Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Cả tinh không như nín thở, một luồng uy áp cổ xưa, hùng vĩ đến mức không thể diễn tả bằng lời, đột ngột bùng nổ, bao trùm vạn vật. Đó là Thánh Vương uy, một thứ quyền năng ngự trị trên tất cả, khiến những kẻ phàm trần, dù là cường giả lẫy lừng như Thiên Hạ Đệ Nhị hay Tử Thần Phong, thậm chí cả những Vương giả cấp ba kiệt xuất, đều không thể không quỳ phục. Họ bị buộc phải cúi đầu, thần phục trước sức mạnh tuyệt đối, không một chút kháng cự nào. Chỉ có các Thánh Nhân, những tồn tại đã chạm đến ngưỡng cửa vĩnh hằng, cùng với Nữ Hoàng, Thiên Phượng Thần Nữ – và cả con Đại Hắc Cẩu ranh mãnh – là vẫn có thể đứng vững, bất chấp áp lực kinh hoàng đang đè nặng.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đầy chết chóc đó, Hồ Mộc Anh, kẻ vẫn còn mang vẻ ngạo nghễ ban nãy, bỗng chốc biến sắc. Ánh mắt hắn trợn trừng, sự kinh hãi tột độ hiện rõ trên khuôn mặt khi nhận ra nguồn gốc sức mạnh phi thường này. "Ngươi... ngươi có Thánh Vương tinh huyết, hơn nữa còn là hoàn chỉnh!" Hắn thốt lên, giọng nói run rẩy, lần đầu tiên cảm nhận được mối đe dọa thực sự, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Lăng Hàn đứng đó, ánh mắt uy nghiêm như một vị thần, không nói một lời, chỉ nhìn Hồ Mộc Anh như thể nhìn một kẻ sắp chết, một con sâu cái kiến không đáng bận tâm.
Hồ Mộc Anh, trong cơn tuyệt vọng, buộc phải tự trấn an chính mình, và cũng là để đe dọa ngược lại. "Muốn giết ta ư, nằm mơ đi!" Hắn gằn giọng, rồi tiếp tục: "Bát Thạch cấm địa của ta sở trường về thôi diễn. Ngươi dù chạy trốn đến chân trời góc biển, cũng chỉ có một con đường chết!" Hắn muốn Lăng Hàn hiểu rằng, dù có thể giết hắn ngay lúc này, cái giá phải trả sẽ là một cuộc truy sát không ngừng nghỉ. Lăng Hàn chợt nhận ra, những kẻ như Hồ Xán tìm đến hắn trước đây, ắt hẳn cũng là nhờ công năng thôi diễn từ lão tổ trong tộc. Tuy nhiên, khả năng đó hiển nhiên có giới hạn, bằng không Hồ Xán đã chẳng phải bỏ mạng. Dù vậy, Lăng Hàn không hề xem thường năng lực thôi diễn thần bí này.
Tinh Sa Đại Thánh, người đã chứng kiến tất cả, khẽ nhắc nhở Lăng Hàn: "Lăng Hàn, hãy cân nhắc kỹ trước khi hành động." Giờ đây, Lăng Hàn đã mạnh đến mức có thể đứng ngang hàng với ông ta. Lăng Hàn gật đầu, ánh mắt kiên định: "Ta đã nghĩ rõ ràng. Con rệp này, nhất định phải giẫm chết!" Hồ Mộc Anh nghe vậy thầm chửi rủa, nhưng không dám hé răng nửa lời. Đối mặt với Lăng Hàn đang vận dụng Thánh Vương tinh huyết, sức mạnh đã sánh ngang Đại Thánh, hắn biết mình không thể chống lại. Chiếc bảo y quý giá trên người hắn cũng chỉ có thể chịu đựng được khoảng trăm đòn công kích trước khi tan rã.
"Muốn đi?" Lăng Hàn cười gằn, giọng điệu lạnh lẽo. Một khi đã sử dụng Thánh Vương tinh huyết, hắn sẽ không bao giờ để con mồi chạy thoát. Chàng giơ tay, bàn tay khổng lồ che phủ cả bầu trời, tóm gọn Hồ Mộc Anh. Giờ phút này, Lăng Hàn chính là Đại Thánh! Một khi Đại Thánh ra tay, không ai có thể tránh né, chỉ có thể đón đỡ. Bảo y trên người Hồ Mộc Anh phát sáng rực rỡ, những phù văn thần bí óng ánh, bùng nổ uy năng cực lớn, miễn cưỡng cản được đòn tấn công đầu tiên của Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn không hề nao núng, chàng biết Thánh Vương tinh huyết dù có thời hạn, nhưng đủ để chàng tung ra không chỉ một trăm đòn. Hồ Mộc Anh, cái chết đã được định đoạt. Dám cướp vợ của chàng, không chết thì còn ai chết nữa?
Ầm! Ầm! Ầm! Lăng Hàn điên cuồng công kích Hồ Mộc Anh, ép đối phương vào thế chỉ biết chịu đòn. Tất cả mọi người đều há hốc mồm kinh ngạc, rồi chợt nhận ra một điều họ đã bỏ qua. Lăng Hàn thực chất không cần phải đánh cược một chiêu với Hồ Mộc Anh, chàng hoàn toàn có thể ra tay phế bỏ đối phương ngay lập tức. Nhưng tại sao chàng lại vòng vo? Đó là vì Lăng Hàn muốn Hồ Mộc Anh phải cúi đầu xin lỗi trước! Một kẻ ngạo mạn như Hồ Mộc Anh, dù có bị Lăng Hàn tiêu diệt, liệu có dễ dàng mở miệng nhận sai? Giờ đây, mọi người mới vỡ lẽ, cảm thấy vô cùng hả hê. Để ngươi phải xin lỗi trước, rồi mới giết ngươi!
"Lăng sư huynh uy vũ!" "Lăng sư huynh khí phách!" "Lăng sư huynh, ta muốn cùng ngươi sinh hầu tử!" Tiếng reo hò vang dậy, nhiều nữ đệ tử không còn giữ được sự rụt rè, thậm chí cả Long Hương Nguyệt cũng muốn "kéo" chàng lên giường. Lăng Hàn không ngừng ra tay, với sự hỗ trợ của Thánh Vương tinh huyết, sức mạnh của chàng đạt đến mức không tưởng. Dù bí pháp không tăng lên, nhưng lực lượng tuyệt đối đã tạo thành sự nghiền ép khủng khiếp. Hơn nữa, Thánh Vương tinh huyết còn ẩn chứa quy tắc của Thánh Vương, dù Lăng Hàn không thể lĩnh ngộ hay điều khiển tự do, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt.
Tình trạng của Hồ Mộc Anh ngày càng tệ. Chiếc bảo y trên người hắn, dưới những đòn công kích liên tiếp, đã tiêu hao nghiêm trọng. Từng phù văn trở nên ảm đạm, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt. Hắn cắn răng, biết rõ đối phương đã quyết tâm giết mình, cầu xin cũng vô ích. Hơn nữa, hắn không thể cầu xin một "giun dế", chút cốt khí cuối cùng vẫn còn. Hắn không cam lòng, đường đường là Thánh Nhân, lại xuất thân từ cấm địa, vậy mà lại bị một tiểu bối Hằng Hà Cảnh đánh giết, dù chết cũng sẽ bị đóng lên cột sỉ nhục, tiếng xấu muôn đời. Hắn liều mạng phá vòng vây. Đáng tiếc, trước một vị Đại Thánh, Tiểu Thánh dù mạnh đến đâu cũng chỉ là Tiểu Thánh. Hồ Mộc Anh không được ban cho Thánh Vương tinh huyết, vì đó là sự tiêu hao lớn đối với Thánh Vương, làm tổn hại bản nguyên. Hắn là Thánh Nhân, lại có bảo y có thể hóa giải công kích của Đại Thánh, lẽ ra đủ để hoành hành Thần giới. Nhưng hắn lại gặp phải một "kẻ thô lỗ", biết rõ thân thế kinh người của hắn mà vẫn không buông tha.
Hồ Mộc Anh toàn lực phá vòng vây, nhưng trước Lăng Hàn hiện tại, đó là điều không thể. Cứ mỗi lần hắn cố gắng vọt đi, một bàn tay khổng lồ che trời lại vỗ xuống, khiến hắn choáng váng. Nhiều học sinh rùng mình, đây là muốn giết Thánh! Thánh Nhân cao cao tại thượng, ngay cả cường giả như Tinh Sa Đại Thánh cũng không dễ dàng trấn áp Tiểu Thánh khác, bởi Thánh Nhân có tốc độ gần như tương đồng, nếu một bên muốn chạy, bên kia chỉ có thể phí công đuổi theo. Nhưng giờ đây, Hồ Mộc Anh tự chui đầu vào lưới, nếu còn chạy thoát được thì còn gì là Thiên Lý? Điều đó chẳng phải nói, Tiểu Thánh nào cũng có thể đến đây gây rối, mà Tinh Sa Đại Thánh chỉ có thể ngồi nhìn sao? Đùa à!
Bởi vậy, ít nhất mấy trăm triệu năm qua, chưa từng nghe nói có Thánh Nhân bị giết, chỉ có chết già, chứ chết trận thì không có một ai. Nhưng hiện tại, một cảnh tượng kích động lòng người đang sắp diễn ra! Giết Thánh, hơn nữa kẻ giết Thánh lại là một Hằng Hà Cảnh! Hồ Mộc Anh điên cuồng, hắn không tiếc thiêu đốt bản nguyên để kéo dài sự sống. Nếu không, hắn chắc chắn chỉ có một con đường chết. Nhưng Tiểu Thánh thiêu đốt bản nguyên thì đã sao, vẫn không cách nào ngang hàng sức chiến đấu của Đại Thánh.
Hắn kêu thảm thiết, một cánh tay bị xé toạc. Hắn rên rỉ, ngực xuất hiện một lỗ thủng lớn. Hắn nhíu mày, lưng trúng một chưởng nặng nề, ngay cả trái tim cũng tan nát. Nhưng sức sống của Thánh Nhân quả thực ngoan cường, dù trọng thương đến vậy, hắn vẫn có thể chiến đấu, thậm chí sức chiến đấu không bị ảnh hưởng nhiều. Đạt đến cảnh giới này, điều quan trọng là vận dụng quy tắc thiên địa; chỉ cần thần hồn bất diệt, sức chiến đấu có thể duy trì ở trạng thái đỉnh cao. Tuy nhiên, thần hồn lại tồn tại dựa trên nhục thể. Không có thể xác, thần hồn sẽ như lục bình không rễ. Vì vậy, chỉ cần đánh nát thân thể Hồ Mộc Anh, thần hồn hắn sẽ lộ ra, khi đó việc tiêu diệt sẽ đơn giản hơn nhiều.
Nhưng đúng lúc này, khí thế trên người Lăng Hàn đột nhiên suy yếu. Hồ Mộc Anh ban đầu sững sờ, rồi chợt mừng rỡ khôn xiết. Thánh Vương tinh huyết trên người Lăng Hàn sắp cạn kiệt! Hắn chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa, là có thể vượt qua được cửa ải tử sinh này. "Ha ha ha ha!" Hắn cười lớn, giọng điệu đầy chế giễu: "Chỉ là Hằng Hà Cảnh mà cũng muốn giết Thánh ư? Ngươi quá mơ mộng rồi!" Đúng vậy, đây chính là Thánh Nhân, dù Lăng Hàn nắm giữ một giọt Thánh Vương tinh huyết cũng không thể tàn sát một Thánh Nhân dễ dàng đến vậy, quá khó để giết.
"Thật sao?" Lăng Hàn cười gằn, đột ngột rút ra Tiên Ma Kiếm, "phốc" một tiếng, cắm thẳng vào cơ thể Hồ Mộc Anh. "Ngươi chỉ dựa vào một giọt Thánh Vương tinh huyết thôi! Chỉ cần Thánh huyết tiêu hao hết, ngươi trước mặt bổn tọa ngay cả cái rắm cũng không phải!" Hồ Mộc Anh chế nhạo. "Giun dế chung quy chỉ là giun dế, dù khoác lên long bào cũng là phế vật! Ngươi... Ồ!" Hắn đột nhiên kinh hãi đến biến sắc. Một luồng sát khí kinh hoàng, lạnh lẽo đến tận xương tủy, bùng nổ trong cơ thể hắn, hủy hoại sinh cơ của hắn gần như ngay lập tức. Tại sao lại như vậy?!
Thần hồn hắn vội vã xuất khiếu, không tiếc bỏ qua thân thể này, chỉ cần bảo toàn được tính mạng. Miễn là thần hồn còn, hắn có thể Đông Sơn tái khởi. Thế nhưng, đã quá muộn! Tiên Ma Kiếm được tạo nên từ Tiên Kim, một hung binh như vậy đâm vào cơ thể, đặc biệt là vào yếu huyệt, thì chắc chắn chỉ có một con đường chết. Thần hồn của Hồ Mộc Anh quả thực đã xuất khiếu, nhưng sát khí từ Tiên Ma Kiếm đã lây nhiễm, không ngừng ăn mòn thần hồn hắn, khiến nó phong hóa, mục nát chỉ trong nháy mắt. "Không..." Thần hồn hắn phát ra tiếng rít thê lương, vang vọng trong thức hải của mỗi người, rồi tan thành mây khói, triệt để tiêu vong. Một vị Thánh Nhân, cứ thế biến mất.
"Xoảng!" Giữa bầu trời, tiếng Kinh Lôi vang dội, mưa máu như trút nước đổ xuống. Một vị Thánh Nhân chết đi, gợi lên nỗi đau thương của thiên địa. Thánh Nhân, từ một ý nghĩa nào đó, đại diện cho thiên địa; Thánh Nhân chết, thiên địa đau buồn. Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, thật sự đã giết Thánh! Chuyện không thể xảy ra lại thật sự diễn ra. Đây tuyệt đối là kỳ tích vĩ đại nhất trong lịch sử, một Hằng Hà Cảnh giết Thánh, hơn nữa không phải Hằng Hà Cực Cảnh, kẻ mà về lý thuyết có thể giết Thánh. Kéo dài một nén hương, mưa máu mới ngừng, mây đen tan biến, tiếng sấm dứt, tất cả trở lại bình thường.
Lăng Hàn quay người trở về, thần quang trên người chàng đã yếu đi rất nhiều, nhưng ánh mắt của mọi người nhìn chàng vẫn tràn ngập kính nể. "Theo bản tọa." Tinh Sa Đại Thánh phất tay cuốn một cái, đưa Lăng Hàn về Cổ Viện, thậm chí không gọi cả chín Tiểu Thánh đi cùng. Chu Tú Nhi vừa sợ hãi, vừa giận dữ. Lăng Hàn lại có thể giết Thánh, điều đó tự nhiên khiến nàng hoảng sợ. Nhưng Tinh Sa Đại Thánh hoàn toàn không để ý đến "tai ương" của nàng, khiến nàng vô cùng phẫn nộ – ta là vợ của ngươi, là mẹ của con trai ngươi mà!
Lăng Hàn và Tinh Sa Đại Thánh mật đàm gần một ngày trời, sau đó chàng mới trở về, lập tức gọi hai nữ, chuẩn bị rời Mộc Đồ Tinh. Ngày hôm đó, chàng đã thỉnh giáo Tinh Sa Đại Thánh rất nhiều điều, đặc biệt là về phương diện thôi diễn. Chàng biết rằng khi bước vào Thánh Vương, cường giả quả thực có năng lực thôi diễn, nhưng rất mơ hồ. Chỉ những Thánh Vương chuyên tu lĩnh vực này mới có thể thôi diễn tỉ mỉ và chính xác. Không may, lão tổ của Bát Thạch cấm địa chính là một Thánh Vương như vậy. Hồ Mộc Anh chết đi, không đầy mấy ngày, vị lão tổ này sẽ truy sát tới. Do đó, Lăng Hàn nhất định phải rời đi, và Tinh Sa Vũ Viện cũng sẽ làm bộ truy nã Lăng Hàn. Chàng không thể ở Tứ Phương Tinh Vực, thậm chí cả những tinh vực lân cận cũng không được. Thôi diễn của Thánh Vương không phải vạn năng; khoảng cách càng gần thì càng chính xác, ngược lại thì càng mơ hồ. Phải lập tức rời đi, vì Thánh Nhân có thể xé rách không gian, tốc độ còn nhanh hơn Xuyên Vân Toa, không đi sẽ không kịp.
Lăng Hàn hỏi ý kiến Vũ Hoàng và những người khác. Họ đều muốn ở lại. Nơi đây Vương giả như mây, đấu võ cùng họ có thể giúp tu vi tiến triển nhanh hơn. Lăng Hàn để lại lượng lớn Luân Hồi Thụ Diệp, cùng rất nhiều Thần binh, Thánh liệu đỉnh cấp, cung cấp cho Vũ Hoàng và những người khác lựa chọn. Chàng đã làm hết sức mình. Với công pháp, vật liệu, và tài nguyên đỉnh cấp từ Vũ Viện, nếu họ vẫn không thể đi đến cuối con đường, Lăng Hàn cũng không còn gì để nói. Làm xong tất cả, Lăng Hàn dẫn Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ lên đường, tranh thủ từng phút từng giây.
Vào ngày thứ tư sau khi Lăng Hàn rời đi, một vệt kim quang đại đạo đột nhiên từ sâu thẳm tinh không giáng xuống, rơi trên Mộc Đồ Tinh. Ngay sau đó, Thánh uy khủng bố dật động, khiến mỗi người đều run rẩy từ sâu thẳm tâm hồn. "Còn không ra gặp bản tọa?" Một giọng nói vang lên, một lão giả xuất hiện, Thánh uy cuồn cuộn, như chúa tể chín tầng trời mười tầng địa. Tinh Sa Đại Thánh lập tức xuất hiện, vừa thấy người tới, ông ta đã lộ vẻ kinh hãi. Đây là một cường giả vô thượng, toàn thân bao bọc khí tức hỗn độn, ngay cả ông ta cũng không thể nhìn thấu. Chỉ có thể phán đoán qua giọng nói, người này hẳn đã rất già. Bên cạnh lão giả còn có một người trẻ tuổi, cũng là Thánh Nhân! Nhưng quá trẻ, nhiều nhất không quá mười vạn năm, thậm chí có thể chỉ một hai vạn tuổi. Tinh Sa Đại Thánh cực kỳ kinh ngạc, Thánh Nhân một hai vạn tuổi ư? Ngay cả thiên tài cũng chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh ở tuổi đó! Nhưng vị trước mắt này là Thánh Nhân, dù chỉ là Tiểu Thánh, nhưng đã bước vào cấp Thánh, bước ngoặt quan trọng nhất!
"Xin ra mắt tiền bối!" Tinh Sa Đại Thánh hành lễ với cường giả vô thượng kia. Đây quả thực là một vị Thánh Vương, một nhân vật mà ông ta chỉ có thể ngước nhìn. Vị cường giả này chính là một lão tổ của Hồ gia, một đại nhân vật chân chính, tồn tại chúa tể của toàn bộ Thần giới. Hắn tên Hồ Lạc, thành đạo từ ba tỉ năm trước. Dù đã sống lâu như vậy, nhưng hắn còn có thể sống thêm khoảng một tỉ năm nữa, đủ để chứng kiến bao nhiêu cường giả thay đổi. Hồ Lạc Thánh Vương liếc nhìn Tinh Sa Đại Thánh, không biểu lộ cảm xúc. Người từ cấm địa xuất thân, tất nhiên cực kỳ ngạo mạn, huống chi hắn là Thánh Vương, tồn tại vô địch chân chính của toàn bộ Thần giới.
Hắn không mở miệng, mà quay đầu nhìn về phía Thánh Nhân trẻ tuổi bên cạnh. Vị Thánh Nhân trẻ tuổi này nở một nụ cười, ôn hòa như gió xuân, nhưng ẩn sâu trong xương cốt là sự lạnh lẽo như băng giá. Đó là một vẻ ngạo nghễ, nhưng không biểu lộ ra ngoài quá nhiều – thực ra những người như hắn mới là kiêu ngạo nhất, từ trong xương cốt đã xem thường người khác. "Tại hạ Hồ Phong." Hắn tự giới thiệu. "Vị đại nhân này xưng hô thế nào?" "Mật Nguyên." Tinh Sa Đại Thánh đáp. Nếu trong tình huống khác, ông ta sẽ không cần để ý đến một Tiểu Thánh, nhưng hiện tại Tiểu Thánh này là người phát ngôn của Thánh Vương, ông ta nhất định phải khách khí.
"Mật đại nhân." Hồ Phong một lần nữa thi lễ, rồi mới nói: "Gia tộc ta có một vị trưởng bối gần đây mất tích, dựa theo thôi diễn của lão tổ nhà ta, vị tộc gia này của tại hạ hẳn là đã chết ở đây. Không biết Mật đại nhân có biết ai là kẻ hành hung không?" Tinh Sa Đại Thánh không khỏi toát mồ hôi lạnh. Dù Hồ Phong khách khí, nhưng từng lời nói lại đâm thẳng vào tim gan, như thể đang hỏi ông ta có phải là hung thủ không. Rõ ràng quá rồi, nơi đây trừ ông ta là Đại Thánh ra, còn ai có thể giết Tiểu Thánh? May mắn thay, Tinh Sa Đại Thánh đã chuẩn bị sẵn: "Lão phu quả thực biết, người này tên là Lăng Hàn."
"Há, nói cặn kẽ lai lịch của người đó một chút." Hồ Phong từ tốn nói, nhưng trong ánh mắt đã thoáng hiện một tia sát ý. "Người này, nguyên bản là một học sinh trong Vũ Viện lão phu, bước vào Hằng Hà Cảnh không lâu..." "Mật đại nhân, ngươi sẽ không nói cho ta, vị tộc huynh kia của ta bị một tên Hằng Hà Cảnh giết chết chứ?" Hồ Phong ngắt lời đối phương, trên mặt lộ vẻ cười nhạo. Ngươi muốn nói dối cũng phải tìm lý do hợp lý chứ? Hằng Hà Cảnh giết Thánh Nhân, sao ngươi không nói heo leo cây đi? Tinh Sa Đại Thánh tiếp tục: "Quả thực là vậy, bởi vì Lăng Hàn này nắm giữ một giọt Thánh Vương tinh huyết!" Ông ta còn kể chuyện ba con Phượng Vương kéo chiến xa, đây là kết quả sau khi đã thương lượng với Lăng Hàn. Lăng Hàn kết luận điều này sẽ khiến Bát Thạch cấm địa quên đi Tinh Sa Vũ Viện, dồn toàn bộ sự chú ý vào chàng.
Hồ Phong định nói thêm, nhưng Hồ Lạc Thánh Vương đột nhiên khoát tay, khí hỗn độn trên mặt phai nhạt mấy phần, nói: "Chiếc chiến xa kia, còn có ba con Phượng Vương, miêu tả tỉ mỉ một chút!" Dù hắn vô cùng kiềm chế, nhưng vẫn có thể nghe ra sự kích động trong giọng nói. Hồ Phong kinh ngạc, nhưng lập tức nhớ tới một chuyện, nhất thời cũng kích động theo. Tinh Sa Đại Thánh không hề giấu giếm, kể lại mọi chuyện rõ ràng. Hồ Lạc kết ấn pháp quái lạ, từng đạo ánh sáng thần thánh dật động, phía sau hắn hiện lên từng phù ấn, cả người hư hóa. Rõ ràng đứng đó, nhưng lại như không tồn tại, vô cùng kỳ lạ. Tinh Sa Đại Thánh biết, đây là đối phương đang thôi diễn, hòa mình vào đại đạo thiên địa.
Một lát sau, Hồ Lạc Thánh Vương mới dừng lại, khí hỗn độn trên mặt lại ít đi vài phần, để lộ khuôn mặt già nua, thậm chí còn có vài giọt mồ hôi. Hắn nhìn về phía Hồ Phong gật đầu: "Sự tình gần như là như thế, ngươi lập tức lên đường, truy sát ác tử kia!" Hắn dùng thần thức truyền âm, chỉ Hồ Phong mới nghe được: "Dị bảo của Thiên Hà Vương quan hệ trọng đại. Nếu ta rời cấm địa quá lâu, tất nhiên sẽ gây nghi ngờ từ các cấm địa khác. Vì vậy, chuyện này giao cho ngươi!" "Vâng, Lão tổ." Hồ Phong cung kính lĩnh mệnh. Hồ Lạc Thánh Vương vô cùng yêu thích hậu bối này, đây là hy vọng tương lai của Hồ gia. Chỉ tu luyện 13.000 năm đã bước vào Thánh Cảnh, mở ra tiền lệ của Hồ gia. Vì vậy, hắn khó tránh khỏi dông dài vài câu: "Người này giết Anh Mộc, đã kết nhân quả với Hồ gia ta. Với thực lực của ngươi, muốn thôi diễn hành tung của đối phương không khó." "Ta sẽ tặng cho ngươi một giọt tinh huyết nữa, để đề phòng vạn nhất." Hồ Lạc ngưng luyện một giọt Thánh Vương tinh huyết giao cho Hồ Phong. Điều này đối với hắn là sự tiêu hao rất lớn, buộc hắn phải lập tức trở về cấm địa tĩnh dưỡng, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ. Hơn nữa, hắn sắp phải trải qua Thiên Nhân kiếp, nếu không ở trạng thái toàn thịnh, rất có thể sẽ bị thiên địa chém xuống. Nếu không phải bảo tàng của Thiên Hà Vương quá lớn, hắn sẽ không tiêu hao như vậy. Hắn cũng không thể tự mình truy kích, vạn nhất gây nghi ngờ từ các cấm địa khác, Bát Thạch cấm địa có thể sẽ trở thành Thiên Hà Vương năm xưa, bị người vây công.
"Ta rõ ràng." Hồ Phong gật đầu, hắn cũng kết ấn thôi diễn, rất nhanh khóa chặt ánh mắt vào một góc tinh không. Lập tức, dưới chân hắn trải ra một kim quang đại đạo, chỉ một bước đã đi xa vạn dặm. Hồ Lạc Thánh Vương nhìn Tinh Sa Đại Thánh, lạnh nhạt nói: "Đệ tử của ngươi giết tộc nhân của ta, ngươi nói nên làm gì?" Ý này là đòi bồi thường. Tinh Sa Đại Thánh vội vàng nói: "Vãn bối sẵn lòng bù đắp." Hồ Lạc Thánh Vương gật đầu. Hắn chỉ có thể ở lại một hai ngày rồi phải quay về cấm địa, vì không chỉ có một mình hắn biết thôi diễn. Hắn ở ngoài quá lâu, người khác tâm huyết dâng trào thôi diễn một hồi, kết quả sẽ là điều hắn không thể chấp nhận. Hắn nhìn tinh không, lộ ra vẻ mong đợi mãnh liệt. Với Hồ Phong, hắn tràn đầy tự tin, hậu nhân này nhất định sẽ xử lý mọi chuyện thỏa đáng.
Lăng Hàn điều khiển Xuyên Vân Toa, xuyên qua tinh không, mục tiêu thẳng tiến Vân Đỉnh Tinh.
Nhưng chỉ hai ngày sau, một kim quang đại đạo từ nơi sâu thẳm vũ trụ đột ngột trải dài, nhanh chóng vượt qua Xuyên Vân Toa. Bóng người lóe lên, một thanh niên đã xuất hiện trên kim quang đại đạo, chặn đứng đường đi của Xuyên Vân Toa. "Phiền phức ngừng một chút, thỉnh giáo đôi điều." Người thanh niên này nở nụ cười nhã nhặn, như thể chào hỏi một người bạn cũ. Cảnh tượng này thật kỳ dị, trong tinh không mênh mông lạnh lẽo, một người chặn đường, cứ như thể hàng xóm gọi nhau lại để trò chuyện việc nhà. Nhưng đây là giữa tinh không! "Thánh Nhân của Hồ gia," Lăng Hàn lập tức kết luận trong lòng. Ngoài cấm địa am hiểu thôi diễn này, chàng không đắc tội Thánh Nhân nào khác. Chàng không tin có Thánh Nhân nào lại trùng hợp đến mức tâm huyết dâng trào mà ngăn cản chàng.
Lăng Hàn bước ra khỏi Xuyên Vân Toa, phất tay phải, thu nó vào Hắc Tháp, rồi nhìn về phía người thanh niên kia. Hắn thực sự trẻ đến đáng sợ, tinh lực hừng hực, không phải mượn, mà là sự phấn chấn phồn thịnh, như thể có thể phá tan cả tinh vũ. "Bát Thạch cấm địa?" Lăng Hàn hỏi. Nếu đã đến truy sát chàng, chàng tự nhiên không cần khách khí. Chàng rất ghét kiểu người khẩu phật tâm xà này. Người thanh niên kia đương nhiên chính là Hồ Phong, hắn vẫn mỉm cười như cũ. Là một Thánh Nhân cao cao tại thượng, đặc biệt là người xuất thân từ cấm địa, hắn đương nhiên không để một con kiến nhỏ bé phản kháng trong lòng. Ngươi có chửi đến long trời lở đất thì đã sao, ai sẽ coi tiếng chim hót líu lo bên tai là chuyện to tát?
Hắn mỉm cười nói: "Nếu đã biết ta từ Bát Thạch cấm địa đến, vậy khẳng định ngươi không sai rồi." Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Ta tên Hồ Phong, ngươi có thể gọi thẳng tên của ta." Điều này quả thực khiêm tốn đến mức độ nhất định, đường đường Thánh Nhân lại để Hằng Hà Cảnh gọi thẳng tên, hiền hòa đến mức nào? Quá sức, thật vô lý. Lăng Hàn thầm lắc đầu, nếu Đại Hắc Cẩu ở đây thì tốt rồi, chắc chắn sẽ mỉa mai hắn đến chết. Đáng tiếc, con chó chết này đang sống vui vẻ trong Vũ Viện, căn bản không muốn đi cùng chàng. Đương nhiên, Lăng Hàn cũng không muốn mang nó, chẳng phải tự rước phiền phức sao?
Lăng Hàn cũng cười nói: "Ta tên Lăng Hàn, ngươi cũng có thể gọi thẳng tên của ta." Hồ Phong nghe vậy, khóe miệng không khỏi co giật. Hắn là Thánh Nhân, để người ta gọi thẳng tên mình là thể hiện sự khiêm tốn, hiền hòa. Nhưng ngươi, một Hằng Hà Cảnh, cũng dám như vậy ư? Đệt! Cho ngươi ba phần màu sắc, ngươi quay đầu liền mở phường nhuộm rồi! Ngữ khí của hắn trầm xuống: "Ngươi giết người của Hồ gia ta, cho rằng chạy thoát sao?" Lăng Hàn ngược lại nở nụ cười: "Cố gắng thử một lần, nhất định không phụ kỳ vọng!" Khóe miệng Hồ Phong lại co giật. Câu nói của hắn là nói mát, nhưng Lăng Hàn lại tiếp lời theo kiểu "hy vọng ngươi chạy". Ta còn hy vọng ngươi có thể chạy sao? Vậy ta làm Thánh Nhân cặn bã đến mức nào, ngay cả một Hằng Hà Cảnh cũng không bắt được? Hắn chỉ kiêng kỵ trên người Lăng Hàn còn có Thánh Vương tinh huyết mà thôi. Dù hắn rất khẳng định đối phương hẳn chỉ có một giọt, và đã dùng hết rồi, nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Hắn là một người cực kỳ cẩn thận.
Không vội ra tay, không có Thánh Vương tinh huyết, đối phương có thể trốn đi đâu? "Có thủ đoạn gì thì ra hết đi." Hồ Phong lạnh nhạt nói. Lăng Hàn tâm tư nhạy cảm, lại thêm ở chung lâu với Đại Hắc Cẩu, lão nhân sâm, con thỏ, khả năng đoán lòng người của chàng đã đạt đến mức thượng thừa. Chàng cười nói: "Dù ngươi làm ra vẻ hiền hòa, kỳ thực là muốn dò xét trên người ta có còn Thánh Vương tinh huyết hay không. Nếu không có, e rằng sẽ lập tức trở mặt phải không?" Bị nói trúng tim đen! Sắc mặt Hồ Phong bất biến, điểm ấy lòng dạ hắn vẫn có. Dù hơn mười ngàn năm qua hắn đều tu luyện, nhưng nhanh chóng bước vào Thánh Cảnh như vậy, hắn tự nhiên là người thông minh tuyệt đỉnh, khả năng tự kiềm chế siêu cường. Hắn cười ha hả nói: "Một Hằng Hà Cảnh nhỏ bé, có tư cách gì làm càn trước mặt ta?"
"Chà chà." Lăng Hàn lắc đầu. "Nếu ta nói, ngươi chỉ là một tiện nhân! Trưởng bối trong nhà bị ta làm thịt, con mẹ nó ngươi lại còn một mặt hòa khí, móa, chưa từng thấy đồ bỏ đi như ngươi! Nếu như ngươi là cháu của ta, ta đã sớm đánh gãy chân chó của ngươi!" Cái này, cái này, cái này! Hồ Phong trợn mắt há hốc mồm, cái giun dế này lại dám nhục mạ mình! Tiện nhân? Đồ bỏ đi? Chân chó? Hắn dù có nhẫn nhịn đến đâu cũng không chịu đựng nổi, bị người chỉ mặt mắng, hắn lại muốn nhẫn, chẳng phải thành rùa rụt cổ sao! "Thật là to gan!" Cuối cùng hắn không nhịn được ra tay, sắc mặt có chút dữ tợn. Nếu có người của Bát Thạch cấm địa ở đây, nhất định sẽ khó mà tin nổi. Bởi vì Hồ Phong từ nhỏ đã như ông cụ non, được gọi là "bất động bàn thạch", mặc cho trời sập trước mắt cũng không thay đổi. Khi còn bé chơi đùa, bị người cướp đồ chơi cũng không khóc không nháo. Nhưng hiện tại, bàn thạch cũng động hỏa khí, hoàn toàn thất thố, quả thực không thể tưởng tượng! Cái gọi là "gần đèn thì sáng", bên cạnh Lăng Hàn toàn là ai? Đại Hắc Cẩu, lão nhân sâm, con thỏ... ở chung lâu, chàng muốn làm người tức giận, tuyệt đối có thể làm người tức chết.
Lăng Hàn đã sớm vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, "oanh" một tiếng, chàng bị đánh bay mấy vạn dặm. Trong tinh không hoàn toàn không có lực cản, nếu không có chàng chủ động dừng lại, thì vẫn sẽ bay như thế, đụng vào thiên thạch, tinh thể gì đó mới dừng lại. Hồ Phong không khỏi khiếp sợ, người này có thể đón đỡ một đòn của hắn ư? Nghịch thiên rồi! Nghịch thiên rồi! Tinh Sa Đại Thánh chỉ nói Lăng Hàn vận dụng một giọt Thánh Vương tinh huyết giết Hồ Anh Mộc, giấu đi trận đánh cược trước, vì vậy Hồ Phong và Hồ Lạc không biết phòng ngự của Lăng Hàn có thể đạt đến trình độ khủng bố thế nào. Điều này tuyệt đối không phải do bảo y phát uy, mà là thực lực bản thân. Đây là công pháp gì?
Con mắt của Hồ Phong nhất thời sáng rực. Là thiên kiêu của cấm địa, hắn đương nhiên biết năm xưa Tiên Vực từng trải qua một trận đại chấn động, đó là nguyên nhân khiến Bát Thạch tộc rời khỏi Tiên Vực. Nhưng so với các thế lực bị trục xuất khác, Bát Thạch tộc không phải là hàng đầu. Có lời đồn rằng thậm chí có Tiên Vương vẫn lạc... Thiên Hà Vương năm xưa cũng nhờ được truyền thừa như vậy mà có thể nhanh chóng quật khởi, đối đầu với các cấm địa. Tiểu tử này nhất định đã có được dị bảo của Thiên Hà Vương, thậm chí đã tu luyện thành công, bằng không làm sao có thể chặn được một đòn của Thánh Nhân?
Nhất thời, tham niệm của hắn bùng cháy như lửa. Hắn lần thứ hai ra tay, tóm về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn không thể trốn, chỉ có thể vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh lại đón một đòn. "Vù!" Toàn thân chàng kim quang bắn ra bốn phía, như Chiến Thần bất bại, lại ngăn cản được đòn đánh này. Chàng thầm nhe răng, Hồ Phong này còn lợi hại hơn Hồ Anh Mộc. Chàng chỉ chịu đựng hai kích mà thôi, nguyên lực trong cơ thể cũng đã tiêu hao gần hết. Chàng cười ha hả: "Cái Bát Thạch cấm địa gì, Thánh Nhân chó má gì, chỉ đến thế mà thôi! Tiểu Phong nhi, ca không chơi với ngươi nữa, lần sau trở lại chỉ điểm ngươi nhé." Nói xong, chàng trực tiếp tiến vào trong Hắc Tháp.
Vừa vào Hắc Tháp, chàng liền chổng vó nằm trên đất, kêu đau liên hồi. Đòn thứ hai của Hồ Phong đã gây ra tổn thương nhất định cho chàng, khiến thần cốt chàng vang lên lanh canh, như thể muốn đứt rời. "Dựa theo cái này mà xem, ta không hẳn tiếp được một đòn toàn lực của Đại Thánh." Lăng Hàn thở dài. Cái gọi là tiếp một đòn của Thánh Nhân, cũng chỉ giới hạn ở Trung Thánh. Tinh Thần Cảnh tương ứng với Tiểu Thánh, Hằng Hà Cảnh tương ứng với Trung Thánh. Nếu như chàng than vãn như vậy bị người khác nghe được, chắc chắn sẽ tức giận đến bóp cổ chàng. Dựa vào đâu, trên đời này trừ biến thái như ngươi ra, còn có Hằng Hà Cảnh nào có thể chặn được một đòn của Thánh Nhân?
Hồ Phong sửng sốt. Dù hắn là Thánh Nhân, đứng ở đỉnh điểm của vùng tinh không này, nhưng hắn vẫn đầy mặt mờ mịt. Người đâu? Hắn biết có Không Gian Thần Khí, chính hắn cũng có thể luyện chế, chỉ là sẽ rất tốn thời gian. Hơn nữa, hắn dù sao cũng chỉ là Tiểu Thánh, luyện ra Không Gian Thần Khí có kích thước cực kỳ hạn chế. Nhưng điều đó không ngăn cản hắn biết, cho dù là Không Gian Thần Khí cũng có hình dạng, từ bề ngoài mà nói, thực ra không khác gì không gian linh khí phổ thông, thế nào cũng phải có một hình dạng cụ thể. Có thể là giới chỉ, có thể là dây chuyền, có thể như món đồ chơi, nhưng bất luận thế nào, cũng phải nhìn thấy được. Nhưng Lăng Hàn biến mất rồi, hiện trường không để lại một vật nào. Thuấn di? Không thể! Hồ Phong thầm lắc đầu. Hắn đã phong tỏa không gian từ rất xa bằng thần thông, dù Lăng Hàn có dùng Thuấn Di Phù cũng không thể đột phá Ngũ Chỉ Sơn của hắn, điểm đó hắn vẫn tự tin. Chỉ có khả năng là trốn vào trong Không Gian Thần Khí, nhưng cái Thần khí này đâu?
Hồ Phong mở thần thức, tìm kiếm trong tinh không. May mắn thay, vùng trời này cực kỳ sạch sẽ, không có thiên thạch hay mảnh vỡ lưu tinh. Hắn rất nhanh đã tìm kiếm một lượt. Không thu hoạch được gì. Tại sao lại như vậy? Hồ Phong trợn mắt, đồng thời trong lòng cũng bắt đầu kích động mãnh liệt. Có thể che giấu được một vị Thánh Nhân, điều này kinh người đến mức nào? Người này chắc chắn đã có được chí bảo ghê gớm của Tiên Vực! Năm đó Thiên Hà Vương cũng không có được thứ lợi hại đến thế này đi, bằng không hắn đã có thể tránh thoát tai họa sát thân rồi? "Người này hẳn có gặp gỡ khác, nói không chừng được chí bảo chân chính... Tiên Khí!" Hai mắt hắn sáng rực, giọng nói có chút run rẩy. Tiên Khí! Đây là bảo vật ngự trị trên tất cả, ngay cả trong Tiên Vực, Tiên Khí cũng là chí cao vô thượng. Bởi vì, Tiên Khí chỉ có Tiên Vương mới có thể nắm giữ, thậm chí, đại bộ phận Tiên Vương cũng không có, vì Tiên liệu quá hiếm thấy. Tiên Khí không chỉ có Tiên Vương mới có thể nắm giữ, hơn nữa chỉ nắm giữ trong tay Tiên Vương bá chủ. "Ha ha, đây là thượng thiên ban cho ta cơ duyên!" Hồ Phong cười lớn, hắn có thể gặp Lăng Hàn, đây chính là minh chứng. Hơn nữa, đối phương cách cấp Thánh không biết còn bao nhiêu năm nữa, như thế vẫn chưa đủ để hắn cướp đoạt cơ duyên của Lăng Hàn sao? Có được Tiên Khí và bí pháp Tiên Vương, sau này hắn giết vào Tiên Vực, chẳng những có thể thành tựu Tiên Vương, mà còn là bá chủ trong Tiên Vương, chỉ cần ngáp một cái, toàn bộ Tiên Vực cũng phải run lên ba lần.
Hắn càng nghĩ càng đắc ý, gương mặt không nhịn được cười thành hoa, nhưng mạnh mẽ kiềm chế. Việc còn chưa thành công, quan trọng nhất tự nhiên là tìm ra Lăng Hàn, bằng không tất cả chỉ là hư vô. Hắn triển khai tìm kiếm rộng hơn, không tìm được Lăng Hàn, không đoạt được công pháp Tiên Vương và Tiên Khí, hắn tuyệt không quay về Bát Thạch cấm địa. Hắn tìm kiếm đến một nơi rất xa, nhưng đột nhiên giật mình, chỉ thấy một ánh bạc xẹt qua, bay nhanh về phía xa xa. Là Xuyên Vân Toa! Tiểu tử kia xuất hiện! Ánh mắt Hồ Phong nhất thời sáng ngời, nhanh chóng đuổi theo. Một kim quang đại đạo lập tức xuất hiện, đuổi về phía Xuyên Vân Toa, tốc độ này càng nhanh hơn. Thánh Nhân lĩnh ngộ quy tắc thiên địa tầng thứ cao nhất, có thể nói hòa làm một thể với thiên địa, có thể so tốc độ với Thánh Nhân cũng chỉ có Thánh Nhân. "Xèo!" Hồ Phong chỉ ba bước đã đuổi kịp, nhưng khi hắn đưa tay ra muốn bắt Xuyên Vân Toa, lại bắt hụt. Lại biến mất, cả thuyền lẫn người. Hồ Phong có chút phát điên, rõ ràng chí bảo ngay trước mắt, hơn nữa kẻ nắm giữ chỉ là một Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị nhỏ bé, hắn rõ ràng chỉ cần giơ tay là có thể bắt được, làm sao nhiều lần không thể thành công? Lần này, hắn ngồi xếp bằng tại chỗ, chờ đợi.
Một lúc sau, Xuyên Vân Toa tái hiện, nhưng cách xa mấy trăm dặm... Vừa nãy hắn đánh ra một đòn, làm dấy lên gợn sóng tinh không, Hắc Tháp trôi nổi theo dòng, tự nhiên "bay" ra rất xa. Một kim quang đại đạo trải ra, Hồ Phong lần thứ hai đuổi theo, nhưng thời điểm hắn đuổi kịp, Xuyên Vân Toa tự nhiên lại biến mất. Hắn ngửa mặt lên trời gào lớn, chỉ cảm thấy cực kỳ uất ức. Đường đường là Thánh Nhân, một ý nghĩ có thể dời sông lấp biển, dưới một đòn toàn lực ngay cả tinh thần cũng có thể nát tan, lại trước sau không thể tóm được một Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị.
Trong Hắc Tháp. "Kêu la cái gì, ca cũng rất phiền muộn." Lăng Hàn khó chịu nói. Bị một tên Thánh Nhân nhìn chằm chằm, chàng chỉ có thể bò như ốc sên, không biết năm nào tháng nào mới có thể đến Vân Đỉnh Tinh. Hết cách rồi, hiện tại Hồ Phong như cá mập ngửi thấy máu, chắc chắn sẽ theo dõi chàng không buông tha. "Cũng được, có một tên Thánh Nhân nhìn chằm chằm, áp lực này đủ lớn." Lăng Hàn nghĩ đến mặt tốt. Nghỉ ngơi một ngày, nguyên lực của chàng hoàn toàn khôi phục. Lần thứ hai rời Hắc Tháp. Khi Hồ Phong đuổi theo, chàng lựa chọn đối đầu trực diện. Liên tục hai lần, chàng lại trốn vào Hắc Tháp. Hồ Phong, một Thánh Nhân đầy kiêu hãnh, đang bị một Hằng Hà Cảnh nhỏ bé đùa giỡn trong vũ trụ vô tận, sự tức giận và tham lam trong lòng hắn đang dâng lên đến đỉnh điểm. Hắn không thể tin được rằng mình lại bị mắc kẹt trong trò mèo vờn chuột này. Lăng Hàn, với nụ cười bí ẩn, lại một lần nữa biến mất, để lại Hồ Phong đứng trơ trọi giữa không gian bao la, ánh mắt đầy sự ám ảnh và quyết tâm săn đuổi đến cùng.