Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 329

Chương 329: Khiêu Chiến Thánh Uy

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1641 đến 1645 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự ngạo mạn đến tột cùng của một Thánh Nhân đến từ cấm địa, Hồ Anh Mộc, đối lập với sự bất lực và phẫn nộ của các Thánh Nhân Thần giới trước sức mạnh vượt trội và sự khinh miệt của hắn. Tác giả khéo léo đẩy kịch tính lên cao trào khi mọi hy vọng dường như vụt tắt, để rồi bất ngờ đưa Lăng Hàn vào tâm điểm, biến anh thành biểu tượng của khí phách và lòng dũng cảm. Đoạn này không chỉ là một trận chiến quyền năng mà còn là cuộc đấu tranh của ý chí, nơi niềm kiêu hãnh và sự coi thường bị lung lay bởi một nhân vật tưởng chừng yếu thế, gieo mầm cho một cuộc đối đầu không tưởng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiếng gầm giận dữ của Minh Tâm Thánh Nhân xé toạc không gian, khi thần cốt trong cơ thể ông phát sáng rực rỡ, sát trận hùng mạnh được kích hoạt. Một luồng kiếm khí chói lòa quét ngang tinh không, uy lực kinh người. Hồ Anh Mộc, kẻ đối diện, hơi chấn động, lui về sau vài bước với vẻ kinh ngạc, không ngờ Minh Tâm lại tu luyện thân hóa trận. Nhưng sự bất ngờ đó nhanh chóng nhường chỗ cho vẻ khinh thường cố hữu.

Minh Tâm Thánh Nhân không đáp lời, tiếp tục lao vào Hồ Anh Mộc với kiếm khí bốc ngùn ngụt, sát ý ngút trời. Ông thực sự đã nổi giận. Tuy nhiên, Hồ Anh Mộc chỉ ngạo nghễ tuyên bố: "Nhưng trước mặt ta, còn chưa đủ xem!" Hắn vận dụng Bát Thạch Thuật, toàn thân biến thành một người đá khổng lồ, mỗi khối cơ bắp rắn chắc như Thánh liệu, cứng rắn không thể phá vỡ. Trong mắt hắn, mọi Thánh Nhân Thần giới chỉ là "giun dế" mạnh mẽ hơn một chút mà thôi.

Cuộc đại chiến giữa hai Thánh Nhân nổ ra, những người khác hoảng loạn bỏ chạy, sợ hãi một đạo dư âm cũng đủ khiến họ tan xác. Hắc Hà Thánh Nhân, Vân Hà Thánh Nhân cùng các vị Thánh khác nhanh chóng xuất hiện, đồng loạt ra tay tiêu trừ dư âm chiến đấu, cứu lấy vô số học sinh khỏi cái chết cận kề. Với sự hỗ trợ và sự hiện diện của các Thánh khác, Minh Tâm Thánh Nhân như được tiếp thêm sức mạnh, phát huy hết thảy thực lực.

Nhưng Hồ Anh Mộc không hề khoác lác. Hắn mạnh hơn, đặc biệt khi vận dụng Bát Thạch Thuật, thể phách kinh người, gần như bất khả xâm phạm trong cùng cấp độ. Điều này khiến hắn càng thêm cuồng ngạo, không coi ai ra gì. Mọi người không khỏi kinh hãi khi thấy Minh Tâm Thánh Nhân, dù xếp hạng tám nhưng chiến lực thuộc top ba, lại bị áp chế hoàn toàn.

Nhiên Đăng Thánh Nhân, Khổ Trà Thánh Nhân không thể ngồi yên, lập tức gia nhập chiến đoàn. Nhưng Hồ Anh Mộc vẫn cười gằn, tuyên bố chín Thánh cùng lúc cũng chỉ có thể bị hắn trấn áp. Hắn gầm lên, song quyền bạo oanh, lực lượng vô cùng. Ba vị Thánh Nhân liên thủ cũng không dám đối đầu trực diện, chỉ có thể liên tục lùi bước. Cuồng Vũ Thánh Nhân và Thiết Đao Thánh Nhân cũng nhìn nhau, cùng tham chiến.

Năm Thánh liên thủ... vẫn không địch lại! Cả đám người kinh hãi tột độ. Chênh lệch giữa các Thánh Nhân lại có thể lớn đến vậy sao? Không chỉ là một chút, mà là cả một khoảng trời vực. Năm Thánh còn không thể trấn áp Hồ Anh Mộc, thậm chí còn rơi vào thế hạ phong. Bất đắc dĩ, cả chín Thánh cùng nhau hợp lực, lúc này mới ngăn được thế suy tàn, nhưng để đánh bại Hồ Anh Mộc thì vẫn còn xa vời vợi.

Đúng lúc đó, một thanh âm thong thả, tựa như ý niệm của thiên địa, vang lên, khiến mọi người không thể không ngừng lại: "Được rồi!" Chín Thánh lập tức dừng tay, thốt lên "Sư phụ!". Hồ Anh Mộc cũng có vẻ giãy giụa, nhưng rồi cũng ngừng chiến, có chút kinh ngạc: "Hóa ra còn có một vị Thánh Nhân! Không tệ, thực lực ngươi trên ta, ta căn bản không phát hiện sự tồn tại của ngươi." Tuy nói vậy, sự kiêu ngạo trên mặt hắn không hề giảm sút, bởi hắn là người của Bát Thạch cấm địa, nơi mà bất kỳ lão tổ nào cũng có thể quét ngang Thần giới.

"Ngươi có thể rời đi," Tinh Sa Đại Thánh từ tốn nói.

"Được, giao ra hung thủ giết người, giao ra bảo tàng, mặt khác... còn có nữ nhân này!" Hồ Anh Mộc chỉ vào Loạn Tinh Nữ Hoàng, ánh mắt đầy tham lam. Hắn nhận ra nàng không chỉ đẹp như tiên, mà còn sở hữu thể chất nghịch thiên, một Tiên thai tuyệt thế.

"Ngươi quá đáng!" Tinh Sa Đại Thánh lạnh lùng, bởi mỗi học sinh đều là mặt mũi của ông. Hơn nữa, Hồ Anh Mộc chỉ là một Tiểu Thánh.

Hồ Anh Mộc lại không hề kiêng nể, gọi Tinh Sa Đại Thánh là "các hạ", khiến chín Thánh trợn mắt. Hắn ngang nhiên đe dọa: "Nơi ta đến, thực lực mạnh đến ngươi không cách nào tưởng tượng. Nếu ngỗ nghịch ta, tất cả các ngươi... đều phải chết!"

Tinh Sa Đại Thánh không thể nhịn nữa. Một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, vỗ thẳng vào Hồ Anh Mộc. Ông không cần hiện thân, vì chênh lệch giữa Đại Thánh và Tiểu Thánh là một trời một vực. Rầm rầm rầm! Một chưởng ghìm xuống, Hồ Anh Mộc không thể chống đỡ hay trốn thoát, lập tức bị ấn xuống.

Nhưng một đạo hào quang màu xám diệu chuyển, bàn tay khổng lồ bị đẩy ra, Hồ Anh Mộc hiện thân, không mất một sợi tóc. Mọi người kinh hãi, ngay cả Đại Thánh cũng không thể làm gì hắn sao? Hào quang rực rỡ lượn lờ quanh Hồ Anh Mộc, đó là một bảo y với từng viên thần văn tỏa sáng, giống như thiên địa đang trình bày một loại đạo lý nào đó. Hắn có thể chống lại Đại Thánh không phải do thực lực bản thân, mà là nhờ bảo y này. Nếu không, hắn đã trấn áp Minh Tâm Thánh Nhân và chín Tiểu Thánh từ lâu.

"Ha ha ha ha!" Hồ Anh Mộc cười lớn, cuồng ngạo đến tột cùng. "Một bầy kiến hôi mà thôi, lại dám vọng tưởng tổn thương ta, tự tin từ đâu đến?" Hắn coi thường tất cả mọi người, gọi họ là "rác rưởi", dù có tu đến Thánh Cảnh cũng vẫn là phế vật. Đây là sự ưu việt của người cấm địa, coi mình là di dân Tiên Vực.

Tinh Sa Đại Thánh lại lên tiếng, chất vấn bảo y của Hồ Anh Mộc: "Bảo y này cũng không phải Thánh liệu chân chính, chỉ như pháp chỉ, có thời hạn sử dụng, có thể chặn bản tọa bao lâu?"

"Chừng trăm chiêu tuyệt đối không thành vấn đề," Hồ Anh Mộc tràn đầy tự tin. Hắn lấy ra một chiếc trống, Tử Mẫu Thông Tâm Cổ, tuyên bố chỉ cần rung lên, thần thức truyền vào sẽ lập tức tới Mẫu Cổ. "Ngươi là Đại Thánh, ta xác thực không bằng ngươi, nhưng Bát Thạch cấm địa ta có ba vị Thánh Vương, tùy tiện vị nào đi ra cũng có thể quét ngang thiên hạ, ngươi nhất định muốn gặp Lão tổ nhà ta sao?"

Đây là lời uy hiếp trắng trợn, nhưng lại cực kỳ hiệu quả. Thánh Vương! Một khái niệm kinh thiên động địa, mạnh nhất toàn bộ Thần giới. Thánh Vương đối đầu Đại Thánh giống như Đại Thánh đối đầu Tiểu Thánh, hoàn toàn nghiền ép. Nếu một Thánh Vương thực sự đến, đó sẽ là một hạo kiếp. Mười Thánh đều ngầm công nhận, cấp độ thần văn trên bảo y của Hồ Anh Mộc quả thực vượt qua Đại Thánh, chứng tỏ trong Bát Thạch cấm địa có Thánh Vương tồn tại.

Tinh Sa Đại Thánh và chín Thánh đều im lặng. Chỉ có tiếng cười phách lối của Hồ Anh Mộc vang vọng. "Một đám cặn bã, không phải bản tọa xem thường các ngươi, bản tọa có thể đỡ lấy một chiêu của Đại Thánh, nhưng các ngươi ai có thể đỡ lấy bản tọa một chiêu?" Hắn càn quấy dựa vào bảo y, không coi mười Thánh ra gì.

"Ngươi quá mức rồi!" Tinh Sa Đại Thánh hừ lạnh, một Tiểu Thánh dám làm càn trước mặt ông là chuyện chưa từng có.

Hồ Anh Mộc hơi thu lại, nhưng vẫn cười gằn: "Bản tọa vẫn là câu nói kia, giao ra người hành hung, giao ra bảo tàng, còn có cô gái kia! Bằng không, các ngươi cũng có thể chọn một người đi ra, chỉ cần có thể đỡ lấy một chiêu của bản tọa, bản tọa có thể thu hồi lời nói mới rồi, còn có thể xin lỗi, cùng lập tức rời đi." Chín Thánh giận dữ, nhưng Hồ Anh Mộc vẫn uy hiếp sẽ mời Lão tổ đến. "Đến thời điểm, tất cả mọi người các ngươi đều chỉ có một con đường chết!"

Sự ngạo mạn tột cùng của hắn khiến mọi người căm phẫn. Không ít người trẻ tuổi nhiệt huyết bộc phát, muốn đứng ra đón một chiêu. Kỳ Thiên, một thiên kiêu cận Thánh Cảnh, cũng muốn xung trận. Nhưng Minh Tâm Thánh Nhân quát lớn, ngăn cản họ. "Đều trở lại cho ta!"

"Nếu không, trong chín các ngươi ra một cái cũng được!" Hồ Anh Mộc nhìn về chín Thánh, nụ cười khinh miệt càng lúc càng mạnh. Minh Tâm Thánh Nhân dũng cảm bước ra, nhưng Hồ Anh Mộc lắc đầu, nói ông không xứng, không đỡ nổi một chiêu của hắn. Hắn thậm chí còn nói: "Ngươi cho rằng, vừa nãy ta toàn lực ứng phó?"

"Có thể tiếp ta một chiêu, ta liền xoay người rời đi." Hồ Anh Mộc ra tay, hướng Minh Tâm Thánh Nhân nhấn tới. Bảo y trên người hắn phát sáng, thần văn tỏa ra, đầu ngón tay ngưng tụ một điểm đen nhỏ sâu thẳm. Một chiêu đó khiến Minh Tâm Thánh Nhân bị chấn bay ra ngoài, ho ra máu, sắc mặt trắng bệch. Mạnh như Minh Tâm Thánh Nhân cũng không tiếp được một chiêu này.

"Còn có ai?" Hồ Anh Mộc hung hăng, quét mắt qua chín Thánh, nụ cười khinh thường càng lúc càng mạnh mẽ. Chín vị Thánh Nhân dù phẫn nộ, nhưng không ai dám mở lời. Minh Tâm Thánh Nhân, dù xếp thứ tám nhưng chiến lực thuộc top đầu, còn không tiếp được, những người khác lên cũng chỉ là tự rước lấy nhục.

"Không có ai sao? Một đám rác rưởi!" Hồ Anh Mộc lắc đầu, ra lệnh: "Sau này, khắc hai chữ này ở trong lòng, các ngươi chính là tồn tại nhỏ bé như vậy! Hiện tại, mau giao người và bảo tàng ra đây!" Hắn cực kỳ tự kiêu, như Thiên Đế đi tuần.

"Ta tới đón ngươi một chiêu!" Đúng lúc này, một thanh âm nhàn nhạt vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Mọi ánh mắt đổ dồn vào một người trẻ tuổi đang bước ra – Lăng Hàn!

Không ai ngờ, ngay cả chín Thánh cũng không đỡ nổi một đòn, nhưng Lăng Hàn lại đứng dậy vào lúc này. "Lăng sư huynh!" Những học sinh mới reo hò kích động, dù họ không tin Lăng Hàn mạnh hơn chín Thánh, nhưng dũng khí của anh lúc này thật đáng kính phục. Những học sinh cũ cũng bị cảm hóa, dù biết Lăng Hàn có thể phải chết, nhưng tinh thần của Vũ Viện không thể gục ngã.

"Chớ có hồ đồ, lui về!" Minh Tâm Thánh Nhân đứng vững, trừng mắt nhìn Lăng Hàn. Ông không thể để đệ tử thay mình chịu chết. Nhưng Lăng Hàn mỉm cười: "Đại nhân, chỉ là một vô danh tiểu tốt từ xó xỉnh nào đó nhô ra, để ta tiếp hắn một chiêu thì đã làm sao?"

"Vô danh tiểu tốt?" Lời nói của Lăng Hàn khiến mọi người sôi trào nhiệt huyết. "Lăng sư huynh, khá lắm!" "Lăng sư huynh, ta yêu ngươi!" Tiếng hò reo vang dội, lan rộng khắp Vũ Viện.

Ánh mắt Hồ Anh Mộc lạnh lẽo, một "giun dế" lại dám miệt thị hắn? Hắn vẫy tay: "Đến, bản tọa bảo đảm một chưởng đánh ngươi thành mảnh vỡ, mỗi một khối đều to nhỏ tương đồng."

Lăng Hàn phẩy tay: "Đừng khoác lác, chờ sau đó liền bị mình làm mất mặt."

"Ha ha!" Hồ Anh Mộc cười lớn, người trẻ tuổi này thật cuồng. Hắn nhận ra Lăng Hàn mới hơn trăm tuổi đã đạt đến Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị đỉnh cao, tư chất đáng sợ, thậm chí hơn cả thiên kiêu đứng đầu cấm địa của hắn. Giết một thiên tài như vậy hẳn rất có cảm giác thành công.

"Gia hỏa sinh nhi tử không hậu môn, mau lên đây, nếu có thể đánh được ta lui một bước, cẩu gia liền phục ngươi!" Tiếng Đại Hắc Cẩu vang lên, cực kỳ tiện. Hồ Anh Mộc biến sắc, hắn chưa từng có con nối dõi, lời Đại Hắc Cẩu nói thật sự chạm vào nỗi đau của hắn. "Ai sủa loạn!" Hắn gầm lên, nhưng Đại Hắc Cẩu lảng tránh khắp nơi, không ai định vị được.

"Này, ngươi đánh nữa hay không? Tốt xấu gì cũng là Thánh Nhân, tại sao kỷ kỷ méo mó như vậy?" Lăng Hàn không kiên nhẫn nói. Mọi người cười vang, một người một chó đã đùa giỡn Hồ Anh Mộc không nhẹ, quét tan sự u ám khi chín Thánh thất bại.

Hồ Anh Mộc tập trung ánh mắt vào Lăng Hàn. Dù rất muốn giết Đại Hắc Cẩu, nhưng không tìm ra được, vậy giết Lăng Hàn cũng như nhau. Hơn nữa, dám trào phúng hắn, không đáng chết sao?

"Chậm!" Minh Tâm Thánh Nhân định cướp ra, không thể để đệ tử thay mình. Nhưng một vệt kim quang đại đạo khác phô đến, Tinh Sa Đại Thánh hiện thân. Ông cũng không thể ngồi yên, giơ tay áo, trừng Lăng Hàn: "Trở về!" Thiên phú của Lăng Hàn không kém Cổ Đạo Nhất, lại có chiến lực mạnh mẽ hơn trong cùng cấp, khiến ông rất coi trọng, không đành lòng nhìn anh chịu chết.

"Ngươi có thể lăn!" Tinh Sa Đại Thánh quay sang Hồ Anh Mộc mắng.

Hồ Anh Mộc không kinh sợ: "Giao ra người cùng bảo tàng, ta tự nhiên sẽ đi! Hoặc là, các ngươi ai có thể đỡ lấy một chiêu của ta, ta không chỉ rời đi, hơn nữa còn sẽ xin lỗi, thừa nhận coi thường những giun dế cùng phế vật các ngươi!"

Ngay cả trước mặt Đại Thánh cũng lớn lối như vậy? Tinh Sa Đại Thánh mặt trầm như nước, sát khí sôi trào, trong lòng dâng lên ý định giết chết kẻ này, dù có phải đối mặt với Thánh Vương.

"Đại nhân, vẫn để cho ta đến đi, đối phó loại tiểu tốt này, cần gì lão nhân gia ngài nổi giận?" Lăng Hàn lại đứng dậy, tự tin tràn đầy. "Tin tưởng ta!" Một Hằng Hà Cảnh, lại nói ba chữ "tin tưởng ta" trước mặt Đại Thánh, khí phách bực nào?

Tinh Sa Đại Thánh không khỏi bị khí thế của Lăng Hàn chấn nhiếp, thất thần. Ông tự hỏi, liệu mình có nhìn lầm không? Thiên phú tuy quan trọng, nhưng Cổ Đạo Nhất có được phong thái "ngoài ta còn ai" như Lăng Hàn không? Khí phách, tự tin, phong thái này, ngay cả ông cũng phải động tâm. "Không thể nào, người này tất có thành tựu!" Tinh Sa Đại Thánh hạ quyết tâm, phải bảo vệ Lăng Hàn bằng mọi giá, dù có phải đối đầu Thánh Vương.

Lăng Hàn đi vài bước, đứng trước Hồ Anh Mộc: "Chỉ cần tiếp một chiêu?"

Hồ Anh Mộc không vội, lạnh nhạt: "Một chiêu."

Lăng Hàn mỉm cười: "Không bằng ba chiêu đi, ta sợ ngươi một chiêu không có kết quả, thẹn quá thành giận kiếm cớ không nhận."

Nhiều người nhất thời phun ra, Lăng Hàn đang nhạo báng Hồ Anh Mộc!

Hồ Anh Mộc tức giận đến mắt trừng lớn, suýt chút nữa phun ra lửa. Người này... miệng quá cay độc, không thể để hắn nói nhiều, nếu không ngay cả Thánh Nhân cũng có thể bị tức chết! "Chết đi, giun dế!" Hắn trực tiếp ra tay, một chưởng vỗ thẳng vào Lăng Hàn, không dùng bí pháp, không vận chuyển bảo y, chỉ là một chưởng bình thường. Nhưng Thánh Nhân ra tay, một đòn tùy ý cũng như trời vỡ, dưới Thánh Nhân, ai có thể kháng cự?

Oanh! Một chưởng vỗ qua. Tinh Sa Đại Thánh, Minh Tâm Thánh Nhân... đã chuẩn bị ra tay, nhưng ngay khoảnh khắc họ định hành động, đều khẽ "ồ" lên một tiếng, sắc mặt quái lạ không nói nên lời.

Nhiều học sinh cũng nghĩ mười Thánh sẽ xuất thủ, nhưng một chưởng của Hồ Anh Mộc đã đè xuống, mười Thánh lại bất động, như tượng đá. Sao lại mặc kệ? Sao lại nhìn Lăng Hàn chết mất?

Một đòn của Thánh Nhân tự nhiên cực kỳ khủng bố, vung lên bụi bặm đầy trời, nhưng rồi nhanh chóng tan đi. Khi mọi người thấy trong tro bụi hiện ra một bóng người, tập thể đều phun ra ngoài, rồi cùng nhau lè lưỡi, có người mắt trừng lớn như bị Thạch Hóa thuật.

Đó là Lăng Hàn, hoàn hảo không chút tổn hại, ngay cả một vết xước cũng không có. Một Hằng Hà Cảnh, còn là tiểu cực vị, lại đỡ được một đòn của Thánh Nhân... dù chỉ là tiện tay một đòn... đây tuyệt đối là chuyện hoang đường nhất trên đời. Không có thiên lý, ông trời khẳng định đã đáp sai gân.

Ai có thể nghĩ tới, Lăng Hàn lại thật sự có thể đỡ được một đòn của Thánh Nhân! Chuyện này, cho dù tận mắt nhìn cũng khiến người ta không thể tin nổi. Hồ Anh Mộc cũng trợn to hai mắt, hoàn toàn không tin vào mắt mình. Cái quỷ gì! Lẽ nào hắn đã trúng nguyền rủa, đánh ra uy lực công kích giảm nhiều? Nếu không, một Hằng Hà Cảnh làm sao có thể đỡ được một đòn của hắn? Điều này không hợp đạo lý, không có Thiên Lý!

Sự tĩnh mịch ngắn ngủi bị phá vỡ bởi tiếng hoan hô kinh thiên động địa. Thật là phấn chấn! Trước đó Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu đã trêu chọc Hồ Anh Mộc rất thoải mái, nhưng ai cũng biết đó chỉ là nhất thời, quan trọng vẫn là thực lực. Mọi người khao khát một người anh hùng có thể đánh Hồ Anh Mộc một bạt tai, cho hắn biết đây là Tinh Sa Vũ Viện!

Nhưng họ cũng biết đó chỉ là ảo tưởng, ngay cả chín vị Thánh Nhân còn không phải đối thủ, còn ai có thể đánh một trận? Không thể để Tinh Sa Đại Thánh ra tay, vì Đại Thánh đối phó Tiểu Thánh vốn là nghiền ép, thắng cũng chẳng ý nghĩa gì. Nhưng trong lúc tuyệt vọng, lại thật sự có một vị anh hùng đứng dậy.

Đỡ được, thật sự đỡ được, không mất một sợi tóc!

"Lăng sư huynh!" "Lăng Hàn!" "Lăng sư huynh!" Tiếng hoan hô như bài sơn đảo hải, ngay cả những học sinh cũ cũng gọi anh là "sư huynh". Dựa vào, có thể đỡ được một đòn của Thánh Nhân, gọi một tiếng sư huynh có gì ủy khuất? Hiện tại không gọi sư huynh, ngày sau còn không với tới! Một kỳ tài như vậy, nếu không thể thành Thánh, ai có thể tin tưởng?

Long Hương Nguyệt mắt sáng rực, đầy sao nhỏ, lộ rõ vẻ hoa si... Người đàn ông này đã từng đòi sừng rồng của nàng, đó chẳng phải là cầu hôn sao! Thiên Hạ Đệ Nhị tặc lưỡi, phun ra hai chữ "biến thái". Thể phách của hắn quả thực trâu bò, nhưng so với Lăng Hàn, đó căn bản không phải cùng một đẳng cấp. Đám người Tử Thần Phong, Hồng Ma lắc đầu thở dài, khoảng cách giữa họ và Lăng Hàn dường như đã xa đến mức không thể với tới.

Toàn trường chỉ có Lăng Hàn, Loạn Tinh Nữ Hoàng và vài người biết, anh không phải thật sự ngang hàng Thánh Nhân, mà là dựa vào Bất Diệt Thiên Kinh phát huy uy lực, mới có thể chịu đựng công kích của Thánh Nhân. Thời điểm vào Tinh Thần Cảnh anh đã có thể chịu đựng một đòn toàn lực của Thánh Nhân, hiện tại tu vi tăng vọt, có thể chịu đựng vài chiêu, vì vậy trước đó anh mới nói ba chiêu. Đây là một con số rất bảo hiểm, ba chiêu là tuyệt đối vô tư.

"Xin lỗi!" "Cút đi!" Đột nhiên, các học sinh đồng loạt lớn tiếng gọi lên, quần tình kích động, gần như điên cuồng. Quá mẹ nó ra sức, quá mẹ nó hả giận! Thánh Nhân gì chứ, chó má! Tiếng hò hét như thủy triều, như núi lở, bởi vì trong học sinh cũng có rất nhiều bá chủ, đạt đến Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, hàng trăm hàng ngàn người hợp lại, thanh thế cực kỳ hùng vĩ.

Sắc mặt Hồ Anh Mộc âm trầm, kết quả này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn, cũng là một cái tát nặng nề vào mặt hắn. Nhưng bắt hắn phải xin lỗi trước mặt mọi người? Không thể nào! Hắn là cường giả cấm địa, nếu để người của cấm địa khác biết mình xin lỗi một bầy kiến hôi, vậy sau này hắn còn ngẩng đầu lên được sao?

"Còn có hai chiêu." Hắn nói.

Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người há hốc mồm, hoàn toàn không thể tin được. Mẹ nó ngươi thực sự là Thánh Nhân sao? Mẹ nó ngươi còn có thể không biết xấu hổ hơn chút nữa không? Lại còn thật sự muốn oanh ba chiêu!

"Thánh Nhân chó má gì vậy!" "Đồ bỏ đi!" Mọi người khinh bỉ, hận không thể giơ ngón giữa vào mặt Hồ Anh Mộc.

Hồ Anh Mộc làm như không nghe thấy. So với bị những "giun dế" này miệt thị, hắn càng không muốn xin lỗi trước mặt mọi người. Ngược lại, chính Lăng Hàn đã tự mình nói muốn ba chiêu. Hắn không đợi Lăng Hàn đồng ý, trực tiếp giơ bàn tay lên. Lần này, hắn ra tay thật rồi, trong đôi mắt thần quang lấp lóe, phía sau hiện ra một Tinh Hà đầy sao dày đặc, nhiều đến đếm không hết.

Lăng Hàn đơn giản cũng vận chuyển Tinh Hà của mình ra, cố ý so sánh. Chín mươi chín ngôi sao! So sánh mạnh yếu quả thực là cách xa kinh thiên, Tinh Hà đã lộ ra, không thể che giấu tu vi.

Hồ Anh Mộc lại ra tay, một chưởng ghìm xuống, Tinh Thần tỏa ra, áp lực vô biên bao phủ. Lăng Hàn căn bản không có tư cách né tránh, một đòn của Thánh Nhân quá nhanh, thậm chí thần thức của anh cũng không theo kịp. Oành! Chưởng lực khủng bố hạ xuống, lần thứ hai vung lên bụi bặm đầy trời.

Tất cả mọi người vô cùng sốt sắng. Trước đó Lăng Hàn chặn được một đòn, nhưng lần này Hồ Anh Mộc tuyệt đối là toàn lực ứng phó. Tro bụi tản đi, một người vẫn đứng ngạo nghễ như cũ.

Lăng Hàn!

"Lăng sư huynh!" "Lăng Hàn!" Sau một thoáng ngẩn ngơ, tiếng reo hò lần thứ hai vang lên như biển gầm, cường liệt hơn gấp trăm lần. Quá hưng phấn! Nếu trước đó Hồ Anh Mộc còn có lý do nói đó là một đòn tùy ý, thì lần này hắn hoàn toàn không còn lời nào để nói. Hắn đã dồn sức hơn nửa ngày, nếu còn lươn lẹo, chẳng phải quá vô liêm sỉ sao?

Đám người Tinh Sa Đại Thánh cũng mắt thả kỳ quang. Họ có thể khẳng định, hai kích kia Lăng Hàn đều dựa vào thực lực bản thân mà tiếp, không phải nhờ bảo y ngoại vật gì đó. Người trẻ tuổi này, thần a!

Hồ Anh Mộc mờ mịt. Tại sao, tại sao vẫn không thể hạ gục Lăng Hàn? Chỉ là một Hằng Hà Cảnh mà thôi, làm sao có thể khó giết đến vậy?

Lăng Hàn cười nhạt: "Còn có một chiêu, có đánh nữa hay không? Không đánh liền thu tay, sau đó nói ân hận, cút đi!"

Hồ Anh Mộc tức đến muốn giết người. Hắn tuyệt không tin một Hằng Hà Cảnh thật sự có năng lực đối kháng mình. Đối phương hẳn là tu luyện kỳ công gì đó, mới có thể trong thời gian ngắn nắm giữ thực lực đối kháng hắn. Đây là công pháp gì, cũng quá trâu bò đi! Hắn thầm gật đầu, công pháp như vậy nhất định phải chiếm được, cho dù phóng tới Tiên Vực hẳn cũng là bí pháp vô thượng, có thể là Tiên Vương tu luyện!

Đi, trở về, mời Lão tổ ra tay trấn áp Đại Thánh này, sau đó bắt Lăng Hàn, bức ra công pháp!

"Ta nhận thua!" Hắn mở miệng, xoay người rời đi.

"Xin lỗi đâu!" Nhiều học sinh không vui. Vừa nãy ngươi trâu bò hò hét, cực kỳ hung hăng, làm sao bây giờ lại kinh sợ? Hồ Anh Mộc phất tay áo, các ngươi còn dám uy hiếp ta sao?

Tinh Sa Đại Thánh lộ ra Thánh uy. "Làm người làm việc, quan trọng nhất chính là nói chữ tín! Ngươi nếu không thủ ước, vậy bản tọa liền chém ngươi ở đây!"

Hồ Anh Mộc biến sắc. Hắn có thể trong thời gian ngắn chống đỡ công kích của Đại Thánh, nhưng chỉ được khoảng trăm chiêu, sau đó lực lượng trên áo thần văn sẽ tiêu hao hết. Lúc đó hắn chỉ mạnh hơn Tiểu Thánh phổ thông một chút, làm sao xứng cùng Đại Thánh đối đầu? Nhưng nhìn Tinh Sa Đại Thánh kiên quyết, điều này rõ ràng không phải dọa hắn. Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt.

Hồ Anh Mộc trầm ngâm một hồi lâu, mới nói: "Ta thu hồi lời nói mới rồi, cũng xin lỗi!"

Nhiều học sinh nhất thời hoan hô. Vừa nãy Hồ Anh Mộc hung hăng cỡ nào, hiện tại không phải ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi sao! Tinh Sa Đại Thánh uy vũ! Lăng Hàn uy vũ!

Hồ Anh Mộc hận hận xoay người, muốn rời đi.

"Chậm đã!" Lăng Hàn ngăn cản, trong ánh mắt đằng đằng sát khí. "Vừa nãy là để ngươi vì mình vô tri mà xin lỗi, hiện tại, ta muốn cùng ngươi tính một khoản nợ khác, lại dám đánh chủ ý thê tử của ta, người như vậy... ta từ trước đến giờ là giết không tha!"

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, không ít người càng phun ra ngoài. Cái gì cái gì cái gì, lỗ tai ta có phải xảy ra vấn đề không? Lăng Hàn, lại còn nói muốn làm thịt Hồ Anh Mộc? Chuyện này... Đùa giỡn đi.

Quả thật, Lăng Hàn rất mạnh mẽ, thậm chí đạt đến mức độ nghịch thiên, chịu hai lần công kích của một vị Thánh Nhân, nhưng dù vậy, cũng không ai tin tưởng Lăng Hàn thật sự có tư cách đối kháng Thánh Nhân. Căn bản không hiện thực. Bằng không, ngươi đến Tinh Sa Vũ Viện làm gì, ai dạy được ngươi? Lúc trước Lăng Hàn tiến vào bát viện, nếu không có Nhậm Phi Vân giúp đỡ, e là đã bị ép chui qua lỗ chó, đâu thể nào thật sự có thực lực ngang hàng Thánh Nhân.

Mọi người lắc đầu liên tục, cho rằng Lăng Hàn hơi đắc ý vênh váo.

"Lăng sư huynh, quên đi, nếu con chó mất chủ này đã chịu thua, chúng ta liền hào phóng một chút, thả hắn một con đường sống đi." "Đúng, Lăng sư huynh, không cần thiết lại tính toán với hắn." "Ngược lại hắn nói cũng như rắm thí." Nhiều học sinh khuyên nhủ, cố ý làm thấp Hồ Anh Mộc để Lăng Hàn nguôi giận.

Hồ Anh Mộc tức điên, thực sự là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, ngay cả con rệp nho nhỏ này cũng dám trào phúng mình? Những cái tên ngu xuẩn này căn bản không biết, mình đã phát ra tin tức, không cần mấy ngày Lão tổ gia tộc sẽ chạy tới, đến thời điểm đó Đại Thánh cũng bị một tay trấn áp?

Hắn uy nghiêm đáng sợ xoay người: "Tiểu tử, ngươi thật muốn cùng bản tọa đánh một trận?" Hắn cũng không phải chú ý trước tiên bắt Lăng Hàn, cứ như vậy, bí pháp Tiên Vương sẽ bị hắn đoạt được... hắn tin chắc Lăng Hàn nhất định tu luyện bí pháp Tiên Vương, nếu không không có khả năng nắm giữ sức phòng ngự khủng bố như thế. Bí pháp như vậy, người cùng tộc thì đã làm sao? Ngay cả ngày khác có đời sau, cũng không phải nói truyền liền có thể truyền ra. Quá quý giá!

"Lão gia hỏa, ngươi quá không biết xấu hổ a!" "Phải, đường đường Thánh Nhân lại khiêu chiến Hằng Hà Cảnh, ngươi làm sao không đi chết đi?" Mọi người cười nhạo, tuyệt không muốn Lăng Hàn đi ứng chiến.

"Lăng Hàn, được rồi." Tinh Sa Đại Thánh cũng nói, ông hiện tại bắt đầu sinh ý yêu tài mãnh liệt, mặc kệ bỏ ra cái giá gì cũng phải bảo vệ Lăng Hàn, chỉ cần người này thành Thánh, sẽ nắm giữ thực lực quét ngang thiên hạ.

Lăng Hàn không nói gì, mà vận chuyển giọt Thánh Vương tinh huyết kia. Hồ Mộc Anh lại đánh chủ ý Nữ Hoàng, hắn không thể nhẫn nhịn! Nếu như Tinh Sa Đại Thánh tiêu diệt Hồ Mộc Anh, vậy hắn đương nhiên sẽ không can thiệp, nhưng hiển nhiên, Tinh Sa Đại Thánh có kiêng dè.

Vậy thì mình đến!

Oanh, trong cơ thể Lăng Hàn bắt đầu tràn ngập Thánh uy, một giọt Thánh Vương tinh huyết a, Thiên Hà Vương cố ý lưu lại, xuyên qua thiên cổ mà không hư, có thể để cho Lăng Hàn bạo phát một lần, ngay cả Đại Thánh cũng có thể ngang hàng. Giết một Tiểu Thánh, dư xài.

"Cái gì!" Tất cả mọi người khiếp sợ, đây là Thánh uy a. Trên thân thể của Lăng Hàn có kim quang quấn quanh, hóa thành một cái lại một cái đại đạo phù ấn, thần thánh, chí cao, như thiên đạo đích thân tới.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!