Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 47

Chương 47: Chiến Lược Hắc Tháp, Bí Ẩn Phong Viêm

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 231 đến 235 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự thông minh, quyết đoán và có phần tàn nhẫn của Lăng Hàn khi đối mặt với kẻ thù. Bi kịch của Ngạo Dương Danh bắt đầu từ sự ngạo mạn và khinh thường, dẫn đến cái kết bi thảm. Tác giả khéo léo lồng ghép những chi tiết về Hắc Tháp, hé lộ năng lực đáng kinh ngạc của nó và tạo tiền đề cho những khám phá sâu hơn trong Ma Thiên Bí Cảnh, đồng thời gợi mở về bí ẩn xung quanh Phong Viêm và mối liên hệ với Đông Nguyệt Tông.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lưu Vũ Đồng, trong vòng vây của Ngạo Dương Danh, vẫn giữ thái độ dửng dưng đến khó chịu. Nàng ăn uống, nghỉ ngơi đầy đủ, không kháng cự, nhưng tuyệt nhiên không hé răng một lời thừa thãi. Sự lạnh nhạt của nàng khiến Ngạo Dương Danh phát điên. Hắn, một đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông, vốn quen thói được phái nữ săn đón, nay lại gặp phải bức tường băng giá này. Mỗi lần hắn cố gắng tiếp cận, nàng chỉ đáp lại bằng nụ cười gằn, khiến hắn cảm thấy như hổ cắn rùa đen, không biết phải ra tay từ đâu. Lại một lần nữa, hắn đành ngậm ngùi nhìn nàng trở về lều, nụ cười trên môi Ngạo Dương Danh tắt ngấm, gương mặt tái nhợt vì uất hận.

Phúc bá, lão bộc trung thành, khuyên nhủ rằng mấu chốt vẫn nằm ở thiếu niên kia – Lăng Hàn. Ngạo Dương Danh gật đầu đồng tình. Lăng Hàn chưa chết, Lưu Vũ Đồng sẽ chẳng bao giờ động lòng với hắn. Nhưng làm sao để tìm ra Lăng Hàn và giết chết hắn, khi mà tiểu tử đó đã "chạy mất dạng"? Điều quan trọng hơn cả, bản cổ tịch quý giá vẫn nằm trong tay Lăng Hàn! Mặc dù trí nhớ của Ngạo Dương Danh không tệ, nhưng để ghi nhớ toàn bộ những hình vẽ và ký tự phức tạp trong cổ tịch là điều bất khả thi chỉ qua vài lần lướt qua. Hắn biết Đông Nguyệt Tông rất quan tâm đến Ma Thiên Bí Cảnh, và hắn đang ôm mộng tìm kiếm cơ duyên lớn lao bên trong. Bản cổ tịch chính là chìa khóa. Ký ức về việc phải hiến vật quý giá đó cho Lăng Hàn để đổi lấy mạng sống vẫn là một vết nhơ không thể gột rửa trong cuộc đời hắn. Hắn căm hận thốt lên rằng tên tiểu tử kia sẽ chẳng dám xuất hiện nữa đâu. Không có cổ tịch chỉ dẫn, bí cảnh này nguy hiểm trùng trùng, ngay cả có Phúc bá bảo vệ, hắn cũng không dám mạo hiểm thâm nhập sâu hơn. Sau một hồi bàn bạc, bốn người quyết định trở về lều nghỉ ngơi.

Trong khi đó, Lăng Hàn, ẩn mình trong Hắc Tháp, đã thu trọn mọi diễn biến vào tầm mắt. Dưới sự chỉ dẫn của tiểu Tháp, hắn giờ đây đã có thể điều khiển Hắc Tháp ở một mức độ nhất định, cho phép hắn quan sát và lắng nghe tình hình bên ngoài trong một phạm vi giới hạn. Vừa rồi suýt chút nữa bị Phúc bá phát hiện, tiểu Tháp đã kịp thời hướng dẫn hắn cách "giám thị" ngoại giới từ bên trong, giúp hắn tiết kiệm rất nhiều rắc rối. Từ một góc độ nào đó, Hắc Tháp chính là một phần thân của hắn, dù hắn vẫn chưa hoàn toàn làm chủ được nó, bởi còn tám tầng không gian chưa được mở khóa.

Chợt, một ý nghĩ lóe lên. Hắn rời Hắc Tháp, nhẹ nhàng tiến về phía lều của Lưu Vũ Đồng. Nhưng mới đi được hai bước, hắn lại biến mất vào bên trong. Phúc bá, người đang ngồi thiền bên ngoài, bỗng giật mình. Một tiếng động cực nhỏ lọt vào tai hắn, nhưng khi ông ta bắn ra ngoài, xung quanh lại trống rỗng. Lão già không tin có ai có thể thoát khỏi tầm cảm nhận của mình nhanh đến vậy, khiến hắn hoài nghi bản thân, liệu có phải tuổi già đã làm mắt mình mờ đi? Hắn đứng yên một lúc, lắc đầu rồi trở vào lều. Nhưng chỉ vài hơi thở sau, ông ta lại vọt ra ngoài, dò xét khắp nơi một lần nữa, vẫn không thấy gì. Lòng nghi ngờ của Phúc bá càng lúc càng nặng nề. Lăng Hàn trong Hắc Tháp lắc đầu, nếu là hắn cảm nhận được cấm chế bị chạm vào, hắn sẽ không bao giờ nghi ngờ. Hắn sẽ khẳng định có người xâm nhập, chỉ là đối phương có thủ đoạn ẩn thân quá cao minh mà thôi. Lăng Hàn lại hiện thân, đi thêm hai bước rồi lại chui vào Hắc Tháp. Phúc bá lại xuất hiện, vẻ mặt ngày càng cổ quái, ông ta vỗ đầu, cảm giác như sắp phát điên. Lần này, ông ta đứng bên ngoài rất lâu, phải đến năm phút mới quay vào lều.

Đó chính là cơ hội! Lăng Hàn xuất hiện, lao thẳng vào lều của Lưu Vũ Đồng. Một tiếng thét kinh hãi của nàng lập tức thu hút sự chú ý của bốn người Ngạo Dương Danh. Bọn họ đồng loạt nhảy ra, Ngạo Dương Danh vội hỏi: "Vũ Đồng tiểu thư, có chuyện gì vậy?" Lưu Vũ Đồng, với ánh mắt không thể tin nổi nhìn Lăng Hàn, cố gắng giữ bình tĩnh đáp: "Không có gì, chỉ là gặp ác mộng!" Bốn người bên ngoài không mảy may nghi ngờ, ai mà ngờ có kẻ có thể lẻn vào tận đây? Họ lần lượt trở về lều của mình.

"Nơi này quá nguy hiểm, ngươi đi mau!" Lưu Vũ Đồng thì thầm, giọng khẽ đến mức gần như không nghe thấy. "Không sao, nếu ta có thể vào, ta cũng có thể rời đi." Lăng Hàn mỉm cười trấn an. "Ngươi gọi Ngạo Dương Danh đến." Ánh mắt Lưu Vũ Đồng sáng lên: "Bắt hắn làm con tin ư?" Lăng Hàn chính xác có ý định đó. Hắc Tháp mang lại khả năng ẩn thân vượt trội, khiến hắn không cần phải tốn công sức đối phó với Phúc bá. Hắn chỉ nói gọn lỏn: "Ngươi gọi người trước đi." Lưu Vũ Đồng gật đầu, ổn định tâm thần, cất giọng gọi lớn: "Ngạo công tử, có thể qua đây một lát không, Vũ Đồng có việc muốn thỉnh giáo!"

Tiếng nàng vừa dứt, Ngạo Dương Danh đã bật dậy, khóe miệng nở nụ cười kiêu ngạo. Hắn nghĩ rằng Lưu Vũ Đồng cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp. Mặc dù đã quen với vô vàn mỹ nhân, nhưng chính sự kiêu ngạo không thể chinh phục của Lưu Vũ Đồng đã khiến hắn say mê. Giờ đây, khi nàng chủ động gọi, hắn lập tức chỉnh trang dung nhan, bước nhanh đến lều của Lưu Vũ Đồng. Phúc bá vẫn đứng yên, tin rằng Lưu Vũ Đồng đã bị phong bế tu vi, không thể gây ra sóng gió gì.

"Vũ Đồng..." Ngạo Dương Danh vừa hé tấm bạt lều, đã thấy một thiếu niên đang mỉm cười nhìn mình. Hắn giật mình kinh hãi: "Lăng Hàn!" Vèo! Phúc bá lao đến, nhiệm vụ của ông ta là bảo vệ Ngạo Dương Danh, nhưng đã quá muộn! Ngạo Dương Danh đã bị một thiếu niên khống chế, thanh trường kiếm lạnh lẽo đặt ngang yết hầu, một vệt máu mỏng đã rịn ra, khiến hắn cứng họng. Lăng Hàn giờ đây là một Dũng Tuyền Cảnh chân chính, không phải Dũng Tuyền bình thường, mà là Dũng Tuyền của người đã dung hợp chín nguyên hạch thành một, rồi hóa lỏng thành nguồn suối. Sức mạnh của hắn vượt xa Dũng Tuyền tầng một thông thường, thậm chí có thể sánh ngang Dũng Tuyền tầng năm về lực lượng, chưa kể đến võ kỹ và thủ đoạn. Hắn tự tin có thể đối phó với Tụ Nguyên Cảnh, thậm chí vượt qua cửu tinh.

"Lăng Hàn!" Ngạo Dương Danh nghiến răng nghiến lợi, vẻ giận dữ tột cùng. Hắn cứ ngỡ Lưu Vũ Đồng đã thỏa hiệp, không ngờ lại là một cái bẫy, và nàng vẫn chọn Lăng Hàn. Điều này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hắn. "Thả thiếu gia ra!" Phúc bá lạnh lùng nói, ánh mắt tràn ngập sát khí. Giờ thì ông ta đã hiểu, cảm giác bất thường trước đó không phải do ông ta lẩm cẩm, mà là thủ đoạn của tên tiểu tử này quá cao minh, đã qua mắt được ông ta.

Lăng Hàn khẽ cười: "Lão gia hỏa, đừng dọa ta. Ta nhát gan lắm, lỡ tay run một cái, cổ của thiếu gia nhà ngươi đứt lìa thì đừng có trách ta." Hắn khẽ động tay, máu từ cổ Ngạo Dương Danh chảy thành một sợi nhỏ. Phúc bá tái mặt: "Dừng tay!" "Ngươi lại dọa ta!" Lăng Hàn giả vờ oán trách, tay run rẩy càng dữ dội hơn. Phúc bá hết cách, đành lùi lại mấy bước: "Thiếu niên, có gì từ từ nói." Ngạo Dương Danh vẫn giữ vẻ ngạo mạn: "Lăng Hàn, ta là đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông. Ngươi dám động đến ta một sợi lông, Đông Nguyệt Tông sẽ diệt toàn bộ những người bên cạnh ngươi!"

Đùng! Lăng Hàn tát Ngạo Dương Danh một cái trời giáng: "Chó mất chủ, từ đâu ra cái cảm giác ưu việt đó?" "Lăng Hàn..." Ngạo Dương Danh gào lên. Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng bị ai đánh vào mặt, khiến đôi mắt hắn đỏ ngầu, hận không thể xé xác Lăng Hàn. "Kêu la cái gì!" Lăng Hàn hừ lạnh, trực tiếp đánh Ngạo Dương Danh hôn mê bất tỉnh. "Thiếu gia!" Phúc bá kinh hãi, nhưng thấy Ngạo Dương Danh chỉ ngất đi, lòng ông ta hơi định. Ông ta nhìn Lăng Hàn: "Thả thiếu gia, lão phu sẽ để các ngươi an toàn rời đi." "Lão cẩu, ngươi coi người khác ngớ ngẩn sao?" Lăng Hàn cười nhạo. "Ta vừa thả người, e là ngươi sẽ giết ta ngay lập tức!" "Lão phu lấy danh dự đảm bảo..." "Cút, một tên cẩu nô tài, danh dự cái rắm, đừng có mất mặt xấu hổ!" Lăng Hàn khinh thường nói. Phúc bá tức giận run rẩy. Dù là lão bộc, ông ta cũng là một cường giả Linh Hải Cảnh, có tôn nghiêm riêng.

"Cút ra ngoài, ta muốn ngủ một giấc. Ngủ xong ta mới có tinh thần, rồi bàn chuyện chuộc thân với con chó già ngươi." Lăng Hàn phẩy tay nói. "Không đi thì ngươi có thể quỳ ở đây." Phúc bá đương nhiên không thể quỳ, nhưng nhìn thấy Lăng Hàn vẫn gác kiếm trên cổ Ngạo Dương Danh, ông ta chỉ đành thở dài, khép lều lại, khoanh chân ngồi xuống. Ông ta đang chờ cơ hội. Chỉ cần Lăng Hàn có ý định bỏ chạy, ông ta sẽ ra tay như sấm sét, không cho hắn cơ hội dùng Ngạo Dương Danh uy hiếp.

Trong lều, Lăng Hàn khẽ mỉm cười với Lưu Vũ Đồng, ghé sát tai nàng thì thầm: "Ta sẽ đưa ngươi đến một nơi, đừng chống cự." Cảm giác hơi ấm từ miệng Lăng Hàn phả vào cổ khiến mặt Lưu Vũ Đồng đỏ bừng, nàng gật đầu loạn xạ mà không hiểu Lăng Hàn đang nói gì. Lăng Hàn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, khẽ suy nghĩ, vèo, cả ba người – Lăng Hàn, Lưu Vũ Đồng và Ngạo Dương Danh – đã biến mất vào Hắc Tháp. Lưu Vũ Đồng sững sờ, rồi giật mình kêu lên. Rõ ràng vừa nãy họ còn ở trong lều, sao giờ lại đến một không gian rộng lớn đến vậy? "Nơi này là đâu?" Nàng lẩm bẩm. "Chỗ an toàn." Lăng Hàn không giải thích chi tiết, bởi bí mật của Hắc Tháp quá lớn, liên quan đến kiếp trước của hắn. Hắn không muốn Lưu Vũ Đồng phải gánh vác gánh nặng này. Lưu Vũ Đồng gật đầu, nàng hoàn toàn tin tưởng Lăng Hàn.

"Oa!" Hổ Nữu bay đến. Lưu Vũ Đồng cứ nghĩ tiểu nha đầu đang nhớ mình, dang tay định ôm, nhưng Hổ Nữu lại lướt qua nàng, nhào vào lòng Lăng Hàn. Nàng cọ cọ đầu, rồi quay lại nhìn Lưu Vũ Đồng với vẻ mặt tinh quái, đầy ý thị uy. "Lăng Hàn là của ta!" Đó là thông điệp không lời của nàng. Lưu Vũ Đồng không khỏi ngạc nhiên. Không ngờ tiểu nha đầu này lại chua ngoa đến vậy. Lăng Hàn vỗ vỗ đầu Hổ Nữu, nói với Lưu Vũ Đồng: "Ta tìm được ngươi nhanh như vậy đều là công lao của Nữu Nữu, ngươi nên cảm tạ nàng." Hổ Nữu càng thêm đắc ý, nhe răng cười với Lưu Vũ Đồng. Lưu Vũ Đồng không nói gì. Nàng cảm thấy mình đã gặp phải một đối thủ mạnh mẽ. Lăng Hàn có thể đề phòng bất kỳ ai, nhưng sẽ không cảnh giác với một tiểu nha đầu. Tiểu nha đầu có thể thỏa sức làm nũng, dính lấy Lăng Hàn cả ngày, điều mà nàng và Lý Tư Thiền không thể làm được. Hơn nữa, tiểu nha đầu rõ ràng coi Lăng Hàn là tài sản riêng của mình, hành động vừa rồi chính là "hộ thực", chua ngoa quá mức.

"Ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta thẩm vấn tên này một chút." Lăng Hàn xách Ngạo Dương Danh sang một bên. Tên bạch nhãn lang này đương nhiên phải chết, nhưng hắn còn muốn hỏi một số chuyện về Đông Nguyệt Tông. Bên ngoài, Phúc bá đột nhiên nhíu mày, vì đã rất lâu ông ta không nghe thấy động tĩnh gì trong lều. Ông ta lắng nghe cẩn thận, rồi biến sắc. Bởi vì ông ta không nghe thấy tiếng tim đập và hơi thở nào. Ông ta vội vàng nhảy vào lều, nhưng bên trong trống rỗng, không một bóng người! Sao có thể như vậy? Sắc mặt Phúc bá xám như tro tàn. Chẳng lẽ tên tiểu tử kia có khả năng thuấn di, đã mang theo Ngạo Dương Danh trốn đi xa?

Đùng đùng đùng, tiếng bạt tai vang lên, Ngạo Dương Danh đau đớn tỉnh lại. "Tỉnh rồi sao?" "Ta ở đâu? Phúc bá đâu?" Hắn run giọng hỏi. Lăng Hàn đạp cho hắn một cước: "Là ta hỏi ngươi, hay ngươi hỏi ta?" Ngạo Dương Danh cắn răng. Nhưng khi nhìn thấy hoàn cảnh xung quanh xa lạ, sắc mặt hắn không khỏi khó coi. Rõ ràng nơi này cách vị trí trước kia không biết bao xa, lại xuất hiện một bình nguyên như vậy. Rốt cuộc hắn đã ngất bao lâu, lại bị đưa đến nơi xa xôi thế này? Phúc bá là phế vật sao, lại để Lăng Hàn mang hắn đi mất! "Ngươi thật sự muốn đối đầu với Đông Nguyệt Tông?" Hắn lạnh lùng nói. Đã lấy thân phận đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông ra, hắn đương nhiên không thể giả vờ yếu đuối, làm mất uy phong của tông môn.

Đùng, Lăng Hàn đạp thêm một cước, đánh cho Ngạo Dương Danh rụng vài cái răng, máu tươi vương vãi khắp mặt, trông vô cùng thê thảm. Nhưng với loại bạch nhãn lang này, có gì phải đồng tình? Lăng Hàn lạnh nhạt nói: "Sao ngươi lại chạy tới nơi này?" Sự xuất hiện của Ma Thiên Bí Cảnh là một sự kiện bất ngờ, không ai dự đoán trước. Vì vậy, nếu Ngạo Dương Danh nói hắn đến vì bí cảnh, Lăng Hàn tuyệt đối không tin. Ngạo Dương Danh lau máu tươi khóe miệng, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi. Hiện tại Phúc bá không ở bên cạnh, Đông Nguyệt Tông lại không dọa được tên gia hỏa trước mặt, hắn chỉ đành "hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt" mà nói: "Ta là tới tìm một người." Đùng, hắn lại trúng một cước nữa, tức giận đến mức muốn bò lên liều mạng với Lăng Hàn. Nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của đối phương, hắn lại lạnh cả tim, dũng khí tiêu tan hết sạch.

"Nói chuyện không được nói nửa câu, ấp a ấp úng như vậy. Nếu không ta phế bỏ tứ chi của ngươi, để ngươi chỉ còn một cái miệng để nói chuyện." Lăng Hàn lạnh lùng nói. Ngạo Dương Danh cảm thấy hàn khí từ đáy lòng dâng lên, bao phủ toàn thân, khiến hắn như muốn đóng băng. Nếu là người khác nói lời hung ác này, hắn chắc chắn sẽ khịt mũi coi thường. Ai dám làm vậy với đệ tử của Đông Nguyệt Tông? Nhưng Lăng Hàn... Tên này nói được làm được, khiến hắn lạnh cả người. "Người ta muốn tìm tên Phong Viêm." Hắn thành thật nói.

"Phong Viêm!" Nghe cái tên này, Lăng Hàn liền tỉnh ngộ. Cuối cùng cũng biết sức mạnh của Phong Viêm đến từ đâu. Đông Nguyệt Tông! "Tại sao muốn tìm hắn? Phong Viêm và Đông Nguyệt Tông có quan hệ gì?" Lăng Hàn hỏi. "Mấy tháng trước Phong Viêm du lịch bên ngoài, gặp một vị Thái Thượng Trưởng lão của bản tông. Trưởng lão có ý định thu hắn làm đồ đệ, nhưng cho hắn một thử thách, nhất định phải trong vòng ba tháng đột phá Linh Hải Cảnh." Ngạo Dương Danh nói. "Ta muốn kéo giao tình với Phong Viêm, nên tới Vũ Quốc, muốn nhân lúc Phong Viêm vẫn chưa có thanh danh mà kết giao với hắn. Kết quả, nửa đường gặp phải Ma Thiên Bí Cảnh mở ra, nên ta vào bí cảnh trước." Ngạo Dương Danh vô cùng phiền muộn. Hắn đến tìm Phong Viêm là để tăng địa vị của mình trong Đông Nguyệt Tông. Không ngờ chưa thấy Phong Viêm đâu, đã đụng phải tên sát tinh Lăng Hàn này.

Lăng Hàn cảm thấy kỳ lạ: "Mặc dù Phong Viêm có thể chất đặc thù, nhưng chỉ là Ngân Kính Thể mà thôi, Thái Thượng Trưởng lão kia có tu vi gì? Sinh Hoa hay Linh Anh?" Nghe hắn nói Sinh Hoa hay Linh Anh một cách dửng dưng, Ngạo Dương Danh chỉ cảm thấy kinh hãi. Bởi vì trong giọng nói của Lăng Hàn, căn bản không có một chút kính nể nào. Cứ như thể Linh Anh Cảnh cũng không được hắn để vào mắt. Trên thực tế đúng là như vậy. "Linh Anh cảnh!" Hắn run giọng nói. "Quái lạ!" Lăng Hàn lắc đầu. Giờ thì hắn biết sức mạnh của Phong Viêm đến từ đâu. Trở thành đồ đệ của cường giả Linh Anh Cảnh, tất nhiên có thể ngang nhiên ở Vũ Quốc, ngay cả Vũ Hoàng cũng không dám động đến hắn. Nếu không sẽ rước họa từ lão quái vật Linh Anh Cảnh, mà vị Sinh Hoa Cảnh của Vũ Quốc cũng không thể đối kháng. Vấn đề là, Ngân Kính Thể có đáng giá để một vị cường giả Linh Anh Cảnh thu làm đệ tử không? Đừng nói Ngân Kính Thể, dù là Kim Kính Thể cũng có chút miễn cưỡng. Dù sao Linh Anh đã đứng ở bậc thang thứ bảy, trên đó chỉ còn Hóa Thần và Thiên Nhân. Còn trên nữa? Chính là Phá Hư Cảnh, có thể phá tan hư không tiến vào Thần giới, thành tựu Thần vị. Trên người Phong Viêm hẳn phải có bí mật khác, mới hấp dẫn một vị cường giả Linh Anh Cảnh thu hắn làm đồ đệ. Điều này Lăng Hàn đã sớm cảm nhận được. Ví dụ như hắn có thể đối kháng Đại hoàng tử khi kém hai cảnh giới nhỏ, hơn nữa còn là võ kỹ bá đạo như Thiên Tử Quyền Pháp, có thể mượn dùng quốc thế. "Sớm muộn cũng sẽ có một trận chiến, đến lúc đó ta sẽ tự tay đào ra hết thảy bí mật của ngươi!" Lăng Hàn lẩm bẩm.

"Lăng Hàn, ngươi thả ta, ta có thể coi như chuyện gì cũng không có xảy ra!" Ngạo Dương Danh thăm dò nói. "Ngươi lại thích ăn đòn à?" Lăng Hàn thong thả nói. Ngạo Dương Danh sợ đến che miệng. Hiện tại hắn thật sự không còn mấy cái răng để Lăng Hàn chà đạp. "Ngạo Phong là gì của ngươi?" Lăng Hàn hỏi thẳng vào vấn đề chính. Ngạo Dương Danh lộ vẻ kinh ngạc. Chỉ là một tiểu võ giả ở Vũ Quốc, làm sao có thể biết tên phụ thân hắn? Chẳng lẽ hắn cũng... không thể nào! Tuy con riêng của phụ thân hắn nhiều đến cả trăm, nhưng ai cũng họ Ngạo mà. "Thế nào?" Sắc mặt Lăng Hàn lạnh lẽo. "Đó là gia phụ!" Ngạo Dương Danh vội vàng nói. "Hiện tại tu vi của Ngạo Phong là gì?" "Ta cũng không rõ ràng lắm..." Ngạo Dương Danh nói, nhưng thấy ánh mắt sắc bén của Lăng Hàn, hắn vội giải thích. "Bình thường ta không có nhiều cơ hội gặp phụ thân, cũng không phải nhi tử hắn sủng ái nhất, nên không quá rõ ràng. Nhưng theo lời người trong tông nói, từ năm năm trước phụ thân đã đạt đến Thần Thai đỉnh cao!" Hắn không tự chủ được mà ưỡn thẳng lưng. Tuy Ngạo Phong phong lưu thành tính, nhưng thiên phú võ đạo lại tuyệt hảo, có thể bước vào Sinh Hoa Cảnh, trở thành nhân vật trọng yếu của Đông Nguyệt Tông. Lăng Hàn cũng thầm gật đầu. Qua hơn mười năm, tu vi của Ngạo Phong nhảy vọt là bình thường. Chỉ là muốn để Lăng Đông Hành tự tay báo thù... Độ khó có chút lớn. Hắn nhất định phải mau chóng tăng cao tu vi, mới có thể chữa trị linh căn cho Lăng Đông Hành, và sử dụng lượng lớn đan dược để Lăng Đông Hành nhảy đến Sinh Hoa Cảnh. Sinh Hoa Cảnh là ranh giới lớn nhất của võ đạo. Có thể nói thế này, Thần Thai Cảnh là phàm nhân mạnh mẽ, còn Sinh Hoa Cảnh đã vượt qua phàm nhân, chênh lệch lớn đến không cách nào hình dung. Dù cho Lăng Hàn đạt đến Thần Thai đỉnh cao, với trình độ yêu nghiệt của hắn cũng không thể đánh thắng Sinh Hoa tầng một, có thể bảo mệnh đã đủ tự ngạo. Nếu như Lăng Đông Hành bước vào Sinh Hoa Cảnh trước, vậy trấn áp Ngạo Phong dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không cần nhìn công pháp, võ kỹ, kinh nghiệm...

"Lão tử ngươi tổng cộng có bao nhiêu con?" Lăng Hàn có chút hiếu kỳ. Ngạo Dương Danh vừa định lắc đầu nói không biết, nhưng nghĩ tới sự tàn nhẫn của Lăng Hàn, vội sửa lời: "Cụ thể bao nhiêu ta thật không biết, phụ thân đại nhân chưa từng gom chúng ta lại đếm, nhưng hai ba trăm là ít." "Thật là con lợn." Lăng Hàn xì một tiếng, lại nghiêm túc hỏi. "Ngươi có biết một người tên Nhạc Hồng Thường không?"

"Nhạc Hồng Thường?" Ngạo Dương Danh lộ vẻ mờ mịt, lắc đầu nói: "Không..." Thấy biểu tình của Lăng Hàn trở nên bất thiện, hắn lập tức đưa tay che miệng: "Ta thật chưa từng nghe nói." "Vậy lưu ngươi có tác dụng gì?" Lăng Hàn gằn giọng. Ngạo Dương Danh không khỏi phiền muộn. Đông Nguyệt Tông từ trên xuống dưới mấy vạn người, hắn làm sao có thể biết tên từng người? Nhưng đối mặt với sát thần Lăng Hàn, hắn lại không dám thở mạnh, chỉ có thể thầm rủa trong lòng. Lăng Hàn nghĩ nghĩ: "Vậy Nhạc Chấn Sơn thì sao?" "Nhạc chấp sự?" Ngạo Dương Danh sững sờ. Địa vị của Nhạc Chấn Sơn ở Đông Nguyệt Tông có thể nói chỉ đứng sau Ngạo Phong. Bởi vì Nhạc gia đồng dạng có một lão tổ tọa trấn, tu vi Linh Anh Cảnh, thực lực không dưới lão tổ của Ngạo gia. Lăng Hàn rõ ràng chỉ là tiểu nhân vật ở Vũ Quốc, làm sao có thể biết chuyện của Nhạc gia? Hơn nữa còn biết hắn là con trai của Ngạo Phong, cứ như thể rất hiểu rõ Đông Nguyệt Tông. Nhìn thấy Lăng Hàn nghiêm mặt, hắn vội vàng nói: "Nhạc chấp sự như phụ thân ta, tương tự là Thần Thai Cảnh đỉnh cao. Có điều, Nhạc chấp sự vẫn không cách nào so với gia phụ, hắn là ở hai năm trước mới đạt đến." Tên này có vẻ hơi đắc ý. Lăng Hàn hừ một tiếng nói: "Rốt cuộc ngươi có phải là con của Ngạo Phong hay không, sao phế đến vậy?" Ngạo Dương Danh vừa thẹn vừa giận, nhưng vô lực phản bác. Ngạo gia ở Đông Nguyệt Tông nắm giữ quyền lực cực lớn, tài nguyên kinh người. Nhưng vấn đề là, Ngạo gia cũng không chỉ có một Ngạo Phong, mà còn có rất nhiều tộc nhân, còn có rất nhiều cường giả phụ thuộc vào Ngạo gia. Hơn nữa, Ngạo Phong có quá nhiều con riêng, làm sao có thể để mỗi người đều chiếm đủ tài nguyên tu luyện? Thậm chí có một số con trai còn chạy sang môn phái khác, dựa vào thân phận trái lại có thể thu được nhiều tài nguyên tu luyện hơn. Như Ngạo Dương Danh chạy tới Hổ Dương Học Viện, nói rõ "ta là đệ tử của Đông Nguyệt Tông, hiện tại muốn vào Hổ Dương Học Viện, các ngươi có thu hay không?" Nhất định phải thu, thu rồi ngươi có thể ném qua một bên mặc kệ sao? Đương nhiên không, phải hầu hạ như đại gia là bình thường. Nhưng đại bộ phận con riêng của Ngạo Phong vẫn rất chú trọng mặt mũi, không chịu làm loại chuyện này, Ngạo Dương Danh cũng như thế. Bởi vậy, hắn có thân phận đệ tử đích truyền của Đông Nguyệt Tông, nhưng tu vi chỉ là Tụ Nguyên tầng năm, thậm chí còn không bằng đám người Thích Vĩnh Dạ.

"Lăng Hàn, những thứ ngươi muốn biết, ta đã nói cho ngươi, có thể thả ta đi không?" Hắn nói. Lăng Hàn cười nhạt nói: "Ta cứu ngươi một mạng, ngươi lấy cổ tịch trao đổi, xem như công bằng. Nhưng ngươi không nên động oai niệm với ta, từ lúc ngươi bước ra một bước kia, ngươi đã đẩy mình vào tử vực!" "Cái gì, ngươi muốn giết ta?" Ngạo Dương Danh khó mà tin nổi nói. "Ngươi căn bản không giấu được chuyện này! Đến lúc đó Đông Nguyệt Tông sẽ giết cả nhà ngươi!" Lăng Hàn cười ha ha nói: "Sai rồi, dù Đông Nguyệt Tông không tìm đến ta, ta cũng sẽ giết tới cửa, cùng bọn hắn tính nợ cẩn thận. Đặc biệt là lão tử của ngươi! Ngươi còn có di ngôn gì không?" Ngạo Dương Danh trợn mắt há mồm. Tên này điên rồi sao, rõ ràng chỉ là một tiểu võ giả ở Vũ Quốc, lại nói muốn giết tới Đông Nguyệt Tông. Chẳng lẽ hắn không biết Đông Nguyệt Tông có mấy trăm Thần Thai Cảnh, mười mấy Sinh Hoa Cảnh, gần mười Linh Anh Cảnh sao? Thế lực như vậy ở Bắc Vực có thể xếp hàng đầu, ngươi một Tụ Nguyên cảnh nho nhỏ, lại không để vào mắt, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Không đúng, khí tức của tên này... Đôi mắt Ngạo Dương Danh bỗng nhiên mở to: "Làm sao có khả năng, ngươi đã là Dũng Tuyền tầng một?" Ở Đông Nguyệt Tông, hắn tiếp xúc qua rất nhiều Dũng Tuyền Cảnh. Tu vi quá cao hắn cảm ứng không ra, nhưng Dũng Tuyền Cảnh vẫn có thể. Mấy ngày trước tên này vẫn là Tụ Nguyên tầng một, nhưng hiện tại lại thành Dũng Tuyền tầng một, chuyện gì thế này? Tu vi của người khác đều là từ một đến chín, sau đó đột phá đại cảnh giới, chẳng lẽ tên này chỉ cần vượt một bước?

Lăng Hàn thở dài nói: "Di ngôn của ngươi thật quái lạ, quên đi, ta cũng không để ý, ngươi có thể đi chết!" "Không, đừng giết ta! Đừng giết ta!" Ngạo Dương Danh vội xua tay. "Ta có thể nghe lệnh của ngươi!" "Phế vật như thế, muốn làm gì?" Lăng Hàn tiện tay vỗ một chưởng... Oanh, một luồng hỏa diễm cuộn qua, trong nháy mắt liền đốt Ngạo Dương Danh thành tro tàn. Trong Hắc Tháp, hắn chính là chúa tể, nắm giữ năng lực vượt qua Thiên Nhân Cảnh. Hắn xuyên thấu Hắc Tháp nhìn ra ngoài. Đám người Phúc bá đã rời đi, đại khái cho rằng hắn dùng biện pháp nào đó bỏ chạy, đang như ruồi không đầu tìm kiếm khắp nơi. Hắn gọi Lưu Vũ Đồng cùng Hổ Nữu tới, nói: "Chúng ta đi ra ngoài." Hơi suy nghĩ, hắn đã mang theo hai nữ đi ra ngoài. Hổ Nữu bởi vì đã chơi mấy lần, lại thêm tuổi còn nhỏ, nên chỉ cảm thấy chơi vui mà thôi. Nhưng Lưu Vũ Đồng lại chấn kinh đến hoa dung thất sắc. Điều này hoàn toàn vượt qua phạm vi hiểu biết của nàng. Vị trí bọn họ xuất hiện là lều vải lúc trước. Nhưng hiện tại lều vải đã biến mất, trên đất có thêm một cái hố, đại khái là Phúc bá nghĩ bọn họ đào đất chạy trốn. Trong thời gian ngắn như vậy có thể đào ra một cái động sao? Hiển nhiên không thể. Phúc bá làm ra chuyện như vậy, hiển nhiên là cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng. "Lăng Hàn, tại sao chúng ta lại ở chỗ này? Vừa nãy là nơi nào?" Lưu Vũ Đồng vô cùng mờ mịt. Lăng Hàn cười cợt nói: "Ta đạt được một bảo vật, vừa nãy chúng ta ở bên trong bảo vật đó." Lưu Vũ Đồng càng thêm khiếp sợ. Chỗ lúc trước rõ ràng lớn đến quá mức, sao có thể mang theo bên người? Hơn nữa bọn họ xuất hiện ở tại chỗ này, nói rõ trước đó bọn họ vẫn ở đây. Không gian lớn như thế, đám người Phúc bá bị mù sao? Lăng Hàn không có dự định giải thích. Hắc Tháp tồn tại là bí mật lớn, phải là người mà hắn hoàn toàn tín nhiệm mới có thể tiến vào, người khác... trừ khi đi vào không thể ra ngoài nữa.

"Đi, chúng ta đi vào nơi sâu xa nhìn xem." Hắn tràn đầy phấn khởi nói. Hiện tại có Hắc Tháp, tương đương với bảo đảm an toàn, Lăng Hàn có niềm tin rất lớn thâm nhập bí cảnh, thăm dò bí mật trong đó. Lưu Vũ Đồng và Hổ Nữu đương nhiên sẽ không phản đối. Ba người qua lại trong rừng rậm, không ngừng thâm nhập. Sau một ngày, bọn họ đi ra rừng rậm, phía trước xuất hiện núi nhỏ trập trùng bất định. "Bắt đầu từ đây là tiến vào khu vực nguy hiểm của Ma Thiên Bí Cảnh, yêu thú nơi này vô cùng đáng sợ, nhưng linh thảo cũng bắt đầu tăng lên." Lưu Vũ Đồng nói. "Đã từng có người ở đây ăn được một trái cây thần bí, lập tức từ Tụ Nguyên Cảnh nhảy lên tới Linh Hải Cảnh. Điều này quả thật rất kinh người, nhưng bí cảnh này dính líu tới Phá Hư Cảnh, có linh quả như vậy kỳ thực cũng không tính ngạc nhiên. Có điều, càng đi về phía trước, liền có một con sông lớn, gia tộc có nghiêm lệnh, tuyệt đối không thể qua." Lưu Vũ Đồng dừng một chút, nghiêm mặt nói. "Từ xưa đến nay chưa từng có ai có thể sống từ bên kia trở về." Lăng Hàn gật đầu. Từ trong ghi chép có thể biết, sau sông lớn mới bắt đầu có trận pháp. Muốn xông qua, một là có lý giải cực sâu đối với trận pháp, hai là cảnh giới cao, có thực lực nghiền ép. Nhưng muốn thấu hiểu bí cảnh này, nhất định phải tiến vào nơi sâu xa nhất. Nếu còn là Tụ Nguyên Cảnh, Lăng Hàn nhất định sẽ lượng sức mà đi, không cần thiết vì lòng hiếu kỳ mà mất mạng. Nhưng hiện tại hắn hoàn toàn tự tin, dù không thể tìm tòi nghiên cứu bí mật, chí ít cũng có thể toàn thân trở ra.

"Trước xem một chút, có thể tìm được linh thảo gì hay không." Hắn nói. Tầng thứ nhất của Hắc Tháp có công năng đào tạo linh thảo, mà hắn là đan đạo đế vương, nếu như không lợi dụng điểm ấy, thực sự là quá choáng váng. Ba người đi trong núi. Bởi vì nơi này vô cùng nguy hiểm, hơn nữa địa phương rất lớn, nên rất ít dấu chân người. Phóng tầm mắt nhìn tới, chỉ thấy rừng lá màu sắc loang lổ. Màu sắc cây cối, hoa cỏ ở nơi này chênh lệch rất lớn, nên tạo thành hiệu quả thị giác phức tạp như vậy. Không ngờ chính là, Hổ Nữu lại lập công lần thứ hai. Tiểu nha đầu nhăn mũi ngửi, mang theo Lăng Hàn tìm được một cây Lam Tinh Thảo. Đây là linh thảo cấp bốn, có thể luyện chế Nộ Khí Đan, cao thủ Linh Hải Cảnh ăn sẽ tăng sức mạnh lên khoảng chừng hai thành, cực kỳ thực dụng. "Nha, Nữu Nữu làm sao phát hiện vậy?" Lăng Hàn tò mò hỏi. "Nữu là kẻ tham ăn." Hổ Nữu đắc ý nói. Lăng Hàn không khỏi cười ha ha. Chuyện này cũng không có gì phải kinh ngạc, bởi vì linh căn của Hổ Nữu quá kinh người, nàng tự nhiên cũng không thể bình thường. Nhưng Lưu Vũ Đồng lại vô cùng phiền muộn. Trong cuộc chiến "tranh giành tình nhân", biểu hiện của nàng lại bị tiểu nha đầu năm, sáu tuổi này hoàn toàn áp chế, thật là có chút thẹn thùng. Lăng Hàn cẩn thận từng li từng tí đào Lam Tinh Thảo lên. Bởi vì niên đại của Lam Tinh Thảo càng cao, luyện chế ra Nộ Khí Đan hiệu quả sẽ càng tốt, nhiều nhất thậm chí có thể đạt đến mười thành. Nhưng dược lực như vậy tuyệt không phải mỗi người đều có thể chịu đựng. Thân thể bị dược lực cuồng bạo căng nứt cũng không phải là không có khả năng. Hắn trồng Lam Tinh Thảo ở trong Hắc Tháp, một năm liền có thể bằng một ngàn năm. Bình thường mà nói, chỉ cần Lam Tinh Thảo đạt đến năm mươi năm liền đủ dùng. Hiện tại cây Lam Tinh Thảo này khoảng ba mươi năm, bởi vậy nuôi một ngày liền có thể đạt đến năm mươi năm. Hổ Nữu liên tiếp lập công, rất nhanh lại tìm thấy một cây Thất Huyền Mộc. Thất Huyền Mộc, lại xưng Âm Mộc, đây là vật phẩm phụ trợ tu luyện võ kỹ Hàn Băng vô cùng tốt. Không cần luyện chế thành đan, chỉ cần luyện hóa như Dị Hỏa là được. Giá trị của Thất Huyền Mộc nằm ở niên đại, niên đại càng dài càng tốt, nhưng bình thường rất khó tìm được ngàn năm trở lên. Cây Thất Huyền Mộc này chỉ hơn 100 năm. Nhưng không sao, ở trong Hắc Tháp "dừng" mấy tháng liền có thể tới ngàn năm. Có điều vận may không phải luôn nương theo bọn họ. Trong hai ngày sau bọn họ không thu hoạch được gì. Hổ Nữu có tìm thấy một cây linh thụ, đáng tiếc trái cây đã bị người hái, nhưng Lăng Hàn bất chấp tất cả ghép nó vào trong Hắc Tháp.

"Có người." Đột nhiên Lăng Hàn ngừng chân. "Ừ." Hổ Nữu cũng gật đầu, trịnh trọng. Trên đỉnh núi phía trước, có một nhóm hơn mười người, đều rất trẻ trung, tuổi lớn nhất chỉ ba mươi, nữ có nam có. "Ồ..." Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. "Lăng Hàn." Trong đám người kia có một cô gái hô lên, quay về phía hắn vẫy tay, bước nhanh tới. Chính là Lý Tư Thiền. Trước đó nàng không có chạy tới Trung Xu Điện, không ngờ lại gặp gỡ ở đây. Thấy Lý Tư Thiền tới, những người trẻ tuổi kia cũng theo lại. Mỗi người vênh váo, có vẻ rất ngạo khí. "Há, ngươi chính là Lăng Hàn kia?" Một thanh niên cẩm y từ tốn nói. Ngữ khí rất bình tĩnh, nhưng mang theo một luồng cảm giác ưu việt, thật giống như kẻ bề trên đang nhìn hạ nhân. "Còn rất nhiều người tên Lăng Hàn sao?" Lăng Hàn thuận miệng nói. Xoạt, một thanh niên lao ra nói: "Nghe nói ngươi có thể đối kháng Phong Viêm, ta lại không tin." "Ngươi là thứ gì, ngươi có tin hay không có quan hệ gì tới ta?" Lăng Hàn từ tốn nói. Người trẻ tuổi kia giận dữ, quát lên: "Ta là Hoàng gia Hoàng Vĩ Trạch, ngươi dám nhục mạ ta là món đồ gì?" "Há, vậy ta nói sai, hóa ra ngươi không phải đồ vật gì." Lăng Hàn gật gù, biết nghe lời phải. "Ngươi..." Hoàng Vĩ Trạch trợn mắt, lộ ra sát khí. Hổ Nữu lập tức nhe răng, tay nhỏ không nhịn được múa lên, lộ ra răng nanh uy nghiêm đáng sợ. "Vĩ Trạch." Thanh niên cẩm y cản lại, cười nói: "Ở trước mặt hai vị mỹ nhân như hoa, sao có thể thất thố như thế?" "Thành Hổ huynh nói rất đúng." Hoàng Vĩ Trạch vội thu hồi vẻ giận dữ. Không thể mất phong độ ở trước mặt hai vị mỹ nhân tuyệt sắc. "Vũ Đồng muội tử." Thanh niên cẩm y chào Lưu Vũ Đồng, hiển nhiên hai người có quen biết. Tên này không cho Lăng Hàn mặt mũi, Lưu Vũ Đồng đương nhiên sẽ không cho hắn mặt mũi. Nàng chỉ hơi nghiêng mặt, coi như không nghe thấy. Thấy cảnh này, những người trẻ tuổi kia đều vô cùng khó chịu. Lăng Hàn có tài cán gì, lại có thể để một vị thiên chi kiêu nữ theo sát như vậy? Nếu như chỉ có Lưu Vũ Đồng thì thôi, hiện tại ngay cả Lý Tư Thiền cũng thành vật trong túi hắn, điều này làm cho người trẻ tuổi ở Hoàng Đô làm sao tiếp nhận được?

"Tại hạ Lý Thành Hổ." Thanh niên cẩm y tận lực duy trì phong độ, nói với Lăng Hàn. "Nghe tiếng Lăng huynh đã lâu, không biết có thể luận bàn một chút hay không." "Lý Thành Hổ, tại sao không gọi Lý Thành Long nhỉ, chí hướng quá thấp đi." Lăng Hàn cười nói. Lý Thành Hổ không khỏi lộ ra vẻ giận dữ. Long là đồ đằng của Thiên gia, nếu như hắn tên "Thành Long", này liền có ý mạo phạm Thiên gia. Đặt ở mấy ngàn năm trước, Vũ Quốc mới vừa lập quốc thì không có gì, khi đó chín đại gia tộc thế lực tương đương. Nhưng hiện tại Thích gia có lão quái Sinh Hoa Cảnh tọa trấn, lấy lực lượng một nhà liền có thể ổn ép Bát Đại Hào Môn, để Bát Đại Hào Môn không nhịn được lùi một bước. "Miệng lưỡi lợi hại, nhưng không biết công phu ra sao." Hắn lạnh lùng nói. "Lý Thành Hổ, ngươi thật không biết xấu hổ. Lăng Hàn chỉ là Tụ Nguyên tầng một, ngươi đã là Dũng Tuyền tầng ba, lại không cảm thấy ngại nói muốn luận bàn." Lý Tư Thiền lập tức quát. "Tụ Nguyên tầng một..." Vẻ mặt bọn người Lý Thành Hổ quái lạ. Lăng Hàn tản mát ra khí tức rõ ràng là Dũng Tuyền tầng một. Tầng ba đánh tầng một, quả thật có chút bắt nạt người. Nhưng đều là Dũng Tuyền sơ kỳ, cũng nằm trong giới hạn chịu đựng đi? Lăng Hàn thở dài, tại sao luôn có người thích tìm ngược thế nhỉ, hắn phủi tay một cái nói: "Ta không rảnh lãng phí thời gian với đám cặn bã các ngươi. Cùng lên đi, miễn cho ta đánh bại một cái lại chạy đến một cái nói không phục. Thua, liền cút cho ta." "Làm càn..." Những người trẻ tuổi kia đều sôi trào, sao hắn lại dám xem thường bọn họ như vậy?

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!