Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong hành trình truy cầu tầng thứ chín đầy bí ẩn, Lăng Hàn không hề vội vã. Anh dừng chân trước ba chữ Thái Dương Cung, một cử chỉ mà ít ai để tâm, bởi lẽ mục tiêu của họ là những thần dược ẩn chứa sâu bên trong. Ba ngày ba đêm trôi qua trong tĩnh lặng, cho đến khi một luồng nguyên lực mãnh liệt đột ngột trỗi dậy trong cơ thể Lăng Hàn, tựa hồ bắt đầu một sự cộng hưởng kỳ diệu. Tinh Thần trong đan điền anh quay cuồng, mỗi vòng xoay là một sự mở rộng, đồng thời ba chữ cổ kính kia lại dần ảm đạm đi. Sự biến đổi này tinh vi đến mức chỉ có cường giả Tinh Thần Cảnh mới có thể cảm nhận.
Khi Lăng Hàn đang đắm chìm trong trạng thái huyền diệu, một cú va chạm mạnh kéo anh trở về thực tại, khiến anh không khỏi nhíu mày biểu lộ sự khó chịu. Chỉ trong khoảnh khắc cộng hưởng ngắn ngủi ấy, tu vi của anh đã tăng trưởng vượt bậc, từ sơ kỳ tiểu cực vị tiến thêm hơn năm mươi bước, một thành quả mà trước đó anh phải khổ tu mới mong đạt được. Ba chữ Thái Dương Cung cũng ảm đạm đi một nửa, nguồn lực lượng thần bí bị Lăng Hàn hấp thụ, vẫn tiếp tục tiêu hao dù anh đã thoát khỏi trạng thái cộng hưởng. Với Lăng Hàn, đây là một sự lãng phí không thể chấp nhận. Anh phớt lờ mọi thứ, tiếp tục tập trung vào ba chữ kia, dùng thần thức làm cầu nối dẫn dắt nguồn năng lượng quý giá.
Đằng sau Lăng Hàn, Hoàng Bằng, một thanh niên đến từ Hoàng gia, tràn đầy kiêu ngạo, đang đứng dậy với vẻ mặt giận dữ. Hắn chính là kẻ đã va vào Lăng Hàn. Vốn dĩ, hắn cho rằng mọi người phải nhường đường cho mình, và nếu ai không nhường, hắn sẽ trực tiếp đạp qua. Lăng Hàn, trong trạng thái đặc biệt, không thể tránh né, khiến Hoàng Bằng va phải anh như va vào một khối thiết bản. Cú va chạm bật ngược khiến hắn ngã chổng vó, nỗi hổ thẹn biến thành cơn thịnh nộ. Hoàng Bằng, một thiên tài Nhật Nguyệt Cảnh, không thể chấp nhận bị xem thường.
Lăng Hàn vẫn giữ im lặng, tâm trí anh hoàn toàn tập trung vào ba chữ Thái Dương Cung, nơi ẩn chứa lực lượng vô thượng do một đại năng phong ấn. Nguồn năng lượng này, dù chỉ là tàn dư từ một nét bút tùy tiện của vị đại năng, cũng đủ để giúp Lăng Hàn tăng tiến một tiểu cảnh giới! Anh không màng suy nghĩ, chỉ khao khát đoạt lấy nguồn lực lượng này.
Sự thờ ơ của Lăng Hàn càng khiến Hoàng Bằng tức giận, hắn rút Thần kiếm, chém thẳng vào cánh tay anh. Dù không dám hạ sát thủ vì Lăng Hàn có thể là người của tứ đại gia tộc, nhưng một vết thương cảnh cáo là điều hắn muốn. Tuy nhiên, kiếm của hắn bật ra, tóe lửa, không chút sứt mẻ trên thân thể Lăng Hàn. Hoàng Bằng kinh ngạc, không thể tin vào sức phòng ngự phi thường này. Hắn tự nhủ Lăng Hàn cố tình giả vờ thất thần, thực chất đã dùng nguyên lực bao phủ toàn thân.
Sự việc diễn ra thu hút ánh mắt của những người xung quanh, họ vừa buồn cười vừa hiếu kỳ trước cảnh Lăng Hàn bị chém mà không hề phản ứng. Tiếng cười và ánh mắt trêu chọc khiến Hoàng Bằng càng thêm hổ thẹn. Sát ý bùng lên, hắn quên hết tình nghĩa gia tộc, mũi kiếm chĩa thẳng vào mắt Lăng Hàn, nơi yếu ớt nhất của cơ thể. Một nhát kiếm vào mắt có thể phá hủy thức hải, đoạt mạng người.
"Dừng tay!" Một tiếng quát lớn vang lên, kèm theo một đạo kiếm quang chặn đứng chiêu hiểm của Hoàng Bằng. Người đến là Hàn Đông, Kiếm Si với khuôn mặt âm trầm mà Lăng Hàn từng gặp.
"Hàn Đông, ngươi dám xen vào chuyện của ta?" Hoàng Bằng nhíu mày.
Hàn Đông lạnh lùng đáp: "Dùng kiếm cao quý để đánh lén, ngươi không xứng dùng kiếm!"
Hoàng Bằng hừ lạnh: "Kiếm Si, tên tiểu tử này là người Hàn gia ngươi sao? Mau bảo hắn xin lỗi ta!"
"Ngươi cũng xứng sao!" Hàn Đông đáp trả, ánh mắt đầy khinh thường.
"Tốt lắm, ai cũng dám xem thường ta, cho rằng ta dễ bắt nạt sao?" Hoàng Bằng giận dữ, kiếm trong tay rung lên. "Hàn Đông, chúng ta đã bao năm không giao thủ rồi?"
Hàn Đông nghiêm nghị, không dám coi thường thực lực đối thủ: "Gần ba trăm năm."
"Vậy thì tái chiến một lần!" Hoàng Bằng ra tay, kiếm quét ra mang theo bốn vòng Nhật Nguyệt, kiếm khí hóa thành Đại Hổ máu me, tấn công Hàn Đông. Hàn Đông không hề sợ hãi, hai người lập tức lao vào ác chiến, chiêu nào chiêu nấy đoạt mệnh, kiếm kiếm vô tình.
Lăng Hàn, lúc này đã tỉnh táo hoàn toàn, cảm nhận nguyên lực trong cơ thể cuồn cuộn như biển, mạnh mẽ gấp mười lần. Anh đã đạt đến trung kỳ tiểu cực vị! Tình cảnh xung quanh hiện rõ trong đầu anh, Hàn Đông và Hoàng Bằng đang kịch chiến. Những hình ảnh trước đó, dù bị anh ngăn cách khỏi thức hải, giờ đây như tia chớp xẹt qua. Một tia sát ý lóe lên trong mắt Lăng Hàn. Kẻ đã va vào anh, không chịu nhận lỗi lại còn muốn giết anh, sao có thể sống sót? Nhưng Hàn Đông lại khiến anh có chút hứng thú.
Lăng Hàn đột ngột ra tay, một luồng khí tức đáng sợ phun trào, dễ dàng tách Hàn Đông và Hoàng Bằng ra. Đây là sự nghiền ép của Tinh Thần Cảnh đối với Nhật Nguyệt Cảnh. Lăng Hàn nhìn Hàn Đông cười nói: "Ta dạy ngươi một chiêu kiếm pháp, ngươi hãy xem kỹ."
"Ngươi là thứ gì, lại dám nhúng tay vào chuyện của ta!" Hoàng Bằng phẫn nộ quát.
Lăng Hàn phớt lờ, dùng ngón tay làm kiếm, thi triển Lôi Đình Kiếm pháp. Một kiếm quét qua, thân thể Hoàng Bằng lập tức bị cắt làm đôi, lực lượng thiên uy tàn phá khiến hắn nổ tung, chỉ còn thần hồn thoát ra.
"Ngươi, ngươi dám hủy thân thể của ta!" Hoàng Bằng kinh hãi. Dù có thể đoạt xá, linh hồn và thể xác không thể hòa hợp hoàn hảo, con đường võ đạo của hắn coi như chấm dứt.
Ánh mắt Lăng Hàn sắc lạnh nhìn thần hồn Hoàng Bằng: "Đừng để ta hối hận vì đã không giết ngươi!" Thần hồn Hoàng Bằng run rẩy, không dám hó hé một lời, vội vàng bỏ chạy. Lăng Hàn không lập tức giết hắn vì đây là địa bàn của tứ đại gia tộc, nhưng anh đã để lại một đạo kiếm ý, ba năm sau sẽ bộc phát, Hoàng Bằng vẫn khó thoát khỏi cái chết. Việc không giết người lập tức là một tính toán để tránh gây thù oán quá lớn.
Hàn Đông vẫn đang đắm chìm trong chiêu kiếm của Lăng Hàn, hồi lâu sau mới nói: "Ta chỉ chạm tới chưa đủ một phần vạn kiếm ý." Khuôn mặt hắn tràn đầy cuồng nhiệt, chiêu kiếm kia quá mạnh mẽ, hoàn toàn khác với kiếm đạo hiện tại, mở ra một con đường mới. Lăng Hàn mỉm cười, diễn luyện Lôi Đình Kiếm pháp thêm lần nữa. Đạt đến độ cao như anh, hình thức không còn quan trọng, cốt lõi là ý cảnh. Hàn Đông không thể lĩnh ngộ uy lực của thiên kiếp, Lăng Hàn muốn truyền cho hắn tư duy phá vỡ quy tắc.
Ba ngày sau, Hàn Đông quỳ gối trước Lăng Hàn, cung kính hành lễ, không vào cung điện nữa mà quay người rời đi. Với thu hoạch này, chuyến đi của hắn đã viên mãn, hắn cần bế quan thể ngộ ý cảnh chiêu kiếm kia. Lăng Hàn nhận ra đây là duyên phận, hiếm khi gặp một Kiếm Si như vậy. Trong số các đệ tử của anh, không ai theo kiếm đạo. Vì vậy, Lăng Hàn không tìm được người truyền thừa Lôi Đình Kiếm pháp của mình. Giờ đây, Hàn Đông một lòng với kiếm, lại kết duyên, anh liền truyền cho hắn một phần hàm nghĩa của Lôi Đình Kiếm pháp. Đương nhiên, ngoài Lăng Hàn, cơ bản không ai trên đời có thể hoàn toàn nắm giữ Lôi Đình Kiếm pháp, bởi ai có thể ung dung quan sát trong thiên kiếp? Chỉ riêng bước này đã loại bỏ tất cả.
Lăng Hàn hít một hơi, nhanh chân bước vào Thái Dương Cung. Nếu có người để ý, sẽ thấy ba chữ phía trên kia dù vẫn hùng vĩ, nhưng đã mất đi ý nghĩa nào đó. Trung kỳ tiểu cực vị, thật sảng khoái! Lăng Hàn vô cùng hài lòng. Nếu tự mình tu luyện, dù có đan dược liên tục, cũng phải mất ít nhất trăm năm. Hiện tại, chưa đầy nửa ngày đã đạt được, anh không thể không biết đủ. Anh càng thêm mong chờ, liệu tám tòa cung điện còn lại có mang lại thu hoạch tương tự? Điều này khiến bước chân anh nhanh hơn.
Cung điện trống rỗng, không hề trang hoàng, giống một hoa viên khổng lồ hơn. Giữa vườn, một cây cỏ cao trăm trượng, toàn thân xanh biếc, trên đỉnh kết một quả nhỏ bằng hạt đậu tương, không cân xứng với kích thước cây. Nhưng Lăng Hàn lập tức kinh ngạc. Anh đã nắm vững tám mươi mốt vạn loại thần dược cơ bản của Thần giới. Cây trước mặt này, là thần dược cấp hai mươi! Thần dược cấp mười bảy đã được gọi là Thánh, cấp hai mươi là Thánh Vương đại dược! Nếu ăn quả này, một phàm nhân có thể một bước lên trời, trực tiếp thành Sáng Thế Cảnh? Dù Sáng Thế Cảnh như vậy có sức chiến đấu yếu kém, nhưng trấn áp nhân vật dưới Thánh Nhân thì dễ dàng. Chỉ bốn chữ "Thánh Vương đại dược" đã đủ khiến người ta khao khát.
Tuy nhiên, hàng tỉ năm qua, cây đại dược này vẫn ở đó, một là vì chưa thành thục, hai là vì khó hái. Lăng Hàn cẩn thận quan sát, bảo vệ cây Thánh dược này không phải khôi lỗi, mà là một trận pháp. Anh không thể phá giải, quá phức tạp. Anh có cảm giác đây là một tuyệt thế sát trận, nếu cố gắng, anh chắc chắn sẽ bị phản công và bỏ mạng.
Lăng Hàn tranh thủ lúc không ai chú ý, mời Vô Tương Thánh Nhân ra. "Tiểu tử, bản tọa cảnh cáo ngươi, còn dám ngắt quãng tu luyện của bản tọa, bản tọa… ồ…" Vô Tương Thánh Nhân đang than phiền, nhưng khi nhìn thấy cây Thánh dược, ông lập tức kinh hô: "Thiên Nguyên Đạo Quả!"
Lăng Hàn ngạc nhiên: "Tiền bối, người nhận ra cây Thánh dược này?"
"Phí lời, thân là Thánh Nhân, đối với toàn bộ Thánh dược trên đời này tất nhiên rõ như lòng bàn tay." Vô Tương Thánh Nhân khinh thường nói.
Lăng Hàn cười ha hả: "Tiền bối có cách phá giải trận pháp này không? Chỉ cần trồng nó vào Hắc Tháp, sau này chúng ta có thể coi Thánh dược như cơm ăn."
Vô Tương Thánh Nhân không trả lời, mà nhìn chằm chằm trận pháp. Không lâu sau, mồ hôi lạnh chảy trên trán ông, run rẩy nói: "Tuyệt thế sát trận! Tuyệt thế sát trận!"
"Có thể phá không?" Lăng Hàn vội hỏi.
"Không phá được!" Vô Tương Thánh Nhân lắc đầu. "Chỉ có xông vào, nhưng với uy lực của sát trận này, e là Thánh Vương cũng có thể bị chém xuống!" Điều này có nghĩa là họ chỉ có thể trơ mắt nhìn. Thánh Vương cũng có thể bị chém, vậy trên đời này, số người có thể phá trận và hái được Thánh dược đếm trên đầu ngón tay. Không chỉ phải là Thánh Vương, mà còn phải có sức chiến đấu hiển hách, có lẽ là thiên tài Bát Tinh, thậm chí Thập Tinh!
Lăng Hàn suy nghĩ, nếu hiện tại không thể thu lấy cây Thánh dược, vậy cũng đừng xoắn xuýt, hãy tập trung vào cái khác. Anh vung tay, thu Vô Tương Thánh Nhân vào Hắc Tháp. Vị Thánh Nhân này chắc hẳn vô cùng phiền muộn, từng là cường giả bậc nhất, giờ lại bị Lăng Hàn gọi đến, đuổi đi như bảo mẫu.
Lăng Hàn vòng qua cây Thánh dược, đi đến phía sau cung điện. Phía trước là một con đường dẫn đến tầng thứ hai của Dược Vương Quật. Không có thủ vệ, chỉ là một con đường trống rỗng, nhưng bất luận bao nhiêu người đi vào, chẳng mấy chốc sẽ biến mất, vô cùng quỷ dị. Lăng Hàn nhanh chân bước đi, anh để ý quan sát, nhưng trong vô thức, người phía trước anh biến mất. Khi anh tiến thêm vài bước, tiếng bước chân phía sau cũng biến mất. Anh trở thành một mình.
Cảnh tượng biến hóa, anh xuất hiện trong một thạch thất, trước mặt là một bàn đá, trên đó chỉ có một chiếc đồng hồ cát không lưu chuyển. "Tùy cơ kiểm tra, nhận biết dược liệu." Một âm thanh lạnh lùng vang lên, không mang bất kỳ tình cảm nào. "Tính giờ, nhận biết số lượng càng nhiều, thành tích càng tốt. Bắt đầu!" Không cho Lăng Hàn thời gian chuẩn bị, đồng hồ cát bắt đầu tính giờ. Trước mặt anh xuất hiện hư ảnh một cây dược liệu, có thể dùng tay di chuyển để quan sát chi tiết.
"Hắc Nhật Lệ Chi." "Hỏa Phong Lan Diệp." "Thủy Nha Thảo." "Tử Tiêu Thiết Mộc Căn." Tốc độ trả lời của Lăng Hàn cực nhanh, dược liệu vừa đổi là anh đã gọi tên. Hình ảnh biến hóa liên tục. Nửa canh giờ sau, đồng hồ cát hoàn toàn trôi hết. "Thông qua." Âm thanh lạnh lùng vang lên. Một thẻ ngọc xuất hiện trên bàn đá, và trên đầu Lăng Hàn cũng xuất hiện hư ảnh một chiếc đồng hồ cát khác, đã bắt đầu lưu động. Theo tốc độ này, nó có thể duy trì mười ngày.
Mười ngày! Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười. Tứ đại gia tộc đã vào đây nhiều lần, nên họ nắm rõ các chi tiết. Theo lời Lâm Vũ Khởi, người có thời gian lưu lại lâu nhất ở tầng thứ hai là năm ngày, một quái tài chuyên về giám định dược liệu. Sau hắn, dù là kỳ tài ngút trời cũng chỉ có thể lưu lại ba ngày. Nhưng Lăng Hàn… anh có mười ngày! Điều này đủ để anh ở tầng thứ hai chín ngày, và ngày cuối cùng tiến vào tầng ba.
Oanh, thạch thất đổ nát, tan rã. Lăng Hàn vội vàng cầm lấy thẻ ngọc. Khi thạch thất hoàn toàn biến mất, anh xuất hiện trong không gian tầng thứ hai. Nơi đây không phải đồi núi, mà là một vùng đầm lầy. Hiển nhiên, nơi đây sinh trưởng những thần dược sống trong môi trường thủy sinh. "Bản đồ tầng thứ hai này sơ sài hơn nhiều." Lăng Hàn lấy ra một tấm bản đồ mới. Do hạn chế thời gian và số người qua được kiểm tra, bản đồ tầng hai rõ ràng không được tường tận.
Lăng Hàn cất bản đồ, vừa bay về phía trước, vừa lấy thẻ ngọc ra. Thần thức quét qua, vô số thông tin tràn vào thức hải anh. Trong đó có hai mươi đan phương, tương ứng với cách luyện chế đan dược từ cấp một đến cấp hai mươi. Một số đan phương Lăng Hàn đã học, nhưng phần lớn thì chưa.
"Thông Thiên Huyền Nguyên Đan!" Ánh mắt Lăng Hàn sáng rực. Đây là đan dược cấp mười, Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị và trung cực vị có thể dùng, có hiệu quả tăng tu vi rất lớn, dù không khuếch đại như Cuồng Dã Huyết Linh Đan. Nhưng không nghi ngờ gì, đây là cách nhanh chóng tăng cao tu vi ở Tinh Thần Cảnh. "Chủ dược… hiện tại còn thiếu ba vị!" Lăng Hàn không lo lắng về thủ pháp luyện chế, vấn đề luôn là vật liệu. "Hy vọng có thể tìm đủ ở đây." Sau khi thu được đan phương, thẻ ngọc nổ tung, hiển nhiên chỉ có thể truyền thừa một lần.
Anh bay thẳng đến mục tiêu đầu tiên, nơi có một cây Thần Liên mà theo tính toán, lần này chính là thời điểm thành thục. Rất nhanh, một mùi hương thanh tân truyền đến, chỉ ngửi một lát đã khiến anh phấn chấn, nguyên lực trong cơ thể sôi trào. Tu luyện ở đây tuyệt đối là việc làm ít công to. Đáng tiếc, ngay cả yêu nghiệt như Lăng Hàn cũng chỉ có thể ở lại mười ngày.
Phía trước xuất hiện một cây Thanh Liên. Cổ Đạo Thanh Liên, thần dược cấp mười! Cây Thanh Liên này cao ba thước, mọc trong một hồ nước màu vàng, đài sen to bằng nắm đấm, kết ba mươi sáu hạt. Trong hồ còn có một con cá chép màu vàng bơi lội. Hương sen bay tỏa, khiến người ta tâm thần thoải mái. Từ thân đến lá, cây Thần Liên này đều có thể làm thuốc, nhưng hạt sen và củ sen quý giá nhất, đạt cấp mười, lá sen chỉ cấp chín.
Lăng Hàn không phải người đầu tiên đến đây. Bảy người khác đã đứng quanh hồ, nhưng không ai dám dễ dàng tiến vào, vì con cá trong hồ không phải kẻ tầm thường. Dù hiện tại nó yên lặng và xấu xí, nhưng hễ ai xuống nước, nó sẽ lập tức hung dữ, giết người không chớp mắt. Điều này đã được chứng thực vô số lần. Tầng một là khôi lỗi, tầng hai là yêu thú, chúng phối hợp với thần dược, đôi bên cùng có lợi.
"Ha ha, các ngươi khiêm nhượng như thế, vậy ta liền không khách khí!" Một thanh niên ung dung nói, bước ra, đạp trên mặt nước mà không chìm. Anh ta rõ ràng chỉ là Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng lại có thể lơ lửng. Lăng Hàn nhìn vào đôi giày của hắn, từng đạo thần văn phát sáng, hẳn là một Thần Khí giúp phi hành. Thanh niên nhanh chân tiến đến, không kinh động con cá bên dưới, nhanh chóng đến cạnh Thanh Liên. Không ai ra tay, tất cả đều đợi hắn lấy Thần Liên, rồi mới tranh cướp. Tranh giành với người chắc chắn an toàn hơn là đối mặt với yêu ngư.
Nhưng họ đã quá mơ mộng. Khi thanh niên đến gần Thanh Liên, rào, bọt nước dạt lên, con cá chép màu vàng nhảy khỏi mặt nước, há miệng phun ra một bong bóng đen kịt về phía hắn. Bong bóng nhanh chóng phóng to, ánh sáng uốn lượn. Thanh niên muốn lấy Thanh Liên, không thể tránh bong bóng. Hắn chỉ có hai lựa chọn: từ bỏ hoặc đối đầu. Hắn chọn đối đầu, không dám bất cẩn, lấy ra một chiếc gương cổ, treo trên đỉnh đầu. Một cột sáng bắn ra, đánh về phía bong bóng. Nhưng cột sáng như đá chìm đáy biển, không một gợn sóng.
Thanh niên kinh hãi, vừa định rút lui thì đã muộn. Bong bóng ập đến, bao trùm hắn. Oành! Oành! Oành! Hắn giãy giụa bên trong bong bóng, không ngừng oanh kích, nhưng không thể phá vỡ. Rất nhanh, bong bóng chìm xuống nước, con cá chép lại há miệng hút một cái, bong bóng liền bị nó nuốt trở lại. Một người to lớn lại bị một con cá chép dài chưa đến một thước nuốt chửng, cảnh tượng này có chút quỷ dị.
"Tê, con cá chép này mạnh hơn rồi!" Sáu người còn lại trên hồ kinh ngạc thốt lên. Nếu dám đến hái Thanh Liên, họ đương nhiên đã tìm hiểu thực lực con cá chép. Nhưng nó vừa ra tay đã khiến họ sợ hãi, thực lực mạnh ngoài dự đoán. "Tính sai!" "Có lẽ Đạo Cổ Thanh Liên thành thục, cũng khiến con cá chép này được lợi lớn, thực lực tăng nhanh như gió." "Không sai, yêu thú trong này phối hợp với Thần dược. Thần dược thành thục, yêu thú tất nhiên mạnh hơn, chỉ là không ngờ đến mức này." Những người này lắc đầu, chỉ bất đắc dĩ vì không thể hái Thần dược, không hề nghĩ đến việc cứu đồng bạn.
Lăng Hàn lắc đầu, tay phải vươn ra, cách không chộp một cái, nguyên lực hóa thành bàn tay lớn chụp lấy cây sen. Thấy Lăng Hàn vẫn chưa từ bỏ, sáu người kia cười gằn, vẻ mặt xem kịch vui. Con cá chép màu vàng lần nữa nhảy khỏi mặt nước, phun ra một bong bóng đen. Lăng Hàn tay phải khẽ vồ, bàn tay nguyên lực căng ra, oanh, nước hồ dâng lên một đợt sóng lớn, đánh văng con cá chép. Dưới đòn đánh mạnh mẽ, con cá chép bị đánh bay, miệng phun ra một người. Chính là thanh niên lúc trước bị nó nuốt, vừa xuất hiện đã kêu thảm thiết, phần lớn thân thể hắn đã bị axit ăn mòn.
Con cá chép này trực tiếp nuốt sống người, rồi dùng dịch dạ dày tiêu hóa. Có thể tưởng tượng thanh niên kia đã chịu đựng đau đớn thế nào. May mắn là thần hồn bất diệt, đan điền không hủy, nên dù bị thương nặng đến đâu cũng có thể chữa trị. Thấy cảnh này, sáu người kia kinh hãi trước thực lực của Lăng Hàn. Quá mạnh mẽ, chỉ dùng nguyên lực đã đánh bại cá chép, đây là sự nghiền ép tuyệt đối. Sáu người lập tức không còn ý định cướp giật, vội vàng quay người rời đi, chỉ sợ Lăng Hàn sẽ giết người diệt khẩu.
"Không ngờ Đạo Cổ Thanh Liên lại rơi vào tay người ngoài như ngươi." Một bóng người lướt qua, Lâm Tử Hoành xuất hiện bên cạnh hồ nước, dùng ánh mắt ngạo mạn nhìn Lăng Hàn. "Giao Thần Liên ra!"
"Sau đó thì sao?" Lăng Hàn điềm nhiên nói. Tên này hết lần này đến lần khác khiêu khích anh, thật sự coi anh không có tính khí sao?
"Sau đó…" Lâm Tử Hoành dường như không ngờ Lăng Hàn lại hỏi ngược lại, đầu tiên là sững sờ, rồi nói. "Sau đó, quỳ xuống đất, dập đầu một trăm cái!"
Lăng Hàn nhìn đối phương: "Ta hình như chưa từng đắc tội ngươi?"
"Khà khà, dám động tâm tư với nữ nhân ta vừa ý, còn dám nói không đắc tội ta?" Lâm Tử Hoành cười lạnh nói. Nơi đây chỉ có hắn và Lăng Hàn, hắn không thèm che giấu ý nghĩ trong lòng.
Lăng Hàn "à" một tiếng: "Chiếu nói như vậy, ngươi muốn đưa ta vào chỗ chết?"
"Không dễ dàng như vậy!" Lâm Tử Hoành cười gằn. "Ta muốn trước tiên hủy diệt cơ thể ngươi, lại chậm rãi luyện hóa thần hồn của ngươi, để ngươi chết cực kỳ thống khổ!"
Lăng Hàn lại "à" một tiếng, rồi nở nụ cười: "Ngươi nói như vậy, ta cũng có thể yên tâm lớn mật làm thịt ngươi, miễn cho không cẩn thận ra tay quá nặng."
"Ha ha, ngươi chỉ là tiểu cực vị, làm sao cùng ta ngang hàng?" Lâm Tử Hoành ngạo nghễ cười. "Ta là trung cực vị đỉnh cao, hơn nữa còn là thiên tài Tam Tinh. Coi như ngươi là thiên tài Tứ Tinh, lại là tiểu cực vị đỉnh cao, vậy cũng xa xa không phải đối thủ của ta." Hắn tin chắc Lăng Hàn không thể là đối thủ của mình, nên mới cố tình gây sự.
Lăng Hàn lẩm bẩm: "Ngươi tự tin như vậy, lát nữa bị làm mất mặt cũng đừng khóc nhé!"
"Ai bảo ngươi không có mắt, tranh giành nữ nhân với ta!" Lâm Tử Hoành ra tay, chộp tới Lăng Hàn, lực lượng cuồn cuộn dâng trào, đạt đến độ cao đại cực vị hậu kỳ, cực kỳ đáng sợ. Nhưng kết cấu thiên địa nơi này vững chắc hơn, dù Tinh Thần Cảnh ra tay cũng không gây phá hoại lớn, chỉ khiến mặt nước hơi gợn sóng. Lâm Tử Hoành khinh bỉ, hắn tự tin một chiêu trấn áp Lăng Hàn, tu vi hai bên chênh lệch quá lớn.
Lăng Hàn cũng vung một chưởng về phía Lâm Tử Hoành, oành, kình lực va chạm, tạo ra xung kích cực lớn, khiến mặt nước gợn sóng, cuồn cuộn khắp nơi. Lâm Tử Hoành kinh ngạc, Lăng Hàn lại đỡ được đòn đánh của hắn! Không chỉ đỡ được, mà còn dễ dàng. Điều này khiến hắn không thể chấp nhận được, chỉ là tiểu cực vị mà thôi, sao có thể mạnh đến thế? Nói về lực lượng, Lăng Hàn thực sự không bằng Lâm Tử Hoành, nhưng anh đã vận dụng Tuế Nguyệt Thiên Thu, dù chỉ phát huy một chút xíu uy lực, cũng đủ để lão hóa lực lượng đối phương đến cấp độ mình có thể đối kháng.
"Làm sao có khả năng!" Lâm Tử Hoành không thể chấp nhận. "Chỉ là tiểu cực vị, tại sao có thể chống đỡ ta!"
"Ếch ngồi đáy giếng!" Ánh mắt Lăng Hàn uy nghiêm đáng sợ, anh đã động sát ý.
Lâm Tử Hoành điều chỉnh tâm thái. Có thể chống lại hắn thì đã làm sao? Hắn là con trai của Tộc trưởng An Viễn chi mạch, dù mạch này sa sút, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, nội tình vẫn kinh người, há là một "Dã Nhân" có thể so sánh? Hắn lấy ra một cái trống, rất cũ nát, một góc đã tàn tạ, trên trống vẽ hình ảnh chiến đấu sống động, tỏa ra khí sát phạt. Hắn đưa tay vỗ một cái, trống trận lập tức phát ra tiếng nổ vang trầm thấp, như cung tên bắn vào ngực Lăng Hàn, khiến trái tim anh đập kịch liệt.
Khóe miệng Lăng Hàn rỉ máu, anh ngạc nhiên phát hiện trái tim mình lại nứt một lỗ hổng. Điều này thật kinh người. Thể phách của anh kinh người đến mức nào, dù cường độ trái tim không bằng thần cốt, nhưng cũng gần đạt đến Thần Thiết cấp mười, giờ lại vỡ tan. Cái trống này… không hề đơn giản! Điều mấu chốt là Lăng Hàn vô tình trúng chiêu, không hề phát hiện công kích đến từ đâu, đây mới là chỗ quỷ dị nhất, khó lòng phòng bị.
"Ha ha, theo ta đấu, ngươi còn chưa xứng!" Lâm Tử Hoành cười gằn, hai mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn, đột nhiên lại vỗ một cái. Lần này, Lăng Hàn phun ra một ngụm máu.
"Chết!" Lâm Tử Hoành lần thứ hai giơ tay, nhưng đúng lúc này, Lăng Hàn di chuyển, triển khai Trích Tinh Bộ, trong nháy mắt ngang qua bảy trượng. Oành, trống trận phát ra nổ vang, nhưng Lăng Hàn không bị ảnh hưởng.
"Quả nhiên." Lăng Hàn nở nụ cười, Bất Diệt Thiên Kinh vận chuyển, trái tim anh đã chữa trị. "Tiếng trống vô hình, không cách nào tránh né, nhưng đây dù sao cũng chỉ là một vật chết, cần người khóa chặt mục tiêu. Vì vậy, chỉ cần ta tách khỏi thần thức khóa chặt của ngươi, trống trận liền không làm gì được ta."
Ngươi là quái vật à! Lâm Tử Hoành trợn mắt há hốc mồm, chỉ trúng hai chiêu đã tìm ra kẽ hở, ngươi thực sự là người sao? Hơn nữa, trúng hai đòn xung kích, tên này lại chỉ phun một ngụm máu, trái tim không vỡ nát, điều này cũng quá khuếch đại đi.
"Đến lượt ta!" Lăng Hàn phát kiếm, vù, Tiên Ma Kiếm như gặp phải kích thích, không cần Lăng Hàn vận chuyển, chủ động tỏa ra thần quang, vẻ rục rà rục rịch. Lăng Hàn buông tay, Tiên Ma Kiếm bay ra, chém tới Lâm Tử Hoành. Nói một cách chính xác, là chém về phía trống trận. Oành! Oành! Oành! Lâm Tử Hoành vội vã vỗ trống, cái này không chỉ có thể diệt sinh linh, ngay cả đối với Thần Khí cũng có lực phá hoại đáng sợ, sóng âm vô hình không ngừng kích bắn về phía Tiên Ma Kiếm. Đây là uy lực của quy tắc! Trống trận này chính là do một vị cổ tổ Hằng Hà Cảnh của An Viễn chi mạch tạo ra, thấp nhất cũng phải Tinh Thần Cảnh mới có thể thôi thúc, lấy quy tắc sóng âm đả thương địch thủ, vô ảnh vô hình, là một trong tam đại chí bảo của An Viễn chi mạch.