Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 333

Chương 333: Ngộ Đạo Giữa Cuộc Chiến

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1661 đến 1665 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự đối lập giữa những tình huống dở khóc dở cười và những khoảnh khắc bùng nổ của thiên tài. Tác giả khéo léo lồng ghép sự ngộ đạo sâu sắc của Lăng Hàn ngay giữa trận chiến khốc liệt, phô diễn một thể phách phi thường cùng tư duy đột phá. Bi kịch về "kẻ trộm gà" nhanh chóng nhường chỗ cho những thử thách định mệnh, đồng thời hé mở những mối quan hệ phức tạp và quyền lực trong thế giới tu tiên. Cảm xúc của các nhân vật được đẩy lên cao trào, từ sự tức giận, ngạc nhiên đến sự hiếu kỳ và ngưỡng mộ, tạo nên một bức tranh đa sắc về lòng người và sức mạnh. Cuộc đối đầu sắp tới hứa hẹn những diễn biến khó lường, thu hút độc giả không ngừng suy đoán.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa chốn đông người, một bầu không khí căng thẳng bao trùm khi những lời thì thầm về "kẻ trộm gà" lan truyền, khiến những người xung quanh vội vã lùi lại, như muốn phủi sạch mọi liên quan. Lăng Hàn, với vẻ mặt ngơ ngác, hỏi Câu Lực: "Trộm thì trộm chứ, rốt cuộc cô bé này là ai vậy?" Câu Lực cũng không kém phần bối rối, lặp lại câu hỏi. Một người đứng gần đó, với vẻ mặt khó tin, lắc đầu: "Hai người các ngươi không lẽ ngay cả Trúc Huyên tiên tử cũng không biết sao?" Câu Lực lẩm bẩm, rồi đột nhiên hai mắt sáng rỡ: "Tê... ta nhớ rồi, Bá Kiếm Ma Chủ cũng họ Trúc, chẳng lẽ..." Người kia gật đầu xác nhận: "Không sai, Trúc tiên tử chính là nữ nhi độc nhất của Bá Kiếm Ma Chủ."

Câu Lực nghe xong, hai mắt trợn tròn, tim đập thình thịch. Hắn vừa trộm gà của con gái Ma Chủ, chẳng phải đang tự gây thù với Ma Chủ sao? Lăng Hàn bật cười, vỗ vai Câu Lực: "Chúc mừng ngươi, cũng bị Ma Chủ truy sát rồi." "Lăn đi! Ngươi chẳng phải cũng vậy, đừng quên, ngươi cũng có phần ăn gà!" Câu Lực nhảy dựng lên, tức tối đáp trả. Những lời qua lại của họ đã làm sáng tỏ mọi nghi vấn cho đám đông. Thì ra, Trúc Huyên tức giận đến vậy là vì hai kẻ gan trời này đã dám "chôm chỉa" những con gà mà nàng cưng chiều. Ai nấy đều lắc đầu ngao ngán, con gái Ma Chủ đâu phải dạng vừa, chọc vào thì tự cầu phúc. Tuy nhiên, họ cũng nghĩ, chỉ là vài con gà, bồi thường đàng hoàng thì Trúc tiên tử cũng không phải người hẹp hòi.

Một thanh niên, nhìn thấy cơ hội ngàn vàng, đứng bật dậy: "Hừ, còn không mau quỳ xuống nhận lỗi với Trúc tiên tử!" Hắn thầm nghĩ, đây là cơ hội trời cho để lấy lòng con gái Ma Chủ, biết đâu lại trở thành con rể của Ma Chủ thì sao? Cơ duyên lớn lao! Nhưng Câu Lực, đang bực bội trong lòng, phẩy tay xua đuổi: "Không phải chuyện của ngươi, cút sang một bên!" "Hừ, thật hung hăng, chẳng trách dám trộm đồ của Trúc tiên tử!" Thanh niên kia gầm gừ, ra tay tấn công Câu Lực. Hắn có thực lực không kém Câu Lực, nên mới dám hành động, bằng không đã tự rước nhục. Hai người đại chiến, nhưng khó phân thắng bại, chỉ giằng co không dứt.

Bối Khai, nhận thấy vẻ mặt sốt ruột của Trúc Huyên, liền tiến lên: "Trúc tiên tử, để ta ra tay thay người, trừng phạt hai tên tiểu tặc này." Trúc Huyên khẽ gật đầu, nhưng trong lòng nàng không hề có ý niệm về sự lấy lòng. Nàng là con gái Ma Chủ, từ nhỏ đã quen với những lời tâng bốc nịnh hót, chính vì không thích điều đó mà nàng luôn cô độc. Nàng chỉ thương xót những chú Lục Bảo Kê của mình, dù ngay cả cha nàng cũng thèm thuồng, nhưng nàng đã chăm sóc chúng bằng cả tình cảm, không để Ma Chủ ăn, vậy mà lại rơi vào tay hai tên tiểu tặc này.

Bối Khai ra tay, một chưởng trấn áp, khiến Câu Lực và đối thủ đều kinh hãi biến sắc, vội vàng tránh né. Một Vương giả đạt đến đỉnh cao Hằng Hà Cảnh đại cực vị, có thể xưng bá chủ, sức chiến đấu phi phàm. Hắn dồn dập tấn công Câu Lực, bởi vì rõ ràng thực lực của Câu Lực mạnh hơn Lăng Hàn, chỉ cần trấn áp được Câu Lực, Lăng Hàn sẽ dễ dàng bị tóm gọn. Câu Lực gầm thét, hắn cũng là một Vương giả, không cam lòng chịu nhục, liền dốc toàn lực chiến đấu. Nhưng dù xuất sắc đến đâu, giữa hắn và Bối Khai là cả một cảnh giới nhỏ, hắn tuyệt đối không phải đối thủ. Chỉ sau mười mấy chiêu, hắn đã bị một chưởng đánh văng từ giữa không trung xuống, tạo thành một hố sâu hình người trên đỉnh núi.

Lăng Hàn bước tới, cười nói: "Kệ Tặc, giờ trông ngươi thảm hại quá." "Bẩn Vương, ngươi đừng cười, lát nữa ngươi cũng theo gót ta thôi." Thể phách của Câu Lực phi thường mạnh mẽ, vẫn còn sức nói chuyện, nhưng tinh khí thần đã suy giảm rõ rệt. "Đến lượt ngươi!" Bối Khai đứng kiêu hãnh trên không, chỉ thẳng vào Lăng Hàn. Lăng Hàn ngoắc ngoắc ngón tay: "Trước hết ta nhắc nhở ngươi, lát nữa bị ta đánh nổ, đừng có mà khóc nhè đấy." Bối Khai cười khẩy, hắn ghét nhất những kẻ ba hoa. Hắn không nói nhiều, vươn tay tóm lấy Lăng Hàn, nghĩ rằng mọi chuyện sẽ dễ dàng như trở bàn tay.

Lăng Hàn vung ngón tay, chạm vào bàn tay khổng lồ kia. Một luồng cự lực ập tới, Lăng Hàn thoáng hiện vẻ vất vả. Tuy nhiên, dù đối phương là bá chủ, nhưng Hằng Hà Cảnh đại cực vị đỉnh cao vẫn chưa đủ để lay chuyển thể phách của hắn. Một chưởng vỗ qua, Bối Khai không khỏi "ồ" lên một tiếng, dù hắn chưa dùng toàn lực, nhưng đối thủ hóa giải quá ung dung. Những người khác cũng kinh ngạc, Bối Khai không thể một đòn bắt Lăng Hàn, điều này thật khó tin, bởi Bối Khai có danh xưng bá chủ. Lăng Hàn thầm lắc đầu, thực lực của Bối Khai không yếu, nhưng không bằng bá chủ trong Tinh Sa Vũ Viện, hắn nhiều nhất chỉ là Vương giả cấp một. Rõ ràng, ở những nơi khác nhau, hai chữ "bá chủ" mang ý nghĩa cũng khác nhau.

Hắn hét dài một tiếng, chủ động nghênh đón Bối Khai, giao chiến ác liệt. Đây là một đối thủ không tồi, mạnh hơn người trước rất nhiều, có thể giúp hắn nắm vững quy tắc Minh Giới tốt hơn. Cảnh giới của hắn đã tới, lại có Ma Chủ tinh nguyên chống đỡ, mọi thứ đều không thành vấn đề. Ban đầu, Bối Khai hoàn toàn áp đảo Lăng Hàn, khiến hắn chỉ có thể chống đỡ, thậm chí liên tiếp trúng đòn. Nhưng thể phách của hắn quá mạnh mẽ, những công kích này đánh vào người hắn chẳng thấm vào đâu. Dần dần, Lăng Hàn bắt đầu có thể phản công. Ban đầu phải trăm chiêu mới có thể trả một chiêu, nhưng sau đó là chín mươi, tám mươi chiêu, tốc độ tiến bộ nhanh đến kinh người, ai cũng có thể nhận ra. "Tên biến thái này!" Các bá chủ đều biến sắc, thiên phú này tuyệt đối nghịch thiên.

Bối Khai vừa sợ vừa thẹn, không ngờ Lăng Hàn lại dai dẳng đến vậy, càng đánh càng mạnh. Hắn đường đường là bá chủ, lại không thể bắt được một tiểu cực vị, sau này còn mặt mũi nào gặp người? Hắn hừ lạnh một tiếng, cuối cùng phát động sát chiêu, hai tay kết ấn, giơ cao như bảo bình, ấn về phía Lăng Hàn. "Sinh tử do ta thẩm phán, Bảo Bình Ấn!" Hắn lớn tiếng nói, cả người phát ra cực quang. Bảo bình phát sáng, trấn áp về phía Lăng Hàn, tràn ngập lực phá hoại đáng sợ. Quy tắc của Minh Giới vốn nghiêng về giết chóc và hủy diệt.

Lăng Hàn tùy ý giơ tay đón đỡ, nhưng tâm thần hắn đang thể ngộ quy tắc của Minh Giới. Hắn có một loại giác ngộ, nếu có thể đồng thời nắm giữ quy tắc của Thần và Minh hai giới, sức chiến đấu của hắn sẽ tăng lên đáng kể. Điều này giống như âm và dương, thiếu mất một phần nào cũng không hoàn chỉnh, mà một khi bù đắp, uy lực tăng lên tuyệt đối không chỉ gấp đôi. Nhưng nói thì dễ, thực hiện lại vô cùng khó khăn. Lăng Hàn phát hiện mình đang lãng quên quy tắc của Thần giới! Quy tắc đã nắm giữ lại có thể bị lãng quên sao? Không, không phải Lăng Hàn lãng quên, mà là thiên địa Minh Giới đang bào mòn quy tắc Thần Giới mà hắn nắm giữ. Một chính một phản, như thủy và hỏa, không thể cùng tồn tại. Bởi vậy, muốn ở lại Minh Giới, phải mài mòn quy tắc của Thần giới.

Tuy nhiên, khi ở trong Hắc Tháp, tình huống này chưa từng xảy ra. Lăng Hàn chỉ mới mấy ngày nay phát hiện quy tắc Thần Giới mà hắn nắm giữ đang tan rã. Chẳng trách lâu như vậy không có Thánh Nhân nào đánh vào Tiên Vực, bởi vì thiên địa không cho phép! Nhưng Lăng Hàn có một tia hy vọng. Bởi vì hắn có Hắc Tháp! Hắc Tháp có thể lấy ra quy tắc của hai giới để Lăng Hàn phỏng đoán, nhưng bản thân nó lại không có quy tắc, hoặc nói chỉ có quy tắc của chính Hắc Tháp – trong Hắc Tháp, nó là lớn nhất! Vì thế, quy tắc hai giới đều bị nó dễ dàng trấn áp, có thể dùng để phỏng đoán mà không đối địch lẫn nhau. Ồ, nói vậy thì hai loại quy tắc này thực sự có thể cùng tồn tại?

Lăng Hàn chìm vào trầm tư. "Oành! Oành! Oành!" Một thoáng thất thần như vậy, hắn liền bị Bảo Bình Ấn đánh trúng liên tiếp. Tuy nhiên, thể phách kinh người của hắn phát huy tác dụng, những đòn đánh này chỉ có thể ném hắn bay tới bay lui như viên đạn, chứ muốn làm hắn bị thương thì... khó. Hiện tại, chỉ có Hằng Hà Cảnh Đại viên mãn mới có thể miễn cưỡng làm tổn thương Lăng Hàn, hơn nữa còn phải dùng pháp tắc làm lò, chậm rãi luyện hóa. Muốn dùng sức mạnh thuần túy phá hoại phòng ngự của Lăng Hàn thì đó là nằm mơ. Hiện tại Lăng Hàn chỉ sợ Thánh Nhân.

"Ngươi..." Bối Khai sắp phát điên. Hắn cảm nhận rõ ràng Lăng Hàn đang thất thần. Không, không chỉ đơn giản là thất thần, mà là thần du ngoại vật, hoàn toàn không để ý đến hắn, như thể đang... tìm hiểu công pháp vậy. Đúng, chính là ngang ngược như thế! Ngươi coi thường ta đến mức nào mà lại thất thần trong lúc chiến đấu với ta? Bối Khai gào thét, giờ phút này hắn thực sự nổi giận, không chỉ muốn hả giận cho Trúc Huyên, mà còn nảy sinh sự chán ghét mãnh liệt với Lăng Hàn. Dù không giết chết đối phương, ít nhất cũng phải cho một bài học sâu sắc. Hắn dốc toàn lực chiến đấu, điên cuồng công kích Lăng Hàn.

Một Vương giả dốc toàn lực, sức chiến đấu này thực sự khủng bố, khiến những người bên dưới đều kinh hãi, ngay cả Trúc Huyên cũng hơi giật mình. Sức chiến đấu này rất lợi hại. Nhưng điều khiến người ta câm nín hơn là Lăng Hàn, dù bị đánh bay tứ tung, nhưng lại không hề hấn gì, vẻ mặt bình chân như vại kia quả thực muốn khiến người ta phát điên. "May mà không giao chiến với Bẩn Vương này, quá mẹ nó biến thái!" Câu Lực lẩm bẩm, miễn cưỡng bò ra khỏi hố. "Lực ca ta xuất thân Man Hoang, không chỉ có huyết mạch nguyên thú, hơn nữa từ nhỏ tắm rửa máu bách thú, thể phách cực kỳ mạnh mẽ, nhưng so với hắn, quả thực chỉ là đậu phụ!" "Ta muốn điên rồi, đây là phòng ngự cấp bậc gì?" Có người ôm đầu kinh ngạc thốt lên. "...Tuyệt đối là cấp biến thái!" Những người khác đều lắc đầu, trước còn có người muốn cướp Lăng Hàn, giờ thì ai cũng ngoan ngoãn từ bỏ ý nghĩ ngu xuẩn đó.

Lăng Hàn thực sự đang thần du ngoại vật. Nếu hai loại quy tắc có thể cùng tồn tại, tại sao không thể dung hợp chúng? Người ta đều nói phải đồng thời nắm giữ quy tắc hai giới mới có thể đánh vào Tiên Vực, vậy dung hợp chúng nó, không phải càng tốt sao? Linh quang lóe lên, hắn liền không thể kiểm soát được. Hắn thử nghiệm dung hợp quy tắc đơn giản nhất, từ Sơn Hà Cảnh. Võ giả từ Sơn Hà Cảnh đã tu luyện nguyên lực và quy tắc, mà quy tắc của Sơn Hà Cảnh là đơn giản nhất, với độ cao hiện tại của Lăng Hàn có thể phân tích rất dễ dàng. Tuy nhiên, đơn giản là đơn giản, nhưng muốn dung hợp quy tắc đơn giản nhất của hai giới lại là một ngõ cụt. Một đen một trắng, một thủy một hỏa, làm sao dung hợp? Đây là một chính một phản, một cái phá hoại, một cái sáng tạo, bản chất đi ngược nhau, dung hợp chúng nó tất nhiên sẽ không ra ngô ra khoai, có thể có uy lực gì sao?

Nhưng Lăng Hàn có sự cố chấp của một người muốn tìm hiểu sâu sắc, nào dễ nổi giận như thế. Hắn thử nghiệm đủ loại biện pháp, không ngừng thả bay ý nghĩ của mình. Đây có thể là một con đường mà tiền nhân chưa từng đi qua, nào có đạo lý một lần là xong? Một ngày một đêm sau, Bối Khai sợ rồi. Hắn đã thi triển tất cả bí pháp có thể dùng, thậm chí cả siêu cấp đại chiêu, cần rất nhiều thời gian để tích lực, nhưng Lăng Hàn căn bản không phản ứng, tự nhiên không lo bị cắt ngang. Nhưng tất cả đều không có hiệu quả. Người tộc nhân này trước mặt hắn, thật giống như kim cương bất hoại. Hắn cũng muốn khóc, chưa từng có trận chiến nào có thể thỏa thích ra tay như vậy, nhưng trong lòng càng đánh càng hoảng.

Hắn cuối cùng dừng tay, nhìn Trúc Huyên xấu hổ nói: "Trúc tiên tử, ta... ta tài nghệ không tinh, để tiên tử thất vọng rồi!" Không ai cười nhạo hắn, không phải Bối Khai không đủ mạnh, mà là Lăng Hàn thực sự quá biến thái. Họ từ trước tới nay chưa từng gặp ai có thể tu luyện thể phách đến mức này. Trúc Huyên gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn tuy mang theo thù hận, nhưng cũng nhiều hơn mấy phần hiếu kỳ. Thể phách như vậy ngay cả nàng cũng phải biến sắc, cảm thấy hứng thú. Ánh mắt đó tự nhiên bị nhiều người khác nhìn thấy, không khỏi thầm hận. Quá nguy hiểm! Nếu phụ nữ nảy sinh sự hiếu kỳ với một người đàn ông, vậy khả năng chìm đắm là rất cao! Kia là con gái Ma Chủ, nữ thần trong lòng tất cả mọi người, nằm mơ cũng muốn cưới. Mỗi người đều hận đến chỉ muốn cắn Lăng Hàn mấy cái, nhưng điều này cũng chỉ là suy nghĩ, thật sự muốn cắn thì chắc chắn là tự ngược.

Trong Hắc Tháp, Tiểu Tháp ngưng tụ hình thể, rung động nhè nhẹ: "Tiểu tử này rốt cuộc ý thức được quy tắc hai giới có thể dung hợp, không tồi không tồi, ta còn tưởng rằng phải đến Thánh Cảnh mới cần đi nhắc nhở hắn." "Cũng được, liền giúp hắn một tay, nói thế nào, hắn cũng là chủ nhân của ta mà." Cái tháp kiêu ngạo này nói xong, nó xúc động Luân Hồi Thụ, bắn ra uy lực vào trong cơ thể Lăng Hàn.

Ngoại giới, thời gian trôi chảy bình thường, nhưng tâm tư của Lăng Hàn, thật giống như thoát ly thân thể, tiến vào một thế giới khác, thời gian kéo dài vô hạn. Trong lòng Lăng Hàn có một loại hiểu ra, nhưng làm sao cũng không nắm bắt được, rõ ràng đang ở trước mắt, rồi lại xa cuối chân trời, khiến hắn có cảm giác phát điên. Hắn lần lượt nắm bắt, thần thức vô hạn thả bay, tiến vào minh tưởng tầng sâu nhất. Cũng không biết qua bao lâu, thân thể hắn đột nhiên run lên: hắn không thể xé không gian trực tiếp đi qua sao, tại sao phải ngây ngốc đuổi ở phía sau? Nghĩ như vậy, hắn đột nhiên rộng rãi sáng sủa. Ai nói sáng tạo và hủy diệt không thể cùng tồn tại? Thế gian tất cả không phải đều được sáng tạo ra sao? Nhưng chung quy sẽ bị hủy diệt. Mà hủy diệt cũng không phải vĩnh hằng, sớm muộn sẽ trong phá diệt mà có cái mới sinh ra. Nhưng dung hợp, cũng không phải dung hợp đơn giản, mạnh mẽ trộn lẫn vào nhau, mà là một loại tuần hoàn.

Lăng Hàn nghĩ đến thiên địa vạn vật. Thực vật sinh trưởng, sẽ bị dê bò ăn đi, với thực vật mà nói, đây là hủy diệt, nhưng đối với dê bò mà nói, đây là sự kéo dài sinh mệnh. Mà dê bò sẽ gặp lang sói, hổ và mãnh thú tấn công, dê bò tử vong, thì lại đại diện cho sự kéo dài sinh mệnh của hổ lang. Sống và chết, hủy diệt và sáng tạo, trong lòng Lăng Hàn không ngừng hiểu ra. "Vù!" Trên người hắn bắt đầu phát sáng. Những người xung quanh vừa thấy, tất cả đều phun ra ngoài, mỗi người trợn mắt há mồm. "Đạo quang!" "Hắn mẹ nó là Đạo quang a!" "Ta sát!" Bọn họ cũng muốn phát điên rồi, có quái thai như vậy sao, bị người đánh lại ngộ đạo, hơn nữa còn thực sự ngộ ra, được thiên địa công nhận, có Đạo quang gia trì. Đây là thiên địa thừa nhận!

Nói như vậy, chỉ có sáng tạo ra một môn công pháp hoàn toàn mới, mới được trời xanh tán thành, hạ xuống Đạo quang, điều này không chỉ là thừa nhận đơn thuần, mà còn có nhiều lợi ích. Thiên địa tán thành vốn là một loại khen thưởng! Ghen tị! Đỏ mắt! Dị sắc trong đôi mắt Trúc Huyên càng tăng lên, vào lúc này, nàng hoàn toàn không cho rằng Lăng Hàn sẽ là Kệ Tặc! Một kỳ tài có thể được thiên địa tán thành như vậy sẽ là kẻ trộm gà sao? Đùa giỡn, tất cả nhất định là do Câu Lực kia, Lăng Hàn mới đúng là người xuất hiện ở thời điểm sai lầm tại địa điểm sai lầm. Không, là ở thời điểm chính xác xuất hiện ở địa điểm chính xác, nếu không làm sao để mình gặp được? Hai gò má Trúc Huyên không khỏi ửng đỏ, kiều diễm ướt át. Xong đời! Những người xung quanh thấy cảnh này, trong lòng đều ai thán, cái này rõ ràng là động xuân tâm rồi, ai, nữ thần liền luân hãm rồi.

Lăng Hàn trong lúc vô tình đã ngồi xếp bằng, lĩnh ngộ sáng tạo và hủy diệt cũng không phải đã xong, mà chỉ là vừa mới bắt đầu, cho hắn biết nên làm sao dung hợp quy tắc của hai giới, nhưng cụ thể phải làm sao thì phải thông qua thực tiễn, khó khăn tầng tầng. Nhưng đã giải quyết được bước khó nhất, kế tiếp chỉ là vấn đề thời gian, mà nắm giữ Luân Hồi Thụ, Lăng Hàn thật không thiếu thời gian. Hắn đột nhiên mở hai mắt ra, "vèo", tất cả Đạo quang đều đi vào trong ánh mắt của hắn, khiến đôi mắt hắn nhìn qua vô cùng sâu xa, rất dễ dàng khiến người ta lạc lối trong đó. Kia cũng là Đạo quang! Ánh mắt Lăng Hàn quét qua, không khỏi kinh ngạc, hắn rõ ràng đã tìm hiểu ít nhất mấy trăm năm, làm sao nơi này thật giống như mới hôm qua? Hắn lại không có tiến vào Hắc Tháp... chờ chút! Trong lòng hắn hơi động: "Tiểu Tháp, có phải là ngươi làm không?" "Tâm tình không tệ, liền giúp ngươi một tay, không cần cám ơn ta, ta đang hối hận đây!" Tiểu Tháp lập tức kiêu ngạo nói. Dựa vào, cái tên này chính là mạnh miệng, rõ ràng là đang giúp người, nhưng lại khiến người ta hận đến nghiến răng.

Lăng Hàn không tiếp tục để ý cái tháp kiêu ngạo này nữa, mà nhìn chằm chằm Bối Khai, cười nói: "Ý tứ không tốt, vừa nãy thất thần, đến, tái chiến." Chiến cái đại đầu quỷ ngươi a! Bối Khai liên tục lắc đầu, sức chiến đấu của Lăng Hàn tuyệt đối không mạnh, nhưng thể phách mạnh đến mức lật trời, đánh với hắn sẽ chỉ làm mình phiền muộn, tiến tới hoài nghi nhân sinh. Lăng Hàn không để ý, trực tiếp xông ra ngoài, một quyền bạo oanh. Đùa giỡn, vừa nãy nếu như ta nói không đánh, ngươi sẽ không ra tay sao? Đã như vậy, vậy ta cần gì phải lưu ý ý nghĩ của ngươi. Bối Khai bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là ra tay.

Nhưng tuyệt đối không ngờ, sức chiến đấu của Lăng Hàn lại rơi xuống ngàn trượng, trước hắn đã có thể làm được mấy chục chiêu thì trả một chiêu, nhưng hiện tại cái này gọi là gì? Ngay cả Nhật Nguyệt Cảnh cũng không bằng! Không không không, đừng nói Nhật Nguyệt Cảnh, chỉ là hơi cao hơn Sơn Hà Cảnh một chút. "Ngươi dám làm nhục ta như thế?" Bối Khai nổi giận, ta đánh không đau ngươi đó là một chuyện, nhưng ngươi khoa chân múa tay như vậy đánh ta, cái này coi thường ta đến cỡ nào? Sĩ khả sát bất khả nhục, huống chi hắn là Vương giả! "Khinh người quá đáng!" Hắn điên cuồng ra tay, phẫn nộ đến điên cuồng.

Trên thực tế, Lăng Hàn thật không có ý nhục nhã hắn, bởi vì hắn đang vận chuyển quy tắc hai giới vừa dung hợp, rất cần được nghiệm chứng, củng cố và tăng lên trong thực chiến. Bởi vì hắn vẻn vẹn chỉ dung hợp một chút xíu pháp tắc của Sơn Hà Cảnh, cái này tự nhiên uy lực không mạnh, nhưng Lăng Hàn kinh hỉ, sau khi dung hợp pháp tắc hai giới, uy lực tăng lên là gấp mười lần! Nói cách khác, một khi hắn hoàn toàn dung hợp quy tắc hai giới, chỉ riêng điểm này, sức chiến đấu của hắn liền cao hơn Vương giả khác một tinh. Đều là Vương giả a, kém một tinh là có ý gì? Hơn nữa, sau khi dung hợp quy tắc hai giới, tân quy tắc sẽ không bị thiên địa của Minh Giới mài đi, bởi vì trong này có quy tắc Minh Giới, mình đương nhiên sẽ không tiêu diệt mình. Đồng dạng, coi như Lăng Hàn về Thần giới, thiên địa Thần giới hiển nhiên cũng sẽ không tiêu diệt tân quy tắc này. Đây mới là chính đạo a! Lăng Hàn cười ha ha, bùng nổ ra "toàn bộ" sức chiến đấu của mình, đánh về phía Bối Khai.

Tất cả mọi người không nói gì, muốn nói Lăng Hàn là đang cố ý giả vờ giả vịt, nhưng nhìn dáng dấp kia của hắn thật không giống như giả, nhưng muốn nói hắn chỉ có chút sức chiến đấu ấy... vậy Hằng Hà Cảnh đều đi tự sát hết đi. Mạnh vô cùng và yếu vô cùng xuất hiện trên thân một người, hơn nữa lại còn rất hài hòa, thật khiến người ta không thể nào hiểu được, không cách nào tưởng tượng. Tuy nhiên, Lăng Hàn đang không ngừng trở nên mạnh mẽ, dù sao chỉ là quy tắc của Sơn Hà Cảnh mà thôi, hiện tại hắn đứng ở độ cao quá cao, chỉ thoáng phí chút thời gian liền có thể làm cho những quy tắc này dung hợp đến cùng một chỗ. Quan trọng nhất là, có Luân Hồi Thụ đang ủng hộ, khiến tâm tư của hắn xoay chuyển cực kỳ nhanh chóng. Sơn Hà Cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh, Tinh Thần Cảnh!

Tất cả mọi người tận mắt nhìn sức chiến đấu của Lăng Hàn đang không ngừng tăng cường, điều này khiến bọn họ không nói gì. Lăng Hàn khẳng định là đang đùa bỡn Bối Khai, mẹ nó vừa nãy ngươi dẫn ra Đạo quang, khẳng định tu ra đại thần thông khó mà tin nổi, làm sao có khả năng yếu như thế? Chỉ có một mình Lăng Hàn mới biết, hắn xác thực không phải trêu Bối Khai, mà xem đối phương là bồi luyện, nếu không thì, không có thực chiến nghiệm chứng, tốc độ tiến cảnh của hắn sẽ không nhanh như thế. Cuối cùng, sức chiến đấu của hắn lần thứ hai bước vào Hằng Hà Cảnh, nhưng đến bước này, Lăng Hàn liền không cách nào tiến thêm. Bởi vì hắn nắm giữ quy tắc Minh Giới chỉ bấy nhiêu ấy, đã không có cách nào dung hợp cùng quy tắc Thần Giới.

Đáng tiếc, đáng tiếc. Lăng Hàn thở dài, ngón trỏ tay phải bắn ra, phát động Sâm La Cửu Tuyệt Trận, nhưng chỉ bạo phát ra một tia uy năng. Nhất thời, Bối Khai kêu thảm một tiếng, bị đánh bay ra ngoài, ngực lưu lại một vết thương thật dài. Cho dù hắn là Vương giả cũng không cách nào ngang hàng mười một tòa Sâm La Cửu Tuyệt Trận, cho dù chỉ một tia uy năng liền bị thương. Nếu như uy lực toàn mở, vậy hắn khẳng định là bị thuấn sát. Thật mạnh! Trước mọi người khá có dị nghị, nhưng thấy cảnh này lại không người nói chuyện. Cường giả vi tôn! Lại nói, Lăng Hàn cũng không có trêu chọc Bối Khai, là Bối Khai chủ động khai chiến, vậy tự gánh lấy hậu quả... ngươi đã gặp qua cường giả nào bị người khiêu khích mà còn có tính tình tốt chưa?

Tuy nhiên, ngay cả Bối Khai cũng thất bại, nơi này còn có người nào có thể ngang hàng Lăng Hàn sao? Tất cả mọi người nhìn về phía Quảng Phi Trần, đây tuy không phải một vị Vương giả, nhưng là Hằng Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, có thể nói là mạnh nhất dưới Thánh Nhân, hơn nữa không biết ở cảnh giới này đắm chìm bao nhiêu năm, tất nhiên sẽ có thực lực cực kỳ mạnh mẽ. Quảng Phi Trần chỉ làm như không thấy, hắn không có một chút chắc chắn nào, tự nhiên không muốn bẻ đi uy danh của mình.

Ngay lúc này, chỉ thấy một đạo hào quang từ đằng xa bay vụt đến, "oành", trên ngọn núi truyền ra tiếng nổ vang, hào quang kia đụng vào trên núi. Ánh sáng tản đi, một thiếu niên ngạo nhiên đứng ở đó. Hắn dáng dấp anh tuấn, nhưng lại có một đôi tai mèo màu bạc, rất là... đáng yêu, chỉ sợ sẽ khiến một số nam nhân khuynh hướng không cứng triệt để uốn cong. "Lớn mật!" Lập tức có mấy người phát ra tiếng trách cứ, làm sao không hiểu quy củ như thế, chẳng lẽ không biết không phải ai cũng có thể tới sao, người có thể đứng ở chỗ này, đều là dùng thực lực chứng minh mình đủ tư cách. Thiếu niên này tuyệt không có tư cách như vậy, bởi vì hắn mới là Tinh Thần Cảnh. "Lăn xuống đi!" Những người kia dồn dập ra tay.

Một tiếng quát nhẹ, "oành oành oành", bóng người bay tán loạn, chỉ thấy những người xuất thủ kia bị dồn dập đánh bay, như thiên nữ tán hoa. Lại một người xuất hiện, vóc người thon dài, một đầu tóc bạc, con ngươi cũng màu bạc, tỏa ra mị lực yêu dị. Đây là một người thư hùng khó phân biệt, dưới bạch y rộng rãi, không nhìn thấy vóc người ra sao, tướng mạo cũng cực kỳ trung tính hóa. "Mạc Ly!" Nhìn thấy người này, không ít người đều run rẩy.

Muốn nói trong Cực Quang Tinh Vực rốt cuộc là Bá Kiếm Ma Chủ mạnh, hay Cuồng Loạn Ma Chủ mạnh hơn, kia vẫn không có kết luận, bởi vì hai đại Ma Chủ không biết luận bàn bao nhiêu lần, nhưng trước sau đều là kết cục hòa nhau. Nhưng Hằng Hà Cảnh, nếu như Mạc Ly tự xưng thứ hai, vậy khẳng định không người nào dám nói mình thứ nhất. Đây là một vị Vương giả trẻ tuổi được công nhận, Hằng Hà Cảnh vô địch, có ba phần mười trở lên có thể sẽ tiến vào Sáng Thế Cảnh. Đừng tưởng rằng xác suất ba phần mười rất nhỏ, trên thực tế trong 10 ngàn Hằng Hà Cảnh đại viên mãn cũng không có một người dám nói mình có một phần nắm chắc có thể trở thành Ma Chủ. Mạc Ly thiên phú cao, thực lực mạnh, có thể thấy được chút ít. Mà hắn còn có một thân phận, chính là đệ tử thân truyền của Cuồng Loạn Ma Chủ.

Hắn tới nơi này cũng không kỳ quái, mấy ngày nữa Bá Kiếm Ma Chủ cùng Cuồng Loạn Ma Chủ luận bàn, hắn thân là đệ tử thân truyền theo tới không phải rất bình thường sao? Lại nói, quan sát Ma Chủ chiến đấu, đối với hắn đột phá Sáng Thế Cảnh có lợi ích to lớn. Ánh mắt của Lăng Hàn hơi căng thẳng, Mạc Ly này cho hắn một lực áp bách mạnh mẽ, chắc chắn sẽ không yếu hơn Nhậm Phi Vân, Thái Miểu, thậm chí mạnh hơn một phần cũng có thể. Nhưng hắn càng thêm hiếu kỳ chính là, Mạc Ly này rốt cuộc là nam hay nữ. E rằng cái này cũng là sự tình rất nhiều người hiếu kỳ, bởi vì Mạc Ly chưa từng có xác nhận qua.

Thiếu niên tai mèo đi tới, nhìn Mạc Ly nở nụ cười, sau đó nhìn về phía Trúc Huyên nói: "Ngươi chính là con gái của Bá Kiếm Ma Chủ đại nhân, Trúc Huyên?" Trúc Huyên trước tiên liếc nhìn Mạc Ly, lúc này mới gật đầu nói: "Không sai, ngươi là ai?" "Ta tên Vu Giác, cha ta chính là Cuồng Loạn Ma Chủ." Thiếu niên tai mèo nói. Mọi người nhất thời ồ một tiếng, chẳng trách Mạc Ly sẽ xuất thủ, đây chính là sư đệ của hắn a. Trúc Huyên nhíu mũi ngọc, nàng rất không thích thói kiêu ngạo của thiếu niên này. "Ta chạy tới nơi này, chính là tới xem vị hôn thê của ta hình dạng ra sao một chút, nếu như xấu xí, ta tuyệt đối sẽ không cưới!" Vu Giác nhìn chằm chằm Trúc Huyên, trên dưới đánh giá một hồi lâu mới nói: "Dáng dấp vẫn được, có điều eo hơi to một chút." Câu tiếp theo hắn là nói với Mạc Ly. Mạc Ly như người chết nói: "Không phải eo thô, là cái mông nhỏ, mới để phần eo mất đi đường cong." Tiếng nói của hắn cũng cực kỳ trung tính, vẫn như cũ không thể dựa vào thanh tuyến phán đoán giới tính.

Rất nhiều người không khỏi cười phun ra ngoài, tuy Mạc Ly này một bộ lạnh như băng, nhưng nói thật có thể tức chết người, khuôn mặt của Trúc Huyên đã đỏ bừng, tay phải cầm kiếm thật chặt, muốn giết người. Vu Giác gật đầu nói: "Hóa ra là như vậy!" Mạc Ly vô cùng khẳng định. "Các ngươi... Đủ chưa!" Trúc Huyên cắn răng nói, trên tay cầm kiếm gân xanh hằn lên. "Miễn miễn cưỡng cưỡng đi." Vu Giác bĩu môi, sau đó nói: "Ngươi a, ta liền qua loa, nhận ngươi làm vị hôn thê!" "Ăn nói linh tinh!" Trúc Huyên liếc mắt nhìn Lăng Hàn, thật giống như sợ hắn sẽ hiểu lầm, vội vàng nói: "Ai là vị hôn thê của ngươi!" "Cha ngươi đánh cuộc thua cha ta, tiền đặt cược chính là ngươi." Vu Giác nói, hắn vẫy vẫy tay, thở dài: "Ai, thật đúng là, bản thiếu một người tiêu dao khoái hoạt biết bao nhiêu, tại sao phải tìm vị hôn thê cho bản thiếu chứ?"

Đánh cuộc thua? Trong lòng Trúc Huyên căng thẳng nói: "Chớ có nói bậy, cha ta làm sao có khả năng thua Cuồng Loạn đại nhân!" Mạc Ly ngắt lời nói: "Cá cược còn chưa có bắt đầu, phải ngày mai hai vị đại nhân luận bàn mới có thể rõ ràng." Trúc Huyên nhất thời yên tâm, hai vị Ma Chủ khẳng định là lấy thắng bại để quyết định việc kết hôn của nàng cùng Vu Giác, nhưng hiển nhiên, cha của nàng là không thể thua. Nàng hừ một tiếng, ngạo nghễ nói: "Mơ hão!" Mạc Ly lại nói: "Trúc sư muội, Bá Kiếm đại nhân đánh cuộc là lần này có thể thắng thầy ta, bằng không, liền gả Trúc sư muội cho sư đệ ta. Hiển nhiên, cái này đã là chắc chắn." Hiển nhiên, Bá Kiếm Ma Chủ muốn thắng Cuồng Loạn Ma Chủ hầu như là chuyện không thể nào, nhưng ngược lại cũng giống như vậy. Trúc Huyên nhất thời hoa dung thất sắc, lần này cha cũng quá tự tin đi, tự tin đến muốn bồi mình ra ngoài!

Vu Giác ngáp một cái, nhìn về phía Lăng Hàn, trước hắn từng nhìn thấy Trúc Huyên nhìn Lăng Hàn. Vốn hắn không cần để ý, nhưng ai bảo cô nàng này thành vị hôn thê của hắn chứ? Hắn không khỏi nhìn chằm chằm Lăng Hàn, tỉ mỉ một hồi lâu mới nói: "Ngươi người này... Thật giống khá quen mắt." Lăng Hàn sững sờ, hắn lại chưa tới Minh Giới, làm sao có khả năng sẽ nhận thức con trai của một vị Ma Chủ? Hắn cười nhạt nói: "Chúng ta lúc nào gặp qua?" "Chính là nụ cười này, rất thích ăn đòn! Rất chán ghét! Ta tuyệt đối gặp qua!" Vu Giác chỉ vào Lăng Hàn, một bộ như bị giẫm cái đuôi. Khóe miệng của Lăng Hàn không khỏi co giật, nhưng nói ra như vậy, hiển nhiên rất hiểu rõ mình. Kỳ quái, hắn thật chưa từng thấy thiếu niên này a, làm sao để đối phương nghiến răng nghiến lợi như thế. Phải, vừa mới ăn một con gà của con gái Ma Chủ, hiện tại lại để cho một con trai của Ma Chủ khác nhìn chằm chằm, hắn có tệ như thế sao?

"Là ngươi! Là ngươi!" Vu Giác đột nhiên nhảy lên, xông lên một bước, một quyền đánh tới Lăng Hàn. Không hiểu ra sao a! Lăng Hàn nhẹ nhàng đẩy một tay, quét Vu Giác trở lại, cười nói: "Người bạn nhỏ, ngươi không phải đối thủ của ta, vẫn để cho sư huynh ngươi đến đây đi." Vu Giác cũng quá kích động, đầu óc mới sẽ nóng lên xông về phía trước, lại nói, có Mạc Ly ở phía sau tọa trấn, hắn tự nhiên không sợ. Hắn vội vã quay đầu lại nói: "Mạc Ly, giúp ta hả giận!" "Hắn làm gì ngươi?" Mạc Ly từ tốn nói, hỏa khí không hiện ra. Vu Giác nhất thời đỏ mặt lên, một bộ dáng dấp vợ bé bị bắt nạt, nhưng không chịu nói. Lăng Hàn cuống lên nói: "Này này này, ngươi không biết nói tiếng người sao, bộ dáng ngươi như vậy sẽ làm người hiểu lầm ta làm gì ngươi a!" Vu Giác mặc kệ nói: "Mạc Ly, ngươi giúp ta hả giận, giúp ta hả giận!" Một bộ làm nũng a. Điều này làm cho Trúc Huyên nhìn càng thêm khó chịu, cái tên này vốn là một đứa bé, há có thể làm phu quân của nàng.

Mạc Ly gật đầu nói: "Được!" Mạc Ly muốn ra tay rồi? Mọi người không khỏi hiếu kỳ lại hưng phấn, bao nhiêu năm, Mạc Ly thanh danh truyền xa, như minh tinh óng ánh nhất trên trời, sớm đã không có người dám khiêu chiến hắn. Nhưng trước đó Lăng Hàn triển lộ ra thể phách đáng sợ, cái này có thể gánh vác được Mạc Ly công kích hay không? Hiếu kỳ a! "Ta ra ba chiêu." Mạc Ly nhìn về phía Lăng Hàn nói, dung sắc bình tĩnh. Lăng Hàn cười cợt nói: "Không phải chứ, chúng ta không cừu không oán, vậy thì muốn quyết đấu sinh tử?" Rất nhiều người nhất thời lắc đầu, kia là Mạc Ly, chỉ có phần hắn đánh chết người, ai có thể cùng hắn đối kháng? Từ mấy triệu năm trước thì có truyền thuyết như vậy, chỉ cần có thể đỡ lấy một chiêu của Mạc Ly, kia có thể ở trong Hằng Hà Cảnh nghênh ngang mà đi, đỡ lấy ba chiêu, hầu như có thể xưng bá Hằng Hà Cảnh, mười chiêu, là bá chủ trong bá chủ. Ba chiêu? Ngươi không được! Mạc Ly không giận, lần thứ hai cường điệu nói: "Ba chiêu." "Được, cùng ngươi vui đùa một chút!" Lăng Hàn suy nghĩ một chút, tâm hồn buôn chuyện đột nhiên rực cháy, không khỏi nói: "Vậy chúng ta cũng đánh cuộc, nếu như ta không thể đỡ lấy ba chiêu của ngươi, vậy muốn đánh muốn giết ta cũng không làm chủ được. Có điều, nếu như ta có thể đỡ lấy ba chiêu, tự nhiên là ngươi thua rồi, ngươi phải nói cho ta, ngươi là nam hay nữ."

Nghe được Lăng Hàn lại còn dám cò kè mặc cả, tất cả mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, có vẻ khiếp sợ cực kỳ. Kia cũng là Mạc Ly a, người số một Hằng Hà Cảnh! Nếu như người ta sẵn lòng công bố giới tính, này còn cần ngươi hỏi sao? Hiển nhiên, người ta không muốn! Ngươi lại đi chạm vảy ngược của người khác, cái này không phải muốn chết sao? Mạc Ly vẫn là một bộ mặt người chết, thân hình bay lên trời: "Đến chiến." "Lăng Bẩn Vương, yên tâm đi thôi, vạn nhất ngươi chết, Lực ca sẽ nhặt xác cho ngươi." Câu Lực đã có thể cất bước, thể phách hắn mạnh, khôi phục là tương đối kinh người. "Cút!" Lăng Hàn suýt chút nữa một cước đạp đi qua. Thân hình hắn bay lên không, cùng Mạc Ly đứng song song ở giữa không trung. "Chiêu thứ nhất." Mạc Ly tay phải đẩy ra, ấn về phía Lăng Hàn. Trong đôi mắt Lăng Hàn đột nhiên nhảy lên chiến ý, đây là một đối thủ rất mạnh, còn cường đại hơn đám người Nhậm Phi Vân, Thái Miểu, khả năng cực cao là Vương giả cấp ba! Vương giả như vậy quá hiếm thấy, bởi vậy ở trong tinh vực này có thể xưng hùng như vậy. Trong Tinh Sa Vũ Viện, đệ tử nào không phải người tài ba trong các tinh vực? Chí ít đều là nhân vật xếp hạng top mười. Vậy thì đến thử xem sức chiến đấu của Vương giả đỉnh cấp Minh Giới a!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!