ Hành Hỗn Độn Liên trong đan điền khẽ rung động, hấp thu tất cả với tốc độ đáng kinh ngạc. “Cường độ như vậy chỉ có Linh Căn Thần Cấp mới có thể chịu đựng,” Lăng Hàn thầm nghĩ, vận chuyển Ngũ Hành Thiên Cực Công, chuyển hóa linh khí thành nguyên lực, chứa đầy tứ chi bách mạch.

Một giờ sau, dược lực viên Tiểu Vân Thủy Đan đầu tiên cạn kiệt, Lăng Hàn tiếp tục dùng viên thứ hai. Nhưng sau viên thứ ba, sức chịu đựng của hắn đạt đến cực hạn. Cảm giác buồn ngủ ập đến, Lăng Hàn ngã vật xuống đất ngủ thiếp đi. Lưu Vũ Đồng vẫn ở bên cạnh quan sát, không khỏi lắc đầu, đỡ Lăng Hàn lên giường, tỉ mỉ tháo giày, đắp chăn, rồi lui ra ngủ trên ghế phòng khách. Nàng rất tận tâm với trách nhiệm của mình, bảo vệ an toàn cho Lăng Hàn.

Một đêm trôi qua, Lăng Hàn mở mắt, đập vào mắt là màn che giường, khiến hắn hơi ngạc nhiên vì không nhớ tối qua đã lên giường. Nhưng điều đó không quan trọng. Hắn nở nụ cười, tối qua tu vi của hắn lại tăng vọt, đột phá lên Luyện Thể tầng năm. Ngày hôm trước có thể phá hai cảnh giới là do cơ thể này trước đó tu luyện quá chậm, Ngũ Hành Hỗn Độn Liên lần đầu tiên phát lực nên mới có sự bùng nổ như vậy, sau này sẽ không còn như thế nữa.

“Ngươi… ngươi lại đột phá!” Khi Lăng Hàn bước ra ngoài, Lưu Vũ Đồng nhìn hắn như nhìn thấy quỷ, nói lắp bắp, mắt trợn tròn.

“Chỉ là Luyện Thể Cảnh thôi, nhanh như vậy là bình thường mà,” Lăng Hàn bình thản đáp.

Bình thường cái quỷ gì! Lưu Vũ Đồng sắp phát điên. Nàng đường đường là thiên tài linh căn Thiên Cấp, sau khi bước vào tu luyện, mất mười ngày để đột phá Luyện Thể tầng hai, và từ Luyện Thể tầng bốn lên tầng năm mất hai mươi lăm ngày. Hai mươi lăm ngày so với một buổi tối, sao mà so sánh được?

“Sẽ không phải ngày mai ngươi lại đột phá Luyện Thể tầng sáu chứ?” Lưu Vũ Đồng đột nhiên hỏi.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không thể.” Lúc này Lưu Vũ Đồng mới thở phào nhẹ nhõm, nếu không nàng thật sự sẽ điên mất.

“Ngày kia thì được,” Lăng Hàn bổ sung.

Yêu quái! Tuyệt đối là yêu quái! Lưu Vũ Đồng dùng ánh mắt ai oán nhìn hắn, thầm nghĩ sau này sẽ không bao giờ đoán tốc độ tu luyện của tên này nữa, cứ coi hắn là yêu quái là được, nhanh hơn nữa cũng không cần kinh ngạc. Lăng Hàn cười ha hả, ăn xong bữa sáng, hắn lại tiếp tục bế quan tu luyện. Dù tinh thần con người có hạn, không thể tu luyện cả ngày, nên việc tu luyện ban ngày cũng không tăng tốc độ được bao nhiêu. Nhưng hiện tại, hắn tranh thủ từng phút từng giây, dù chỉ nhanh thêm một chút cũng quý giá. Bên cạnh đó, Lưu Vũ Đồng cũng tiến bộ rất nhanh, dưới sự hỗ trợ của công pháp Thiên Cấp, nhiều nhất hai tháng nữa nàng sẽ đạt đến Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, tốc độ này khiến chính nàng cũng không thể tin nổi.

Lưu Vũ Đồng từng nghĩ mình phải đến mười chín, thậm chí hai mươi tuổi mới có thể đột phá Dũng Tuyền Cảnh. Tốc độ này vốn đã rất nhanh, hiếm có ai trong lịch sử Vũ Quốc sánh kịp. Nhưng hiện tại, nàng có thể hoàn thành bước nhảy vọt này khi mới mười tám tuổi. Đừng nghĩ chỉ nhanh hơn hai năm là ít, ở độ tuổi này, nhanh hơn vài tháng đã là một thành tích kinh người, huống chi là hai năm! Tất cả đều nhờ có Lăng Hàn.

Tuy nhiên, tốc độ tiến triển này, so với Lăng Hàn, lại chẳng đáng nhắc tới. Luyện Thể tầng hai đến tầng bốn: một buổi tối. Luyện Thể tầng bốn đến tầng năm: một buổi tối. Luyện Thể tầng năm đến tầng sáu: hai buổi tối. Người khác mất hàng tháng, thậm chí hàng năm để tăng một cảnh giới, còn hắn lại tính bằng ngày, thật sự là quá yêu nghiệt.

Nhưng Lăng Hàn lại cười lớn nói: “Thật ra tốc độ này cũng không tính là nhanh. Có những yêu thú sinh ra đã là Tụ Nguyên Cảnh, thậm chí Dũng Tuyền Cảnh, chúng mới thực sự là những tồn tại được trời đất ban ân.”

“Lại có yêu thú như vậy sao?” Lưu Vũ Đồng trừng lớn đôi mắt đẹp, kinh ngạc rằng có yêu thú vừa sinh ra đã mạnh hơn cả nàng.

“Đương nhiên!” Lăng Hàn gật đầu, dừng một chút rồi nói tiếp: “Ta từng xem cổ tịch, có những yêu thú đã tuyệt diệt, thậm chí sinh ra đã là Thiên Nhân Cảnh, vô địch thiên hạ.”

Lưu Vũ Đồng không tin: “Nếu sinh ra đã là Thiên Nhân Cảnh, vậy sao chúng lại tuyệt diệt được?”

“Thiên địa tự nhiên có kết cấu, ai có thể địch nổi thời gian?” Lăng Hàn lắc đầu. Kiếp trước, chính vì không muốn hóa thành đất hủ, hắn mới quyết tâm bước lên con đường hiểm nguy, tìm kiếm pháp môn đột phá Phá Hư Cảnh. “Thế giới này có quá nhiều điều thần bí, có thể dễ dàng xóa sổ những tồn tại Thiên Nhân Cảnh.” Ở kiếp trước, dù là cường giả Thiên Nhân Cảnh, hắn cũng có rất nhiều nơi không dám đặt chân đến, chỉ một chút bất cẩn cũng có thể khiến hắn bỏ mạng.

Trải qua hai ngày khổ tu, Lăng Hàn hoàn thành tích lũy ở Luyện Thể tầng năm, rồi không mấy khó khăn tiến thẳng lên Luyện Thể tầng sáu. Bởi vì kiếp trước đã từng trải qua những cảnh giới này, nên việc lĩnh ngộ cảnh giới không còn là vấn đề. “Tuy nhiên, từ Luyện Thể tầng sáu lên tầng bảy là một bước nhảy vọt nhỏ, ba ngày là không đủ, phải cần bốn, thậm chí năm ngày,” Lăng Hàn thở dài, nghĩ vậy thì phải khổ tu bốn, năm ngày nữa. Bên cạnh, nghe Lăng Hàn than vãn, Lưu Vũ Đồng có cảm giác muốn phát điên. Tên yêu nghiệt này!

Sau một ngày, Lăng Hàn đạt Luyện Thể tầng sáu tiền kỳ. Hai ngày sau, đã là Luyện Thể tầng sáu trung kỳ. Sau ba ngày, đạt đến Luyện Thể tầng sáu hậu kỳ, và sau bốn ngày là Luyện Thể tầng sáu đỉnh cao. Không tới ngày thứ năm, Lăng Hàn bắt đầu xung kích, chỉ một canh giờ, hắn đã bước vào Luyện Thể tầng bảy.

Mười sáu tuổi đạt Luyện Thể tầng bảy, tu vi như thế đặt ở bất kỳ đâu trong Vũ Quốc đều có thể được xưng là “không tệ”. Nhưng nếu thêm điều kiện tiên quyết: tám ngày từ Luyện Thể tầng hai lên Luyện Thể tầng bảy, thì e rằng không ai tin nổi. Bởi vậy, dù Lưu Vũ Đồng là người chứng kiến, nàng cũng hoảng hốt, hồn vía lên mây, bước đi như bay. Nàng thật sự sợ rồi.

“Cuối cùng cũng có thể ra ngoài rồi.” Lăng Hàn chậm rãi xoay người. Theo cơ thể trẻ lại, tâm hồn hắn cũng trở nên trẻ trung hơn, bị nhốt trong phòng bảy ngày, hắn có cảm giác như mãnh hổ bị giam cầm. “Đi xem phụ thân thôi, có lẽ Trình gia đã ra chiêu rồi.” Hắn lẩm bẩm.

Thật trùng hợp, mấy ngày trước Lăng Đông Hành bận rộn đến nỗi không thấy bóng, nhưng hôm nay lại ngồi trong thư phòng, tâm trạng vô cùng tệ, lông mày nhíu chặt.

“Phụ thân, có phải Trình gia đã ra chiêu rồi không?” Lăng Hàn hỏi thẳng.

Lăng Đông Hành không ngẩng đầu, chỉ gật đầu, tay vẫn cầm bút, không ngừng viết gì đó.

“Tình hình rất tệ sao?” Lăng Hàn hỏi tiếp.

Lăng Đông Hành thở dài, cuối cùng đặt bút xuống: “Rất tệ! Dù Lăng gia chúng ta có vô số sản nghiệp, nhưng kiếm tiền nhiều nhất chỉ có hai: một là mỏ khoáng, hai là hiệu thuốc.”

Lăng Hàn biết, Lăng gia có một mỏ khoáng đồng đỏ, đã có từ hơn ba mươi năm trước. Để tranh giành quyền sở hữu mỏ này, Lăng gia đã phải trả cái giá cực lớn, không ít cao thủ đã bỏ mạng. Còn hiệu thuốc thì nhập đan dược cấp thấp từ Thiên Dược Các về bán lại. Đừng coi đây là việc buôn bán qua tay, nhưng vì nhu cầu đan dược quá lớn, “ít lãi tiêu thụ mạnh” cũng mang lại một khoản thu không nhỏ. Tuy nhiên, mạch máu của hiệu thuốc lại nằm trong tay Thiên Dược Các, chỉ là Thiên Dược Các muốn tạo mối quan hệ với “địa đầu xà” nên mới chia sẻ một chút lợi nhuận.

“Từ năm ngày trước, mỏ khoáng của chúng ta bị những nhân vật không rõ tập kích, chết không ít người. Hiện tại lòng người hoang mang, dù có tăng tiền công cũng không mấy ai sẵn lòng làm việc,” Lăng Đông Hành nói tiếp. “Còn Chu Dược Sư của Thiên Dược Các lại đột nhiên gây khó dễ, nói rằng đan dược đợt này tổng bộ gửi về bị trì hoãn trên đường, chậm chạp không đến. Hiện tại kho đã bán hết, không còn đan dược, tiệm thuốc đành phải tạm thời đóng cửa.”

Việc đóng cửa tiệm thuốc là một đòn giáng mạnh vào danh tiếng, dù sau này có mở lại cũng sẽ mất đi không ít khách hàng. “Hai ngày nay, tài chính đã bắt đầu căng thẳng, nhất định phải nhanh chóng giải quyết. Nếu kéo dài, sẽ xảy ra chuyện lớn, có khả năng phải bán đi một số sản nghiệp không quan trọng.” Lăng Đông Hành thở dài.

Đừng nghĩ Lăng gia gia đại nghiệp đại, nhưng chi tiêu cũng lớn. Có câu “cùng văn phú vũ”, tu luyện là một khoản chi phí khổng lồ. Hiện tại, hai sản nghiệp trụ cột của Lăng gia đồng thời bị đả kích, lập tức khiến tài chính trở nên eo hẹp.

“Trình gia giở trò quỷ!” Lăng Hàn lập tức khẳng định.

Lăng Đông Hành gật đầu, hai sản nghiệp trụ cột cùng lúc gặp vấn đề, trên đời không có chuyện trùng hợp đến thế. Hắn gõ ngón tay lên bàn, nói: “Còn có quỷ bên trong.”

Ánh mắt Lăng Hàn lập tức lạnh lẽo: “Lăng Trọng Khoan?”

“Không sai!” Trước mặt con trai, tự nhiên không có gì phải giấu giếm, Lăng Đông Hành hừ một tiếng. “Mỏ khoáng xảy ra chuyện, ta liền tăng nhân lực tuần tra, nhưng không thấy một bóng người. Nếu không có kẻ tiết lộ lộ trình tuần tra, sao có thể làm được?” E rằng khi Lăng Trọng Khoan biết huynh đệ Trình Hưởng bị đánh, đã lặng lẽ gặp Trình Văn Côn, đạt thành hiệp nghị nào đó. Tám phần mười là để Trình gia giúp hắn đoạt vị trí Gia chủ, còn hắn có ký xuống điều ước nhục nhã hơn nữa hay không thì chỉ có hắn mới biết.

“Hôm nay ta hẹn Chu Đan sư của Thiên Dược Các ăn cơm, không thể thiếu phải cho hắn một chút lợi lộc, nếu không gia tộc thật sự sẽ gặp vấn đề lớn,” Lăng Đông Hành nói.

Chu Dược Sư… Chu Đại Quân? Vẻ mặt Lăng Hàn không khỏi trở nên quái lạ, nói: “Con đi cùng phụ thân.”

“Nhiệm vụ của con bây giờ là chuyên tâm tu luyện, không tới Luyện Thể tầng bảy… phốc!” Lăng Đông Hành nhìn lại Lăng Hàn. Kết quả không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền khiến hắn phun ra, khuôn mặt đờ đẫn. Nếu Lưu Vũ Đồng nhìn thấy, chắc chắn sẽ cảm thấy vui mừng, không phải chỉ mỗi nàng phải chịu kinh ngạc.

“Hàn… Hàn Nhi, con… con… con đã là Luyện Thể tầng bảy!” Lăng Đông Hành run giọng nói. Nếu trước đây có ai nói hắn sẽ bị một Luyện Thể tầng bảy dọa sợ, hắn chắc chắn sẽ tát vào mặt người đó. Nhưng giờ đây, hắn muốn tự tát mình để xác nhận chuyện này có phải là thật không.

“Đúng vậy, vì lẽ đó phụ thân không cần lo lắng nữa,” Lăng Hàn mỉm cười.

Da mặt Lăng Đông Hành co giật, nhưng một lát sau, hắn không khỏi cười ha hả, mọi buồn phiền tan biến. Con trai có tiến bộ như vậy, hắn còn có gì phải phiền muộn?

“Hảo nhi tử! Hảo nhi tử!” Hắn vô cùng kích động. Lúc này hắn cuối cùng cũng tin rằng con trai mình thật sự có năng lực giúp hắn cứu vợ ra!

“Tối nay con theo ta đi dự tiệc,” Lăng Đông Hành gật đầu nói. Hiện tại con trai càng ngày càng có tiền đồ, sau này vị trí Gia chủ chắc chắn sẽ truyền cho con trai, để hắn mở mang kiến thức một chút cũng tốt. Lăng Hàn mỉm cười, nghĩ đến lúc vị Chu Đại Sư kia nhìn thấy mình, chắc cũng sẽ giật nảy mình.

Buổi tối, phụ tử Lăng Đông Hành mang theo bốn tùy tùng, đi đến Tuyên Vũ Lâu – nơi Lăng Đông Hành mời tiệc Chu Đại Sư. Hai cha con đang ngồi trong một gian bao sương trung đẳng, vừa cười vừa nói chuyện.

Oành! Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, hai người bước vào. Lăng Trọng Khoan và Lăng Mộ Vân.

“Các ngươi tới làm cái gì?” Lăng Đông Hành lạnh lùng hỏi.

“Gia tộc xảy ra chuyện lớn như vậy, ta có thể không đến sao?” Lăng Trọng Khoan không mời mà ngồi, nói với Lăng Đông Hành: “Ta kiến nghị ngươi vẫn là tránh một chút, giao việc này cho ta xử lý.”

“Ngươi?” Lăng Đông Hành cười lạnh một tiếng: “Tại sao?”

“Ngươi khẳng định đã đắc tội Chu Đan sư ở đâu đó, nếu không hắn sao có thể vô duyên vô cớ gây khó dễ cho gia tộc?” Lăng Trọng Khoan chậm rãi nói, sau đó vẫy tay gọi Lăng Mộ Vân: “Đứa nhỏ này hôm qua mới đi kiểm tra, ở phương diện khống hỏa có năng lực rất mạnh. Vì lẽ đó, khà khà, hắn đã được Chu Đan sư thu làm đan đồng, mấy năm sau liền có thể được Chu Đan sư thu làm đệ tử chính thức, ngày sau chính là Đan Sư.”

Lăng Mộ Vân đi tới bên cạnh Lăng Trọng Khoan, ngạo nghễ đứng, trên mặt không ngừng lộ vẻ đắc ý. Bị Lăng Hàn “quấy rối”, hắn mất đi cơ hội vào Hổ Dương Học Viện, nhưng ai ngờ, một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Hắn có năng lực khống hỏa cực mạnh, có cơ hội trở thành Đan Sư. Đan Sư, nghề nghiệp cao quý nhất toàn bộ Thương Vân Trấn, không, toàn bộ Vũ Quốc!

Lăng Trọng Khoan đắc ý. Hai đứa con trai của hắn còn kém Lăng Đông Hành rất xa, nhưng điều đó không sao, cháu trai hắn lại xuất sắc hơn Lăng Hàn nhiều. Hắn nhìn Lăng Hàn một hồi, đột nhiên phun ra. Cái này… cái này… cái này… cái này, chuyện gì thế này? Luyện Thể tầng bảy? Không… không… không… cái này nhất định là nhìn lầm, làm sao có thể là Luyện Thể tầng bảy!

Lăng Trọng Khoan không khỏi dụi mắt, lại nhìn về phía Lăng Hàn, nhưng khí tức mà đối phương tản mát ra không thay đổi chút nào. Luyện Thể tầng bảy, hàng thật đúng giá. Tiểu tử này ăn tiên đan sao? Khuôn mặt Lăng Trọng Khoan không ngừng co giật, hắn thực sự sợ rồi.

“Gia gia, ngài làm sao vậy?” Lăng Mộ Vân có chút kỳ quái. Lúc này không phải là lúc bọn họ diễu võ dương oai, tàn nhẫn giẫm mặt phụ tử Lăng Đông Hành sao, sao gia gia lại đột nhiên ngẩn người?

“Luyện… Luyện Thể tầng bảy!” Lăng Trọng Khoan run giọng nói.

Đúng, mình là Luyện Thể tầng bảy, cái này có gì đáng kinh ngạc, không phải ngươi đã sớm biết sao? Lăng Mộ Vân kỳ quái nhìn Lăng Trọng Khoan, làm sao gia gia đột nhiên trở nên không bình thường.

“Không phải ngươi, là hắn!” Lăng Trọng Khoan chỉ vào Lăng Hàn nói.

Lăng Mộ Vân cũng phun ra. Luyện Thể tầng bảy? Đùa gì thế! Ai mà không biết Lăng Hàn là phế vật, tu luyện nhiều năm mới chỉ là Luyện Thể tầng hai, nếu không sao sẽ bị gọi là phế vật? Nếu như đây cũng là phế vật, vậy hắn mười tám tuổi Luyện Thể tầng bảy tính là gì? Siêu cấp phế vật sao?

“Không thể, tuyệt đối không thể!” Hắn lẩm bẩm, hoàn toàn không thể tin tưởng. Nhưng hắn biết, gia gia hắn là Tụ Nguyên tầng chín, tuyệt đối không thể nhìn lầm.

“Ha ha, con trai của ta thế nào, không tệ chứ?” Lăng Đông Hành cười ha hả. “Tư chất như vậy, đủ tiến vào Hổ Dương Học Viện a?” Nghe nói thế, sắc mặt ông cháu Lăng Trọng Khoan đều khó coi. Bọn hắn thừa dịp Lăng Đông Hành vắng mặt, bức bách Lăng Hàn giao tiêu chuẩn vào Hổ Dương Học Viện, kết quả đụng phải thiết bản. Hiện tại Lăng Đông Hành cố ý nhắc Hổ Dương Học Viện, hiển nhiên là châm biếm bọn họ.

Lăng Mộ Vân dù sao còn trẻ, dễ kích động nói: “Hổ Dương Học Viện lại có gì đặc biệt, hiện tại ta tiến vào Đan Giới, ngày sau sắp trở thành người được tôn sùng của cả Vũ Quốc.”

“Thật sao?” Lăng Hàn lắc đầu nói: “Ta có thể cam đoan với ngươi, ngươi không thể làm đan đồng, càng không thể trở thành Đan Sư.”

“Ha ha ha ha, ngươi coi mình là ai, còn có thể ảnh hưởng Chu Đan sư hay sao?” Lăng Mộ Vân cười gằn, chỉ cảm thấy đây thực sự là một chuyện cười. Nếu đối phương thật sự có năng lượng như vậy, Chu Đan sư còn có thể cố ý ngáng chân, không phát đan dược cho Lăng gia sao? Lăng Hàn không nói gì thêm, chỉ nở nụ cười.

Ngay cả Lăng Đông Hành cũng không để lời uy hiếp của Lăng Hàn vào lòng. Dưới cái nhìn của hắn, dù con trai thể hiện thiên phú võ đạo, nhưng làm sao cũng không thể có quan hệ với Chu Đan sư. Dù bốn người cùng thuộc Lăng gia, nhưng thế như nước với lửa, làm sao có thể có tiếng nói chung. Vừa bắt đầu đối chọi gay gắt vài câu, sau đó liền từng người trầm mặc, chờ Chu Đan sư đến.

Tuy nhiên, vị Chu Đan sư kia đúng là biết giữ thể diện, chậm chạp không xuất hiện. Cho đến khi bốn người đều thiếu kiên nhẫn, mới nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân. Chi! Cửa phòng mở ra, một nam tử vóc người trung đẳng bước vào, không phải Chu Đại Quân thì là ai? Toàn bộ Thương Vân Trấn, cũng chỉ có hắn là Đan Sư, huống chi còn họ Chu.

Lăng Đông Hành, Lăng Trọng Khoan, Lăng Mộ Vân đồng thời đứng lên, dồn dập tranh quyền hành lễ. Lăng Mộ Vân càng quỳ gối trước mặt đối phương, cung kính nói: “Đệ tử Mộ Vân, bái kiến sư phụ!” Đan đồng cũng có thể miễn cưỡng xem như nửa đồ đệ rồi.

“Đứng lên đi,” Chu Đại Quân tiện tay vẫy vẫy, sau đó quay về phía Lăng Đông Hành gật gù, nói: “Đều không cần đa lễ, mau mau nói chính sự đi, ta rất bận.”

“Lăng Hàn, ngươi thật to gan, lại dám không hành lễ với Chu Đan sư?” Lăng Mộ Vân mắt sắc, phát hiện Lăng Hàn không chỉ không hành lễ, thậm chí còn ngồi, nhất thời chỉ tay nói.

Trong lòng Lăng Đông Hành trầm xuống. Lần này mời Chu Đại Quân, mục đích là tâng bốc nịnh nọt đối phương, giải quyết vấn đề cung cấp dược liệu. Nhưng hiện tại bị Lăng Mộ Vân nắm lấy sơ hở, chẳng phải muốn hỏng bét sao? Hắn không khỏi thầm tức giận, hiện tại đang giải quyết vấn đề Lăng gia, sao Lăng Mộ Vân lại không để ý đại cục như vậy? Nhất thời có loại ý nghĩ muốn một chưởng vỗ chết tiểu tử này.

“Ha, thực sự là không hiểu quy củ!” Lăng Trọng Khoan cũng hừ một tiếng.

Lăng Mộ Vân thật vất vả nắm lấy nhược điểm của Lăng Hàn, tự nhiên không chịu buông tha, hùng hổ dọa người nói: “Đan Sư là nghề nghiệp được tôn trọng nhất Vũ Quốc, ngươi thấy sư phụ ta không chỉ không chào, hơn nữa còn ngồi, ngươi đây là hung hăng đến cỡ nào? Còn không mau quỳ xuống, hướng về sư phụ ta xin phạt!”

Lăng Đông Hành khẽ nhíu mày. Đan Sư là hiếm có, địa vị ở Vũ Quốc cũng rất cao. Ví như Chu Đại Quân này, thực ra tu vi chỉ là Luyện Thể tầng chín, nhưng vì hắn là Đan Sư Hoàng Cấp trung phẩm, nên ngay cả hắn và Lăng Trọng Khoan là cường giả Tụ Nguyên Cảnh cũng phải khách khí, cho đủ mặt mũi. Hiện tại bị ông cháu Lăng Trọng Khoan nắm lấy điểm này để công kích, Lăng Hàn thật có khả năng gặp phải phiền phức.

Hắn ôm quyền nói: “Chu Đại Sư, thực xin lỗi, khuyển tử có chỗ thất lễ, ta thay hắn hướng về ngươi bồi cái không phải. Ngươi đại nhân có đại lượng, xin đừng chấp nhặt.”

Chu Đại Quân căn bản không chú ý tới Lăng Hàn, nghe Lăng Mộ Vân gọi như thế mới biết là xảy ra chuyện gì, không khỏi không vui nói: “Lăng gia chủ, ngươi thật biết đùa a, mời ta tới dùng cơm, ta nể mặt ngươi, nhưng ngươi dĩ nhiên để con trai của ngươi nhục nhã ta, hừ, đây là đạo lí gì?”

“Lăng Hàn, còn không mau quỳ xuống!” Lăng Mộ Vân cười gằn. Hắn biết đan dược là mạch máu của gia tộc, bởi vậy đối với việc này, cho dù Lăng Đông Hành cũng chỉ có thể chịu thua, hướng về Lăng Hàn tạo áp lực. Thấy lão tử của mình bị bức bách, cái này nhất định sẽ phiền muộn, bi thương a? Ha ha ha ha ha.

“Chu Đan sư…” Lăng Đông Hành còn muốn tiếp tục khuyên.

Nhưng Chu Đại Quân đưa tay vẫy một cái, ngăn cản Lăng Đông Hành nói, cũng không thèm nhìn tới Lăng Hàn, hững hờ nói: “Để con trai của ngươi quỳ ở trước mặt ta giải thích đi.”

Lăng Đông Hành vỗ bàn, nói: “Chu Đan sư, ta không biết ngươi thu chỗ tốt gì của Trình gia, mới thay bọn họ làm khó dễ Lăng gia ta. Nhưng ngươi không nên khinh người quá đáng, muốn con trai của Lăng Đông Hành ta quỳ xuống, cút con mẹ ngươi đi!”

“Làm càn!” Lăng Trọng Khoan cũng lập tức thét lên: “Lăng Đông Hành, ngươi đặt gia tộc ở nơi nào? Ngươi muốn phá hủy gia tộc hay sao? Gia tộc không phải là một mình ngươi! Ngươi không để ý đại cục như vậy, còn có tư cách gì làm Lăng gia gia chủ?”

Ánh mắt Lăng Đông Hành uy nghiêm đáng sợ, nói: “Đến tột cùng ai không nhìn đại cục? Có một số việc không nói trắng ra, chỉ là ta còn nể tình mọi người đều họ Lăng, nhưng các ngươi ức hiếp con trai ta như vậy, khi Lăng Đông Hành ta là người chết hay sao?”

“Được rồi, người một nhà các ngươi muốn ồn ào, đi về nhà lại ồn ào, ta rất bận,” Chu Đại Quân chen lời nói: “Nhanh để tiểu tử kia quỳ xuống nhận lỗi cho ta.”

“Chu Đại Quân, ngươi muốn ai quỳ xuống đây?” Lăng Hàn rốt cục mở miệng, từ tốn nói.

Chu Đại Quân? Lăng Trọng Khoan cùng Lăng Mộ Vân đầu tiên là cả kinh, thầm nói Lăng Hàn thật to gan, dám gọi thẳng tục danh của Chu Đan sư. Nhưng bọn họ lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, Lăng Hàn đây chính là đắc tội Chu Đại Quân a, lần này phụ tử Lăng Đông Hành nhất định xong đời. Ha ha, tiểu tử này quả nhiên vẫn là một tên hố hàng.

“Hỗn trướng, lại dám gọi thẳng tục danh của sư phụ ta, quả thực gan to bằng trời!” Lăng Mộ Vân quát, cơ hội tốt như vậy, đương nhiên phải nhân cơ hội này tâng bốc nịnh nọt Chu Đại Quân.

Nhưng hắn không nhìn thấy, sắc mặt của Chu Đại Quân lập tức trở nên khó coi, thậm chí từ chỗ ngồi đứng lên. Âm thanh này… Chu Đại Quân sao sẽ không ấn tượng sâu sắc?

“Còn không mau quỳ…” Lăng Mộ Vân còn chưa nói hết, chỉ thấy Chu Đại Quân một bước dài xông lên, giương tay tát một cái. Một tát này đừng nói đánh Lăng Mộ Vân bối rối, ngay cả Lăng Đông Hành cùng Lăng Trọng Khoan cũng rất lờ mờ. Chu Đại Quân kia muốn đánh, làm sao cũng phải đánh Lăng Hàn chứ, sao lại đánh Lăng Mộ Vân? Nhất định là nhầm lẫn ở nơi nào đó!

“Sư, sư phụ!” Lăng Mộ Vân oan ức, làm gì đánh người ta a.

Trong ánh mắt không rõ của ba người, chỉ thấy Chu Đại Quân đi tới trước mặt Lăng Hàn, một bộ như tiểu đệ nghe lời, khom người nói: “Hóa ra là Lăng công tử, xin thứ cho tiểu nhân có mắt không tròng, mới vừa rồi không có nhìn thấy Hàn thiếu ngài.” Dù hắn trong tay Lăng Hàn bị thiệt lớn, nhưng ngay cả tên của đối phương cũng không biết, Chư Hòa Tâm đương nhiên không cần giải thích cho hắn.

Cái gì? Cái gì? Ba người khác của Lăng gia đồng thời tiến vào trạng thái hóa đá. Đây thực sự là Chu Đan sư vừa rồi ngông cuồng tự đại, hung hăng đến cực điểm sao? Làm sao cảm giác như là một con chó giữ nhà vậy? Còn có, tại sao hắn gọi Lăng Hàn là Hàn thiếu? Phải biết tuy cảnh giới của Chu Đại Quân không cao, nhưng là Đan Sư a, địa vị tôn sùng cỡ nào? Ba người đều giống như hóa đá, hoàn toàn không thể tin được.

“Đây là đồ đệ của ngươi sao? Thật là bá đạo nha!” Lăng Hàn nhìn Lăng Mộ Vân nói, âm thanh bình thản tới cực điểm.

Nhưng Chu Đại Quân lại sợ gần chết, quay về phía Lăng Mộ Vân là một cái bạt tai, nói: “Ngươi là thứ gì, lại dám vô lễ với Hàn thiếu? Ta không có học đồ như ngươi, bắt đầu từ bây giờ, ngươi đừng tiếp tục gọi ta là sư phụ.”

Lăng Mộ Vân nhất thời không thể tin được, hắn bị trục xuất sư môn? Bởi vì một câu nói của Lăng Hàn? Hắn nghĩ tới trước kia Lăng Hàn nói mình không thể thành Đan Sư, càng là một lời thành sấm.

“Không, sư phụ, không nên trục xuất ta ra khỏi sư môn, lại cho ta một cơ hội!” Lăng Mộ Vân vội vã nhào tới bên chân Chu Đại Quân, cực kỳ khẩn thiết nói. Hắn không phải thiên tài võ đạo, càng mất đi cơ hội tiến vào Hổ Dương Học Viện, bởi vậy trở thành Đan Sư là nhánh cỏ cứu mạng cuối cùng của hắn, bằng không hắn liền giống như phụ thân, gia gia của hắn, cuối cùng chỉ có thể đạt đến Tụ Nguyên Cảnh, ở Thương Vân Trấn nho nhỏ xưng vương xưng bá.

“Cút, ngươi lại dám vô lễ với Hàn thiếu, không có giết ngươi đã là khai ân rồi, ngươi còn muốn trở thành Đan Sư?” Chu Đại Quân hừ một tiếng, cũng không nhìn một chút. Ngay cả Chư Hòa Tâm Chư Đại Sư cũng cực kỳ cung kính với Lăng Hàn, nếu như hắn biết Lăng Mộ Vân dám vô lễ với Lăng Hàn như thế, tự tay tới làm thịt tên này cũng có khả năng! Mà chỉ cần một câu nói của Chư Đại Sư, Đan Sư nào của Vũ Quốc dám thu Lăng Mộ Vân làm đồ đệ?

Lăng Mộ Vân không khỏi thẫn thờ, biểu hiện mờ mịt, phảng phất mất đi linh hồn. Lăng Trọng Khoan nắm cháu trai lên, hắn biết hiện tại nói cái gì cũng vô dụng, bỏ đi mới là vương đạo.

“Không! Ta là Đan Sư học đồ, sau này ta sẽ trở thành Đan Sư!” Lăng Mộ Vân liều mạng giãy dụa, thật giống như điên rồi. Nhưng Lăng Trọng Khoan nắm hắn thật chặt, chỉ nghe tiếng kêu càng ngày càng xa, cuối cùng biến mất.

Trong phòng, Lăng Đông Hành trợn mắt há mồm, còn Chu Đại Quân thì đầu đầy mồ hôi lạnh. Hắn không biết Lăng Hàn nguôi giận chưa, vị này hắn thật đúng là không trêu chọc nổi a.

“Vừa nãy, ngươi rất hung ác với phụ thân ta nha.” Lăng Hàn từ tốn nói, trong giọng nói mang theo bất mãn mãnh liệt.

“Hàn thiếu, trước kia ta không biết Lăng gia chủ là cha của ngài, bằng không, ngài cho ta một trăm lá gan, ta cũng không dám tự cao tự đại ở trước mặt Lăng gia chủ!” Vẻ mặt của Chu Đại Quân đau khổ nói: “Là ta đáng chết, ta thật chẳng ra gì!” Hắn quyết tâm, lại bắt đầu đánh mặt mình.

Lăng Đông Hành đã hoàn toàn mất cảm giác. Hắn biết con trai của mình hiện tại là một thiên tài, nhưng có thể làm cho một tên Đan Sư phải khúm núm, hết sức lấy lòng, cái này vẫn như cũ để hắn cực kỳ khiếp sợ! Trước đó, thái độ của Chu Đại Quân là ngạo mạn cỡ nào, cao cao tại thượng, không coi ai ra gì. Hắn ba xin năm mời, đối phương mới đáp ứng đến dự tiệc, vừa tới là trêu chọc, bắt bí, biểu hiện sự ngạo mạn của Đan Sư vô cùng nhuần nhuyễn.

Nhưng hiện tại… hắn thực sự là không thể tin được, đối phương dĩ nhiên sẽ nịnh hót như vậy. Đến tột cùng, những ngày hắn rời đi phát sinh cái gì, có thể làm cho con trai thoát thai hoán cốt như vậy?

“Lăng gia chủ, ta thật là đáng chết, ngươi yên tâm, quay đầu lại ta liền sai người đưa dược tới.” Chu Đại Quân cẩn thận từng li từng tí nói. Nghĩ đến thái độ trước kia đối với Lăng Đông Hành, trong lòng không khỏi bồn chồn, sợ đến gần chết.

Lăng Hàn đưa ngón tay gõ lên bàn nói: “Là Trình gia bảo ngươi làm như thế?”

“Khà khà, Hàn thiếu, ta thật không biết Lăng Gia chủ là cha của ngài, mới sẽ bị Trình gia che đậy, ngài nhất định phải tin tưởng ta!” Chu Đại Quân vội vã giải thích.

Lăng Hàn cười cợt nói: “Ta tin tưởng ngươi.”

Chu Đại Quân nhất thời đại hỉ, lại nghe Lăng Hàn nói tiếp: “Lấy tính cách làm người của ngươi, dưới tình huống không đủ lợi ích, ngươi sao có khả năng thay Trình gia làm việc? Nói đi, thu lấy chỗ tốt gì của Trình gia?”

“Cái này…” Chu Đại Quân ấp a ấp úng, nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Lăng Hàn, trong lòng nhất thời căng thẳng, vội vàng nói: “Ba vạn lượng bạc.”

“Trình gia cũng thật mạnh tay a!” Lăng Đông Hành hừ một tiếng. Hắn là chủ nhân một gia tộc, càng rõ ràng ý nghĩa của 3 vạn lượng bạc. Trình gia và Lăng gia tương đương, thu vào kinh người, nhưng chi tiêu cũng rất lớn, 3 vạn lượng bạc cần hai ba năm mới có thể tồn trữ. Trình gia chịu lấy ra một khoản tiền lớn như vậy, kín đáo đưa cho Chu Đại Quân, kia thực sự là rất quyết tâm, tuyệt đối là muốn bóp chết một mạch máu của Lăng Gia. Chính như Lăng Hàn từng nói, Chu Đại Quân rất tham, muốn để hắn lần nữa khôi phục cung dược cho Lăng Gia, vậy chỗ tốt tự nhiên phải vượt qua 3 vạn lượng bạc mới được. Vấn đề là, Lăng Gia trải qua áp chế, vốn lưu động cơ bản đã dùng hết, từ nơi nào bỏ ra được 3 vạn lượng bạc? Động tác này đối với Trình gia mà nói chỉ là ra chút huyết, nhưng đối với Lăng gia mà nói, tuyệt đối là thương gân động cốt.

Cũng may hắn sinh ra một đứa con trai tốt! Lăng Đông Hành không khỏi lộ ra một nụ cười, Trình gia tuyệt đối không ngờ đi, bọn họ lấy ra 3 vạn lượng bạc, nhưng chỉ là công giả tràng.

“3 vạn lượng, thật nhiều.” Lăng Hàn tựa như cười mà không phải cười nhìn Chu Đại Quân: “Đan Sư cũng thật là đáng giá, cần nhiều tiền như vậy mới có thể mua được ngươi.”

“Hàn thiếu nói giỡn.” Trên trán Chu Đại Quân chảy ra mồ hôi lạnh, hắn không ngu ngốc, tự nhiên nghe được Lăng Hàn là đang nói mát.

“Bởi vì ngươi, mấy ngày nay Lăng gia chúng ta tổn thất nghiêm trọng.” Lăng Hàn từ tốn nói.

Chu Đại Quân nhất thời run rẩy, nhưng trong đầu đột nhiên thông suốt, vội vàng nói: “Tuy kẻ cầm đầu là Trình gia, nhưng ta cũng có trách nhiệm không thể trốn tránh, bởi vậy, ta quyết định đem 3 vạn lượng bạc kia, quyên tặng cho Lăng Gia, để bù đắp Lăng gia tổn thất.”

Lăng Đông Hành kinh ngạc, người tham lam như Chu Đại Quân, lại có thể sẵn sàng phun chỗ tốt đã ăn vào ra? Hắn đây là e ngại con trai mình bao nhiêu a!

Lăng Hàn gật đầu nói: “Không làm ngươi khó xử chứ?”

“Làm sao có thể?” Dù trong lòng đau nhỏ máu, nhưng trên mặt Chu Đại Quân lại che kín nụ cười, ngượng ngùng nói: “Đây là ta nên làm, là một điểm tâm ý của ta.”

“Vậy thì tốt!” Lăng Hàn gật đầu: “Ta cần ngươi làm cho ta một chuyện.”

“Hàn thiếu cứ nói.” Chu Đại Quân tràn ngập nịnh hót nói.

“Bắt đầu từ ngày mai, đem bộ phận đan dược phân phát cho Trình gia chuyển cho Lăng gia chúng ta tiến hành tiêu thụ.” Lăng Hàn nói.

Lăng Đông Hành vừa nghe, trong lòng nhất thời mừng như điên. Đan dược là trụ cột của Lăng gia, hiện tại có thể tăng lên gấp đôi, lợi nhuận kia tự nhiên cũng có thể vượt lên gấp đôi. Mà đối ứng, Trình gia thu vào phải giảm một nửa. Chỉ cần kéo dài mấy năm, thực lực tổng hợp của Trình gia sẽ xa xa lạc hậu Lăng gia, mà Lăng gia, lại có thể triệt để phá tan Trình gia, trở thành Thương Vân Trấn đệ nhất gia tộc, cũng là Hào Môn duy nhất.

“Vâng, không thành vấn đề.” Chu Đại Quân liền vội vàng nói, ngược lại chỉ cần hắn điều phối mà thôi, bản thân lại không có tổn thất gì.

“Không cần cho ngươi phí làm việc chứ?” Lăng Hàn cười nói.

“Ha ha, Hàn thiếu thật biết nói đùa.” Chu Đại Quân cười khan nói.

“Được rồi, không còn việc của ngươi, đi làm việc đi.” Lăng Hàn gật gù, phái Chu Đại Quân rời đi.

“Vẫn là ăn cơm xong lại đi.” Lăng Đông Hành khách khí nói, dù sao cũng là cầu người làm việc.

Chu Đại Quân nào dám, liền vội vàng xua tay, nói: “Không cần, không cần, ta đi làm chính sự trước.” Hắn hướng về Lăng Hàn chắp chắp tay, lại hướng về Lăng Đông Hành chắp chắp tay, một đường lùi về phía sau.

“Hàn Nhi, đối với hắn như vậy, có thể hoàn toàn ngược lại hay không?” Lăng Đông Hành nói, dù sao Chu Đại Quân chính là một Đan Sư, không cho hắn chỗ tốt thì thôi, nhưng trong lời nói cũng không thể thất lễ như thế.

“Phụ thân yên tâm, gia hỏa này chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, cho hắn mấy phần màu sắc, hắn ngược lại sẽ ra vẻ.” Lăng Hàn cười nói.

Lăng Đông Hành cũng không hỏi Lăng Hàn tại sao Chu Đại Quân lại sợ sệt cùng cung kính như thế, con trai đã lớn, đương nhiên là có bí mật của mình, hắn làm lão tử, chỉ cần giúp đỡ là được. Hơn nữa, hắn cũng phải chuẩn bị bố cục kế tiếp, nên phản thủ làm công.

“Chu Đan sư!” Thấy Chu Đại Quân đi ra, ông cháu Lăng Trọng Khoan từ trong bóng tối xuất hiện, hướng về hắn vẫy vẫy tay. Hai ông cháu này ra ngoài, cũng không hề rời đi, mà ở đó chờ đợi.

Chu Đại Quân ở trước mặt Lăng Hàn như chó giữ nhà, nhưng ở trước mặt những người khác, hắn lập tức khôi phục dáng dấp ngạo mạn, hừ một tiếng nói: “Các ngươi có chuyện gì không?”

“Chu Đan sư, ngươi xem, Mộ Vân và Lăng Hàn chính là huynh đệ cùng tộc, ngươi có nên dàn xếp một hồi, để Mộ Vân tiếp tục theo ngươi học tập thuật luyện đan không?” Lăng Trọng Khoan cười nói.

Nhưng Chu Đại Quân nở nụ cười: “Lăng chấp sự, đối với việc này, ta không làm chủ được, ngươi muốn tôn tử của ngươi sau này trở thành Đan Sư, trước tiên cần phải để Hàn thiếu đồng ý! Bằng không, coi như ngươi tìm Đan Sư khác cũng vô dụng, không người nào dám thu tôn tử của ngươi làm học đồ đâu!”

Cái gì! Ông cháu Lăng Trọng Khoan đều lộ ra vẻ mặt không thể tin tưởng, một phế vật mà thôi, làm sao lại nắm giữ năng lượng như vậy?

“Các ngươi có thể không tin, nhưng chuyện này không quan hệ gì tới ta, cũng không nên kéo ta liên lụy vào.” Chu Đại Quân khoát tay áo một cái: “Có điều, ta vẫn là cho các ngươi một lời khuyên, tuyệt đối không nên đối phó Hàn thiếu, hơn nữa, các ngươi không biết mình may mắn dường nào đâu!” Bọn họ đều là người Lăng gia, người một nhà không có thù cách đêm, chỉ cần bọn họ thành tâm nhận sai với phụ tử Lăng Đông Hành, sau này sẽ thiếu chỗ tốt của bọn họ sao? Nam nhân kia là ngay cả Chư Hòa Tâm Chư Đại Sư cũng phải cung kính đối mặt a!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!