Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong không gian bí cảnh đầy huyền ảo, Lăng Hàn đối diện với sự chất vấn đầy ngạo mạn từ Lý Thành Hổ và đám đông. Nụ cười nhạt trên môi, anh thản nhiên đáp trả, khẳng định họ chỉ là "đồ bỏ đi" trong mắt mình. Lời lẽ thẳng thừng như gáo nước lạnh tạt vào sự tự tôn của những thiên tài Hoàng Đô. Lý Thành Hổ và Hoàng Vĩ Trạch, hai nhân vật sáng giá nhất của các hào môn, không thể nhẫn nhịn. Cả hai đồng loạt xuất chiêu, kiếm khí bùng nổ với hỏa diễm và chấn động đất trời, thể hiện những võ kỹ phi phàm mà họ được bồi dưỡng.
Lăng Hàn vẫn bất động, vẻ mặt thản nhiên đến khó tin. Sự thờ ơ đó càng khiến hai người kia tức giận, cho rằng anh đang tự chuốc lấy khổ sở. Họ không dám giết, nhưng muốn dạy cho Lăng Hàn một bài học nhớ đời, để anh biết rằng "Hoàng Đô song mỹ" không phải là thứ một kẻ "cóc ghẻ nông thôn" có thể mơ ước. Khi đòn tấn công hội tụ, Lăng Hàn mới khẽ động, tùy ý vung hai chưởng. Hai chưởng tưởng chừng vô lực ấy lại dễ dàng xuyên phá kiếm thế hùng mạnh, đánh thẳng vào ngực Lý Thành Hổ và Hoàng Vĩ Trạch. Cả hai văng ngược ra xa, máu tươi phun ra giữa không trung, rồi đổ sụp xuống đất.
Cảnh tượng ấy khiến mọi người kinh hãi. Lý Thành Hổ Dũng Tuyền tầng ba, Hoàng Vĩ Trạch Dũng Tuyền tầng hai, liên thủ lại bị một Lăng Hàn Dũng Tuyền tầng một đánh bại chỉ bằng một chiêu hời hợt. Lòng tự tin của họ tan thành mây khói. Lăng Hàn chỉ quát khẽ "Cút!", không chút nể nang. Nếu họ đã không khách khí, cớ gì anh phải nhượng bộ? Hai kẻ bị thương không nặng, hằn học nhìn Lăng Hàn rồi vội vã rời đi, kéo theo cả đám đông.
Chỉ còn lại Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền. Lưu Vũ Đồng khó chịu trách móc Lý Tư Thiền sao không đi cùng bọn họ, và Lý Tư Thiền cũng chẳng vừa, đối đáp gay gắt rằng mình chỉ tình cờ gặp, và Lưu Vũ Đồng mới là người nên đi cùng các hào môn. Hai cô gái trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu ai. Hổ Nữu, với sự ngây thơ tinh nghịch, ôm chầm lấy Lăng Hàn, cười khúc khích như thể hai cô gái kia thật ngốc, vì Lăng Hàn là của Nữu.
Hai mỹ nhân nhanh chóng dẹp bỏ bất đồng, lo lắng cho Lăng Hàn vì đã đắc tội với toàn bộ thế hệ trẻ của Bát Đại Hào Môn. Lăng Hàn chỉ tự tin mỉm cười, bởi giờ đây anh đã đạt Dũng Tuyền Cảnh, đủ sức đối phó với mọi thách thức từ thế hệ trẻ. "Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn," anh nói, và hai cô gái cũng phải thừa nhận là đúng. Với tấm huy chương Huyền Cấp thượng phẩm sắp tới từ Thiên Dược Các, ngay cả gia chủ hào môn cũng phải kính trọng Lăng Hàn.
Nửa ngày sau, họ đến một con sông lớn. Dòng nước cuộn chảy, lấp lánh những tia sét chói lòa, khiến linh hồn cũng phải rung động. Đây là Lôi Hà, một con sông chết chóc mà ngay cả Thiên Nhân Cảnh cũng phải nhíu mày. Lăng Hàn biết, theo ghi chép cổ, có một "cọc ngầm" sẽ xuất hiện trong thời gian ngắn, nhưng không ai biết chính xác cách thức. Anh dẫn đường dọc sông, tiện thể thu thập linh thảo, linh thụ cấp thấp.
Lý Tư Thiền kinh ngạc khi thấy Lăng Hàn cứ thế mà "hô biến" cây cối, còn Lưu Vũ Đồng thì đắc ý ra mặt. Lăng Hàn giải thích rằng mình có một "Không Gian Dung Khí" tốt hơn cả không gian giới chỉ, dĩ nhiên không tiết lộ bí mật Hắc Tháp. Chiếc nhẫn không gian cũ được Hổ Nữu nhanh tay đeo vào ngón tay, nhưng vì quá lớn nên nàng bé tí tẹo tức giận kêu oai oái. Lăng Hàn cười lớn, dùng dây đỏ xâu lại thành mặt dây chuyền cho Hổ Nữu, khiến tiểu nha đầu vui vẻ hôn anh một cái. Hai cô gái kia nhìn nhau, trong lòng dấy lên một cảm giác nguy hiểm khó tả.
Lăng Hàn để Hổ Nữu giữ chiếc nhẫn không gian cũng có lý do, bởi khẩu vị của tiểu nha đầu quá lớn. Với chiếc nhẫn, nàng có thể tự trữ đồ ăn, không lo đói bụng nếu lỡ lạc mất. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền thở phào nhẹ nhõm, vì chiếc nhẫn chỉ có một, trao cho ai cũng sẽ khiến người kia buồn bã. Mấy ngày sau, Lăng Hàn nhận thấy bầu không khí giữa hai cô gái dịu đi trông thấy, số lần cãi vã giảm hẳn.
Cuối cùng, Lăng Hàn tìm thấy địa điểm ghi trong ghi chép: hai trụ đá cao trăm trượng bên bờ sông. Sau hơn năm giờ chờ đợi, những chiếc cọc đen bất ngờ nhô lên khỏi mặt nước, không phải từ đáy sông mà như được sinh ra giữa không trung. Lăng Hàn không chút do dự, cuốn ba cô gái vào Hắc Tháp rồi lao đi. Anh lướt như chuồn chuồn trên mặt nước, mũi chân điểm nhẹ lên từng cọc, nhanh chóng vút về bờ bên kia.
Đúng lúc đó, một bóng người uyển chuyển vọt ra, theo sát phía sau Lăng Hàn. Anh vừa đặt chân lên bờ, quay lại nhìn thì thấy một cô gái cũng vừa vượt sông. Ánh mắt anh khẽ co lại: nàng là cường giả Linh Hải Cảnh! Nhìn kỹ hơn, Lăng Hàn không khỏi kinh diễm. Dù Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền là "song mỹ Hoàng Đô", nhưng so với cô gái này, họ vẫn kém sắc vài phần. Lăng Hàn thầm đánh giá, vẻ đẹp của nàng có thể xếp vào top mười, thậm chí top ba trong số vô vàn mỹ nhân anh từng gặp ở kiếp trước. Điều đáng kinh ngạc hơn là nàng còn rất trẻ, chưa đầy hai mươi tuổi mà đã đạt Linh Hải Cảnh – một thiên tài hiếm có ngay cả trong kiếp trước của anh.
Từ bờ bên kia, tiếng Cố Phong Hoa vọng lại: "Trì tiên tử! Trì tiên tử!" Lăng Hàn chợt nhớ ra, gã biến thái kia từng kể về một tiên nữ tuyệt sắc mà hắn bám theo vào bí cảnh, hẳn là nàng. Nhưng đột nhiên, những chiếc cọc biến mất không dấu vết, như chưa từng tồn tại. Cố Phong Hoa đứng sững lại, không dám liều mình vượt Lôi Hà. Cô gái kia cũng kinh hãi, nhưng không hoảng loạn. Nàng khẽ quát, toàn thân bùng lên liệt diễm, tạo lực đẩy để bay về bờ bên kia. Bạch y tung bay, hỏa diễm rực rỡ, tựa như Phi Tiên. Cố Phong Hoa hò reo cổ vũ, nhưng Lăng Hàn biết, nếu không có thủ đoạn khác, nàng không thể tới được.
Khuôn mặt Trì Hoa Lan lộ vẻ không cam lòng. Chẳng lẽ nàng sẽ chết một cách ngớ ngẩn ở đây sao? Đúng lúc đó, một sợi kim loại nhỏ như tơ tằm vụt tới, nhẹ nhàng quấn lấy eo nàng. Một lực kéo mạnh mẽ giúp nàng tăng tốc về phía bờ bên này. Nàng nhanh chóng tận dụng lực đó, bùng nổ sức bật kinh người, thân hình khó tin được nâng cao thêm vài phần. Lăng Hàn thu tay, Hấp Huyết Nguyên Kim hóa thành vòng tay đeo vào cổ tay anh. Nhờ ngoại lực này, cô gái nhẹ nhàng đáp đất, nhưng thân thể mềm mại chấn động, phun ra một ngụm máu tươi. Việc dùng hỏa diễm đẩy lùi lực rơi đã khiến nàng phải trả giá đắt.
"Tốt!" Cố Phong Hoa reo lên từ bờ bên kia, vẫy tay với Lăng Hàn: "Không hổ là nam nhân ta coi trọng, làm tốt lắm!" Lăng Hàn rùng mình, đúng là biến thái. Trì Hoa Lan nuốt một viên đan dược, rồi nhìn Lăng Hàn, trịnh trọng nói: "Cảm ơn." Lăng Hàn đáp: "Chỉ là tiện tay, không cần khách khí." Nhưng nàng kiên quyết: "Ân cứu mạng, Trì Hoa Lan nhất định có báo đáp." Lăng Hàn cười: "Được thôi, nhưng lấy thân báo đáp thì miễn." "Phi!" Trì Hoa Lan khinh bỉ, thầm nghĩ dù anh có muốn cũng không có cửa. Nàng làm sao gả cho một người tầm thường được chứ. Lời đùa cợt khiến ngữ khí nàng lạnh đi: "Ngươi không cần lo lắng chuyện đó!" Cố Phong Hoa vẫn không chịu yên phận, lớn tiếng dặn dò Lăng Hàn chăm sóc Trì tiên tử. Nàng quay sang hỏi Lăng Hàn có quen biết tên kia không, ánh mắt đầy khinh bỉ. Lăng Hàn gật đầu, thừa nhận đó là bạn mình, khiến ánh mắt khinh bỉ của Trì Hoa Lan càng nặng hơn. Làm bạn với một tên biến thái, thì bản thân cũng chẳng bình thường là bao. Nàng không nói thêm gì nữa, quyết định sẽ trả ân cứu mạng nhưng tuyệt đối không muốn dính dáng gì đến Lăng Hàn, ngay cả nói chuyện cũng thấy ghê tởm. Lăng Hàn nhìn vẻ mặt nàng, khẽ "xì" một tiếng trong lòng. Anh cứu người chỉ là tùy hứng, không quan tâm đối phương nghĩ gì, và quay mặt về phía trước. Từ đây mới thật sự là bí cảnh.
Điều kỳ lạ là, từ Lôi Hà có thể nhìn rõ núi rừng xa tít tắp, nhưng khi đã sang bờ bên này, sương mù dày đặc bao phủ, ngay cả vật cách vài trượng cũng khó nhìn rõ. Lăng Hàn và Trì Hoa Lan đều thầm thốt lên "Kỳ quái!", nhận ra đây là tác dụng của trận pháp. Trì Hoa Lan khuyên Lăng Hàn nên ở lại đây, chờ cầu nổi xuất hiện rồi quay về, đừng nộp mạng oan uổng. Lăng Hàn mỉm cười: "Đa tạ quan tâm." Nàng hừ lạnh: "Quỷ mới quan tâm ngươi! Ta chỉ không muốn ngươi chết trước khi ta báo đáp ân cứu mạng."
Lăng Hàn chỉ cười, "Yên tâm, ta nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi." Trì Hoa Lan hừ một tiếng, "Ta thấy chưa chắc!" Lăng Hàn thầm dán cho nàng cái mác "ngạo kiều", rồi lấy ghi chép ra xem xét kỹ lưỡng. Trì Hoa Lan khoanh chân chữa thương, nhưng vẫn đề phòng Lăng Hàn. Nàng biết dung mạo mình có thể khiến đàn ông điên cuồng thế nào. Nhưng Lăng Hàn lại cứ thế mà bỏ đi! Anh cứ thế đi rồi ư? Là ân nhân cứu mạng của nàng, dù có mặt dày ở lại nàng cũng không thể đuổi. Nhưng Lăng Hàn lại bỏ lỡ "cơ hội tốt" ấy, khiến nàng như thấy quỷ. Nàng tự hỏi, có phải anh đang dùng chiêu "lạt mềm buộc chặt" không? Nhưng khi tiếng bước chân của anh dần khuất hẳn, nàng nhận ra anh đi thật rồi. Khuôn mặt Trì Hoa Lan co giật. Nàng chưa từng có ý nghĩ mê hoặc đàn ông, nhưng chưa từng thấy ai lại "không để nàng vào mắt" như vậy. Anh ta nói không muốn "lấy thân báo đáp"... chẳng lẽ là thật? Nàng muốn phát điên, lại bị người ghét bỏ! "Trì tiên tử, người mau trở lại..." Tiếng Cố Phong Hoa vọng từ bờ bên kia. "Cút!" Trì Hoa Lan đang phẫn nộ, trừng mắt nhìn Cố Phong Hoa như muốn giết người, phá hỏng hoàn toàn khí chất tiên tử. Nàng hít sâu, ngồi xuống đất, tự nhủ không cần để ý kẻ ngốc kia. Nhưng hai tay nàng nắm chặt. Nếu Lăng Hàn xuất hiện bây giờ, nàng nhất định sẽ đánh cho anh một trận tơi bời.
Lăng Hàn nhanh chân tiến lên. Với anh, dung mạo Trì Hoa Lan dù đẹp đến mấy cũng chỉ để thưởng thức thoáng qua. Anh đi theo ghi chép, từng bước không sai, nếu không sẽ bị kẹt vĩnh viễn trong màn sương mù này. Anh để Hấp Huyết Nguyên Kim hóa thành sợi tơ, một đầu buộc ở bờ sông, còn mình thì cầm sợi đi tới. Vạn nhất lạc đường, anh có thể theo sợi mà quay về. Khoảng mười phút sau, sương mù dần tan đi, tuy vẫn còn nhưng không còn dày đặc như trước. Nơi đây âm u như giữa đêm, chỉ có ánh trăng yếu ớt chiếu rọi, tạo ra một không gian ngột ngạt. Lăng Hàn thu Hấp Huyết Nguyên Kim lại. Anh đã có thể tự tin quay về.
Anh không dám thả ba cô gái ra khỏi Hắc Tháp, vì không biết nơi đây ẩn chứa nguy hiểm gì. Tinh thần anh tập trung cao độ, sẵn sàng nhập Hắc Tháp bất cứ lúc nào. "Đùng!" Một bóng đen đột ngột lao tới như mũi tên, đâm thẳng vào Lăng Hàn. Anh phản ứng nhanh như chớp, trường kiếm từ Hắc Tháp bay ra, anh chụp lấy và bổ vào bóng đen. Kiếm quang lướt qua, bùng nổ hào quang chói mắt, để lộ chân tướng: một dây leo! Lăng Hàn chém sáu đạo kiếm khí ngang dọc, dây leo bị trúng chiêu, thân cây vặn vẹo, chất lỏng đen phun ra như máu. "Xoạt xoạt xoạt!" Hàng trăm dây leo khác đồng loạt đâm tới. Lăng Hàn ngưng thần, tay trái mở ra, Hấp Huyết Nguyên Kim hóa thành màn chắn trước mặt. Âm thanh va chạm không ngừng vang lên, lực phản chấn khiến Lăng Hàn lùi liên tục. Anh chợt thu Hấp Huyết Nguyên Kim, tận dụng thời gian đó chuẩn bị Huyền Diệu Tam Thiên. Anh vung kiếm, hàng chục tia kiếm ảnh đồng thời hiện lên, linh khí hội tụ thành thực thể. "Đi!" Lăng Hàn hét lớn, điều khiển hàng chục ánh kiếm phản công dây leo. Chiêu kiếm quá mạnh mẽ, dây leo gãy nát bay tứ tung, chất lỏng đen rơi như mưa.
"Oanh!" Một bóng đen khổng lồ xuất hiện, là một cây đại thụ. Nó rút rễ khỏi mặt đất, vô số rễ cây quấn lại thành bốn chân, bước đi lạch bạch. "Nghiệt Ma Thụ!" Lăng Hàn khẽ biến sắc. "Nghiệt Ma Thụ chỉ là yêu linh cấp ba, bản thân không có gì lạ, nhưng chúng luôn xuất hiện theo bầy đàn..." Anh chưa nói hết, cây đại thụ thứ hai, thứ ba, thứ tư... liên tiếp xuất hiện, số lượng ngày càng nhiều, dày đặc. "Lõi cây của Nghiệt Ma Thụ là vật đại bổ, nhưng nhiều thế này thì hơi khó đối phó!" Lăng Hàn lẩm bẩm. "Oanh!" Vô số dây leo kéo tới, ít nhất mười mấy cây Nghiệt Ma Thụ đồng thời tấn công anh. Lăng Hàn vội né tránh, thỉnh thoảng vung kiếm phản kích. Nghiệt Ma Thụ quá cao lớn, lại có thân cây cứng cáp như Khô Mộc thể của anh, kiếm khí chỉ làm rơi vài mảng vỏ cây. Anh đang định trốn vào Hắc Tháp tạm thời tránh mũi nhọn, thì Dị Hỏa truyền đến một đạo thần niệm, muốn ra đối phó Nghiệt Ma Thụ. "Hỏa khắc mộc, đúng là có thể thử xem." Lăng Hàn suy nghĩ. "Phừng!" Dị Hỏa bùng lên, tỏa ra khí tức mạnh mẽ. Dị Hỏa này được thai nghén từ di cốt của một vị Phá Hư Cảnh, cấp bậc cao đến kinh người. Dị Hỏa vừa xuất hiện, Nghiệt Ma Thụ đều lùi lại, lộ rõ vẻ sợ hãi mãnh liệt. "Ha ha, không nghĩ tới ba mươi năm phong thủy luân chuyển nhanh như vậy! Đừng chạy, để lõi cây lại!" Lăng Hàn giết ra ngoài.
Đại quân Nghiệt Ma Thụ bị Lăng Hàn đánh cho tan tác. Cuối cùng, bảy cây Nghiệt Ma Thụ bị anh đào lõi, số còn lại thì nhân cơ hội trốn mất. Bảy lõi cây, liệu có đủ để anh đột phá Dũng Tuyền tầng hai không? Lăng Hàn không vội luyện hóa, mà tiếp tục đi tới. Anh đã dùng gần một nửa thời gian của bí cảnh, phải tăng tốc. May mắn có thủ trát của tiền nhân, anh né tránh được nhiều cấm chế, hữu kinh vô hiểm. Càng vào sâu, địa mạo càng bằng phẳng, chỉ còn bình nguyên mênh mông như không có tận cùng.
Xa xa, một đạo hắc quang phóng thẳng lên trời như trụ chống trời, đỉnh trụ mây đen vần vũ, mơ hồ thấy những chấm nhỏ. Đó chính là hạt nhân của bí cảnh. "Tư!" Lăng Hàn chưa kịp cất bước, đã nghe tiếng động quái dị. Ba chiếc quan tài đồng trượt tới từ xa, tiếng ma sát mặt đất phát ra âm thanh ghê rợn. Chúng dừng cách Lăng Hàn ba trượng. "Oành!" Nắp quan tài mở ra, một thanh niên nhảy ra. Chính là Dung Hoàn Huyền. "Tiểu tử ngươi cũng thật kỳ lạ, lại có thể đi tới nơi này!" Dung Hoàn Huyền nói với vẻ khâm phục. "Cũng vậy! Cũng vậy!" Lăng Hàn cười đáp.
Ánh mắt Dung Hoàn Huyền lướt qua Lăng Hàn, rồi chợt há hốc mồm kinh ngạc. "Trước kia ngươi rõ ràng chỉ là Tụ Nguyên tầng một, làm sao đột nhiên đã biến thành Dũng Tuyền tầng một?" Hắn gật gù, tự trả lời: "Hừm, có lẽ ngươi ăn linh quả gì đó, tu vi mới nhảy vọt như vậy đi?" Lăng Hàn không giải thích, chỉ hỏi: "Ngươi có thể tới đây, là nhờ ba chiếc quan tài này à?" Dung Hoàn Huyền cười ngạo nghễ: "Không sai!" Rồi hắn hỏi Lăng Hàn: "Làm sao ngươi qua được?" "Vận may." Lăng Hàn cười. "Vận may của ngươi thật kém!" Dung Hoàn Huyền lộ sát khí. "Vì sao?" "Bởi vì ngươi sắp chết trong tay ta!"
Dung Hoàn Huyền lao tới, tay phải hóa quyền đánh ra. Khí bẩn từ cơ thể hắn thoát ra, biến mười trượng quanh hắn thành tử địa. Thi khí bốc lên, hóa thành những đầu lâu lao về phía Lăng Hàn. "Hừ, tà bất thắng chính!" Lăng Hàn khẽ rên, trong cơ thể phun ra hỏa diễm đối kháng thi khí. Linh căn Ngũ hành đầy đủ của anh cho phép nguyên lực chuyển hóa thành bất kỳ thuộc tính nào, và hỏa diễm có lực khắc chế mạnh mẽ đối với tà khí. Dung Hoàn Huyền là Dũng Tuyền tầng năm, sức mạnh vượt Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn với Ngũ hành đầy đủ và chín hạch hợp nhất, sức mạnh còn vượt qua Dũng Tuyền tầng năm thông thường. Điều này cho thấy Dung Hoàn Huyền cũng không phải nhân vật tầm thường.
Lăng Hàn lắc đầu, Dung Hoàn Huyền thì càng thêm kinh hãi. Hắn biết mình là Dũng Tuyền tầng năm nhưng thực lực sánh ngang tầng bảy, sức chiến đấu đạt cửu tinh. Vậy mà khi đối kháng nguyên lực thuần túy, hắn lại chỉ nhỉnh hơn Lăng Hàn một chút? Thật không thể tin nổi! "Ngươi rất kỳ lạ, nói không chừng tương lai sẽ là đại địch của ta. Vì lẽ đó ngươi nhất định phải chết!" Dung Hoàn Huyền nghiêm nghị. Lăng Hàn cười cợt: "Nghe xong lời này, ta nên cảm thấy vinh hạnh, hay sợ sệt?" "Vừa vinh hạnh vừa sợ sệt đi!" Dung Hoàn Huyền uy nghiêm nói. "Tựa hồ ngươi rất hiểu rõ Thiên Thi Tông. Đại khái ngươi cho rằng ta chỉ dựa vào mấy cỗ Thi Binh mới có thể hoành hành, nhưng lại không biết thực lực bản thân ta cũng rất mạnh!" "Vậy ta rất muốn lĩnh giáo một hồi." Lăng Hàn từ tốn.
"Ngươi sẽ hối hận!" Dung Hoàn Huyền xuất thủ. Một quyền đánh ra hóa thành đầu lâu khổng lồ đập tới Lăng Hàn, miệng quát: "Thi khí khai thiên, ta chủ thiên địa!" "Khẩu hiệu rất cuồng, chỉ là thực lực..." Lăng Hàn lắc đầu, ánh mắt mãnh liệt, tay phải vung kiếm chém tới. "Thanh thiên sáng sủa, yêu ma quỷ quái, còn không tránh xa!" Ánh kiếm tùy ý, như mặt trời ban trưa. "Không tệ, có chút thực lực." Dung Hoàn Huyền cười gằn, vẫn đánh ra từng quyền. Quả đấm hắn bao bọc thi khí, không ngại liều mạng với lợi kiếm, vì thanh kiếm của Lăng Hàn chỉ là phàm khí. Cảnh giới và võ kỹ phi phàm giúp hắn nhanh chóng chiếm quyền chủ động, từng quyền càng thêm bá đạo. "Ta quả nhiên không nhìn lầm. Sức chiến đấu của ngươi vô cùng mạnh mẽ, chí ít có thể so với tám tinh. Đáng tiếc, ngươi gặp phải ta!" Hắn cười ha ha, đầy tự mãn.
Lăng Hàn hét dài một tiếng, lấy sừng trâu của Hỏa Nhãn Ngưu ra, nắm trong hai tay. Nguyên lực phun trào, văn mạch trên sừng trâu phát sáng. "Oanh!" Mỗi chiếc sừng phun ra một đạo hỏa diễm. "Thấy thế nào?" Lăng Hàn dùng sừng trâu như chuôi kiếm, hỏa diễm như thân kiếm, công về phía Dung Hoàn Huyền. Hiệu quả rất tốt. Dung Hoàn Huyền tu luyện công pháp chí âm chí tà, sợ nhất hệ hỏa. Dưới hỏa diễm bay múa, thế tiến công của hắn chậm lại, hai bên lại trở về ngang bằng. "Không thể để ngươi sống nữa!" Sát khí của Dung Hoàn Huyền bạo tăng.
Dung Hoàn Huyền rất tự phụ, hắn là thiên tài võ đạo, lại được Thiên Thi Tông truyền thừa, đáng lẽ phải vô địch trong thế hệ. Nhưng Lăng Hàn trẻ hơn mà lại ngang hàng với hắn, khiến sát ý của hắn sôi trào. "Chết đi!" Hắn vận dụng bí pháp, đấm ra một quyền, hiện ra quang ảnh một bộ xương màu đen, thân mang chiến giáp, nâng cự nhận khổng lồ, chém về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn thận trọng, hít sâu một hơi, sừng trâu tỏa sáng, đánh ra một chiêu Huyền Diệu Tam Thiên. "Xoạt xoạt xoạt!" Trong nháy mắt, bộ xương giáp sĩ bị oanh mấy chục kiếm, ầm ầm phá nát. Lăng Hàn hơi thở hổn hển. Nếu không phải đan điền của anh mở rộng gấp trăm lần, anh đã kiệt sức. Chiêu kiếm này uy lực lớn nhưng tiêu hao cũng không nhỏ. Sừng trâu không phải kiếm, nhưng có thể kích thích hỏa diễm cấp ba, hóa giải thi khí mạnh mẽ, tạo ra hiệu quả bất ngờ.
Dung Hoàn Huyền không thể tin nổi. Chiêu vừa rồi là bí thuật Huyền Cấp thượng phẩm của Thiên Thi Tông, dung hợp nguyên lực và thi khí, có năng lực ăn mòn đáng sợ. Vậy mà Lăng Hàn lại phá giải chỉ bằng một chiêu. Hắn không biết đó là kiếm pháp của Kiếm Đế, nên cảm thấy rất khó chịu, sát cơ càng thêm nồng đậm: "Ngươi quả nhiên là kình địch, không thể không trừ!" Lăng Hàn thở dài, cười nói: "Chúng ta không thù không oán, không bằng ngồi xuống uống rượu ngắm trăng, thế nào?" "Ngươi xuống Địa phủ uống đi!" Dung Hoàn Huyền hét lớn, trên người bùng ra từng đạo hắc khí. Cảnh tượng quái dị xuất hiện, hắc khí ngưng tụ thành thực chất, sinh ra từng thanh kích nhận trên người hắn, biến hắn thành một yêu quái.
Vẻ mặt Lăng Hàn càng thêm thận trọng: "Thi khí bám thân, mạnh mẽ tăng lực lượng?" "Ngươi quả nhiên hiểu rõ Thiên Thi Tông rất sâu!" Dung Hoàn Huyền cười lạnh. "Đã như vậy, ngươi còn muốn chống đối sao?" Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi có lá bài tẩy, ta cũng có lá bài tẩy. Chỉ là thứ nhất ta không muốn lộ ra ngoài. Thứ hai càng không muốn lãng phí trên người ngươi." "Há, vậy ta ngược lại muốn nhìn một chút." Dung Hoàn Huyền ra tay. Dưới Thi khí bám thân, sức chiến đấu của hắn quả nhiên tăng lên cực lớn, chiếm thượng phong lần thứ hai. Lăng Hàn hừ một tiếng, mang Tử Tinh Hộ Thủ lên. Anh đổ nguyên lực vào, hoa văn phát sáng, cung cấp lực lượng cuồn cuộn không ngừng. "Ồ?" Dung Hoàn Huyền kinh ngạc, sức chiến đấu của hắn tăng lên một chút, Lăng Hàn cũng có thể tương ứng tăng cao, hai bên trở lại ngang ngửa. Dung Hoàn Huyền không sợ, vì lá bài tẩy lớn nhất của hắn là ba chiếc quan tài đồng, bí bảo của Thiên Thi Tông. Dù không thể thôi thúc cực hạn, nhưng trốn vào trong đó, cường giả Sinh Hoa Cảnh cũng không làm gì được hắn.
"Hừ, A Đại, đi ra!" Dung Hoàn Huyền lẩm bẩm. "Oành!" Một chiếc quan tài mở ra, Ngân Giáp Thi nhảy ra. "Này này này, đã nói đơn đả độc đấu, tại sao lại gọi giúp đỡ?" Lăng Hàn cười nói. "Nếu ngươi biết nhiều bí mật của Thiên Thi Tông như vậy, thì nên biết, thủ đoạn lớn nhất của tông ta chính là khống thi. Thi Binh có thể coi như kiếm của ta, đao của ta, vậy sao có thể nói lấy nhiều đánh ít?" Dung Hoàn Huyền cũng cười nói, nhưng không chút do dự hạ lệnh, để Ngân Giáp Thi công kích Lăng Hàn. Ngân Giáp Thi Linh Hải Cảnh đỉnh cao, không phải Lăng Hàn hiện tại có khả năng đối kháng. Dù Hắc Tháp quán lực, mạnh mẽ tăng lên một cảnh giới lớn cũng chưa chắc chặn được. Thân thể Ngân Giáp Thi sánh ngang Linh khí cấp bốn.
"Oành!" Ngay lúc Lăng Hàn định tránh đi, một bóng đen đột nhiên từ trên trời giáng xuống, nặng nề nện ở gần bọn họ, chấn động mặt đất rung lên, hiện ra một lỗ thủng to lớn. Hai người lập tức ngừng chiến. "Oành! Oành! Oành!" Càng ngày càng nhiều bóng đen từ trên trời rơi xuống như mưa. Lăng Hàn cẩn thận đề phòng. Ánh mắt anh đảo qua, không khỏi lộ ra vẻ hoảng sợ. Một bàn tay từ trong lỗ thủng dò ra, sau đó, một người bò lên. Đó là một ông lão khoảng sáu mươi, mặc cẩm bào, trông như phú hộ, nhưng không có chút sinh cơ nào! Tim không đập, không hô hấp, đây là một người chết hoàn toàn. Nhưng hắn lại bò ra khỏi hố sâu, khuôn mặt sống động như đang ngủ. Điều này càng khiến anh kinh sợ. Không chỉ hắn, mỗi lỗ thủng đều bò ra một thi thể. Rõ ràng không khí tức, lại có thể nhúc nhích. Khá giống Thi Binh, nhưng rõ ràng họ không bị luyện hóa. Điều đáng kinh ngạc hơn là, những thi thể này lại rơi từ trên trời xuống! Hai mắt Dung Hoàn Huyền tỏa sáng, suýt chút nữa khua tay múa chân: "Lại có thi tài tốt như vậy! Chẳng trách Tam Sinh thi quan nhất định mang ta lại đây, nguyên lai nơi này có cơ duyên lớn của ta!"
"Người này khi còn sống là Thần Thai Cảnh! Người này khi còn sống là Sinh Hoa Cảnh! Cái này là Thần Thai Cảnh!" Hắn reo lên. "Ha ha ha ha, chỉ cần ta luyện hóa mấy cỗ thi thể này, đủ để đi nghênh ngang ở Bắc Vực!" Dung Hoàn Huyền có vẻ cực kỳ hài lòng, chỉ vào một bộ thi thể nói: "Đợi ta luyện hóa ngươi, nghe ta hiệu lệnh!" Miệng hắn lẩm bẩm, tay phải tỏa ra một đạo hắc khí, quấn về bộ thi thể kia. Bộ thi thể kia không cảm giác gì, chỉ mờ mịt nhìn bầu trời. Lăng Hàn cũng nhìn lên trời, dấy lên một suy đoán táo bạo: "Lẽ nào những thi thể này chính là những điểm đen nhỏ giữa bầu trời kia?" Hắc khí quấn trên người thi thể, như có sinh mệnh, từ mũi, tai... chui lên mắt của thi thể. Dung Hoàn Huyền nở nụ cười. Đây là bản mệnh thi khí mà hắn tu luyện được. Chỉ cần bị thi khí của hắn nhập thể, thi thể này sẽ bị hắn khống chế. "Tới đây cho ta!" Hắn hạ lệnh. Bộ thi thể kia tựa hồ cảm giác được điều không ổn, đột nhiên nhìn Dung Hoàn Huyền, cơ thể hơi rung. "Phốc!" Một luồng hắc khí từ trong cơ thể hắn phun ra, chỉ nháy mắt liền hóa thành tro tàn. Khuôn mặt Dung Hoàn Huyền nguyên bản trắng bệch nhất thời đỏ chót, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Bản mệnh thi khí bị phá hủy, khiến hắn chịu phản phệ rất lớn.