Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 350

Chương 350: Bá Khí Trấn Trung Thánh

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1746 đến 1750 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một hành trình tu luyện đầy thử thách và những bước nhảy vọt không tưởng của các nhân vật chính. Bi kịch của Vô Tướng Thánh Nhân và sự ngạo mạn khó dung từ Cấm Địa Khai Vân tạo nên một cao trào căng thẳng, đẩy cốt truyện lên một tầm cao mới. Tác giả khéo léo lồng ghép sự phát triển sức mạnh cá nhân vượt bậc với những mối đe dọa từ thế lực hùng mạnh, đỉnh điểm là màn thị uy sức mạnh tuyệt đối của Nữ Hoàng, khiến mọi định nghĩa về thiên tài phải lung lay.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lăng Hàn biết rõ mình là một thỏi nam châm thu hút rắc rối. Khai Vân cấm địa luôn rình rập, Bát Thạch cấm địa chưa dứt điểm, và trên Tiên Vực, lão tổ Trảm Trần của Hàn Kỳ có thể giá lâm bất cứ lúc nào. Cuộc đời hắn, nói không ngoa, là chuỗi ngày đao quang kiếm ảnh. Lôi Hỏa Đại Đế, một Tiểu Thánh mạnh mẽ đến mức có thể đấu với Trung Thánh, hoàn toàn không ý thức được mình đang đi cùng một "cục tai họa di động". Lăng Hàn tự hỏi, không biết khi đối mặt với một đám Đại Thánh, Thánh Vương, thậm chí là lão tổ Trảm Trần, vị Đại Đế này sẽ có biểu cảm gì.

Sau khi về Đại Lăng Triều để lại chút tài nguyên, Lăng Hàn cùng Nữ Hoàng (người đã chui vào Hắc Tháp tiếp tục lĩnh ngộ, quyết tâm đột phá Thánh vị nhanh nhất có thể) khởi hành đến Mộc Đồ tinh bằng Xuyên Vân Thoa. Lôi Hỏa Đại Đế, với bản tính lười biếng, ung dung ngồi trên phi thuyền, không ngạc nhiên trước "thần khí không gian" của Lăng Hàn. Trên đường đi, Lăng Hàn đã hỏi Lôi Hỏa Đại Đế về Tiên Vực, mặc dù vị Đại Đế này chỉ từng đạt Tiên Phủ cảnh, kiến thức về Tiên Vực sâu xa hơn của ông vẫn còn hạn chế.

Lăng Hàn được biết, Tiên Vực rộng lớn đến mức một thành trì có thể bằng cả một hành tinh, thậm chí một tinh vực, nên chẳng ai thèm ngó ngàng đến Cổ giới "nghèo nàn" này. Tiên Vực được gọi là Tiên Vực vì nơi đây tràn ngập tinh hoa thần tính bất diệt, giúp Tiên Nhân trường sinh. Rời khỏi môi trường đó quá lâu, Tiên Nhân cũng sẽ lão hóa như những sinh linh Sáng Thế cảnh. Những kẻ từ Tiên Vực xuống Cổ giới thường là dưới Trảm Trần, được gia tộc đẩy xuống để rèn luyện hoặc tìm kiếm bảo vật thất lạc trong hỗn loạn ngày xưa, như Hàn Kỳ. Lôi Hỏa Đại Đế cũng không rõ lý do cuộc đại bạo loạn Tiên Vực năm xưa, chỉ nghe nói đó là việc do Tiên Vương gây ra, và chỉ Tiên Vương mới có tư cách biết.

Hai năm sau, Xuyên Vân Thoa đáp xuống Mộc Đồ tinh. Lôi Hỏa Đại Đế hớn hở như cá gặp nước, tung tăng khắp nơi. Dù chỉ là Tiểu Thánh, sức chiến đấu của ông đủ để đối phó Trung Thánh, thừa sức tự lo liệu.

Bất chợt, Thiên Phượng Thần Nữ trong Hắc Tháp truyền âm: "Lăng Hàn, cho ta ra ngoài!" Lăng Hàn thả nàng ra, và một luồng khí tức cuồng bạo tỏa ra, báo hiệu nàng sắp đột phá Sáng Thế cảnh! Được truyền thừa từ ba Phượng Vương, huyết mạch Thần Giới đạt đỉnh, cùng với đan dược Lăng Hàn cung cấp liên tục và sự lĩnh ngộ dưới Luân Hồi thụ, nàng gần như không gặp bình cảnh. Nếu không bị kẹt mười năm ở Minh Giới, nàng đã đột phá sớm hơn.

Thiên Phượng Thần Nữ mỉm cười với Lăng Hàn, rồi đạp không lao vào trời sao. Độ Thánh Nhân kiếp ngay trên Mộc Đồ tinh sẽ hủy diệt cả hành tinh này. Lăng Hàn lập tức đuổi theo, dù không giúp được gì, hắn cũng muốn đứng cạnh chứng kiến.

Trên nền vũ trụ tối đen, một vầng mây sét khổng lồ hình thành. Tia chớp đầu tiên giáng xuống, Thiên Phượng Thần Nữ mở đôi cánh ánh sáng dài ngàn thước nghênh chiến. Cùng lúc đó, mười đạo kim quang đại lộ trải tới, mười vị Thánh Nhân, dẫn đầu là Tinh Sa Đại Thánh, xuất hiện. Họ sững sờ khi thấy người độ kiếp là Thiên Phượng Thần Nữ. Chín vị Thánh khác từng dự đại hội tuyển đồ đệ năm xưa, nhưng chẳng ai từng coi trọng nàng. Với họ, Thiên Phượng Thần Nữ chỉ có thiên phú "trung bình" so với các vương giả Tinh Sa võ viện. Thế mà giờ đây, một người "tư chất bình thường" lại sắp thành Thánh! Tinh Sơ, người từng chọn Cổ Đạo Nhất, cảm thấy nóng ran mặt. Cổ Đạo Nhất phải mất vạn năm mới thành Thánh, còn nàng chỉ sau mấy chục năm đã đến bước này? "Hình như ai dính dáng đến Lăng Hàn đều là yêu quái," các Thánh cảm thán.

Mười Thánh lại trầm trồ: "Trong vòng ba năm liên tục có hai Thánh Nhân xuất hiện, thật không thể tin được." Lăng Hàn ngạc nhiên, hỏi ai là Thánh Nhân còn lại. Cuồng Vũ Thánh Nhân đáp: "Vô Tướng." Lăng Hàn không quá bất ngờ. Vô Tướng Thánh Nhân vốn có lĩnh ngộ thành Thánh hoàn chỉnh, cộng thêm thân thể ngũ hành và đan dược không giới hạn, việc ông nhanh hơn Thiên Phượng Thần Nữ là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, Lăng Hàn biết Vô Tướng Thánh Nhân giờ đã hết kinh nghiệm để theo, tốc độ tiến bộ sẽ chậm lại, và Thiên Phượng Thần Nữ sẽ sớm vượt qua. Thậm chí Lăng Hàn và nhóm người của mình còn có thể vượt qua Nữ Hoàng.

"Vậy ông ấy đi đâu rồi?" Lăng Hàn hỏi, không thấy bóng dáng vị Thánh Nhân này. Cuồng Vũ Thánh Nhân trả lời: "Sau khi thành Thánh một tháng thì rời đi, không ai biết ông ấy đi đâu." Lăng Hàn nhíu mày. Hắn biết Vô Tướng Thánh Nhân có chấp niệm báo thù ba nghịch đồ. Nhưng ba đồ đệ kia có lẽ cũng đã nhập Thánh cảnh. Chuyến đi này của Vô Tướng Thánh Nhân chưa chắc đã thắng được. Dù lo lắng, người đã đi, Lăng Hàn cũng đành hy vọng vị Tiểu Thánh này bình an.

Tiếp đó, Thiên kiếp khủng bố ập xuống Thiên Phượng Thần Nữ. Đây là Thánh Nhân kiếp, bước qua được sẽ được thiên địa công nhận. May mắn thay, nàng được truyền thừa từ ba vị Thánh Vương, sức chiến đấu vượt xa trước kia, đủ sức đối kháng. Nửa ngày sau, thiên kiếp tan biến. Thiên Phượng Thần Nữ bước trên kim quang đại lộ, đến bên cạnh Lăng Hàn, chỉ bị vài vết trầy xước nhỏ. Chín Tiểu Thánh chắp tay chúc mừng nàng, vì nàng đã ngang hàng với họ. Thiên Phượng Thần Nữ mỉm cười đáp lễ, không kiêu ngạo như Nữ Hoàng. Nàng nép vào Lăng Hàn, khiến đám Thánh nhân ngưỡng mộ. Thành Thánh đã khó, tìm được bạn đời cũng là Thánh Nhân còn hiếm hơn.

Bỗng Nữ Hoàng lên tiếng từ Hắc Tháp: "Lăng Hàn!" Lăng Hàn có linh cảm lạ lùng, chẳng lẽ trùng hợp đến vậy? Hắn dùng thần thức hỏi: "Nàng cũng muốn đột phá?" Nữ Hoàng gật đầu. Quả nhiên! Lăng Hàn đưa Nữ Hoàng ra khỏi Hắc Tháp. Nàng lập tức sải bước đến vị trí Thiên Phượng Thần Nữ vừa độ kiếp. Mây đen vừa tan lại ngưng tụ.

Tinh Sa Đại Thánh và chín Tiểu Thánh há hốc mồm. Thánh Nhân nhà các ngươi là bán sỉ sao, cứ thi nhau độ thiên kiếp? Họ nhớ ngày xưa, ai cũng phải trải qua vô số năm tháng lắng đọng, tích lũy rồi mới bùng nổ phá tan bình chướng Sáng Thế cảnh để thành Thánh Nhân. Giờ thì hay rồi, mấy người trẻ tuổi này chỉ sau mấy chục năm đã đột phá. Người so với người tức chết người!

Tinh Sa Đại Thánh kinh ngạc kêu lên: "Cái này!" Thiên kiếp của Thiên Phượng Thần Nữ đã bình thường, nhưng giờ thì kỳ lạ rồi. Thiên kiếp của Nữ Hoàng quá khủng bố, khiến Tinh Sa Đại Thánh cũng thấy lạnh sống lưng. Chín Tiểu Thánh bất giác lùi lại, thiên kiếp chưa giáng mà lông tóc họ đã dựng đứng. Tia chớp đầu tiên giáng xuống hóa thành một chiến thần hình người, vung chiến mâu đâm thẳng vào Nữ Hoàng. Chín Tiểu Thánh hoảng hốt kêu lên: "Một kích kia có thể giết chết chúng ta!" Họ là Tiểu Thánh, muốn giết họ trong một kích, dù là Trung Thánh cũng khó, chỉ có Đại Thánh mới làm được! Hèn gì Tinh Sa Đại Thánh cũng kinh hãi, thiên kiếp này đạt cấp độ Đại Thánh.

Trời ạ, đây là thiên kiếp một người mới đột phá Thánh Nhân nên độ sao? Nếu gặp Đại Thánh, họ còn có thể chạy, nhưng thiên kiếp là thử thách của thiên địa, ai trốn thoát được? Tiểu Thánh đỡ công kích của Đại Thánh cấp chỉ có đường chết.

Nhưng Nữ Hoàng không sợ hãi, tay ngọc múa may, thi triển các tiên thuật chống lại thiên kiếp mà không chút yếu thế. Mọi người câm nín. Nàng chỉ mới đột phá, là Tiểu Thánh mà lại đối kháng công kích Đại Thánh cấp, còn thiên lý không vậy? Vừa nãy họ còn tưởng Thiên Phượng Thần Nữ là thiên tài hiếm có, giờ mới biết còn có người bị họ nhìn lầm hơn nữa. Thiên tài như vậy, Cổ Đạo Nhất dù có giục ngựa cũng không sánh bằng.

Đùng xoẹt xoẹt! Các thiên kiếp hình người liên tục giáng xuống, mỗi tia chớp đều có thực lực Đại Thánh cấp, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, đánh tan lại tụ lại. Khi số lượng lên đến năm mươi, chúng đè đầu Nữ Hoàng đánh. Nữ Hoàng trừng mắt phượng: "Hừ!" Vù vù vù vù vù! Chín phân thân nhảy ra khỏi cơ thể Nữ Hoàng. Mười Nữ Hoàng cùng đối địch thiên kiếp. Cảnh tượng này vô cùng đồ sộ. Sáu mươi sức chiến đấu cấp Thánh, toàn là Đại Thánh cấp, đại chiến. Đừng nói nhóm Tiểu Thánh, ngay cả Tinh Sa Đại Thánh cũng há hốc mồm, tự nhủ nếu mình bị cuốn vào trận chiến này thì trăm phần trăm bị tiêu diệt. Nghĩa là Tinh Sa Đại Thánh không đánh lại Nữ Hoàng! Trời ạ! Tinh Sa Đại Thánh chỉ mới là Đại Thánh sơ kỳ, nhưng Nữ Hoàng vừa trở thành Tiểu Thánh, hơn nữa Đại Thánh và Tiểu Thánh cách biệt lớn biết bao!

Chỉ mình Lăng Hàn biết Nữ Hoàng bất phàm cỡ nào. Nàng tu ra một ngàn vạn ngôi sao mới đột phá, nếu sức chiến đấu không nghịch thiên thì ai thèm tu cực cảnh như vậy? Mười Nữ Hoàng cùng xuất hiện không chỉ nâng cao lực công kích, mỗi thân thể còn phân tán đòn công kích mình nhận cho chín thân thể khác, tương đương với suy yếu công kích gấp mười lần. Bù qua sớt lại, Nữ Hoàng chiếm ưu thế tuyệt đối.

Nửa ngày sau, thiên kiếp biến mất. Nữ Hoàng đứng ngạo nghễ, ánh mắt khinh thường bễ nghễ trên trời, bá khí như thể nếu trời có hình, nàng cũng sẽ đánh luôn. Khi xuống đất, Nữ Hoàng bước đến gần Lăng Hàn, nở nụ cười hoa nhường nguyệt thẹn. Nụ cười ấy làm các Thánh Nhân say đắm, nhưng nào có Thánh Nhân nào dám mơ ước nàng. Tinh Sa Đại Thánh lên tiếng trước: "Chúc mừng đạo hữu!" Ngay cả Đại Thánh cũng gọi một tiếng đạo hữu, điều này đại biểu Tinh Sa Đại Thánh hoàn toàn công nhận thực lực Nữ Hoàng có thể sánh vai với ông ta, thậm chí mạnh hơn. Chín Tiểu Thánh cung kính nói: "Chúc mừng tiền bối!" Họ giơ hai tay qua khỏi đầu, đầu hơi cúi. Không gian lan tỏa hương thơm, thiên địa đang vui mừng vì Thánh Nhân ra đời.

Nữ Hoàng cười kiêu ngạo, những lời chúc mừng này không đáng để nàng chú ý. Trên đời này, nàng chỉ cần một người, còn lại nàng khinh thường liếc nhìn. Lăng Hàn thay Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ đáp lễ: "Ha ha, đa tạ các vị!" Mười Thánh ngưỡng mộ nhìn Lăng Hàn. Hắn không chỉ có hai nương tử là Thánh Nhân. Thực ra là ba người, Hổ Nữu đã sớm thành Thánh và đang tu luyện ở Tiên Vực. Ngay cả những người "tư chất bình thường" như Chư Toàn Nhi, Lưu Vũ Đồng cũng có cơ hội thành Thánh, nên có nương tử Thánh Nhân không còn là chuyện lạ.

Lăng Hàn cùng hai nữ nhân trở về Mộc Đồ tinh. Vũ Hoàng và những người khác biết Nữ Hoàng, Thiên Phượng Thần Nữ đều thăng cấp Thánh Nhân thì vừa mừng vừa tràn đầy áp lực. Nam tử hán đại trượng phu sao có thể bị hạng nữ nhi vượt qua được, lại còn là hai người! Tiệc rượu linh đình, cả võ viện đều chúc mừng.

Liên tục có hai vị Thánh Nhân xuất hiện, còn gì oách hơn? Tử Thần Phong, Thiên Hạ Đệ Nhị, Hồng Ma đều cảm khái. Ngày xưa, họ còn có thể tranh phong với Lăng Hàn, nhưng giờ hắn có hai nương tử đã thành Thánh, bản thân hắn còn đồ diệt hai Thánh Vương. Khoảng cách quá lớn. Khi cách biệt còn nhỏ, sẽ kích thích hùng tâm đuổi theo, nhưng khi chỉ còn có thể ngước nhìn, ai còn tự tin muốn bắt kịp, vượt qua?

Tiệc rượu kéo dài nửa tháng. Lăng Hàn thấy hơi mệt, thầm nhủ khi mình đột phá Sáng Thế cảnh phải hết sức điệu thấp, không cần phô trương như vậy. Nhưng nghĩ đến Nữ Hoàng tươi ngon mê người đang chờ hắn, tim Lăng Hàn đập nhanh, rón rén vào phòng nàng. Nữ Hoàng đang soi gương trang điểm. Nàng vốn đã xinh đẹp tuyệt trần, chút son phấn không làm tăng thêm sắc đẹp mà chỉ làm tăng thêm vẻ quyến rũ. Lăng Hàn nuốt nước miếng, bước tới ôm eo nhỏ của nàng: "Để ta vẽ mày cho nàng." Nữ Hoàng soi gương nhoẻn miệng cười, tựa như muôn hoa đua nở. Nàng đưa bút vẽ chân mày cho Lăng Hàn, xoay người lại đối diện hắn. Đôi mắt sáng tựa thu ba, môi anh đào như lửa, dưới cần cổ trắng ngà lộ ra chút khe rãnh nõn nà như ẩn như hiện, khiến tim người đập nhanh.

Lăng Hàn cầm bút nhưng loay hoay mãi không vẽ được. Rượu không say người tự say, hắn đã say trong sức quyến rũ của Nữ Hoàng. Lăng Hàn đặt bút xuống, ngón tay nâng cằm Nữ Hoàng lên đặt một nụ hôn. Lần này thì lửa cháy lan tràn, hai người hôn nồng nàn, cởi áo cho nhau. Lăng Hàn rất xúc động, hắn đã nhịn hơn một trăm năm, nhớ đến cháy lòng. Hắn bế Nữ Hoàng lên ném xuống giường, như dã thú lao lên. Đang lúc cao trào, Lăng Hàn khựng lại. Nữ Hoàng khẽ rên, mắt sáng dịu dàng như nước: "Chàng sao vậy?" Lăng Hàn lúng túng: "Nhiều lần dừng cương trước bờ vực quá rồi nên quên mất bước tiếp theo làm sao." Nữ Hoàng cười khúc khích, bỗng đè Lăng Hàn xuống, cưỡi trên mình hắn. Lăng Hàn chống cự muốn lật người lại: "Không được, lần đầu tiên ta không thể để nàng đè ngược được!"

Nhưng Nữ Hoàng hiện tại có thực lực gì? Dư sức trấn áp Đại Thánh sơ kỳ, huống chi Lăng Hàn chỉ có sức chiến đấu Tiểu Thánh? Hắn uổng công vùng vẫy. Khi tiến vào một điểm, mái tóc đẹp phập phồng, Nữ Hoàng như nữ nài ngựa rong ruổi. Lăng Hàn sướng đến từng khúc xương hòa tan, nhưng cũng hơi buồn bực vì mình bị đè ngược.

Tình nồng quấn quýt, đêm xuân ngắn ngủi. Sáng ngày thứ hai, Lăng Hàn sung sướng mở mắt ra, nhìn Nữ Hoàng như mèo con cuộn mình trong ngực, hắn mỉm cười. Hắn không ngờ dáng ngủ của nàng lại như vậy. Dù hai người đã sớm xem đối phương là bạn đời, nhưng Lăng Hàn luôn sợ "súng cướp cò", buổi tối chưa từng ngủ chung. Bỗng Lăng Hàn nhìn đăm đăm, dưới lớp chăn mỏng, Nữ Hoàng không mặc gì, để hắn ngắm hết cảnh xuân. Lăng Hàn nổi máu sói, hất chăn lên trùm lại. Chỉ thấy dưới chăn mấp máy có quy luật, Nữ Hoàng rên rỉ như mèo kêu.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, Lăng Hàn và Nữ Hoàng không xuống giường, như muốn bù đắp cho trăm năm đã mất. Tình nồng ân ái, đang quấn quýt hoặc sắp quấn nhau. Mãi đến nửa tháng sau, Thiên Phượng Thần Nữ không nhịn được nữa, kêu hai người xuống giường. Nhưng cái giá là nàng bị Lăng Hàn kéo vào ổ chăn, ba người hoang đường vật nhau. Thiên Phượng Thần Nữ xấu hổ muốn chết, Nữ Hoàng thì không ngại. Miễn Lăng Hàn thích, Nữ Hoàng sẽ hết sức chiều hắn.

Tuy nhiên, họ còn nhiều thời gian, hiện tại quan trọng nhất là tu luyện. Họ vẫn chưa thể xưng hùng ở Cổ giới, Thánh Vương là ngọn núi lớn không thể vượt qua. Nữ Hoàng, Thiên Phượng Thần Nữ vào Hắc Tháp tu luyện, cần ổn định cảnh giới. Lăng Hàn thì cần đạt đến cực độ Hằng Hà cảnh, rồi trùng kích Sáng Thế cảnh. Từ Nữ Hoàng, Lăng Hàn thấy sức chiến đấu khủng bố mà ngàn vạn ngôi sao mang lại, khiến hắn cũng rất khát vọng.

Thời gian lặng lẽ trôi, chớp mắt lại qua một năm. Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ lo ổn định cảnh giới. Nữ Hoàng siêu khủng, nàng vốn đã đạt đẳng cấp nguyên lực đỉnh Tiểu Thánh, ngàn vạn ngôi sao không thể tiến bộ thêm. Trong một năm qua, Nữ Hoàng luôn tu luyện dưới Luân Hồi thụ, chỉ ngẫu nhiên qua đêm với Lăng Hàn. Dưới Luân Hồi thụ, một năm tức là hơn ba ngàn năm, cộng thêm tư chất tiên thai, nàng thúc đẩy lĩnh ngộ theo kịp cảnh giới, chính thức đạt đỉnh Tiểu Thánh. Tốc độ này khó tin, cho thấy dù trước đó Nữ Hoàng đột phá chậm nhưng đã tích lũy chờ ngày bùng nổ, nàng một hơi lên đỉnh Tiểu Thánh, chỉ còn một bước vào Trung Thánh. Nữ Hoàng bây giờ dốc hết sức chiến đấu có thể tương đương với đỉnh Đại Thánh, vượt qua bát tinh.

Thiên Phượng Thần Nữ kém xa. Dù có truyền thừa từ ba Phượng Vương, nhưng khi bước vào Thánh cảnh, tiến bộ của nàng chậm chạp hơn. Hiện nàng vẫn là Tiểu Thánh tiền kỳ, cách trung kỳ một đoạn đường rất dài. Lăng Hàn thì mở ra con đường thăng cấp điên cuồng. Hắn không quên mỗi ngày uống thuốc tích lũy nguyên lực, giờ số lượng ngôi sao đã lên đến sáu trăm vạn, nhưng ước chừng còn ba năm nữa mới đủ một ngàn vạn. Đây đã là cực hạn, trừ phi có Thánh dược cung cấp không giới hạn mới khiến hắn tiến bộ nhanh hơn.

Những người khác cũng tiến bộ rất nhiều. Vũ Hoàng đã đột phá Hằng Hà cực cảnh, cũng tiến quân đến ngàn vạn ngôi sao. Điều bất ngờ nhất là Đại Hắc Cẩu thành Thánh! Một con chó hoang cũng có thể thành Thánh ư? Không chỉ Lăng Hàn thấy kỳ lạ, mỗi đệ tử trong võ viện đều nghiến răng nghiến lợi khi nhắc đến Đại Hắc Cẩu. Con chó này thật đáng ghét, trào phúng người không biết mệt mỏi, hoàn toàn không có đạo đức. Đại Hắc Cẩu đã có hai đàn em: một con thỏ và một nhân sâm già. Cả ba hại võ viện gà bay chó sủa. Sau này, Lôi Hỏa Đại Đế cũng tham gia vào tổ hợp kỳ dị này, đứa nhóc Thánh Nhân xuất hiện khiến người ta rớt tròng mắt. Rất nhanh, mọi người biết Lôi Hỏa Đại Đế là "Thánh Nhân" chuyển kiếp, dù vẫn giật mình vì phục hồi tu vi Thánh Nhân nhanh chóng, nhưng còn trong phạm vi "hợp lý".

Tuy nhiên, năm năm ngắn ngủi liên tục có năm Thánh Nhân xuất hiện đã phá vỡ truyền thuyết ngày xưa: trong đệ tử đợt này chỉ có một người có thể thành Thánh. Nên tất cả đệ tử rất phấn khởi, tốc độ tu luyện của họ chậm chút cũng không sao, dù gì cũng có chút hy vọng thành Thánh.

Hôm nay, một kim quang đại lộ đột nhiên hiện ra từ trời sao, một Thánh Nhân bước đến. Chúng Thánh ra ngoài nghênh đón, vì lỡ Thánh Nhân này đột nhiên tấn công sẽ gây phá hoại lớn. Nói về chạy, Tiểu Thánh không kém hơn Thánh Vương, nên phải cảnh giác trước.

Nhưng vị Thánh Nhân này không xa lạ, chính là Vô Tướng Thánh Nhân. Lăng Hàn nghe tin liền đi tìm ông. Vị Thánh Nhân này sắc mặt tái mét, bị thương rất nghiêm trọng. Lăng Hàn nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì?" Nhiều năm qua, Lăng Hàn xem Vô Tướng Thánh Nhân là thầy tốt bạn hiền, với tính cách bao che của hắn, thấy Vô Tướng Thánh Nhân như vậy tất nhiên rất giận.

Vô Tướng Thánh Nhân khẽ thở dài: "Ta vừa vào Thánh liền đi tìm ba nghịch đồ báo thù, kết quả..." Kết quả rất tệ. Lăng Hàn gặn hỏi mới biết, trong ba đệ tử cũ của Vô Tướng Thánh Nhân, một người đã chết nhiều năm khi trùng kích Thánh vị không thành. Hai đệ tử còn lại thì rất xuất sắc, chẳng những tiêu hóa đạo quả trước kia của Vô Tướng Thánh Nhân, còn lên một bậc trở thành Trung Thánh. Vô Tướng Thánh Nhân không báo thù thành công, ngược lại bị truy sát. Nếu không phải Thánh Nhân tốc độ ngang ngửa nhau, ông đã không đơn giản là bị thương nặng, mà không thể trốn về được. Vô Tướng Thánh Nhân chờ đợi mòn mỏi bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới lại thành Thánh, nhưng giờ báo thù trở nên xa vời quá, khiến ông rất ức chế. Chờ đến Trung Thánh mới đi báo thù nữa sao? Vô Tướng Thánh Nhân không có tự tin, bước vào Thánh cảnh muốn đi thêm một bước khó khăn lớn biết bao. Đã qua bao nhiêu ức năm, hai đồ đệ của ông chỉ mới vào Trung Thánh. Nếu Vô Tướng Thánh Nhân muốn từng bước đuổi theo, trước không bàn đến có làm được không, ít nhất cũng phải mấy ức năm sau.

"Phải tin vào mình!" Lăng Hàn vỗ vai Vô Tướng Thánh Nhân: "Chờ ta vào Thánh cảnh sẽ nghiên cứu đan dược Thánh cấp, làm ra Thánh dược có thể tăng tốc độ đột phá, cho ngươi có thể bắt hai đồ đệ chết tiệt kia, treo chúng lên đánh." Thù sâu như thế phải tự mình báo, mượn tay người khác thì không trút giận được. Vô Tướng Thánh Nhân gật đầu, ông khá tin vào Lăng Hàn. Vô Tướng Thánh Nhân rất cảm khái quyết định ngày xưa của mình thật chính xác. Hiện tại, ông chẳng những trở về Thánh Nhân vị mà còn bước hướng Trung Thánh, Đại Thánh trong tầm với.

Lại mấy ngày nữa, kim quang đại lộ lần thứ hai trải đến. Cái này! Đám Thánh Tinh Sa Đại Thánh thầm giận. Có nên dán thông báo "Thánh Nhân rảnh rỗi đừng quấy rầy" ngay trước Mộc Đồ tinh không? Cứ từng người đến mãi không ngớt! Ong ong ong ong ong! Khí thế đáng sợ ập đến, Thánh Nhân mới đến này không phải Tiểu Thánh. Tinh Sa Đại Thánh không vui khịt mũi ức chế khí thế kia. Một thanh âm ngạo nghễ vênh váo vang lên: "Bổn tọa là Trọng Dã đến từ Khai Vân cấm địa!"

Tinh Sa Đại Thánh mở miệng nói: "Trung Thánh nho nhỏ, không hiểu lễ độ sao?" Kim quang đại lộ biến mất, hiện ra một nam nhân trung niên, vóc dáng thon dài, mặt mày rất tuấn tú. Nam nhân trung niên chắp hai tay sau lưng, không hề sợ Tinh Sa Đại Thánh. Hắn nói: "Lão tổ nhà bổn tọa là Thánh Vương. Lần này bổn tọa cố ý phụng mệnh của lão tổ đến, ngươi xem thường bổn tọa tức là xem thường lão tổ nhà bổn tọa, ý của ngươi là vậy sao?" Tinh Sa Đại Thánh rất bực mình, có lão tổ Thánh Vương thì giỏi lắm sao? Nếu Tinh Sa Đại Thánh chỉ có một mình, ông sẽ không mặc cho một Trung Thánh vênh váo, muốn xử sao thì xử. Nhưng Tinh Sa Võ viện là tâm huyết của ông, không thể buông nó, bỏ nó được. Nên Tinh Sa Đại Thánh không nổi giận, trầm giọng hỏi: "Đến vì chuyện gì?"

Trọng Dã lạnh lùng nói: "Kêu ác tử Lăng Hàn ra đây!" Dám giết người của Khai Vân cấm địa bọn họ, hừ! Tinh Sa Đại Thánh cứng họng, tại sao lại điểm danh tiểu tổ tông này? Ông phục rồi, Lăng Hàn thật biết gây sự. Như Tinh Sa Đại Thánh mười mấy năm trước chưa từng gặp Thánh Vương, nhưng từ khi võ viện có Lăng Hàn thì Thánh Vương giá rẻ không cần tiền cứ chui ra. Bình thường thấy mặt còn không có, chứ nói gì đắc tội. Nhưng Lăng Hàn thì hay rồi, cứ dăm ba hôm lại chọc vào tồn tại như vậy, thể chất kiểu gì vậy? Trời sinh kỵ Thánh Vương sao?

Có tiếng cười khẩy nói: "A, Trọng gia rốt cuộc tìm đến." Lăng Hàn xuất hiện, Nữ Hoàng, Thiên Phượng Thần Nữ đi theo bên cạnh. Một vị Trung Thánh tìm đến, các nàng không yên tâm để hắn đơn độc đối mặt. Trọng Dã nhìn Lăng Hàn ngay, con ngươi co rút. Đúng như trong hình ảnh ký ức, đây là một tiểu bối chưa bước vào Sáng Thế cảnh. Rất khó tin là Hằng Hà cảnh có thể đồ Thánh Nhân. Luật thép võ đạo đi đâu rồi? Có điều tiểu tử này chỉ có sức chiến đấu đỉnh Tiểu Thánh, giết Trọng Bát Độ đã là cực hạn của hắn, gặp Trung Thánh thì không có chút phần thắng nào, vì lúc trước hắn từng bị Long Gia Lão Tổ một bàn tay đánh bay.

Trọng Dã lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, kiêu ngạo nói: "Đã thấy bổn tọa sao không mau quỳ xuống nhận cái chết!?" Lăng Hàn mỉm cười hỏi: "Nhà ngươi có biết nói lý không vậy?" "Đạo lý?" Trọng Dã cười khẩy nói: "Ta đường đường là Trung Thánh, lời ta nói là đạo lý! Thêm nữa ngươi giết người của Trọng gia ta, chẳng lẽ còn muốn sống?" Trọng gia không bằng các cấm địa khác vì thời gian thành lập ngắn, trong gia tộc chỉ có một vị Thánh Vương, không có Đại Thánh nào. Trừ Thánh Vương ra, chỉ có hai Trung Thánh, bốn Tiểu Thánh. Nên Trọng Bát Độ rất được xem trọng, tương lai có dư sức trở thành Đại Thánh, thậm chí thành tựu Thánh Vương. Nhưng bây giờ Trọng Bát Độ chết trong tay Lăng Hàn. Lăng Hàn phải chết! Không chỉ Lăng Hàn, những ai liên quan đến hắn đều phải chết. Không giết máu chảy thành sông làm sao xứng với uy danh của Khai Vân cấm địa?

Nơi này có một Đại Thánh nên Nữ Hoàng tạm thời không chọc vào. Lần này gã sẽ chỉ trấn áp Lăng Hàn rồi mang về Khai Vân cấm địa huyết tế. Khai Vân Vương sẽ tự mình giáng lâm, xóa sổ tất cả sinh mệnh trong hành tinh này. Uy cấm địa không thể xúc phạm, nếu ai phạm thì chém tận giết tuyệt, không mọc một cọng cỏ! Lăng Hàn gật đầu nói: "Ngươi nói vậy thì ta yên tâm. Ta thích nhất là đạp lên ác bá như ngươi, cảm giác trừ hại cho dân rất tuyệt vời."

Trọng Dã cười khẩy nói: "Người trẻ tuổi, ngươi cho rằng có một Đại Thánh ở bên cạnh thì bổn tọa không dám đụng ngươi sao?" Trọng Dã cho rằng Lăng Hàn ỷ vào Tinh Sa Đại Thánh, gã nhếch mép cười khẩy. Tinh Sa Đại Thánh dám nhúc nhích không? Trọng Dã liếc mắt qua, chợt con ngươi co rút. Hai nữ Thánh Nhân! Ui, đẹp quá! Trọng Dã chỉ lướt qua mặt Thiên Phượng Thần Nữ sau đó ngừng lại trên mặt Nữ Hoàng, tim đập nhanh. Tuyệt sắc, thật là tuyệt sắc! Trọng Dã là Thánh Nhân, vốn nên trời sập trước mắt cũng không dao động, nhưng bây giờ tim của gã đập rất nhanh như mối tình đầu, như lần đầu tiên hợp hoan với nữ nhân, làm trái tim võ đạo của gã mất sạch chỉ còn bản năng bẩm sinh.

Gã muốn nữ nhân này! Trọng Dã chỉ vào Nữ Hoàng, hỏi Lăng Hàn: "Nàng là nữ nhân của ngươi?" Lăng Hàn lạnh nhạt nói: "Nương tử của ta, đừng đoán mò nếu không sẽ chết nhanh hơn." "Ha ha ha ha!" Trọng Dã không thèm để mắt tới lời uy hiếp đó. Nàng này chỉ là một Tiểu Thánh, một ngàn Tiểu Thánh ở trước mặt Trung Thánh cũng không đáng gì, lật tay là đè bẹp.

Đại Hắc Cẩu xuất hiện: "Bổn tọa đến đây!" Một đứa nhóc bốn, năm tuổi đi bên cạnh Đại Hắc Cẩu, còn có con thỏ cao cỡ nửa người, mắt như ngọc thạch đỏ rực. Một nhân sâm biết đi đường, thô cỡ cánh tay người, mọc ra mắt mũi miệng. Đây là tổ bốn người nổi tiếng gây sự trong võ viện, khiến người nghe biến sắc. Đại Hắc Cẩu đứng thẳng, gãi mông: "Tên xấu xí nào tới tìm tiểu đệ của ta làm chi?" Móng vuốt chó và da sắt ma sát phát ra tiếng sắc nhọn khiến người khó chịu hộc máu, nhưng Đại Hắc Cẩu không quan tâm, đặt móng chó gần mũi ngửi rất là say mê. Khóe môi Trọng Dã co giật. Khai Vân cấm địa rất là phong kín, Trọng Dã chưa gặp qua nhiều Thánh Nhân, đặc biệt cái loại hoàn toàn không có phẩm hạnh này làm vặn vẹo nhân sinh quan của gã.

Lôi Hỏa Đại Đế đá bay Đại Hắc Cẩu: "Xéo!" Lôi Hỏa Đại Đế cũng cợt nhả hỏi: "Tiểu tử này là bổn tọa bảo kê, ngươi muốn làm gì?" Khóe môi Trọng Dã lại co giật, Thánh Nhân tí hon vậy sao? Chắc đối phương linh hồn đoạt xá, nhưng đoạt xá sinh ra cảnh giới sẽ bị hai tầng hạn chế là linh hồn và thân thể. Đây là nguyên lý thùng gỗ, quyết định từ miếng gỗ ngắn nhất trong thùng. Thánh Nhân nhỏ như vậy là khái niệm gì? Dù bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ thì mới được vài năm? Người nơi này toàn là quái vật sao? Một Hằng Hà cảnh có thể đồ thánh, một Tiểu Thánh bốn, năm tuổi, một con chó Thánh tiện tận xương. Đại Hắc Cẩu lao về đánh nhau với Lôi Hỏa Đại Đế: "Gâu! Tiểu tử thối, cẩu gia cắn mông ngươi thành ba miếng mới được!" Một người một chó đều không tầm thường. Lôi Hỏa Đại Đế thì khỏi phải nói, vốn là cường giả Tiên Phủ cảnh, giỏi hai loại quy tắc lôi, hỏa hơn xa đẳng cấp Thánh Nhân. Nhưng hiện giờ cảnh giới không đủ khiến sức chiến đấu của Lôi Hỏa Đại Đế chỉ đến Trung Thánh. Đại Hắc Cẩu thì càng quái thai, khí lực rất mạnh, sức chiến đấu Trung Thánh đánh vào người nó cũng không trầy da sứt mẻ gì. Đại Hắc Cẩu há mồm táp Lôi Hỏa Đại Đế không chút yếu thế.

Trọng Dã nhìn một hồi rất muốn hộc máu. Thật đáng sợ, rõ ràng chỉ là hai Tiểu Thánh nhưng có sức chiến đấu cấp Trung Thánh, dư sức ngay mặt đối kháng với Trọng Dã. Không lẽ gã tu luyện trong cấm địa quá lâu, thế giới đã hoàn toàn khác lạ rồi sao? Trọng Dã cố bình tĩnh lại, không sao, dù thế nào cũng chỉ có sức chiến đấu cấp Trung Thánh. Khai Vân cấm địa có một vị Thánh Vương tọa trấn, Trung Thánh bình thường thật nhỏ bé. Trọng Dã khịt mũi: "Đồ vô tri." Trọng Dã lại nhìn Lăng Hàn: "Ác tử, còn không đi ra quỳ nghe xử phạt?"

Tinh Sa Đại Thánh không nhịn được nữa: "Đừng quên bổn tọa còn ở đây!" Tinh Sa Đại Thánh dù gì cũng là một vị Đại Thánh, thế mà bị lơ đẹp là sao? Trọng Dã không thèm nể nang: "Không muốn chọc giận lão tổ nhà bổn tọa thì bổn tọa khuyên ngươi ngoan ngoãn đứng một bên đi!" Đùa, là người của cấm địa cần để mắt tới Thánh Nhân khác sao? Tinh Sa Đại Thánh tức xì khói hừ mũi: "Đừng lôi Thánh Vương ra đè bổn tọa, ngươi tưởng chúng ta không có bối cảnh Thánh Vương sao?" Mấy năm trước có rất nhiều cấm địa kết đồng minh với Lăng Hàn, Tinh Sa Võ viện đại biểu hắn! Khai Vân cấm địa nhà ngươi ghê gớm đến mấy có thể cùng lúc đối địch với nhiều cấm địa không?

Trọng Dã cười khẩy nói: "Theo bổn tọa thấy càng lúc càng hồ đồ, mơ tưởng muốn đối địch với Trọng gia ta!" Khai Vân cấm địa quá khép kín, đâu biết Lăng Hàn đã từng đại phát thần uy chém hai Thánh Vương? Trọng Dã cho rằng Tinh Sa Đại Thánh chỉ đang cố hù dọa. Tinh Sa Đại Thánh rất muốn đập chết Trọng Dã, nhưng kết minh với nhiều cấm địa không có nghĩa là ông có thể thoải mái ra tay. Khi nào ông chiếm lý thì cấm địa khác mới ủng hộ. Tinh Sa Đại Thánh không phải Lăng Hàn. Tinh Sa Đại Thánh tức run người nhưng ráng nhịn, vung tay áo nói: "Cút cho bổn tọa!" Trọng Dã kiêu ngạo nói: "Giao ác tử này ra thì bổn tọa sẽ đi." Lần này mang Lăng Hàn đi, lần sau Khai Vân Vương sẽ đích thân giá lâm diệt sạch sinh linh trên hành tinh này!

Mắt Tinh Sa Đại Thánh hấp háy tia sáng lạnh, chợt lao đến trước mặt Trọng Dã, đang muốn ép gã đồ Thánh phải không? Chợt có tiếng quát yêu kiều: "Tránh ra!" Nữ Hoàng bước gót sen thướt tha mà vô cùng bá khí. Nàng đi tới bên cạnh Tinh Sa Đại Thánh, giơ tay đẩy Đại Thánh này sang một bên. Hiện tại Nữ Hoàng rất mạnh, Tinh Sa Đại Thánh không đánh lại nàng. Trọng Dã thì cho rằng Tinh Sa Đại Thánh thấy mỹ nữ nhũn chân, gã cười khẽ. Nàng đang tự mình đưa lên cửa sao? Cũng tốt, bắt lấy rồi mang đi luôn. Tiểu Thánh muốn trốn thì Trung Thánh không đuổi theo kịp, nhưng nếu đối phương cứ nhất quyết muốn chiến thì bắt dễ như chơi.

"Dám nói năng bỗ bã với phu quân của ta?" Khuôn mặt Nữ Hoàng kiêu ngạo nói: "Ngươi là ai?" Nữ Hoàng rất đẹp, phong tình quá mê người, dù nàng tức giận cũng khiến người động lòng. Trọng Dã là người bị chỉ vào mũi mắng nhưng gã không thấy tức giận, càng muốn quỳ liếm ngón chân Nữ Hoàng hơn. Tim Trọng Dã rớt cái bịch, gã là Thánh Nhân nhưng tại sao tâm tính dao động dễ dàng như vậy? Nàng đẹp rất kinh người. Trọng Dã không trả lời, bỗng thò tay ra muốn bắt Nữ Hoàng. Nữ Hoàng quát: "To gan!" Nữ Hoàng vỗ chưởng. Nàng phất tay bắn ra luồng kiếm quang vọt lên cao. Trọng Dã bị tước thành hai nửa, từ vai trái đến sườn phải, máu tuôn như suối. Nửa người trên của Trọng Dã từ từ trượt xuống, biểu tình tràn đầy ngạc nhiên, đến bây giờ vẫn chưa phản ứng lại. Sao có thể mạnh như vậy? Gã là Trung Thánh! Vậy mà không đỡ được một chiêu của đối phương? Trọng Dã vội vàng vận chuyển nguyên lực, căn nguyên sinh mệnh ổn định hai nửa thân thể, khóa lại sự sống. Nhưng trong kiếm của Nữ Hoàng ẩn chứa lực phá hoại đáng sợ, Trọng Dã có thiêu đốt căn nguyên cũng vô dụng, sự sống nhanh chóng xói mòn. Trọng Dã sợ hãi mặt xanh mét, với người bình thường thì cơ thể thành hai khúc là chết chắc, nhưng với Thánh Nhân chỉ là chuyện nhỏ, miễn ghép thân thể lại, vận chuyển nguyên lực thì không lâu sau sẽ lành lặn ngay. Nhưng sự việc khác hẳn với Trọng Dã tưởng tượng, sát khí đáng sợ trùng kích trong cơ thể, sức phá hoại mạnh mẽ vượt xa tốc độ phục hồi của gã, cứ tiếp tục thế này gã sẽ hình thần đều diệt.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!