Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 332

Chương 332: Bữa Tiệc Gà Trộm

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1656 đến 1660 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ và hài hước, nơi hai nhân vật chính, Lăng Hàn và Câu Lực, vướng vào một vụ trộm gà "bất đắc dĩ" và bị truy đuổi bởi một thiếu nữ quyền năng. Tác giả khéo léo lồng ghép sự tinh quái của Câu Lực cùng vẻ bất đắc dĩ của Lăng Hàn, tạo nên những tình huống dở khóc dở cười. Bi kịch của nhân vật bắt đầu từ một bữa ăn hoang dã, dẫn họ đến một hành trình khám phá thế giới Minh Giới đầy những quy tắc độc đáo và những cuộc giao dịch kỳ lạ, đồng thời hé lộ những sức mạnh tiềm ẩn của Lăng Hàn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong một khoảnh khắc an yên hiếm hoi giữa hành trình phiêu bạt, Lăng Hàn tình cờ gặp gỡ Câu Lực – một gã đàn ông có vẻ ngoài chất phác, phóng khoáng đến lạ. Chẳng chút khách sáo, Câu Lực mời Lăng Hàn cùng dùng bữa thịt nướng và rượu. Lăng Hàn không hề do dự, cũng chẳng mảy may nghi ngờ về nguồn gốc của bữa tiệc thịnh soạn này, bởi hương vị thơm ngon và tinh hoa thần tính lan tỏa từ miếng thịt kia cho thấy đây chắc chắn là một loài thần điểu quý hiếm bậc nhất. Anh thầm cảm thán sự hào sảng của Câu Lực, một người xa lạ lại chia sẻ món ăn quý giá đến vậy.

Tuy nhiên, sự thanh bình nhanh chóng bị phá vỡ. Từ trong không gian, một thiếu nữ xinh đẹp nhưng ánh mắt đầy phẫn nộ lao tới, thanh kiếm trong tay chỉ thẳng vào hai người họ. "Ác tặc to gan, dám ăn Lục Bảo Kê nhà ta!" tiếng thét chói tai của nàng vang vọng. Lăng Hàn ngớ người, chợt nhận ra mình đã lầm to. Cái sự phóng khoáng ban đầu chẳng qua là vỏ bọc cho một tên trộm gà chuyên nghiệp!

Điều khiến Lăng Hàn dở khóc dở cười hơn cả là phản ứng của Câu Lực. Hắn ta không những không chối cãi mà còn trưng ra vẻ mặt phẫn nộ tột độ, giơ cao miếng thịt nướng đang ăn dở và lớn tiếng mắng Lăng Hàn: "Ngươi cái hảo tiểu tử, ta có lòng tốt mời ngươi uống rượu, ngươi lại để ta ăn đồ vật ăn trộm!". Vừa nói, hắn vừa ngoạm một miếng thịt lớn, dầu mỡ bắn tung tóe, lẩm bẩm trong miệng: "Ta khinh bỉ ngươi! Rất khinh bỉ ngươi!". Rồi hắn quay sang thiếu nữ, giọng điệu đầy "ủng hộ": "Tiên tử, ta ủng hộ ngươi, đánh hắn!".

Lăng Hàn hoàn toàn cạn lời. Ban đầu anh nghĩ Câu Lực là một dã nhân chất phác, nhưng giờ thì rõ ràng hắn là một kẻ lừa đảo hạng nặng, một "con hàng lừa bịp" chính hiệu! Cô gái cũng sững sờ trước màn kịch của Câu Lực, nhưng khi thấy hắn vẫn thản nhiên ngốn ngấu Lục Bảo Kê, cơn giận bùng lên. Nàng vung kiếm chém tới, sau lưng hiện lên một dải Tinh Hà rực rỡ với hàng trăm ngôi sao. Đây là một cường giả Hằng Hà Cảnh trung cực vị! Lăng Hàn kinh ngạc, võ đạo ở Minh Giới dường như cao hơn rất nhiều so với những gì anh từng biết.

Cả Lăng Hàn và Câu Lực đều trở thành mục tiêu của nàng. Câu Lực liên tục né tránh, miệng vẫn không ngừng phân bua: "Tiên tử, ngươi đánh sai người, ta thật không có liên quan a! Ta chỉ là xuất hiện ở thời gian sai lầm, ở địa điểm sai lầm." Lăng Hàn thở dài, nhận ra sự trơ trẽn của Câu Lực đã đạt đến một cảnh giới khác. Anh đành phải chống đỡ, mặc dù lực lượng không kém đối thủ, nhưng về quy tắc thì anh vẫn còn kém xa, chỉ mới đạt tiểu cực vị trung kỳ.

Câu Lực, trong lúc né tránh, còn "tốt bụng" khuyên Lăng Hàn: "Huynh đệ, nếu không chịu được nữa liền đừng nên liều chết, ngoan ngoãn nhận lỗi với vị tiên tử này, tiên tử niệm tình ngươi lần đầu sai lầm, tất nhiên sẽ tha thứ ngươi." Lăng Hàn chỉ biết lắc đầu, đáp lại: "Rõ ràng là ngươi ăn trộm, ta chỉ là đi ngang qua, bị liên lụy." Câu Lực nghe vậy thì "kinh hãi biến sắc", ra vẻ oan ức: "Huynh đệ, cơm có thể ăn bậy, nhưng không thể nói lung tung được, rõ ràng ngươi là kẻ ăn trộm gà, vì sao phải oan uổng ta? Ta cùng ngươi có oán cừu gì, ngươi cần như vậy sao?" Lăng Hàn cười khổ: "Ta cùng ngươi lại có oán cừu gì chứ?".

Thấy cả hai từ chối chịu trói, cô gái càng giận dữ, thân kiếm tỏa ra thần văn kỳ dị, sức chiến đấu tăng vọt. "Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, hảo nam không cùng nữ nhân đấu, huynh đệ, ngươi chống cự a, ca rút lui trước!" Câu Lực bất ngờ hô lớn rồi vờ giáng một chiêu, sau đó quay người bỏ chạy. Nhưng hắn mới chạy được vài bước, đã phải nhăn nhó, quay đầu lại: "Huynh đệ, ta nói ngươi chạy theo ta là có ý nghĩ?" Lăng Hàn đuổi sát phía sau, cười đáp: "Không có ý gì, ngược lại đều là chạy, có bạn cùng đi a." Anh không dại gì mà gánh tội một mình.

Câu Lực giơ chân: "Nhưng ca không muốn cùng ngươi làm bạn a!". Lăng Hàn không thèm đếm xỉa, vượt qua Câu Lực khi cô gái đã đuổi kịp, tung một kiếm đóng băng ngàn dặm. Câu Lực vội vã tăng tốc, bám theo Lăng Hàn, với suy nghĩ "nếu ta chìm xuống, vậy cùng nhau chìm a!". Hắn còn lớn tiếng gọi: "Huynh đệ, chờ chút a, có cái bạn, không cô độc!". Lăng Hàn xua tay: "Lăn, ta không quen biết ngươi!". Nhưng Câu Lực không buông tha, hét lớn: "Nhưng ta biết ngươi a, Lăng Hàn Lăng huynh đệ đúng hay không?". Lăng Hàn thầm chửi rủa, tên này rõ ràng là cố ý.

Cô gái phía sau tức điên, không ngừng vung kiếm chém ra, mặc kệ là Lăng Hàn hay Câu Lực, nàng đều muốn bắt sống. "Lục Bảo Kê của nàng a!" Câu Lực tiếp tục chọc tức nàng, vừa chạy vừa ăn thịt gà, còn ném xương về phía sau, khiến nàng càng thêm phẫn nộ, tóc đen như sương mù trút về phía trời.

Trong lúc truy đuổi, cô gái đột nhiên dừng lại, thi triển "Thủy Thiên Thuật". Hơi nước trong thiên địa hóa thành vô số tinh thể, mỗi tinh thể đều chứa một bóng hình của nàng. Lăng Hàn và Câu Lực không thể tránh khỏi việc va chạm vào những tinh thể này. Thể phách cường hãn của Lăng Hàn phát huy tác dụng, những cú va chạm không hề hấn gì, tốc độ anh không giảm. Câu Lực thì kêu la oai oái, bám sát Lăng Hàn như hình với bóng. Cả hai nhanh chóng thoát khỏi phạm vi bao phủ của thuật pháp, bỏ xa cô gái. Từ phía sau, tiếng kêu gào phẫn nộ của nàng vang vọng qua thần thức, thề sẽ tìm ra họ và bắt họ trả giá.

Chạy thêm một đoạn, Lăng Hàn dừng lại, Câu Lực cũng thở hổn hển theo sau. "Huynh đệ, ngươi chạy trốn thật nhanh!" Câu Lực nói. Lăng Hàn nở nụ cười ẩn ý: "Huynh đệ?". Câu Lực vội vàng xua tay: "Cùng một chỗ làm tặc, phân qua bẩn, không phải huynh đệ là cái gì? Ta nói huynh đệ, ngươi không nên làm bộ mặt oan ức, ta là rất ít tán đồng người khác, ta thích ngươi rồi!". Lăng Hàn bật cười, không ra tay. Anh nhận thấy Câu Lực dù có lừa gạt mình, nhưng bản tính không xấu, bởi vì khi bị cô gái tấn công, cả hai đều chỉ né tránh chứ không phản công.

"Huynh đệ đến, Lực ca mang ngươi đi chơi." Câu Lực tỏ vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra. "Ha ha, lại muốn gài bẫy ta?" Lăng Hàn lạnh nhạt nói, vừa lấy ra một miếng gà nướng khác để ăn. Câu Lực nhìn miếng gà, nuốt nước bọt. Hắn đã ăn hết hai con, giờ nhìn Lăng Hàn ăn, mùi thơm kích thích khiến hắn đứng ngồi không yên: "Huynh đệ, phân ta một cái đùi gà được không?". Lăng Hàn cười lớn, tin rằng một kẻ tham ăn không thể là người xấu, nhưng cũng không phải là người tốt. Anh lắc đầu: "Muốn ăn, tự mình ăn trộm đi." Câu Lực lập tức "đại nghĩa lẫm nhiên": "Đùa giỡn, Lực ca là loại người như vậy sao?". Sau đó hắn lại sầu khổ: "Chỉ còn dư lại hai con một công một mẫu có thể đẻ trứng, cũng không thể vì tham nhất thời, mà đứt đoạn mất mỹ thực sau này chứ?".

Lăng Hàn kinh ngạc: "Không nghĩ tới ngươi là loại người có tầm nhìn như vậy?". Anh cố ý nhấn mạnh chữ "nhìn". Câu Lực hiểu ý, nhảy dựng lên: "Tiểu tử, ngươi thật bẩn!". "Không ngươi vô lại!" Lăng Hàn phản pháo. "Bẩn Vương!" Câu Lực đáp trả. "Kê Tặc!" Lăng Hàn cũng không chịu thua. Cả hai gọi nhau bằng những biệt hiệu chế giễu rồi bật cười.

"Thời gian gần đến rồi, đi thôi." Câu Lực đột nhiên nói. "Đi đâu?" Lăng Hàn hỏi. "Ồ, ngươi không phải tới tham gia trao đổi bảo vật gì đó sao?" Câu Lực kinh ngạc. "Há, trao đổi bảo vật?" Lăng Hàn vui vẻ, anh còn thiếu vài khối Thần Thiết cấp mười ba để Tiên Ma Kiếm thăng cấp.

Câu Lực gãi đầu: "Còn tưởng rằng ngươi vì thế mới đến, nhưng ngay cả địa phương trao đổi bảo vật cũng không biết? Móa, ngươi sẽ không phải cũng không biết lần này có hai vị đại nhân vật ước chiến chứ?". Lăng Hàn thành thật: "Thật không biết, đại nhân vật gì?". Câu Lực lắc đầu: "Thực sự là thua ngươi. Vừa đi vừa nói a."

Hai người lên đường, Câu Lực dẫn đường. Anh giải thích rằng tinh cầu này tên là Hàn Vân Tinh, thuộc Cực Quang Tinh Vực. Tinh vực này đặc biệt vì cùng lúc có hai Ma Chủ (tương đương Thánh Nhân của Thần giới) xuất hiện. Mỗi mười vạn năm, họ sẽ hẹn ước luận bàn một lần để phân định cao thấp, không phải sinh tử. Đây là một thịnh hội lớn, thu hút vô số người đến xem. Do lượng người quá đông, một cuộc trao đổi bảo vật tự phát đã hình thành, diễn biến thành một đại hội. Hiện tại, một nhóm Vương giả trẻ tuổi đang tụ tập tại Hắc Ngọc Sơn để tổ chức giao lưu hội. Lăng Hàn gật đầu, hy vọng tìm được Thần Thiết cấp mười ba ở đây.

Nửa ngày sau, họ đến dưới chân Hắc Ngọc Sơn, một ngọn núi đen kịt phủ đầy dây leo lá ngọc. "Bẩn Vương, theo Lực ca, đám gia hỏa này quy củ quá lớn, thực lực không đủ mạnh còn không cho đi vào." Câu Lực nói. Lăng Hàn chỉ cười, không lên tiếng. Anh biết mình chỉ hiện tu vi Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị trung kỳ, dù sức chiến đấu thông thường là trung cực vị sơ kỳ, nhưng ở đây chưa đủ để gây chú ý. Dưới chân núi có rất nhiều người, một số đang ngồi thiền, một số khác thì đang khiêu chiến lẫn nhau.

Khi Lăng Hàn và Câu Lực định lên núi, một người chặn lại: "Muốn đi tới, các ngươi có thực lực như vậy sao?". Câu Lực giơ nắm đấm: "Ngươi có thể tới thử xem." Người kia lập tức vọt tới, phát đao chém xuống. Câu Lực tung một quyền, quyền lực hóa thành mãnh thú hồng hoang, đánh bay đối thủ, thanh đao rơi khỏi tay. Sau đòn đó, những người xung quanh im lặng.

Câu Lực không bận tâm, Lăng Hàn cũng chẳng để trong lòng. Nếu anh bộc phát sức chiến đấu cực hạn, trong Hằng Hà Cảnh chỉ có những người tu ra Cực Cảnh mới có thể ngang hàng. Hai người tiếp tục đi dọc sơn đạo, nhưng chỉ vài chục trượng, họ lại gặp một người ngồi trên tảng đá lớn, tay cầm vỏ kiếm, mặt lạnh lùng. Lăng Hàn nhận ra người này mạnh hơn người dưới chân núi. Đây là một quy tắc thú vị: những người mạnh hơn sẽ giữ vị trí cao hơn. Câu Lực không nói hai lời, xông lên đánh. Người kia ra kiếm kinh diễm, nhưng vẫn kém Câu Lực một bậc, nhanh chóng bị đánh bại và nhường đường.

Lăng Hàn hiểu ra, ở Minh Giới, đây là điều bình thường. Các thịnh hội chỉ dành cho những người đứng đầu, những người thua cuộc sẽ phân bố theo thực lực ở các vị trí thấp hơn. Ai muốn lên cao phải chiến đấu từng bước một. Lăng Hàn thầm gật đầu, may mà anh không lắm miệng, nếu không chắc sẽ bị nghi ngờ là "báo đất" từ xó xỉnh nào chui ra.

Cứ vài chục trượng lại có một người cố thủ, thực lực càng ngày càng mạnh. Câu Lực càng đánh càng mạnh, đều có thể giải quyết đối thủ trong vòng mười chiêu, tỏ ra sâu không lường được. Lăng Hàn cười hỏi: "Làm sao, sợ bị ta biết nội tình sao?". Câu Lực nhìn anh vài lần rồi đáp: "Không biết vì sao, trực giác nói cho ta, ngươi cũng không yếu như bề ngoài." Lăng Hàn nghiêm mặt nói: "Trên thực tế, ta đã giết qua Thánh Nhân của Thần giới." Câu Lực nghe vậy thì cười phá lên, vỗ vai Lăng Hàn, ôm bụng cười đến chảy cả nước mắt: "Ngươi không chỉ bẩn, hơn nữa còn rất biết lừa người!". Lăng Hàn nhấn mạnh: "Ta thật giết qua Thánh Nhân a." Câu Lực gật đầu lia lịa, nhưng vẻ mặt vẫn đầy vẻ chế giễu, cho rằng Lăng Hàn đang kể chuyện cười. Lăng Hàn thở dài, tại sao khi anh nói thật lại chẳng ai tin?

Hai người tiếp tục lên núi, Câu Lực quả thực rất mạnh, một đường quét ngang. Cuối cùng, họ đến đỉnh núi, nơi có một bình đài lớn với mười ghế đá. Chỉ có chín người đang ngồi, xung quanh là những người đứng như bảo vệ. Rõ ràng, chỉ những Vương giả đã chiến đấu đến đây mới có tư cách ngồi.

"Lực ca, tiến lên!" Lăng Hàn đột nhiên lớn tiếng hô. "Đánh đổ toàn bộ bọn họ, đến thời điểm ngươi đại phát thần uy rồi!". Câu Lực lập tức tái mặt. "Ngươi nha, không thể hại ta như thế a!" Hắn thầm nghĩ. Câu Lực tự tin rằng sau này mình sẽ thành Ma Chủ, nhưng hiện tại hắn chỉ là Hằng Hà Cảnh trung cực vị, còn những người ngồi kia đều là Vương giả Hằng Hà Cảnh đại cực vị hoặc cường giả đại viên mãn lâu năm. Hắn còn quá non để tranh đấu với họ. Hắn định nhẫn nhịn, nhưng không ngờ Lăng Hàn lại hét to đến vậy.

Xoạt! Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, đặc biệt là Câu Lực. "Liên quan mình cái rắm a!" Câu Lực cười khổ. Hắn đã gài bẫy Lăng Hàn, tưởng rằng đã kết thành "tặc hữu", nhưng Lăng Hàn rõ ràng chưa quên, giờ lại gài bẫy hắn. "Các ngươi nhìn cái gì, không biết Lực ca chúng ta xưng là Vương Giả Sát Thủ, các ngươi lại nhìn, liền đạp toàn bộ các ngươi ở dưới chân chinh phục!" Lăng Hàn một bộ cáo mượn oai hùm, khiến người ta tức điên.

"Thật sao?" Một thanh niên áo lam tóc đỏ sẫm, sắc mặt âm trầm bước ra, nhìn chằm chằm Câu Lực. "Ngươi nhìn ta làm gì?" Câu Lực cười ha ha: "Người huynh đệ này của ta yêu thích khoác lác, mọi người không cần để ở trong lòng, nên làm gì thì làm, không cần để ý tới chúng ta." "Ha ha, vừa mới nói khoác lợi hại như vậy, giờ kinh sợ?" Lại một thanh niên khác bước ra, tay đeo móng vuốt báo, cao hơn người bình thường ba cái đầu. "Đến, ta ngược lại muốn xem xem, vị 'Lực ca' này làm sao đạp chúng ta ở dưới chân." Người thứ ba nhảy ra, da dẻ kỳ lạ, con ngươi màu bích lục như rắn độc.

Câu Lực liên tục xua tay: "Đùa giỡn, đùa giỡn!". "Lực ca, ngươi có phải đàn ông hay không, cái này cũng có thể nhịn?" Lăng Hàn đổ thêm dầu vào lửa. "Lên, chỉ là ba lâu la, Lực ca ngươi chắp bọn họ một tay cũng có thể thắng!" Ba người kia cười gằn. Dù biết Lăng Hàn cố tình châm ngòi, nhưng có người mới đến, họ tự nhiên muốn thăm dò thực lực. "Đến chiến!" Người đàn ông như rắn ra tay trước, hai tay đánh ra mềm dẻo như không xương, khó lường. Câu Lực nhướng mày, không thể không ra tay.

Lăng Hàn nhanh chóng nhảy sang một bên, anh đã thành công châm lửa, giờ là lúc xem kịch vui. Nhưng anh cũng không thoát được, người đàn ông móng vuốt báo nhắm thẳng vào anh: "Tiểu tử, ngươi rất giỏi a!". "Không dám không dám, bình thường thôi." Lăng Hàn khiêm tốn. "Người yếu là không có tư cách đứng trên bình đài này!" Hắn hung hãn ra tay. Lăng Hàn thở dài, tay phải hóa chỉ, giao chiến với đối phương. Anh dùng Lôi Đình Kiếm Pháp, nhưng vì nó dựa trên quy tắc Thần giới, uy lực giảm mạnh ở Minh Giới.

Lăng Hàn không hề bận tâm, đối thủ chỉ là Hằng Hà Cảnh trung cực vị, anh tùy tiện giao chiến, mượn tay đối phương để gia tăng sự nắm giữ quy tắc Minh Giới. Chín bá chủ trên ghế đá chỉ liếc nhìn rồi thu lại ánh mắt, những trận chiến như vậy không lọt vào mắt họ. Nhưng vì thời gian giao lưu hội chưa đến, họ không ngăn cản.

Câu Lực quả thực rất mạnh, chỉ dùng khoảng trăm chiêu đã hạ gục nam tử mắt rắn. Tuy nhiên, Lăng Hàn và nam tử móng vuốt báo lại đánh nhau triền miên, khiến mọi người khó hiểu. Người này rõ ràng tu vi không cao, chỉ có lực lượng lớn, đáng lẽ phải thua nhanh, nhưng anh lại có thể không ngừng chống đỡ, khiến người ta kinh ngạc. "Các ngươi có phát hiện hay không, thực lực của người này thật giống như so với lúc mới bắt đầu mạnh hơn một chút." "Ồ, ngươi nói không sai, giống như thực sự là như vậy!" Mọi người nhìn nhau, kinh ngạc. Đây quá quỷ dị, dù các Vương giả thường "lấy chiến nuôi chiến", nhưng không ai khuếch đại như Lăng Hàn.

Họ không biết rằng, cảnh giới của Lăng Hàn vốn đã là Hằng Hà Cảnh trung cực vị, nhưng sự nắm giữ quy tắc Minh Giới của anh còn ở tiểu cực vị. Mỗi khi anh nắm giữ thêm một phần quy tắc Minh Giới, thực lực sẽ tăng lên một chút. Trận chiến với nam tử móng vuốt báo chính là quá trình để anh tăng tốc nắm giữ những quy tắc đó. Nửa ngày trôi qua, Lăng Hàn đã từ phòng ngự toàn diện, chuyển thành mỗi mười chiêu có thể trả một chiêu, rồi chín chiêu, tám chiêu, dần dần mạnh lên. Các bá chủ đều phải liếc nhìn, tự hỏi liệu để tên này tiếp tục đánh, anh có thể đánh thẳng lên cảnh giới Ma Chủ không?

Sau một ngày, Lăng Hàn đã hoàn toàn không còn ở thế hạ phong. Nam tử móng vuốt báo hoảng sợ ngừng tay, đánh tiếp nữa, Lăng Hàn sẽ vượt qua hắn. Hắn không trả lời Lăng Hàn, trực tiếp lẫn vào đám đông. Lăng Hàn vẫn chưa hết thòm thèm: "Làm sao không đánh?".

Câu Lực quay lại, nhìn Lăng Hàn, nghiêm mặt nói: "Cái tên nhà ngươi thật là kỳ quái." "Ngươi cũng không đơn giản a, ta cũng không biết ngươi mạnh như thế nào." Lăng Hàn cũng nghiêm mặt đáp. "Bẩn Vương!" Nhưng sau một khắc Câu Lực lại trở về vẻ bỡn cợt. "Kê Tặc!" Lăng Hàn cũng không cam lòng yếu thế.

"Khặc, thời gian gần đủ rồi, bắt đầu giao lưu bảo vật đi." Trên ghế đá, một bá chủ lên tiếng. Hắn tên là Quảng Phi Trần, tu vi Hằng Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, là người lớn tuổi nhất ở đây, được mọi người đẩy làm chủ trì. "Mọi người thay phiên lấy bảo vật ra, người cảm thấy hứng thú có thể ra giá, cầm vật phẩm trao đổi, do chủ nhân bảo vật đến quyết định trao đổi với ai."

Quảng Phi Trần mở lòng bàn tay, xuất hiện một trái cây đỏ rực: "Đây là Hồng Tình Ngư Quả, có thể để cho Hằng Hà Cảnh tu vi tăng vọt một đoạn, nhưng dược lực lại hết sức cuồng bạo, trừ khi có Ma Chủ ra tay trấn áp, nếu không chỉ có đạt đến Hằng Hà Cảnh đại viên mãn mới có thể gánh vác xung kích của dược lực như vậy." Mọi người đều lắc đầu, trái này quá khó dùng.

Một người khác đưa ra Tử Sương Đan, một người khác nữa là quyển Độ Sinh Công bản thiếu. Quảng Phi Trần đều lắc đầu. "Quảng huynh, ta có một khối Thần Thiết cấp mười ba, có thể trao đổi một hồi hay không?" Một người hỏi. Quảng Phi Trần vẫn từ chối, hắn đã là đại viên mãn, Thần Thiết cấp mười ba không còn giá trị. Nhưng Lăng Hàn lại để ý đến người này. Anh ho khan một tiếng, nói: "Quảng huynh, ta có một chén trà, ngươi trước tiên thưởng thức một hồi."

Lăng Hàn lấy ra ấm trà, dùng hơi nước trong không khí và một lá Luân Hồi Thụ, đun sôi bằng Cửu Thiên Hỏa. Trà thơm lan tỏa, khiến người ta ngửi một hồi liền như kết hợp cùng đại đạo. Đây là lá Luân Hồi Thụ, một bảo vật vô giá. Lăng Hàn không nỡ dâng cả ấm, chỉ rót một chút xíu vào chén, rồi lại đổ đầy nước trong vắt, đẩy về phía Quảng Phi Trần. Chiếc chén xẹt qua giữa đám đông, nhiều người ánh mắt bắn ra kim quang, muốn cướp đoạt, nhưng kiêng kỵ uy danh của Quảng Phi Trần nên đành nhịn.

Quảng Phi Trần đón lấy, thưởng thức hương trà, cẩn thận dùng thần thức kiểm tra. Sau đó hắn uống một ngụm, cả người thần hà dâng trào, hư hóa. "Cái này, đây là cùng Đạo kết hợp!" Tám bá chủ khác đều chấn kinh, ánh mắt đầy vẻ đố kỵ. Kết hợp với đại đạo là cảnh giới của Thánh Nhân, Ma Chủ. Dù chỉ là một tia hy vọng, nó cũng vô cùng quý giá.

Lâu sau, Quảng Phi Trần mở mắt, hỏi: "Lấy bao nhiêu lá trà đổi?". Lăng Hàn mỉm cười: "Chỉ có một bình như thế." Tức là, một lá trà đổi một trái Hồng Tình Ngư Quả. Nếu có đại năng Tiên Vực ở đó, chắc chắn sẽ tát Lăng Hàn một cái, mắng anh là kẻ phá của, dùng chí bảo đổi Thần Quả. Nhưng Lăng Hàn không bận tâm, anh có rất nhiều lá Luân Hồi Thụ, và ôm Bảo Sơn mà không chuyển hóa thành thực lực thì có ích gì? Quảng Phi Trần trầm ngâm, rồi gật đầu: "Được, trao đổi." Hai người hoàn tất giao dịch đầu tiên.

Tiếp đó, các bảo vật khác lần lượt được đưa ra. Lăng Hàn chỉ quan tâm đến bảo vật tăng cường tu vi và Thần Thiết cấp mười ba. Anh dùng lá Luân Hồi Thụ để đổi lấy công pháp và đan phương của Minh Giới, trở thành người thắng lớn nhất trong giao lưu hội, thu hút vô số ánh mắt thèm muốn. "Này này này, còn tiếp tục như vậy, ngay cả Lực ca cũng không nhịn được muốn cướp ngươi." Câu Lực nuốt nước miếng, nhìn Lăng Hàn như nhìn một bữa tiệc lớn. Lăng Hàn mỉm cười: "Ngươi có thể thử xem, xem rốt cục là ai cướp ai."

"Làm sao cảm giác ngươi so với ta còn muốn bẫy người nhỉ?" Câu Lực gãi đầu. Lăng Hàn chỉ cười. Giao lưu hội chưa kết thúc, anh còn thiếu ba khối Thần Thiết cấp mười ba. Khi đến lượt mình, anh trực tiếp lấy ra ba lá Luân Hồi Thụ, nói muốn ba khối Thần Thiết cấp mười ba, suýt chút nữa khiến những người khác nhảy dựng lên tranh giành. Lăng Hàn chọn ba khối lớn nhất, trong lòng cực kỳ hưng phấn, muốn lập tức vào Hắc Tháp thăng cấp Tiên Ma Kiếm, nhưng vẫn nhịn lại.

Đột nhiên, một tiếng nũng nịu vang lên: "Ác tặc, hóa ra hai người các ngươi ở chỗ này!". Một cô thiếu nữ từ trên trời giáng xuống, tay cầm kiếm, mặt đằng đằng sát khí, nhìn chằm chằm Lăng Hàn và Câu Lực. Chủ nợ đến rồi! Lăng Hàn và Câu Lực nhìn nhau, định bỏ chạy. "Trúc tiên tử, hai người này đắc tội ngươi?" Một bá chủ hỏi. Hắn tên Bối Khai, không thuộc tinh vực này. "Trúc tiên tử, ta hả giận cho ngươi!" "Ta đến!" Bốn phía không thiếu người hô hào, đều tỏ vẻ thân thiết với cô gái. Lăng Hàn khóe miệng hơi co giật, quay sang Câu Lực: "Này này này, ngươi đến cùng trộm gà nhà ai a, xem ra lai lịch của cô gái nhỏ này không đơn giản a!". "Ta nào có biết, nhìn thấy có Lục Bảo Kê liền xuống tay." Câu Lực vô tội nói. "Ngươi, hai người các ngươi lại trộm Lục Bảo Kê của Trúc tiên tử?"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!