Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trọng Bát Độ, một Tiểu Thánh đầy kiêu ngạo, ánh mắt sắc như dao găm xoáy sâu vào Lăng Hàn, chất vấn nguồn gốc bí ẩn của đối phương. Hắn tin rằng, một kẻ dám đối đầu với mình ắt phải có bối cảnh Thánh Vương chống lưng, bởi lẽ, không ai tu luyện đến cảnh giới này lại có thể là kẻ ngu xuẩn. Nhưng Lăng Hàn, với vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng, chỉ đáp gọn lỏn: "Lăng Hàn, một tán tu vô danh."
Sự khinh thường của Lăng Hàn như châm ngòi nổ. Trọng Bát Độ không còn kiên nhẫn, thân hình hắn lao ra như mũi tên, quyết nghiền nát kẻ ngông cuồng trước mắt. Uy lực của một Thánh Nhân bùng nổ, đại đạo phù văn quấn quanh thân, một dải Tinh Hà với hơn bảy triệu ngôi sao hiện hữu, minh chứng cho cảnh giới Tiểu Thánh hậu kỳ của hắn. Một chưởng tung ra, nguyên lực hóa thành bàn tay khổng lồ, những ngôi sao lấp lánh tựa viên đạn găm vào mục tiêu.
Nhưng Lăng Hàn đâu phải kẻ tầm thường. Sát trận trong cơ thể hắn kích hoạt, hóa thành một luồng kiếm quang chỉ dài ba thước, nhỏ bé đến không tưởng so với bàn tay khổng lồ kia, nhưng lại xé toạc nó làm đôi. Trọng Bát Độ rên lên một tiếng đau đớn, máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay, bởi chiêu kiếm của Lăng Hàn không chỉ phá hủy nguyên lực, mà còn truy tận bản nguyên, làm tổn thương chính bản thể hắn. "Hằng Hà Cảnh nhỏ bé mà lực công kích đáng sợ đến vậy!" Hắn thốt lên, trong mắt ánh lên sự thận trọng tột độ. Dù đã từng giao thủ và biết Lăng Hàn có sức chiến đấu cấp Thánh, nhưng hắn không ngờ đối phương lại mạnh đến mức có thể ngang tài ngang sức với mình.
Dương Tử Ca và Cảnh Di đứng bên chứng kiến, mặt cắt không còn giọt máu. Nỗi lo sợ xâm chiếm, liệu Trọng Bát Độ có thể thua? Không thể nào! Họ tự trấn an, Trọng Bát Độ là Vương giả trẻ tuổi của Khai Vân cấm địa, mười vạn tuổi thành Thánh Nhân, tư chất nghịch thiên. Lăng Hàn dù yêu nghiệt đến mấy cũng chỉ là Hằng Hà Cảnh, làm sao đánh bại Thánh Nhân? Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại len lỏi: nếu một Hằng Hà Cảnh có thể ngang hàng Thánh Nhân, thì việc đánh bại Thánh Nhân có gì là lạ?
Trọng Bát Độ chợt bật cười, một nụ cười đầy tham lam: "Lăng Hàn, ngươi thật sự đã thu hút sự chú ý của ta!" Hắn tin rằng trên người Lăng Hàn ẩn chứa bí mật kinh thiên động địa. Nhưng Lăng Hàn lại phát tởm, buông lời châm chọc: "Biến thái, không ngờ ngươi là loại người đó!" Trọng Bát Độ sững sờ, rồi nổi giận lôi đình. Hắn, một Thánh Nhân uy phong, lại bị một kẻ Hằng Hà Cảnh xúc phạm danh dự? "Chết!"
Tóc đen của Trọng Bát Độ dựng ngược, quần áo nổ tung, chỉ còn lại chiếc quần lót là bảo giáp. Da thịt hắn hiện lên vô số Thần văn, đại đạo phù văn quấn quanh, kích động thiên địa. Hắn rống lên: "Rồng của vĩnh hằng!" Từ lồng ngực hắn, một Cự Long màu đồng xanh dài ngàn trượng vụt bay ra, hư ảo như đến từ quá khứ, tương lai, không thuộc về hiện tại. "Thời Gian Long!" Người Long gia kinh ngạc thốt lên. Đây là nhánh Long tộc thần bí, nắm giữ sức mạnh thời gian. Mọi người bắt đầu suy đoán về ý đồ thông gia giữa Trọng gia và Long gia, phải chăng là để kết hợp huyết mạch thời gian và hỏa diễm?
Thanh Đồng Long lao tới Lăng Hàn, lực lượng thời gian dật động. Lăng Hàn đấm một quyền, nhưng không hề hấn gì, Thanh Đồng Long không thuộc về đương đại, làm sao có thể bị công kích? Lăng Hàn mỉm cười, lại tung một quyền, lần này hòa vào lực lượng Tuế Nguyệt Thiên Thu. Cú đấm cuối cùng cũng chạm vào Thanh Đồng Long, khiến nó chấn động nhẹ, nhưng rồi lại tiếp tục lao về phía Lăng Hàn. Trọng Bát Độ kinh hãi, đối phương lại có thể ảnh hưởng đến thời gian? Hắn càng thêm khao khát bí mật trên người Lăng Hàn. Lăng Hàn tiếp tục dùng sát trận hóa thành kiếm quang chém vào Thanh Đồng Long, nhưng vô ích.
Trọng Bát Độ cười lớn, điều khiển Thanh Đồng Long nhào tới Lăng Hàn. Lực lượng thời gian xung kích, thân thể Lăng Hàn sẽ bị phân tán, một phần vào tương lai, một phần ở lại hiện tại, một phần trở về quá khứ, kết cục chỉ có một: tan xác! Đây là Tiên thuật truyền thừa từ huyết mạch của Khai Vân cấm địa, cực kỳ mạnh mẽ. Thanh Đồng Long đã vồ tới, bốn vuốt chộp chặt vào vai và đùi Lăng Hàn. "Phá!" Trọng Bát Độ hét lớn.
Nhưng Lăng Hàn vẫn đứng đó, bất động. "Phá! Phá! Phá!" Trọng Bát Độ gào lên ba tiếng, mỗi tiếng đều truyền thêm lực lượng vào Thanh Đồng Long. Lăng Hàn nghiêng đầu, thò mặt ra khỏi Thanh Đồng Long, cười cợt: "Kêu mệt chưa? Mệt thì nghỉ đi, đừng hô rách cổ họng."
Trọng Bát Độ trợn mắt há mồm. Thanh Đồng Long, ẩn chứa lực lượng thời gian, lẽ ra phải xé nát Lăng Hàn, nhưng sao hắn vẫn bình an vô sự? Hắn điên cuồng thúc giục, nhưng Lăng Hàn vẫn bất động như núi. Lực lượng thời gian không phải vạn năng, thể phách Lăng Hàn đã đạt cường độ Thánh liệu, lực lượng thời gian cấp độ Tiểu Thánh làm sao phá hủy được?
Thân hình Lăng Hàn chấn động, Pháp tướng vạn trượng hiện ra, một tay nắm lấy Thanh Đồng Long, kéo nó xuống như cầm một con rắn nước. Khí phách ngút trời! Pháp tướng của Lăng Hàn đứng sừng sững trong tinh không, tay cầm Thanh Đồng Long, tựa chiến thần đồ long, cảnh tượng này khiến mọi người nín thở, hồn phách bay bổng. Các nữ tử Long gia mắt sáng rực, hiện vẻ mê ly.
Lăng Hàn nhìn Trọng Bát Độ, giọng lạnh lùng: "Còn chiêu gì nữa không?" Ngữ khí bình thản nhưng ẩn chứa sát ý. Hắn đã quyết định đối đầu với Khai Vân cấm địa, vậy thì cứ làm lớn chuyện. Giết Trọng Bát Độ, hủy hôn sự này, chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích?
Trọng Bát Độ bị đoạt khí thế, Long thời gian là đại chiêu của hắn, nhưng không làm Lăng Hàn tổn thương mảy may, khiến hắn mất hết tự tin. Ý nghĩ thất bại thoáng qua, hắn vội vàng xua đi. Hắn là Thánh Nhân, là thiên kiêu của Khai Vân cấm địa, làm sao có thể thua một Hằng Hà Cảnh? "Cửu Mạch Tiên Kiếm!" Hắn khẽ quát, chín đạo kinh mạch trong cơ thể tỏa ra tiên quang. Hắn rút ra một Thánh binh, Thánh uy vô tận bùng nổ. Tiên quang trong cơ thể ngưng tụ, tạo thành một đạo phong mang sắc bén trên mũi kiếm, mang theo một tia Tiên Khí. Đây là bí pháp Tiên Vương! Dù không hoàn chỉnh, nhưng cũng đủ mạnh để đối phó một Hằng Hà Cảnh.
Lăng Hàn liếc nhìn, lộ vẻ kiêng dè, hắn cảm nhận được khí tức tương tự Tiên Ma Kiếm. Lực lượng Tiên cấp! Nhưng so với Tiên Ma Kiếm, lực lượng này yếu hơn nhiều. Dù vậy, hắn không dám khinh suất. "Chết!" Trọng Bát Độ ngự kiếm lao tới, muốn cận chiến để phát huy tối đa sức mạnh Thánh binh. Thánh binh dật động, vũ trụ rung chuyển, mũi kiếm bao bọc Tiên Khí xé rách không gian, tạo ra những hố đen.
Lăng Hàn vung tay phải, Tiên Ma Kiếm xuất hiện. So bảo khí, ai sợ ai? Tiên Ma Kiếm và Thánh binh liên tục va chạm, cường độ cấp mười bảy khiến cả hai không thể làm gì nhau. Nhưng bản chất Tiên Ma Kiếm là Tiên Khí, mạnh hơn Thánh binh kia hàng trăm, hàng ngàn lần. Tiên Khí trên Thánh binh rung động dữ dội, như muốn vỡ nát. "Cái gì!" Trọng Bát Độ kinh hoàng. Cửu Mạch Tiên Kiếm là pháp mạnh nhất của hắn, từng chém Tiên Vương, giờ lại sắp đổ nát?
"Trước tiên chém ngươi, ngày sau lại đưa Khai Vân Vương xuống Địa ngục!" Lăng Hàn vung Tiên Ma Kiếm bằng tay phải, tay trái tung Cửu Thiên Hỏa. Cả hai đều là cấp độ Tiên Vương, dù còn yếu ớt, nhưng Trọng Bát Độ cũng chỉ là cấp độ Thần giới. "Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai!" Trọng Bát Độ hỏi, nhận ra đối phương có thù oán với Khai Vân cấm địa. "Ngươi không cần biết, lên Hoàng Tuyền là được rồi!" Lăng Hàn vận chuyển toàn bộ sát trận, sức chiến đấu tăng vọt, kết hợp Tiên Ma Kiếm và Cửu Thiên Hỏa, hắn gần như vô địch trong Tiểu Thánh.
Trọng Bát Độ vung kiếm chống đỡ, nhưng mỗi chiêu đều bị đẩy lùi hàng chục dặm, khí thế hoàn toàn bị Lăng Hàn áp chế. Điều khiến hắn đau lòng nhất là kiếm và hỏa diễm của Lăng Hàn quá đáng sợ, khiến hắn kiêng kỵ đến mức không dám chạm vào, ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng phát huy. Hắn muốn kéo giãn khoảng cách, nhưng lúc trước chính hắn chủ động áp sát, giờ muốn rút lui làm sao dễ dàng?
Lăng Hàn dùng Cửu Thiên Hỏa tạo thành một nhà tù rực lửa, nhốt Trọng Bát Độ bên trong. Trong thế giới nhỏ này, hắn dốc toàn lực giao chiến. Trọng Bát Độ thổ huyết, hoảng loạn. Hắn, đường đường một Tiểu Thánh, lại không phải đối thủ của một Hằng Hà Cảnh trên chính diện! Hắn muốn phát điên. Dù Lăng Hàn là Hằng Hà Cực Cảnh, điều này cũng quá vô lý! "Trong vòng ba chiêu, tiễn ngươi lên đường!" Lăng Hàn lạnh lùng tuyên bố. "Nằm mơ!" Trọng Bát Độ cắn răng, bắt đầu thiêu đốt bổn nguyên, muốn liều mạng.
Nhưng trước mặt Lăng Hàn, liều mạng thì sao? Bị Cửu Thiên Hỏa vây nhốt, hắn thậm chí không thể đào tẩu. "Hạ thủ lưu tình!" Một âm thanh trầm hùng từ La Hải Tinh vọng đến, vượt qua không gian, vang dội bất ngờ. Long uy cuồn cuộn như biển gầm. "Bái kiến Lão tổ!" Tất cả người Long gia đều quỳ xuống, ngay cả Long Ngữ San cũng cung kính. Người nói chuyện chính là Lão tổ Long gia, một cường giả Trung Thánh!
Trong lòng Trọng Bát Độ đại định. Cuộc chiến Thánh Nhân quá kịch liệt đã kinh động Lão tổ Long gia. Vị lão tổ này sẽ không khoanh tay đứng nhìn hắn bị giết. Lăng Hàn không hề để ý, hắn đã quyết ra tay, ai cũng không thể ngăn cản. Trọng Bát Độ vừa định thần lại, lập tức sợ đến dựng tóc gáy. Trung Thánh đã mở lời, sao ngươi còn không dừng tay? Hắn chỉ có thể chống đỡ, dưới xung kích khủng khiếp, hắn lần nữa nôn ra máu. "Bản tọa nói rồi, dừng tay!" Từ La Hải Tinh, tiếng gầm vang lần thứ hai, Long uy hóa thành thực chất, sóng âm cuồn cuộn, một Chân Long đỏ thẫm hiện lên, lao về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn mặc kệ, điên cuồng chém Trọng Bát Độ. Hắn nhất định phải giết chết kẻ này. Oành! Chân Long đỏ thẫm oanh vào nhà tù Cửu Thiên Hỏa, lực lượng khổng lồ va chạm, nhà tù tan vỡ, nhưng Cửu Thiên Hỏa với bản chất quá cao, cũng đốt cháy Chân Long đỏ thẫm thành tro tàn. Trọng Bát Độ thấy cơ hội, vội vã chạy trốn. "Kiếm thứ ba!" Phía sau hắn, giọng Lăng Hàn lạnh băng vang lên. Một luồng kiếm quang vụt qua, chói sáng cả trời sao. Kiếm chém xuống, Trọng Bát Độ bị chém thành hai khúc, thánh huyết phun ra nhuộm đỏ không gian. "Không!" Trọng Bát Độ kinh hoàng kêu lên. Mấy ai không sợ chết, huống chi một thiên kiêu tiền đồ sáng lạn như hắn? Hắn chưa từng nghĩ cái chết sẽ giáng xuống mình. Hai tay Trọng Bát Độ cố gắng níu giữ hai mảnh thân thể tàn tạ, muốn hợp chúng lại. Lực lượng thời gian trong cơ thể hắn vận chuyển, Trọng Bát Độ muốn đảo ngược thời gian, trở về quá khứ để tránh cái chết. Nhưng đã bị Tiên Ma Kiếm chém trúng, không thể đảo ngược! Ngươi thậm chí còn chưa phải Tiên Nhân! Thân thể Trọng Bát Độ nổ tung, mưa máu ngập trời, Tiên Ma Kiếm đã chém đứt thần hồn, không còn đường cứu vãn. Thiên địa bi thương, tiếc nuối cho một Thánh Nhân đã ngã xuống.
Tiếng gầm như sấm rền vang. Một cường giả bước ra từ La Hải Tinh, vóc dáng cao to, đầu tóc bạc phơ nhưng khí thế điên dại khiến người ta không dám nhìn thẳng. Đó là Long Gia Lão Tổ, cường giả Trung Thánh. Long Gia Lão Tổ đấm một cú: "Tiểu tử, ngươi đáng chết!" Biểu cảm Lăng Hàn quái dị, cú đấm này nhìn bá đạo nhưng sức phá hoại có hạn, với thực lực của hắn, nếu đỡ đòn chỉ bị đánh bay xa chứ không bị thương nặng. Lão già này... cố ý bao che hắn? Thú vị, thật thú vị.
Xem ra không chỉ Long Ngữ San muốn từ chối hôn sự, mà Long Gia Lão Tổ cũng không muốn. Chẳng qua Khai Vân cấm địa quá cứng rắn khiến lão không thể từ chối. Giờ Lăng Hàn đã giết Trọng Bát Độ, không còn tân lang thì làm sao thành hôn? Long Gia Lão Tổ không thể công khai khen ngợi Lăng Hàn, lão phải ra tay "làm bộ làm tịch" cho người khác thấy. Đánh bay Lăng Hàn rồi lão sẽ giả vờ đuổi theo, sau đó tay trắng trở về. Lăng Hàn có thể giết Trọng Bát Độ chứng tỏ hắn có sức chiến đấu cấp Thánh Nhân, một Trung Thánh không đuổi kịp một Tiểu Thánh thì có gì lạ? Đừng nói Trung Thánh, dù là Thánh Vương cũng chưa chắc đuổi kịp Tiểu Thánh.
Công kích ập tới, Lăng Hàn phun ra một bãi máu (thực chất là máu Hắc Cẩu lấy từ Hắc tháp), mượn lực đẩy bay ngàn dặm, chớp mắt chỉ còn là một đốm đen nhỏ. Long Gia Lão Tổ hét lớn: "Tên gian ác kia không được trốn!" Lão trải một đại đạo ánh sáng vàng đuổi theo, trong lòng thầm khen tiểu tử này láu cá thật, chớp mắt đã nhìn thấu ý đồ của lão và phối hợp ăn ý. Nếu không phải Long Gia Lão Tổ tự mình ra tay và biết rõ lực lượng, lão thậm chí sẽ nghi ngờ cú đánh đó có làm Lăng Hàn tàn phế hay không.
Long Gia Lão Tổ đuổi theo nhưng không còn thấy Lăng Hàn. Lần này lão giật mình thật, tốc độ của Lăng Hàn nhanh đến vậy sao? Khiến lão không đuổi kịp. Long Gia Lão Tổ dừng lại giữa trời sao, giả vờ lục soát. Cảnh này sẽ trở thành ký ức sau này để lão ăn nói với Khai Vân cấm địa. Tốt lắm, nếu Lăng Hàn có thủ đoạn như vậy thì lão bớt vất vả. Long Gia Lão Tổ đi một vòng rồi trở về La Hải Tinh. Một Thánh Nhân đã chết, lại có bối cảnh Thánh Vương, đây thực sự là chuyện lớn, lão cần phải xử lý thận trọng.
Lăng Hàn ra khỏi Hắc tháp, ung dung lấy Xuyên Vân Thao ra nghênh ngang rời đi. Lần này hắn không đến Mộc Đồ tinh mà đi Hợp Ninh tinh. Bốn món tài liệu đã chuẩn bị xong, tất nhiên hắn phải tìm Lôi Hỏa Đại Đế. Chuyến đi này hơi lâu, mất khoảng hai năm rưỡi, nhưng nhóm Lăng Hàn, Thiên Phượng Thần Nữ không lãng phí thời gian, nhờ đan dược và Luân Hồi thụ, tu vi của họ không ngừng tăng tiến.
Lúc Lăng Hàn bước vào Hợp Ninh tinh, Nữ Hoàng thức tỉnh từ bế quan sâu nhất. Nàng đã thành công! Mười triệu ngôi sao, cực hạn thực sự của Hằng Hà cảnh. Lăng Hàn mừng rỡ ôm chầm Nữ Hoàng, xoay bảy tám vòng mới thả nàng xuống. Lăng Hàn mừng thay cho Nữ Hoàng, mười triệu ngôi sao, cực hạn Hằng Hà cảnh, từ xưa đến nay chưa ai làm được, đây là khai sáng lịch sử. Nghĩa là tương lai của Nữ Hoàng sáng lạn vô cùng. Còn về việc Nữ Hoàng sắp đột phá Thánh cảnh, rồi sẽ cùng hắn... thì hắn chưa nghĩ tới. Mừng rỡ qua đi Lăng Hàn sẽ nhớ chuyện đó, nhưng bây giờ hắn thật lòng mừng cho Nữ Hoàng.
Nữ Hoàng cũng rất vui vẻ, nàng ôm cổ Lăng Hàn, vùi mặt hắn vào gò núi cao của mình. Khi Lăng Hàn buông nàng xuống, Nữ Hoàng hơi ngẩng đầu, chủ động hiến hôn. Nàng thì thầm bên tai Lăng Hàn: "Không lâu nữa ta sẽ đột phá Thánh cảnh." Hương thơm xông vào mũi, vấn vương vô cùng. Lăng Hàn say đắm trong đó, vòng tay ôm eo Nữ Hoàng siết chặt hơn, một tay kia sờ gò núi đầy đặn của nàng: "Nàng đang dụ dỗ ta sao?" Nữ Hoàng thẳng thắn gật đầu: "Tất nhiên rồi!" "Yêu tinh này!" Lăng Hàn cuồng nhiệt hôn nàng nhưng không dám sâu hơn, hắn đã dâng lên xúc động bất chấp tất cả đẩy ngã Nữ Hoàng. Hai người đã chờ đến ngày này rồi, không thể để thất bại trong gang tấc được. Nữ Hoàng nhoẻn miệng cười đầy phong tình.
Hai người ra khỏi Hắc tháp, Thiên Phượng Thần Nữ tiếp tục tu luyện, nàng chỉ còn một bước nữa là đến Thánh cảnh, truyền thừa của Ba con Phượng Vương rất kinh người. Một ngày sau, Lăng Hàn và Nữ Hoàng đến Đại Lăng Triều. Các triều thần và đế đô ra đón: "Bệ hạ!" "Bệ hạ!" "Bệ hạ!" Còn có hai huynh trưởng Phá Phong Vân, Mộ Dung Thanh. Thạch Đầu Nhân như cún con mừng rỡ vẫy đuôi quanh Lăng Hàn. Lăng Hàn cười phá lên, choàng vai hai huynh đệ cùng về cung.
Lăng Hàn dành chút thời gian ôn chuyện với huynh đệ, thăng cấp cho Thạch Đầu Nhân, sau đó lên đường đi Nông Quát Sơn, nơi Lôi Hỏa Đại Đế ẩn thân. Không biết vị Đại Đế này bị tổn hại nặng hay bị trấn áp ở đó. Hằng Thiên đại lục cất giấu rất nhiều bí mật, dù là Tiên Vương cũng sẽ động lòng, ví dụ như Hắc tháp. Tiên Vương đứng trên đỉnh cao Tiên Vực, mỗi người sáng tạo pháp đều có giá trị tham khảo lớn cho các Tiên Vương khác. Ví dụ, cường giả sáng tạo Bất Diệt Thiên Kinh cũng hấp thu pháp của nhiều Tiên Vương để cuối cùng tạo ra tuyệt kỹ đó.
Lăng Hàn và Nữ Hoàng đến sâu trong Nông Quát Sơn, hang núi hiện ra trước mắt, toát ra vẻ u ám sâu thẳm. Dù cả hai đã đến Hằng Hà cực cảnh, vẫn không thể nhìn thấu được bóng tối này. Lăng Hàn nói với Nữ Hoàng: "Ta dùng dây thừng cột eo, sau một ngày nếu ta chưa đi ra, nàng hãy kéo ta ra ngoài." Nữ Hoàng gật đầu. Hai người chuẩn bị đầy đủ, Lăng Hàn cột eo bằng sợi dây do Thanh Vân Chu phun tơ bện ra, cực kỳ cứng cỏi, vật bén không thể cắt đứt. Lăng Hàn bước nhanh vào bóng tối.
Vào hang núi, bóng tối bao trùm lấy Lăng Hàn, thị giác, thính giác, xúc giác nhanh chóng yếu đi, cuối cùng như lần đầu tiên hắn mất đi ngũ giác, lục cảm. Lăng Hàn không cảm ứng được sự tồn tại của mình, nguyên lực dâng lên, tim đập đều không chút dấu vết, tựa như hắn ngủ say trong hang tối tăm. Hằng Hà cảnh cũng không thể thoát được! Lăng Hàn dẫn động sát trận đánh ra mấy đòn công kích, nhưng hắn cũng không biết mình có đánh ra được không, hắn cảm giác hình như có nhưng không có chút thay đổi nào. Dù là lực lượng Thánh cấp cũng không thể đánh tan bóng tối này. Lăng Hàn dám chắc đây là thủ đoạn của Tiên cấp.
Lăng Hàn ngẫm nghĩ, lấy Tiên Ma Kiếm ra, một chút ánh sáng soi tỏ, dù mơ hồ nhưng hắn thật sự nhìn thấy. Quả nhiên, lực lượng Tiên cấp có thể đối kháng với bóng tối này, nhưng Tiên Ma Kiếm không đủ sức. Lăng Hàn cất kiếm. Cửu Thiên Hỏa rực cháy trên tay Lăng Hàn, tựa như một ngọn nến nhỏ trong bóng tối không thấy năm ngón, dù tia sáng rất yếu ớt nhưng đó là nguồn ánh sáng. Được rồi! Lăng Hàn mừng rỡ, nơi Cửu Thiên Hỏa chiếu đến, hắn phục hồi lại ngũ giác, lục cảm, hắn như sống lại. Lăng Hàn dán sát vách hang đi tới trước, ánh sáng có hạn, hắn phải đi men theo vách hang để đảm bảo mình không bước nhầm đường. Hang này không quá sâu nhưng vì Lăng Hàn đi rất chậm nên mất nửa ngày mới tới chỗ sâu nhất.
Một gian phòng đá, bốn vách đá, chính giữa có một tượng đá, không thay đổi chút gì, thoáng như hôm qua. Lôi Hỏa Đại Đế lên tiếng, giọng nói chất chứa kinh ngạc: "Ủa? Tiểu tử, sao ngươi đến được?" Lần trước Hổ Nữ dẫn Lăng Hàn vào, hắn như con ruồi nhặng xị. Còn bây giờ Lăng Hàn đi một mình vào đây, làm Lôi Hỏa Đại Đế thấy lạ. Lăng Hàn mỉm cười: "Nếu tiền bối không hoan nghênh thì ta đi vậy." "Khoan khoan!" Lôi Hỏa Đại Đế vội vàng giữ lại: "Ngươi tìm được bốn món kia rồi?" Lăng Hàn gật đầu: "May mắn không làm nhục mệnh." "Ngươi rõ ràng chỉ là Hằng Hà cảnh... A!" Lôi Hỏa Đại Đế tạm dừng: "Ngươi biến thái quá, khắc nhiều trận pháp trong người mình, tuy mỗi cái uy lực yếu muốn chết nhưng có thể giúp sức chiến đấu của ngươi tăng lên đến Sáng Thế cảnh tiểu cực vị! Dù là bổn tọa ngày xưa cũng không thể làm được điều này." Lăng Hàn cười: "Hiện tại tiền bối tin tưởng ta đã hoàn thành nhiệm vụ chưa?" Lôi Hỏa Đại Đế thúc giục: "Ở đâu? Mau lấy ra đi!" Lăng Hàn nói: "Cái đó, một tay giao tiền một tay giao hàng." "Tiểu tử thối nhà ngươi còn sợ bổn tọa quỵt nợ sao? Dù sao đó không phải đỉnh cấp tiên..." Lôi Hỏa Đại Đế ngậm miệng, chợt nhận ra mình lỡ lời. Lăng Hàn gật gù: "Thì ra tiền bối lấy tiên thuật bình thường ra qua loa ta?" Lôi Hỏa Đại Đế giải thích: "Ha ha, đại thần thông Bất Động Minh Vương Kim Thân đúng là bổn tọa tốn rất nhiều công sức lấy từ một tòa cổ tích, tuy không phải pháp mạnh nhất của bổn tọa nhưng với ngươi thì dư dả, nếu quá mạnh ngươi cũng không học được." Ai kêu bây giờ Lôi Hỏa Đại Đế bị Lăng Hàn nắm thóp làm chi. Thật ra Lăng Hàn chỉ thuận miệng nói vậy, tiên pháp chia ra đẳng cấp cao thấp nhưng còn tùy vào mức độ dùng được. Tóm lại Lăng Hàn cảm thấy đại thần thông Bất Động Minh Vương Kim Thân rất thích hợp với mình. "Vậy xin nhờ tiền bối dạy cho." Lăng Hàn lấy bốn món thần vật sừng chân long, lông phượng vũ ra. Tượng đá phát sáng tuôn ra một quả cầu ánh sáng trắng bay hướng Lăng Hàn.