Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tiếng cười nhạo ban đầu tắt lịm, thay vào đó là sự sững sờ khi Lăng Hàn, cái tên từng bị gán mác phế vật, thẳng thừng tuyên bố ý định diệt Trình gia. Trình Hào, kẻ vừa vênh váo đòi hỏi, chợt thấy sống lưng lạnh toát. Hắn nhìn chằm chằm vào ánh mắt sắc như dao của Lăng Hàn, nhận ra đây không phải là lời đùa. "Ngươi muốn gây ra huyết chiến giữa hai gia tộc sao? Muốn làm tội nhân thiên cổ của Lăng gia ư?" hắn lắp bắp hỏi, cố gắng dùng uy danh gia tộc để dọa dẫm. Nhưng Lăng Hàn chỉ khinh miệt cười: "Trình gia bé nhỏ, cũng xứng nhảy nhót trước mặt ta? Nếu dám động thủ, ta diệt!"
Lời nói ấy như sấm sét giáng xuống, khiến cả Luyện Võ Trường xôn xao. Lăng gia và Trình gia là hai hào môn ngang tài ngang sức ở Thương Vân Trấn, một cuộc chiến sẽ chỉ dẫn đến lưỡng bại câu thương. Thế mà Lăng Hàn lại dám tuyên bố diệt Trình gia bằng một tay? Đây chẳng phải trò cười sao? Nhưng khi nhìn thấy khí thế sát phạt ngút trời và uy áp vô hình tỏa ra từ thiếu niên này, mọi tiếng xì xào đều im bặt. Đây không còn là Lăng Hàn phế vật mà họ từng biết. Thậm chí, một vài nữ sinh còn đỏ mặt, tim đập thình thịch trước khí phách hiếm có ấy.
Trình Hào vẫn không phục, gân cổ cãi: "Khẩu khí ngươi thật lớn! Không cần người khác, ca ca ta cũng có thể một tay trấn áp ngươi!" Hắn vẫn coi Lăng Hàn là món đồ chơi cũ, không thể chấp nhận việc bị áp chế. "Ngươi muốn chết đến vậy sao?" Lăng Hàn lạnh lùng hỏi, một cái bạt tai giáng xuống. Nếu Trình gia dám trả thù, hắn sẵn sàng để Chư Hòa Tâm (một Dũng Tuyền Cảnh) ra tay quét sạch. Tử vong đe dọa, Trình Hào run rẩy, hai chân mềm nhũn, quỵ xuống đất. Giữa sinh mệnh và tôn nghiêm, hắn không ngần ngại vứt bỏ thứ hai.
Cả trường chết lặng! Trình Hào, nhị thiếu gia Trình gia, lại quỳ gối trước kẻ thù! Đây là một sỉ nhục không thể gột rửa đối với Trình gia. Mọi người chợt nhận ra, Trình Hào chỉ là kẻ bắt nạt yếu hơn, bản chất là một kẻ vô dụng. Nhưng Lăng Hàn, hắn quá bá đạo! Hắn không sợ gây ra đại chiến ư? Một vài nữ sinh mê mẩn hét lên: "Đẹp trai quá!"
"Lăng Hàn, đủ chưa?" Trình Hào cắn răng, chỉ muốn thoát khỏi nơi này để gọi ca ca quay lại rửa hận. "Bò ra ngoài!" Lăng Hàn lạnh nhạt ra lệnh. Trình Hào tưởng mình nghe lầm, nhưng một cú đá của Lăng Hàn vào lưng khiến hắn ngã dúi, phải chống tay bò trên mặt đất. "Lăng Hàn, ngươi dám nhục ta thế này, ta muốn giết ngươi! Giết ngươi!" Trình Hào điên cuồng gào thét. "Nhục ngươi thì sao? Phế vật!" Lăng Hàn đáp trả, nhớ lại những lần anh em nhà Trình ức hiếp "tiền thân" của hắn. "Hoặc bò ra ngoài, hoặc chết ở đây, tự chọn đi."
Câu nói ấy khiến tất cả choáng váng. Một phế vật lại dám buộc nhị thiếu gia Trình gia phải bò như chó? "Ngưu nhân!" Trình Hào đổ mồ hôi như tắm, sự sợ hãi cái chết đã đánh bại mọi kiêu hãnh. Hắn bắt đầu di chuyển hai tay, bò đi. Tiếng cười vang lên khắp nơi, lan truyền như bệnh dịch. Trình gia nhị thiếu gia bò như chó, cảnh tượng này không phải ngày nào cũng có. Nước mắt Trình Hào tuôn rơi, hắn nghiến răng thề sẽ giết Lăng Hàn! Hắn bò được mười mấy bước thì bật dậy, chạy như bay ra khỏi Luyện Võ Trường, tìm ca ca Trình Hưởng.
Đúng lúc đó, tiếng vỗ tay vang lên. Mọi ánh mắt đổ dồn về Trầm Tử Yên. "Ta không thể không thừa nhận, đây là một màn biểu diễn đặc sắc. Nhưng ngươi muốn dùng cách này để lay động ta ư? Vọng tưởng! Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi đang tính toán gì, đáng tiếc, ngươi và ta chênh lệch quá lớn, ngay cả một ngón tay của ta cũng không xứng. Gặp loại người yêu thích như ngươi, quả là nhục nhã với ta!" Trầm Tử Yên kiêu ngạo nói. Lăng Hàn chỉ lắc đầu: "Tự cho là! Ngớ ngẩn!" Hắn chẳng muốn chấp nhặt với cô ả này.
"Với thiên phú võ đạo của ta, ngày sau tất sẽ danh chấn một phương, sáng tạo kỳ tích!" Trầm Tử Yên tiếp tục cao ngạo. "Ngươi không cần nói nữa, ta biết, mọi hành động của ngươi chỉ là để gây sự chú ý của ta, nhưng rất tiếc, ta vĩnh viễn sẽ không nhìn thẳng tiểu nhân vật như ngươi. Giữa chúng ta đã sớm kết thúc! Không ngại nói cho ngươi biết, ta đã nhận được thư mời của Hổ Dương Học Viện, năm sau sẽ trở thành đệ tử của Hổ Dương Học Viện! Loại phế vật như ngươi cũng dám yêu thích ta? Ngươi, không xứng! Không xứng! Không xứng!"
Lăng Hàn không biết nói gì trước sự tự yêu mình đến mức lố bịch này. Hắn nheo mắt, định tiến lên dạy cho cô ả một bài học, dù Luyện Thể tầng chín có chút khó. Nhưng ánh mắt hắn chợt dừng lại khi một bóng hình tuyệt đẹp bước vào Luyện Võ Trường. Lưu Vũ Đồng! Vẻ đẹp của nàng lập tức thu hút mọi ánh nhìn, khiến Trầm Tử Yên cũng trở nên lu mờ. Nàng sở hữu khí chất cao quý như công chúa, khiến mọi người ngây ngất. "Nàng là ai?" mọi người thầm nghĩ.
Trong sự ngỡ ngàng của đám đông, Lưu Vũ Đồng đi thẳng qua Lăng Hàn, không dừng lại, tiếp tục tiến về phía trước. Điều này là bình thường, vì không ai tin một tiên nữ như nàng lại có liên hệ với một phế vật. Trầm Tử Yên cảm thấy áp lực như núi, ghen tị đến phát điên. Vẻ đẹp, vóc dáng, khí chất của Lưu Vũ Đồng hoàn toàn nghiền ép nàng.
Lưu Vũ Đồng dừng lại trước mặt Trầm Tử Yên, vung tay lên, một cái bạt tai giáng thẳng vào mặt cô ả. "Đùng!" Âm thanh khô khốc vang vọng. "Ngươi..." Trầm Tử Yên choáng váng, rồi giận tím mặt, vung tay định đánh trả. Nhưng Luyện Thể tầng chín làm sao so được với Tụ Nguyên tầng chín? "Đùng!" Một cái bạt tai nữa vang lên. Sau hai cái tát, tóc Trầm Tử Yên rối bời, mặt sưng vù, ánh mắt đầy oán độc. Nàng điên cuồng lao vào Lưu Vũ Đồng, nhưng chỉ nhận thêm những cái tát liên tiếp, hoàn toàn không có sức chống trả.
Mọi người đều lạnh gáy. Hai cô gái cùng tuổi, sao thực lực lại chênh lệch lớn đến vậy? Và mỹ nữ băng sơn kia là ai, tại sao lại vô cớ đánh Trầm Tử Yên? "Ngươi có tư cách gì kiêu ngạo?" Lưu Vũ Đồng lạnh lùng hỏi. "Ngươi cũng coi là thiên tài võ đạo sao?" nàng tiếp tục. "Ta năm nay mười bảy tuổi, giống như ngươi, ta là Tụ Nguyên tầng chín, ngươi thì sao?"
Cả trường như vỡ òa. Tụ Nguyên tầng chín! Đó là cảnh giới mạnh nhất Thương Vân Trấn! Trầm Tử Yên, một thiên tài Luyện Thể tầng chín ở tuổi mười bảy, bỗng chốc trở nên bé nhỏ. Mười bảy tuổi Tụ Nguyên tầng chín... ngay cả Vũ Quốc cũng hiếm thấy. Khí thế Tụ Nguyên tầng chín của Lưu Vũ Đồng tỏa ra, đè ép tất cả, khiến Trầm Tử Yên không thể ngẩng đầu. Sự kiêu ngạo của nàng tan vỡ, trong mắt vừa hoảng sợ, vừa uất ức, vừa khó hiểu. Tại sao lại xuất hiện một người như vậy, đẹp hơn nàng, thiên phú cao hơn nàng, và vô cớ đánh nàng?
"Bằng ngươi cũng dám xem thường hắn!" Lưu Vũ Đồng nói, liếc nhìn Lăng Hàn rồi quay lại Trầm Tử Yên. "Ngươi căn bản không xứng!" Mọi người, đặc biệt là Trầm Tử Yên, không thể tin nổi. Nàng đang bảo vệ Lăng Hàn ư? Một cô gái tuyệt sắc, thiên phú kinh người, lại quen biết Lăng phế vật, thậm chí còn ra mặt vì hắn? Các nam sinh ghen tỵ đến phát điên.
Trầm Tử Yên cắn chặt răng, mọi phẫn nộ đều đổ dồn lên Lăng Hàn. Lưu Vũ Đồng quá mạnh, nàng không dám trả thù. Nhưng Lăng Hàn thì khác, Luyện Thể tầng bốn trong mắt nàng chẳng đáng nhắc tới. "Tại sao ta không xứng? Tên này không phải phế vật thì là gì?" nàng the thé chỉ vào Lăng Hàn. "Phế vật? Ngươi đã bỏ qua cơ hội, vậy thì hãy nhìn hắn đại phóng dị sắc!" Lưu Vũ Đồng đáp, trong lòng vẫn có chút khó chịu vì Lăng Hàn từng động lòng với loại phụ nữ này.
"Hắn là vàng, minh châu? Đùa gì thế! Hắn chỉ là một tên phế vật, phế vật từ đầu đến chân!" Trầm Tử Yên cười lớn. "Không quá ba tháng, tất cả các ngươi đều chỉ có thể ngước nhìn hắn!" Lưu Vũ Đồng kiên quyết nói. Nàng biết Lăng Hàn sẽ tỏa sáng rực rỡ. Mọi người cười nhạo, dù Lăng Hàn đã đánh bại Trình Hào, nhưng Luyện Thể tầng bốn (hoặc năm) vẫn còn xa mới là thiên tài. Lưu Vũ Đồng trừng mắt, khí thế Tụ Nguyên tầng chín lại bùng nổ, mọi tiếng cười lập tức im bặt.
"Lăng Hàn, ngươi thật to gan!" Một tiếng giận dữ vang lên. Trình Hào và một người đàn ông lớn tuổi hơn, giống hắn vài phần, bước nhanh vào. Đó là Trình Hưởng, ca ca của Trình Hào, mười chín tuổi, Luyện Thể tầng chín. Bước chân Trình Hưởng nặng nề, thể hiện sự tức giận tột độ. Hắn dừng lại cách Lăng Hàn ba mét, chỉ tay: "Ngươi dùng thủ đoạn bỉ ổi gì?"
Lăng Hàn cười gằn: "Ta thắng là do ta dùng thủ đoạn bỉ ổi?" "Phí lời! Bằng không phế vật như ngươi, dựa vào đâu thắng đệ đệ ta?" Trình Hưởng cao giọng. Hắn cần phải bảo vệ danh dự Trình gia. Nghe thấy từ "phế vật", nét mặt mọi người trở nên kỳ lạ. Trầm Tử Yên vừa nói từ đó đã bị ăn tát, giờ Trình Hưởng công khai sỉ nhục Lăng Hàn, liệu có yên ổn?
Lăng Hàn hiểu rõ ý đồ của Trình Hưởng, hắn không vạch trần mà chậm rãi hỏi: "Vậy làm sao để chứng minh ta không dùng thủ đoạn?" "Hừ, ngươi dùng thủ đoạn bắt nạt đệ đệ ta, ta là ca ca, không thể làm ngơ! Nếu ngươi có gan, hãy đánh với ta một trận!" Trình Hưởng đã tính toán kỹ càng. Mọi người thầm mắng hắn vô liêm sỉ! Luyện Thể tầng chín đối đầu Luyện Thể tầng bốn? Nhưng đánh bại Lăng Hàn sẽ giúp Trình Hưởng rửa nhục cho em trai.
Lăng Hàn bật cười, lắc đầu: "Ngươi là Luyện Thể tầng chín, ta chỉ là Luyện Thể tầng bốn, có vẻ không công bằng lắm nhỉ?" "Ta không ngại để ngươi mời người trợ giúp thay ngươi lên sàn!" Trình Hưởng cười ha hả. Hắn biết Lăng Hàn là phế vật, không ai kết bạn, làm sao tìm được giúp đỡ? Hơn nữa, hắn là Luyện Thể tầng chín, mạnh nhất học viện, sợ ai? Nét mặt mọi người lại kỳ lạ. Lăng Hàn thực sự có một "trợ giúp", lại còn là Tụ Nguyên tầng chín, có thể diệt Luyện Thể tầng chín trong một chiêu! Trình Hưởng chẳng phải đang tự tìm cái chết sao?
Lưu Vũ Đồng bước lên trước: "Ta thay hắn chiến một trận!" Trình Hưởng nãy giờ chỉ chú ý Lăng Hàn, giờ mới nhìn thấy Lưu Vũ Đồng. Đôi mắt hắn đăm đăm trước vẻ đẹp băng sơn tuyệt sắc kia. "Trên đời này sao có thể có người phụ nữ đẹp đến vậy?" Hắn chợt nghĩ. Chờ chút, nàng muốn thay Lăng Hàn xuất chiến? Sự đố kỵ và khó chịu trỗi dậy trong lòng Trình Hưởng. Dựa vào đâu mà một phế vật như Lăng Hàn lại có được một mỹ nhân như vậy? Hắn vội vàng nói: "Vị tiểu thư này, ngươi nhất định là người mới, bị lời đường mật của tên kia lừa rồi, hắn là phế vật Lăng gia, ai trong học viện cũng biết."
Đôi mắt đẹp của Lưu Vũ Đồng lóe lên lửa giận. Nghe người khác sỉ nhục Lăng Hàn, nàng không thể nhịn được! "Đừng, vừa nãy là phụ nữ, nên ta không ngại ngươi giúp. Nhưng đây là cuộc chiến giữa đàn ông, hãy để đàn ông giải quyết." Lăng Hàn đặt tay lên vai Lưu Vũ Đồng, nhẹ nhàng lắc đầu. Cảnh tượng ấy khiến mọi người, kể cả nữ sinh, ghen tỵ đến phát điên. Hắn lại dám thân mật với nữ thần trong lòng họ như vậy? Và càng khiến họ căm phẫn là Lưu Vũ Đồng không hề chống cự.
Lưu Vũ Đồng nhíu mày, Trình Hưởng là Luyện Thể tầng chín, cao hơn Lăng Hàn năm cảnh giới nhỏ. Nàng biết Lăng Hàn thần kỳ, có thể vượt cấp khiêu chiến, nhưng chênh lệch quá lớn như vậy, phần thắng của Lăng Hàn gần như bằng không. "Yên tâm, ngươi nên tin tưởng ta!" Lăng Hàn cười nói. "Vậy thì đến đánh đi!" Trình Hưởng chớp lấy cơ hội. Hắn không tin Lăng Hàn đã "đầu độc" Lưu Vũ Đồng thế nào, nhưng hắn tin chỉ cần đánh bại Lăng Hàn trước mặt mọi người, mỹ nhân kia sẽ thấy rõ bộ mặt thật của hắn.
Lăng Hàn gật đầu với Lưu Vũ Đồng, nàng cuối cùng cũng lùi lại. "Tiểu thị nữ này vẫn có chút ý nghĩa." Lăng Hàn mỉm cười, rồi quay sang Trình Hưởng, sắc mặt trở nên thận trọng. Kém năm tầng cảnh giới, đây là một khoảng cách rất lớn. Lăng Hàn dám chấp nhận khiêu chiến là vì hắn có Cô Lang Huyết, một kỹ pháp bùng nổ sức chiến đấu khi bị thương. Hơn nữa, hắn còn có Bất Diệt Thiên Kinh, một tuyệt học mạnh hơn. "Đến đây đi!" Lăng Hàn ngoắc tay, tâm trạng bình tĩnh. Hắn đã gạt bỏ vinh quang Thiên Nhân Cảnh, bắt đầu lại từ đầu.
Trình Hưởng không hề coi Lăng Hàn ra gì. Hắn tùy ý đi vòng quanh, cười gằn. Luyện Thể tầng bốn, hắn có thể trấn áp bằng một tay. "Ca, đánh hắn!" Trình Hào kêu lên, mặt hắn vẫn còn đau, và nỗi nhục bò trước mặt mọi người khiến hắn hận Lăng Hàn thấu xương. Trầm Tử Yên cũng có tâm trạng tương tự. Trình Hưởng gật đầu: "Mọi người nhìn kỹ, đây là hậu quả khi đối nghịch Trình gia!" Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, bất ngờ tung một cú đấm về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn hừ một tiếng, cũng nắm chặt nắm đấm, đón lấy. "Cái gì!" Mọi người đều nghĩ Lăng Hàn điên rồi. Luyện Thể tầng bốn đối đầu Luyện Thể tầng chín, đây là ngu xuẩn đến cùng cực. Trước kia Lăng Hàn thông minh bao nhiêu, giờ lại từ bỏ đấu pháp khôn ngoan đó? Chẳng lẽ muốn thua nhanh hơn sao? Ngay cả Lưu Vũ Đồng cũng mất tự tin, vì đối đầu trực diện như vậy là biểu hiện rõ nhất của cảnh giới và sức mạnh.
Chỉ có Lăng Hàn tràn đầy tự tin. "Đến đây đi!" "Oành!" Hai nắm đấm va chạm. Nếu chậm lại gấp trăm lần, người ta sẽ thấy da thịt cánh tay Lăng Hàn rung động như mặt nước, từ nắm đấm lan đến vai, rồi từng mạch máu nổ tung, cánh tay máu thịt be bét. Khoảng cách sức mạnh quá lớn. Lăng Hàn lùi lại bảy bước mới dừng lại được. "Ha ha ha ha, phế vật chính là phế vật!" Trình Hưởng cười gằn, từ khi Lăng Hàn vào học viện, hắn luôn là đối tượng để anh em nhà Trình bắt nạt. Giờ lại muốn vươn mình ư? Mơ đi!
Trên mặt Lăng Hàn không chút biểu cảm. Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, vết thương trên tay cấp tốc lành lại, ẩn dưới lớp máu tươi. Cô Lang Huyết cũng khởi động khi bị thương, sức chiến đấu tăng lên rất nhiều. Luyện Thể tầng năm! Lăng Hàn khẽ quát, chủ động lao tới Trình Hưởng. "Vô dụng, Lăng phế vật, ngươi cả đời đều là phế vật!" Trình Hưởng cười lớn, tung quyền đón đỡ. Luyện Thể tầng năm đương nhiên không phải đối thủ của Luyện Thể tầng chín. Lăng Hàn lại bị chấn lùi, máu tươi văng tung tóe, cánh tay vừa lành lại máu thịt be bét.
Trình Hưởng hơi kinh ngạc, cảm nhận được sức mạnh của đối phương đã tăng lên rất nhiều, dù vẫn kém hắn. Lăng Hàn vừa vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, vừa kích phát Cô Lang Huyết. Đôi mắt hắn đỏ rực như sói, tràn ngập sát khí. Luyện Thể tầng sáu! Tổn thương càng nặng, sức chiến đấu của Lăng Hàn càng tăng. Hắn gầm lên, lần nữa công tới Trình Hưởng. Dù thực lực Trình Hưởng bất phàm, nhưng dưới ánh mắt của Lăng Hàn, hắn cũng có chút chột dạ. Hắn lập tức thẹn quá hóa giận. Một phế vật mà lại khiến hắn kiêng kỵ? Buồn cười! Hắn muốn kết thúc trận đấu bằng một đòn, đánh Lăng Hàn trọng thương, không thể gượng dậy.
"Oành! Oành! Oành! Oành!" Hai người liên tục đấu chính diện. Lăng Hàn luôn ở thế hạ phong, mỗi lần đều bị thương nặng, nhưng mỗi lần hắn lại lập tức đứng dậy, phản công, kiên cường đến khó tin. Hơn nữa, những đòn phản công của Lăng Hàn càng ngày càng ác liệt, càng mạnh mẽ, thậm chí có thể dần dần ngang tài với Trình Hưởng. Luyện Thể tầng bảy! Trình Hưởng là người rõ nhất, sức mạnh của Lăng Hàn đã tăng lên đến Luyện Thể tầng bảy. Cũng may là đến đây, sức mạnh của đối phương không tăng nữa, bằng không hắn thực sự sẽ hoảng sợ. Cô Lang Huyết cũng có giới hạn, chỉ có thể tăng ba cảnh giới nhỏ. Tuy nhiên, Luyện Thể tầng bảy đối chiến Luyện Thể tầng chín, khoảng cách đã rút ngắn xuống chỉ còn hai cảnh giới nhỏ.
Lăng Hàn huyết chiến, sức mạnh Luyện Thể tầng bảy của hắn được duy trì nhờ vết thương. Hắn như một con sói bị thương, càng bị thương càng không khuất phục. Ban đầu, mọi người chỉ xem như một trò vui, nhưng khi nhìn Lăng Hàn không ngừng bị thương, không ngừng phản kích, tâm trạng họ không biết từ lúc nào đã bị lây nhiễm. Dù đây là một phế vật, nhưng là một phế vật đáng kính trọng! Ai có ý chí kiên cường đến vậy? Huyết chiến không khuất phục, bất khuất kiên cường! Vô thức, cán cân trong lòng mọi người đều nghiêng về phía Lăng Hàn, thầm mong hắn chiến thắng.
Trong thế giới võ giả, kẻ yếu không đáng được đồng tình, nhưng một đấu sĩ không khuất phục lại có thể nhận được sự tôn trọng. Lăng Hàn dùng máu và ý chí, đã giành lấy điều mà "tiền thân" của hắn khao khát nhất: Tôn nghiêm! Đây cũng là lý do Lăng Hàn kiên trì muốn đánh trận này, và còn chọn cách "ngốc nghếch" như vậy, cứng đối cứng. Đương nhiên, chỉ có hắn mới biết, tình trạng của hắn không tệ như mọi người thấy, bởi Bất Diệt Thiên Kinh vẫn liên tục vận chuyển trong cơ thể, không ngừng phục hồi vết thương. Tuy nhiên, vết thương vẫn gây đau đớn như lửa đốt, làm bỏng linh hồn hắn, nhưng chính nỗi đau đó lại giúp hắn bùng nổ sức chiến đấu vượt cảnh giới. Hắn không ngừng nuốt Hồi Nguyên Đan, đồng thời vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, vì nguyên lực tiêu hao quá lớn.
Lăng Hàn bị chấn lùi hết lần này đến lần khác, nhưng lại lao tới phản công. Máu tươi văng tung tóe, ý chí kiên cường của hắn đã cảm hóa phần lớn những người có mặt. Một vài nữ sinh thậm chí đã rơi nước mắt, la lên bảo Lăng Hàn đừng đánh nữa. "Ta không tin!" Trình Hưởng càng đánh càng hoảng hốt. Đối phương sao lại ngoan cường đến vậy, đánh thế nào cũng không gục, tạo cho hắn áp lực rất lớn. Hơn nữa, sức mạnh Luyện Thể tầng bảy cũng đủ uy hiếp hắn, liên tục đối đầu khiến nội tạng hắn sôi sục, khó chịu vô cùng. Hắn gầm lên, song quyền tung ra, cuối cùng sử dụng võ kỹ, muốn nhanh chóng đánh bại Lăng Hàn.
Đó là tuyệt kỹ của Trình gia, Thông Tí Quyền. Đối với võ giả, việc sử dụng võ kỹ hay không tạo ra hai sức chiến đấu hoàn toàn khác biệt. Võ kỹ Hoàng Cấp trung phẩm như Thông Tí Quyền có thể tăng sức chiến đấu khoảng năm phần, và ba chiêu cuối cùng thậm chí tăng sáu phần mười, rất lợi hại. Lăng Hàn nắm giữ vô số võ kỹ, thậm chí có cả võ kỹ Thiên Cấp thượng phẩm có thể tăng gấp mười lần sức chiến đấu! Nhưng với thực lực hiện tại, hắn không thể sử dụng. Ngay cả Địa Cấp hay Huyền Cấp cũng không được, chỉ có võ kỹ Hoàng Cấp. Hắn siết chặt hai tay, bày ra thế tấn công. Võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm, Báo Đột Quyền!
Một tiếng va chạm vang lên, hai người đã trao đổi một đòn với tốc độ cực nhanh. Ngoại trừ Lưu Vũ Đồng, chỉ có vài Luyện Thể tầng chín mới nhìn rõ. Còn đại bộ phận mọi người chỉ thấy sau đòn đó, Trình Hưởng bị chấn bay ra ngoài. "Tê!" Tất cả đều nghẹn ngào. Trình Hưởng lại bị Lăng Hàn đánh bay? Chuyện này khó tin đến mức nào? Ngược lại, Lăng Hàn, dù toàn thân máu me, chỉ lùi lại vài bước. Tình thế đảo ngược hoàn toàn! Chuyện gì thế này, Trình Hưởng vẫn chiếm thượng phong, sao khi dùng võ kỹ lại thảm bại? Nhưng dù nghĩ thế nào, mọi người cũng không thể đoán rằng Lăng Hàn đã dùng võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm. Vì ở Thương Vân Trấn, võ kỹ Hoàng Cấp trung phẩm đã là đỉnh cao, người bình thường có võ kỹ Hoàng Cấp hạ phẩm đã là may mắn.
Chỉ có Lưu Vũ Đồng nghĩ khác. Nàng biết Lăng Hàn đã truyền cho nàng Tam Âm Huyền Công là công pháp Thiên Cấp, vậy có võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm thì có gì lạ? Trình Hưởng rên rỉ muốn bò dậy, nhưng lực sát thương của cú đấm kia quá đáng sợ, hắn vừa động đã không ngừng thổ huyết. Trước đó, hắn và Lăng Hàn đối đầu trực diện đã khiến nội tạng chấn động, giờ lại bị đả kích lớn, đây là từ lượng dẫn đến biến chất. "Không, không thể!" Trình Hào không thể tin được, ca ca hắn là Luyện Thể tầng chín, sao có thể thua một phế vật? Điều này không thể là sự thật!
Lăng Hàn bước đến chỗ Trình Hưởng, vết thương trên người hắn đang lành lại với tốc độ kinh người. Khi đến trước mặt đối phương, một số vết thương đã hoàn toàn khép miệng, thể hiện uy lực của Thiên Kinh. "Ta, ta thua!" Dưới con mắt của mọi người, Trình Hưởng không thể chối cãi. Hắn tàn bạo nhìn chằm chằm Lăng Hàn, trên mặt tràn ngập không cam lòng, đến giờ vẫn không hiểu tên kia đã đánh bại mình như thế nào. Lăng Hàn chậm rãi nhấc chân. "Ngươi, ngươi muốn thế nào?" Trình Hưởng lộ vẻ sợ hãi, Lăng Hàn định giẫm mặt hắn sao. "Ngươi không nên quá mức!"
"Quá mức?" Lăng Hàn hừ một tiếng, một cước đạp lên mặt Trình Hưởng. "Ngươi Luyện Thể tầng chín đánh với ta, sao không nói quá mức? Đệ đệ ngươi vừa mở miệng đã bảo ta cút, ngươi vừa lên đã chỉ trích ta dùng thủ đoạn, sao không nói quá mức? Chỉ cho phép các ngươi muốn làm gì thì làm đó? Trên đời há có đạo lý như vậy! Tài nghệ không bằng người, vậy thì ít nói nhảm!" Hắn hơi nhún chân, Trình Hưởng lập tức kêu rên, nhưng càng nhiều vẫn là mất mặt. Lại bị người ta giẫm dưới chân, hơn nữa người này còn là một phế vật. Đương nhiên, qua hôm nay, Lăng Hàn chắc chắn sẽ rửa sạch danh phế vật, có thể giẫm lên mặt hắn để thượng vị, nhưng điều này càng khiến Trình Hưởng không thể chấp nhận được.
Bốn phía hoàn toàn im lặng. Trước đó, họ chỉ mong Lăng Hàn thắng, nhưng ai có thể tin được điều đó sẽ xảy ra? Họ chợt nhớ đến lời Lưu Vũ Đồng nói: "Trong vòng ba tháng, bọn họ đều sẽ ngước nhìn Lăng Hàn!" Nhưng không cần ba tháng, ngay lúc này đã có rất nhiều người chỉ có thể ngước nhìn hắn. "Lăng Hàn, ngươi nhất định sẽ hối hận!" Trình Hưởng dùng giọng nói đầy oán độc. "Thật sao?" Lăng Hàn cười nhạt, loại uy hiếp này trong mắt hắn hoàn toàn vô nghĩa. "Xin tha đi!" Hắn nói. "Thái độ thành khẩn, ta sẽ tha ngươi, bằng không ngươi phải nằm ở chỗ này rất lâu." "Ngươi..." Trình Hưởng tức giận đến nổ tung, lại muốn hắn xin tha trước mặt mọi người?
"Không cầu xin tha thứ, vậy thì ngươi nằm ở đây cũng không tệ!" Lăng Hàn thản nhiên nói. Hắn xưa nay là người kính ta một thước, ta kính người một trượng, nhưng nếu bị chọc đến tận đầu, vậy thì gấp mười lần trả lại. Nếu huynh đệ Trình Hưởng muốn bắt nạt hắn, vậy hắn sẽ giẫm hai người này thương tích đầy mình, trở thành trò cười cho thiên hạ. Nằm không tệ? Nằm thì đúng là không tệ, nhưng trên mặt còn giẫm một bàn chân, vậy thì không còn là vấn đề có tệ hay không nữa rồi.
Trình Hưởng cắn chặt răng, cắn đến bật máu, "kẹt kẹt kẹt", xương ngón tay vang lên. Nếu có thể, hắn thật muốn lăng trì Lăng Hàn, nhưng hiện tại hắn chỉ có thể hạ thấp cái đầu kiêu ngạo, nói: "Xin lỗi, cầu ngươi tha ta!" "Âm thanh quá nhỏ, không nghe được." Lăng Hàn thản nhiên nói. "Xin lỗi, cầu ngươi tha ta!" Trình Hưởng đột nhiên lớn tiếng kêu lên. Câu này nói ra, hắn chỉ cảm thấy cả người muốn tan vỡ, mọi kiêu ngạo, tôn nghiêm, thể diện của đại thiếu gia Trình gia, tất cả đều trở thành bọt nước trong câu nói này.
"Sau này thức thời một chút, có mấy người ngươi không trêu chọc nổi!" Lăng Hàn nói, rút chân về. "Ngươi nên vui mừng, vì hiện tại ta còn dễ nói chuyện." "Cái này còn gọi là dễ nói chuyện?" Tất cả mọi người líu lưỡi. Trình Hưởng không phải Trình Hào, hắn là đại thiếu gia Trình gia, công khai nhục nhã hắn như vậy, tương đương với đánh vào mặt toàn bộ Trình gia. Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua! Giữa Trình gia và Lăng gia, tất sẽ dấy lên một cuộc minh tranh ám đấu, thậm chí có thể biến thành một cuộc đại chiến.
Trầm Tử Yên cắn chặt hàm răng, tâm trạng phức tạp đến khó tả. Cùng là Luyện Thể tầng chín, nhưng sức chiến đấu có thể chênh lệch rất lớn. Nàng từng đánh bại nhiều Luyện Thể tầng chín lão làng, nhưng Lăng Hàn đánh bại Trình Hưởng không có nghĩa là hắn cũng thắng được nàng. Nhưng vấn đề là, hiện tại tu vi của Lăng Hàn là gì? Chờ tên này trở thành Luyện Thể tầng chín, toàn bộ Luyện Thể Cảnh còn ai là đối thủ của hắn? Cùng cấp vô địch, vương giả trở về! Không, nàng tuyệt đối không hối hận, đây là một phế vật, phế vật mà nàng đã từ chối mấy năm trước, cả đời này cũng chỉ có thể ngước nhìn nàng!
Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng sóng vai đi ra khỏi Luyện Võ Trường. Hai người dạo quanh học viện, đi mệt liền ngồi xuống dưới một cây đại thụ, dựa vào thân cây, không ai nói gì. Một lúc sau, Lưu Vũ Đồng cuối cùng không nhịn được: "Không ngờ ánh mắt của ngươi kém như vậy, lại yêu thích loại nữ tử nông cạn tự đại kia!" Lăng Hàn bật cười, quay đầu nói: "Tiểu thị nữ của ta, ngươi ghen sao?" "Quỷ, quỷ mới ghen!" Lưu Vũ Đồng đỏ mặt, càng trở nên xinh đẹp động lòng người. "Ngươi không nên tưởng bở!" "Này này này, nói vậy với chủ nhân của ngươi có thích hợp không?" Lăng Hàn cười nói, chọc ghẹo tiểu thị nữ này cũng rất thú vị.
Lưu Vũ Đồng liếc hắn một cái, rồi nhanh chóng chuyển đề tài: "Sau này ngươi định vẫn ở Thương Vân Trấn?" Nơi này thực sự quá nhỏ, không thể chứa nổi con rồng này! Lăng Hàn cười hì hì: "Sau một thời gian sẽ đi Hổ Dương Học Viện xem một chút, phụ thân hy vọng ta có thể đi giẫm thiên tài ở nơi đó." Lưu Vũ Đồng không nói nên lời: "Hiện tại ngươi ngay cả ta cũng đánh không lại, đã nghĩ giẫm hết thảy thiên tài ở Hổ Dương Học Viện? Ngươi nên biết, ta cũng không phải là đệ nhất cao thủ của Hổ Dương Học Viện." "Đến lúc đó ngươi sẽ biết." Lăng Hàn không nói thêm, chỉ có hắn mới biết tiềm lực đáng sợ của mình lớn đến mức nào.
Mặt trời lặn, hai người quay về Lăng gia. "Tiểu tử thối." Khi họ bước vào phòng khách, Lăng Đông Hành đi nhanh tới, vẻ mặt nghiêm túc. Lăng Hàn còn tưởng ông biết chuyện trốn học hôm nay, đang định giải thích, thì thấy Lăng Đông Hành vọt tới, ôm chặt hắn, cười lớn: "Ngươi đánh đổ hai tiểu tử Trình gia, lại không lập tức về nói cho lão tử, để ta cũng vui vẻ một chút!" Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm: "Sao phụ thân biết?" "Chuyện này không phải chuyện nhỏ, đã qua lâu như vậy, ta sao có thể không biết?" Lăng Đông Hành nghiêm mặt nói. "Hàn Nhi, con thực sự có tiền đồ, Luyện Thể tầng bốn mà có thể đánh bại Luyện Thể tầng chín! Nhưng điều này cũng quá kinh người, ta lo lắng có vài người sẽ không từ thủ đoạn diệt trừ con."
Lăng Hàn gật đầu. Mọi người đối với thiên tài chỉ có thể ngưỡng mộ, kính phục, nhưng hiện tại hắn không thuộc cấp bậc thiên tài, mà là yêu nghiệt đến khó tin. "Ta đã thả ra tin tức, nói con thực chất là Luyện Thể tầng bảy, trước đây chỉ là giả vờ khiêm tốn." Lăng Đông Hành lại nói. Thuyết pháp này thực ra có trăm ngàn lỗ hổng, khiêm tốn và phế vật là hai chuyện hoàn toàn khác. Nhưng so với Luyện Thể tầng bốn đánh bại Luyện Thể tầng chín, thì thuyết pháp này dễ chấp nhận hơn nhiều. Hơn nữa, sức mạnh mà Lăng Hàn biểu hiện ra đúng là Luyện Thể tầng bảy, vì vậy thuyết pháp này càng có chỗ đứng. "Ngày mai con không cần đi học viện, tránh bị người khác nhìn ra nội tình." Lăng Đông Hành nói, bởi vì chỉ cần là Tụ Nguyên Cảnh là có thể nhìn thấu tu vi của Lăng Hàn, lời nói dối sẽ bị vạch trần ngay lập tức.
Điều này đúng ý Lăng Hàn, nhưng vấn đề là, hắn không chỉ không thể đi học viện, ngay cả gia tộc cũng không thể ra ngoài. Bởi vì hôm nay hắn đã "chơi" quá lớn, Thương Vân Trấn chắc chắn có không ít người sẽ cảm thấy hứng thú với hắn, theo dõi hắn ở gần Lăng gia cũng không phải là không có. Chỉ có một cách, đó là tu vi của hắn chân chính đạt đến Luyện Thể tầng bảy, vậy tin tức giả mà Lăng Đông Hành tung ra sẽ trở thành sự thật. Dù sao cũng không ra được cổng, Lăng Hàn liền chuyên tâm tu luyện. Lăng Đông Hành đương nhiên toàn lực giúp đỡ, theo yêu cầu của Lăng Hàn, ông cung cấp lượng lớn tiền tài, còn Lăng Hàn thì để Lưu Vũ Đồng đi mua dược liệu, hắn muốn đích thân luyện đan.
Đan dược Lăng Hàn muốn luyện chế là Tiểu Vân Thủy Đan, loại đan này có thể tăng tốc độ tu luyện của võ giả Luyện Thể Cảnh. Mặc dù có bán, nhưng dược hiệu quá kém, Lăng Hàn từng ăn qua một viên, nhiều nhất chỉ đạt được một nửa trình độ luyện chế của hắn. Có tiền mua tiên cũng được, Lưu Vũ Đồng rất nhanh đã mua được dược liệu Lăng Hàn cần, cùng với một lò luyện đan. "Luyện Thể tầng bốn muốn luyện đan, có chút miễn cưỡng." Lăng Hàn lẩm bẩm. Bình thường, phải đạt đến Luyện Thể tầng bảy mới có thể bắt đầu luyện đan, vì không đủ nguyên lực hỗ trợ, đan luyện đến một nửa sẽ thất bại. "Xem ra phải vừa cắn Hồi Nguyên Đan, vừa luyện đan." Hắn thuần thục phân loại dược liệu, tốc độ hai tay nhanh đến mức khiến Lưu Vũ Đồng ở bên cạnh nhìn mà hoa cả mắt. Đến lúc này, nàng cuối cùng cũng tin Lăng Hàn biết luyện đan, chứ không chỉ biết lý thuyết. Tên này còn có gì không biết nữa không? Lăng Hàn ném dược liệu vào lò luyện đan, nhưng không bỏ toàn bộ, mà chỉ thả một phần ba, sau đó tay phải rung lên, cười một tiếng, trên tay hắn bốc cháy lên hỏa diễm...